Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 2
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~6 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cố sự phải kể từ mười tám năm trước, đệ nhất phú hộ Giang Nam Giang Sĩ Thanh cùng phu nhân là Lý thị ân ái nhiều năm, tình cảm rất hảo, chỉ tiếc Lý thị vẫn chưa có con, lúc đó Thái phu nhân mẫu thân của Giang Sĩ Thanh, Thái phu nhân trong lòng nôn nóng muốn có bảo tôn, thuyết Giang gia phải sinh ra một nam hài tử để kế thừa gia sản, nếu Lý thị không thể sinh nhi tử cho Giang gia, Giang Sĩ Thanh nhất định phải nạp tiểu thiếp.
Bởi Giang Gia là đệ nhất phú hộ Giang Nam, thị thiếp được tuyển chọn đã xếp đầy thành hàng ở phía sau, thậm chí giống như hoàng cung tuyển chọn tú nữ cùng một loại điên cuồng.
Ai,người chết vì tiền tài a! Chỉ tiếc trong lòng Giang lão gia chỉ có một mình Lý thị, cũng không thể dung nạp ai ngoài nàng.
Đáng mừng là năm đó Lý thị hạ sinh một hài tử, nhưng đến ngày sinh lại hạ sinh ra một nữ nhi. Lúc này thì Lý thị cũng đã ngoài ba mươi, đã thành lão nhân, Thái phu nhân biết hài tử sinh ra là nữ nhi, dĩ nhiên ép buộc Giang Sĩ Thanh thú tiểu thiếp.
Nhũ nương kia thương cảm chiếu cố cho Lý thị, liền thông đồng bà đỡ biến tiểu thư gọi thành công tử, lúc đó cũng không cần suy nghĩ nhiều, mọi người nghĩ qua năm chờ Lí thị lại có thêm một nhi tử cũng được. Vì vậy trong lúc hoảng sợ liền nói tiểu công tử lúc sinh ra thời điểm không tốt bạc mệnh không thể quá thân cận với nhiều người, sợ là sung khắc, sống không lâu, cần phải ít thân cận với người thân của mình thì mới tốt.
Lý thị vẫn cung kính với nhũ nương, lại sợ việc nhi tử có gì sơ suất, liền ứng với nhũ nương, để nhũ nương sống ở chỗ cách biệt bên trong phủ để tiện chăm sóc, chịu đựng nổi khổ tương tư mỗi tháng chỉ có thể gặp một lần, lần thứ hai, cũng không thể dành quá nhiều yêu thương. May mắn thay, bản thân được nhũ nương chiếu cố nên cũng yên tâm không ít.
Từ lúc tiểu công tử sinh ra, Thái phu nhân quả thực không dùng mưu kế ép Giang lão gia thú tiểu thiếp.
Vào ngày đầy tháng của tiểu công tử thì Nhất Nguyệt đạo tiên vì tiểu công tử mà mang đến một khối ngọc hình dạng giọt nước vô cùng đẹp đẽ nói là tặng cho công tử bảo vệ trăm năm bình an. Thái phu nhân rất thích ngọc khí, gọi tiểu công tử là Giang Ngọc. Toàn gia càng thêm cưng chiều, không khí phi thường vui vẻ.
Lý thị và nhũ nương cẩn thận chăm sóc quả thực không một ai phát hiện ra tiểu công tử Giang Ngọc là nữ nhi, đến lúc Giang Ngọc được ba tuổi lão phu nhân cũng lâm chung, về phía Giang Ngọc thì nhũ nương cũng an tâm không ít. Vốn định chờ Giang Ngọc lớn hơn một chút thì giải thích với lão gia, thỉnh một cái tội còn chưa tính, đáng tiếc trời không chiều lòng người.
Năm ấy thiên hạ đại loạn tài lực quốc gia không đủ, Giang lão gia hết lòng trợ giúp đương kim hoàng thượng! Hoàng đế liền long ân vị trung thần, phong làm Giang đô hầu nhi tử kế thừa phụ vị, đại đại tương truyền*.
Sự việc đột ngột xảy ra, Giang Ngọc và nhũ nương vốn sống xa người thân, nên vẫn không biết việc này. Đến lúc biết thì cũng đã muộn, gia phả đã được niêm phong trình lên hoàng cung cất vào kho. Giang Ngọc định sẵn sau này phải kế thừa chức vị, hiện nay nếu có thay đổi gì sẽ là khi quân phạm thượng.
Nhũ nương cũng chỉ biết thương tâm nhìn bé Giang Ngọc, thật không biết bước đi này của mình là đúng hay là sai, ai! Cũng chỉ biết nghe theo mệnh trời.
Chú Thích:
đại đại tương truyền* ( từ đời này sang đời khác)
Bởi Giang Gia là đệ nhất phú hộ Giang Nam, thị thiếp được tuyển chọn đã xếp đầy thành hàng ở phía sau, thậm chí giống như hoàng cung tuyển chọn tú nữ cùng một loại điên cuồng.
Ai,người chết vì tiền tài a! Chỉ tiếc trong lòng Giang lão gia chỉ có một mình Lý thị, cũng không thể dung nạp ai ngoài nàng.
Đáng mừng là năm đó Lý thị hạ sinh một hài tử, nhưng đến ngày sinh lại hạ sinh ra một nữ nhi. Lúc này thì Lý thị cũng đã ngoài ba mươi, đã thành lão nhân, Thái phu nhân biết hài tử sinh ra là nữ nhi, dĩ nhiên ép buộc Giang Sĩ Thanh thú tiểu thiếp.
Nhũ nương kia thương cảm chiếu cố cho Lý thị, liền thông đồng bà đỡ biến tiểu thư gọi thành công tử, lúc đó cũng không cần suy nghĩ nhiều, mọi người nghĩ qua năm chờ Lí thị lại có thêm một nhi tử cũng được. Vì vậy trong lúc hoảng sợ liền nói tiểu công tử lúc sinh ra thời điểm không tốt bạc mệnh không thể quá thân cận với nhiều người, sợ là sung khắc, sống không lâu, cần phải ít thân cận với người thân của mình thì mới tốt.
Lý thị vẫn cung kính với nhũ nương, lại sợ việc nhi tử có gì sơ suất, liền ứng với nhũ nương, để nhũ nương sống ở chỗ cách biệt bên trong phủ để tiện chăm sóc, chịu đựng nổi khổ tương tư mỗi tháng chỉ có thể gặp một lần, lần thứ hai, cũng không thể dành quá nhiều yêu thương. May mắn thay, bản thân được nhũ nương chiếu cố nên cũng yên tâm không ít.
Từ lúc tiểu công tử sinh ra, Thái phu nhân quả thực không dùng mưu kế ép Giang lão gia thú tiểu thiếp.
Vào ngày đầy tháng của tiểu công tử thì Nhất Nguyệt đạo tiên vì tiểu công tử mà mang đến một khối ngọc hình dạng giọt nước vô cùng đẹp đẽ nói là tặng cho công tử bảo vệ trăm năm bình an. Thái phu nhân rất thích ngọc khí, gọi tiểu công tử là Giang Ngọc. Toàn gia càng thêm cưng chiều, không khí phi thường vui vẻ.
Lý thị và nhũ nương cẩn thận chăm sóc quả thực không một ai phát hiện ra tiểu công tử Giang Ngọc là nữ nhi, đến lúc Giang Ngọc được ba tuổi lão phu nhân cũng lâm chung, về phía Giang Ngọc thì nhũ nương cũng an tâm không ít. Vốn định chờ Giang Ngọc lớn hơn một chút thì giải thích với lão gia, thỉnh một cái tội còn chưa tính, đáng tiếc trời không chiều lòng người.
Năm ấy thiên hạ đại loạn tài lực quốc gia không đủ, Giang lão gia hết lòng trợ giúp đương kim hoàng thượng! Hoàng đế liền long ân vị trung thần, phong làm Giang đô hầu nhi tử kế thừa phụ vị, đại đại tương truyền*.
Sự việc đột ngột xảy ra, Giang Ngọc và nhũ nương vốn sống xa người thân, nên vẫn không biết việc này. Đến lúc biết thì cũng đã muộn, gia phả đã được niêm phong trình lên hoàng cung cất vào kho. Giang Ngọc định sẵn sau này phải kế thừa chức vị, hiện nay nếu có thay đổi gì sẽ là khi quân phạm thượng.
Nhũ nương cũng chỉ biết thương tâm nhìn bé Giang Ngọc, thật không biết bước đi này của mình là đúng hay là sai, ai! Cũng chỉ biết nghe theo mệnh trời.
Chú Thích:
đại đại tương truyền* ( từ đời này sang đời khác)
Sai Loạn Hồng Trần
Tác giả: Tây Bối Chân Tử
220 chương | 967 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65: Ngẫu nhiên gặp gỡ Sơn Vân Đình
Chương 66: Đổng Thúy Trúc
Chương 67: Túy ngọa hồng trần
Chương 68: Điệp luyến hoa
Chương 69: Tỷ muội gắn bó
Chương 70
Chương 71: Tình Động (H)
Chương 72: Biệt Ly
Chương 73: Phiêu diêu
Chương 74: Tái ngộ
Chương 75: Dụ phò mã
Chương 76: Phu Thê
Chương 77: Phi thố
Chương 78: Túng tình
Chương 79: Tàn thiếu
Chương 80: Cẩm Tú Thịnh Điển
Chương 81: Loan phượng tình
Chương 82: Tịch tình loạn
Chương 83: Nhân duyên kiếp
Chương 84: Thiêu đốt
Chương 85: Tiếu hồng trần
Chương 86: Vong hồn trên Vong Hồ Nhai
Chương 87: Nghê hồng mê giới
Chương 88: Mất Trí
Chương 89: Nương tựa vào nhau
Chương 90: Cười trên nỗi đau của người khác
Chương 91: Ôn lưu
Chương 92: Kim ốc tàng kiều
Chương 93: Như buông như bỏ
Chương 94: Tình không thể gánh vác
Chương 95: Hiểu nhau tương hứa
Chương 96: Trở về
Chương 97: Nạp thiếp
Chương 98: Tình sự
Chương 99: Ớt ngâm dấm
Chương 100: Đa tình tự cổ không dư hận
Chương 101: Mộng đẹp rất dễ tỉnh
Chương 102: Dây dưa
Chương 103: Bỉnh Diệp dạo chơi
Chương 104: Tam chưởng nhân duyên
Chương 105: Vũ điệu tiêu dao
Chương 106: Hàng phục
Chương 107: Trong cuộc mê muội
Chương 108: Tình thương
Chương 109: Triều loạn
Chương 110: Bạch hồ
Chương 111: Thiên thời địa lợi
Chương 112: Người ngoài dự đoán
Chương 113: Loạn
Chương 114: Ngự kiếm tiên tử
Chương 115: Liễu Ngự Hàn
Chương 116: Say rượu
Chương 117: Một đêm loạn tình
Chương 118: Nhập kinh
Chương 119: Yêu phi
Chương 120: Cung biến
Chương 121: Vu oan giá họa
Chương 122: Âm mưu thật giả
Chương 123: Dong binh mượn lực
Chương 124: Yên vũ mông lung
Chương 125: Tằng kim thương hải nan vi thủy
Chương 126: Vạch trần bí mật
Chương 127: Thanh Sơn như trước
Chương 128: Dấm ngập Vĩnh Ninh Điện
Chương 129: Tâm kết
Chương 130: Yêu đế
Chương 131: Bắt gian
Chương 132: Nạp phi
Chương 133: Kháng hôn
Chương 134: Liên nhân
Chương 135: Muôn hồng nghìn tía
Chương 136: Thu Đình tư hội
Chương 137: Ngự muội
Chương 138: Vịnh công chúa
Chương 139: Tình này vẫn ở
Chương 140: Triều khánh nạp phi
Chương 141: Nến đỏ lay động
Chương 142: Đêm tân hôn
Chương 143: Tân hôn mất tích
Chương 144: Mê tình chi nghị
Chương 145: Vô Tướng đạo quan
Chương 146: Tuyết trắng vô tình
Chương 147: Cắt tóc, đoạn tình
Chương 148: Diễm ngộ cứu mỹ nhân
Chương 149: Lạc Ô Đề sương đầy trời
Chương 150: Giang phong ngư hỏi đối sầu miên
Chương 151: Ảo cảnh cùng nhau
Chương 152: Âm soa dương thác*
Chương 153: Khuất phục
Chương 154: Yêu hồng lâu
Chương 155: Mị hoặc chúng sinh
Chương 156: Trung nghĩa binh
Chương 157: Thu phục
Chương 158: Xa hoa dâm dật
Chương 159: Giải cứu
Chương 160: Diễn Hoàn Hậu
Chương 161: Diễm Tình
Chương 162: Lĩnh Nam
Chương 163: Lòng muông dạ thú
Chương 164: Bắt cá trong chậu
Chương 165: Công tâm
Chương 166: Tam cung lục viện
Chương 167: Người mang lục giáp
Chương 168: Giả phượng hư hoàng
Chương 169: Du long hí phượng
Chương 170: Thanh Yêu
Chương 171: Xích long
Chương 172: Xa cầu
Chương 173: Vệ Tử Yên
Chương 174: Đường tình lâu dài
Chương 175: Hoa kỳ
Chương 176
Chương 177: Nam vương
Chương 178: Thương tâm
Chương 179: Sinh khó
Chương 180: Tiếp sinh
Chương 181: Tiểu hoàng tử
Chương 182: Sủng nịch
Chương 183: Cổ hoặc
Chương 184: Hư kinh
Chương 185: Vô lại đế vương
Chương 186: Thiên Ti Thai Châu
Chương 187: Cung tâm kế
Chương 188: Dụ đế
Chương 189: Thực nhân hương yến
Chương 190: Loan phượng trình tường
Chương 191: Dục Hải Cuồng Hoa
Chương 192: Tân hoan cựu ái
Chương 193: Hồn xiêu phách lạc
Chương 194: Vệ chiêu nghi
Chương 195: Độc nhất phụ nhân tâm
Chương 196: Trừ tịch nhận thân
Chương 197: Hôn thư
Chương 198: Đấu pháp
Chương 199: Dự mưu
Chương 200: Tà đế
Chương 201: Hữu mỹ
Chương 202: Bỏ mặc
Chương 203: Tình trái liên miên
Chương 204: Giúp người đạt thành tâm nguyện
Chương 205: Chuyện xấu hổ
Chương 206: Xuân cung
Chương 207: Hoạt sắc sinh hương
Chương 208: Âm mai
Chương 209: Hạ cổ
Chương 210: Bắt gian
Chương 211: Mua dây buộc mình
Chương 212: Tuyệt tình
Chương 213: Báo phục
Chương 214: Thiên biến
Chương 215: Đêm thất tịch
Chương 216: Kim cương phục ma kinh
Chương 217: Quyết chiến
Chương 218: Nguyên Thần Hợp Nhất
Chương 219: Phù hoa túy mộng
Chương 220: Sai loạn hồng trần (HOÀN)
Không tìm thấy chương nào phù hợp