Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 2
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~5 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Một trận đau đầu kịch liệt ập tới ngay khi vừa mở mắt, Cao Dực chần chờ nghĩ nghĩ, trẫm đây là đang ở chỗ nào a?
Ký ức của một người khác cuồn cuộn đổ vào đầy đầu, thậm chí y còn tìm thấy chính mình trong đó, ngẩn người.
Trong trí nhớ người tên Nhiếp Huyễn này mình gọi là Chu Linh đế Cao Dực, hoàng đế tiền triều, hoang dâm vô sỉ, sưu cao thuế nặng, vào lúc bức gian thần tử lại bị thần tử kiên trinh bất khuất đâm chết trên long sàng, đã chết lại còn trở thành một trò cười.
Mà thái tử kế vị còn quá đáng hơn cả y, bị Chu Tuyên đế Cao Bình dùng vũ lực phế truất. Sau đó Tuyên Đế trung hưng, tiền triều mới miễn cưỡng thêm một trăm năm mươi năm quốc tộ.
Cao Dực tức giận đến giơ chân: nhất định là bịa đặt!
Thỏ chết nhát Cao Bình kia là cháu y, cư nhiên dám thừa dịp y chết mà soán vị, còn bố trí y thành như vậy! Dội một chậu phân vào đầu y!
Lúc y còn tại vị văn trì võ công là cỡ nào hưng thịnh, không nhặt của rơi trên đường, đêm ngủ không cần đóng cửa, quốc khố không còn chỗ chứa tiền!
Tuy rằng y cũng xây thêm hai tòa cung điện, nhưng cũng không phải lấy từ sưu cao thuế nặng, mà do y tích tụ vất vả mười năm!
Y nhiều tiền a! Tiền nhiều cũng không cho xài sao!
Y cũng tính là háo sắc, đặc biệt thích đùa giỡn triều thần, đây chính là tật xấu, nhưng y cũng không có làm quá phận a! Bằng không văn trì võ thịnh đến bằng cách gì...
Có thể vào triều làm quan đều là nhân trung tuấn kiệt, y đường đường là thiên tử, không cần tốt nhất, chẳng lẽ muốn y phải đến kỹ viện tìm mấy tên đã bị chơi nát sao?
Nghĩ như vậy, nhưng vẫn chột dạ, cơ hồ muốn thở dài.
Haiz, biết sớm đã không làm tiểu Ngự Sử tính tình quật cường kia, thật không nghĩ tới khí khái sĩ nhân lại đáng sợ như vậy, thí quân mà hắn cũng dám?!
Cao Dực tức giận thêm đau đầu, bỗng nhiên sửng sốt.
Đợi đã, trẫm không phải đã chết sao? Vậy hiện giờ trẫm là ai?
Ký ức xa lạ vẫn đang không ngừng đổ vào khiến y đau đầu r*n r* ra tiếng.
Nhiếp Huyễn.
Quốc quân Đại Yến, Nhiếp Huyễn.
Cao Dực ôm đầu nghĩ, ai nha, trời cao quả thực đãi trẫm không tệ, tá thi hoàn hồn, thế nhưng đời này vẫn là hoàng đế.
Động tĩnh của y có chút lớn, ngự y phi tần cung nữ quỳ đầy trước sảnh đều thấu lên, Cao Dực mở mắt ra nhìn, phát hiện mọi người trước mắt đều là đầy mặt quái gở.
Haiz, chẳng lẽ thật sự tá thi hoàn hồn? Nguyên chủ còn chưa có lạnh hẳn đâu.
Lão thái y râu bạc run cầm cập lết tới bắt mạch cho y, sắc mặt trắng bệch, gào khóc to một tiếng, dọa y nhảy dựng: "Thiên hữu Đại Yến! Bệ hạ đại hảo!!!"
Cao Dực đau đầu đến nói không nên lời, thầm muốn một cước đá chết lão già to mồm này.
Hô cái gì hô, trẫm là khỏe lên, không phải đi tong, ngươi khóc tang cho ai nghe?
Ký ức của một người khác cuồn cuộn đổ vào đầy đầu, thậm chí y còn tìm thấy chính mình trong đó, ngẩn người.
Trong trí nhớ người tên Nhiếp Huyễn này mình gọi là Chu Linh đế Cao Dực, hoàng đế tiền triều, hoang dâm vô sỉ, sưu cao thuế nặng, vào lúc bức gian thần tử lại bị thần tử kiên trinh bất khuất đâm chết trên long sàng, đã chết lại còn trở thành một trò cười.
Mà thái tử kế vị còn quá đáng hơn cả y, bị Chu Tuyên đế Cao Bình dùng vũ lực phế truất. Sau đó Tuyên Đế trung hưng, tiền triều mới miễn cưỡng thêm một trăm năm mươi năm quốc tộ.
Cao Dực tức giận đến giơ chân: nhất định là bịa đặt!
Thỏ chết nhát Cao Bình kia là cháu y, cư nhiên dám thừa dịp y chết mà soán vị, còn bố trí y thành như vậy! Dội một chậu phân vào đầu y!
Lúc y còn tại vị văn trì võ công là cỡ nào hưng thịnh, không nhặt của rơi trên đường, đêm ngủ không cần đóng cửa, quốc khố không còn chỗ chứa tiền!
Tuy rằng y cũng xây thêm hai tòa cung điện, nhưng cũng không phải lấy từ sưu cao thuế nặng, mà do y tích tụ vất vả mười năm!
Y nhiều tiền a! Tiền nhiều cũng không cho xài sao!
Y cũng tính là háo sắc, đặc biệt thích đùa giỡn triều thần, đây chính là tật xấu, nhưng y cũng không có làm quá phận a! Bằng không văn trì võ thịnh đến bằng cách gì...
Có thể vào triều làm quan đều là nhân trung tuấn kiệt, y đường đường là thiên tử, không cần tốt nhất, chẳng lẽ muốn y phải đến kỹ viện tìm mấy tên đã bị chơi nát sao?
Nghĩ như vậy, nhưng vẫn chột dạ, cơ hồ muốn thở dài.
Haiz, biết sớm đã không làm tiểu Ngự Sử tính tình quật cường kia, thật không nghĩ tới khí khái sĩ nhân lại đáng sợ như vậy, thí quân mà hắn cũng dám?!
Cao Dực tức giận thêm đau đầu, bỗng nhiên sửng sốt.
Đợi đã, trẫm không phải đã chết sao? Vậy hiện giờ trẫm là ai?
Ký ức xa lạ vẫn đang không ngừng đổ vào khiến y đau đầu r*n r* ra tiếng.
Nhiếp Huyễn.
Quốc quân Đại Yến, Nhiếp Huyễn.
Cao Dực ôm đầu nghĩ, ai nha, trời cao quả thực đãi trẫm không tệ, tá thi hoàn hồn, thế nhưng đời này vẫn là hoàng đế.
Động tĩnh của y có chút lớn, ngự y phi tần cung nữ quỳ đầy trước sảnh đều thấu lên, Cao Dực mở mắt ra nhìn, phát hiện mọi người trước mắt đều là đầy mặt quái gở.
Haiz, chẳng lẽ thật sự tá thi hoàn hồn? Nguyên chủ còn chưa có lạnh hẳn đâu.
Lão thái y râu bạc run cầm cập lết tới bắt mạch cho y, sắc mặt trắng bệch, gào khóc to một tiếng, dọa y nhảy dựng: "Thiên hữu Đại Yến! Bệ hạ đại hảo!!!"
Cao Dực đau đầu đến nói không nên lời, thầm muốn một cước đá chết lão già to mồm này.
Hô cái gì hô, trẫm là khỏe lên, không phải đi tong, ngươi khóc tang cho ai nghe?
[Đam Mỹ] Quân Lâm Thiên Hạ
Tác giả: Tạ Thất Thiếu Gia
198 chương | 737 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190: PN 1: Chu Hi - ánh mặt trời cô độc
Chương 191: PN 2 : Dung Hàm Chi - Phượng Hoàng giữa trời cao
Chương 192: PN 3: Ôn Tử Nhiên - Ngọc thô được mài dũa
Chương 193: PN 4: Nhiếp Kỳ - Đạo chân thấu cõi trần
Chương 194: PN5: (topic) 888 về đối tượng hẹn hò quái đản của tôi
Chương 195: PN 6: Nếu Đại Yến cũng có diễn đàn văn học đồng nhân
Chương 196: PN 7: Concept hiện đại. Từ 001 đến 030
Chương 197: PN 7: Concept hiện đại (tt)
Chương 198: PN 8: Nguyên đán
Không tìm thấy chương nào phù hợp