Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 288: Phiên ngoại -《Năm ấy》II
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~8 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
“Ly Bắc Vương không đi giày!”
Nhóc mập sán tới chỗ Thẩm Trạch Xuyên, mặt mày đỏ hồng, nói to với bọn nhỏ quây quanh y: “Ly Bắc Vương đầu đội mũ quỷ sát màu đồng, tay cầm bảo đao lóe sáng, thúc ngựa thoát khỏi trùng vây biển máu, dọa bọn trọc Biên Sa vãi tè, tan tác chim muông.”
Lúc này trời nóng nực, mặt đất còn hầm hập hơi nóng, mấy người bán hàng rong trên đường cũng chẳng thấy bóng dáng đâu. Ra khỏi nhà cứ như trong lồng hấp, nấu chín con người ta. Chỉ mỗi nơi này có cây hòe già che nắng được phần nào.
Bọn nhỏ nghe đến ngây ra, chỉ có Thẩm Trạch Xuyên nói: “Rõ ràng lần trước ngươi bảo Ly Bắc Vương ngủ cũng không cởi giáp, sao lần này ông ta lại cởi giày? Ca của ta nói sau thu Ly Bắc có thể cóng chết người, chân trần làm sao mà đánh trận được.”
Nhóc mập nói tung tóe mưa xuân, đang hào hứng thì bị Thẩm Trạch Xuyên cắt ngang một nhát như vậy, rối rít vỗ vào đùi mình nói: “Sai lè! Thời điểm nguy cấp, thái giám đốc quân từ Khuất Đô bị người ta thịt đến nơi rồi, Ly Bắc Vương nhảy lên ngựa giơ roi xông thẳng ra sa trường, đâu có rảnh mà xỏ giày hở!”
“Ồ,” Thẩm Trạch Xuyên bóc giấy gói kẹo trong tay, “kể cũng phải.”
Bọn nhỏ bị mùi ngọt hấp dẫn, nhìn lom lom vào kẹo trong tay Thẩm Trạch Xuyên. Thẩm Trạch Xuyên xoè bàn tay mời bọn nó ăn. Bọn nhỏ hò reo mấy tiếng rồi tranh nhau hết sạch kẹo.
Nhóc mập nóng chịu không nổi, vừa nhai kẹo vừa quệt mồ hôi, hâm mộ nói với Thẩm Trạch Xuyên: “Đại ca ngươi tốt thế, ngày nào cũng mua kẹo cho ngươi.”
“Mấy hôm nay ta ốm.” Thẩm Trạch Xuyên ngậm kẹo, nói không rõ lắm, “Không thích uống thuốc, mẹ bảo đại ca mua cho ta.”
“Mẹ ngươi cũng tốt, đẹp nữa chứ, đâu giống mẹ ta, than ôi!” Nhóc mập thích biểu diễn hí khúc, lập tức chỉnh lại thân hình, nâng cao giọng điệu, “Chỉ thấy trong cái nhà nhỏ rách nát ấy xuất hiện người đàn bà mặt xanh nanh vàng, một tay túm váy, một tay cầm gáo, sải bước tiến đến – ha! Kể dài dòng vậy chứ thật ra nhanh lắm, ca của ta bị vả nổ đom đóm mắt, răng rơi đầy đất!”
Thẩm Trạch Xuyên và đám trẻ cười lăn cười bò.
Nhóc mập cũng cười, càng nói càng hăng: “Công phu dùng gáo của mẹ ta á, nếu ở trên chiến trường cũng không thua nam nhân đâu. Nhà ta tính từ cha ta, có ai chưa tiếp chiêu bà ấy? Lợi hại lắm! Các ngươi xem ca nhà ta đó, một tên hư đốn, đến hồ lô kẹo của ta cũng không chừa, hắn còn là người không? Ngang ngược muốn chết, về nhà mà không nghe lời chả bị mẹ ta đánh khóc tu tu.”
Advertisement
Nó vừa dứt lời thì nghe thấy tiếng gào phía sau.
“Ranh con, suốt ngày ra ngoài bêu xấu ta!”
“Ai da!” Nhóc mập hoảng hốt bò rụt xuống tảng đá, vắt chân lên cổ chạy “Ca ta tới rồi, hôm khác gặp nha!”
Đám trẻ con cùng giải tán theo nhóc mập, Thẩm Trạch Xuyên vừa quay đầu lại, từ xa xa nhìn thấy Kỷ Mộ cũng đã tới. Y gấp giấy kẹo thành con ếch xanh, chờ Kỷ Mộ lại gần, nhấn con ếch xanh để nó nhảy trong tay mình.
Trời oi bức, trên trán Kỷ Mộ lấm tấm mồ hôi, ca vén vén vạt áo, ngồi xổm bên cạnh Thẩm Trạch Xuyên, nhìn con ếch xanh xấu xí mất chân đó, bật nhảy còn xiêu xiêu vẹo vẹo. Ca hỏi: “Chân nó đâu?”
Thẩm Trạch Xuyên chỉ vào chỗ khác, nói: “Ở đây có hai cái.”
Kỷ Mộ nghiêng đầu nhìn, không nhịn được phì cười: “Giỏi lắm, ghép lại rồi.” Ca nói rồi đứng dậy, giơ tay gạt cành lá chắn mình, nói với Thẩm Trạch Xuyên dưới trời nắng gay gắt, “Đi, về nhà đi.”
Thẩm Trạch Xuyên nhảy khỏi tảng đá, nhặt túi sách vải trên đất, theo sau Kỷ Mộ đi về nhà. Y còn thầm nghĩ về câu chuyện ban nãy nghe, bèn hỏi Kỷ Mộ: “Thiết kỵ Ly Bắc chưa đi qua thành Đoan Châu, mà sao ai cũng biết Ly Bắc Vương trông thế nào vậy?”
“Ai cũng biết, mà ai cũng không biết.”
Thẩm Trạch Xuyên nghe không hiểu, Kỷ Mộ cũng không giải thích, ca quay đầu nhìn đệ đệ: “Mấy hôm nay đi học khá lắm, tiên sinh gặp cha ở chợ còn khen đệ mấy câu, mẹ cũng vui, lén làm cho đệ đôi giày mới nữa kia.”
Thẩm Trạch Xuyên ngẩng đầu lên, chỉ hỏi: “Mẹ lén làm, sao ca biết được?”
“Ta mà không biết á?” Kỷ Mộ thở dài, “Sửa từ giày mới của ta mà.”
Thẩm Trạch Xuyên kéo kéo túi sách trên vai, không biết đáp như thế nào. Hoa Sính Đình thương Thẩm Trạch Xuyên, cái gì cũng cho y trước. Đi được nửa đường, Kỷ Mộ giơ tay vỗ lưng Thẩm Trạch Xuyên, nói: “Thay ca đi nhiều vào, mẹ sửa cả đêm đấy.”
Thẩm Trạch Xuyên nhìn Kỷ Mộ, gật gật đầu.
Nhóc mập sán tới chỗ Thẩm Trạch Xuyên, mặt mày đỏ hồng, nói to với bọn nhỏ quây quanh y: “Ly Bắc Vương đầu đội mũ quỷ sát màu đồng, tay cầm bảo đao lóe sáng, thúc ngựa thoát khỏi trùng vây biển máu, dọa bọn trọc Biên Sa vãi tè, tan tác chim muông.”
Lúc này trời nóng nực, mặt đất còn hầm hập hơi nóng, mấy người bán hàng rong trên đường cũng chẳng thấy bóng dáng đâu. Ra khỏi nhà cứ như trong lồng hấp, nấu chín con người ta. Chỉ mỗi nơi này có cây hòe già che nắng được phần nào.
Bọn nhỏ nghe đến ngây ra, chỉ có Thẩm Trạch Xuyên nói: “Rõ ràng lần trước ngươi bảo Ly Bắc Vương ngủ cũng không cởi giáp, sao lần này ông ta lại cởi giày? Ca của ta nói sau thu Ly Bắc có thể cóng chết người, chân trần làm sao mà đánh trận được.”
Nhóc mập nói tung tóe mưa xuân, đang hào hứng thì bị Thẩm Trạch Xuyên cắt ngang một nhát như vậy, rối rít vỗ vào đùi mình nói: “Sai lè! Thời điểm nguy cấp, thái giám đốc quân từ Khuất Đô bị người ta thịt đến nơi rồi, Ly Bắc Vương nhảy lên ngựa giơ roi xông thẳng ra sa trường, đâu có rảnh mà xỏ giày hở!”
“Ồ,” Thẩm Trạch Xuyên bóc giấy gói kẹo trong tay, “kể cũng phải.”
Bọn nhỏ bị mùi ngọt hấp dẫn, nhìn lom lom vào kẹo trong tay Thẩm Trạch Xuyên. Thẩm Trạch Xuyên xoè bàn tay mời bọn nó ăn. Bọn nhỏ hò reo mấy tiếng rồi tranh nhau hết sạch kẹo.
Nhóc mập nóng chịu không nổi, vừa nhai kẹo vừa quệt mồ hôi, hâm mộ nói với Thẩm Trạch Xuyên: “Đại ca ngươi tốt thế, ngày nào cũng mua kẹo cho ngươi.”
“Mấy hôm nay ta ốm.” Thẩm Trạch Xuyên ngậm kẹo, nói không rõ lắm, “Không thích uống thuốc, mẹ bảo đại ca mua cho ta.”
“Mẹ ngươi cũng tốt, đẹp nữa chứ, đâu giống mẹ ta, than ôi!” Nhóc mập thích biểu diễn hí khúc, lập tức chỉnh lại thân hình, nâng cao giọng điệu, “Chỉ thấy trong cái nhà nhỏ rách nát ấy xuất hiện người đàn bà mặt xanh nanh vàng, một tay túm váy, một tay cầm gáo, sải bước tiến đến – ha! Kể dài dòng vậy chứ thật ra nhanh lắm, ca của ta bị vả nổ đom đóm mắt, răng rơi đầy đất!”
Thẩm Trạch Xuyên và đám trẻ cười lăn cười bò.
Nhóc mập cũng cười, càng nói càng hăng: “Công phu dùng gáo của mẹ ta á, nếu ở trên chiến trường cũng không thua nam nhân đâu. Nhà ta tính từ cha ta, có ai chưa tiếp chiêu bà ấy? Lợi hại lắm! Các ngươi xem ca nhà ta đó, một tên hư đốn, đến hồ lô kẹo của ta cũng không chừa, hắn còn là người không? Ngang ngược muốn chết, về nhà mà không nghe lời chả bị mẹ ta đánh khóc tu tu.”
Advertisement
Nó vừa dứt lời thì nghe thấy tiếng gào phía sau.
“Ranh con, suốt ngày ra ngoài bêu xấu ta!”
“Ai da!” Nhóc mập hoảng hốt bò rụt xuống tảng đá, vắt chân lên cổ chạy “Ca ta tới rồi, hôm khác gặp nha!”
Đám trẻ con cùng giải tán theo nhóc mập, Thẩm Trạch Xuyên vừa quay đầu lại, từ xa xa nhìn thấy Kỷ Mộ cũng đã tới. Y gấp giấy kẹo thành con ếch xanh, chờ Kỷ Mộ lại gần, nhấn con ếch xanh để nó nhảy trong tay mình.
Trời oi bức, trên trán Kỷ Mộ lấm tấm mồ hôi, ca vén vén vạt áo, ngồi xổm bên cạnh Thẩm Trạch Xuyên, nhìn con ếch xanh xấu xí mất chân đó, bật nhảy còn xiêu xiêu vẹo vẹo. Ca hỏi: “Chân nó đâu?”
Thẩm Trạch Xuyên chỉ vào chỗ khác, nói: “Ở đây có hai cái.”
Kỷ Mộ nghiêng đầu nhìn, không nhịn được phì cười: “Giỏi lắm, ghép lại rồi.” Ca nói rồi đứng dậy, giơ tay gạt cành lá chắn mình, nói với Thẩm Trạch Xuyên dưới trời nắng gay gắt, “Đi, về nhà đi.”
Thẩm Trạch Xuyên nhảy khỏi tảng đá, nhặt túi sách vải trên đất, theo sau Kỷ Mộ đi về nhà. Y còn thầm nghĩ về câu chuyện ban nãy nghe, bèn hỏi Kỷ Mộ: “Thiết kỵ Ly Bắc chưa đi qua thành Đoan Châu, mà sao ai cũng biết Ly Bắc Vương trông thế nào vậy?”
“Ai cũng biết, mà ai cũng không biết.”
Thẩm Trạch Xuyên nghe không hiểu, Kỷ Mộ cũng không giải thích, ca quay đầu nhìn đệ đệ: “Mấy hôm nay đi học khá lắm, tiên sinh gặp cha ở chợ còn khen đệ mấy câu, mẹ cũng vui, lén làm cho đệ đôi giày mới nữa kia.”
Thẩm Trạch Xuyên ngẩng đầu lên, chỉ hỏi: “Mẹ lén làm, sao ca biết được?”
“Ta mà không biết á?” Kỷ Mộ thở dài, “Sửa từ giày mới của ta mà.”
Thẩm Trạch Xuyên kéo kéo túi sách trên vai, không biết đáp như thế nào. Hoa Sính Đình thương Thẩm Trạch Xuyên, cái gì cũng cho y trước. Đi được nửa đường, Kỷ Mộ giơ tay vỗ lưng Thẩm Trạch Xuyên, nói: “Thay ca đi nhiều vào, mẹ sửa cả đêm đấy.”
Thẩm Trạch Xuyên nhìn Kỷ Mộ, gật gật đầu.
Thương Tiến Tửu
Tác giả: Đường Tửu Khanh
293 chương | 1,764 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Gió lạnh
Chương 2: Đánh chết
Chương 3: Chim dữ
Chương 4: Dư nghiệt
Chương 5: Nhất tuyến
Chương 6: Giam cầm
Chương 7: Thái phó
Chương 8: Lòng nghi
Chương 9: Thăng quan
Chương 10: Say rượu
Chương 11: Năm mới
Chương 12: Đoan ngọ
Chương 13: Ve nhỏ
Chương 14: Bọ ngựa
Chương 15: Hoàng tước
Chương 16: Bạo vũ
Chương 17: Phong ba
Chương 18: Lừa nướng
Chương 19: Thật giả
Chương 20: Chọn lựa
Chương 21: Săn thu
Chương 22: Sấm vang
Chương 23: Mưa trút
Chương 24: Đêm mưa
Chương 25: Tảng sáng
Chương 26: Sương hàn
Chương 27: Thu hàn
Chương 28: Hẻm say
Chương 29: Mệnh số
Chương 30: Lang vương
Chương 31: Sau gáy
Chương 32: Sơn túc
Chương 33: Chú cháu
Chương 34: Thẩm vấn
Chương 35: Sơ tuyết
Chương 36: Mùi vị
Chương 37: Hoả súng
Chương 38: Quân kỷ
Chương 39: Sói hổ
Chương 40: Cắn xé
Chương 41: Lan Chu
Chương 42: Mai đỏ
Chương 43: Đồ Sách
Chương 44: Dạ đàm
Chương 45: Tân đao
Chương 46: Yến hội
Chương 47: Tranh đoạt
Chương 48: Tựu kế
Chương 49: Hàn mang
Chương 50: Cùng thuyền
Chương 51: Đại soái
Chương 52: Công kích
Chương 53: Tra viện
Chương 54: Công thế
Chương 55: Sổ sách
Chương 56: Thổi lửa
Chương 57: Kết án
Chương 58: Tuyết lớn
Chương 59: Phong nguyệt
Chương 60: Gông xiềng
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111: Mẫu thân
Chương 112: Trục tinh
Chương 113: Trùng phùng
Chương 114: Hỏa thế
Chương 115: Vận mệnh
Chương 116: Thần Dương
Chương 117: Ân uy
Chương 118: Chuyện xưa
Chương 119: Từng biết
Chương 120: Việc đô
Chương 121: Lương Nghi
Chương 122: Hoàng nữ
Chương 123: Diên Thanh
Chương 124: Định cục
Chương 125: Mãnh Ngu
Chương 126: Lịch Hùng
Chương 127: Kền kền
Chương 128: Địch tập
Chương 129: Mộng chủng
Chương 130: Ngọc châu
Chương 131: Mạng nhện
Chương 132: Binh hành
Chương 133: Chín năm
Chương 134: Mộng Chính
Chương 135: Khuyên tai
Chương 136: Ly gián
Chương 137: Xem thư
Chương 138: Mưu sĩ
Chương 139: Lương giá
Chương 140: Ngoại thành
Chương 141: Thành mưa
Chương 142: Đầu mối
Chương 143: Ẩn giấu
Chương 144: Nguyệt quế
Chương 145: Hành khất
Chương 146: Nguyên Trác
Chương 147: Tiểu nương
Chương 148: Thắng thua
Chương 149: Hoa Tam
Chương 150: Loạn thần
Chương 151: Vây bắt
Chương 152: Cáp Sâm
Chương 153: Bại trận
Chương 154: Nam nhân
Chương 155: Bàn bạc
Chương 156: Đại tẩu
Chương 157: Trọng Hùng
Chương 158: Ngọc vỡ
Chương 159: Vô danh
Chương 160: Tin đồn
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270: Lâm môn
Chương 271: Huệ Liên
Chương 272: Hồi đỉnh
Chương 273: Lộ sơn
Chương 274: Sương sớm
Chương 275: Đánh cược
Chương 276: Mưa phong
Chương 277: Ác chiến
Chương 278: Hào hùng
Chương 279: Phong Tuyền
Chương 280: Tồn vong
Chương 281: Lang Vương
Chương 282: Điện cao
Chương 283: Phiên ngoại -《Năm mới》1
Chương 284: Phiên ngoại -《Năm mới》2
Chương 285: Phiên ngoại -《Năm mới》3
Chương 286: Phiên ngoại -《Năm mới》4
Chương 287: Phiên ngoại -《Năm ấy》I
Chương 288: Phiên ngoại -《Năm ấy》II
Chương 289: Phiên ngoại -《Năm ấy》III
Chương 290: Phiên ngoại -《Năm ấy》IV
Chương 291: Phiên ngoại -《Năm ấy》V
Chương 292: Phiên ngoại -《Đại hôn》
Chương 293: Phiên ngoại -《Cuốn sổ nhỏ》
Không tìm thấy chương nào phù hợp