Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 233
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~8 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Thương tiến tửu, Chương 233: Vì yêu mà sợ
Khi Thẩm Trạch Xuyên về phòng, mưa vẫn đang rơi, y khoác áo rộng không xỏ guốc mộc, đi trên lối nhỏ về phòng ngủ nghe thấy vài tiếng sấm rền, làn gió ẩm ướt xuyên thấu tấm vải thưa che cửa sổ mới phả lên má y, tiếng mưa dày đặc đan xen xua tan phiền muộn ngự trong lòng Thẩm Trạch Xuyên đã lâu.
Bên lối nhỏ có giá cắm nến, sáng hơn trong phòng ngủ, Thẩm Trạch Xuyên như muốn hít thở khí bên ngoài, đứng ở đó không đi. Cái bóng xuyên qua rèm trúc đổ xuống thảm len trong phòng ngủ, ánh nến màu da cam nhuốm lên đường nét y, bên cổ nghiêng nghiêng hơi đỏ một chút.
Tháng tư là mùa mầm mạ sinh trưởng, nếu như trận mưa xuân này liên tục không ngừng, đất ruộng Đoan Châu gần sông Trà Thạch rất có thể bị triều xuân nhấn chìm. Tháng trước Thẩm Trạch Xuyên dặn Khổng Lĩnh về chuyện đê đập Đoan Châu rồi, hôm nay cuối cùng lại quên hỏi. Lúc này chắc Phí Thịnh đã về, Thẩm Trạch Xuyên vén rèm trúc, tìm trong phòng ngủ doi guốc mộc bị mình đá rơi, chuẩn bị gọi Phí Thịnh vào hỏi chuyện.
Tiêu Trì Dã đã cởi giáp xong rồi, gối hai cánh tay nằm trên giường mệt lử, nghe thấy động tĩnh liền trở mình, lúc Lan Chu đang nhặt guốc mộc hắn gạt tấm màn rủ, thò đầu ra.
Thẩm Trạch Xuyên không phòng bị, sợ thót một cái, guốc mộc rơi mất.
Tiêu Trì Dã vẫn nắm màn như vậy, hỏi: “Chuyện đại sư là thật?”
Thẩm Trạch Xuyên hơi giấu sắc mặt, gật đầu.
Tiêu Trì Dã thấy Thẩm Trạch Xuyên gật đầu, nỗi lòng bất an cả đoạn đường trút hết vào con mương kia. Hắn ngả lại đệm chăn, dang cánh tay, tỏ vẻ sắp chết rồi đây.
Thẩm Trạch Xuyên chống mạn giường nhìn Tiêu Trì Dã, thăm dò: “Đặc biệt chạy về vì chuyện này hả?”
Tiêu Trì Dã chạy hết cả Ly Bắc để tìm Nhất Đăng, quan sát Tiêu Kí Minh viết mười mấy phong thư cho đại sư, kết quả mặt còn chưa gặp, người đã không còn nữa. Hắn trầm mặc một lúc lâu, hỏi: “Nhan Hà Như đâu?”
Thẩm Trạch Xuyên làm bộ tàn nhẫn cắt một nhát ngang cổ.
Vẻ mặt Tiêu Trì Dã lạnh lẽo, yên lặng một lát, bỗng nhiên lật mình lại, vùi mặt vào trong gối, không cho Thẩm Trạch Xuyên nhìn. Nếu như hắn có đuôi, chắc lúc này cũng rũ ra đất rồi.
“Chúng ta đi Quyết Tây tìm đại phu, ” Tiêu Trì Dã dừng giây lát mới nói tiếp, “Khuất Đô còn có thái y viện.”
Thẩm Trạch Xuyên không nói gì, bàn tay lạnh phủ bên gáy Tiêu Trì Dã, dời lên trên xoa xoa má hắn. Tiêu Trì Dã bắt lấy cái tay này, nắm trong lòng bàn tay mình. Mưa đã xối trôi sạch phẫn giận, chỉ còn lại lạc lối và hoang mang, hắn thử làm dịu tâm tình, nhưng cảm giác này thật quá phức tạp.
“Sách An.” Thẩm Trạch Xuyên gọi hắn.
Tiêu Trì Dã nói: “Vô số cao thủ danh y quy ẩn thiên hạ, có mấy người thì tìm nấy người, chỉ cần là đại phu…”
Thẩm Trạch Xuyên đột nhiên rút tay ra, lòng bàn tay Tiêu Trì Dã trống trơn, đang muốn ngồi dậy, thế nhưng Thẩm Trạch Xuyên chống lên lưng hắn, áp hắn trở lại.
“A Dã, ” Thẩm Trạch Xuyên chống cánh tay, khiếm khi thấy cương quyết, y cúi đầu nói, “ngươi nghe lời Thiên Thu sư phụ rồi đấy, có đại sư cũng chưa chắc trừ tận gốc được. Mà thân thể này vẫn chưa yếu đến vậy đâu, ” Y nói chậm, “ta uống thuốc đúng giờ, năm nay không bị bệnh.”
Tấm lưng nằm sấp của Tiêu Trì Dã siết chặt.
Thẩm Trạch Xuyên chạm đầu sau vai Tiêu Trì Dã, nhẹ nhàng nói: “Ta sẽ không rời khỏi ngươi đâu.”
Tiếng mưa ngoài phòng rơi dồn dập, trong lồng ngực Tiêu Trì Dã là một trời ẩm ướt. Gò má Thẩm Trạch Xuyên cách lớp vải dán vào hình xăm của Tiêu Trì Dã, nơi này có vết sẹo.
“Ngươi gạt ta.” Tiêu Trì Dã cũng nhẹ nhàng đáp lại.
Tiêu Trì Dã từng nghĩ Tiêu Phương Húc sẽ không rời khỏi hắn, nhưng chia ly vội vã đến vậy, hắn thậm chí còn chưa tạm biệt cha. Giữa người với người ẩn giấu một ranh giới, bước qua gọi là tử biệt, đó là một thế giới khác không thể nào đuổi theo.
“Ngươi giao mạng này cho thái phó rồi, ” Giọng Tiêu Trì Dã trong bóng tối có vẻ nặng nề, “ngươi thề với ông sẽ diệt mối thù xưa, đơn độc đứng trước thế gia không chút sợ hãi. Khi ở Khuất Đô ngươi muốn ta đi khỏi, rồi làm mình tổn thương ở Trà Châu Đôn Châu.”
Đây là mầm hoạ mà hai sự cố ấy để lại, chúng nấp trong lòng Tiêu Trì Dã, sau khi Tiêu Phương Húc rời đi trở nên không cách nào chịu đựng, Tiêu Trì Dã chỉ cần nghĩ tới thôi sẽ sợ. Nỗi sợ của hắn không chỉ đến từ thân thể Thẩm Trạch Xuyên, còn từ chính con người Thẩm Trạch Xuyên này.
Tiêu Trì Dã nói: “Lan Chu, ngươi mà nhẫn tâm là đành lòng bỏ ta lại được.”
Khi Thẩm Trạch Xuyên về phòng, mưa vẫn đang rơi, y khoác áo rộng không xỏ guốc mộc, đi trên lối nhỏ về phòng ngủ nghe thấy vài tiếng sấm rền, làn gió ẩm ướt xuyên thấu tấm vải thưa che cửa sổ mới phả lên má y, tiếng mưa dày đặc đan xen xua tan phiền muộn ngự trong lòng Thẩm Trạch Xuyên đã lâu.
Bên lối nhỏ có giá cắm nến, sáng hơn trong phòng ngủ, Thẩm Trạch Xuyên như muốn hít thở khí bên ngoài, đứng ở đó không đi. Cái bóng xuyên qua rèm trúc đổ xuống thảm len trong phòng ngủ, ánh nến màu da cam nhuốm lên đường nét y, bên cổ nghiêng nghiêng hơi đỏ một chút.
Tháng tư là mùa mầm mạ sinh trưởng, nếu như trận mưa xuân này liên tục không ngừng, đất ruộng Đoan Châu gần sông Trà Thạch rất có thể bị triều xuân nhấn chìm. Tháng trước Thẩm Trạch Xuyên dặn Khổng Lĩnh về chuyện đê đập Đoan Châu rồi, hôm nay cuối cùng lại quên hỏi. Lúc này chắc Phí Thịnh đã về, Thẩm Trạch Xuyên vén rèm trúc, tìm trong phòng ngủ doi guốc mộc bị mình đá rơi, chuẩn bị gọi Phí Thịnh vào hỏi chuyện.
Tiêu Trì Dã đã cởi giáp xong rồi, gối hai cánh tay nằm trên giường mệt lử, nghe thấy động tĩnh liền trở mình, lúc Lan Chu đang nhặt guốc mộc hắn gạt tấm màn rủ, thò đầu ra.
Thẩm Trạch Xuyên không phòng bị, sợ thót một cái, guốc mộc rơi mất.
Tiêu Trì Dã vẫn nắm màn như vậy, hỏi: “Chuyện đại sư là thật?”
Thẩm Trạch Xuyên hơi giấu sắc mặt, gật đầu.
Tiêu Trì Dã thấy Thẩm Trạch Xuyên gật đầu, nỗi lòng bất an cả đoạn đường trút hết vào con mương kia. Hắn ngả lại đệm chăn, dang cánh tay, tỏ vẻ sắp chết rồi đây.
Thẩm Trạch Xuyên chống mạn giường nhìn Tiêu Trì Dã, thăm dò: “Đặc biệt chạy về vì chuyện này hả?”
Tiêu Trì Dã chạy hết cả Ly Bắc để tìm Nhất Đăng, quan sát Tiêu Kí Minh viết mười mấy phong thư cho đại sư, kết quả mặt còn chưa gặp, người đã không còn nữa. Hắn trầm mặc một lúc lâu, hỏi: “Nhan Hà Như đâu?”
Thẩm Trạch Xuyên làm bộ tàn nhẫn cắt một nhát ngang cổ.
Vẻ mặt Tiêu Trì Dã lạnh lẽo, yên lặng một lát, bỗng nhiên lật mình lại, vùi mặt vào trong gối, không cho Thẩm Trạch Xuyên nhìn. Nếu như hắn có đuôi, chắc lúc này cũng rũ ra đất rồi.
“Chúng ta đi Quyết Tây tìm đại phu, ” Tiêu Trì Dã dừng giây lát mới nói tiếp, “Khuất Đô còn có thái y viện.”
Thẩm Trạch Xuyên không nói gì, bàn tay lạnh phủ bên gáy Tiêu Trì Dã, dời lên trên xoa xoa má hắn. Tiêu Trì Dã bắt lấy cái tay này, nắm trong lòng bàn tay mình. Mưa đã xối trôi sạch phẫn giận, chỉ còn lại lạc lối và hoang mang, hắn thử làm dịu tâm tình, nhưng cảm giác này thật quá phức tạp.
“Sách An.” Thẩm Trạch Xuyên gọi hắn.
Tiêu Trì Dã nói: “Vô số cao thủ danh y quy ẩn thiên hạ, có mấy người thì tìm nấy người, chỉ cần là đại phu…”
Thẩm Trạch Xuyên đột nhiên rút tay ra, lòng bàn tay Tiêu Trì Dã trống trơn, đang muốn ngồi dậy, thế nhưng Thẩm Trạch Xuyên chống lên lưng hắn, áp hắn trở lại.
“A Dã, ” Thẩm Trạch Xuyên chống cánh tay, khiếm khi thấy cương quyết, y cúi đầu nói, “ngươi nghe lời Thiên Thu sư phụ rồi đấy, có đại sư cũng chưa chắc trừ tận gốc được. Mà thân thể này vẫn chưa yếu đến vậy đâu, ” Y nói chậm, “ta uống thuốc đúng giờ, năm nay không bị bệnh.”
Tấm lưng nằm sấp của Tiêu Trì Dã siết chặt.
Thẩm Trạch Xuyên chạm đầu sau vai Tiêu Trì Dã, nhẹ nhàng nói: “Ta sẽ không rời khỏi ngươi đâu.”
Tiếng mưa ngoài phòng rơi dồn dập, trong lồng ngực Tiêu Trì Dã là một trời ẩm ướt. Gò má Thẩm Trạch Xuyên cách lớp vải dán vào hình xăm của Tiêu Trì Dã, nơi này có vết sẹo.
“Ngươi gạt ta.” Tiêu Trì Dã cũng nhẹ nhàng đáp lại.
Tiêu Trì Dã từng nghĩ Tiêu Phương Húc sẽ không rời khỏi hắn, nhưng chia ly vội vã đến vậy, hắn thậm chí còn chưa tạm biệt cha. Giữa người với người ẩn giấu một ranh giới, bước qua gọi là tử biệt, đó là một thế giới khác không thể nào đuổi theo.
“Ngươi giao mạng này cho thái phó rồi, ” Giọng Tiêu Trì Dã trong bóng tối có vẻ nặng nề, “ngươi thề với ông sẽ diệt mối thù xưa, đơn độc đứng trước thế gia không chút sợ hãi. Khi ở Khuất Đô ngươi muốn ta đi khỏi, rồi làm mình tổn thương ở Trà Châu Đôn Châu.”
Đây là mầm hoạ mà hai sự cố ấy để lại, chúng nấp trong lòng Tiêu Trì Dã, sau khi Tiêu Phương Húc rời đi trở nên không cách nào chịu đựng, Tiêu Trì Dã chỉ cần nghĩ tới thôi sẽ sợ. Nỗi sợ của hắn không chỉ đến từ thân thể Thẩm Trạch Xuyên, còn từ chính con người Thẩm Trạch Xuyên này.
Tiêu Trì Dã nói: “Lan Chu, ngươi mà nhẫn tâm là đành lòng bỏ ta lại được.”
Thương Tiến Tửu
Tác giả: Đường Tửu Khanh
293 chương | 1,576 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Gió lạnh
Chương 2: Đánh chết
Chương 3: Chim dữ
Chương 4: Dư nghiệt
Chương 5: Nhất tuyến
Chương 6: Giam cầm
Chương 7: Thái phó
Chương 8: Lòng nghi
Chương 9: Thăng quan
Chương 10: Say rượu
Chương 11: Năm mới
Chương 12: Đoan ngọ
Chương 13: Ve nhỏ
Chương 14: Bọ ngựa
Chương 15: Hoàng tước
Chương 16: Bạo vũ
Chương 17: Phong ba
Chương 18: Lừa nướng
Chương 19: Thật giả
Chương 20: Chọn lựa
Chương 21: Săn thu
Chương 22: Sấm vang
Chương 23: Mưa trút
Chương 24: Đêm mưa
Chương 25: Tảng sáng
Chương 26: Sương hàn
Chương 27: Thu hàn
Chương 28: Hẻm say
Chương 29: Mệnh số
Chương 30: Lang vương
Chương 31: Sau gáy
Chương 32: Sơn túc
Chương 33: Chú cháu
Chương 34: Thẩm vấn
Chương 35: Sơ tuyết
Chương 36: Mùi vị
Chương 37: Hoả súng
Chương 38: Quân kỷ
Chương 39: Sói hổ
Chương 40: Cắn xé
Chương 41: Lan Chu
Chương 42: Mai đỏ
Chương 43: Đồ Sách
Chương 44: Dạ đàm
Chương 45: Tân đao
Chương 46: Yến hội
Chương 47: Tranh đoạt
Chương 48: Tựu kế
Chương 49: Hàn mang
Chương 50: Cùng thuyền
Chương 51: Đại soái
Chương 52: Công kích
Chương 53: Tra viện
Chương 54: Công thế
Chương 55: Sổ sách
Chương 56: Thổi lửa
Chương 57: Kết án
Chương 58: Tuyết lớn
Chương 59: Phong nguyệt
Chương 60: Gông xiềng
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111: Mẫu thân
Chương 112: Trục tinh
Chương 113: Trùng phùng
Chương 114: Hỏa thế
Chương 115: Vận mệnh
Chương 116: Thần Dương
Chương 117: Ân uy
Chương 118: Chuyện xưa
Chương 119: Từng biết
Chương 120: Việc đô
Chương 121: Lương Nghi
Chương 122: Hoàng nữ
Chương 123: Diên Thanh
Chương 124: Định cục
Chương 125: Mãnh Ngu
Chương 126: Lịch Hùng
Chương 127: Kền kền
Chương 128: Địch tập
Chương 129: Mộng chủng
Chương 130: Ngọc châu
Chương 131: Mạng nhện
Chương 132: Binh hành
Chương 133: Chín năm
Chương 134: Mộng Chính
Chương 135: Khuyên tai
Chương 136: Ly gián
Chương 137: Xem thư
Chương 138: Mưu sĩ
Chương 139: Lương giá
Chương 140: Ngoại thành
Chương 141: Thành mưa
Chương 142: Đầu mối
Chương 143: Ẩn giấu
Chương 144: Nguyệt quế
Chương 145: Hành khất
Chương 146: Nguyên Trác
Chương 147: Tiểu nương
Chương 148: Thắng thua
Chương 149: Hoa Tam
Chương 150: Loạn thần
Chương 151: Vây bắt
Chương 152: Cáp Sâm
Chương 153: Bại trận
Chương 154: Nam nhân
Chương 155: Bàn bạc
Chương 156: Đại tẩu
Chương 157: Trọng Hùng
Chương 158: Ngọc vỡ
Chương 159: Vô danh
Chương 160: Tin đồn
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270: Lâm môn
Chương 271: Huệ Liên
Chương 272: Hồi đỉnh
Chương 273: Lộ sơn
Chương 274: Sương sớm
Chương 275: Đánh cược
Chương 276: Mưa phong
Chương 277: Ác chiến
Chương 278: Hào hùng
Chương 279: Phong Tuyền
Chương 280: Tồn vong
Chương 281: Lang Vương
Chương 282: Điện cao
Chương 283: Phiên ngoại -《Năm mới》1
Chương 284: Phiên ngoại -《Năm mới》2
Chương 285: Phiên ngoại -《Năm mới》3
Chương 286: Phiên ngoại -《Năm mới》4
Chương 287: Phiên ngoại -《Năm ấy》I
Chương 288: Phiên ngoại -《Năm ấy》II
Chương 289: Phiên ngoại -《Năm ấy》III
Chương 290: Phiên ngoại -《Năm ấy》IV
Chương 291: Phiên ngoại -《Năm ấy》V
Chương 292: Phiên ngoại -《Đại hôn》
Chương 293: Phiên ngoại -《Cuốn sổ nhỏ》
Không tìm thấy chương nào phù hợp