Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 167
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~8 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cùng Vĩnh Trình đơn giản nói lời khách sáo xong, Thư Diệu gọi Lâm Mộ Thiên sang một bên, nói với Lâm Mộ Thiên đêm nay hắn và Lâm Việt không quay về, lát nữa sẽ bảo lái xe đưa Lâm Mộ Thiên trở về. Lâm Mộ Thiên cũng không có hỏi vì sao, chỉ nhẫn nhục chịu đựng gật đầu.
“Sao anh không hỏi tôi muốn đi đâu?” Thư Diệu cảm thấy nam nhân không quan tâm mình.
Lâm Mộ Thiên cảm thấy dưới tình huống như vậy, mình không có tư cách hỏi hành trình và kế hoạch hằng ngày của Thư Diệu. Y không có thân phận, y nên dùng thân phận bạn bè để hỏi hay là muốn dùng thân phận bạn giường để hỏi?
“Tôi không biết.” Lâm Mộ Thiên lắc đầu, trong lòng khó chịu.
“Sao anh lại cùng một chỗ với Vĩnh Trình?” Thư Diệu hỏi.
“Vừa vặn gặp.”
Âm nhạc ở hội trường buổi tiệc đang du dương, tập hợp đầy đủ những nhân vật nổi tiếng, nhưng Lâm Mộ Thiên lại không có tâm tình thưởng thức cảnh tượng hoa mỹ này.
Một lát sau, Thư Diệu lại hỏi: “Mộ Thiên, thật là như vậy sao? Tôi không hy vọng anh gạt tôi, anh hiểu chưa?”
Lâm Mộ Thiên sửng sốt.
Thư Diệu thế nhưng không tin y, Lâm Mộ Thiên cảm thấy mình càng ngày càng không hiểu Thư Diệu. Thư Diệu đối với y rất ôn nhu, vô luận là ở trên giường hay lúc bình thường cũng là như vậy. Nhưng sự ôn nhu của Thư Diệu có đôi khi làm cho y cảm thấy không quá chân thật.
“Mộ Thiên, anh có nghe tôi nói gì không?” Thư Diệu nâng mặt Lâm Mộ Thiên lên, phát hiện ánh mắt Lâm Mộ Thiên hỗn loạn, liền biết vừa rồi mình lỡ lời: “Anh không cần hiểu lầm ý của tôi.”
Y sao có thể hiểu lầm? Vừa rồi y đã nghe rất rõ ràng……
“……” Lâm Mộ Thiên cười khổ, nhíu mi.
“Anh không cần nghĩ lung tung.” ngữ khí Thư Diệu trở nên nhạt dần.
“Tôi không hỏi cậu là vì tôi tin tưởng cậu, cho nên cậu không cần giải thích với tôi.” Lâm Mộ Thiên rốt cục nói ra miệng, Thư Diệu gật gật đầu, trên mặt lại không có tươi cười, có điều thần sắc ôn nhu trong mắt kia nổi lên gợn sóng.
Lâm Mộ Thiên vẫn rất tin tưởng Thư Diệu, vì Thư Diệu luôn nói “ tin tưởng tôi”.
Lâm Mộ Thiên phát hiện Vĩnh Trình vẫn đứng ở bên cạnh nhìn. Vĩnh Trình tựa hồ rất bất mãn y thân mật với Thư Diệu, nhưng trong trường hợp này, Vĩnh Trình cũng không tiện cắt ngang y và Thư Diệu nói chuyện. Lâm Mộ Thiên bất đắc dĩ cười với Vĩnh Trình một cái, trên mặt Vĩnh Trình lộ ra biểu tình cười như ko cười, dùng thần ngữ (= động môi, nói ko phát ra âm) từ xa nói với Lâm Mộ Thiên “ nhanh lên”.
Lâm Mộ Thiên lại không để ý tới hắn, sau khi nói với Thư Diệu xong, liền đi về phía ngược hướng với Vĩnh Trình, Vĩnh Trình bất đắc dĩ đi theo lên.
Lúc này
Cửa hội trường có rất nhiều người mặc tây trang đen đi vào, tất cả mọi người hướng bên kia nhìn lại. Trang phục của những người này, ngay cả Lâm Mộ Thiên trì độn cũng biết đó là xã hội đen.
“Xin hỏi vị nào là Nhiên uỷ viên?” Người mặc tây trang đen đi đầu hỏi.
“Là tôi.”
Nhiên Nghị trấn định từ trong đám người đi ra.
“Thanh thiếu gia của Thanh bang chúng tôi biết ngài được chọn làm uỷ viên lập pháp nên mang riêng một món quà đến đây, cố ý vì ngài chúc mừng.” Người mặc tây trang đen kia nói xong, đã bảo mở đường.
Một cái đồng hồ lớn* được mười mấy người nâng tiến vào hội trường, toàn trường ồ lên một mảnh, Lâm Mộ Thiên lập tức nhìn về phía Nhiên Nghị.
Chỉ thấy, vốn sắc mặt Nhiên Nghị đang đắc ý, nháy mắt liền trở nên xanh mét.
(*: người Trung Quốc rất kiêng kỵ khi nhận được quà tặng là đồng hồ, đồng hồ có chức năng tính thời gian trôi qua theo từng ngày, từng giờ, từng phút… nên nó luôn được xem là biểu tượng mang tính tiêu cực của thời gian đối với con người. bị xem là biểu tượng đối lập với sự trường thọ: đoản thọ. Vì thế, không những đối với tuổi tác của con người, mà trong kinh doanh,… nhiều người vẫn xem đồng hồ là vật mang điềm xấu)
“Thay tôi truyền đạt đến Thanh thiếu gia nhà các người, ngày nào đó tôi nhất định đích thân tự đến cảm tạ hắn, ha ha.” Nhiên Nghị vẫn duy trì thân sĩ, tươi cười lại rét run, phát lạnh.
Nhạc đệm nho nhỏ này (= ý nói chuyện ko vui nhỏ nhặt) cũng không có ảnh hưởng đến tâm tình của quần chúng, chỉ có Lâm Mộ Thiên lại âm thầm kinh ngạc.
Thanh Dương cư nhiên tặng đồng hồ cho Nhiên Nghị, này rõ ràng là đang khiêu khích, thù này đã kết!
Cả đêm, Lâm Mộ Thiên đều cảm giác được có một cỗ tầm mắt lạnh như băng đang theo dõi phía sau lưng y (=..= khổ, có phải lỗi thúc đâu). Y không dám ngẩng đầu nhìn, bởi vì y biết đó là ai, y chỉ biết tận lực tránh đi.
“Sao anh không hỏi tôi muốn đi đâu?” Thư Diệu cảm thấy nam nhân không quan tâm mình.
Lâm Mộ Thiên cảm thấy dưới tình huống như vậy, mình không có tư cách hỏi hành trình và kế hoạch hằng ngày của Thư Diệu. Y không có thân phận, y nên dùng thân phận bạn bè để hỏi hay là muốn dùng thân phận bạn giường để hỏi?
“Tôi không biết.” Lâm Mộ Thiên lắc đầu, trong lòng khó chịu.
“Sao anh lại cùng một chỗ với Vĩnh Trình?” Thư Diệu hỏi.
“Vừa vặn gặp.”
Âm nhạc ở hội trường buổi tiệc đang du dương, tập hợp đầy đủ những nhân vật nổi tiếng, nhưng Lâm Mộ Thiên lại không có tâm tình thưởng thức cảnh tượng hoa mỹ này.
Một lát sau, Thư Diệu lại hỏi: “Mộ Thiên, thật là như vậy sao? Tôi không hy vọng anh gạt tôi, anh hiểu chưa?”
Lâm Mộ Thiên sửng sốt.
Thư Diệu thế nhưng không tin y, Lâm Mộ Thiên cảm thấy mình càng ngày càng không hiểu Thư Diệu. Thư Diệu đối với y rất ôn nhu, vô luận là ở trên giường hay lúc bình thường cũng là như vậy. Nhưng sự ôn nhu của Thư Diệu có đôi khi làm cho y cảm thấy không quá chân thật.
“Mộ Thiên, anh có nghe tôi nói gì không?” Thư Diệu nâng mặt Lâm Mộ Thiên lên, phát hiện ánh mắt Lâm Mộ Thiên hỗn loạn, liền biết vừa rồi mình lỡ lời: “Anh không cần hiểu lầm ý của tôi.”
Y sao có thể hiểu lầm? Vừa rồi y đã nghe rất rõ ràng……
“……” Lâm Mộ Thiên cười khổ, nhíu mi.
“Anh không cần nghĩ lung tung.” ngữ khí Thư Diệu trở nên nhạt dần.
“Tôi không hỏi cậu là vì tôi tin tưởng cậu, cho nên cậu không cần giải thích với tôi.” Lâm Mộ Thiên rốt cục nói ra miệng, Thư Diệu gật gật đầu, trên mặt lại không có tươi cười, có điều thần sắc ôn nhu trong mắt kia nổi lên gợn sóng.
Lâm Mộ Thiên vẫn rất tin tưởng Thư Diệu, vì Thư Diệu luôn nói “ tin tưởng tôi”.
Lâm Mộ Thiên phát hiện Vĩnh Trình vẫn đứng ở bên cạnh nhìn. Vĩnh Trình tựa hồ rất bất mãn y thân mật với Thư Diệu, nhưng trong trường hợp này, Vĩnh Trình cũng không tiện cắt ngang y và Thư Diệu nói chuyện. Lâm Mộ Thiên bất đắc dĩ cười với Vĩnh Trình một cái, trên mặt Vĩnh Trình lộ ra biểu tình cười như ko cười, dùng thần ngữ (= động môi, nói ko phát ra âm) từ xa nói với Lâm Mộ Thiên “ nhanh lên”.
Lâm Mộ Thiên lại không để ý tới hắn, sau khi nói với Thư Diệu xong, liền đi về phía ngược hướng với Vĩnh Trình, Vĩnh Trình bất đắc dĩ đi theo lên.
Lúc này
Cửa hội trường có rất nhiều người mặc tây trang đen đi vào, tất cả mọi người hướng bên kia nhìn lại. Trang phục của những người này, ngay cả Lâm Mộ Thiên trì độn cũng biết đó là xã hội đen.
“Xin hỏi vị nào là Nhiên uỷ viên?” Người mặc tây trang đen đi đầu hỏi.
“Là tôi.”
Nhiên Nghị trấn định từ trong đám người đi ra.
“Thanh thiếu gia của Thanh bang chúng tôi biết ngài được chọn làm uỷ viên lập pháp nên mang riêng một món quà đến đây, cố ý vì ngài chúc mừng.” Người mặc tây trang đen kia nói xong, đã bảo mở đường.
Một cái đồng hồ lớn* được mười mấy người nâng tiến vào hội trường, toàn trường ồ lên một mảnh, Lâm Mộ Thiên lập tức nhìn về phía Nhiên Nghị.
Chỉ thấy, vốn sắc mặt Nhiên Nghị đang đắc ý, nháy mắt liền trở nên xanh mét.
(*: người Trung Quốc rất kiêng kỵ khi nhận được quà tặng là đồng hồ, đồng hồ có chức năng tính thời gian trôi qua theo từng ngày, từng giờ, từng phút… nên nó luôn được xem là biểu tượng mang tính tiêu cực của thời gian đối với con người. bị xem là biểu tượng đối lập với sự trường thọ: đoản thọ. Vì thế, không những đối với tuổi tác của con người, mà trong kinh doanh,… nhiều người vẫn xem đồng hồ là vật mang điềm xấu)
“Thay tôi truyền đạt đến Thanh thiếu gia nhà các người, ngày nào đó tôi nhất định đích thân tự đến cảm tạ hắn, ha ha.” Nhiên Nghị vẫn duy trì thân sĩ, tươi cười lại rét run, phát lạnh.
Nhạc đệm nho nhỏ này (= ý nói chuyện ko vui nhỏ nhặt) cũng không có ảnh hưởng đến tâm tình của quần chúng, chỉ có Lâm Mộ Thiên lại âm thầm kinh ngạc.
Thanh Dương cư nhiên tặng đồng hồ cho Nhiên Nghị, này rõ ràng là đang khiêu khích, thù này đã kết!
Cả đêm, Lâm Mộ Thiên đều cảm giác được có một cỗ tầm mắt lạnh như băng đang theo dõi phía sau lưng y (=..= khổ, có phải lỗi thúc đâu). Y không dám ngẩng đầu nhìn, bởi vì y biết đó là ai, y chỉ biết tận lực tránh đi.
Đại Thúc Ngộ Thượng Lang
Tác giả: Mặc Kỳ Lân
319 chương | 2,573 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126: H
Chương 127: H
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132: H
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140: H
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146: H
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151: H
Chương 152: H
Chương 153: H
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169: H
Chương 170
Chương 171
Chương 172: H
Chương 173
Chương 174: H
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188: H
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264: H
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274: H
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294: H
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300: H
Chương 301
Chương 302
Chương 303
Chương 304
Chương 305
Chương 306
Chương 307
Chương 308
Chương 309
Chương 310
Chương 311
Chương 312
Chương 313
Chương 314
Chương 315
Chương 316: H
Chương 317: Phiên ngoại : Đêm tân hôn (Thượng)
Chương 318: Phiên ngoại : Đêm tân hôn (Hạ)
Chương 319: Phiên ngoại : Đêm tân hôn (Trung)
Không tìm thấy chương nào phù hợp