Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 50
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~8 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Sau ba tháng ròng mới có một trận mưa, tất cả hoa c*̉a Lạc thành
nở rộ chỉ trong một đêm, hoa nở đầy đường, người đi đường chỉ
có thể nhìn thấy một rừng sắc hoa. Nơi này là đất phong c*̉a
Tiêu vương, tổ tiên c*̉a Tiêu vương chiến công hiểm hách, được
phong làm Vương gia khác họ đương triều, hắn nhanh chóng muốn hoa nở ăn mừng liền sai người trồng hoa khắp ven đường mọi phố
lớn ngõ nhỏ, thời điểm hoa nở rất xinh đẹp, khi hoa tàn chỉ
còn lại thê lương.
Phong cảnh đẹp nhất là khi hoa rơi bên bờ sông, hương hoa vui lòng người, tài tử giai nhân tấp nập ước hẹn mà đến đây chơi tết Thanh Minh, cảnh này giờ này, sẽ không ai có thể nghĩ đến còn chưa đầy một tháng hay nửa tháng sau, cảnh vật nơi đây chỉ còn lại một mảnh hoa tàn.
Thanh niên gấp phiến quạt cười nói, “Như thế nào, Hạ tiểu thư, cảnh xuân ở đây có đáng giá để nàng ra phủ một chuyến?”
“Vâng, đa tạ thế tử đã đích thân mời.” Gió ào ào thôi tới, khăn che mặt c*̉a hồng y nữ tử tung bay, vóc người yểu điệu vốn đã chọc người chú ý, hiện tại người chung quanh vừa thấy có động tĩnh đều hận không thể vụt qua mà áp lên nhìn xe dưới khăn che mặt là dung nhan khuynh quốc khuynh thành đến nhường nào, nhưng thật đáng tiếc, khăn che mặt bị một bàn tay trăng nõn giữ lại, mọi người chỉ có thể như trước nhìn đến dung mạo nữ tử dịu dàng khả ái, nhưng cho dù chỉ nhìn được một phần dung mạo bên ngoài, c*̃ng đủ khiến người ta nhìn không dời mắt được.
Dáng vẻ duyên dáng hơn người như vậy tại Lạc thành chỉ có một, đó là Hạ Phong Quang tiểu thư c*̉a Hạ phủ, nàng từ nhỏ thân thể yếu đuối nhiều bệnh, ít khi ra khỏi cửa, nhưng một đoạn thời gian trước nàng lại thường xuyên đi lại trên đường, và khoảng một tháng trước nàng lại đột nhiên đóng cửa không ra, người c*̉a Hạ phủ nói nàng bị bệnh.
“Khụ khụ…” Nàng che mặt mà ho, đúng là bị bệnh, ngày hôm qua nàng không cẩn thận nhiễm phong hàn.
Khóe mắt Tề Mộ lưu chuyển một cỗ lười biếng, nhưng tươi cười c*̉a hắn vẫn luôn tao nhã khéo léo, “Hạ tiểu thư không thoải mái, vậy hôm nay ngắm cảnh dừng ở đây thôi, để tại hạ đưa Hạ tiểu thư lên xe.”
“Nếu vậy, đa tạ thế tử.” Phong Quang không thích miễn cưỡng bản thân, vì thế nàng gật đầu đồng ý, nha hoàn phía sau bước lên phía trước đỡ tay nàng, giúp nàng đi đến xe ngựa Hạ phủ dừng ở bờ sông.
Bước chân Tề Mộ không nhanh không chậm, không gần không xa tiêu sái đi cạnh nàng, chỉ là hắn cười càng thêm mê người, không ai hiểu hắn cho nên c*̃ng không ai biết đây là biểu hiện khi hắn không kiên nhẫn.
Không thú vị.
Rất không thú vị.
Tại sao thật vất vả lắm mới có một nữ nhân khiến cho hắn hứng thú lại trở nên nhàm chán như vậy? Hạ Phong Quang lúc trước là tiểu thư khuê khác đại môn không ra nhị môn không bước, c*̀ng các tiểu thư khác không có gì khác biệt, sau đó nàng biến thành một người lãnh tình lãnh tính, giống như một nữ nhân không có tâm can, đối với Tề Đoan thâm tình c*̃ng làm như không thấy, mà hiện tại… Nàng c*̃ng chỉ là một tiểu thư khuê các mà thôi.
Tề Mộ cảm thấy tiếc hận, không phải vì sự thanh lãnh bạc tình trên người nàng biến mất, mà vì chính mình, hắn bi ai phát hiện, bản thân sau khi đoạt được vị trí thế tử thì ngày dài trở nên quá mức tẻ nhạt.
Nói cách khác, hắn không có chuyện gì để giết thời gian.
“Vân nhi.” Nữ nhân che mặt gọi tên nha hoàn bên người, “Trên đất phía trước có vũng nước, ngươi cẩn thận đừng giẫm vào, ngươi hôm nang mang giày trắng, để dơ sẽ rất khó tẩy sạch.”
“Dạ, tiểu thư.” Vân nhi nhìn bãi nước trước mặt c*̃ng không tính là lớn lắm, nhấc chân thoải mái sải bước đi qua, nếu không phải tiểu thư nhắc nhở nàng thật có khả năng không chú ý liền giẫm lên đó.
Phong Quang nhắc nhở một chuyện nhỏ lại mười phần kịp lúc.
Tay phải Tề Mộ cầm quạt, gấp lại đập vào lòng tay trái, hắn cười, làm lu mờ hết thảy cánh hoa ở đây, “Hạ tiểu thư, không biết lần sau tiểu thư còn có cơ hội mời nàng?”
Phong Quang đứng cạnh xe ngựa, thân ảnh càng lộ rõ vẻ đơn bạc, hơi hơi gật đầu, nàng nói: “Nếu thế tử có ý mời, tiểu thư tất nhiên lấy làm vinh hạnh.”
Bất quá, thân thể nàng không khỏe ai c*̃ng phải công nhận, có thể đi hay không đi hoàn toàn do nàng tùy tâm quyết định.
“Như vậy thì tốt.” Hắn mỉm cười, rất dễ dàng làm cho nữ tử mặt đỏ tai hồng.
Nàng gập người c*́i đầu, “Xin thứ cho tiểu nữ cáo từ trước.”
Tề Mộ cười gật đầu, lui từng bước ra bên cạnh, nha hoàn nâng Phong Quang lên xe ngựa, xe ngựa rất nhanh liền đi mất.
Phong cảnh đẹp nhất là khi hoa rơi bên bờ sông, hương hoa vui lòng người, tài tử giai nhân tấp nập ước hẹn mà đến đây chơi tết Thanh Minh, cảnh này giờ này, sẽ không ai có thể nghĩ đến còn chưa đầy một tháng hay nửa tháng sau, cảnh vật nơi đây chỉ còn lại một mảnh hoa tàn.
Thanh niên gấp phiến quạt cười nói, “Như thế nào, Hạ tiểu thư, cảnh xuân ở đây có đáng giá để nàng ra phủ một chuyến?”
“Vâng, đa tạ thế tử đã đích thân mời.” Gió ào ào thôi tới, khăn che mặt c*̉a hồng y nữ tử tung bay, vóc người yểu điệu vốn đã chọc người chú ý, hiện tại người chung quanh vừa thấy có động tĩnh đều hận không thể vụt qua mà áp lên nhìn xe dưới khăn che mặt là dung nhan khuynh quốc khuynh thành đến nhường nào, nhưng thật đáng tiếc, khăn che mặt bị một bàn tay trăng nõn giữ lại, mọi người chỉ có thể như trước nhìn đến dung mạo nữ tử dịu dàng khả ái, nhưng cho dù chỉ nhìn được một phần dung mạo bên ngoài, c*̃ng đủ khiến người ta nhìn không dời mắt được.
Dáng vẻ duyên dáng hơn người như vậy tại Lạc thành chỉ có một, đó là Hạ Phong Quang tiểu thư c*̉a Hạ phủ, nàng từ nhỏ thân thể yếu đuối nhiều bệnh, ít khi ra khỏi cửa, nhưng một đoạn thời gian trước nàng lại thường xuyên đi lại trên đường, và khoảng một tháng trước nàng lại đột nhiên đóng cửa không ra, người c*̉a Hạ phủ nói nàng bị bệnh.
“Khụ khụ…” Nàng che mặt mà ho, đúng là bị bệnh, ngày hôm qua nàng không cẩn thận nhiễm phong hàn.
Khóe mắt Tề Mộ lưu chuyển một cỗ lười biếng, nhưng tươi cười c*̉a hắn vẫn luôn tao nhã khéo léo, “Hạ tiểu thư không thoải mái, vậy hôm nay ngắm cảnh dừng ở đây thôi, để tại hạ đưa Hạ tiểu thư lên xe.”
“Nếu vậy, đa tạ thế tử.” Phong Quang không thích miễn cưỡng bản thân, vì thế nàng gật đầu đồng ý, nha hoàn phía sau bước lên phía trước đỡ tay nàng, giúp nàng đi đến xe ngựa Hạ phủ dừng ở bờ sông.
Bước chân Tề Mộ không nhanh không chậm, không gần không xa tiêu sái đi cạnh nàng, chỉ là hắn cười càng thêm mê người, không ai hiểu hắn cho nên c*̃ng không ai biết đây là biểu hiện khi hắn không kiên nhẫn.
Không thú vị.
Rất không thú vị.
Tại sao thật vất vả lắm mới có một nữ nhân khiến cho hắn hứng thú lại trở nên nhàm chán như vậy? Hạ Phong Quang lúc trước là tiểu thư khuê khác đại môn không ra nhị môn không bước, c*̀ng các tiểu thư khác không có gì khác biệt, sau đó nàng biến thành một người lãnh tình lãnh tính, giống như một nữ nhân không có tâm can, đối với Tề Đoan thâm tình c*̃ng làm như không thấy, mà hiện tại… Nàng c*̃ng chỉ là một tiểu thư khuê các mà thôi.
Tề Mộ cảm thấy tiếc hận, không phải vì sự thanh lãnh bạc tình trên người nàng biến mất, mà vì chính mình, hắn bi ai phát hiện, bản thân sau khi đoạt được vị trí thế tử thì ngày dài trở nên quá mức tẻ nhạt.
Nói cách khác, hắn không có chuyện gì để giết thời gian.
“Vân nhi.” Nữ nhân che mặt gọi tên nha hoàn bên người, “Trên đất phía trước có vũng nước, ngươi cẩn thận đừng giẫm vào, ngươi hôm nang mang giày trắng, để dơ sẽ rất khó tẩy sạch.”
“Dạ, tiểu thư.” Vân nhi nhìn bãi nước trước mặt c*̃ng không tính là lớn lắm, nhấc chân thoải mái sải bước đi qua, nếu không phải tiểu thư nhắc nhở nàng thật có khả năng không chú ý liền giẫm lên đó.
Phong Quang nhắc nhở một chuyện nhỏ lại mười phần kịp lúc.
Tay phải Tề Mộ cầm quạt, gấp lại đập vào lòng tay trái, hắn cười, làm lu mờ hết thảy cánh hoa ở đây, “Hạ tiểu thư, không biết lần sau tiểu thư còn có cơ hội mời nàng?”
Phong Quang đứng cạnh xe ngựa, thân ảnh càng lộ rõ vẻ đơn bạc, hơi hơi gật đầu, nàng nói: “Nếu thế tử có ý mời, tiểu thư tất nhiên lấy làm vinh hạnh.”
Bất quá, thân thể nàng không khỏe ai c*̃ng phải công nhận, có thể đi hay không đi hoàn toàn do nàng tùy tâm quyết định.
“Như vậy thì tốt.” Hắn mỉm cười, rất dễ dàng làm cho nữ tử mặt đỏ tai hồng.
Nàng gập người c*́i đầu, “Xin thứ cho tiểu nữ cáo từ trước.”
Tề Mộ cười gật đầu, lui từng bước ra bên cạnh, nha hoàn nâng Phong Quang lên xe ngựa, xe ngựa rất nhanh liền đi mất.
Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc
Tác giả: Miêu Mao Nho
367 chương | 1,416 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Thế giới thứ nhất: Tiến công chiếm đóng đeo kính cấm dục nam
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23: Phiên Ngoại Của Bạch Trí
Chương 24: Thế giới thứ hai: Tiến công chiếm đóng Hoàng thượng địch quốc
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49: Thế giới thứ ba: Tiến công chiếm đóng thế tử mắt mù
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77: Phiên ngoại Tề Mộ
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176: Phiên ngoại Âu Tuân
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246: Tiến công chiếm đóng rối loạn nhiếp chính vương
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263: (Cảnh báo 18+)
Chương 264: (Cảnh báo 18+)
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303
Chương 304
Chương 305
Chương 306
Chương 307
Chương 308
Chương 309
Chương 310
Chương 311: Thế giới thứ tám
Chương 312: Thế giới thứ tám 2
Chương 313: Thế giới thứ tám 3
Chương 314: Thế giới thứ tám 4
Chương 315: Thế giới thứ tám 5
Chương 316: Thế giới thứ tám 6
Chương 317: Thế giới thứ tám 7
Chương 318: Thế giới thứ tám 8
Chương 319: Thế giới thứ tám 9
Chương 320: Thế giới thứ tám 10
Chương 321: Thế giới thứ tám 11
Chương 322: Thế giới thứ tám 12
Chương 323: Thế giới thứ tám 13
Chương 324: Thế giới thứ tám 14
Chương 325: Thế giới thứ tám 15
Chương 326: Thế giới thứ tám 16
Chương 327: Thế giới thứ tám 17
Chương 328: Thế giới thứ tám 18
Chương 329: Thế giới thứ tám 19
Chương 330: Thế giới thứ tám 20
Chương 331: Thế giới thứ tám 21
Chương 332: Thế giới thứ tám 22
Chương 333: Thế giới thứ tám 23
Chương 334: Thế giới thứ tám 24
Chương 335: Thế giới thứ tám 25
Chương 336: Thế giới thứ tám 26
Chương 337: Thế giới thứ tám 27
Chương 338: Thế giới thứ tám 28
Chương 339: Thế giới thứ tám 29
Chương 340
Chương 341
Chương 342
Chương 343
Chương 344
Chương 345
Chương 346
Chương 347
Chương 348
Chương 349
Chương 350
Chương 351
Chương 352
Chương 353
Chương 354
Chương 355
Chương 356
Chương 357
Chương 358
Chương 359
Chương 360: Thế giới thứ tám : Phiên ngoại Ôn Quỳnh
Chương 361: Thế giới thứ tám : Phiên ngoại Ôn Quỳnh 2
Chương 362: Thế giới thứ tám : Phiên ngoại Ôn Quỳnh 3
Chương 363: Thế giới thứ chín : Tiến công chiếm đóng lão xử nam bảy trăm năm
Chương 364
Chương 365
Chương 366
Chương 367
Không tìm thấy chương nào phù hợp