Chương 156
Vụ án của Vĩnh Phúc Công Chúa, cuối cùng vẫn không tìm được hung thủ.
Nhưng những người bị nghi ngờ không ngoài phe Thái tử và Trưởng Công Chúa. Phe trước là lập trường đối địch, còn phe sau thì biểu hiện của nàng ta quá đỗi đáng nghi.
Chuyện này, đành bỏ qua.
Nhưng Khương Dung không dễ dàng bỏ qua. Nàng đang suy nghĩ cẩn thận một chuyện, đó chính là…
An Dương Trưởng Công Chúa tại sao lại muốn g.i.ế.c Vĩnh Phúc Công Chúa?
Phạm Tử Dực nghi ngờ là tranh giành giữa các nhà tướng lĩnh.
Nhưng chuyện này thì nên là Đổng gia chủ đạo, An Dương Trưởng Công Chúa không giống người sẽ vì nhà chồng mà xông pha đi đầu.
Đã vài lần giao thiệp với nàng ta, Khương Dung cảm thấy người này thiển cận, ích kỷ, nàng ta muốn g.i.ế.c Vĩnh Phúc Công Chúa, tám chín phần là vì tư thù.
Hẳn là Vĩnh Phúc gần đây đã làm gì đó, khiến nàng ta nổi sát tâm.
“Thế tử điện hạ, Thế tử phi, qua điều tra bí mật, Vĩnh Phúc Công Chúa và An Dương Trưởng Công Chúa gần đây không hề xảy ra tranh chấp gì, trước đây cũng không thân thiết.” Tiêu Nam Tinh bẩm báo:
“An Dương Trưởng Công Chúa trở về kinh đô từ một năm trước. Nàng ta và vài vị công chúa trong kinh đều chưa từng gặp mặt mấy lần. Nàng ta muốn g.i.ế.c Vĩnh Phúc Công Chúa, thật sự là khó tin.”
Khương Dung trầm ngâm, “Nhất định có thứ gì đó chúng ta đã bỏ qua, Vĩnh Phúc Công Chúa có gì khác so với ngày thường…”
“Không có gì khác biệt sao?” Tiêu Nam Tinh gãi đầu, tin tức này hắn đã xem xét sàng lọc đi sàng lọc lại mấy lần rồi.
Tạ Lăng Hi vẫn luôn im lặng ngồi một bên, mân mê chiếc quạt giấy rắc vàng, bỗng nhiên nói, “Đã đính hôn với Sầm Đình Bạch.”
Khương Dung trợn tròn mắt, nhìn Tạ Lăng Hi, bốn mắt nhìn nhau, trong mắt nàng tràn đầy sự khó tin:
“Nàng ta vì Sầm Đình Bạch mà g.i.ế.c Vĩnh Phúc Công Chúa sao?”
Thật sự là khó tin.
Nhưng nghĩ lại một chút, Khương Dung đã hiểu ra!
Năm xưa An Dương Trưởng Công Chúa để ý đến Thám hoa, vì thế mà hạ độc g.i.ế.c c.h.ế.t vợ Thám hoa, trút giận lên đại phu cứu người, ngay cả bản thân mình cũng không buông tha.
Hai mươi năm sau, nàng ta nhìn thấy một người giống Thám hoa.
Nàng ta liệu có muốn có được một “thế thân” không?
Đối với tính cách kiểu như nàng ta, chuyện này hoàn toàn là điều nàng ta có thể làm được!
“Phải lén lút truyền tin cho Sầm Đình Bạch, bảo y cẩn thận đừng sập bẫy của An Dương Trưởng Công chúa.” Khương Dung cạn lời.
Năm xưa đã nhìn trúng Thám hoa, nay lại không buông tha con trai y.
Thật thảm, phụ tử Sầm Đình Bạch quả là t.h.ả.m thương!
“Vĩnh Ninh Hầu sẽ sớm về kinh.” Tạ Lăng Hi nhàn nhạt nói.
Ánh mắt Khương Dung khẽ lóe lên, “Vậy là...”
Nếu An Dương Trưởng Công chúa muốn làm gì, họ có thể tương kế tựu kế?
Kể từ sau cuộc săn mùa đông, An Dương Trưởng Công chúa luôn muốn ra tay với Sầm Đình Bạch.
Nhưng vẫn chưa tìm được cơ hội.
Y lấy lý do dưỡng bệnh, đóng cửa không ra ngoài.
Sau đó, Vĩnh Ninh Hầu Đổng Chí hồi kinh bẩm báo công việc. Y thừa kế tước vị từ hai năm trước, trấn thủ biên cương, hai năm mới hồi kinh bẩm báo một lần.
Vài ngày sau, bước vào tháng chạp, trong cung theo lệ thường tổ chức tiệc thưởng mai, mời hoàng thân quốc thích, huân quý cùng các triều thần từ chính tam phẩm trở lên.
Sầm Đình Bạch nằm trong số được mời.
Trừ Tạ Lăng Hi từ trước đến nay không giữ quy củ, muốn đi là đi.
Những công hầu bình thường thì nhất định phải tham gia, không thể vắng mặt.
Mắt An Dương Trưởng Công chúa lập tức sáng bừng. Nếu không phải tiệc cung đình, nàng ta đã không có cơ hội gặp Sầm Đình Bạch.
Kể từ sau cái c.h.ế.t của Vĩnh Phúc Công chúa lần trước...
Sầm Đình Bạch dường như nghi ngờ Đổng gia có địch ý với y, không chịu đến hẹn của Đổng gia, Đoan Vương cũng nghi ngờ Đổng gia đã hãm hại Vĩnh Phúc, khi hẹn gặp Sầm Đình Bạch cũng không còn dẫn người của Đổng gia theo nữa.
Vì vậy, nàng ta vẫn luôn không tìm được cơ hội.
Nghe nói Sầm Đình Bạch sau Tết sẽ về Nam Cương trấn thủ...
Đến lúc đó, nàng ta lại càng không có cơ hội!
Nàng ta phải nắm bắt thời cơ.
Trong cung, nàng ta có không ít nhân thủ.
Ra tay với Sầm Đình Bạch trong cung, quả là chiếm được thiên thời địa lợi!
Chuyện này nàng ta đương nhiên ngại để Đổng Tích Kì biết, vì vậy tự mình âm thầm sắp đặt một phen...
Hoàng cung, Ngự Hoa viên, tiệc thưởng mai.
Hôm nay Khương Dung mặc một bộ áo váy đỏ thắm thêu mẫu đơn dệt kim mới tinh, khoác ngoài một chiếc áo choàng lông hồ ly tuyết trắng.
Đây là lớp lông bạch hồ còn quý giá hơn lông hỏa hồ.
Tạ Lăng Hi cũng không nói y kiếm được từ đâu, chỉ vài ngày sau cuộc săn mùa đông đã cho người đưa đến một chiếc áo choàng bạch hồ.
Chiếc áo khoác lông hỏa hồ mới may của Khương Dung liền không có dịp mặc, đành treo trong tủ y phục.
“Lại một mùa thưởng mai nữa, trong Ngự Hoa viên vừa trồng thêm mấy gốc Long Du Mai quý hiếm, mời chư vị ái khanh cùng thưởng thức.” Hoàng thượng nhìn các triều thần đầy đủ, hòa nhã cười nói.
Chúng thần hành lễ: “Tạ Bệ hạ long ân!”
“Bệ hạ phúc trạch thiên hạ, thần cùng chư vị xin nâng chén kính chúc Bệ hạ thiên thu vạn tuế!” Thái tử Mục Dung Thời Thừa nâng chén nói.
Đây là lễ nghi yến tiệc trong cung.
Người có thân phận cao nhất trong yến tiệc sẽ dẫn đầu, cùng chúc rượu Bệ hạ.
Sau đó, mọi người mới có thể tự mình kính rượu.
Mọi người đồng loạt nâng chén, cùng nhau cạn ly.
An Dương Trưởng Công chúa âm thầm liếc nhìn Sầm Đình Bạch đối diện, thấy y đã uống cạn chén rượu kia, trong lòng mừng thầm.
Sau khi mọi người chúc rượu xong, các vũ cơ lần lượt lên sân khấu.
Chén rượu qua lại, tiếng tơ trúc du dương.
Là một Hầu gia mới nhậm chức, không ít người đã kính rượu Sầm Đình Bạch, y lại uống thêm mười mấy chén, gò má ửng hồng, đầu óc choáng váng.
“Tĩnh Nam Hầu sao thế?” Đoan Vương quan tâm hỏi.
Sầm Đình Bạch lắc đầu, “Vi thần tửu lượng kém...”
“Các ngươi mau đỡ Tĩnh Nam Hầu xuống nghỉ ngơi một chút, giải rượu đi.” Đoan Vương nói.
Sầm Đình Bạch gật đầu, dưới sự dìu đỡ của hai cung nữ, y được đưa đến Thính Vũ Hiên, nơi dành riêng cho khách quý nghỉ ngơi trong cung.
An Dương Trưởng Công chúa nhìn thấy cảnh này, trong lòng thầm vui mừng, cũng giả vờ tửu lượng kém, nói với Vĩnh Ninh Hầu bên cạnh:
“Ta hơi chóng mặt, muốn ra vườn hóng gió một chút.”
“Đi đi. Có cần ta đi cùng nàng không?” Vĩnh Ninh Hầu đối với nàng ta vẫn luôn quan tâm.
An Dương Trưởng Công chúa nói, “Không cần đâu. Chàng vừa hồi kinh, nên ở lại nói chuyện với Hoàng huynh ta, hàn huyên tình quân thần mới phải.”
An Dương Trưởng Công chúa đứng dậy, rời khỏi yến tiệc.
Khương Dung liếc nhìn chỗ ngồi trống của nàng ta, nói với Tiêu Nam Tinh:
“Giúp ta truyền một lời cho Vĩnh Ninh Hầu...”
Tiêu Nam Tinh nghe thấy ba chữ này, thật sự không nhịn được cười, “Thế tử phi, chúng ta chỉ nói mỗi một câu này thôi sao? Có cần dẫn y qua đó không?”
“Chúng ta dẫn y đi, y ngược lại sẽ nghi ngờ chúng ta hãm hại. Cứ để y tự tìm, yên tâm, y sẽ tìm được thôi.”
Hoàng cung không phải nơi để người ta chạy lung tung.
Ngoại thần chỉ được phép đi lại trong Ngự Hoa viên. Mà Thính Vũ Hiên, chính là một tòa các lầu trong Ngự Hoa viên.
Tiêu Nam Tinh gật đầu, nhanh chân bước đến trước án của Vĩnh Ninh Hầu.
Vĩnh Ninh Hầu thấy y có chút nghi hoặc, Bắc Vương phủ từ trước đến nay vẫn luôn “nước sông không phạm nước giếng” với họ.
“Hầu gia, Thế tử phi nhà ta có lời muốn nhắn với ngài.” Tiêu Nam Tinh cười tủm tỉm nhìn y: “Ngài bị ‘cắm sừng’ rồi.”
Sắc mặt Vĩnh Ninh Hầu chợt biến đổi, “Ngươi nói năng bậy bạ gì đấy?”
Sức sát thương của ba chữ này, đối với bất kỳ ai mà nói, đều ở cấp độ trời giáng sét đánh.
“Tai nghe không bằng mắt thấy. Hầu gia ngài tự mình tra xét đi.” Tiêu Nam Tinh nhịn cười lui xuống.
Vĩnh Ninh Hầu không thể ngồi yên được nữa.
Y không khỏi nhìn về vị trí trống bên cạnh mình, trong lòng thấp thỏm không yên.
Y và Tạ gia từ trước đến nay không có giao thiệp, đối phương hẳn không đến mức cố ý đến trêu chọc y chứ?
Chẳng lẽ...
An Dương Trưởng Công chúa đã lén sau lưng y làm gì? Còn để không ít người biết đến.
Ngay cả Tạ gia cũng đang thầm xem trò cười.
Sắc mặt y chợt chùng xuống, không lộ vẻ gì nói với Hoàng thượng, “Thần có chút chóng mặt, xin xuống dưới giải rượu.”
“Đi đi.” Hoàng thượng phất tay.
Trọng Sinh Đêm Tân Hôn, Phu Quân Hắc Hoá Rồi
Tác giả: Thảo Môi Tịch
190 chương | 855 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!