Thâu Hương
-
115Chương
-
416,281Chữ
-
883Lượt đọc
-
0Yêu thích
-
0Đề cử
-
Hoàn thànhTrạng thái
❖ Giới thiệu truyện
Edit: littlelittlezzz
Sườn xám thụ, sinh con. Chú ý tránh mìn.
Vũ nam có thân thế thê thảm, vì chữa bệnh cho em gái, ngày ngày đều đến phòng khiêu vũ hành nghề, mặc sườn xám bán rẻ tiếng cười, chỉ vì dăm ba đồng tiền được nhét vào vạt váy.
Sau đó cậu để ý một viên sĩ quan có tiền có thế.
Sĩ quan rất đứng đắn, căn bản sẽ không đến phòng khiêu vũ, lần này tới cũng chỉ vì nể mặt đồng liêu, ngay cả rượu cũng không uống, ngồi ngay ngắn trên ghế không nói một câu, giống y như mấy lão gia tử tới vườn lê nghe hát.
Vấn đề là sĩ quan có quân hàm cao nhất, vũ nam muốn tìm núi dựa, bèn tính toán cấu kết hắn.
Vì vậy vũ nam hành động luôn, thừa dịp sĩ quan vào phòng rửa tay, cậu nhắm mắt dính lên, không nghĩ tới thế mà lại thành công thật.
Sĩ quan túm cậu về nhà, trước khi lên giường lộ ra nguyên hình: “Em nghĩ tôi là người tốt?”
Hóa ra sĩ quan vốn là sói đuôi to, sớm đã nhìn trúng cậu.
Vũ nam nói: “Tôi nhìn nhầm người.”
Sĩ quan nói: “Dù sao cũng cùng tôi về nhà, nhầm thì nhầm luôn đi.”
Vũ nam lại nói: “Ngài buông tay ra, tôi sợ.” Còn vừa nói vừa run.
Sĩ quan cười nhạt: “Thôi đi, em cả ngày bán rẻ tiếng cười, còn sợ tôi?”
Nhưng mà vũ nam thoạt nhìn phong tao đầy mình thật ra chưa từng cùng người khác lăn qua giường…
Sườn xám thụ, sinh con. Chú ý tránh mìn.
Vũ nam có thân thế thê thảm, vì chữa bệnh cho em gái, ngày ngày đều đến phòng khiêu vũ hành nghề, mặc sườn xám bán rẻ tiếng cười, chỉ vì dăm ba đồng tiền được nhét vào vạt váy.
Sau đó cậu để ý một viên sĩ quan có tiền có thế.
Sĩ quan rất đứng đắn, căn bản sẽ không đến phòng khiêu vũ, lần này tới cũng chỉ vì nể mặt đồng liêu, ngay cả rượu cũng không uống, ngồi ngay ngắn trên ghế không nói một câu, giống y như mấy lão gia tử tới vườn lê nghe hát.
Vấn đề là sĩ quan có quân hàm cao nhất, vũ nam muốn tìm núi dựa, bèn tính toán cấu kết hắn.
Vì vậy vũ nam hành động luôn, thừa dịp sĩ quan vào phòng rửa tay, cậu nhắm mắt dính lên, không nghĩ tới thế mà lại thành công thật.
Sĩ quan túm cậu về nhà, trước khi lên giường lộ ra nguyên hình: “Em nghĩ tôi là người tốt?”
Hóa ra sĩ quan vốn là sói đuôi to, sớm đã nhìn trúng cậu.
Vũ nam nói: “Tôi nhìn nhầm người.”
Sĩ quan nói: “Dù sao cũng cùng tôi về nhà, nhầm thì nhầm luôn đi.”
Vũ nam lại nói: “Ngài buông tay ra, tôi sợ.” Còn vừa nói vừa run.
Sĩ quan cười nhạt: “Thôi đi, em cả ngày bán rẻ tiếng cười, còn sợ tôi?”
Nhưng mà vũ nam thoạt nhìn phong tao đầy mình thật ra chưa từng cùng người khác lăn qua giường…
❖ Danh sách chương
Tổng số: 115 chương
Chương 1: Người làm việc lớn
Chương 2: Khảo hạch
Chương 3: Cao thủ trong nghề
Chương 4: Gặp chuyện
Chương 5: Biết một chút
Chương 6
Chương 7: Cuộc sống cũng như vở kịch, mọi sự đều dựa vào kỹ xảo
Chương 8: Đáp án vô sĩ
Chương 9: Phát hiện ngoài ý muốn
Chương 10: Sự liên quan
Chương 11: Ông đốt
Chương 12: Cứu người qua loa
Chương 13: Nữ nhi tâm sự
Chương 14: Làm lại nghề cũ
Chương 15: Thù hận
Chương 16: Đánh cược công bằng
Chương 17: Đánh bạc, mười lần hết chín lần bịp
Chương 18: Tác dụng của mật ong
Chương 19: Sản phẩm mới ra đời
Chương 20: Cái gọi là truyền thuyết
Chương 21: Phong thủy nhân tâm
Chương 22: Bọ ngựa và Hoàng tước
Chương 23: Có ma
Chương 24: Thành ý
Chương 25: Không được, xin lỗi
Chương 26: Jesus của tương lai
Chương 27: Bí mật của mộ thất
Chương 28: Cháo gà tâm hồn
Chương 29: Thần Nông giáo?
Chương 30: Khách đến
Chương 31: Chuyện quái lạ
Chương 32: Mở cửa thả chó
Chương 33: Mãnh tướng
Chương 34: Thành Hoàng
Chương 35: Thu mua
Chương 36: Điệp trung điệp
Chương 37: Đầu cơ trục lợi
Chương 38: Thái tử?
Chương 39: Đúng sai
Chương 40: Smart
Chương 41: Bingo và trư ngư
Chương 42: Tim đập dị thường
Chương 43: Kỳ tá
Chương 44: Nhân tiện trốn
Chương 45: Vấn đề của Như Tiên
Chương 46: Trái đất quá nguy hiểm.
Chương 47: Đặt cược
Chương 48: Khiêu khích
Chương 49: Huyền cơ trong đó
Chương 50: Vô phúc hưởng thụ ân tình của mỹ nhân
❖ Đánh giá (0)
Đăng nhập để đánh giá truyện!
Đăng nhập0.0
☆
☆
☆
☆
☆
0 đánh giá
5 sao
0%
4 sao
0%
3 sao
0%
2 sao
0%
1 sao
0%
Chưa có đánh giá nào.
Truyện Liên Quan