Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 94-1
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~14 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Editor: June_duahau
Lòng cô chợt căng lên, giật mình nhìn người đàn ông kia.
Anh đứng ở đó, dáng người thon dài cao ngất khoác một chiếc áo bành tô màu đen, hơi thở ra trong tiết trời cuối thu đều bị đóng băng thành khói.
Gương mặt góc cạnh ngũ quan vẫn tuấn tú mê người như vậy, giống như được đao búa gọt giũa một loại, hoàn mỹ đến mức không nhìn ra một chút khuyết điểm nào.
Bên trong đôi con ngươi thâm thúy, một đạo ánh sáng lóe lên nhìn về phía cô.......
Cô đột nhiên cảm thấy sợ hãi, vội vàng đóng cửa sổ lại.
Hóa ra hơn mười hộ hàng xóm lúc nãy là do anh phái người đánh thức dậy, gõ cửa nhà bọn họ khiến cho bọn họ tưởng rằng có kẻ trộm ghé thăm, nhờ vậy mà bắt được quả tang di Trương trộm điện trộm nước!
Hóa ra anh đã tìm được đến đây rồi, vẫn luôn ở bên canh cô.
Mà, chỉ cần anh xuất hiện, tháng ngày yên tĩnh của cô cũng tuyên bố kết thúc.
Cô kéo then chốt cửa sổ lên, cũng kéo luôn cả rèm cửa sổ, ngồi ở trên bàn nhìn Tiểu Tuyết Cầu đang phe phẩy cái đuổi trước mặt cô: “Có phải ban ngày con nhìn thấy anh ta không?”
Tiểu Tuyết Cầu lắc lắc cái đuôi của nó, 'ẳng' một tiếng.
Nó đương nhiên là gặp qua ba ba nó rồi, bằng không sao có thể vui mừng vậy chứ.
Mẹ chủ nhân, mau mời baba lên lầu đi, vừa rồi baba giúp chúng ta bắt trộm, chúng ta phải cảm ơn, phải mời baba uống canh thịt bò.
Lại 'ngao' một tiếng rồi nhắm thẳng lòng Đại Lận, nhảy lên cuộn tròn vào đó.
Đại Lận xách quả cầu trắng đang cuộn tròn trong lòng mình ra, đặt nó lên giường, trừng mắt nhìn nó: “Không được gặp lại anh ta nữa, nếu không còn trở về cùng anh ta đi, mẹ không cần con nữa!”
Hu hu, Tiểu Tuyết Cầu tội nghiệp nằm sấp trên giường, làm thành một mảnh Tuyết Cầu trắng nhỏ, ủy khuất nhìn mẹ chủ nhân của nó.
Mẹ chủ nhân đừng nóng giận, về sau Tiểu Tuyết Cầu sẽ không gặp baba nữa, muốn ở cùng mẹ.
Đại Lận sờ sờ đầu nó, đi rửa rau, chuẩn bị làm canh thịt bò.
Cô chọn ở lại thành phố này, là vì, đây là quên hương cô, là nhà cô, cô không có khả năng trốn tránh cả đời được, chỉ có thản nhiên đối mặt với người xưa, chuyện xưa. Nếu cô còn có môt chút dao động đối với cái người tìm tới đây kia, chứng minh cô còn chưa buông được, chưa thể thoái mái được.
Đằng Duệ Triết ắt hẳn là thông qua hiệu trưởng mới tìm được đến đây, không biết lại có chuyện gì?
Giữa bọn họ còn có quan hệ gì sao? Anh ta lấy thân phận gì đến tìm cô? Người anh ta lựa chọn không phải là Trâu Tiểu Hàm sao, mà người cô lựa chọn là Tiêu Tử, không hề có nửa điểm liên quan, người duy nhất mà cô có lỗi chính là Tiêu Tử.
Cô có lỗi với mẹ Tiêu, có lỗi với người nhà họ Tiêu.
Mà ân oán với Đằng Duệ Triết, từ lúc cô ra tù đã thanh toán xong hết rồi. Cô cảm thấy bản thân không nợ anh ta cái gì cả.
“Tuyết cầu, canh thịt bò bỏ cà chua có được không?” Sau khi rửa sạch thức ăn trở về, cô ôn nhu nhìn Tiểu Tuyết Cầu đang nằm sấp trên giường, coi Tiểu Tuyết Cầu như người thân mà bầu bạn, “Uống canh xong chúng ta phải đi ngủ, ngày mai mẹ còn lên lớp nữa.”
Tiểu Tuyết Cầu lắc lắc đuôi nhỏ, tỏ vẻ đồng ý.
Thực ra chỉ cần là đồ ăn mẹ chủ nhân làm nó đều thích, nó không kiêng ăn gì.
Đại Lận cho cà chua và khoai tây vào trong nồi canh đã sôi, nấu một lúc, lại thả thịt bò vào, dùng muôi gỗ quấy quấy.
Hoi nóng trong nồi bốc lên rồi chậm rãi tỏa ra, phả lên gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của cô, bên khóe môi hồng của cô khẽ hiện lên chút ý cười, lặng yên nhấm nháp hương vị canh nồng. Uống canh xong, ngủ một giấc thật say, bảy giờ sáng dậy đến trường làm bài thi, tất cả những chuyện cùng người khác đều không liên quan gì đến cô.
Tiểu Tuyết Cầu nằm úp sấp trên giường nhìn mẹ mình, lại không nghĩ như vậy, nó cảm thấy baba chủ nhân của nó đứng bên ngoài lâu như vậy sắp bị đông lạnh hỏng rồi, cần phải uống một chén canh thịt bò nóng hổi như này.
Baba chủ nhân của nó thật là vất vả.
Nhưng mẹ chủ nhân của nó sau khi múc thêm cho nó một chén nước canh đặt trước mặt nó thì bản thân chỉ ngồi một bên vừa ăn vừa đọc sách, từ đầu đến cuối hoàn toàn bỏ quên sự tồn tại của ba nó. Nó l**m l**m mùi vị canh thịt bò, lặng lẽ bò lên cửa sổ nằm xuống, xuyên qua rèm cửa sổ nó nhìn thấy baba chủ nhân đang đứng dưới lầu hút thuốc.
Oa, không hổ baba nó là Đằng tổng giám, ngay cả dáng vẻ hút thuốc cũng đẹp trai như vậy.
Rạng sáng ngày thứ hai, Đại Lận vội vội vàng vàng thay quần áo, chạy đến phòng vệ sinh, phát hiện ra đám người nhà dì Trương hôm nay không chiếm lấy cái nhà về sinh này nữa nha, làm cho cô cuối cùng cũng được thoải mái dung một lần. Xong xuôi đâu đấy cô đeo túi sách trên lưng chạy một mạch xuống dưới lầu, mái tóc dài đã được cột thành đuôi ngựa, chào buổi sáng với mấy chú dì hàng xóm rồi cùng Tiểu Tuyết Cầu tinh thần sảng khoái chạy nhanh xuống.
Tiểu Tuyết Cầu đứng ở dưới sân nhìn ngó chung quanh tìm kiếm bóng dáng baba nhà nó. Nhưng không thấy a, baba chủ nhân đã lái xe đi rồi.
Nó gào khóc hai tiếng, thất vọng leo vào trong túi sách của mẹ nó.
Đại Lận mua bữa sáng ở bên đường, cái miệng nho nhỏ cắn một ngụm bánh bao, lại uống một ngụm sữa, rồi lại vỗ vỗ cái túi sách ý bảo Tiểu Tuyết Cầu ló đầu ra ăn, đột nhiên, một chiếc xe đạp không biết từ đâu ra đặt ngay trước mặt cô, phía sau liền vang lên âm thanh không biết ưu sầu lo lắng của Cổ Tuấn: “Darling, đây là xe đạp của cậu, chúng ta cùng nhau đạp xe đến trường! Đi!”
Đại Lận bị dọa khiến cho bánh bao trên tay rớt xuống đất, quay đầu nhìn thấy kiểu tóc dựng thẳng của Cổ Tuấn, quát một tiếng: “Đã bảo không được gọi tôi là Darling!”
Chỉ thấy mình Cổ Tuấn đi một chiếc, bên tay kia còn đang đỡ một chiếc xe đạp khác, nhắm thẳng về phía Đại Lận nhét cái xe cho cô.
Mà giờ phút này, đám cô dì cùng xóm trọ đến giờ đi mua đồ ăn, gặp đôi 'vợ chồng son' cãi nhau ầm ĩ trước quán ăn nhà người ta, liền tiếc hận nói: “Hôm qua chúng ta đã hiểu lầm cô gái nhỏ này, bị cả nhà họ Trương lừa gạt xém chút nữa là coi họ Trương kia là người tốt! Nhưng cô gái này sao lại kết giao bạn bè như thế này chứ, rõ là một tên côn đồ, hôm qua còn nói muốn kiếm người đến chém chúng ta....”
“Có lẽ ngày hôm qua Trương Xuân Hỉ khinh người quá đáng, nên đã chọc cho tiểu tử kia 'huyết khí sôi trào' rồi.”
Hai người kéo nhau đi lướt qua trước mặt Đại Lận, lên tiếng chào hỏi với cô một tiếng, không để ý đến Cổ Tuấn, vội vàng dời đi.
Cổ Tuấn thấy vậy liền nhếch miệng cười, không cho là đúng v**t v* kiểu tóc mới của mình, cà lơ phất phơ huyết sáo, cố ý nói với theo bóng lưng hai người kia: “Về sau ai dám khi dễ Darling, mình sẽ khiến cho mấy bà già đó cười sặc sụa, bắt bọn họ ăn phân....”
“Câm miệng!” Đại Lận lạnh lùng lên tiếng cắt đứt lời cậu ta, bất đắc dĩ nhìn tên tiểu nam sinh này: “Thứ nhất, cấm không được gọi tôi là Darling nữa! Thứ hai, không cho phép nói tục trước mặt hàng xóm của tôi nữa!”
“Nhưng là bọn họ khi dễ cậu trước!” Nam sinh không phục nói.
“Đó cũng là chuyện của mình tôi!” Đại Lận tức giận nói.
“Nhưng tôi chỉ muốn giúp cậu.” Nam sinh nào đó ủy khuất nói. Lát sau, liền sát lại gần nhìn nhìn Đại Lận, trong mắt còn lóe lên đốm nhỏ tủi thân.
“Tôi không cần cầu giúp!” Đại Lận cảm thấy thật nhức đầu.
“Lúc nào cậu cần tôi giúp thì cứ nói, bây giờ cậu ghi nhớ số điện thoại của tôi trước!” Nam sinh ủy khuất lập tức biến thành anh chàng lãnh khốc, một phen đoạt lấy túi sách của Đại Lận, chìa tay vào túi lần mò di động của Đại Lận. Nhưng cậu ta lại đụng phải một quả Cầu nhỏ lông xù, liền lắp bắp kinh hãi, vội vàng mở túi ra, thấy Tiểu Tuyết Cầu ngồi cuộn tròn trong túi, cùng nó mắt to trừng mắt nhỏ.
Lòng cô chợt căng lên, giật mình nhìn người đàn ông kia.
Anh đứng ở đó, dáng người thon dài cao ngất khoác một chiếc áo bành tô màu đen, hơi thở ra trong tiết trời cuối thu đều bị đóng băng thành khói.
Gương mặt góc cạnh ngũ quan vẫn tuấn tú mê người như vậy, giống như được đao búa gọt giũa một loại, hoàn mỹ đến mức không nhìn ra một chút khuyết điểm nào.
Bên trong đôi con ngươi thâm thúy, một đạo ánh sáng lóe lên nhìn về phía cô.......
Cô đột nhiên cảm thấy sợ hãi, vội vàng đóng cửa sổ lại.
Hóa ra hơn mười hộ hàng xóm lúc nãy là do anh phái người đánh thức dậy, gõ cửa nhà bọn họ khiến cho bọn họ tưởng rằng có kẻ trộm ghé thăm, nhờ vậy mà bắt được quả tang di Trương trộm điện trộm nước!
Hóa ra anh đã tìm được đến đây rồi, vẫn luôn ở bên canh cô.
Mà, chỉ cần anh xuất hiện, tháng ngày yên tĩnh của cô cũng tuyên bố kết thúc.
Cô kéo then chốt cửa sổ lên, cũng kéo luôn cả rèm cửa sổ, ngồi ở trên bàn nhìn Tiểu Tuyết Cầu đang phe phẩy cái đuổi trước mặt cô: “Có phải ban ngày con nhìn thấy anh ta không?”
Tiểu Tuyết Cầu lắc lắc cái đuôi của nó, 'ẳng' một tiếng.
Nó đương nhiên là gặp qua ba ba nó rồi, bằng không sao có thể vui mừng vậy chứ.
Mẹ chủ nhân, mau mời baba lên lầu đi, vừa rồi baba giúp chúng ta bắt trộm, chúng ta phải cảm ơn, phải mời baba uống canh thịt bò.
Lại 'ngao' một tiếng rồi nhắm thẳng lòng Đại Lận, nhảy lên cuộn tròn vào đó.
Đại Lận xách quả cầu trắng đang cuộn tròn trong lòng mình ra, đặt nó lên giường, trừng mắt nhìn nó: “Không được gặp lại anh ta nữa, nếu không còn trở về cùng anh ta đi, mẹ không cần con nữa!”
Hu hu, Tiểu Tuyết Cầu tội nghiệp nằm sấp trên giường, làm thành một mảnh Tuyết Cầu trắng nhỏ, ủy khuất nhìn mẹ chủ nhân của nó.
Mẹ chủ nhân đừng nóng giận, về sau Tiểu Tuyết Cầu sẽ không gặp baba nữa, muốn ở cùng mẹ.
Đại Lận sờ sờ đầu nó, đi rửa rau, chuẩn bị làm canh thịt bò.
Cô chọn ở lại thành phố này, là vì, đây là quên hương cô, là nhà cô, cô không có khả năng trốn tránh cả đời được, chỉ có thản nhiên đối mặt với người xưa, chuyện xưa. Nếu cô còn có môt chút dao động đối với cái người tìm tới đây kia, chứng minh cô còn chưa buông được, chưa thể thoái mái được.
Đằng Duệ Triết ắt hẳn là thông qua hiệu trưởng mới tìm được đến đây, không biết lại có chuyện gì?
Giữa bọn họ còn có quan hệ gì sao? Anh ta lấy thân phận gì đến tìm cô? Người anh ta lựa chọn không phải là Trâu Tiểu Hàm sao, mà người cô lựa chọn là Tiêu Tử, không hề có nửa điểm liên quan, người duy nhất mà cô có lỗi chính là Tiêu Tử.
Cô có lỗi với mẹ Tiêu, có lỗi với người nhà họ Tiêu.
Mà ân oán với Đằng Duệ Triết, từ lúc cô ra tù đã thanh toán xong hết rồi. Cô cảm thấy bản thân không nợ anh ta cái gì cả.
“Tuyết cầu, canh thịt bò bỏ cà chua có được không?” Sau khi rửa sạch thức ăn trở về, cô ôn nhu nhìn Tiểu Tuyết Cầu đang nằm sấp trên giường, coi Tiểu Tuyết Cầu như người thân mà bầu bạn, “Uống canh xong chúng ta phải đi ngủ, ngày mai mẹ còn lên lớp nữa.”
Tiểu Tuyết Cầu lắc lắc đuôi nhỏ, tỏ vẻ đồng ý.
Thực ra chỉ cần là đồ ăn mẹ chủ nhân làm nó đều thích, nó không kiêng ăn gì.
Đại Lận cho cà chua và khoai tây vào trong nồi canh đã sôi, nấu một lúc, lại thả thịt bò vào, dùng muôi gỗ quấy quấy.
Hoi nóng trong nồi bốc lên rồi chậm rãi tỏa ra, phả lên gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của cô, bên khóe môi hồng của cô khẽ hiện lên chút ý cười, lặng yên nhấm nháp hương vị canh nồng. Uống canh xong, ngủ một giấc thật say, bảy giờ sáng dậy đến trường làm bài thi, tất cả những chuyện cùng người khác đều không liên quan gì đến cô.
Tiểu Tuyết Cầu nằm úp sấp trên giường nhìn mẹ mình, lại không nghĩ như vậy, nó cảm thấy baba chủ nhân của nó đứng bên ngoài lâu như vậy sắp bị đông lạnh hỏng rồi, cần phải uống một chén canh thịt bò nóng hổi như này.
Baba chủ nhân của nó thật là vất vả.
Nhưng mẹ chủ nhân của nó sau khi múc thêm cho nó một chén nước canh đặt trước mặt nó thì bản thân chỉ ngồi một bên vừa ăn vừa đọc sách, từ đầu đến cuối hoàn toàn bỏ quên sự tồn tại của ba nó. Nó l**m l**m mùi vị canh thịt bò, lặng lẽ bò lên cửa sổ nằm xuống, xuyên qua rèm cửa sổ nó nhìn thấy baba chủ nhân đang đứng dưới lầu hút thuốc.
Oa, không hổ baba nó là Đằng tổng giám, ngay cả dáng vẻ hút thuốc cũng đẹp trai như vậy.
Rạng sáng ngày thứ hai, Đại Lận vội vội vàng vàng thay quần áo, chạy đến phòng vệ sinh, phát hiện ra đám người nhà dì Trương hôm nay không chiếm lấy cái nhà về sinh này nữa nha, làm cho cô cuối cùng cũng được thoải mái dung một lần. Xong xuôi đâu đấy cô đeo túi sách trên lưng chạy một mạch xuống dưới lầu, mái tóc dài đã được cột thành đuôi ngựa, chào buổi sáng với mấy chú dì hàng xóm rồi cùng Tiểu Tuyết Cầu tinh thần sảng khoái chạy nhanh xuống.
Tiểu Tuyết Cầu đứng ở dưới sân nhìn ngó chung quanh tìm kiếm bóng dáng baba nhà nó. Nhưng không thấy a, baba chủ nhân đã lái xe đi rồi.
Nó gào khóc hai tiếng, thất vọng leo vào trong túi sách của mẹ nó.
Đại Lận mua bữa sáng ở bên đường, cái miệng nho nhỏ cắn một ngụm bánh bao, lại uống một ngụm sữa, rồi lại vỗ vỗ cái túi sách ý bảo Tiểu Tuyết Cầu ló đầu ra ăn, đột nhiên, một chiếc xe đạp không biết từ đâu ra đặt ngay trước mặt cô, phía sau liền vang lên âm thanh không biết ưu sầu lo lắng của Cổ Tuấn: “Darling, đây là xe đạp của cậu, chúng ta cùng nhau đạp xe đến trường! Đi!”
Đại Lận bị dọa khiến cho bánh bao trên tay rớt xuống đất, quay đầu nhìn thấy kiểu tóc dựng thẳng của Cổ Tuấn, quát một tiếng: “Đã bảo không được gọi tôi là Darling!”
Chỉ thấy mình Cổ Tuấn đi một chiếc, bên tay kia còn đang đỡ một chiếc xe đạp khác, nhắm thẳng về phía Đại Lận nhét cái xe cho cô.
Mà giờ phút này, đám cô dì cùng xóm trọ đến giờ đi mua đồ ăn, gặp đôi 'vợ chồng son' cãi nhau ầm ĩ trước quán ăn nhà người ta, liền tiếc hận nói: “Hôm qua chúng ta đã hiểu lầm cô gái nhỏ này, bị cả nhà họ Trương lừa gạt xém chút nữa là coi họ Trương kia là người tốt! Nhưng cô gái này sao lại kết giao bạn bè như thế này chứ, rõ là một tên côn đồ, hôm qua còn nói muốn kiếm người đến chém chúng ta....”
“Có lẽ ngày hôm qua Trương Xuân Hỉ khinh người quá đáng, nên đã chọc cho tiểu tử kia 'huyết khí sôi trào' rồi.”
Hai người kéo nhau đi lướt qua trước mặt Đại Lận, lên tiếng chào hỏi với cô một tiếng, không để ý đến Cổ Tuấn, vội vàng dời đi.
Cổ Tuấn thấy vậy liền nhếch miệng cười, không cho là đúng v**t v* kiểu tóc mới của mình, cà lơ phất phơ huyết sáo, cố ý nói với theo bóng lưng hai người kia: “Về sau ai dám khi dễ Darling, mình sẽ khiến cho mấy bà già đó cười sặc sụa, bắt bọn họ ăn phân....”
“Câm miệng!” Đại Lận lạnh lùng lên tiếng cắt đứt lời cậu ta, bất đắc dĩ nhìn tên tiểu nam sinh này: “Thứ nhất, cấm không được gọi tôi là Darling nữa! Thứ hai, không cho phép nói tục trước mặt hàng xóm của tôi nữa!”
“Nhưng là bọn họ khi dễ cậu trước!” Nam sinh không phục nói.
“Đó cũng là chuyện của mình tôi!” Đại Lận tức giận nói.
“Nhưng tôi chỉ muốn giúp cậu.” Nam sinh nào đó ủy khuất nói. Lát sau, liền sát lại gần nhìn nhìn Đại Lận, trong mắt còn lóe lên đốm nhỏ tủi thân.
“Tôi không cần cầu giúp!” Đại Lận cảm thấy thật nhức đầu.
“Lúc nào cậu cần tôi giúp thì cứ nói, bây giờ cậu ghi nhớ số điện thoại của tôi trước!” Nam sinh ủy khuất lập tức biến thành anh chàng lãnh khốc, một phen đoạt lấy túi sách của Đại Lận, chìa tay vào túi lần mò di động của Đại Lận. Nhưng cậu ta lại đụng phải một quả Cầu nhỏ lông xù, liền lắp bắp kinh hãi, vội vàng mở túi ra, thấy Tiểu Tuyết Cầu ngồi cuộn tròn trong túi, cùng nó mắt to trừng mắt nhỏ.
Lỗ Ái (Bắt Yêu)
Tác giả: Ảm Hương
401 chương | 1,281 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Ra tù
Chương 2
Chương 3: Tái ngộ
Chương 4: Thua một bậc
Chương 5: Bị nhìn thấy
Chương 6
Chương 7: Gặp lại ở khách sạn
Chương 8
Chương 9: Vợ tôi sẽ cưới, nhưng tuyệt đối không phải là cô
Chương 10
Chương 11: Diệp tố tố trở lại
Chương 12: Chỉ có tự ti
Chương 13: Ở trong tù chờ ba đến thăm
Chương 14: Cô vẫn chứng nào tật nấy!
Chương 15: Tìm được công việc
Chương 16: Từng cắt cổ tay tự sát
Chương 17: Chưa lần nào đến thăm
Chương 18: Quyến rũ
Chương 19: Vì họ phục vụ (Phần đầu)
Chương 20: Vì họ phục vụ (Phần sau)
Chương 21: Chờ cô tan tầm
Chương 22: Nửa đêm tìm nhà ở
Chương 23: Không cho phép cô và Tiêu Tử ở cùng nhau
Chương 24: Trở lại Tô gia
Chương 25: Gặp mặt Diệp Tố Tố
Chương 26: Anh ấy thực sự muốn kết hôn
Chương 27: Tình ý của Tiêu Tử
Chương 28: Đêm khuya kéo đến nhà cô
Chương 29: Nước mắt của Tiểu Hàm
Chương 30: Anh quan tâm
Chương 31: Phải nhận đồ của anh
Chương 32: Cùng sống dưới một mái nhà
Chương 33: Chạy trốn lúc nữa đêm
Chương 34: Hôn cô
Chương 35: Tiểu Hàm ghé thăm
Chương 36: Bọn họ tình cảm
Chương 37: Về hôm nay đổi mới
Chương 38: Tiêu Tử đến đây
Chương 39: Trân trọng cô
Chương 40: Chuẩn bị đính hôn
Chương 41: Tìm cô
Chương 42: Anh Duệ Triết đã chết rồi
Chương 43: Khiếp sợ sự thay đổi của cô
Chương 44: Đến gặp mẹ Tiêu Tử
Chương 45: Thích cô nhiều năm
Chương 46: Lén trở về nhà mình
Chương 47: Để cho cô học cách trưởng thành
Chương 48: Rời khỏi Cẩm thành
Chương 49: Vì lo cho cô mà đến (1)
Chương 50: Vì lo cho cô mà đến (2)
Chương 51: Bên ngoài phiêu bạc
Chương 52: Đi nhầm ổ “làng chơi”
Chương 53: Anh mạnh miệng
Chương 54: Đem cô đến khách sạn
Chương 55: Đặt cô trên giường
Chương 56: Ăn tối cùng cô
Chương 57: Đưa cô đi bệnh viện
Chương 58: Để thư ký chăm sóc cô
Chương 59: Nỗi chua xót của cô
Chương 60: Không để cô đến công trường
Chương 61: Mang cô đi chữa bệnh (2)
Chương 62-1: Không cần anh quản! (1)
Chương 63: Công việc bị 'ngâm nước nóng'
Chương 64: Quên đồ do anh chuẩn bị!
Chương 65: Giây phút ôn nhu
Chương 66: Đau thương ôm nhau
Chương 67: Giới thiệu chị dâu cho cô!
Chương 68: Cắt đứt yêu thương với Đại Đại
Chương 69: Gọi nhầm điện thoại cho anh
Chương 70: Bị phó thị trưởng đánh
Chương 71: Thực sự tới gặp cô!
Chương 72: Kích tình trong xe
Chương 73: Kích tình trong xe
Chương 74-75: Kích tình 2
Chương 76: Đem lần đầu tiên cho anh*
Chương 77: Đem lần đầu tiên cho anh (2)
Chương 78: Sinh một đàn con nhỏ
Chương 79: Lễ cưới của cô
Chương 80: Cướp người!
Chương 81: Hoan ái (1)
Chương 82: Hoan ái (2)
Chương 83: Là dục vọng chứ không phải tình yêu!
Chương 84-1: Giam cầm cô, dịu dàng quan tâm (1)
Chương 84-5: Giam cầm cô, dịu dàng chăm sóc (5)
Chương 86-1: Đêm khuya ôm nhau, ấm lòng (5)
Chương 87-1: Ở nhà trọ (1)
Chương 88-1: Ôm hôn kích tình (1)
Chương 89-1
Chương 89-5
Chương 91-1: Cuộc sống mới (1)
Chương 92-1: Rốt cục cũng tìm được cô! (1)
Chương 93-1
Chương 94-1
Chương 95-1: Đoạn tử tuyệt tôn (1)
Chương 96-1: Tức giận vì bị hôn (1)
Chương 97-1: Tiểu Hàm tìm đến! (1)
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101-1
Chương 102: Muốn cô!
Chương 103: Về sau em chỉ có thể là của tôi (H)
Chương 104: Là hắn dặn dò
Chương 105: Ăn trọn vẹn cô mới thôi (H)
Chương 106: Không được gả cho hắn ta!
Chương 107: Anh cưới em! (H)
Chương 108: Nhu tình như nước (H)
Chương 109: Tránh thai (H)
Chương 110: Gặp được tình địch
Chương 111: Ăn xúc xích
Chương 112: Ăn dấm chua (H)
Chương 113: Đại nguy hiểm
Chương 114: Cùng Trâu gia ngả bài!
Chương 115: Mộng đã tỉnh, xin trở về
Chương 116: Đằng truy đuổi
Chương 117: Anh muốn em, anh chờ em
Chương 118: Gặp lại ở bệnh viện
Chương 119: Đừng giận anh
Chương 120: Các người dám làm gì Đại Lận
Chương 121: Phát hiện cô bị hạ dược (H nhẹ)
Chương 122: Trừng phạt cô
Chương 123: Muốn có con
Chương 124: Sảy thai
Chương 125: Tâm hắn đau
Chương 126: Ông chủ mới của cô
Chương 127: Hai ông chủ Đằng
Chương 128: Mời rượu hắn!
Chương 129: Người đàn ông bên cạnh cô
Chương 130: Giao chiến cùng thư ký
Chương 131: Hắn đến ở trong phòng cô
Chương 132: Cùng nhau ngủ! (H)
Chương 133: Trừng phạt nhỏ (H)
Chương 134: Vũ thiên tình
Chương 135: Ân ái
Chương 136: Người đàn ông cao ngạo!
Chương 137: Không nên không có hắn thì không được!
Chương 138: Chúng ta chia tay
Chương 139: Chạy đến Bắc Kinh
Chương 140: Anh nhượng bộ từng bước (H)
Chương 141: Cưỡi trên cổ hắn
Chương 142: Đây gọi là không "Lên" sao? (H)
Chương 143: Bảo vệ người con gái của hắn
Chương 144: Đồng lòng sánh đôi
Chương 145: Ổn định cuộc sống
Chương 146: Một cảnh đau triệt nội tâm
Chương 147: Đại Lận đi rồi
Chương 148: Cô gái này rất giống cô
Chương 149: Đại Lận thật giả
Chương 150: Đại Lận còn sống!
Chương 151: Đau lòng cô mang thai! (1)
Chương 152: Đau lòng khi cô mang thai! (2)
Chương 153: Nhận ra Đại Lận
Chương 154: Xem bọn họ ngọt ngào
Chương 155: Tiểu Hàm không cam lòng
Chương 156: "Con" của Tiểu Hàm chào đời?
Chương 157: Đứa bé phong ba (1)
Chương 158: Đứa bé phong ba (2)
Chương 159: Thì ra không phải con của hắn!
Chương 160: Sáng tỏ gièm pha của Trâu Tiểu Hàm!
Chương 161: Tương tư khổ, mẹ con Đại Lận khỏe mạnh!
Chương 162: Đại Lận sinh, bé con bình an!
Chương 163: Tiểu bảo bảo đáng yêu
Chương 164: Tiểu Hàm bị ly hôn
Chương 165: Baba tới gặp con trai, hạnh phúc
Chương 166: Cuộc sống hạnh phúc
Chương 167: Người phụ nữ bí ẩn xuất hiện
Chương 168: Duệ Triết "Qua lại"
Chương 169: Nghĩ đến thật hạnh phúc
Chương 170: Diệp Tố Tố xuất hiện
Chương 171: Cảm lạnh phát sốt, hắn nghĩ cô nhảy lầu!
Chương 172: Hắn bảo vệ Diệp Tố Tố!
Chương 173: Hắn đến chỗ ở của Diệp Tố Tố!
Chương 174: Tê tâm liệt phế, đau!
Chương 175: Hắn đuổi theo đến Bắc Kinh!
Chương 176: Không cần hắn quan tâm!
Chương 177: Mộ Dạ Triệt xuất hiện!
Chương 178: Mộ Dạ Triệt ôn nhu (1)
Chương 179: Mộ Dạ Triệt ôn nhu (2)
Chương 180: Bị Diệp Tố Tố hãm hại, hắn lại mang Diệp về nhà
Chương 181: Duệ Triết chúc cô hạnh phúc
Chương 182: Hắn quan tâm Diệp Tố Tố, lại quan tâm cô
Chương 183: Đằng Duệ Triết, anh buông ra! [Hắn ghen]
Chương 184: Diệp Tố Tố thêm QQ của cô, Duệ Triết điều tra chuyện này
Chương 185: Điều tra chân tướng
Chương 186: Án oan của Ba được rõ ràng
Chương 187: Duệ Triết bị giáng chức, điều chuyển
Chương 188: Đại Lận đã kết hôn
Chương 189: Hai người chia lìa, tương tư khổ
Chương 190: Đại Lận tốt nghiệp, quan tâm nơi Duệ Triết làm việc
Chương 191: Duệ Triết ăn năn, ở xa tha hương nhớ cô
Chương 192: Diệp Tố Tố bên cạnh hắn, theo hắn chịu khổ
Chương 193: Hai năm sau, Đại Lận từ nước ngoài về
Chương 194: Về nước, Diệp Tố Tố lại hãm hại cô
Chương 195: Dạ dày hắn xuất huyết, đau lòng hắn
Chương 196: Bắt được Boss lớn phía sau
Chương 197: Duệ Triết được triệu hồi, Đại Lận bị "Gài bẫy" (H)
Chương 198: Thật ra lòng cô còn có hắn
Chương 199: Xin theo anh cùng hạnh phúc ở nơi này [Duệ Triết cầu hôn]
Chương 200: Con gái bị bắt cóc, tìm về, một nhà hạnh phúc
Chương 201: Đại Lận mặc áo sơ mi của hắn, hắn không làm Liễu Hạ Huệ*
Chương 202: Cô quyến rũ hắn?
Chương 203: Mộ Dạ Triệt về nước, mang cô đi trốn
Chương 204: Đuổi theo cô, ấm áp lòng của cô (H)
Chương 205: Vì cô tổ chức sinh nhật, cầu hôn, cô lại muốn tránh thai
Chương 206: Lâm Nhã Tĩnh bị bắt, tất cả chấm dứt
Chương 207: Big boss bị bắt, nghênh đón hạnh phúc, cô lại bị Dạ Triệt bắt cóc
Chương 208: Bắt được bị hắn trừng phạt, ngọt khổ luân phiên!
Chương 209: Chỉ cho nhớ người đàn ông của em
Chương 210: Giải trừ hiểu lầm, hưởng tuần trăng mật trên núi
Chương 211: Lãng mạn trong sơn động
Chương 212: Chuẩn bị hôn lễ, ân ái ở khách sạn
Chương 213: Duệ Triết không cần quan tâm Diệp tiểu thư!
Chương 214: Đây là cuộc sống vợ chồng!
Chương 215: Tất cả mọi người đều hạnh phúc
Chương 216: Dự phòng trước hôn nhân
Chương 217: Ân ái ở văn phòng
Chương 218: Phản kích Diệp Tố Tố
Chương 219: Tiểu biệt thắng tân hôn
Chương 220: Cuộc sống phu xướng phụ tùy
Chương 221: Ăn vợ trước rồi lại ăn cơm
Chương 222: Không cho phép đụng vào người phụ nữ của tôi
Chương 223: Trừng phạt ngọt ngào!
Chương 224: Nuôi thành cô gái ngoan
Chương 225: Baba làm công cho hai con
Chương 226: Xin lỗi người đàn ông của tôi!
Chương 227: Vợ chồng liên thủ
Chương 228-1: Hôn vợ, hôn chồng [Hoàn - sơ 1]
Chương 229-1: Hôn vợ, hôn chồng [Hoàn - thượng]
Chương 230: Ngoại truyện 001: Ác mộng!
Chương 231: Ngoại truyện 002: Tai nạn
Chương 232: Ngoại truyện 003: Xứng sao
Chương 233: Ngoại truyện 004: Tiến thêm một bước
Chương 234: Ngoại truyện 005: Cổ Dư say rượu
Chương 235: Ngoại truyện 006: 1 trong 2 phải trở thành người của tôi
Chương 236: Ngoại truyện 007: Chạm mặt
Chương 237: Ngoại truyện 008: Ghen
Chương 238: Ngoại truyện 009: Vốn quyết định cưới Cổ Dư
Chương 239: Ngoại truyện 010: Không gả cho Mộ Dạ Triệt
Chương 240: Ngoại truyện 011: Để hôn lễ chậm lại
Chương 241: Ngoại truyện 012: Cô gái được bao dưỡng là Lâm Tiêm Tiêm
Chương 242: Ngoại truyện 013: Lâm Tiêm Tiêm đồng ý làʍ ŧìиɦ nhân
Chương 243: Ngoại truyện 014: Nhất định là hắn có mục đích
Chương 244: Ngoại truyện 015: Chẳng qua chỉ là mấy bông hoa hồng
Chương 245: Ngoại truyện 016: Hắn không nhận ra cô!
Chương 246: Ngoại truyện 017: Cô chẳng là gì trong mắt hắn
Chương 247: Ngoại truyện 018: Giải trừ hôn ước
Chương 248: Ngoại truyện 019: Chúng ta giả kết hôn
Chương 249: Ngoại truyện 020: Cô dâu mới ra mắt nhà chồng
Chương 250: Ngoại truyện 021: Đêm tân hôn của hai người
Chương 251: Ngoại truyện 022: Cổ Dư tìm bạn trai sao?
Chương 252: Ngoại truyện 023: Ái muội trên thuyền
Chương 253: Ngoại truyện 024: Cổ Dư, em là con mồi của tôi
Chương 254: Ngoại truyện 025: Kíƈɦ ŧìиɦ trong xe (H)
Chương 255: Ngoại truyện 026: Hắn thích loại hình cô gái ôn nhu
Chương 256: Ngoại truyện 027: Thì ra hai người không chia tay
Chương 257: Ngoại truyện 028: Lâm Tiêm Tiêm đến tòa thị chính
Chương 258: Ngoại truyện 029: Hắn muốn để Cổ Dư bên người
Chương 259: Ngoại truyện 030: Không cho cô đi xem mặt
Chương 260: Ngoại truyện 031: Lâm Tiêm Tiêm không cam lòng
Chương 261: Ngoại truyện 032: Có cần thiết tuyệt tình như vậy không?
Chương 262: Ngoại truyện 033: Cổ Dư nghỉ việc
Chương 263: Ngoại truyện 034: Hắn chờ Cổ Dư về
Chương 264: Ngoại truyện 035: Cược tự do của cô vào ván cờ
Chương 265: Ngoại truyện 036: Cô là vợ của hắn
Chương 266: Ngoại truyện 037: Hắn đuổi theo
Chương 267: Ngoại truyện 038: Tiếng lòng của Mộ Dạ Triệt
Chương 268: Ngoại truyện 039: Hắn không có thói quen không có cô bên cạnh
Chương 269: Ngoại truyện 040: Lâm Ngọc Nhi ra tay
Chương 270: Ngoại truyện 041: Đêm ở Thượng Hải
Chương 271: Ngoại truyện 042: Lâm Tiêm Tiêm dâm loàn
Chương 272: Ngoại truyện 043: Tan nát cõi lòng
Chương 273: Ngoại truyện 044: Đều biết lên giường nói lên điều gì (H)
Chương 274: Ngoại truyện 045: Cô tránh mặt hắn
Chương 275: Ngoại truyện 046: Lâm Tiêm Tiêm bị bắt cóc
Chương 276: Ngoại truyện 047: Lần đầu tiên của cô (H)
Chương 277: Ngoại truyện 048: Lâm Tiêm Tiêm tự sát
Chương 278: Ngoại truyện 049: Cô không chịu công khai quan hệ với hắn
Chương 279: Ngoại truyện 050: Phơi bày quá khứ của Lâm Ngọc Nhi
Chương 280: Ngoại truyện 051: Lâm Tiêm Tiêm lại tự sát
Chương 281: Ngoại truyện 052: Gặp nhau tại Singapore
Chương 282: Ngoại truyện 053: Cô giúp Lâm Tiêm Tiêm xuất viện
Chương 283: Ngoại truyện 054: Cổ Dư bị thương
Chương 284: Ngoại truyện 055: Trở về làm bạn
Chương 285: Ngoại truyện 056: Hắn là Hàn Triệt năm đó
Chương 286: Ngoại truyện 057: Lâm Tiêm Tiêm tự sát lần 3, tử vong
Chương 287: Ngoại truyện 058: Chuyện này còn chưa xong
Chương 288: Ngoại truyện 059: Hắn không có tư cách hỏi cô
Chương 289: Ngoại truyện 060: Hàn Vũ Ngấn xuất hiện
Chương 290: Ngoại truyện 061: Ly hôn
Chương 291: Ngoại truyện 062: Là cô sai sao?
Chương 292: Ngoại truyện 063: Là hắn thương tổn mọi người
Chương 293: Ngoại truyện 064: Hắn thật sự yêu ai?
Chương 294: Ngoại truyện 065: Trò chơi trả thù kết thúc
Chương 295: Ngoại truyện 066: Lâm Tiêm Tiêm chưa chết
Chương 296: Ngoại truyện 067: Mộ Dạ Triệt quay về
Chương 297: Ngoại truyện 068: Gặp gỡ ở sân bay
Chương 298: Ngoại truyện 069: Chúng ta rất có duyên phận
Chương 299: Ngoại truyện 070: Gặp Đại Lận trên núi
Chương 300: Ngoại truyện 071: Huề nhau
Chương 301: Ngoại truyện 072: Bạch Khiết!
Chương 302: Ngoại truyện 073: Phá thai
Chương 303: Ngoại truyện 074: Đã quá muộn rồi!
Chương 304: Ngoại truyện 075: Ai mới là hoa trong gương, trăng trong nước
Chương 305: Ngoại truyện 076: Sẽ không để cô thấy hắn hạnh phúc
Chương 306: Ngoại truyện 077: Đi bệnh viện kiểm tra sức khỏe
Chương 307: Ngoại truyện 078: Cảm giác dày vò
Chương 308: Ngoại truyện 079: Hắn sẽ nhìn Cổ Dư lập gia đình
Chương 309: Ngoại truyện 080
Chương 310: Ngoại truyện 081: Đụng mặt nhau
Chương 311: Ngoại truyện 082: Từ Thanh Huyên
Chương 312: Ngoại truyện 083: Lâm Tiêm Tiêm thật sự mang thai
Chương 313: Ngoại truyện 084: "Lệ chi luyến"
Chương 314: Ngoại truyện 085: Lâm Tiêm Tiêm đến Mộ gia
Chương 315: Ngoại truyện 086: Chính thức hẹn hò
Chương 316: Ngoại truyện 087: Cứ như vậy đi
Chương 317: Ngoại truyện 088: Lấy lí do gì đây
Chương 318: Ngoại truyện 089: Cuộc sống mới của Cổ Dư
Chương 319: Ngoại truyện 090: Hắn chưa bao giờ hiểu cô
Chương 320: Ngoại truyện 091: Không còn là Cổ Dư trước đây
Chương 321: Ngoại truyện 092: Âm mưu của Lâm Ngọc Nhi
Chương 322: Ngoại truyện 093: Động thủ
Chương 323: Ngoại truyện 094: Thai thật thai giả!?
Chương 324: Ngoại truyện 095: Áp lực của Cổ Dư
Chương 325: Ngoại truyện 096: Hàn Kiền
Chương 326: Ngoại truyện 097: Mời cưới, cô dám đi sao
Chương 327: Ngoại truyện 098: Mẹ con Lâm gia lên kế hoạch hại Cổ Dư
Chương 328: Ngoại truyện 099: Tai nạn liên tiếp, Cổ Dư mất con
Chương 329: Ngoại truyện 100: Cổ Dư mất tích
Chương 330: Ngoại truyện 101: Thế giới im lặng của Cổ Dư
Chương 331: Ngoại truyện 102: Cổ Dư sao?!
Chương 332: Ngoại truyện 103: Jasmine
Chương 333: Ngoại truyện 104: Trả thù
Chương 334: Ngoại truyện 105: Lâm Tiêm Tiêm bất an
Chương 335: Ngoại truyện 106: Hắn nhớ cô
Chương 336: Ngoại truyện 107: Bắt gian tận giường
Chương 337: Ngoại truyện 108: Bạch Khiết - Hàn Kiền
Chương 338: Ngoại truyện 109: Đêm trước cuộc thi
Chương 339: Ngoại truyện 110: Nghi ngờ
Chương 340: Ngoại truyện 111: Với cô, hắn chẳng là gì
Chương 341: Ngoại truyện 112: Không phải con của Lâm Tiêm Tiêm
Chương 342: Ngoại truyện 113: Hoa trong gương, trăng trong nước
Chương 343: Ngoại truyện 114: Lâm Tiêm Tiêm bị đuổi đi
Chương 344: Ngoại truyện 115: Đoàn tụ cùng mẹ
Chương 345: Ngoại truyện 116: Phơi bày sự thật
Chương 346: Ngoại truyện 117: Cổ Dư, đừng bỏ anh
Chương 347: Ngoại truyện 118: Bằng chứng
Chương 348: Ngoại truyện 119: Dạ Triệt ly hôn
Chương 349: Ngoại truyện 120: Mộ bí thư không chào đón Cổ Dư
Chương 350: Ngoại truyện 121: Cho hắn leo cây
Chương 351: 351: Ngoại Truyện 081 Đụng Mặt Nhau
Chương 352: 352: Ngoại Truyện 082 Từ Thanh Huyên
Chương 353: 353: Ngoại Truyện 083 Lâm Tiêm Tiêm Thật Sự Mang Thai
Chương 354: 354: Ngoại Truyện 084 Lệ Chi Luyến
Chương 355: 355: Ngoại Truyện 085 Lâm Tiêm Tiêm Đến Mộ Gia
Chương 356: 356: Ngoại Truyện 086 Chính Thức Hẹn Hò
Chương 357: 357: Ngoại Truyện 087 Cứ Như Vậy Đi
Chương 358: 358: Ngoại Truyện 088 Lấy Lí Do Gì Đây
Chương 359: 359: Ngoại Truyện 089 Cuộc Sống Mới Của Cổ Dư
Chương 360: 360: Ngoại Truyện 090 Hắn Chưa Bao Giờ Hiểu Cô
Chương 361: 361: Ngoại Truyện 091 Không Còn Là Cổ Dư Trước Đây
Chương 362: 362: Ngoại Truyện 092 Âm Mưu Của Lâm Ngọc Nhi
Chương 363: 363: Ngoại Truyện 093 Động Thủ
Chương 364: 364: Ngoại Truyện 094 Thai Thật Thai Giả!
Chương 365: 365: Ngoại Truyện 095 Áp Lực Của Cổ Dư
Chương 366: 366: Ngoại Truyện 096 Hàn Kiền
Chương 367: 367: Ngoại Truyện 097 Mời Cưới Cô Dám Đi Sao
Chương 368: 368: Ngoại Truyện 098 Mẹ Con Lâm Gia Lên Kế Hoạch Hại Cổ Dư
Chương 369: 369: Ngoại Truyện 099 Tai Nạn Liên Tiếp Cổ Dư Mất Con
Chương 370: 370: Ngoại Truyện 100 Cổ Dư Mất Tích
Chương 371: 371: Ngoại Truyện 101 Thế Giới Im Lặng Của Cổ Dư
Chương 372-373
Chương 374: 374: Ngoại Truyện 104 Trả Thù
Chương 375-376
Chương 377-378
Chương 379-380
Chương 381: 381: Ngoại Truyện 111 Với Cô Hắn Chẳng Là Gì
Chương 382: 382: Ngoại Truyện 112 Không Phải Con Của Lâm Tiêm Tiêm
Chương 383-384
Chương 385-386
Chương 387-388
Chương 389: 389: Ngoại Truyện 119 Dạ Triệt Ly Hôn
Chương 390: 390: Ngoại Truyện 120 Mộ Bí Thư Không Chào Đón Cổ Dư
Chương 391-392
Chương 393-394
Chương 395: 395: Ngoại Truyện 125 Động Phòng Hoa Chúc
Chương 396: 396: Ngoại Truyện 126 Đúng Sai
Chương 397: 397: Ngoại Truyện 127 Mầm Mống Tai Họa
Chương 398: 398: Ngoại Truyện 128 Lâm Tiêm Tiêm Khích Tướng
Chương 399-400
Chương 401: 401: Ngoại Truyện 131 Anh Yêu Em! Em Phải Nuôi Anh!
Chương 402: 402: Ngoại Truyện 132 Đưa Cô Quay Về
Chương 403: 403: Ngoại Truyện 133 Xúi Dục
Chương 404: 404: Ngoại Truyện 134 Quay Lại Singapore
Chương 405: 405: Ngoại Truyện 133 Xúi Dục
Chương 406: 406: Ngoại Truyện 132 Đưa Cô Quay Về
Chương 407: 407: Ngoại Truyện 131 Anh Yêu Em! Em Phải Nuôi Anh!
Chương 408: 408: Ngoại Truyện 130 Tạm Biệt Chính Là Không Gặp Lại
Chương 409: 409: Ngoại Truyện 131 Anh Yêu Em! Em Phải Nuôi Anh!
Chương 410: 410: Ngoại Truyện 132 Đưa Cô Quay Về
Chương 411: 411: Ngoại Truyện 133 Xúi Dục
Chương 412: 412: Ngoại Truyện 134 Quay Lại Singapore
Không tìm thấy chương nào phù hợp