Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 289: Phiên ngoại -《Năm ấy》III
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~8 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
“Giày này,” Tiêu Trì Dã chỉ cho Tiêu Kí Minh xem, “to vậy ca.”
“Không có cỡ cho đệ,” Tiêu Kí Minh cẩn thận gấp thư nhà rồi nhét về ngực áo, “xỏ tạm đi, về rồi sẽ có đôi vừa.”
Tiêu Trì Dã đi mấy bước, gót giày cứ rớt xuống, lê loẹt quẹt trên cỏ làm hắn càng nghe càng bực mình. Hắn không vui, khoanh tay nhìn Tiêu Kí Minh nói: “Đệ dù gì cũng có chiến công, không cần gì khác, đổi đôi giày mới thôi.”
“Đã bảo rồi,” Tiêu Kí Minh bình tĩnh nhìn hắn, “bây giờ chưa có đôi vừa.”
Mãnh đậu trên vai Tiêu Trì Dã, hắn còn tức, Tiêu Kí Minh đã xoay người tính vào lều quân rồi. Tiêu Trì Dã muốn học dáng vẻ điềm nhiên như không của ca hắn, nhưng không nhịn được lại bảo: “Cha gửi thư tới,” hắn dò hỏi, “không nhắc đệ à?”
Tiêu Kí Minh hơi khựng lại, một lát sau hắn quay đầu.
Ánh mắt Tiêu Trì Dã thấp thoáng chờ mong, hắn không cần thưởng gì hết, hắn chỉ muốn nghe Tiêu Phương Húc khen một câu thôi. Nhưng mà hắn chỉ biết cố nén kiêu ngạo, không chịu cúi đầu.
Giống ông cha thế cơ chứ.
Tiêu Kí Minh âm thầm thở dài, hắn kẹt ở giữa, thành ra trông còn già dặn hơn cả hai người đó. Hắn buông nhẹ bàn tay đang vén rèm, nói không chút do dự: “Dù cha có khen đệ, thì cũng là lấy công bù tội đối với đệ.”
Tiêu Trì Dã khẽ nhếch khoé môi, không tức chuyện giày dép nữa. Hắn ôm cánh tay, gật gật đầu nom rất nghiêm túc.
Tiêu Kí Minh nhìn bầu trời xanh thẳm xa tít tắp, tự dưng không còn vội vã đi xử lý quân vụ. Hắn quay lại ngồi trên hàng rào gỗ thô ráp, vỗ vỗ sang bên cạnh.
Tiêu Trì Dã nhìn phương bắc theo Tiêu Kí Minh, núi Hồng Nhạn che khuất tầm mắt, tận cùng là dải dài miên man chập trùng như sống lưng của một con thú nằm rạp trong đêm, gồ ghề nhô lên.
“Phía sau núi Hồng Nhạn là gì?” Tiêu Kí Minh hỏi.
Advertisement
Tiêu Trì Dã ngậm cỏ non đáp: “Là gió chắc.”
Tiêu Kí Minh cười: “Đệ đúng là trò ruột của sư phụ Thiên Thu.”
Tả Thiên Thu không giống một tướng quân, ông lão với mái tóc bạc phất phơ bên má, thường lặng lẽ ngắm nhìn ngọn gió Ly Bắc, tưởng như đang suy ngẫm về những vấn đề không lời giải đáp ấy.
Tiêu Trì Dã chống lan can, vừa nhìn núi Hồng Nhạn vừa nói: “Đại ca, huynh không sang đó xem sao?”
Tiêu Kí Minh im lặng, diều hâu trên đỉnh đầu rít lên, gió thổi tay áo hắn phần phật, hắn cũng không giống một tướng quân. Hắn đan hờ những ngón tay thon dài, như đang cùng Tiêu Trì Dã ngồi trên bậc nhà nói chuyện phiếm vậy.
“Ta sao,” Tiêu Kí Minh nói nhẹ bẫng, “ở đây cũng tốt lắm.”
Tiêu Trì Dã hơi tiếc nuối, mà không biết vì cái gì lại tiếc. Trong thân thể trẻ trung của hắn ẩn chứa sức mạnh vô hạn, tham vọng lan tràn mọi ngóc ngách trên trời dưới dất. Hắn muốn quá nhiều, chưa hiểu được nỗi gian khổ của hai chữ “gìn giữ”, hắn chỉ muốn tiến công.
“Huynh thì thành thân rồi,” Tiêu Trì Dã cắn cỏ non, nếm vị chua chua ngọt ngọt nói, “đệ vẫn muốn đi thử.”
“Nói cứ như đệ sẽ không thành thân ấy,” Ánh mắt Tiêu Kí Minh phức tạp, bắt đầu thấy lo thay cho em dâu tương lai, “trên đời này biết bao nữ tử, đệ muốn người như thế nào? Đừng có dăm ba bữa lại thay đổi.”
Tiêu Trì Dã cúi người, lấy kiếm cọ cánh tay, gục đầu suy nghĩ rất lung, cuối cùng ngập ngừng: “Muốn…” Hắn ngẩng đầu, bỗng chỉ thẳng vào trăng trên cao, “như thế kia!”
Triêu Huy đứng phía sau nhắm mắt, trông hết sức là ‘xong rồi’.
Vầng trăng này còn y như đĩa ngọc nữa chứ.
“Đệ cũng chẳng có yêu cầu gì,” Tiêu Trì Dã ngắt cỏ non xuống, ngón tay vẽ vẽ, “nhìn phải đẹp, không giống mẹ, ít nhất cũng phải giống đại tẩu, nói chung phải đẹp hơn đại soái. Không biết thuần ngựa cũng không sao, phi ngựa thì phải biết. Đánh giặc không mượn người ấy lo, nhưng nên học võ chút xíu, không thì yếu ớt quá, đệ lại phải nhường nhịn suốt. Nữ công gì đấy không cần thiết, đệ không tin tay nghề của người khác được. Phong thái phải hơn người, giống như trăng kia kìa, không thể quá dễ gần, đệ liếc một cái là nhìn thấy y.”
Hắn càng nói càng thích thú.
“Chỉ cần đệ thấy y,” Trăng sáng rọi gương mặt Tiêu Trì Dã, đôi mắt toát lên kiên quyết buộc phải có, hắn nắm chặt bàn tay nói, “đệ nhất định sẽ khiến y làm vợ mình, dẫn y phi ngựa ở Ly Bắc, phi xa mấy cũng được, đệ bên y ー đệ nhường y một chút cũng không sao, mà chỉ một chút thôi!”
“Không có cỡ cho đệ,” Tiêu Kí Minh cẩn thận gấp thư nhà rồi nhét về ngực áo, “xỏ tạm đi, về rồi sẽ có đôi vừa.”
Tiêu Trì Dã đi mấy bước, gót giày cứ rớt xuống, lê loẹt quẹt trên cỏ làm hắn càng nghe càng bực mình. Hắn không vui, khoanh tay nhìn Tiêu Kí Minh nói: “Đệ dù gì cũng có chiến công, không cần gì khác, đổi đôi giày mới thôi.”
“Đã bảo rồi,” Tiêu Kí Minh bình tĩnh nhìn hắn, “bây giờ chưa có đôi vừa.”
Mãnh đậu trên vai Tiêu Trì Dã, hắn còn tức, Tiêu Kí Minh đã xoay người tính vào lều quân rồi. Tiêu Trì Dã muốn học dáng vẻ điềm nhiên như không của ca hắn, nhưng không nhịn được lại bảo: “Cha gửi thư tới,” hắn dò hỏi, “không nhắc đệ à?”
Tiêu Kí Minh hơi khựng lại, một lát sau hắn quay đầu.
Ánh mắt Tiêu Trì Dã thấp thoáng chờ mong, hắn không cần thưởng gì hết, hắn chỉ muốn nghe Tiêu Phương Húc khen một câu thôi. Nhưng mà hắn chỉ biết cố nén kiêu ngạo, không chịu cúi đầu.
Giống ông cha thế cơ chứ.
Tiêu Kí Minh âm thầm thở dài, hắn kẹt ở giữa, thành ra trông còn già dặn hơn cả hai người đó. Hắn buông nhẹ bàn tay đang vén rèm, nói không chút do dự: “Dù cha có khen đệ, thì cũng là lấy công bù tội đối với đệ.”
Tiêu Trì Dã khẽ nhếch khoé môi, không tức chuyện giày dép nữa. Hắn ôm cánh tay, gật gật đầu nom rất nghiêm túc.
Tiêu Kí Minh nhìn bầu trời xanh thẳm xa tít tắp, tự dưng không còn vội vã đi xử lý quân vụ. Hắn quay lại ngồi trên hàng rào gỗ thô ráp, vỗ vỗ sang bên cạnh.
Tiêu Trì Dã nhìn phương bắc theo Tiêu Kí Minh, núi Hồng Nhạn che khuất tầm mắt, tận cùng là dải dài miên man chập trùng như sống lưng của một con thú nằm rạp trong đêm, gồ ghề nhô lên.
“Phía sau núi Hồng Nhạn là gì?” Tiêu Kí Minh hỏi.
Advertisement
Tiêu Trì Dã ngậm cỏ non đáp: “Là gió chắc.”
Tiêu Kí Minh cười: “Đệ đúng là trò ruột của sư phụ Thiên Thu.”
Tả Thiên Thu không giống một tướng quân, ông lão với mái tóc bạc phất phơ bên má, thường lặng lẽ ngắm nhìn ngọn gió Ly Bắc, tưởng như đang suy ngẫm về những vấn đề không lời giải đáp ấy.
Tiêu Trì Dã chống lan can, vừa nhìn núi Hồng Nhạn vừa nói: “Đại ca, huynh không sang đó xem sao?”
Tiêu Kí Minh im lặng, diều hâu trên đỉnh đầu rít lên, gió thổi tay áo hắn phần phật, hắn cũng không giống một tướng quân. Hắn đan hờ những ngón tay thon dài, như đang cùng Tiêu Trì Dã ngồi trên bậc nhà nói chuyện phiếm vậy.
“Ta sao,” Tiêu Kí Minh nói nhẹ bẫng, “ở đây cũng tốt lắm.”
Tiêu Trì Dã hơi tiếc nuối, mà không biết vì cái gì lại tiếc. Trong thân thể trẻ trung của hắn ẩn chứa sức mạnh vô hạn, tham vọng lan tràn mọi ngóc ngách trên trời dưới dất. Hắn muốn quá nhiều, chưa hiểu được nỗi gian khổ của hai chữ “gìn giữ”, hắn chỉ muốn tiến công.
“Huynh thì thành thân rồi,” Tiêu Trì Dã cắn cỏ non, nếm vị chua chua ngọt ngọt nói, “đệ vẫn muốn đi thử.”
“Nói cứ như đệ sẽ không thành thân ấy,” Ánh mắt Tiêu Kí Minh phức tạp, bắt đầu thấy lo thay cho em dâu tương lai, “trên đời này biết bao nữ tử, đệ muốn người như thế nào? Đừng có dăm ba bữa lại thay đổi.”
Tiêu Trì Dã cúi người, lấy kiếm cọ cánh tay, gục đầu suy nghĩ rất lung, cuối cùng ngập ngừng: “Muốn…” Hắn ngẩng đầu, bỗng chỉ thẳng vào trăng trên cao, “như thế kia!”
Triêu Huy đứng phía sau nhắm mắt, trông hết sức là ‘xong rồi’.
Vầng trăng này còn y như đĩa ngọc nữa chứ.
“Đệ cũng chẳng có yêu cầu gì,” Tiêu Trì Dã ngắt cỏ non xuống, ngón tay vẽ vẽ, “nhìn phải đẹp, không giống mẹ, ít nhất cũng phải giống đại tẩu, nói chung phải đẹp hơn đại soái. Không biết thuần ngựa cũng không sao, phi ngựa thì phải biết. Đánh giặc không mượn người ấy lo, nhưng nên học võ chút xíu, không thì yếu ớt quá, đệ lại phải nhường nhịn suốt. Nữ công gì đấy không cần thiết, đệ không tin tay nghề của người khác được. Phong thái phải hơn người, giống như trăng kia kìa, không thể quá dễ gần, đệ liếc một cái là nhìn thấy y.”
Hắn càng nói càng thích thú.
“Chỉ cần đệ thấy y,” Trăng sáng rọi gương mặt Tiêu Trì Dã, đôi mắt toát lên kiên quyết buộc phải có, hắn nắm chặt bàn tay nói, “đệ nhất định sẽ khiến y làm vợ mình, dẫn y phi ngựa ở Ly Bắc, phi xa mấy cũng được, đệ bên y ー đệ nhường y một chút cũng không sao, mà chỉ một chút thôi!”
Thương Tiến Tửu
Tác giả: Đường Tửu Khanh
293 chương | 1,772 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Gió lạnh
Chương 2: Đánh chết
Chương 3: Chim dữ
Chương 4: Dư nghiệt
Chương 5: Nhất tuyến
Chương 6: Giam cầm
Chương 7: Thái phó
Chương 8: Lòng nghi
Chương 9: Thăng quan
Chương 10: Say rượu
Chương 11: Năm mới
Chương 12: Đoan ngọ
Chương 13: Ve nhỏ
Chương 14: Bọ ngựa
Chương 15: Hoàng tước
Chương 16: Bạo vũ
Chương 17: Phong ba
Chương 18: Lừa nướng
Chương 19: Thật giả
Chương 20: Chọn lựa
Chương 21: Săn thu
Chương 22: Sấm vang
Chương 23: Mưa trút
Chương 24: Đêm mưa
Chương 25: Tảng sáng
Chương 26: Sương hàn
Chương 27: Thu hàn
Chương 28: Hẻm say
Chương 29: Mệnh số
Chương 30: Lang vương
Chương 31: Sau gáy
Chương 32: Sơn túc
Chương 33: Chú cháu
Chương 34: Thẩm vấn
Chương 35: Sơ tuyết
Chương 36: Mùi vị
Chương 37: Hoả súng
Chương 38: Quân kỷ
Chương 39: Sói hổ
Chương 40: Cắn xé
Chương 41: Lan Chu
Chương 42: Mai đỏ
Chương 43: Đồ Sách
Chương 44: Dạ đàm
Chương 45: Tân đao
Chương 46: Yến hội
Chương 47: Tranh đoạt
Chương 48: Tựu kế
Chương 49: Hàn mang
Chương 50: Cùng thuyền
Chương 51: Đại soái
Chương 52: Công kích
Chương 53: Tra viện
Chương 54: Công thế
Chương 55: Sổ sách
Chương 56: Thổi lửa
Chương 57: Kết án
Chương 58: Tuyết lớn
Chương 59: Phong nguyệt
Chương 60: Gông xiềng
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111: Mẫu thân
Chương 112: Trục tinh
Chương 113: Trùng phùng
Chương 114: Hỏa thế
Chương 115: Vận mệnh
Chương 116: Thần Dương
Chương 117: Ân uy
Chương 118: Chuyện xưa
Chương 119: Từng biết
Chương 120: Việc đô
Chương 121: Lương Nghi
Chương 122: Hoàng nữ
Chương 123: Diên Thanh
Chương 124: Định cục
Chương 125: Mãnh Ngu
Chương 126: Lịch Hùng
Chương 127: Kền kền
Chương 128: Địch tập
Chương 129: Mộng chủng
Chương 130: Ngọc châu
Chương 131: Mạng nhện
Chương 132: Binh hành
Chương 133: Chín năm
Chương 134: Mộng Chính
Chương 135: Khuyên tai
Chương 136: Ly gián
Chương 137: Xem thư
Chương 138: Mưu sĩ
Chương 139: Lương giá
Chương 140: Ngoại thành
Chương 141: Thành mưa
Chương 142: Đầu mối
Chương 143: Ẩn giấu
Chương 144: Nguyệt quế
Chương 145: Hành khất
Chương 146: Nguyên Trác
Chương 147: Tiểu nương
Chương 148: Thắng thua
Chương 149: Hoa Tam
Chương 150: Loạn thần
Chương 151: Vây bắt
Chương 152: Cáp Sâm
Chương 153: Bại trận
Chương 154: Nam nhân
Chương 155: Bàn bạc
Chương 156: Đại tẩu
Chương 157: Trọng Hùng
Chương 158: Ngọc vỡ
Chương 159: Vô danh
Chương 160: Tin đồn
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270: Lâm môn
Chương 271: Huệ Liên
Chương 272: Hồi đỉnh
Chương 273: Lộ sơn
Chương 274: Sương sớm
Chương 275: Đánh cược
Chương 276: Mưa phong
Chương 277: Ác chiến
Chương 278: Hào hùng
Chương 279: Phong Tuyền
Chương 280: Tồn vong
Chương 281: Lang Vương
Chương 282: Điện cao
Chương 283: Phiên ngoại -《Năm mới》1
Chương 284: Phiên ngoại -《Năm mới》2
Chương 285: Phiên ngoại -《Năm mới》3
Chương 286: Phiên ngoại -《Năm mới》4
Chương 287: Phiên ngoại -《Năm ấy》I
Chương 288: Phiên ngoại -《Năm ấy》II
Chương 289: Phiên ngoại -《Năm ấy》III
Chương 290: Phiên ngoại -《Năm ấy》IV
Chương 291: Phiên ngoại -《Năm ấy》V
Chương 292: Phiên ngoại -《Đại hôn》
Chương 293: Phiên ngoại -《Cuốn sổ nhỏ》
Không tìm thấy chương nào phù hợp