Chương 4
Màn đêm dần buông xuống.
Khoảng tám giờ tối, một chiếc Bentley màu đen từ từ tiến vào bãi đậu xe ngầm.
Biển số xe đó, Tô Vãn không thể nào quen thuộc hơn.
Là xe của Cố Hoài An.
Chiếc xe dừng lại ở một vị trí cách đó không xa, Cố Hoài An bước xuống từ ghế lái.
Hôm nay anh ta mặc một bộ đồ giản dị sẫm màu, bớt đi vài phần sắc sảo thương trường, thêm vào vài phần ôn hòa của gia đình.
Anh ta không hề dừng lại, đi thẳng về phía thang máy tòa số 8.
Trái tim Tô Vãn vào khoảnh khắc đó như bị một bàn tay lớn bóp nghẹt, đau đến mức không thể thở nổi.
Cô hít một hơi thật sâu, cầm chiếc máy ảnh cơ ở ghế phụ lên, nhắm thẳng vào bóng lưng của Cố Hoài An.
"Tách, tách."
Tiếng màn trập vang lên trong không gian yên tĩnh của xe điện thật rõ ràng.
Cô chụp lại bóng lưng anh ta bước vào tòa nhà, chụp lại màn hình hiển thị tầng thang máy đang không ngừng tăng lên đến con số 18.
Bằng chứng lại có thêm một cái nữa.
"Xong rồi, rút quân thôi." Khương Ninh vỗ vai cô: "Hôm nay thu hoạch không nhỏ. Về tớ bao cậu ăn một bữa thật lớn để chúc mừng cậu sắp khôi phục trạng thái độc thân."
Tô Vãn nhếch môi nhưng không cười nổi.
Cô nổ máy định rời đi.
Đúng lúc đó, một chiếc Maybach màu đen khác lặng lẽ tiến vào vị trí đỗ ngay bên cạnh họ.
Cửa xe mở ra, một người đàn ông cao lớn bước xuống.
Người đàn ông mặc bộ vest đen cắt may tinh xảo, khí chất cao quý mà lạnh lùng.
Sau khi xuống xe, anh không rời đi ngay mà ngước lên nhìn về phía tòa số 8, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa những cảm xúc khó đoán.
Tô Vãn chỉ vô tình liếc nhìn một cái, nhưng ngay giây tiếp theo, cô đột ngột dẫm phanh.
Bởi vì người đàn ông đó cũng vừa quay đầu lại, nhìn về phía xe của họ.
Ánh mắt anh rơi chính xác vào chiếc máy ảnh cơ mà Tô Vãn còn chưa kịp hạ xuống.
Bốn mắt nhìn nhau.
Không khí như đông cứng lại.
Tim Tô Vãn nhảy lên tận cổ họng.
Bị phát hiện rồi sao?
Người đàn ông sải bước dài, thong thả đi về phía xe của họ.
"Cộc, cộc, cộc."
Ngón tay rõ khớp xương của anh gõ nhẹ ba cái lên cửa kính xe phía Tô Vãn.
Cửa kính từ từ hạ xuống.
Người đàn ông hơi cúi người, một khuôn mặt tuấn tú như thần hiện ra trong tầm mắt Tô Vãn.
Giọng nói của anh trầm thấp và mang theo một chút trêu đùa.
"Chụp đủ chưa?"
5
Khương Ninh ở bên cạnh hít một hơi khí lạnh, nhỏ giọng nhắc nhở bên tai Tô Vãn.
"Thái tử gia của tập đoàn Lục thị, Lục Cảnh Thâm. Đối thủ một mất một còn của Cố Hoài An."
Trái tim Tô Vãn tức khắc chìm xuống đáy vực.
Đúng là họa vô đơn chí.
Đi bắt gian lại lạc vào địa bàn của đối thủ, còn bị chính chủ tóm gọn tại trận.
Cô ép bản thân phải bình tĩnh lại, đối diện với ánh mắt của Lục Cảnh Thâm.
"Tổng giám đốc Lục, tôi không hiểu ý anh là gì."
Lục Cảnh Thâm khẽ cười, nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt.
Anh giơ tay chỉ vào chiếc máy ảnh trong tay cô: "Coi tôi là thằng ngốc sao? Hay là, bà Cố có sở thích chụp lén?"
Anh vậy mà lại nhận ra cô.
Tim Tô Vãn thắt lại.
"Chúng tôi chỉ là... tình cờ đi ngang qua." Khương Ninh ở bên cạnh cứng đầu giải thích.
"Đi ngang qua?" Lục Cảnh Thâm nhướng mày, ánh mắt chuyển sang Khương Ninh: "Đại luật sư Khương, cô thấy lời giải thích này có thuyết phục được thẩm phán không?"
Mặt Khương Ninh đỏ bừng lên ngay lập tức.
Bầu không khí rơi vào thế bế tắc đầy gượng gạo.
"Tổng giám đốc Lục rốt cuộc muốn thế nào, chi bằng nói thẳng ra đi." Tô Vãn phá vỡ sự im lặng.
Cô biết hạng người như anh, vòng vo với anh là vô dụng.
Lục Cảnh Thâm đứng thẳng người dậy, hai tay đút vào túi quần tây, nhìn cô từ trên cao xuống.
"Tôi không có hứng thú với chuyện gia đình của cô. Nhưng, cô đã chụp được người không nên chụp."
Tô Vãn thoáng bất ngờ: "Người không nên chụp? Anh đang nói Cố Hoài An?"
"Không." Ánh mắt Lục Cảnh Thâm dời lại về phía một cửa sổ nào đó của tòa nhà số 8: "Tôi đang nói Lâm Miểu Miểu."
Lần này, đến lượt Tô Vãn và Khương Ninh kinh ngạc.
"Anh quen cô ta?"
"Nào chỉ là quen." Khóe miệng Lục Cảnh Thâm nhếch lên một nụ cười đầy châm chọc: "Người phụ nữ đó không chỉ là vợ mới cưới của chồng cô, mà còn là một quân bài then chốt trong mảng tài chính của công ty hắn. Những năm qua sổ sách của Cố Hoài An được làm sạch sẽ đến mức nào, cô ta là người rõ nhất."
Trái tim Tô Vãn chấn động mạnh.
Cô không ngờ rằng đằng sau chuyện này còn ẩn chứa những bí mật như vậy.
"Anh muốn nói gì?"
"Tôi muốn nói là, mục tiêu của chúng ta có lẽ là nhất trí." Lục Cảnh Thâm nhìn cô, đôi mắt đen sâu thẳm không thấy đáy: "Cô muốn hắn thân bại danh liệt, còn tôi muốn hắn tán gia bại sản."
Tô Vãn nhìn người đàn ông nguy hiểm mà đầy mê hoặc trước mắt, nhất thời không phân định được anh rốt cuộc là bạn hay thù.
"Dựa vào đâu tôi phải tin anh?"
"Cô không có lựa chọn nào khác." Lục Cảnh Thâm nói một cách hờ hững: "Cố Hoài An có thể giấu cô để lén lút trùng hôn, cô nghĩ hắn là hạng người hiền lành đức độ sao? Không có tôi, cùng lắm cô chỉ khiến hắn ly hôn, chia chác chút tài sản. Nhưng có tôi, tôi có thể khiến hắn phải nôn ra tất cả những gì đã ăn vào, cả vốn lẫn lời."
Nói đoạn, anh đưa ra một tấm danh thiếp.
"Nghĩ thông suốt rồi thì liên lạc với tôi."
Dứt lời, Lục Cảnh Thâm quay người bước đi, không một lần ngoảnh lại.
Ngọn Nến Chưa Kịp Thắp
Tác giả: Khuyết Danh
8 chương | 4 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!