Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 199
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~4 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Hiểu Linh ngẩn người nhìn vị viện trưởng già. Bà ấy rốt cuộc đã tuyệt vọng đến mức nào khi chính mắt mình nhìn thấy tâm huyết bao năm dần lụi bại để rồi có thể quyết định trao thư viện vào tay người mà bà mới tiếp xúc được ít ngày là cô chứ. Cô giống như chiếc phao cứu sinh cuối cùng của bà ấy vậy. Nắm chặt không buông.
Nhìn Hiểu Linh ngẩn người, Phan Sư Khương hỏi lại:
- Sao? Quyết định làm nghĩa nữ của bà già này khó đến vậy ư?
Hiểu Linh hoàn hồn lắc đầu:
- Dạ không phải. Chỉ là con được nhận quá nhiều trong khi vẫn chưa thể làm gì cho ngài. Con… cảm thấy không dám nhận. Viện trưởng… sao ngài có thể tin tưởng con như vậy khi mới chỉ tiêp xúc ít ngày ngắn ngủi?
Phan Sư Khương có chút dịu lại khi nghe Hiểu Linh nói chuyện. Hóa ra là con bé không dám nhận chứ không phải không muốn. Chỉ là tính cách bà chính là như vậy, đã yêu quý ai thì muốn cho người đó tốt hết thảy. Hiểu Linh lại còn là người đem lại hi vọng phục sinh Lam Kinh thư viện, niềm trăn trở lớn nhất của bà nữa thì đương nhiên bà cũng phải nghĩ điều tốt nhất cho con bé. Nghĩ đi nghĩ lại Phan Sư Khương nói:
- Nếu không như vậy đi. Giấy tờ này ta tạm giữ lại chưa làm. Ta sẽ nhìn con cải tạo Lam Kinh trong nửa năm. Nửa năm đó nếu thật sự đạt hiệu quả, ta sẽ chính thức sang tên lại học viện cho con và công bố nhận con làm nghĩa nữ. Hiện giờ cần bao nhiêu tiền để cải tạo, con lên kế hoạch rồi báo ta một tiếng, ta xuất từ quỹ riêng cho con. Cái này con đừng chối. Ta biết Phạm gia không giàu có, muốn cải tạo mọi thứ theo ý con cần số tiền rất lớn. Ta muốn nhìn thấy Lam Kinh sớm thay da đổi thịt ngày nào hay ngày đó. Bà già này già rồi, còn không biết được bao ngày nữa. Thấy Lam kinh thay đổi, ta mới an lòng.
Hiểu Linh ngẩng đầu nhìn Phan viện trưởng thấy nụ cười cùng ánh mắt thoáng chút buồn của bà thì trong lòng dấy lên một chút bất an lo lắng. Cô mím môi ngẫm nghĩ rồi đáp:
- Vậy… vậy coi như con vay trước của viện trưởng để cải tạo Lam Kinh đi. Dần dà con sẽ trả đủ. Dù sao đó cũng là vốn dưỡng già của ngài.
Phan Sư Khương trong lòng thầm mắng đứa nhỏ cứng đầu này nhưng trên mặt lại chỉ thể hiện sự ghét bỏ. Bà từng này tuổi rồi còn có thể nhìn sai người sao. Người thừa kế này bà định rồi.
Nhìn Hiểu Linh ngẩn người, Phan Sư Khương hỏi lại:
- Sao? Quyết định làm nghĩa nữ của bà già này khó đến vậy ư?
Hiểu Linh hoàn hồn lắc đầu:
- Dạ không phải. Chỉ là con được nhận quá nhiều trong khi vẫn chưa thể làm gì cho ngài. Con… cảm thấy không dám nhận. Viện trưởng… sao ngài có thể tin tưởng con như vậy khi mới chỉ tiêp xúc ít ngày ngắn ngủi?
Phan Sư Khương có chút dịu lại khi nghe Hiểu Linh nói chuyện. Hóa ra là con bé không dám nhận chứ không phải không muốn. Chỉ là tính cách bà chính là như vậy, đã yêu quý ai thì muốn cho người đó tốt hết thảy. Hiểu Linh lại còn là người đem lại hi vọng phục sinh Lam Kinh thư viện, niềm trăn trở lớn nhất của bà nữa thì đương nhiên bà cũng phải nghĩ điều tốt nhất cho con bé. Nghĩ đi nghĩ lại Phan Sư Khương nói:
- Nếu không như vậy đi. Giấy tờ này ta tạm giữ lại chưa làm. Ta sẽ nhìn con cải tạo Lam Kinh trong nửa năm. Nửa năm đó nếu thật sự đạt hiệu quả, ta sẽ chính thức sang tên lại học viện cho con và công bố nhận con làm nghĩa nữ. Hiện giờ cần bao nhiêu tiền để cải tạo, con lên kế hoạch rồi báo ta một tiếng, ta xuất từ quỹ riêng cho con. Cái này con đừng chối. Ta biết Phạm gia không giàu có, muốn cải tạo mọi thứ theo ý con cần số tiền rất lớn. Ta muốn nhìn thấy Lam Kinh sớm thay da đổi thịt ngày nào hay ngày đó. Bà già này già rồi, còn không biết được bao ngày nữa. Thấy Lam kinh thay đổi, ta mới an lòng.
Hiểu Linh ngẩng đầu nhìn Phan viện trưởng thấy nụ cười cùng ánh mắt thoáng chút buồn của bà thì trong lòng dấy lên một chút bất an lo lắng. Cô mím môi ngẫm nghĩ rồi đáp:
- Vậy… vậy coi như con vay trước của viện trưởng để cải tạo Lam Kinh đi. Dần dà con sẽ trả đủ. Dù sao đó cũng là vốn dưỡng già của ngài.
Phan Sư Khương trong lòng thầm mắng đứa nhỏ cứng đầu này nhưng trên mặt lại chỉ thể hiện sự ghét bỏ. Bà từng này tuổi rồi còn có thể nhìn sai người sao. Người thừa kế này bà định rồi.
Xuyên Đến Nữ Tôn Quốc
Tác giả: Lãnh Thiếu
216 chương | 955 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Xuyên qua
Chương 2: Nàng thay đổi
Chương 3: Ra ruộng
Chương 4: Bữa cơm đầu tiên khi xuyên qua
Chương 5: Bắt cá
Chương 6: Bắt cá (2)
Chương 7: Nhà có thêm người
Chương 8: Vào bếp
Chương 9: Xem bệnh
Chương 10: Cháo cá
Chương 11: Cuộc trò chuyện lúc nửa đêm
Chương 12: Đi chợ
Chương 13: Đi chợ 2
Chương 14: Cái này thực sự ăn được?
Chương 15: Gặp người quen cũ
Chương 16: Chuyện vào bếp
Chương 17: Thêm món ăn
Chương 18: Nhà mình còn có núi?
Chương 19: Cô không phải chị tôi
Chương 20: Bữa cơm tối ảm đạm
Chương 21: Vào rừng
Chương 22: Mỹ nam trong rừng vắng, không lẽ là yêu quái?
Chương 23: Một mối nhân duyên
Chương 24: Xuống núi
Chương 25: Bữa cơm nhà có khách
Chương 26: Mỗi người một tâm tư
Chương 27: Một buổi sáng
Chương 28: Muối măng
Chương 29: Ý tưởng làm giàu
Chương 30: Bước đi đầu tiên
Chương 31: Lương thực mới
Chương 32: Bán măng
Chương 33: Trần Văn Sương
Chương 34: Mua vải
Chương 35: Mua gà
Chương 36: Phương pháp nuôi gà con kỳ lạ
Chương 37: Chuẩn bị nguyên liệu
Chương 38: Chuyện sinh hoạt phí
Chương 39: Sắn mỳ
Chương 40: Chuyện lễ giáo
Chương 41: Bữa cơm với sắn mì
Chương 42: Buôn bán nhỏ
Chương 43: Chợ quê
Chương 44: Quán bánh
Chương 45: Măng chua
Chương 46: Tỷ đệ cùng vào bếp
Chương 47: Một cái cốc đầu
Chương 48: Lên trấn
Chương 49: Ta cũng không phải thương nhân
Chương 50: Lại món cháo mới
Chương 51: Rốt cuộc cũng có nhà kho
Chương 52: Biến chuyển
Chương 53: Bữa tiệc thịnh soạn
Chương 54: Tại sao?
Chương 55: Tặng quà
Chương 56: Thật đúng lúc
Chương 57: Mối làm ăn lớn
Chương 58: Ta không phải cái gì cũng bán
Chương 59: Khách không mời
Chương 60: Đánh người 1
Chương 61: Đánh người 2
Chương 62: Cơn mưa mùa hạ
Chương 63: Muốn!
Chương 64: Trái cấm
Chương 65: Quyết định
Chương 66: Góp ý
Chương 67: Tính toán
Chương 68: Trù bị
Chương 69: Bán nấm
Chương 70: Hà phủ
Chương 71: Ăn tiệc
Chương 72: Dạo chợ
Chương 73: Chuyện bát quái
Chương 74: Bữa tối
Chương 75: Nói chuyện
Chương 76: Lên núi
Chương 77-78: Rời đi
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97-98: 97
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139-140: 139
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169-170: 169
Chương 171: 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Không tìm thấy chương nào phù hợp