Chương 861: Ngũ Phương

Cập nhật: 1 ngày trước | ~20 phút đọc
Tốc độ: 1x
Cao độ: 0
Giọng đọc:
0%

Tiếng nói truyền từ phía trên khe nứt xuống, từng đợt vang vọng, khiến đám hồn phách và tu sĩ ở bên dưới hẳn đều đã nghe thấy.

Những lời này nghe qua không giống như có thể ngồi xuống thương nghị tử tế, e rằng không tránh khỏi phải đánh nhau mấy trận.

Những hồn phách không có tu vi hốt hoảng bay về phía xa khe nứt, cố gắng rời khỏi nơi rất có thể sẽ biến thành chiến trường trong khắc kế tiếp này.

Tu sĩ cũng không muốn dây dưa vào, lũ lượt triệu ra minh khí của mình, nhắm hướng phương xa mà bay đi.

Nhất thời, trên không trung của Âm Minh có mảng lớn bóng đen bay qua, trong đó có hồn phách, có tàn hồn, còn có quỷ tu và yêu tu.

Ngoài ra, còn có một số tàn hồn không rõ tình hình, chỉ cảm nhận được sinh khí dồi dào đến từ bên ngoài khe nứt, liền không nén nổi lòng tham mà lao ra ngoài.

Chính đạo để tử hồn Âm Minh giới tái nhập tam giới là tiến vào luân hồi, mà những tàn hồn chưa trải qua quá trình tất yếu trước khi nhập luân hồi này, nếu trực tiếp tiến vào hiện thế, thì đối với người phàm mà nói, chính là một tràng tai họa.

Oán khí trên người những tử hồn này, ở trong Âm Minh giới có lẽ không mấy rõ rệt, đặc biệt là trước mặt những oán quỷ thực lực cường đại, oán khí trên người chúng căn bản không là gì.

Thế nhưng nếu những hơi thở này ám vào người phàm ở hiện thế, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến thân thể và tâm trạng của họ, nhẹ thì bệnh tật, nặng thì tử vong.

May mà những tu sĩ mở ra khe nứt này cũng biết không thể để đám tàn hồn rời khỏi đây, nên đã phong tỏa từng lớp phía trên khe nứt. Những tàn hồn lao lên phía trên lần lượt đâm sầm vào kết giới, không thể xông ra được.

"Các ngươi đến để bình định tất cả?" Phương Bắc của Âm Minh lại một lần nữa truyền đến giọng nói vang dội như chuông đồng, "Sự xuất hiện của các ngươi chỉ khiến Âm Minh giới thêm loạn! Nể tình các ngươi là lần đầu phạm phải, trước khi gây ra đại họa, các ngươi mau từ đâu tới thì về lại đó, hợp cái khe nứt khai thiên này lại, chúng ta có thể không truy cứu chuyện cũ."

"Trở về?" Giọng nói từ phía trên cười đáp: "Ngươi có biết, chúng ta đã tốn bao nhiêu sức lực mới mở được khe nứt thông đến Âm Minh giới này không? Ngươi có biết, loạn lạc ở Âm Minh các ngươi đã khiến Linh giới chúng ta phải chịu bao nhiêu khổ nạn vốn không đáng có không?"

Giọng nói kia càng nói càng phẫn nộ, "Hồn phách đáng lẽ phải xuống địa ngục lại lưu lạc nhân gian, tàn hại sinh linh, oan hồn chết uổng không kế xiết. Trong số họ, rất nhiều người mạng vốn không nên tuyệt tại đây! Họ rõ ràng có thể có một đời tốt đẹp hơn!"

"Tử hồn hại chết người sống, mà mãi không thấy tân sinh, các ngươi náo loạn ở đây lâu như vậy, các ngươi có biết thọ mệnh của người phàm chỉ được bao nhiêu năm không? Các ngươi đáng lẽ phải rõ nhất, sinh lão bệnh tử là lẽ thường, hiện tại Linh giới đã không còn cái 'sinh' then chốt nhất, vậy thì ngày người dân Linh giới đi đến tận cùng chẳng còn xa nữa!"

"Ta chỉ đơn cử lấy con người làm ví dụ, thực tế còn có côn trùng, rắn rết, kiến thú, thiên địa vạn vật!"

"Linh giới không so được với Tiên giới và Thần giới vốn có nhiều tu sĩ, ở Linh giới, người phàm chiếm đa số! Là giới có mối liên hệ chặt chẽ nhất với Âm Minh giới!"

"Các ngươi loạn thế này, một năm hai năm, chúng ta nhịn; ba năm bốn năm, chúng ta cũng nhịn. Thế nhưng các ngươi mãi không chịu kết thúc chuyện này, cứ kéo dài cho đến tận bây giờ! Các ngươi muốn kéo dài đến mức Linh giới sau này chỉ còn lại tu sĩ thôi sao?"

"Các ngươi đã từng thấy, những người phàm không rõ chân tướng kia, vì cầu con trai con gái mà đã đưa ra những hy sinh hoang đường thế nào chưa?"

"Lại có bao nhiêu kẻ nham hiểm xảo trá, vì cầu tài cầu quyền mà dùng con nối dõi để lừa gạt ngu dân?"

"Đổ thuốc, phóng huyết, chặt tay chân, mổ tim, tế thiên... vô số nữ tử phải chịu đựng những lời chỉ trích vô cớ, gặp phải những ma nạn khó có thể ngôn thuyết, những kẻ mông muội kia vì cầu con cái mà làm ra bao nhiêu chuyện không thể lý giải nổi..."

"Rõ ràng là lỗi của các ngươi, lại bắt những người vô tội kia phải gánh chịu!"

Tiếng nói truyền từ phía trên xuống vang vọng từng hồi, có tu sĩ dừng bước, ngẩng đầu quan sát, cũng có tu sĩ đã lấy ra minh khí phòng ngự để tránh phía trên đột ngột tấn công.

Bay xa khe nứt một chút là sẽ không nghe rõ lời nói truyền từ trên xuống nữa, cho nên một số tu sĩ tự phụ thực lực khá khẩm đã không chạy quá xa — họ muốn xem chuyện này sẽ phát triển đến mức độ nào.

Sau khi âm thanh tan đi, qua hồi lâu, phương Bắc Âm Minh mới lại có tiếng truyền đến: "Đó đều là chuyện do chính người Linh giới các ngươi làm, khổ nạn cũng là các ngươi tự áp đặt cho nhau. Kẻ nham hiểm độc ác sẽ không vì không có chuyện này mà đổi tính, kẻ mông muội vô tri cũng không vì không gặp phải những chuyện này mà trở nên thông tuệ.

Cho dù Âm Minh giới không hỗn loạn, kẻ gian hiểm cũng sẽ đổi một cách nói khác để nhiễu loạn lòng người, lừa tài lừa sắc; kẻ mông muội cũng sẽ nghe tin lời người khác mà làm ra chuyện ngu xuẩn."

Phía trên: "Chớ có ở đây xảo quyệt biện minh! Chuyện này chính là do các ngươi mà ra, nói gì đến 'nếu như'? Nói gì đến 'không có'? Các ngươi không lẽ tưởng rằng, chỉ cần đổ lỗi cho nơi khác là các ngươi có thể rũ bỏ sạch sành sanh sao? Các ngươi có tin vào nhân quả báo ứng không? Các ngươi chắc hẳn đã dừng lại ở cùng một cảnh giới suốt nhiều năm rồi nhỉ? Thọ nguyên sắp cạn, mà mãi không thể tấn thăng, các ngươi không nghĩ tới, đây chính là báo ứng của các ngươi sao?"

"..."

Lần này sự im lặng kéo dài hơn.

Ngay khi mọi người tưởng rằng phương hướng đó sẽ không có hồi âm nữa, thì giọng nói kia mới lại truyền đến, "Không lâu nữa, chúng ta sẽ bình định được tất cả, Âm Minh sẽ sớm khôi phục lại trật tự ban đầu, các ngươi về đi."

An Thiều nhìn về phương Bắc, "Hướng đó là nơi bốn vị Minh chủ hiện đang chiếm giữ phải không?"

Nghiêm Cận Sưởng: "Ừm, Đông vực hiện do Dư Sính chiếm, Tây vực do Tây Mạn Tộc chiếm giữ, Nam vực do khí chủ của minh khí đang phong ấn Hống chiếm giữ, bốn vị Minh chủ trước đó lui về trấn giữ Bắc vực."

"Bốn vị Minh chủ trước đó..." An Thiều cười nói, "Xem ra, trong lòng ngươi, bốn lão già đó đã mất ngôi rồi."

Nghiêm Cận Sưởng: "Nếu không phải vì tư tâm của bọn họ, cứ nhất quyết phải tranh ra ai lớn ai nhỏ, thì cũng chẳng náo loạn đến bước đường hôm nay."

Rõ ràng phương thức bốn phương Minh chủ tự quản lý đã duy trì bao nhiêu năm nay.

Cũng không biết là ai trong số họ sinh ra dã tâm trước, muốn độc chiếm cái ngai vàng trống rỗng kia.

Nuôi cổ vật lại để cổ vật thoát khỏi khống chế mà đắc thế, muốn tọa sơn quan hổ đấu, lại không cẩn thận bị hổ đoạt mất núi. Không có năng lực khống chế ván cờ, lại tự phụ đánh loạn một trận, huyễn tưởng chỉ điểm giang sơn, vận trù duy ác (âm mưu sau màn), kết quả lại là bát nước đổ đi không hốt lại được.

Không phủ nhận những hách hách chiến công thời trẻ và công tích chấp chưởng Âm Minh nhiều năm của họ, nhưng hiện tại, trước khi suy nghĩ của họ thay đổi, họ thực sự không còn thích hợp để tiếp tục làm Minh chủ một phương nữa.

"Ha ha ha..." Một tràng cười dài từ sâu trong Đông vực truyền đến, "Nói hay lắm! Báo ứng! Đây chính là báo ứng của bọn họ!"

Giọng nói này thì quen thuộc rồi, Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều đều nghe ra là giọng của Dư Sính.

Mặc dù vì truyền âm quá xa, âm thanh khuếch tán trong Âm Minh nên có chút biến âm, nhưng Nghiêm Cận Sưởng và Dư Sính có qua lại với nhau, cũng tính là người... quỷ quen, nên vừa nghe là nhận ra ngay.

An Thiều: "Dư Sính cũng dùng cách này để truyền âm sao, cái này tốn không ít quỷ khí đâu nhỉ."

Nghiêm Cận Sưởng: "Dù sao cũng không thể thua về khí thế."

Sau Dư Sính, phía Tây vực cũng có tiếng truyền đến: "Chỉ cần các vị không phạm vào đất Tây vực, đợi các ngươi kết thúc chuyện vặt vãnh, bình định tất cả xong, chúng ta nguyện chủ động đầu thành."

An Thiều: "Đây là giọng của An Tử Hằng... tên này giấu nghề sâu thật, rõ ràng trước kia nhìn như một kẻ hèn nhát."

Nghiêm Cận Sưởng: "Lời này của hắn nghe thì lọt tai đấy, nhưng các tu sĩ khác ước chừng vẫn sẽ kiêng dè hắn, sợ hắn đợi sau khi chuyện kết thúc sẽ lại giết tới đoạt lấy chiến quả."

An Thiều: "Ngươi đừng nói, còn thật sự có khả năng đó. Hắn trước kia ở trong Tây Mạn Tộc chẳng phải cũng như vậy sao? Lúc trước khi chúng ta và đám An Vận Hợp đánh nhau đến sứt đầu mẻ trán, hắn không biết trốn ở chỗ nào. Sau khi An Giang và Tự Sư lần lượt gặp chuyện, An Tử Hằng hắn liền trực tiếp trừ khử An Vận Hợp, tự mình lên ngôi."

An Thiều vừa dứt lời, từ sâu trong Nam vực cũng có tiếng truyền tới: "Nếu Tây vực bên kia đã có tính toán đó, vậy Nam vực ta đây cũng làm theo vậy. Các ngươi giải quyết trước đi, chúng ta sau đó sẽ chủ, động, đầu, thành." Bốn chữ sau cùng cố tình kéo dài giọng, cũng không biết có phải đang mỉa mai hay không.

Đám tu sĩ và quỷ hồn vốn còn đang chạy trốn tứ tán, nghe thấy những âm thanh lần lượt truyền đến từ bốn phương này, nhất thời lại không biết nên trốn đi đâu.

Khắc này, trong lòng mọi người đều dâng lên một cảm giác tương tự, giống như có mấy bóng hình khổng lồ lần lượt ngồi ở bốn phương, mà những tiểu tu tiểu yêu như bọn họ chính là cái bàn nằm ngang giữa những bóng hình khổng lồ đó.

Không, không chỉ vậy, phía trên còn có một đám linh tu đang nhìn chằm chằm như hổ rình mồi, bọn họ đang nhìn xuống tất cả những điều này.

"Xem ra, các ngươi vẫn thương lượng không thành." Giọng nói từ phía trên truyền xuống mang theo sự lạnh lẽo, "Nói cái gì mà sớm khôi phục, chẳng qua chỉ là sự cân bằng tạm thời mà thôi! Trước khi một kẻ trong các ngươi thành công leo l*n đ*nh cao, các ngươi căn bản chưa từng nghĩ đến việc mở lại luân hồi! Bởi vì như vậy các ngươi sẽ mất đi những hồn phách mà các ngươi đã dày công tập hợp, nghiêm ngặt huấn luyện để chuẩn bị cho việc củng cố thế lực của mình!"

"Ồ!" An Thiều cảm thán: "Cái gã đó nhìn thấu cục diện gớm nhỉ!"

Tu sĩ xuất hiện ở phía trên đồng thời quá nhiều, hơn nữa mỗi người đều đeo mặt nạ, tiếng vang ở Âm Minh giới lại lớn, Nghiêm Cận Sưởng nãy giờ vẫn chưa tìm ra tu sĩ đang nói chuyện rốt cuộc là ai, đương nhiên, các quỷ tu và yêu tu khác cũng không tìm thấy.

Cho đến khi vị tu sĩ đó nói một tràng dài như vậy, Nghiêm Cận Sưởng mới miễn cưỡng xác định được phạm vi.

Nói thêm một câu nữa, chỉ cần nói thêm một câu nữa, hắn có thể nhận ra là ai!

Các quỷ tu và yêu tu chiếm giữ tứ vực lại lần lượt nói ra ý định của mình, tất nhiên đều là kiểu mỉa mai ngầm, đấu khẩu gay gắt, không nhường bước nào.

Giọng nói phía trên cuối cùng lại truyền đến một lần nữa, "Thôi đi, các ngươi nói nhiều hơn nữa cũng vô dụng, chúng ta ngày hôm nay là ôm tâm thế quyết tử mà đến..."

Nghiêm Cận Sưởng: "Tìm thấy rồi! Là kẻ mặc hắc y kia!" Nghiêm Cận Sưởng nhanh chóng phóng tiên thức ra, cố gắng xuyên thấu chiếc mặt nạ đó để nhìn rõ khuôn mặt bị che khuất bên dưới.

Ngay lúc này, vị hắc y tu sĩ mà Nghiêm Cận Sưởng vừa nhắm chuẩn cũng giơ tay lên, đầu ngón tay phóng ra vô số sợi linh khí, kéo ra một con... rùa thể hình vô cùng to lớn???

Nghiêm Cận Sưởng: "..."

An Thiều: "Ta thì không tìm thấy vị tu sĩ ngươi nói ở đâu, nhưng mà... con rùa yển thú kia, nhìn có vẻ hơi quen mắt đấy nhỉ?"

Phản Xuyên Sách Trong Thần Cấp Yển Sư

Phản Xuyên Sách Trong Thần Cấp Yển Sư

Tác giả: Tòng Thử Khuẩn Bất Tảo Triều

1015 chương | 8,580 lượt xem

Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!

Đăng Nhập

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!