Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 104
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~8 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Phong Quang không đoán được buổi tối lại có nhiều muỗi như vậy, cô không ngủ được lăn quan lộn lại, mà ngược lại Phương Nhã Nhã bên cạnh từ lâu đã hạnh phúc tiến vào giấc mộng, cô cắn răng nhìn mặt ngủ c*̉a Phương Nhã Nhã, vừa hận vừa hâm mộ ghen tị, tại sao muỗi lại không cắn cô ấy chứ!
Bên ngoài tiếng côn trùng lại kêu vang, sau nhiều lần trở mình, Phong Quang ngồi dậy, sụp đổ ôm đầu mình, cô quyết định đi ra ngoài hóng mát, cẩn thận tránh đụng phải Phương Nhã Nhã, đi ra lều trại, tối nay ánh trăng rất đẹp, nếu không phải tâm tình côđang phiền chán thì không chừng cô còn có tâm trạng mà thưởng thức cảnh đêm xinh đẹp này.
Ngay khi cô vừa định nghĩ có nên gọi An Đồng đi ra hay không, một người từ lều trại cách vách đi ra, dáng người tuấn tú đường hoàng này không phải An Đồng thì là ai?
anh nhìn thấy Phong Quang, tươi cười như anh đã đoán được trước vậy, “Ngủ khôngđược à?”
“Em sắp bị muỗi cắn chết rồi.” Phong Quang đáng thương thong thả đi đến bên ngườianh cầu an ủi, cô giơ tay ra, “anh xem đi, chỗ này bị cắn hai vết, chỗ này một cái, chỗ này c*̃ng có…”
trên đùi cô, trên tay, chỉ cần là chỗ da lộ ra ngoài không khí liền có mấy điểm hồng nhỏ có vẻ đáng chú ý, cô chỉ qua từng cái một, chỉ là muốn hắn đồng tình với cô.
An Đồng c*̃ng không phụ lòng cô giả bộ đáng thương, đau lòng ôm cô, “Em chịu khổ rồi.”
“không phải khổ hay không.” cô trộm cười, thuận tiền đem đầu để lên ngực anh cọ mấy cái, “Sao anh lại ra đây? Có phải thằng nhóc Mục Thiên Trạch đó ngủ ngáy, ầm ỹ đến anh không?”
“không phải.” anh cười lắc đầu, “Thiên Trạch rất an tĩnh, không có ầm ỹ anh, anh đi ra vì đoán em sẽ ngủ không được.”
Phong Quang nháy mắt tò mò, “anh sao mà đoán được?”
“Cảm giác.”
cô sửa lại, “Là tâm ý tương thông.”
“Phải, chúng ta tâm ý tương thông.” anh nói theo lời cô, nhu tình mật ý trong giọnganh thế nào c*̃ng không che giấu được.
Phong Quang vừa lòng, lười biếng tựa vào lòng anh, buồn rầu thở dài, “Nếu có thể ngủ c*̀ng với anh thì tốt rồi.”
Trong mắt An Đồng không thể giấu được ý cười, “Mặc dù anh rất thích nghe em nói những lời này, nhưng c*̃ng không thể khiến những người khác nghe thấy, nếu khôngem sẽ bị chê cười.”
“Nhưng em chính là muốn ngủ với anh.” cô chẳng biết xấu hổ, kỳ thực cô không phảikhông biết rụt rè, chỉ là nhìn thấy anh liền muốn làm nũng, nghĩ muốn có được cảm giác được anh nuông chiều.
Ngón tay An Đồng lướt qua má cô, đôi mắt tối đen như đêm tựa như có vòng xoáy, khiến người ta lâm vào trầm mê, “Chờ em trưởng thành, anh sẽ ngủ c*̀ng em.”
âm thanh c*̉a anh, trầm ổn có lực.
Đây không phải như đùa giỡn bình thường với cô, mà là thông báo cho cô biết.
Trong lòng Phong Quang tiết tấu rối loạn, cô biết đây là ý gì, cho nên trong đầu cônhư là phóng lên từng đợt pháo hoa, không lặng xuống được, gương mặt c*̉a cô nóng lên.
An Đồng nhìn khuôn mặt c*̉a cô hồng đến kỳ c*̣c, giữa lúc Phong Quang có thể đangngượng ngùng nên không nói gì, cô bỗng nhiên chôn đầu trong ngực anh, âm thanh rầu rĩ từ dưới truyền đến, “Còn có ba tháng, là đến sinh nhật c*̉a em.
Khí huyết An Đồng đột ngột dâng trào, nhịp tim c*̉a anh c*̃ng rối loạn.
cô rụt rè ngẩng đầu, “anh đứng lâu như vậy… Chân có khó chịu hay không?”
Cho dù ngại ngùng không có mặt mũi nhìn người, nhưng cô vẫn quan tâm thân thểanh.
“không sao, anh đã tốt hơn rất nhiều.” Tay An Đồng nâng cằm cô lên, mắt híp lại thâm thúy, “Phong Quang, em có nhận một nụ hôn không?”
cô bị lạc trong giọng nói mà anh cố ý đè thấp, ngơ ngác lắc đầu.
An Đồng cười, anh c*́i đầu đột ngột lấp kín môi cô, Phong Quang theo bản năng mở miệng, nụ hôn này không cho phép cô cự tuyệt, cô từ kinh ngạc chuyển thành quấn quýt c*̀ng nhau, vì anh, cho dù cô thở phì phò, bắt đầu hít thở không thông, An Đồng c*̃ng mốn quét sạch mọi không khí còn lại trong miệng cô.
Một cái hôn, ý loạn tình mê.
Bên ngoài tiếng côn trùng lại kêu vang, sau nhiều lần trở mình, Phong Quang ngồi dậy, sụp đổ ôm đầu mình, cô quyết định đi ra ngoài hóng mát, cẩn thận tránh đụng phải Phương Nhã Nhã, đi ra lều trại, tối nay ánh trăng rất đẹp, nếu không phải tâm tình côđang phiền chán thì không chừng cô còn có tâm trạng mà thưởng thức cảnh đêm xinh đẹp này.
Ngay khi cô vừa định nghĩ có nên gọi An Đồng đi ra hay không, một người từ lều trại cách vách đi ra, dáng người tuấn tú đường hoàng này không phải An Đồng thì là ai?
anh nhìn thấy Phong Quang, tươi cười như anh đã đoán được trước vậy, “Ngủ khôngđược à?”
“Em sắp bị muỗi cắn chết rồi.” Phong Quang đáng thương thong thả đi đến bên ngườianh cầu an ủi, cô giơ tay ra, “anh xem đi, chỗ này bị cắn hai vết, chỗ này một cái, chỗ này c*̃ng có…”
trên đùi cô, trên tay, chỉ cần là chỗ da lộ ra ngoài không khí liền có mấy điểm hồng nhỏ có vẻ đáng chú ý, cô chỉ qua từng cái một, chỉ là muốn hắn đồng tình với cô.
An Đồng c*̃ng không phụ lòng cô giả bộ đáng thương, đau lòng ôm cô, “Em chịu khổ rồi.”
“không phải khổ hay không.” cô trộm cười, thuận tiền đem đầu để lên ngực anh cọ mấy cái, “Sao anh lại ra đây? Có phải thằng nhóc Mục Thiên Trạch đó ngủ ngáy, ầm ỹ đến anh không?”
“không phải.” anh cười lắc đầu, “Thiên Trạch rất an tĩnh, không có ầm ỹ anh, anh đi ra vì đoán em sẽ ngủ không được.”
Phong Quang nháy mắt tò mò, “anh sao mà đoán được?”
“Cảm giác.”
cô sửa lại, “Là tâm ý tương thông.”
“Phải, chúng ta tâm ý tương thông.” anh nói theo lời cô, nhu tình mật ý trong giọnganh thế nào c*̃ng không che giấu được.
Phong Quang vừa lòng, lười biếng tựa vào lòng anh, buồn rầu thở dài, “Nếu có thể ngủ c*̀ng với anh thì tốt rồi.”
Trong mắt An Đồng không thể giấu được ý cười, “Mặc dù anh rất thích nghe em nói những lời này, nhưng c*̃ng không thể khiến những người khác nghe thấy, nếu khôngem sẽ bị chê cười.”
“Nhưng em chính là muốn ngủ với anh.” cô chẳng biết xấu hổ, kỳ thực cô không phảikhông biết rụt rè, chỉ là nhìn thấy anh liền muốn làm nũng, nghĩ muốn có được cảm giác được anh nuông chiều.
Ngón tay An Đồng lướt qua má cô, đôi mắt tối đen như đêm tựa như có vòng xoáy, khiến người ta lâm vào trầm mê, “Chờ em trưởng thành, anh sẽ ngủ c*̀ng em.”
âm thanh c*̉a anh, trầm ổn có lực.
Đây không phải như đùa giỡn bình thường với cô, mà là thông báo cho cô biết.
Trong lòng Phong Quang tiết tấu rối loạn, cô biết đây là ý gì, cho nên trong đầu cônhư là phóng lên từng đợt pháo hoa, không lặng xuống được, gương mặt c*̉a cô nóng lên.
An Đồng nhìn khuôn mặt c*̉a cô hồng đến kỳ c*̣c, giữa lúc Phong Quang có thể đangngượng ngùng nên không nói gì, cô bỗng nhiên chôn đầu trong ngực anh, âm thanh rầu rĩ từ dưới truyền đến, “Còn có ba tháng, là đến sinh nhật c*̉a em.
Khí huyết An Đồng đột ngột dâng trào, nhịp tim c*̉a anh c*̃ng rối loạn.
cô rụt rè ngẩng đầu, “anh đứng lâu như vậy… Chân có khó chịu hay không?”
Cho dù ngại ngùng không có mặt mũi nhìn người, nhưng cô vẫn quan tâm thân thểanh.
“không sao, anh đã tốt hơn rất nhiều.” Tay An Đồng nâng cằm cô lên, mắt híp lại thâm thúy, “Phong Quang, em có nhận một nụ hôn không?”
cô bị lạc trong giọng nói mà anh cố ý đè thấp, ngơ ngác lắc đầu.
An Đồng cười, anh c*́i đầu đột ngột lấp kín môi cô, Phong Quang theo bản năng mở miệng, nụ hôn này không cho phép cô cự tuyệt, cô từ kinh ngạc chuyển thành quấn quýt c*̀ng nhau, vì anh, cho dù cô thở phì phò, bắt đầu hít thở không thông, An Đồng c*̃ng mốn quét sạch mọi không khí còn lại trong miệng cô.
Một cái hôn, ý loạn tình mê.
Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc
Tác giả: Miêu Mao Nho
367 chương | 1,601 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Thế giới thứ nhất: Tiến công chiếm đóng đeo kính cấm dục nam
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23: Phiên Ngoại Của Bạch Trí
Chương 24: Thế giới thứ hai: Tiến công chiếm đóng Hoàng thượng địch quốc
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49: Thế giới thứ ba: Tiến công chiếm đóng thế tử mắt mù
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77: Phiên ngoại Tề Mộ
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176: Phiên ngoại Âu Tuân
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246: Tiến công chiếm đóng rối loạn nhiếp chính vương
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263: (Cảnh báo 18+)
Chương 264: (Cảnh báo 18+)
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303
Chương 304
Chương 305
Chương 306
Chương 307
Chương 308
Chương 309
Chương 310
Chương 311: Thế giới thứ tám
Chương 312: Thế giới thứ tám 2
Chương 313: Thế giới thứ tám 3
Chương 314: Thế giới thứ tám 4
Chương 315: Thế giới thứ tám 5
Chương 316: Thế giới thứ tám 6
Chương 317: Thế giới thứ tám 7
Chương 318: Thế giới thứ tám 8
Chương 319: Thế giới thứ tám 9
Chương 320: Thế giới thứ tám 10
Chương 321: Thế giới thứ tám 11
Chương 322: Thế giới thứ tám 12
Chương 323: Thế giới thứ tám 13
Chương 324: Thế giới thứ tám 14
Chương 325: Thế giới thứ tám 15
Chương 326: Thế giới thứ tám 16
Chương 327: Thế giới thứ tám 17
Chương 328: Thế giới thứ tám 18
Chương 329: Thế giới thứ tám 19
Chương 330: Thế giới thứ tám 20
Chương 331: Thế giới thứ tám 21
Chương 332: Thế giới thứ tám 22
Chương 333: Thế giới thứ tám 23
Chương 334: Thế giới thứ tám 24
Chương 335: Thế giới thứ tám 25
Chương 336: Thế giới thứ tám 26
Chương 337: Thế giới thứ tám 27
Chương 338: Thế giới thứ tám 28
Chương 339: Thế giới thứ tám 29
Chương 340
Chương 341
Chương 342
Chương 343
Chương 344
Chương 345
Chương 346
Chương 347
Chương 348
Chương 349
Chương 350
Chương 351
Chương 352
Chương 353
Chương 354
Chương 355
Chương 356
Chương 357
Chương 358
Chương 359
Chương 360: Thế giới thứ tám : Phiên ngoại Ôn Quỳnh
Chương 361: Thế giới thứ tám : Phiên ngoại Ôn Quỳnh 2
Chương 362: Thế giới thứ tám : Phiên ngoại Ôn Quỳnh 3
Chương 363: Thế giới thứ chín : Tiến công chiếm đóng lão xử nam bảy trăm năm
Chương 364
Chương 365
Chương 366
Chương 367
Không tìm thấy chương nào phù hợp