Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 287: Phiên ngoại -《Năm ấy》I
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~7 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chiều hoàng hôn, một đôi ủng chiến lún vào dòng suối giữa bụi cỏ. Tiêu Trì Dã khom thân, buông tay rửa sạch nhẫn hộ tiễn xương của mình. Sợi máu tan vào nước suối trong vắt, chỉ cần khoắng một vòng là chẳng còn thấy đâu.
Tiêu Trì Dã rửa vô cùng tỉ mẩn, sườn mặt nghiêm túc thấp thoáng dưới ánh chiều tà, mặt mày vẫn giữ vẻ không vui.
Triêu Huy dắt ngựa phủi phủi bụi bặm trên người, nhìn tấm lưng Tiêu Trì Dã, thầm đắn đo một lúc mới mở miệng gọi: “Nhị công tử…..”
Nước suối “rào rào”, Tiêu Trì Dã lùi non nửa bước, quay lại nhìn về phía Triêu Huy.
Đây là con sói con, ánh mắt của hắn khác hẳn của thế tử, thậm chí khác hẳn bọn họ.
Triêu Huy dần ngập ngừng trước cái nhìn của Tiêu Trì Dã, cảm thấy mũ sắt trên tay lại nặng hơn nữa rồi, ghì tới nỗi ngón tay hắn cũng đau. Hắn vốn muốn dặn dò Tiêu Trì Dã mấy câu, song đối diện ánh mắt thế này lại không thốt ra nổi câu “Cẩn thận”, như thể một khi nói ra sẽ động chạm tới sói con mới giành thắng lợi đầu tiên.
Tiêu Trì Dã nâng cánh tay lau mặt. Giáp tay của hắn được làm từ chất liệu da chó, chiến đấu hăng quá nên hỏng mất rồi, động cái đã trôi tuột vào làn nước, giống như xì mũi mà không cầm chắc khăn tay vậy, nhìn hơi vụng về con nít.
Triêu Huy bỗng nhớ ra, năm nay nhị công tử mới mười bốn tuổi thôi.
Tiêu Trì Dã muốn lượm giáp tay lại, hắn đi mấy bước theo dòng nước, tay còn chưa đụng vào giáp mà đã nghe tiếng đập cánh trên đỉnh đầu. Trước mắt hắn tối sầm đi, Mãnh dí vào mặt hắn nhào về phía suối nước.
“Uây!” Tiêu Trì Dã giơ cánh tay che mặt, xua xua Mãnh.
Mãnh quắp giáp tay lên, đạp móng vuốt, vật lộn với Tiêu Trì Dã khiến cái giáp tay vốn nát sẵn bị xé te tua ra.
“Ngươi ーー” Tiêu Trì Dã bắt lấy mảnh vụn rơi lả tả, mắng, “đồ trọc!”
Mãnh giương cánh vọt lên không rồi sượt qua mặt Tiêu Trì Dã lần nữa, lượn một vòng như thể khiêu khích, để Tiêu Trì Dã quơ tay hụt chẳng tóm được gì.
“Thôi nhị công tử,” Triêu Huy phía sau nói đỡ, “đừng bực nó, giáp tay này cũng vứt đi rồi, sau tôi bảo Thần Dương đưa cậu đôi khác.”
“Ta không cần.” Tiêu Trì Dã lội nước ra ngoài, lắc lắc gương mặt đầy nước.
Giáp tay này chính là đồ hắn đường đường chính chính thắng được từ chỗ Triêu Huy, nhị công tử đứng trong doanh kéo cung bắn tên, suýt thì bắn thủng bia ngắm của nhóm Triêu Huy đấy.
Triêu Huy đang định khuyên tiếp, chợt nghe nhị công tử nói: “Giáp tay trong nhà đầy ra đấy, nhị công tử còn cần các ngươi cho? Trừ phi tỷ thí trận nữa.”
Triêu Huy đi theo Tiêu Trì Dã, thở dài: “Không tỷ thí được, chúng ta dùng bia ngắm cũ đổi từ trong quân, không đỡ nổi mấy mũi tên của cậu đâu.”
Triêu Huy nói thế có vẻ trách nhưng lại ngầm khen, quả nhiên mặt Tiêu Trì Dã đỡ khó chịu hẳn. Hắn đúng là đang ở cái tuổi khó bảo, ở nhà quậy đến nỗi Tiêu Phương Húc phải vung gậy rượt đánh, làm gì cũng thích đi ngược người ta – giống như lần đánh úp này vậy, Tiêu Kí Minh nào có nghĩ hắn dám đi. Mấy chủ tướng trong đại doanh thấy thế tử gặp nguy thì luống cuống tay chân, phái ngay kỵ binh bảo hộ Tiêu Trì Dã về nhà, ai dè tên nhóc không biết trời cao đất dày ấy lại dẫn đầu qua sông Hồng, trườn bò nửa đêm đi phóng hỏa.
Vẻ mặt Tiêu Kí Minh khi nhìn thấy Tiêu Trì Dã phải nói là cực kỳ đặc sắc, Triêu Huy theo thế tử nhiều năm thế rồi mà không luận ra rốt cuộc khi đó thế tử muốn đá nhị công tử mấy phát, hay là muốn khen một câu “Được đấy A Dã” nữa.
“Mang đôi giày nào sạch không?” Tiêu Trì Dã cúi đầu nhìn ủng chiến, đi mấy bước vẫn ướt rượt nước, “Khỏi cần giáp tay, đưa đôi giày đi.”
Truyện sách ghi tên phiên ngoại là 《Năm ấy》 nha, mình không thấy cái tên nào khác cả:3
Chiều hoàng hôn, một đôi ủng chiến lún vào dòng suối giữa bụi cỏ. Tiêu Trì Dã khom thân, buông tay rửa sạch nhẫn hộ tiễn xương của mình. Sợi máu tan vào nước suối trong vắt, chỉ cần khoắng một vòng là chẳng còn thấy đâu.
Tiêu Trì Dã rửa vô cùng tỉ mẩn, sườn mặt nghiêm túc thấp thoáng dưới ánh chiều tà, mặt mày vẫn giữ vẻ không vui.
Triêu Huy dắt ngựa phủi phủi bụi bặm trên người, nhìn tấm lưng Tiêu Trì Dã, thầm đắn đo một lúc mới mở miệng gọi: “Nhị công tử…..”
Nước suối “rào rào”, Tiêu Trì Dã lùi non nửa bước, quay lại nhìn về phía Triêu Huy.
Đây là con sói con, ánh mắt của hắn khác hẳn của thế tử, thậm chí khác hẳn bọn họ.
Triêu Huy dần ngập ngừng trước cái nhìn của Tiêu Trì Dã, cảm thấy mũ sắt trên tay lại nặng hơn nữa rồi, ghì tới nỗi ngón tay hắn cũng đau. Hắn vốn muốn dặn dò Tiêu Trì Dã mấy câu, song đối diện ánh mắt thế này lại không thốt ra nổi câu “Cẩn thận”, như thể một khi nói ra sẽ động chạm tới sói con mới giành thắng lợi đầu tiên.
Tiêu Trì Dã nâng cánh tay lau mặt. Giáp tay của hắn được làm từ chất liệu da chó, chiến đấu hăng quá nên hỏng mất rồi, động cái đã trôi tuột vào làn nước, giống như xì mũi mà không cầm chắc khăn tay vậy, nhìn hơi vụng về con nít.
Triêu Huy bỗng nhớ ra, năm nay nhị công tử mới mười bốn tuổi thôi.
Tiêu Trì Dã muốn lượm giáp tay lại, hắn đi mấy bước theo dòng nước, tay còn chưa đụng vào giáp mà đã nghe tiếng đập cánh trên đỉnh đầu. Trước mắt hắn tối sầm đi, Mãnh dí vào mặt hắn nhào về phía suối nước.
“Uây!” Tiêu Trì Dã giơ cánh tay che mặt, xua xua Mãnh.
Mãnh quắp giáp tay lên, đạp móng vuốt, vật lộn với Tiêu Trì Dã khiến cái giáp tay vốn nát sẵn bị xé te tua ra.
“Ngươi ーー” Tiêu Trì Dã bắt lấy mảnh vụn rơi lả tả, mắng, “đồ trọc!”
Mãnh giương cánh vọt lên không rồi sượt qua mặt Tiêu Trì Dã lần nữa, lượn một vòng như thể khiêu khích, để Tiêu Trì Dã quơ tay hụt chẳng tóm được gì.
“Thôi nhị công tử,” Triêu Huy phía sau nói đỡ, “đừng bực nó, giáp tay này cũng vứt đi rồi, sau tôi bảo Thần Dương đưa cậu đôi khác.”
“Ta không cần.” Tiêu Trì Dã lội nước ra ngoài, lắc lắc gương mặt đầy nước.
Giáp tay này chính là đồ hắn đường đường chính chính thắng được từ chỗ Triêu Huy, nhị công tử đứng trong doanh kéo cung bắn tên, suýt thì bắn thủng bia ngắm của nhóm Triêu Huy đấy.
Triêu Huy đang định khuyên tiếp, chợt nghe nhị công tử nói: “Giáp tay trong nhà đầy ra đấy, nhị công tử còn cần các ngươi cho? Trừ phi tỷ thí trận nữa.”
Triêu Huy đi theo Tiêu Trì Dã, thở dài: “Không tỷ thí được, chúng ta dùng bia ngắm cũ đổi từ trong quân, không đỡ nổi mấy mũi tên của cậu đâu.”
Triêu Huy nói thế có vẻ trách nhưng lại ngầm khen, quả nhiên mặt Tiêu Trì Dã đỡ khó chịu hẳn. Hắn đúng là đang ở cái tuổi khó bảo, ở nhà quậy đến nỗi Tiêu Phương Húc phải vung gậy rượt đánh, làm gì cũng thích đi ngược người ta – giống như lần đánh úp này vậy, Tiêu Kí Minh nào có nghĩ hắn dám đi. Mấy chủ tướng trong đại doanh thấy thế tử gặp nguy thì luống cuống tay chân, phái ngay kỵ binh bảo hộ Tiêu Trì Dã về nhà, ai dè tên nhóc không biết trời cao đất dày ấy lại dẫn đầu qua sông Hồng, trườn bò nửa đêm đi phóng hỏa.
Vẻ mặt Tiêu Kí Minh khi nhìn thấy Tiêu Trì Dã phải nói là cực kỳ đặc sắc, Triêu Huy theo thế tử nhiều năm thế rồi mà không luận ra rốt cuộc khi đó thế tử muốn đá nhị công tử mấy phát, hay là muốn khen một câu “Được đấy A Dã” nữa.
“Mang đôi giày nào sạch không?” Tiêu Trì Dã cúi đầu nhìn ủng chiến, đi mấy bước vẫn ướt rượt nước, “Khỏi cần giáp tay, đưa đôi giày đi.”
Truyện sách ghi tên phiên ngoại là 《Năm ấy》 nha, mình không thấy cái tên nào khác cả:3
Thương Tiến Tửu
Tác giả: Đường Tửu Khanh
293 chương | 1,759 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Gió lạnh
Chương 2: Đánh chết
Chương 3: Chim dữ
Chương 4: Dư nghiệt
Chương 5: Nhất tuyến
Chương 6: Giam cầm
Chương 7: Thái phó
Chương 8: Lòng nghi
Chương 9: Thăng quan
Chương 10: Say rượu
Chương 11: Năm mới
Chương 12: Đoan ngọ
Chương 13: Ve nhỏ
Chương 14: Bọ ngựa
Chương 15: Hoàng tước
Chương 16: Bạo vũ
Chương 17: Phong ba
Chương 18: Lừa nướng
Chương 19: Thật giả
Chương 20: Chọn lựa
Chương 21: Săn thu
Chương 22: Sấm vang
Chương 23: Mưa trút
Chương 24: Đêm mưa
Chương 25: Tảng sáng
Chương 26: Sương hàn
Chương 27: Thu hàn
Chương 28: Hẻm say
Chương 29: Mệnh số
Chương 30: Lang vương
Chương 31: Sau gáy
Chương 32: Sơn túc
Chương 33: Chú cháu
Chương 34: Thẩm vấn
Chương 35: Sơ tuyết
Chương 36: Mùi vị
Chương 37: Hoả súng
Chương 38: Quân kỷ
Chương 39: Sói hổ
Chương 40: Cắn xé
Chương 41: Lan Chu
Chương 42: Mai đỏ
Chương 43: Đồ Sách
Chương 44: Dạ đàm
Chương 45: Tân đao
Chương 46: Yến hội
Chương 47: Tranh đoạt
Chương 48: Tựu kế
Chương 49: Hàn mang
Chương 50: Cùng thuyền
Chương 51: Đại soái
Chương 52: Công kích
Chương 53: Tra viện
Chương 54: Công thế
Chương 55: Sổ sách
Chương 56: Thổi lửa
Chương 57: Kết án
Chương 58: Tuyết lớn
Chương 59: Phong nguyệt
Chương 60: Gông xiềng
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111: Mẫu thân
Chương 112: Trục tinh
Chương 113: Trùng phùng
Chương 114: Hỏa thế
Chương 115: Vận mệnh
Chương 116: Thần Dương
Chương 117: Ân uy
Chương 118: Chuyện xưa
Chương 119: Từng biết
Chương 120: Việc đô
Chương 121: Lương Nghi
Chương 122: Hoàng nữ
Chương 123: Diên Thanh
Chương 124: Định cục
Chương 125: Mãnh Ngu
Chương 126: Lịch Hùng
Chương 127: Kền kền
Chương 128: Địch tập
Chương 129: Mộng chủng
Chương 130: Ngọc châu
Chương 131: Mạng nhện
Chương 132: Binh hành
Chương 133: Chín năm
Chương 134: Mộng Chính
Chương 135: Khuyên tai
Chương 136: Ly gián
Chương 137: Xem thư
Chương 138: Mưu sĩ
Chương 139: Lương giá
Chương 140: Ngoại thành
Chương 141: Thành mưa
Chương 142: Đầu mối
Chương 143: Ẩn giấu
Chương 144: Nguyệt quế
Chương 145: Hành khất
Chương 146: Nguyên Trác
Chương 147: Tiểu nương
Chương 148: Thắng thua
Chương 149: Hoa Tam
Chương 150: Loạn thần
Chương 151: Vây bắt
Chương 152: Cáp Sâm
Chương 153: Bại trận
Chương 154: Nam nhân
Chương 155: Bàn bạc
Chương 156: Đại tẩu
Chương 157: Trọng Hùng
Chương 158: Ngọc vỡ
Chương 159: Vô danh
Chương 160: Tin đồn
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270: Lâm môn
Chương 271: Huệ Liên
Chương 272: Hồi đỉnh
Chương 273: Lộ sơn
Chương 274: Sương sớm
Chương 275: Đánh cược
Chương 276: Mưa phong
Chương 277: Ác chiến
Chương 278: Hào hùng
Chương 279: Phong Tuyền
Chương 280: Tồn vong
Chương 281: Lang Vương
Chương 282: Điện cao
Chương 283: Phiên ngoại -《Năm mới》1
Chương 284: Phiên ngoại -《Năm mới》2
Chương 285: Phiên ngoại -《Năm mới》3
Chương 286: Phiên ngoại -《Năm mới》4
Chương 287: Phiên ngoại -《Năm ấy》I
Chương 288: Phiên ngoại -《Năm ấy》II
Chương 289: Phiên ngoại -《Năm ấy》III
Chương 290: Phiên ngoại -《Năm ấy》IV
Chương 291: Phiên ngoại -《Năm ấy》V
Chương 292: Phiên ngoại -《Đại hôn》
Chương 293: Phiên ngoại -《Cuốn sổ nhỏ》
Không tìm thấy chương nào phù hợp