Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 107: Phản hôn
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~11 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Dung Mị cảm thấy cả người mất đi khống chế, ngã ngửa vào trong ao, bọt nước văng khắp nơi.
Rào rào\-\-\-
Nàng hoàn toàn chìm vào trong ao, bản năng dùng sức đạp chân mượn lực, tay cũng bơi hướng lên trên mặt nước.
Nhưng mà Dung Mị đang hoảng loạn, căn bản không ý thức được bàn chân nàng vừa dẫm lên chỗ nào!
Ngay lúc Dung Mị đạp xuống một chân kia, Minh Vương điện hạ sắc mặt xanh mét, hít ngược một ngụm khí lạnh!
Hắn hung ác trừng mắt Dung Mị!
Dung Mị nhanh nhẹn bơi lại gần bờ, đôi tay bám lấy thành ao hơi hơi thở gấp.
Dạ Mặc Thần ngay từ đầu đã biết nàng tới? Im lặng không lên tiếng thì thôi, còn kéo nàng xuống nước, đáng giận!
Dung Mị quay đầu muốn mắng Dạ Mặc Thần một trận, lại bỗng nhiên phát hiện... sắc mặt của Minh Vương điện hạ thật khó coi nha.
Không chỉ là khó coi, hắn tựa hồ muốn giết người!
"Dung Mị!" Giọng nói lạnh lẽo giống như địa ngục.
Dung Mị chưa từng nhìn thấy Dạ Mặc Thần đáng sợ như vậy, ít nhất đối với chính mình là sẽ không.
"Ngươi, ngươi bị gì vậy? Sao lại trừng mắt ta? Ta có làm gì đâu!" Nàng cảm thấy mình thật vô tội.
"Ngươi chắc chắn?"
Dung Mị chẳng cần suy nghĩ gật đầu: "Đương nhiên! Bổn cô nương thật sự không có làm gì hết\-\-\- A!"
Dung Mị theo ánh mắt hắn nhìn xuống, nhìn tới chỗ dưới eo Dạ Mặc Thần, tức khắc trợn tròn mắt!
Ôi mẹ ơi! Chẳng lẽ, chẳng lẽ thứ mình vừa đạp phải...
Khuôn mặt nhỏ lập tức đỏ lên, Dung Mị hoảng hốt dùng tay che mặt, đôi mắt liếc loạn khắp nơi.
"Ta, ta... Ta không cố ý!" Mị cô nương khóc không ra nước mắt, ai có thể nói cho nàng đây là cái tình huống gì được không!
Trong lúc nhất thời, không khí vô cùng xấu hổ\-\-\-
Dạ Mặc Thần rất muốn b*p ch*t thiếu nữ trước mặt! Hạ chân thật tàn nhẫn a, cho dù tu vi của hắn có mạnh đến mức nào cũng vô pháp phòng bị nơi đó. Nha đầu này muốn hắn đoạn tuyệt tử tôn sao!
Minh Vương điện hạ trong lòng nghẹn một bụng giận, muốn phát hoả lại phát không ra, chỉ có thể gắt gao trừng Dung Mị!
Dung Mị có bản năng nhạy bén nhất của động vật! Cảm nhận được nguy hiểm, nàng lập tức liền phải leo lên bờ chạy mất!
Nhưng mà!
Dạ Mặc Thần từ khi nào đã xuất hiện, hai tay chống bên người giam cầm nàng, để lưng nàng dựa thành ao, mặt đối diện với hắn.
"Dung Mị, tốt nhất nên cầu nguyện bổn vương không có chuyện gì, nếu không..." Dạ Mặc Thần nguy hiểm nheo mắt.
Dung Mị sửng sốt:"Nếu không thì sao!?"
Hắn cười lạnh:"Nếu không bổn vương liền bắt ngươi đến bồi thường!"
Dung Mị nuốt một ngụm nước miếng, mỹ nam gần ngay trước mặt a... Dụ hoặc trí mạng!
"Ngươi nói chuyện bình thường coi, làm gì phải sáp lại gần...."
Dạ Mặc Thần nhìn cái miệng nhỏ đỏ tươi không ngừng đóng mở trước mắt, yết hầu khẽ di chuyển.
Dung Mị chỉ lo ngắm Dạ Mặc Thần, nào đâu biết được bản thân nàng lúc này cũng vô cùng mê người.
Một bộ hồng y bị ngấm nước bao vây lấy thân thể lả lướt của thiếu nữ. Giọt nước chảy theo đường cong trên gò má ửng hồng xuống cằm, cổ, xương quai xanh...
Dạ Mặc Thần chỉ thấy thân thể một trận máu nóng!
Hắn phát hiện một chuyện, bản thân mình đối với thân thể nữ nhân khác không có hứng thú, ngay cả khi các nàng l*t s*ch đến câu dẫn mình, hắn cũng không chớp mắt một cái... Nhưng mà nàng... Không giống!
Dạ Mặc Thần nhìn chằm chằm Dung Mị, trong mắt nhảy lên hai thốc lửa, nóng rực như liệt hoả, cơ hồ đem nàng đốt cháy!
Đối mặt nam nhân như mãnh thú, Dung Mị theo bản năng sợ hãi, nàng suýt chút nữa nhảy dựng lên!
Dạ Mặc Thần làm sao để nàng chạy mất? Đã đến mức này mà còn nhịn thì không phải nam nhân!
Cánh tay trái kiên cường hữu lực vòng qua thân mình tinh tế của nàng, ngón tay phải xuyên qua sợi tóc giam trụ gáy nàng, tiến lên ngậm lấy đôi môi mềm mại ướt át.
Hơi thở mang tính xâm lược độc thuộc về hắn tràn ngập xung quanh...
Lần thứ nhất hôn, là tình cờ như chuồn chuồn lướt.
Lần thứ hai hôn, là nàng chủ động trêu ghẹo chính mình.
Mà hiện tại, chính là lúc hắn phản hôn trở về!
Dạ Mặc Thần trúc trắc mở ra môi răng của thiếu nữ, vì không có bất cứ kinh nghiệm nào cho nên chỉ hoàn toàn dựa vào bản năng mà công thành đoạt đất. Động tác ngây ngơ lại bá đạo, hoàn toàn không cho Dung Mị đường sống.
Dung Mị lúc đầu cũng là ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng phản ứng lại.
Hôn thì hôn, xem ai sợ ai!
Hai tay vòng lấy cổ hắn, Dung Mị bắt đầu phản công. Nhưng mà lâu dài, dưỡng khí không đủ, nàng cảm thấy hô hấp có chút khó khăn. Não thiếu oxi cũng dần trở nên mơ mơ màng màng.....
Leng keng~~~
Phừng phực\-\-\-\-
Trong mơ hồ, nàng cảm thấy có thứ gì đó hực lên trong cơ thể, từ đan điền bắt đầu trở nên lạnh buốt, dường như lạnh lên tới não\-\-\-
Nhiệt tình của nàng nháy mắt bị một xô nước lạnh dập tắt!
Dung Mị mở bừng mắt! Mắt đen lúc này đã là một mảnh thanh minh, nào còn vẻ mê mang kiều suyễn.
Nàng một phen dùng sức đẩy cánh tay Dạ Mặc Thần ra, xoay người dựa bờ từng ngụm thở gấp.
"Khục khục!"
Mà giờ phút này, Minh Vương điện hạ cũng đã hoàn hồn lại, nhưng là trái tim vẫn còn đập gấp gáp, mau đến mức tưởng như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.
Nhớ tới hành động vừa rồi của mình, Minh Vương điện hạ cứng đờ người\-\-
Dung Mị...... Cư nhiên có lực ảnh hưởng lớn như vậy tới hắn?
Nếu chỉ là một lần, Dạ Mặc Thần còn không xác định, nhưng một lần hai lần ba lần, hắn đều có phản ứng, đủ để thuyết minh nàng là đặc biệt đối với hắn!
Giữa mày hiện lên một mạt nghi hoặc, cảm xúc này, chính hắn cũng không giải thích rõ ràng được...
Minh Vương điện hạ rối rắm, lại vừa thẹn vừa giận, nhất thời không biết nên đối mặt với Dung Mị thế nào.
Hắn dứt khoát chụp lấy quần áo khoác vào, thẳng hướng phía ngoài bước đi, nhìn bóng lưng có vẻ giống như đang chạy trối chết.
Trong khi đó, hai người mai phục bên ngoài lúc này đang\-\-\-
Rào rào\-\-\-
Nàng hoàn toàn chìm vào trong ao, bản năng dùng sức đạp chân mượn lực, tay cũng bơi hướng lên trên mặt nước.
Nhưng mà Dung Mị đang hoảng loạn, căn bản không ý thức được bàn chân nàng vừa dẫm lên chỗ nào!
Ngay lúc Dung Mị đạp xuống một chân kia, Minh Vương điện hạ sắc mặt xanh mét, hít ngược một ngụm khí lạnh!
Hắn hung ác trừng mắt Dung Mị!
Dung Mị nhanh nhẹn bơi lại gần bờ, đôi tay bám lấy thành ao hơi hơi thở gấp.
Dạ Mặc Thần ngay từ đầu đã biết nàng tới? Im lặng không lên tiếng thì thôi, còn kéo nàng xuống nước, đáng giận!
Dung Mị quay đầu muốn mắng Dạ Mặc Thần một trận, lại bỗng nhiên phát hiện... sắc mặt của Minh Vương điện hạ thật khó coi nha.
Không chỉ là khó coi, hắn tựa hồ muốn giết người!
"Dung Mị!" Giọng nói lạnh lẽo giống như địa ngục.
Dung Mị chưa từng nhìn thấy Dạ Mặc Thần đáng sợ như vậy, ít nhất đối với chính mình là sẽ không.
"Ngươi, ngươi bị gì vậy? Sao lại trừng mắt ta? Ta có làm gì đâu!" Nàng cảm thấy mình thật vô tội.
"Ngươi chắc chắn?"
Dung Mị chẳng cần suy nghĩ gật đầu: "Đương nhiên! Bổn cô nương thật sự không có làm gì hết\-\-\- A!"
Dung Mị theo ánh mắt hắn nhìn xuống, nhìn tới chỗ dưới eo Dạ Mặc Thần, tức khắc trợn tròn mắt!
Ôi mẹ ơi! Chẳng lẽ, chẳng lẽ thứ mình vừa đạp phải...
Khuôn mặt nhỏ lập tức đỏ lên, Dung Mị hoảng hốt dùng tay che mặt, đôi mắt liếc loạn khắp nơi.
"Ta, ta... Ta không cố ý!" Mị cô nương khóc không ra nước mắt, ai có thể nói cho nàng đây là cái tình huống gì được không!
Trong lúc nhất thời, không khí vô cùng xấu hổ\-\-\-
Dạ Mặc Thần rất muốn b*p ch*t thiếu nữ trước mặt! Hạ chân thật tàn nhẫn a, cho dù tu vi của hắn có mạnh đến mức nào cũng vô pháp phòng bị nơi đó. Nha đầu này muốn hắn đoạn tuyệt tử tôn sao!
Minh Vương điện hạ trong lòng nghẹn một bụng giận, muốn phát hoả lại phát không ra, chỉ có thể gắt gao trừng Dung Mị!
Dung Mị có bản năng nhạy bén nhất của động vật! Cảm nhận được nguy hiểm, nàng lập tức liền phải leo lên bờ chạy mất!
Nhưng mà!
Dạ Mặc Thần từ khi nào đã xuất hiện, hai tay chống bên người giam cầm nàng, để lưng nàng dựa thành ao, mặt đối diện với hắn.
"Dung Mị, tốt nhất nên cầu nguyện bổn vương không có chuyện gì, nếu không..." Dạ Mặc Thần nguy hiểm nheo mắt.
Dung Mị sửng sốt:"Nếu không thì sao!?"
Hắn cười lạnh:"Nếu không bổn vương liền bắt ngươi đến bồi thường!"
Dung Mị nuốt một ngụm nước miếng, mỹ nam gần ngay trước mặt a... Dụ hoặc trí mạng!
"Ngươi nói chuyện bình thường coi, làm gì phải sáp lại gần...."
Dạ Mặc Thần nhìn cái miệng nhỏ đỏ tươi không ngừng đóng mở trước mắt, yết hầu khẽ di chuyển.
Dung Mị chỉ lo ngắm Dạ Mặc Thần, nào đâu biết được bản thân nàng lúc này cũng vô cùng mê người.
Một bộ hồng y bị ngấm nước bao vây lấy thân thể lả lướt của thiếu nữ. Giọt nước chảy theo đường cong trên gò má ửng hồng xuống cằm, cổ, xương quai xanh...
Dạ Mặc Thần chỉ thấy thân thể một trận máu nóng!
Hắn phát hiện một chuyện, bản thân mình đối với thân thể nữ nhân khác không có hứng thú, ngay cả khi các nàng l*t s*ch đến câu dẫn mình, hắn cũng không chớp mắt một cái... Nhưng mà nàng... Không giống!
Dạ Mặc Thần nhìn chằm chằm Dung Mị, trong mắt nhảy lên hai thốc lửa, nóng rực như liệt hoả, cơ hồ đem nàng đốt cháy!
Đối mặt nam nhân như mãnh thú, Dung Mị theo bản năng sợ hãi, nàng suýt chút nữa nhảy dựng lên!
Dạ Mặc Thần làm sao để nàng chạy mất? Đã đến mức này mà còn nhịn thì không phải nam nhân!
Cánh tay trái kiên cường hữu lực vòng qua thân mình tinh tế của nàng, ngón tay phải xuyên qua sợi tóc giam trụ gáy nàng, tiến lên ngậm lấy đôi môi mềm mại ướt át.
Hơi thở mang tính xâm lược độc thuộc về hắn tràn ngập xung quanh...
Lần thứ nhất hôn, là tình cờ như chuồn chuồn lướt.
Lần thứ hai hôn, là nàng chủ động trêu ghẹo chính mình.
Mà hiện tại, chính là lúc hắn phản hôn trở về!
Dạ Mặc Thần trúc trắc mở ra môi răng của thiếu nữ, vì không có bất cứ kinh nghiệm nào cho nên chỉ hoàn toàn dựa vào bản năng mà công thành đoạt đất. Động tác ngây ngơ lại bá đạo, hoàn toàn không cho Dung Mị đường sống.
Dung Mị lúc đầu cũng là ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng phản ứng lại.
Hôn thì hôn, xem ai sợ ai!
Hai tay vòng lấy cổ hắn, Dung Mị bắt đầu phản công. Nhưng mà lâu dài, dưỡng khí không đủ, nàng cảm thấy hô hấp có chút khó khăn. Não thiếu oxi cũng dần trở nên mơ mơ màng màng.....
Leng keng~~~
Phừng phực\-\-\-\-
Trong mơ hồ, nàng cảm thấy có thứ gì đó hực lên trong cơ thể, từ đan điền bắt đầu trở nên lạnh buốt, dường như lạnh lên tới não\-\-\-
Nhiệt tình của nàng nháy mắt bị một xô nước lạnh dập tắt!
Dung Mị mở bừng mắt! Mắt đen lúc này đã là một mảnh thanh minh, nào còn vẻ mê mang kiều suyễn.
Nàng một phen dùng sức đẩy cánh tay Dạ Mặc Thần ra, xoay người dựa bờ từng ngụm thở gấp.
"Khục khục!"
Mà giờ phút này, Minh Vương điện hạ cũng đã hoàn hồn lại, nhưng là trái tim vẫn còn đập gấp gáp, mau đến mức tưởng như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.
Nhớ tới hành động vừa rồi của mình, Minh Vương điện hạ cứng đờ người\-\-
Dung Mị...... Cư nhiên có lực ảnh hưởng lớn như vậy tới hắn?
Nếu chỉ là một lần, Dạ Mặc Thần còn không xác định, nhưng một lần hai lần ba lần, hắn đều có phản ứng, đủ để thuyết minh nàng là đặc biệt đối với hắn!
Giữa mày hiện lên một mạt nghi hoặc, cảm xúc này, chính hắn cũng không giải thích rõ ràng được...
Minh Vương điện hạ rối rắm, lại vừa thẹn vừa giận, nhất thời không biết nên đối mặt với Dung Mị thế nào.
Hắn dứt khoát chụp lấy quần áo khoác vào, thẳng hướng phía ngoài bước đi, nhìn bóng lưng có vẻ giống như đang chạy trối chết.
Trong khi đó, hai người mai phục bên ngoài lúc này đang\-\-\-
Nghịch Thiên Ma Phi, Xin Đừng Hắc Hoá!
Tác giả: Bạch Chi Yêu Yêu
282 chương | 981 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Mị Sát
Chương 2: Động thủ
Chương 3: Độ kiếp nguyên anh
Chương 4: Tử vong!?
Chương 5: Dung Mị
Chương 6: Yêu nghiệt mỹ nam
Chương 7: Nể mặt hắn đẹp trai...
Chương 8: WTF!? Xuyên không rồi??
Chương 9: Phế vật hay thiên tài?
Chương 10: Hù ma
Chương 11: Sắc đẹp hại người a!
Chương 12: Mỹ nhân mẫu thân
Chương 13: Chính thức trở về
Chương 14: Chất vấn
Chương 15: Vả mặt x1
Chương 16: Vả mặt x2
Chương 17: Vả mặt x3
Chương 18: Một mũi tên trúng ba đích!
Chương 19: Ra cửa không xem lịch
Chương 20: Mẹ con bàn bạc
Chương 21: Kẻ mạnh mới là kẻ được tôn thờ
Chương 22: Di vật, mỹ nhân mẫu thân thật không đơn giản?
Chương 23: Bắt đầu rèn luyện
Chương 24: Nghịch thiên, con đường bước tới đỉnh!
Chương 25: Tới cửa tìm đánh
Chương 26: Phế vật đang nói ngươi đấy!
Chương 27: Ngược tra
Chương 28: Kẻ địch quá yếu
Chương 29: Tìm in4 của Minh Vương...
Chương 30: Minh Vương điện hạ trong truyền thuyết
Chương 31: Đúng, chính là như vậy!
Chương 32: Sánh danh cùng Minh Vương!?
Chương 33: Nàng nổi bão(1)
Chương 34: Nàng nổi bão(2)
Chương 35: Tuyệt kĩ số 1: vả mặt
Chương 36: Mồm mép lợi hại
Chương 37: Linh khí!
Chương 38: Ẩn Linh ngọc
Chương 39: Thiên phú của Tiểu Mạch
Chương 40: Bách Hoa Hội
Chương 41
Chương 42: Tra nam tiện nữ (1)
Chương 43: Tra nam tiện nữ (2)
Chương 44: Tiểu yêu tinh(1)
Chương 45: Tiểu yêu tinh(2)
Chương 46: Tái ngộ
Chương 47: Đau~~
Chương 48: Kế hoạch tẩu thoát
Chương 49: Ngươi truy ta chạy(1)
Chương 50: Ngươi truy ta chạy(2)
Chương 51: Ngươi truy ta chạy(3)
Chương 52: Mỹ nhân nhi Liên Tuyền
Chương 53: Anh hùng cứu mỹ nhân!?
Chương 54: Nhất kiến chung tình(1)
Chương 55: Nhất kiến chung tình (2)
Chương 56: Nhất kiến chung tình (3)
Chương 57: Gặp gỡ tại rừng cây
Chương 58: Nhập cuộc, chiến Kim Đan!
Chương 59: Vượt cấp, chiến Kim Đan!(1)
Chương 60: Thông báo!
Chương 61: Vượt cấp, chiến Kim Đan!(2)
Chương 62: Sơ hiện, hắc ám nguyên tố!
Chương 63: Tu vi bay nhanh!
Chương 64: Hai mảnh bản đồ
Chương 65: Thông minh quá bị thông minh hại
Chương 66: Nàng thật đúng là tới trộm?!
Chương 67: Cầu ta đi~
Chương 68: Nàng lật mặt còn nhanh hơn lật sách!
Chương 69: Bức tường vô tội a!
Chương 70: Gia, chuyện lớn không tốt!
Chương 71: Một đồng xu
Chương 72: Ngươi làm sư phụ của ta đi
Chương 73: Ta chỉ là một nữ tử yếu đuối đáng thương mà thôi a~~ (Bão)
Chương 74: Đm cái cơ quan!(Bão)
Chương 75: Cái vận khí này...(Bão)
Chương 76: Khế ước+Hậu trạch đại chiến (2 hợp 1)
Chương 77: Soái khốc ca ca!
Chương 78: Ngươi không phải nàng
Chương 79: Ca ca, ngươi thật đáng yêu~
Chương 80: Bình thân vương
Chương 81: Bá khí! Thiếu niên Dạ Mặc Phong
Chương 82: Trước sau đều là địch
Chương 83: Yêu tinh bản chất
Chương 84: Dạ Nhất cuối cùng cũng giác ngộ chân lý...
Chương 85: Đau lòng nhịn không được
Chương 86: Mùa xuân của vương phủ tới rồi
Chương 87: Vòng tay lục lạc thần bí (2 hợp 1)
Chương 89: Mảnh ghép thứ ba
Chương 90: Tên của nàng
Chương 91: Nàng si mê Dạ Mặc Thần thành cuồng!??
Chương 92: Minh Vương điện hạ ngạo kiều
Chương 93: Tâm tư của Liên Tuyền
Chương 94: Bổn vương mắt, mù, sao?
Chương 95: Ngạo kiều hại chết người
Chương 96: Luyện đan, thiệp mời
Chương 97: Hồng y thiếu nữ!
Chương 98: Khi vả mặt tiến hành!
Chương 99: Miễn cưỡng cho nàng làm thiếp
Chương 100: Loạn thành một đoàn
Chương 101: Minh Vương điện hạ!
Chương 102: Ôm đùi Minh Vương điện hạ~ (2 hợp 1)
Chương 103: Cường cường tranh đấu
Chương 104: Hôn ta a!
Chương 105: Nữ tử áo vàng thần bí (Thêm ~)
Chương 106: Đã tiến triển tới mức này rồi sao?
Chương 107: Phản hôn
Chương 108: Sắp có tiểu điện hạ?
Chương 109: Đấu giá phong ba(1)
Chương 110: Đấu giá phong ba(2)
Chương 111: Đấu giá phong ba(3)
Chương 112: Đấu giá phong ba(4)
Chương 113: Đấu giá phong ba(5)
Chương 114: Mục Thiếu Trì
Chương 115: Phế kiếm
Chương 116: Vây giết!
Chương 117: Dám cản trở hắn đi tìm Mị Nhi, chết!!
Chương 118: Dạ Nhất uy vũ!
Chương 119: Thiếu nữ này là thần thánh phương nào?
Chương 120: Ta thích nàng
Chương 121: Tâm tư của Thái Hậu
Chương 122: Đến Thánh Viện báo danh
Chương 123: Chuẩn bị vả mặt
Chương 124: Sai kịch bản, Mị cô nương bị vả mặt??
Chương 125: Dạ Mặc Thần, ngươi cút ra đây cho ta!
Chương 126: 124 Khóc đến trời sụp đất nứt
Chương 127: Các ngươi không thấy nàng ta kiêu ngạo thế nào sao?
Chương 128: Dung Thi tuyệt vọng
Chương 129: Âm mưu nổi lên
Chương 130: Đệ tử dẫn đầu
Chương 131: Khảo hạch bắt đầu!
Chương 132: Cô nương xinh đẹp hơn Dung Mị?
Chương 133: Nữ thần nhà ta
Chương 134: Phấn dẫn thú
Chương 135: Phượng Miên Miên kỳ quái
Chương 136: Miên Miên, ngươi quá đỉnh!
Chương 137: Thú triều
Chương 138: Tin tức bay nhanh
Chương 139: Chứng cứ
Chương 140: Hơi thở tử vong
Chương 141: Vả mặt quy mô lớn (1)
Chương 142: Vả mặt quy mô lớn (2)
Chương 143: Vả mặt quy mô lớn(3)
Chương 144: Nhập học
Chương 145: Một chút lý luận
Chương 146: Nàng là thần tiên sao?
Chương 147: Thấy chết không cứu
Chương 148: Đôi chủ tớ hung hãn
Chương 149: Ngoi lên thông báo!
Chương 150: 1 vs 500, vén màn bí mật
Chương 151: Phượng cô nương: "...."
Chương 152: Ngạo Kiều điện hạ
Chương 153: Dạ Tiểu Cửu làm nũng
Chương 154: Công khai nằm trên giường nàng...
Chương 155: Cuối cùng cũng phải bắt đầu
Chương 156: Tỏ tình thất bại
Chương 157: Lâm Thanh Thanh thượng vị
Chương 158: Lưu manh
Chương 159: Nàng biết...
Chương 160: Thượng Quan Lạc
Chương 161: Tính kế nàng
Chương 162: Mị Nhi cáo trạng
Chương 163: Như mèo vểnh đuôi~
Chương 164: Đánh lửa nóng
Chương 165: Dạo phố
Chương 166: Mùi thuốc súng nồng nặc
Chương 167: Nàng có thể làm càng tốt hơn!
Chương 168: Mị Nhi ghen
Chương 169: Thông báo
Chương 170: Giao dịch
Chương 171: Minh Vương điện hạ là hộ thê cuồng
Chương 172: Nhất sinh nhất thế song nhân
Chương 173: Thời tới làm sao cản?
Chương 174: Ca ca, ngươi là nhà tiên tri sao?
Chương 175: Đi Ma Tinh thành(1)
Chương 176: Đi Ma Tinh thành (2)
Chương 177: Bí mật ở thành chủ phủ
Chương 178: Hắc Điện Bạch Điện
Chương 179: U Sơn kì bí
Chương 180: Thịt bồ câu phong ba
Chương 181: Chiến (1)
Chương 182: Chiến (2)
Chương 183: Đại thành công!
Chương 184: Đã xảy ra chuyện gì!?
Chương 185: Kết giới
Chương 186: Ngăn cơn sóng dữ
Chương 187: Vì thiên hạ thương sinh
Chương 188: Ta sai rồi~
Chương 189: Kết thúc
Chương 190: Mượn cái hôn
Chương 191: Thiên tuyển chi nữ
Chương 192: Mau buông tiểu chủ nhân ra!
Chương 193: Vương phi không có ở đây
Chương 194: Tái kiến Liên Tuyền
Chương 195: Bạch Lăng vs Phượng Miên Miên
Chương 196: Minh Vương điện hạ mặt dày mặt dạn
Chương 197: Sắc mặt của Dạ Nhất từ đỏ biến thành xanh
Chương 198: Bị lừa xoay quanh
Chương 199: Cầu hôn
Chương 200: Nàng luyến tiếc rời đi hắn
Chương 201: Đế Liên Tuyền bưu hãn!
Chương 202: Rắc rối liên tiếp rắc rối
Chương 203: Bí cảnh mở ra
Chương 204: Nàng không biết bay a!
Chương 205: Bí cảnh là địa bàn của nàng!
Chương 206: Mị Nhi, Tiểu Cửu...
Chương 207: Ảo ảnh tình mê, cảnh trong cảnh
Chương 208: Tình địch của lão cha xếp thành hàng
Chương 209: Thời không loạn lưu
Chương 210
Chương 211: Dạ Mặc Thần PK Bạch Lăng
Chương 212: Băng Phách Chi Tâm
Chương 213: Một là tự sát, hoặc là bổn toạ tiễn các ngươi một đoạn
Chương 214: Ai trộm ấu tể?
Chương 215: Au đã comeback
Chương 216: Kinh biến! (1)
Chương 217: Kinh biến! (2)
Chương 218: Mẫu nữ tương nhận, nam tử áo xám
Chương 219: Nàng sinh ra đã định là tử địch của ngươi!
Chương 220: Mắt!
Chương 221: Làm nàng bị thương, tất diệt!
Chương 222: Chạy thoát!
Chương 223: Trước khổ sau ngọt
Chương 224: Bốn phía buộc tội
Chương 225: Thiên Ma
Chương 226: Đồng cam cộng khổ
Chương 227: Sau đêm nay, tất cả sẽ thay đổi
Chương 228: Hắn đã chết
Chương 229: Phong vân biến đổi. Tới Ma Đô
Chương 230: Thì ra ngài chính là cái dạng này...
Chương 231: Ma
Chương 232: Chân trời góc bể
Chương 233: Ngoại truyện: Năm mới vui vẻ! Rải đường~
Chương 234: Mộng tỉnh đã năm năm
Chương 235: Bổn điện nên nhận thức ngươi sao?
Chương 236: Thoáng qua
Chương 237: 237: Ngược Dòng Hồi Ức
Chương 238: 238: Nhị Công Chúa
Chương 239: 239: Không Hổ Là Tiểu Miên Miên
Chương 240: 240: Ám Toán Bạch Lăng
Chương 241: 241: Dạ Nhất Uy Hiếp
Chương 242: 242: Hắc Điếm
Chương 243: 243: Nam Nhân Này Hắn Là Một Ác Ma!
Chương 244: 244: Âm Thanh Từ Sâu Trong Linh Hồn
Chương 245: 245: Thiếu Niên Shota
Chương 246: 246: Dung Mị Xong Đời
Chương 247: 247: Nguy Cơ
Chương 248: 248: Nữ Tử Trong Bộ Tang Phục
Chương 249: 249: Tâm Như Tro Tàn
Chương 250: 250: Lật Ngược Tình Thế
Chương 251: 251: Nàng Chờ Mong Điều Gì
Chương 252: 252: Định Nghĩa Tiểu Bạch Kiểm
Chương 253: 253: Dung Thi
Chương 254: 254: Dưới Một Người Trên Vạn Người
Chương 255: 255: Có Còn Để Tâm
Chương 256: 256: Chỉ Một Mình Ngươi Có Thể Làm
Chương 257: 257: Ta Không Tin!
Chương 258: 258: Tâm Ma
Chương 259: 259: Chủ Nhân Sòng Bạc Là Ai
Chương 260: 260: Đột Nhiên Thổ Lộ
Chương 261: 261: Ve Vãn Đánh Yêu
Chương 262: 262: Ai Da Bụng Ta Cười Đau Bụng
Chương 263: 263: Tiểu Mị Nhi Quá Không Phúc Hậu
Chương 264: 264: Át Chủ Bài Của Tây Môn Tình Nhi
Chương 265: 265: Tại Sao Lại Như Vậy
Chương 266: 266: Mượn Vận!
Chương 267: 267: Ta Má Ơi Sao Lại Là Hắn!
Chương 268: 268: Nàng Dám Chạy!
Chương 269: 269: Hàn Tuyết Kiếm
Chương 270: 270: Gặp Người Quen 1
Chương 271: 271: Gặp Người Quen 2
Chương 272: 272: Oán Quỷ Châu
Chương 273: 273: 8 Quỷ Thần
Chương 274: 274: Hai Người Giúp Đỡ
Chương 275: 275: Giúp Nàng Hoàn Thành Tất Cả Tâm Nguyện
Chương 276: 276: Chẩn Bệnh Uống Rượu
Chương 277: 277: Ba Ngày Ba Đêm
Chương 278: 278: Lão Tử Là Cha Nàng! 1
Chương 279: 279: Lão Tử Là Cha Nàng! 2
Chương 280: 280: Gặp Lại Trong Sân Hoa Mai Trắng
Chương 281: 281: Tứ Quốc Đại Hội Là Cơ Hội Tốt
Chương 282: 282: Tỉ Võ Giao Lưu
Chương 283: 283: Dỗi Người Không Thể Phản Bác
Không tìm thấy chương nào phù hợp