Chương 754: Thăm dò

Cập nhật: 1 ngày trước | ~21 phút đọc
Tốc độ: 1x
Cao độ: 0
Giọng đọc:
0%

Mấy kẻ gây sự đều đã bỏ chạy, người mua khôi lỗi cũng đã vào trong, đám đông vây xem thấy không còn chuyện gì vui để xem nữa cũng lần lượt tản đi.

Ngõ nhỏ vốn dĩ trông chen chúc chẳng mấy chốc đã trở nên vắng vẻ, âm thanh cũng dần tan biến.

An Thiều cài chiếc bướm bằng gỗ hồng sắc mà Nghiêm Cận Sưởng đưa lên vạt áo, hóa ra bản thể, chìm vào trong đất.

Từ sau khi An Thiều đột phá đến Luyện Hư hậu kỳ, tốc độ hóa thành bản thể độn địa di chuyển ngày càng nhanh, cộng thêm bản thể của hắn vốn là hoa, khí tức hòa làm một với tự nhiên, cho dù có tu sĩ cảnh giới Quy Nguyên phát giác được chút khí tức thì cũng chỉ nghĩ là trong đất có hạt giống hoa, thường sẽ không để tâm.

Cộng thêm việc An Thiều hữu ý thu liễm, trừ phi có người chuyên môn dùng tiên thức dò xét sâu vào trong đất, nếu không rất khó phát hiện ra An Thiều đang ẩn mình dưới lòng đất sâu.

Nghiêm Cận Sưởng rất nhanh đã thương lượng xong giá cả với những tu sĩ có ý định mua khôi lỗi.

Một khôi lỗi công kích hạng thượng đẳng Tử giai chế bằng bùn giá bốn vạn hạ phẩm tiên thạch, mua một lúc hai cái có thể rẻ hơn ba ngàn hạ phẩm tiên thạch, mua một lúc ba cái có thể rẻ hơn năm ngàn hạ phẩm tiên thạch. Lần này Nghiêm Cận Sưởng tổng cộng chỉ làm ra tám cái khôi lỗi như vậy.

Tu sĩ hồng y cuối cùng quyết định mua trước ba cái, có một yển sư mua hai cái, còn lại ba cái chia đều cho ba vị yển sư khác mua đi.

Nghiêm Cận Sưởng theo đúng ước định cho bọn họ rút thăm dựa trên số lượng khôi lỗi đã mua, quà tặng kèm có khôi lỗi nhỏ dùng để giám thị, còn có một số mộc bài bằng gỗ đen, trên mộc bài có khắc chữ rỗng, chữ số từ "Nhất" đến "Cửu" không nhất định.

"... Kẻ cầm bài này, lần sau tới đ**m này mua khôi lỗi có thể giảm bớt từ một ngàn hạ phẩm tiên thạch đến chín ngàn hạ phẩm tiên thạch tùy loại." Nghiêm Cận Sưởng lấy ra hộp gỗ có đánh dấu số tương ứng với thẻ thăm mà người áo đỏ rút được, rồi đưa mộc bài đặt trong hộp cho tu sĩ hồng y.

Trên mộc bài kia khắc một chữ "Tam".

Những người khác nhìn con số trên mộc bài trong tay mình, kẻ có số cao thì khóe miệng tự nhiên treo nụ cười: "Lời này là thật chứ?"

Khôi lỗi bán trong đ**m này của Nghiêm Cận Sưởng chỉ cao hơn giá thị trường một chút, so với những khôi lỗi bán ở các Yển Các có giá vị không ngừng leo thang thì rẻ hơn nhiều, nếu còn có thể giảm thêm chút tiên thạch, bọn họ tự nhiên vui lòng tới đây.

"Tất nhiên, ta định làm ăn lâu dài mà."

Tu sĩ hồng y lại không thấy vẻ vui mừng: "Ai biết được cái đ**m này của ngươi còn trụ được bao lâu? Khôi lỗi của ngươi làm quả thực không tệ, nhưng đ**m này của ngươi thực sự quá nhỏ, không chỉ là địa phương nhỏ, mà cả chỗ dựa phía sau ngươi cũng nhỏ, nếu không cũng không thể mở đ**m ở cái nơi thế này."

Nghiêm Cận Sưởng: "Tiên quân nếu cảm thấy đ**m của ta mở không lâu, lo lắng mộc bài rút được sẽ mất tác dụng, vậy chi bằng hiện tại hãy xem thử những thứ khác trong đ**m chúng ta."

Tu sĩ hồng y: "Sao nào? Mua thứ khác cũng tính sao?"

Nghiêm Cận Sưởng: "Nếu là ngày thường thì đương nhiên là không được, nhưng hôm nay là ngoại lệ, mấy vị tiên quân hôm nay coi như đã giải vây cho ta, nếu không mấy ngày tới chắc ta phải đóng cửa cài then, đến nửa cái khôi lỗi cũng chẳng bán nổi."

Nghiêm Cận Sưởng đưa mắt ra hiệu cho Hắc Vũ, Hắc Vũ lập tức chạy vào trong tiệm, sau đó ôm ra một cuốn sách rộng chừng ba thước, dày khoảng ba ngón tay.

Người áo đỏ liếc mắt đã thấy trên bìa viết mấy chữ lớn "Triệu Hoán Trận Đồ Chỉ".

Lật mở trang sách, bên trong quả nhiên là từng tờ đồ chỉ triệu hoán trận đã được vẽ sẵn.

Phía bên phải mỗi trang đều đã viết rõ đẳng giai của tờ đồ chỉ triệu hoán trận đó, đồng thời niêm yết giá công khai.

Hắc Vũ vừa lật sách vừa thuần thục nói: "Đồ chỉ triệu hoán trận cấp thấp kích thước này, từ nhất giai đến tam giai, lần lượt cần hai trăm, bốn trăm, sáu trăm hạ phẩm tiên thạch; đồ chỉ triệu hoán trận trung giai từ tứ giai đến lục giai, lần lượt cần một ngàn, một ngàn năm trăm, hai ngàn hạ phẩm tiên thạch; đồ chỉ triệu hoán trận cao giai từ thất giai đến cửu giai, lần lượt cần bốn ngàn, năm ngàn, sáu ngàn hạ phẩm tiên thạch."

Hắc Vũ cười híp mắt nói: "Chúng ta ở đây còn có đồ chỉ triệu hoán kích thước lớn, cùng với đồ chỉ triệu hoán trận đặc thù, giá vị sẽ cao hơn một chút, các vị tiên quân có cần xem qua không?"

"Chỗ các ngươi còn có đồ chỉ triệu hoán trận đặc thù?" Tu sĩ hồng y vốn đang định chọn kỹ mấy tờ đồ chỉ triệu hoán trận theo đẳng giai, trong nháy mắt cảm thấy cuốn sách trước mắt không còn sức hút nữa.

Hắc Vũ lập tức gật đầu: "Phải, ta đi lấy ngay đây!"

Trong lúc nói chuyện, trà trong chén đã vơi một nửa, một nam tử vóc người cường tráng, mặc một thân xám y, ngang hông quấn da hổ vàng đi tới châm thêm trà cho bọn họ.

Thấy bóng đen cao lớn đó trực tiếp bao trùm xuống, hai vị tu sĩ cảnh giác quay đầu, thấy đối phương tay bưng khay trà, mới nói: "Vị bạch y tiên tử bưng trà lúc nãy đâu? Tại sao không phải nàng ta tới châm trà?"

Hổ yêu: "Nàng ta dùng hết tiên lực chủ nhân cho rồi, biến trở về thành chim rồi, kìa, chẳng phải đang đứng trên cái cây đằng kia sao?"

Mọi người nhìn theo hướng hổ yêu chỉ, liền thấy một cục màu trắng, cuộn tròn trên cây, trông như một quả cầu.

Tu sĩ: "..."

"Chỗ các ngươi không còn tiên tử nào khác sao?"

Hổ yêu: "Ngươi muốn nữ tướng? Chuyện này có gì khó?"

Nói đoạn, hổ yêu tại chỗ xoay người một cái, trên thân hiện ra một đoàn sương mù màu trắng, mấy vị tu sĩ hiếu kỳ nhìn qua, liền thấy sau khi sương mù tản đi, một nữ tướng hổ yêu đầu mọc một đôi tai hổ, sau lưng có đuôi hổ vẫy vẫy, tóc dài phất phơ, da trắng chân dài... cơ bắp cuồn cuộn, vai rộng thân dày, vóc dáng cao lớn, một nắm đấm còn to hơn cả đầu bọn họ xuất hiện trước mặt. =))))

"Biến trở về mau!"

"Mau biến trở về!"

"Mắt của ta, a a a!"

Nghiêm Cận Sưởng điềm nhiên uống trà.

Đợi đến khi Hắc Vũ ôm những cuốn sách chứa đồ chỉ triệu hoán trận đặc thù chạy tới, liền thấy sắc mặt mấy vị khách kia rất khó coi, còn bịt chặt hai mắt.

Hắn còn tưởng là đã xảy ra biến cố gì, cho đến khi Nghiêm Cận Sưởng lên tiếng bảo hắn giới thiệu một chút về những tờ đồ chỉ triệu hoán trận đặc thù kia, hắn mới lật sách ra.

Một tờ đồ chỉ triệu hoán trận đặc thù rộng hai thước cần bảy ngàn hạ phẩm tiên thạch.

Đồ chỉ triệu hoán trận đặc thù có cơ hội triệu hoán ra dị thú cao giai, nhưng cũng có khả năng triệu hoán ra linh vật thấp giai vô dụng, cho nên bất luận mua loại đồ chỉ triệu hoán trận đặc thù này ở đâu cũng đều cần suy xét kỹ.

Tu sĩ hồng y hẳn là có thể hiểu được những trận đồ này, lật trang chọn lựa rất lâu, cuối cùng chọn trúng hai tờ trong đó.

Thấy hai tờ đồ chỉ triệu hoán trận đặc thù mà hắn chọn, Nghiêm Cận Sưởng có chút kinh ngạc, bởi vì An Thiều từng dùng một loại trong đó triệu hoán ra Kim Trư, loại còn lại triệu hoán ra đóa hoa có năng lực "độc đáo" kia.

Các tu sĩ khác nhau, cho dù dùng cùng một loại trận đồ và đồ chỉ, linh vật triệu hoán ra mười phần thì có đến tám chín phần là không giống nhau.

An Thiều từng dùng hai tờ trận đồ này triệu ra linh vật có thực lực nhất định, chứng tỏ hai loại trận đồ này có khả năng cao triệu ra dị thú dị linh.

Nghiêm Cận Sưởng đầy ẩn ý nói: "Tiên quân nhãn lực tốt lắm."

Tu sĩ hồng y tự tin mỉm cười: "Biết sơ một hai."

Mấy người khác thấy vậy, có người chọn đồ chỉ giống với tu sĩ hồng y, có người lo lắng đặt cược sai chỗ, vẫn chọn đồ chỉ có đánh dấu đẳng giai rõ ràng.

Nói cho cùng, bọn họ vẫn không tin cái đ**m này của Nghiêm Cận Sưởng có thể mở mãi được, cho nên dứt khoát dùng hết số tiên thạch có thể quy đổi trên mộc bài vừa rút được, cho dù chỉ có một ngàn hạ phẩm tiên thạch cũng có thể đổi được một tờ đồ chỉ triệu hoán trận tứ giai.

Mà vị tu sĩ rút được mộc bài khắc chữ "Ngũ" cảm thấy chỉ mua đồ chỉ triệu hoán trận bát giai thì hơi lỗ, dứt khoát bỏ thêm một ngàn tiên thạch, mua một tờ đồ chỉ triệu hoán trận cửu giai.

Tu sĩ hồng y lại chọn thêm mấy tờ đồ chỉ triệu hoán trận, cộng thêm những mộc bài kia, lại đưa thêm cho Nghiêm Cận Sưởng một vạn hạ phẩm tiên thạch.

Nghiêm Cận Sưởng tiễn bọn họ đi xong, An Thiều cũng đã trở về.

"Thế nào rồi?" Nghiêm Cận Sưởng rót cho An Thiều một chén trà.

An Thiều uống ực mấy hớp trà, chùi miệng nói: "Bọn họ quả nhiên là người do các chủ của một Yển Các nào đó phái tới, ta đi theo suốt quãng đường, bọn họ dường như cũng lo có người theo dõi nên cứ đi vòng quanh, còn thay một bộ quần áo, cuối cùng đi vào trong một tòa Yển Các."

"Yển Các đó cách chỗ chúng ta không xa, ngay con phố bên ngoài ngõ này thôi, ta theo vào trong thì nghe thấy mấy người đó bẩm báo việc này với các chủ của Yển Các kia."

"Gần đây khách khứa nhà bọn họ rất ít, không biết thế nào lại nghe ngóng được chỗ chúng ta, bèn khẳng định là đ**m này của chúng ta cướp mất làm ăn của bọn họ, thế là phái người tới vu khống khôi lỗi chúng ta làm là lấy hàng kém chất lượng thay hàng tốt, chỉ là bọn họ không ngờ rằng, tiểu đ**m này của chúng ta vậy mà cũng giống như những Yển Các lớn kia, lưu lại những ấn ký đặc thù, không dễ nhận ra trên khôi lỗi, còn lưu lại rất nhiều cái."

Khôi lỗi trong các Yển Các lớn thường chỉ có hai ba ấn ký, tuy nhiên cũng chẳng có ai ngu đến mức đối đầu với bọn họ, chơi cái trò vu oan giá họa này.

Người có thể mở Yển Các lớn, nhà ai mà sau lưng chẳng có chút thế lực chống lưng?

Rất nhiều người lấy việc sở hữu khôi lỗi có những ấn ký đó làm vinh dự, bởi vì nó đại diện cho số tiên thạch khổng lồ, vả lại còn xuất thân từ bàn tay của yển sư có danh tiếng, cho nên thường sẽ không có ai cố ý hủy hoại những ấn ký đó.

An Thiều: "Yển Các đó là do một yển sư cảnh giới Quy Nguyên ở Đông Yển Tông mở ra, Đông Yển Tông có không ít yển sư cảnh giới cao đều tự mình mở Yển Các, nhưng chủ yếu vẫn lấy Yển Các do tông môn mở làm đầu, tài nguyên sẽ cung cấp cho Yển Các lớn của tông môn trước, sau đó mới đến lượt bọn họ."

"Gần đây Đông Yển Tông thế mạnh h**p người, còn nâng cao giá khôi lỗi, rất nhiều yển sư đều không mua khôi lỗi ở chỗ bọn họ nữa, khôi lỗi tích trữ trong Yển Các ngày càng nhiều, nhưng bọn họ dường như không cảm thấy cách làm của bản thân có vấn đề."

An Thiều sắc mặt không vui: "Bọn họ gần đây vốn dĩ chẳng bán được bao nhiêu khôi lỗi, chỉ vì đ**m của chúng ta tình cờ ở gần bọn họ, liền đổ lên đầu chúng ta."

Nghiêm Cận Sưởng lại chú ý tới một câu nói khác: "Khôi lỗi tích trữ trong Yển Các ngày càng nhiều sao?"

An Thiều: "Đúng vậy, đồ cũ bán không được mà, khôi lỗi mới chế ra lại đưa tới, thế là tồn đọng thôi."

Nghiêm Cận Sưởng: "Đã bán không được rồi, tại sao còn phải đưa cái mới vào đ**m?"

An Thiều: "Ngươi nói vậy đúng là có chút kỳ lạ, rõ ràng biết bán chẳng được bao nhiêu, tại sao còn cứ đưa vào?"

Nghiêm Cận Sưởng: "Ta nhớ, tất cả Yển Các có liên quan đến Đông Yển Tông hầu như phân bố khắp nơi ở Phù Vân Tiên Vực."

An Thiều: "Thì đã sao?"

Nghiêm Cận Sưởng: "Nếu như những khôi lỗi tích trữ này được yển sư thao túng, từ khắp các nơi tràn ra thì sao?"

An Thiều: "Hít! Chẳng lẽ bọn họ đây là đang tích trữ vũ khí?"

Nghiêm Cận Sưởng: "Chúng ta đã có thể nghĩ đến, thì những vị tiên giả vị cao chắc chắn cũng nghĩ đến, cũng chẳng đến lượt chúng ta quản, nhưng chúng ta vẫn phải để tâm một chút."

An Thiều: "Chúng ta dường như đã chọc tới bọn họ rồi, mặc dù không phải chúng ta chủ động."

Nghiêm Cận Sưởng: "Có thể đi mua một ít sơn liệu vẽ phòng ngự trận pháp, sau đó ở dưới đất đào thông mấy lối đi dẫn tới nơi khác."

Nói tóm lại, phòng được thì phòng, phòng không được thì đánh, đánh không lại thì chạy.

An Thiều đứng dậy, vận động gân cốt: "Ầy, đây chẳng phải là đang ép ta chăm chỉ tu luyện sao?"

Nghiêm Cận Sưởng bật cười: "Ngươi còn thiếu một chút nữa là có thể đột phá rồi, biết đâu chừng nhờ cú hích này lại hay."

An Thiều: "Đừng nha, ta vẫn muốn tuần tự nhi tiến, cầu đột phá trong sự ổn định."

Phản Xuyên Sách Trong Thần Cấp Yển Sư

Phản Xuyên Sách Trong Thần Cấp Yển Sư

Tác giả: Tòng Thử Khuẩn Bất Tảo Triều

1015 chương | 7,729 lượt xem

Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!

Đăng Nhập

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!