Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 17
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~5 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Thủ đô tinh rất lớn, đất rất nhiều, cho nên giá rẻ đương nhiên sẽ có, nhưng ở đế đô và thành thị phụ cận đế đô thì ngoại lệ, toàn bộ đoạn đường trung tâm tinh cầu, có rẻ hơn thì cũng không khác bao nhiêu, lại thêm phần lớn đất đã bị trưng dụng xây dựng xong, dư lại cũng không nhiều, cho nên muốn bắt tới đám đất còn lại không có nhân mạch cùng tư lịch nhất định làm chỗ dựa căn bản là không có khả năng tới tay.
Cũng bởi vậy, nếu không phải sau lưng Lạc Vân Thanh có mấy người hỗ trợ, gò núi nhỏ ở núi Vạn Hỉ này cũng không có khả năng sẽ tới phiên cậu.
Nếu đã quyết định muốn bắt lấy nó, Lạc Vân Thanh cũng không kéo dài thời gian, vào buổi tối liền đệ trình đơn xin mua đất. Vì cục đất đai ở Hải thị yêu cầu hồ sơ tài liệu giống y như lúc xin mảnh đất kia, đơn biểu xin của Lạc Vân Thanh phi thường dễ điền, chỉ cần đem tư liệu lúc trước sửa sang lại một chút rồi điền lại lần nữa là có thể đệ trình lên, dư lại liền không cần cậu quản, vì các bộ ngành liên quan căn cứ tư liệu của cậu xét duyệt tư cách, sau đó sẽ đi theo quy trình.
Thổ địa diện tích lớn tương tự như vậy quy trình cần hơn một tháng, đây còn là nhanh, nếu là có người giở trò sau lưng, một hai năm cũng không nhất định có thể xong những quy trình đó, không phải chỗ này không được thì chính là chỗ kia không ổn.
Nhưng cho dù như vậy, đó vẫn còn nhanh hơn ở Thiên triều, hơn nữa nghe ngữ khí nói chuyện của nhân viên công tác vừa rồi, phỏng chừng là đã có thể định ra rồi, dư lại chính là kiên nhẫn từ từ, cho nên Lạc Vân Thanh cũng không lo lắng, đã quen với hiệu suất làm việc ở Thiên triều cậu chỉ đem chuyện này ghi nhớ một chút vào bản ghi nhớ rồi liền mặc kệ.
............
Là một học sinh, đặc biệt là một học sinh hiếu học, những ngày ở trường cơ bản chính là ba điểm một đường thẳng, ký túc xá - lớp học - nhà ăn, học sinh hệ thực vật học càng là như vậy.
Mới ngắn ngủi chưa đến một tháng, hệ thực vật học tác nghiệp b**n th** và áp lực học tập lớn đã trở nên quen thuộc với quảng đại học sinh ở học viện Liên bang đệ nhất.
Ngay cả các học trưởng học tỷ năm hai, năm ba, năm bốn cũng bị lượng tác nghiệp của tân sinh năm nhất dọa mất mật, nhìn một đám học đệ học muội học tập trong trạng thái dùng dây thòng lọng trùy đâm (*), như bọt biển nhanh chóng hấp thụ kiến thức, làm các học sinh cao niên, trong lòng vừa nôn nóng vừa bất an, nhưng cũng không muốn thay đổi hiện trạng. (Học trò ngày xưa khi ôn bài đi thi, để tránh ngủ quên khi học tự thòng cổ mình vào dây thòng lọng, hoặc là cắm con dao trước mặt, nếu như ngủ gật sẽ bị dây xiết lại, hoặc dao đâm vào mặt thế là ko dám ngủ gật >
Cũng bởi vậy, nếu không phải sau lưng Lạc Vân Thanh có mấy người hỗ trợ, gò núi nhỏ ở núi Vạn Hỉ này cũng không có khả năng sẽ tới phiên cậu.
Nếu đã quyết định muốn bắt lấy nó, Lạc Vân Thanh cũng không kéo dài thời gian, vào buổi tối liền đệ trình đơn xin mua đất. Vì cục đất đai ở Hải thị yêu cầu hồ sơ tài liệu giống y như lúc xin mảnh đất kia, đơn biểu xin của Lạc Vân Thanh phi thường dễ điền, chỉ cần đem tư liệu lúc trước sửa sang lại một chút rồi điền lại lần nữa là có thể đệ trình lên, dư lại liền không cần cậu quản, vì các bộ ngành liên quan căn cứ tư liệu của cậu xét duyệt tư cách, sau đó sẽ đi theo quy trình.
Thổ địa diện tích lớn tương tự như vậy quy trình cần hơn một tháng, đây còn là nhanh, nếu là có người giở trò sau lưng, một hai năm cũng không nhất định có thể xong những quy trình đó, không phải chỗ này không được thì chính là chỗ kia không ổn.
Nhưng cho dù như vậy, đó vẫn còn nhanh hơn ở Thiên triều, hơn nữa nghe ngữ khí nói chuyện của nhân viên công tác vừa rồi, phỏng chừng là đã có thể định ra rồi, dư lại chính là kiên nhẫn từ từ, cho nên Lạc Vân Thanh cũng không lo lắng, đã quen với hiệu suất làm việc ở Thiên triều cậu chỉ đem chuyện này ghi nhớ một chút vào bản ghi nhớ rồi liền mặc kệ.
............
Là một học sinh, đặc biệt là một học sinh hiếu học, những ngày ở trường cơ bản chính là ba điểm một đường thẳng, ký túc xá - lớp học - nhà ăn, học sinh hệ thực vật học càng là như vậy.
Mới ngắn ngủi chưa đến một tháng, hệ thực vật học tác nghiệp b**n th** và áp lực học tập lớn đã trở nên quen thuộc với quảng đại học sinh ở học viện Liên bang đệ nhất.
Ngay cả các học trưởng học tỷ năm hai, năm ba, năm bốn cũng bị lượng tác nghiệp của tân sinh năm nhất dọa mất mật, nhìn một đám học đệ học muội học tập trong trạng thái dùng dây thòng lọng trùy đâm (*), như bọt biển nhanh chóng hấp thụ kiến thức, làm các học sinh cao niên, trong lòng vừa nôn nóng vừa bất an, nhưng cũng không muốn thay đổi hiện trạng. (Học trò ngày xưa khi ôn bài đi thi, để tránh ngủ quên khi học tự thòng cổ mình vào dây thòng lọng, hoặc là cắm con dao trước mặt, nếu như ngủ gật sẽ bị dây xiết lại, hoặc dao đâm vào mặt thế là ko dám ngủ gật >
Kỳ Thực Ta Cực Kỳ Có Tiền
Tác giả: Hào Tuyết
217 chương | 1,188 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146: Đồng ý
Chương 147: Khoe khoang - Một mũi tên trúng hai con chim
Chương 148: Trước năm mới
Chương 149: Đêm giao thừa
Chương 150: Phát lì xì
Chương 151: Lễ đính hôn
Chương 152: Nổi bật
Chương 153: Giáo viên của bố mẹ
Chương 154: Một đêm phát tài!
Chương 155: Nghiên cứu
Chương 156: Tiếp tục nghiên cứu
Chương 157: Tiệc nướng sau núi
Chương 158: Không ra khỏi cửa
Chương 159: Hương rượu
Chương 160: Hùng hài tử
Chương 161: Liên thưởng
Chương 162: Nhận giải thưởng
Chương 163: Trưng dụng đất
Chương 164: Bồi thường phá dỡ
Chương 165: Khoa học Liên bang
Chương 166: Lớp học
Chương 167: Phiên bản không xuất bản nữa bị cất trong phòng tạp vật
Chương 168: Trở lại Phúc trang
Chương 169: Mua hàng giới hạn
Chương 170: Bùng nổ sức nóng của rượu hoa (thượng)
Chương 171: Bùng nổ sức nóng của hoa rượu (hạ)
Chương 172: Tức giận nha
Chương 173: Cơ hội tới rồi
Chương 174: Cửu Cung Quỳnh màu xanh lục
Chương 175: Phật nhảy tường
Chương 176: Tai nạn
Chương 177: Núi không tới chỗ ta thì ta đi tới chỗ núi!
Chương 178: Đề cử giải thưởng Noah
Chương 179: Lớp học hè hào môn
Chương 180: Chạy xung quanh trường
Chương 181: Phần thưởng
Chương 182: Đau lòng quá mà ~~
Chương 183: Giải thương Noah
Chương 184: Tuổi trẻ thật mạnh mẽ
Chương 185: Mang tinh
Chương 186: Đi chơi dã ngoại
Chương 187: Về nhà
Chương 188: Đi tới Mang tinh
Chương 189: Đổ thạch
Chương 190: Bông tuyết tử phỉ
Chương 191: Ngọc giá trên trời
Chương 192: Được công nhận
Chương 193: Không ai tin
Chương 194: Những món quà
Chương 195: Nhận chứng chỉ
Chương 196: Ba lựa chọn
Chương 197: Bận rộn
Chương 198: Kế hoạch của vợ chồng Horae
Chương 199: Thông báo ngày cưới
Chương 200: Bị kích thích
Chương 201: trình mời gọi
Chương 202: Từ chối & ý tưởng
Chương 203: Ánh sáng của bệnh gen
Chương 204: Tạo một ngoại lệ
Chương 205: Giải thưởng Rohr
Chương 206: Mở đầu lễ cưới
Chương 207: Phát sóng trực tiếp lễ cưới
Chương 208: Lễ cưới tuyệt với
Chương 209: Tuần trăng mật bị trì hoãn
Chương 210: Lễ trao giải
Chương 211: Kết thúc
Chương 212: Phiên ngoại 1: Đại sứ từ thiện
Chương 213: Phiên ngoại 2: Nuôi con 1
Chương 214: Phiên ngoại 3: Nuôi con (2)
Chương 215: Phiên ngoại 4: Nuôi con (3)
Chương 216: Phiên ngoại 5: Tinh cầu Hoa Hạ
Chương 217: Phiên ngoại 6
Không tìm thấy chương nào phù hợp