Thâu Hương
-
115Chương
-
416,281Chữ
-
902Lượt đọc
-
0Yêu thích
-
0Đề cử
-
Hoàn thànhTrạng thái
❖ Giới thiệu truyện
Edit: littlelittlezzz
Sườn xám thụ, sinh con. Chú ý tránh mìn.
Vũ nam có thân thế thê thảm, vì chữa bệnh cho em gái, ngày ngày đều đến phòng khiêu vũ hành nghề, mặc sườn xám bán rẻ tiếng cười, chỉ vì dăm ba đồng tiền được nhét vào vạt váy.
Sau đó cậu để ý một viên sĩ quan có tiền có thế.
Sĩ quan rất đứng đắn, căn bản sẽ không đến phòng khiêu vũ, lần này tới cũng chỉ vì nể mặt đồng liêu, ngay cả rượu cũng không uống, ngồi ngay ngắn trên ghế không nói một câu, giống y như mấy lão gia tử tới vườn lê nghe hát.
Vấn đề là sĩ quan có quân hàm cao nhất, vũ nam muốn tìm núi dựa, bèn tính toán cấu kết hắn.
Vì vậy vũ nam hành động luôn, thừa dịp sĩ quan vào phòng rửa tay, cậu nhắm mắt dính lên, không nghĩ tới thế mà lại thành công thật.
Sĩ quan túm cậu về nhà, trước khi lên giường lộ ra nguyên hình: “Em nghĩ tôi là người tốt?”
Hóa ra sĩ quan vốn là sói đuôi to, sớm đã nhìn trúng cậu.
Vũ nam nói: “Tôi nhìn nhầm người.”
Sĩ quan nói: “Dù sao cũng cùng tôi về nhà, nhầm thì nhầm luôn đi.”
Vũ nam lại nói: “Ngài buông tay ra, tôi sợ.” Còn vừa nói vừa run.
Sĩ quan cười nhạt: “Thôi đi, em cả ngày bán rẻ tiếng cười, còn sợ tôi?”
Nhưng mà vũ nam thoạt nhìn phong tao đầy mình thật ra chưa từng cùng người khác lăn qua giường…
Sườn xám thụ, sinh con. Chú ý tránh mìn.
Vũ nam có thân thế thê thảm, vì chữa bệnh cho em gái, ngày ngày đều đến phòng khiêu vũ hành nghề, mặc sườn xám bán rẻ tiếng cười, chỉ vì dăm ba đồng tiền được nhét vào vạt váy.
Sau đó cậu để ý một viên sĩ quan có tiền có thế.
Sĩ quan rất đứng đắn, căn bản sẽ không đến phòng khiêu vũ, lần này tới cũng chỉ vì nể mặt đồng liêu, ngay cả rượu cũng không uống, ngồi ngay ngắn trên ghế không nói một câu, giống y như mấy lão gia tử tới vườn lê nghe hát.
Vấn đề là sĩ quan có quân hàm cao nhất, vũ nam muốn tìm núi dựa, bèn tính toán cấu kết hắn.
Vì vậy vũ nam hành động luôn, thừa dịp sĩ quan vào phòng rửa tay, cậu nhắm mắt dính lên, không nghĩ tới thế mà lại thành công thật.
Sĩ quan túm cậu về nhà, trước khi lên giường lộ ra nguyên hình: “Em nghĩ tôi là người tốt?”
Hóa ra sĩ quan vốn là sói đuôi to, sớm đã nhìn trúng cậu.
Vũ nam nói: “Tôi nhìn nhầm người.”
Sĩ quan nói: “Dù sao cũng cùng tôi về nhà, nhầm thì nhầm luôn đi.”
Vũ nam lại nói: “Ngài buông tay ra, tôi sợ.” Còn vừa nói vừa run.
Sĩ quan cười nhạt: “Thôi đi, em cả ngày bán rẻ tiếng cười, còn sợ tôi?”
Nhưng mà vũ nam thoạt nhìn phong tao đầy mình thật ra chưa từng cùng người khác lăn qua giường…
❖ Danh sách chương
Tổng số: 115 chương
Chương 51: Nguy hiểm, cứu mạng
Chương 52: Cha và con trai
Chương 53: Tận dụng thời cơ
Chương 54: Điều kiện hấp dẫn
Chương 55: Lắc lư lắc lư
Chương 56: Cũng không có việc gì
Chương 57: Khẩu vị nặng
Chương 58: Thế giới của ăn hàng
Chương 59: Bánh bao và sủi cảo
Chương 60: Thương Thúc
Chương 61: Nhìn mặt
Chương 62: Cao nhân chỉ bảo
Chương 63: Xung Nhi
Chương 64: Tìm kiếm tung tích
Chương 65: Kinh hồn
Chương 66: Vận tốc sinh tử
Chương 67: Boss phía sau màn
Chương 68: Phương pháp của nam nhân
Chương 69: Cách giải quyết của nữ nhân
Chương 70: Kế hoạch và Thay đổi
Chương 71: Tổ hợp quyền
Chương 72: Bới móc.
Chương 73: Tình địch
Chương 74: Nhân vật nặng ký
Chương 75: Tồn tại của màu xám
Chương 76: Sự kiện kỳ lạ..
Chương 77: Thế chó thế người
Chương 78: Có gan
Chương 79: Đáp án
Chương 80: Bí mật của Tào Quan.
Chương 81: Tìm hương..
Chương 82: Đường Hoàng Tuyền
Chương 83: Bộ công cụ.
Chương 84: Mong đợi..
Chương 85: Thỉnh giáo
Chương 86: Lẩu Tào thị.
Chương 87: Chiến tranh và tửu lâu .
Chương 88: Hổ phụ sinh khuyển tử
Chương 89: Ám chiêu
Chương 90: Vũ khí lớn
Chương 91: Không phải nơi này không được..
Chương 92: Tiến cử
Chương 93: Đệ nhất phu nhân..
Chương 94: Diệu Tài chịu tội thay
Chương 95: Cảnh còn người mất
Chương 96: A Man và Đinh Hương
Chương 97: Phu nhân mời
Chương 98: Có việc cần nhờ
Chương 99: Chỉ điểm bến mê
Chương 100: Nhất kiếm phi tiên
❖ Đánh giá (0)
Đăng nhập để đánh giá truyện!
Đăng nhập0.0
☆
☆
☆
☆
☆
0 đánh giá
5 sao
0%
4 sao
0%
3 sao
0%
2 sao
0%
1 sao
0%
Chưa có đánh giá nào.
Truyện Liên Quan