Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 239
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~10 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Bên phía Chu Hàn.
Hai người đàn ông mặc áo xám dễ dàng tránh được chiếc xe Jeep, còn tiện đà mà bay lên không, một người trong đó thì nhảy vào ngồi ở bên ghế phụ lái của xe, một người khác nhắm vào Chu Hàn, dáng vẻ như không chết thì sẽ không ngừng vậy.
Lúc này, Thanh Long vẫn đạp chân ga như cũ, không hề buông ra. Mà người mặc áo xám kia lập tức đánh về phía anh, hắn ta muốn hạ gục Thanh Long bằng một chiêu nhanh nhất.
Thanh Long nhận ra được nguy hiểm đang đến gần, liền trở tay ngăn cản chiêu của người kia. Nhưng đưa tay ra ngăn cản xong anh ta mới phát hiện, căn bản là không thể đỡ được.
Nếu như là anh lúc trước, việc này rất nhẹ nhàng, chỉ như đang giỡn. Nhưng hiện tại lại không như vậy, tu vi của Thanh Long bây giờ gần như đã mất hết, làm sao có thể đỡ được?
Thanh Long bị đánh văng ra ngoài. Sau khi ngã từ trong xe ra, anh còn bị lăn vài vòng trên đất nữa rồi mới có dừng lại.
Chỉ là lúc này, người anh ta như bị tách thành từng mảnh, tơi tả, không gượng dậy được, sau đó lâm vào hôn mê.
Chu Hàn thấy thế thì cực kì tức giận!
Thanh Long bị đánh thành như vậy, làm sao Chu Hàn có thể nuốt trôi cục tức này?
Anh không định chơi trò mèo vờn chuột, lập tức rút ra một thanh dao găm, hạ gục người áo xám trước mặt.
Sau khi rút dao về, anh lại nhắm về phía người còn lại, chỉ trong nháy mắt đã đi tới gần đối phương. Không đợi đối phương kịp phản ứng, anh đã chém dao xuống, cắt ngang cổ của hắn ta.
Một tia máu văng ra, người kia đã chết.
Chu Hàn chạy tới chỗ Thanh Long, đỡ anh dậy, đưa vào chiếc xe Jeep đã méo mó, lái xe đến bệnh viện.
Sau mười phút, một chiếc xe Jeep rách nát dừng trước cửa bệnh viện. Chu Hàn khiêng Thanh Long đi vào.
“Cứu người!” anh nói với hộ sĩ.
Người hộ sĩ kia nhìn Chu Hàn, có chút không vui: “Thưa anh, anh phải xếp hàng đã.” tuy trên mặt không vui nhưng người hộ sĩ vẫn giữ được bình tĩnh.
Chu Hàn thấy hộ sĩ không biết điều như thế thì lập tức muốn nổi cáu.
Đúng lúc này, một bóng dáng xuất hiện.
Nhìn thoáng, có chút quen thuộc.
“Chu nguyên soái!” không phải ai khác mà chính là Đường Trường Não.
Ông ta đi tới, kích động nói: “Chu nguyên soái, bất ngờ quá, không ngờ có thể gặp được cậu ở đây.”
Chu Hàn không để ý tới lời của Đường Trường Não.
Sắc mặt anh âm trầm, không nói. Khả năng đoán ý của Đường Trường Não rất tốt, ông ta nhìn thấy Thanh Long đang bị thương rất nghiêm trọng.
“Chu nguyên soái chờ một lát, tôi có người quen ở bệnh viện.” Đường Trường Não lên tiếng, đồng thời gọi điện thoại.
Rất nhanh đã có người bắt máy.
Đường Trường Não nói qua vài câu, sau đó cúp máy. Ông ta nhiệt tình đưa Chu Hàn vào thang máy: “Chu nguyên soái, chúng ta đi thang máy lên tầng 7 rồi vào thẳng phòng cấp cứu!”
Đi đến tầng 7, cửa thang máy vừa mới mở đã có một bác sĩ chờ sẵn ở đó.
“Đường gia chủ.” vị bác sỹ nhìn rất có tiếng tăm nói.
Toàn thân bộc lộ ra sự khôn khéo và tài cán, không phải là quá lớn, nhưng lại thể hiện ra được đây là người rất tinh ý.
“Bác sỹ Lê, trợ thủ của Chu nguyên soái bị thương, mong ông có thể sắp xếp để có thể phẫu thuật một cách nhanh chóng!” Đường Trường Não không lòng vòng mà vào thẳng vấn đề.
Dù sao thì, tính mạng quan trọng hơn, ông ta cũng không có hứng mà khách sáo. Hơn nữa, người gặp chuyện là trợ thủ của Chu Hàn, Đường Trường Não lại càng không dám xảy ra thiếu sót.
Bác sỹ Lê nghe Đường Trường Não nói xong, lập tức sắp xếp để phẫu thuật cho Thanh Long.
Rất nhanh, có mấy vị bác sỹ giỏi đã đi đến, vội vàng đi vào phòng phẫu thuật.
“Chu nguyên soái, cậu yên tâm.” Đường Trường Não vỗ ngực mà đảm bảo: “Có bác sỹ Lê ở đây, sẽ không có chuyện gì đâu!”
Chu Hàn nghe vậy thì gật đầu. Mặt vẫn trầm tư.
Cùng lúc đó, có vài đệ tử Võ Minh đi khám bệnh đã thấy Chu Hàn dìu Thanh Long vào bệnh viện, bọn họ lập tức báo cho hội trưởng. Hội trưởng nghe xong cũng chạy vội tới bệnh viện.
Không đến hai mươi phút, hội trưởng đã đến nơi: “Chu nguyên soái!” hội trưởng nôn nóng: “Có chuyện gì đã xảy ra vậy?”
Chu Hàn trầm mặt nói: “Có người phục kích tôi và Thanh Long.”
Nghe xong, hội trưởng tức đến mức dậm chân.
Ông ta bảo với mấy đệ tử: “Đi! Tra việc này cho tôi!”
“Phải tra ra cho được, xem ai lại dám ra tay với nguyên soái!”
Ngay sau đó, một nhóm người rời đi, báo lại lời của hội trưởng.
Chưa đầy 30 phút, lực lượng đệ tử Võ Minh đang ở bến tàu đều được huy động để tra người đứng phía sau vụ việc này.
Quyết tâm phải tóm được người đứng phía sau đấy!
Trong khi Đài Sơn đang nhốn nháo thì ở phía bệnh viện.
Bác sỹ Lê đi ra, nói với Chu Hàn và Đường Trường Não: “Hai người yên tâm, chúng tôi đã cứu được bệnh nhân rồi.”
“Chỉ là…”
Nói được một nửa, ông ta ngập ngừng.
“Có gì thì cứ nói, đừng ngại!” Đường Trường Não lên tiếng nhắc nhở.
Bác sỹ Lê thở dài: “Là như vậy, vết thương mới của bệnh nhân không có gì đáng ngại.”
“Chỉ là do bệnh cũ tái phát, vì lần bị thương này mà ảnh hưởng đến vết thương trước đây.”
“Chỉ sợ…nếu chữa trị không tốt thì nửa đời còn lại sẽ phải ngồi xe lăn.”
Nghe xong, sắc mặt mọi người đều biến đổi.
Đặc biệt là Chu Hàn, cả người phát ra sát khí, như là muốn giết sạch đám người đã hại Thanh Long.
“Sao lại nghiêm trọng như vậy?” Đường Trường Não hỏi: “Có khả năng chữa khỏi không?”
Bác sỹ Lê lắc đầu: “Tất nhiên là có, nhưng tỉ lệ cực kỳ thấp.”
Hy vọng xa vời!
Đúng lúc này, hội trưởng nói với Chu Hàn: “Chu nguyên soái, cậu xem xem đây là cái gì.”
Dứt lời, ông ta lấy ra một cái hộp.
Hai người đàn ông mặc áo xám dễ dàng tránh được chiếc xe Jeep, còn tiện đà mà bay lên không, một người trong đó thì nhảy vào ngồi ở bên ghế phụ lái của xe, một người khác nhắm vào Chu Hàn, dáng vẻ như không chết thì sẽ không ngừng vậy.
Lúc này, Thanh Long vẫn đạp chân ga như cũ, không hề buông ra. Mà người mặc áo xám kia lập tức đánh về phía anh, hắn ta muốn hạ gục Thanh Long bằng một chiêu nhanh nhất.
Thanh Long nhận ra được nguy hiểm đang đến gần, liền trở tay ngăn cản chiêu của người kia. Nhưng đưa tay ra ngăn cản xong anh ta mới phát hiện, căn bản là không thể đỡ được.
Nếu như là anh lúc trước, việc này rất nhẹ nhàng, chỉ như đang giỡn. Nhưng hiện tại lại không như vậy, tu vi của Thanh Long bây giờ gần như đã mất hết, làm sao có thể đỡ được?
Thanh Long bị đánh văng ra ngoài. Sau khi ngã từ trong xe ra, anh còn bị lăn vài vòng trên đất nữa rồi mới có dừng lại.
Chỉ là lúc này, người anh ta như bị tách thành từng mảnh, tơi tả, không gượng dậy được, sau đó lâm vào hôn mê.
Chu Hàn thấy thế thì cực kì tức giận!
Thanh Long bị đánh thành như vậy, làm sao Chu Hàn có thể nuốt trôi cục tức này?
Anh không định chơi trò mèo vờn chuột, lập tức rút ra một thanh dao găm, hạ gục người áo xám trước mặt.
Sau khi rút dao về, anh lại nhắm về phía người còn lại, chỉ trong nháy mắt đã đi tới gần đối phương. Không đợi đối phương kịp phản ứng, anh đã chém dao xuống, cắt ngang cổ của hắn ta.
Một tia máu văng ra, người kia đã chết.
Chu Hàn chạy tới chỗ Thanh Long, đỡ anh dậy, đưa vào chiếc xe Jeep đã méo mó, lái xe đến bệnh viện.
Sau mười phút, một chiếc xe Jeep rách nát dừng trước cửa bệnh viện. Chu Hàn khiêng Thanh Long đi vào.
“Cứu người!” anh nói với hộ sĩ.
Người hộ sĩ kia nhìn Chu Hàn, có chút không vui: “Thưa anh, anh phải xếp hàng đã.” tuy trên mặt không vui nhưng người hộ sĩ vẫn giữ được bình tĩnh.
Chu Hàn thấy hộ sĩ không biết điều như thế thì lập tức muốn nổi cáu.
Đúng lúc này, một bóng dáng xuất hiện.
Nhìn thoáng, có chút quen thuộc.
“Chu nguyên soái!” không phải ai khác mà chính là Đường Trường Não.
Ông ta đi tới, kích động nói: “Chu nguyên soái, bất ngờ quá, không ngờ có thể gặp được cậu ở đây.”
Chu Hàn không để ý tới lời của Đường Trường Não.
Sắc mặt anh âm trầm, không nói. Khả năng đoán ý của Đường Trường Não rất tốt, ông ta nhìn thấy Thanh Long đang bị thương rất nghiêm trọng.
“Chu nguyên soái chờ một lát, tôi có người quen ở bệnh viện.” Đường Trường Não lên tiếng, đồng thời gọi điện thoại.
Rất nhanh đã có người bắt máy.
Đường Trường Não nói qua vài câu, sau đó cúp máy. Ông ta nhiệt tình đưa Chu Hàn vào thang máy: “Chu nguyên soái, chúng ta đi thang máy lên tầng 7 rồi vào thẳng phòng cấp cứu!”
Đi đến tầng 7, cửa thang máy vừa mới mở đã có một bác sĩ chờ sẵn ở đó.
“Đường gia chủ.” vị bác sỹ nhìn rất có tiếng tăm nói.
Toàn thân bộc lộ ra sự khôn khéo và tài cán, không phải là quá lớn, nhưng lại thể hiện ra được đây là người rất tinh ý.
“Bác sỹ Lê, trợ thủ của Chu nguyên soái bị thương, mong ông có thể sắp xếp để có thể phẫu thuật một cách nhanh chóng!” Đường Trường Não không lòng vòng mà vào thẳng vấn đề.
Dù sao thì, tính mạng quan trọng hơn, ông ta cũng không có hứng mà khách sáo. Hơn nữa, người gặp chuyện là trợ thủ của Chu Hàn, Đường Trường Não lại càng không dám xảy ra thiếu sót.
Bác sỹ Lê nghe Đường Trường Não nói xong, lập tức sắp xếp để phẫu thuật cho Thanh Long.
Rất nhanh, có mấy vị bác sỹ giỏi đã đi đến, vội vàng đi vào phòng phẫu thuật.
“Chu nguyên soái, cậu yên tâm.” Đường Trường Não vỗ ngực mà đảm bảo: “Có bác sỹ Lê ở đây, sẽ không có chuyện gì đâu!”
Chu Hàn nghe vậy thì gật đầu. Mặt vẫn trầm tư.
Cùng lúc đó, có vài đệ tử Võ Minh đi khám bệnh đã thấy Chu Hàn dìu Thanh Long vào bệnh viện, bọn họ lập tức báo cho hội trưởng. Hội trưởng nghe xong cũng chạy vội tới bệnh viện.
Không đến hai mươi phút, hội trưởng đã đến nơi: “Chu nguyên soái!” hội trưởng nôn nóng: “Có chuyện gì đã xảy ra vậy?”
Chu Hàn trầm mặt nói: “Có người phục kích tôi và Thanh Long.”
Nghe xong, hội trưởng tức đến mức dậm chân.
Ông ta bảo với mấy đệ tử: “Đi! Tra việc này cho tôi!”
“Phải tra ra cho được, xem ai lại dám ra tay với nguyên soái!”
Ngay sau đó, một nhóm người rời đi, báo lại lời của hội trưởng.
Chưa đầy 30 phút, lực lượng đệ tử Võ Minh đang ở bến tàu đều được huy động để tra người đứng phía sau vụ việc này.
Quyết tâm phải tóm được người đứng phía sau đấy!
Trong khi Đài Sơn đang nhốn nháo thì ở phía bệnh viện.
Bác sỹ Lê đi ra, nói với Chu Hàn và Đường Trường Não: “Hai người yên tâm, chúng tôi đã cứu được bệnh nhân rồi.”
“Chỉ là…”
Nói được một nửa, ông ta ngập ngừng.
“Có gì thì cứ nói, đừng ngại!” Đường Trường Não lên tiếng nhắc nhở.
Bác sỹ Lê thở dài: “Là như vậy, vết thương mới của bệnh nhân không có gì đáng ngại.”
“Chỉ là do bệnh cũ tái phát, vì lần bị thương này mà ảnh hưởng đến vết thương trước đây.”
“Chỉ sợ…nếu chữa trị không tốt thì nửa đời còn lại sẽ phải ngồi xe lăn.”
Nghe xong, sắc mặt mọi người đều biến đổi.
Đặc biệt là Chu Hàn, cả người phát ra sát khí, như là muốn giết sạch đám người đã hại Thanh Long.
“Sao lại nghiêm trọng như vậy?” Đường Trường Não hỏi: “Có khả năng chữa khỏi không?”
Bác sỹ Lê lắc đầu: “Tất nhiên là có, nhưng tỉ lệ cực kỳ thấp.”
Hy vọng xa vời!
Đúng lúc này, hội trưởng nói với Chu Hàn: “Chu nguyên soái, cậu xem xem đây là cái gì.”
Dứt lời, ông ta lấy ra một cái hộp.
Đế Quốc Chiến Thần
Tác giả: Nhất Cân Vãn Chiếu
319 chương | 1,150 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Một tờ giấy hôn ước
Chương 2: Phá hỏng hôn lễ
Chương 3: Tôi chỉ cần cô ấy
Chương 4: Cô phải đến bàn
Chương 5: Bạn học cũ
Chương 6: Nếu chết thì cùng chết
Chương 7: Kinh vi thiên nhân*
Chương 8: Vì cô Tô
Chương 9: Mười đại hộ pháp
Chương 10: Đồ Dởm
Chương 11: Vảy ngược của rồng
Chương 12: Vào La Võng
Chương 13: Khiêu khích Thái Đại Cường
Chương 14: Phóng viên ngu xuẩn
Chương 15: Oan gia ngõ hẹp
Chương 16: Tự tìm đường chết
Chương 17: Vợ quyết định
Chương 18: Trúng độc
Chương 19: Không phải là người bình thường
Chương 20: Không dám dự tiệc
Chương 21: Không thể trốn tránh
Chương 22: Muốn cười thì cười đi
Chương 23: Chu Tước ra tay
Chương 24: Lòng người bạc bẽo
Chương 25: Kẻ thức thời
Chương 26: Bị khai trừ
Chương 27: Lão già
Chương 28: Thâu tóm Tô thị
Chương 29: Năm xưa
Chương 30: Chu thiếu đến
Chương 31: Giả ngốc
Chương 32: Ba nuôi
Chương 33: Ngày mai sẽ kết hôn
Chương 34: Người nhà họ Hoắc đến
Chương 35: Tô Hữu Đào chết
Chương 36: Nổ chết
Chương 37: Không chịu nổi một chiêu
Chương 38: Khổ nhục kế
Chương 39: Đích thân ra tay
Chương 40: Kỳ lạ
Chương 41: Chỗ nên tha thứ vẫn nên tha
Chương 42: Tôi chết thay anh ấy
Chương 43: Ôm cây đợi thỏ
Chương 44: Đồ Không có mắt
Chương 45: Chúc mừng cô Tô
Chương 46: Có phiền phức
Chương 47: Thái Đại Cường xuất hiện
Chương 48: Đã xảy ra chuyện
Chương 49: Nghĩ xem muốn cái gì
Chương 50: Chết đi sống lại
Chương 51: Không rõ sống chết
Chương 52: Tiền để dành mua quan tài cũng phải lấy
Chương 53: Người đã đi xa
Chương 54: Tương kế tựu kế
Chương 55: Mặt nạ da người
Chương 56: Lấy máu ra đây
Chương 57: Lấy độc trị độc
Chương 58: Cậu ta là anh em của con
Chương 59: Rách đầu chảy máu
Chương 60: Cậu nên ra khỏi núi rồi
Chương 61: Tô Khánh Đông mất tích rồi
Chương 62: Đụng chạm vào vết sẹo của người khác
Chương 63: Tại sao mày còn chưa chết
Chương 64: Lão Thái, tôi đến rồi
Chương 65: Uống cùng tôi vài ly
Chương 66: Tâm kế của Hoắc Tử Kim
Chương 67: Chiến thần tụ họp
Chương 68: Không giấu được
Chương 69: Ối chất trực diện
Chương 70: Rước nhục vào thân
Chương 71: Chó cùng rứt giậu
Chương 72: Lừa con trai
Chương 73: Mưa gió sắp đến
Chương 74: Biết tung tích
Chương 75: Nông dân và rắn
Chương 76: Thất bộ tán
Chương 77: Cắn ngược lại một cái
Chương 78: Thần tiên đánh nhau
Chương 79: Một bí mật
Chương 80: Là người hay quỷ
Chương 81: Trả giá đắt
Chương 82: Phong biết
Chương 83: Dạ Phong
Chương 84: Mỹ nhân kế
Chương 85: Đặc biệt phục tùng Nguyên soái
Chương 86: Vân Thượng Thiên
Chương 87: Ba trăm kim giáp
Chương 88: Thật sự không được
Chương 89: Cái danh nguyên soái
Chương 90: Trả vờ trúng kế
Chương 91: Đường sống và đường chết
Chương 92: Xử lý nội vụ
Chương 93: Hai người nên đính hôn đi
Chương 94: Hãy đợi đấy
Chương 95: Hôn lễ bị nổ tung
Chương 96: Đừng hại anh ấy
Chương 97: Không mời mà tới
Chương 98: Hào Diệu Thiến
Chương 99: Nhà họ Hào tại Hoành Thành
Chương 100: Xin cô bớt giận
Chương 101: Sóng gió đấu giá
Chương 102: Hoài bích có tội
Chương 103: Khủng hoảng Bất Dạ Viên
Chương 104: Nội bộ rối ren
Chương 105: Cái mặt già này biết giấu vào đâu
Chương 106: Lộ ra diện mạo thật
Chương 107: Ra mặt
Chương 108: Tìm được cậu chủ
Chương 109: Mày dám đụng tới bà Chu
Chương 110: Nhà họ Hào tặng máy bay
Chương 111: Anh cứu em
Chương 112: Loại bỏ Hào Đoạt
Chương 113: Nhà họ Hào tuyên chiến
Chương 114: Hội trưởng
Chương 115: Âm mưu bị bại lộ
Chương 116: Ngộ độc rượu
Chương 117: Đi suốt đêm trở về
Chương 118: Con trai, chờ cha
Chương 119: Nguyên soái có lệnh
Chương 120: Đá trúng tấm sắt
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295-307
Chương 308
Chương 309
Chương 310
Chương 311
Chương 312
Chương 313
Chương 314
Chương 315
Chương 316
Chương 317
Chương 318
Chương 319
Chương 320
Chương 321
Chương 322
Chương 323
Chương 324
Chương 325
Chương 326
Chương 327
Chương 328
Chương 329
Chương 330
Chương 331
Không tìm thấy chương nào phù hợp