Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 174
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~5 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cũng sẽ có phân chia giai cấp.
Những người có thực lực mạnh mẽ, gia cảnh giàu có, hoặc có quan hệ với Thánh địa thì đều đang ở gần môn lâu.
Bạch Lan Chi vốn cũng thuộc cấp bậc này, nhưng ai ngờ lại có tình huống bất ngờ xảy ra.
Đầu tiên là một quản sự lấy cớ nàng ta dẫn theo quá nhiều người mà lấy một khoản tiền ngoài quy định.
Sau đó cô nhóc đi theo bọn họ còn ngang nhiên ra tay, đánh vỡ môn lâu của Ngô Đồng Quan, quan chủ Ngô Đồng Quan tức giận xuất hiện.
Vốn cứ tưởng hôm nay người đó sẽ gặp xui xẻo, không ngờ quan chủ uy nghiêm vô thượng chỉ vừa nhìn thấy người đàn ông kia đã sợ hãi quỳ xuống đất rồi.
Đây là con cháu dòng chính của gia tộc Diệp Thánh đấy!
Dù ở trong Thánh địa cũng không có ai dám động vào.
Mà lúc này, hắn ta lại nơm nớp lo sợ, ngay cả nói chuyện cũng không rõ ràng.
“Hiểu Hiểu… Đừng… Đừng nghịch”, Diệp Bá kéo tay Diệp Hiểu Hiểu khỏi mặt mình, mồ hôi to như hạt đậu lăn xuống từ trên trán.
Diệp Hiểu Hiểu nhìn thấy Diệp Thần Phi đang đi tới bên này thì cười hì hì, kề sát vào tai Diệp Bá nói: “Huynh toi đời rồi, đại bá ghét chuyện thế này nhất”.
Nói xong, cô bé quay lại bên cạnh Bạch Lan Chi, cầm một nắm đậu tằm Thương Sơn đã phơi khô, cười hì hì hóng chuyện.
Bây giờ Bạch Lan Chi vẫn hơi đứng không vững, một đại quan chủ lại quỳ dưới đất như thế.
Rốt cuộc những người này mạnh mẽ đến mức nào?
Cũng may lúc đó nàng ta không có ý định phản kháng, nếu không…
Nàng ta ngẩng đầu nhìn người đàn ông uy nghiêm kia.
Diệp Thần Phi càng đến gần, mồ hôi trên mặt Diệp Bá càng nhiều, làm ướt cả phần lưng áo.
“Quan chủ Ngô Đồng Quan”.
Diệp Thần Phi đứng trước mặt Diệp Bá, lạnh lùng nói.
Diệp Bá cúi đầu, không dám đáp lời.
“Cháu là quan chủ, có biết chuyện bẩn thỉu mà gã làm không?”, Diệp Thần Phi chỉ tên quản sự ở bên cạnh, cất tiếng hỏi.
Quản sự khi nãy còn hung hăng lúc này đã xụi lơ, chỗ dựa vững chắc nhất của gã ta đã sụp đổ trong nháy mắt rồi.
“Cháu…”
Diệp Bá theo bản năng muốn nguỵ biện, nhưng nghĩ đến việc đây là gia chủ, người thay đổi vận mệnh của tất cả mọi người ở Diệp gia.
Bây giờ dù hắn ta được người khác gọi là quan lớn, nhưng cũng không dám l* m*ng trước mặt người này.
“Đại bá, cháu… biết”.
“Chát!”
“Chát!”
Một bàn tay tát mạnh lên mặt Diệp Bá, Diệp Bá mắt nổ đom đóm, ngã xuống đất, máu tươi hoà lẫn với răng phun ra từ trong miệng.
Bạch Lan Chi ở một bên vô cùng khiếp sợ, không phải vì Diệp Bá bị đánh, mà là vì cách xưng hô của hắn ta với người đàn ông.
Những người có thực lực mạnh mẽ, gia cảnh giàu có, hoặc có quan hệ với Thánh địa thì đều đang ở gần môn lâu.
Bạch Lan Chi vốn cũng thuộc cấp bậc này, nhưng ai ngờ lại có tình huống bất ngờ xảy ra.
Đầu tiên là một quản sự lấy cớ nàng ta dẫn theo quá nhiều người mà lấy một khoản tiền ngoài quy định.
Sau đó cô nhóc đi theo bọn họ còn ngang nhiên ra tay, đánh vỡ môn lâu của Ngô Đồng Quan, quan chủ Ngô Đồng Quan tức giận xuất hiện.
Vốn cứ tưởng hôm nay người đó sẽ gặp xui xẻo, không ngờ quan chủ uy nghiêm vô thượng chỉ vừa nhìn thấy người đàn ông kia đã sợ hãi quỳ xuống đất rồi.
Đây là con cháu dòng chính của gia tộc Diệp Thánh đấy!
Dù ở trong Thánh địa cũng không có ai dám động vào.
Mà lúc này, hắn ta lại nơm nớp lo sợ, ngay cả nói chuyện cũng không rõ ràng.
“Hiểu Hiểu… Đừng… Đừng nghịch”, Diệp Bá kéo tay Diệp Hiểu Hiểu khỏi mặt mình, mồ hôi to như hạt đậu lăn xuống từ trên trán.
Diệp Hiểu Hiểu nhìn thấy Diệp Thần Phi đang đi tới bên này thì cười hì hì, kề sát vào tai Diệp Bá nói: “Huynh toi đời rồi, đại bá ghét chuyện thế này nhất”.
Nói xong, cô bé quay lại bên cạnh Bạch Lan Chi, cầm một nắm đậu tằm Thương Sơn đã phơi khô, cười hì hì hóng chuyện.
Bây giờ Bạch Lan Chi vẫn hơi đứng không vững, một đại quan chủ lại quỳ dưới đất như thế.
Rốt cuộc những người này mạnh mẽ đến mức nào?
Cũng may lúc đó nàng ta không có ý định phản kháng, nếu không…
Nàng ta ngẩng đầu nhìn người đàn ông uy nghiêm kia.
Diệp Thần Phi càng đến gần, mồ hôi trên mặt Diệp Bá càng nhiều, làm ướt cả phần lưng áo.
“Quan chủ Ngô Đồng Quan”.
Diệp Thần Phi đứng trước mặt Diệp Bá, lạnh lùng nói.
Diệp Bá cúi đầu, không dám đáp lời.
“Cháu là quan chủ, có biết chuyện bẩn thỉu mà gã làm không?”, Diệp Thần Phi chỉ tên quản sự ở bên cạnh, cất tiếng hỏi.
Quản sự khi nãy còn hung hăng lúc này đã xụi lơ, chỗ dựa vững chắc nhất của gã ta đã sụp đổ trong nháy mắt rồi.
“Cháu…”
Diệp Bá theo bản năng muốn nguỵ biện, nhưng nghĩ đến việc đây là gia chủ, người thay đổi vận mệnh của tất cả mọi người ở Diệp gia.
Bây giờ dù hắn ta được người khác gọi là quan lớn, nhưng cũng không dám l* m*ng trước mặt người này.
“Đại bá, cháu… biết”.
“Chát!”
“Chát!”
Một bàn tay tát mạnh lên mặt Diệp Bá, Diệp Bá mắt nổ đom đóm, ngã xuống đất, máu tươi hoà lẫn với răng phun ra từ trong miệng.
Bạch Lan Chi ở một bên vô cùng khiếp sợ, không phải vì Diệp Bá bị đánh, mà là vì cách xưng hô của hắn ta với người đàn ông.
Độc Tôn Thiên Hạ
Tác giả: Chi Vũ
223 chương | 1,005 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Gia Chủ Mới
Chương 2: 2: Thực Lực Gia Tăng
Chương 3: 3: Có Thể Cáng Đáng Được
Chương 4: 4: Nhà Họ Diệp Không Sợ Bất Kỳ Kẻ Nào
Chương 5: 5: Mời Thầy Dạy
Chương 6: 6: Lấy Tiền Đè Chết Ngươi
Chương 7: 7: Đổng Thiên Cơ
Chương 8: 8: Nhân Phẩm Của Ông Khiến Ta Bội Phục Tận Đáy Lòng
Chương 9: 9: Đồ Ngốc
Chương 10: 10: Lại Là Một Đại Sư Lục Phẩm!
Chương 11: 11: Không Có Đồ Cao Cấp Hơn Sao
Chương 12: 12: Ta Nói Muốn Tất Cả Không Phải Chỉ Báu Vật Trấn Tiệm
Chương 13: 13: Tâm Nguyện Của Con Chính Là Cố Gắng Tu Luyện
Chương 14: 14: Ai Cho Muội Cái Gan Đó
Chương 15: 15: Tài Nguyên Đầy Đủ Tu Luyện Cho Tốt
Chương 16: 16: Kiếm Thuật Cơ Bản
Chương 17: 17: Cửu Cửu Thiên Kiếp
Chương 18: 18: Là Địch Hay Là Bạn
Chương 19: 19: Rốt Cuộc Đã Xảy Ra Chuyện Gì
Chương 20: 20: Đi Biên Giới
Chương 21: 21: Tại Sao Trong Danh Sách Lịch Luyện Lại Không Có Con
Chương 22: 22: Hình Như Con Vô Địch Rồi!
Chương 23: 23: Cất Nhắc Tống Sương Lên Làm Phó Sứ
Chương 24: 24: Cốc Vạn Tâm Sẽ Không Dễ Dàng Lùi Bước
Chương 25: 25: Không Ngờ Có Ngày Buồn Rầu Vì Không Tiêu Hết Tiền
Chương 26: 26: Cốc Vạn Tâm Đột Nhiên Biến Mất!
Chương 27: 27: Linh Thạch Ta Có Rất Nhiều Đừng Sợ Ta Không Mua Nổi
Chương 28: 28: “con Luyện Thành Thí Thần Cửu Thức Rồi!”
Chương 29: 29: Mạnh Dạn Làm Đi
Chương 30: 30: Chính Sách Mới
Chương 31: 31: Đại Bá Quá Đẹp Trai
Chương 32: 32: Công Pháp Thông Dụng
Chương 33: 33: Tài Năng Nở Muộn
Chương 34: 34: Bốn Thanh Niên
Chương 35: 35: Tùy Hổ Trọng Thương
Chương 36: 36: Cứu Sống Tùy Hổ
Chương 37: 37: Bí Quá Hóa Liều
Chương 38: 38: Tống Sương Để Ta Lo
Chương 39: 39: Tìm Thấy Ngươi Rồi
Chương 40: 40: Dùng Tay Chém Đầu
Chương 41: 41: Ta Đến Để Thương Lượng
Chương 42: 42: Gia Tộc Họ Quá Tệ
Chương 43: 43: Miếu Ăn Mày
Chương 44: 44: Người Diệp Gia Sẽ Làm Thế Nào
Chương 45: 45: Lý Tình Nhi Thua
Chương 46: 46: Diệp Gia Xưa Không Bằng Nay
Chương 47: 47: Chèn Ép Diệp Gia
Chương 48-49
Chương 50-51
Chương 52-53
Chương 54: 54: Cả Đời Viện Trưởng
Chương 55-56
Chương 57: 57: Câu Cá
Chương 58: 58: Con Rùa Khổng Lồ
Chương 59: 59: Muốn Phương Hướng
Chương 60-61
Chương 62: 62: Đại Vũ Giới
Chương 63: 63: Tin Tốt
Chương 64: 64: Tin Tức
Chương 65: 65: Hội Tuý Mộng
Chương 66-67: Không Từ Bỏ - Sự Thật
Chương 68: 68: Thay Đổi Của Từng Người
Chương 69-70
Chương 71: 71: Đích Thân Tới Gặp Ta
Chương 72: 72: Ngươi Phải Thay Hắn Bồi Thường
Chương 73: 73: Đây Là Sự Khác Biệt Của Hai Người
Chương 74: 74: Túy Mộng Hội Kết Thúc
Chương 75-76
Chương 77: 77: Diệp Hoàng Mạnh Đến Thế
Chương 78: 78: Họ Diệp Quá Ngang Ngược
Chương 79: 79: “ta Nhận Thua!”
Chương 80: 80: “ta Nhất Định Sẽ Bắt Ngươi Về Quy Án”
Chương 81-82
Chương 83: 83: Trở Mặt
Chương 84: 84: Ra Tay
Chương 85-86
Chương 87: 87: Khởi Đầu Mới
Chương 88-89
Chương 90-91
Chương 92: 92: Ta Muốn Tháo Dỡ Túy Mộng Lâu
Chương 93: 93: Thiên Trận Thạch
Chương 94: 94: Lò Luyện Linh Lực
Chương 95: 95: Tháp Khởi Nguyên Vạn Vật!
Chương 96-97
Chương 98: 98: Kính Hồ
Chương 99: 99: Chiêu Mộ
Chương 100-101
Chương 102: 102: Diệp Chấn Tông Và Diệp Chấn Diệu
Chương 103: 103: Tùy Vũ Gia Chủ Đâu
Chương 104-105
Chương 106-107
Chương 108-109
Chương 110-111
Chương 112-113
Chương 114: 114: Đụng Nhầm Người
Chương 115: 115: Cửa Khẩu Bình Dương
Chương 116-117
Chương 118: 118: Mua Một Suất
Chương 119-120
Chương 121: 121: Một Trăm Thùng
Chương 122-123
Chương 124: 124: Thương Vương
Chương 125-126
Chương 127: 127: Chiến Đấu Bắt Đầu!
Chương 128-129
Chương 130: 130: Thiên Tiên Tử
Chương 131: 131: Sói Nữ Đối Chiến Hầu Nữ
Chương 132-133
Chương 134-135
Chương 136-137
Chương 138-139
Chương 140-141
Chương 142: 142: Cứu Thế Giới
Chương 143: 143: Trồng Cây
Chương 144-145
Chương 146-147
Chương 148-149
Chương 150: 150: Gấu Chủ
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Không tìm thấy chương nào phù hợp