Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 5
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~6 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Trong suốt 5 năm học, Hàn Tiểu Tịch và Hạ Thiên Vũ luôn có thành tích cao nhất trường. Phải nói rằng, anh và cô có chỉ số IQ cao, nhưng, ngoài cô ra, anh lại không nói chuyện hay tiếp xúc với người khác. Có trao đổi với giáo viên thì cũng rất lạnh nhạt, nhưng vẫn giữ vẻ kính trọng, đúng mực.
Còn về phần Hàn Tiểu Tịch, cô vẫn luôn luôn chăm chỉ học tập, hòa nhã với bạn bè, cô gần như cất nỗi đau mất mẹ trong lòng mình.
Tuy nhiên, vào một buổi tối trời mùa đông. Hạ Thiên Vũ ngồi trong phòng học, mới nhớ ra mình chưa trả lại vở bài tập cho cô. Quyển vở đó là bài giải mà cô nhờ anh xem giúp. Anh cầm từ chiều hôm qua vẫn chưa trả.
Anh vội mặc áo khoác rồi cầm quyển vở đó sang nhà Hàn Tiểu Tịch.
Anh bấm chuông một hồi, sau đó, bác Lâm ra mở cửa cho anh. Anh lễ phép chào bác rồi hỏi:
"Tiểu Tịch có ở nhà không ạ? Cháu muốn gặp bạn ấy một lát ạ."
Bác Lâm cười hiền hòa rồi tả lời:
"Tiểu thư đang trên phòng, cháu cứ lên đi."
"Cháu cảm ơn."
Anh đi nhanh lên phòng của cô. Vì từ thường xuyên đến đây, nên anh đã rất quen thuộc đường lối.
đến phòng cô, anh đưa tay lên gõ nhẹ vài tiếng. Thế nhưng, không có ai trả lời. Anh định đưa tay lên gõ tiếp, thì cửa phòng khẽ hé ra. Cửa không hề khóa.
Anh đẩy cửa bước vào, trong phòng không bật đèn, không gian tối như mực. Trong bầu không khí yên lặng, bỗng có tiếng thút thít, tiếng khóc nhỏ nhưng vô cùng thê lương.
Anh lần lên tường rồi mở công tắc đèn lên. Ánh sáng chiếu lên bóng người con gái nhỏ trong góc phòng.
Cô đang ôm trong lòng mình một vật gì đó, đầu cô cúi thấp, để mái tóc dài che hết mặt.
Thấy ánh sáng, lại nghe tiếng bước chân đến chỗ mình. Cô từ từ ngước mắt lên, thấy anh, cô lại cúi xuống, nước mắt tiếp tục rơi như mưa.
Hạ Thiên Vũ không nói gì, chỉ lặng lặng ngồi xuống bên cô, đưa tay ra sau lưng cô, vỗ nhè nhẹ.
Không ai biết được, hai người họ như vậy bao lâu, chỉ biết rằng, cuối cùng, cô đã chìm vào giấc ngủ trong vòng tay anh.
Sáng ngày hôm sau, tia nắng yếu ớt chiếu vào qua khung cửa sổ, Tiếng gõ cửa khiến hai người tỉnh giấc.
Cô và anh từ từ mở mắt ra, sau đó, anh nhìn cô, cô lại nhìn anh, và rồi...
"AAAAAAA SAO CẬU Ở ĐÂY?"
Hàn Tiểu Tịch hét lên, dường như, cô đã quên hết những chuyện tối hôm qua.
Hạ Thiên Vũ như chưa tỉnh ngủ, anh hời hợt trả lời:
"Hôm qua, mình sang trả cho cậu vở bài tập, sau đó, thấy cậu ngồi trong góc phòng, thế là mình ngồi cạnh cậu, rồi ngủ quên mất."
Đúng lúc đó, giọng nói của bác quản gia cất lên, đầy vẻ hoảng hốt:
"Tiểu thư, cô không sao chứ? Có cần tôi giúp gì không?"
Lúc này, Hàn Tiểu Tịch gần như hiểu rõ mọi chuyện, cô liền nói:
"Dạ, cháu không sao, cháu vừa... vừa rơi xuống đất, cháu không có việc gì đâu, bác cứ... cứ đi làm việc đi, cháu... lát nữa cháu xuống nhà sau ạ"
Đợi khi tiếng bước chân của bác quản gia đi xa, cô liền quay sang, trừng mắt với anh.
Còn về phần Hàn Tiểu Tịch, cô vẫn luôn luôn chăm chỉ học tập, hòa nhã với bạn bè, cô gần như cất nỗi đau mất mẹ trong lòng mình.
Tuy nhiên, vào một buổi tối trời mùa đông. Hạ Thiên Vũ ngồi trong phòng học, mới nhớ ra mình chưa trả lại vở bài tập cho cô. Quyển vở đó là bài giải mà cô nhờ anh xem giúp. Anh cầm từ chiều hôm qua vẫn chưa trả.
Anh vội mặc áo khoác rồi cầm quyển vở đó sang nhà Hàn Tiểu Tịch.
Anh bấm chuông một hồi, sau đó, bác Lâm ra mở cửa cho anh. Anh lễ phép chào bác rồi hỏi:
"Tiểu Tịch có ở nhà không ạ? Cháu muốn gặp bạn ấy một lát ạ."
Bác Lâm cười hiền hòa rồi tả lời:
"Tiểu thư đang trên phòng, cháu cứ lên đi."
"Cháu cảm ơn."
Anh đi nhanh lên phòng của cô. Vì từ thường xuyên đến đây, nên anh đã rất quen thuộc đường lối.
đến phòng cô, anh đưa tay lên gõ nhẹ vài tiếng. Thế nhưng, không có ai trả lời. Anh định đưa tay lên gõ tiếp, thì cửa phòng khẽ hé ra. Cửa không hề khóa.
Anh đẩy cửa bước vào, trong phòng không bật đèn, không gian tối như mực. Trong bầu không khí yên lặng, bỗng có tiếng thút thít, tiếng khóc nhỏ nhưng vô cùng thê lương.
Anh lần lên tường rồi mở công tắc đèn lên. Ánh sáng chiếu lên bóng người con gái nhỏ trong góc phòng.
Cô đang ôm trong lòng mình một vật gì đó, đầu cô cúi thấp, để mái tóc dài che hết mặt.
Thấy ánh sáng, lại nghe tiếng bước chân đến chỗ mình. Cô từ từ ngước mắt lên, thấy anh, cô lại cúi xuống, nước mắt tiếp tục rơi như mưa.
Hạ Thiên Vũ không nói gì, chỉ lặng lặng ngồi xuống bên cô, đưa tay ra sau lưng cô, vỗ nhè nhẹ.
Không ai biết được, hai người họ như vậy bao lâu, chỉ biết rằng, cuối cùng, cô đã chìm vào giấc ngủ trong vòng tay anh.
Sáng ngày hôm sau, tia nắng yếu ớt chiếu vào qua khung cửa sổ, Tiếng gõ cửa khiến hai người tỉnh giấc.
Cô và anh từ từ mở mắt ra, sau đó, anh nhìn cô, cô lại nhìn anh, và rồi...
"AAAAAAA SAO CẬU Ở ĐÂY?"
Hàn Tiểu Tịch hét lên, dường như, cô đã quên hết những chuyện tối hôm qua.
Hạ Thiên Vũ như chưa tỉnh ngủ, anh hời hợt trả lời:
"Hôm qua, mình sang trả cho cậu vở bài tập, sau đó, thấy cậu ngồi trong góc phòng, thế là mình ngồi cạnh cậu, rồi ngủ quên mất."
Đúng lúc đó, giọng nói của bác quản gia cất lên, đầy vẻ hoảng hốt:
"Tiểu thư, cô không sao chứ? Có cần tôi giúp gì không?"
Lúc này, Hàn Tiểu Tịch gần như hiểu rõ mọi chuyện, cô liền nói:
"Dạ, cháu không sao, cháu vừa... vừa rơi xuống đất, cháu không có việc gì đâu, bác cứ... cứ đi làm việc đi, cháu... lát nữa cháu xuống nhà sau ạ"
Đợi khi tiếng bước chân của bác quản gia đi xa, cô liền quay sang, trừng mắt với anh.
Thanh Xuân Không Nuối Tiếc
Tác giả: Thất Tịch
205 chương | 521 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Chúng mình làm bạn nhé?!
Chương 2: Mẹ xin lỗi!
Chương 3: Bất ngờ Của mẹ
Chương 4: Tựu trường
Chương 5
Chương 6: Mẹ đừng thiên vị em dâu quá
Chương 7: Tiệc sinh nhật
Chương 8: Cơn sốt - Sự tin tưởng
Chương 9
Chương 10
Chương 11: Yêu sớm - Lục Tuyết Nhi
Chương 12: Nam thần và nữ thần có gian tình?!
Chương 13
Chương 14: Cậu thật đẹp
Chương 15: Đuối nước
Chương 16
Chương 17: Nghi Minh Minh
Chương 18
Chương 19: Tui là fan couple của nam nữ thần!
Chương 20: Có mẹ hai lại còn được tặng thêm em gái?
Chương 21: Cảnh một nhà ba người đang an ủi nhau
Chương 22: Tâm sự
Chương 23
Chương 24
Chương 25: Mẹ nhét con vào bụng rồi sinh lại nhé?
Chương 26: Vũ hội
Chương 27: Vũ hội - 2
Chương 28
Chương 29
Chương 30: Bà ta không xứng!
Chương 31: Đừng nói chuyện với tôi, tôi mắc bệnh sạch sẽ!
Chương 32: Cậu đau lòng à?
Chương 33: Đừng chạm vào tôi, tôi lại phải tắm rửa hai giờ đồng hồ Đó!
Chương 34: Hay tôi hiểu là cậu đang tỏ tình với tôi nhé?
Chương 35: Anh luôn xuất hiện lúc cô cần nhất!
Chương 36: Hôn rồi! Hôn rồi!
Chương 37: Ác mộng
Chương 38: Tỏ tình
Chương 39: Đây là câu trả lời của em
Chương 40: Anh chờ em!
Chương 41: Nam thần cũng moe quá!
Chương 42: Anh đến tiễn em ra sân bay
Chương 43: Hẹn gặp lại!
Chương 44: Anh nhớ em!
Chương 45
Chương 46: Phiền phức tìm đến
Chương 47: Anh ấy đẹp trai hơn bất kỳ người nào ở đây
Chương 48: Vậy em là bà xã của anh
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54: Cẩu lương, tránh xa ra!
Chương 55: Em không đành lòng đâu!
Chương 56: Cây muốn lặng, mà gió chẳng ngừng
Chương 57: Cảm ơn anh đã đến!
Chương 58: Em thích anh, Hạ Thiên Vũ, rất rất thích!
Chương 59: Darling, em sắp trở thành lưu manh rồi
Chương 60: Anh chỉ cố gắng để đứng cùng em thôi!
Chương 61: Bịt tai trộm chuông!
Chương 62
Chương 63: Thói quen
Chương 64: Tuyên bố theo đuổi
Chương 65: Cắt đứt nợ hoa đào
Chương 66: Đường tình duyên trắc trở
Chương 67
Chương 68
Chương 69: Diễn cảnh sư đồ Luyến?
Chương 70: Cái bóng đèn chết tiệt
Chương 71: Em tin anh!
Chương 72: Tự tìm ngược
Chương 73
Chương 74: Nói chuyện
Chương 75: Nguy hiểm!
Chương 76: Mất trí nhớ tạm thời?
Chương 77
Chương 78
Chương 79: Trả bằng 'thịt' đi!
Chương 80
Chương 81: Darling, anh nghiện em mất rồi!
Chương 82: IQ của chị đúng là... Không cao
Chương 83
Chương 84: Giận đấy à?
Chương 85: Ai hiểu lòng anh?
Chương 86: Người đáng hận cũng là người đáng thương
Chương 87
Chương 88
Chương 89: Sao chép thiết kế?
Chương 90
Chương 91: Người theo đuổi em
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98: Mạng của anh cũng trở nên vô nghĩa!
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102: Em có muốn thử máy bay chấn không?
Chương 103
Chương 104: Cuối cùng em cũng trở về rồi!
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127: (H nhẹ)
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175: Lần cuối cùng: Ân đoạn nghĩa tuyệt!
Chương 176
Chương 177
Chương 178: Câu chuyện ngày xưa - 1
Chương 179: Câu chuyện ngày xưa - 2
Chương 180: Người trước làm sai, người sau gánh tội
Chương 181: Ai mới là người ốm nghén?
Chương 182: Nguyên nhân sâu xa
Chương 183: Không khí ấm áp
Chương 184: Bước đầu
Chương 185: Bùng nổ
Chương 186: Tán thưởng
Chương 187: Dự án
Chương 188: Oan quá!
Chương 189
Chương 190: Couple Tịch Vũ
Chương 191
Chương 192
Chương 193: Gần một năm
Chương 194
Chương 195: Trọn đời bên nhau
Chương 196: Ngoại truyện 1: Bạch Doanh Trần - Lý Vân Ca
Chương 197: Ngoại truyện 2: Lý Vân Ca - Bạch Doanh Trần
Chương 198: Ngoại truyện 3: Lý Vân Ca - Bạch Doanh Trần (2)
Chương 199: Ngoại truyện 4: Lục Tuyết Nhi - Hoàng Bạch Phong
Chương 200: Ngoại truyện 5: Lục Tuyết Nhi - Hoàng Bạch Phong
Chương 201: Ngoại truyện 6: Lục Tuyết Nhi - Hoàng Bạch Phong
Chương 202: Ngoại truyện 7: Lục Tuyết Nhi - Hoàng Bạch Phong
Chương 203: Ngoại truyện 8: Lục Tuyết Nhi - Hoàng Bạch Phong
Chương 204: Ngoại truyện 9
Chương 205: Ngoại truyện 10: hoàn
Không tìm thấy chương nào phù hợp