Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 10
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~8 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Hắn ngạc nhiên nhìn thấy ngón tay thon dài của Lâm Việt, động tác ôn nhu, chẫm rãi cởi bỏ áo của hắn, cho đến khi quần áo rộng mở, da thịt của hắn..... cơ hồ hoàn toàn bại lộ trong không khí, hiện ra trước mặt Lâm Việt.
Hắn khẽ trừng mắt.....
Trong não trống rỗng.
"Lâm Mộ Thiên, anh nghìn vạn lần đừng nhắm chặt mắt, nhất định phải hảo hảo nhìn thấy anh là được đàn ông "yêu thương" như thế nào." Lâm Việt chậm rãi cúi đầu, hé miệng, cằm ôn nhu hàm lấy "quả thực" ngây ngô trước ngực hắn....
Lâm Mộ Thiên trong đầu nhất thời nổ tung, nghiêm mặt đỏ lên, không thể tin nhìn Lâm Việt, nó thế nhưng l**m cắn nhũ thủ của hắn.....
"Em có biết hiện tại em đang làm cái gì không?! Lâm Việt, em.... em buông ra mau, anh không phải....."
Anh không phải đồng tính luyến ai.....
Những lời này Lâm Mộ Thiên còn chưa nói ra, Lâm Việt vương tay nhẹ nhàng niết lộng nhũ tiêm bên kia của hắn, vừa m*t vừa l**m, bất thình lình k*ch th*ch, khiến hắn cắn chặt môi.
Gương mặt tuấn mỹ của Lâm Việt tiến đến trước mắt hắn, cúi đầu hôn lấy hai má phiếm hồng, hắn dùng lực giãy dụa, muốn giãy, nhưng hai tay lại bị còng tay gắt gao khóa lấy, không thể thoát khỏi kềm chế, giãy dụa cuối cùng cũng chỉ phí công.
"Đừng lộn xộn, tay anh đã chảy máu rồi." Lâm Việt dán lấy hắn, vừa nhẹ giọng bên tai nói xong, vừa khẽ cắn bên tai hắn.
"Anh không có thứ ham mê này, Nhiên Nghị còn đang chờ anh, em thả anh ra đi." Lâm Mộ Thiên biết thanh âm của mình đang run rẩy.
Mưa ngoài trời, cứ như trước không ngừng.
Trong phòng, tràn ngập tiếng th* d*c khiến người đỏ mặt.
Lâm Việt ôm lấy mặt hắn, buộc hắn nhìn thẳng vào mình, hắn nhìn thấy, sự ôn nhu còn sót lại trong đôi mắt Lâm Việt, đang dần biến mất.
"Anh còn nhớ hay không, mười ba năm trước, một đứa bé năm tuổi, bị lão ba của anh nhẫn tâm đuổi ra khỏi Lâm gia, còn nhớ rõ không?" Lâm Việt ngữ khí trào phúng hỏi hắn, hai tay còn đang v**t v* trên người hắn.
Nháy mắt, sắc mặt Lâm Mộ Thiên trở nên xanh mét.
Lâm Việt thấy sắc mặt hắn càng ngày càng khó coi, ánh mắt cũng lóe lên, càng thấy hắn khó chịu, Lâm Việt liền cười đến càng vui vẻ.
"Em là...." Lâm Mộ Thiên run rẩy đôi môi, không ngừng lắc đầu. Không! Không phải.... người nọ không phải đã chết rồi sao....
"Anh là không phải rất sợ tôi trở về báo thù sao, vẻ mặt hiện tại của anh nói lên anh rất sợ tôi đúng không?" Lâm Việt vừa lòng nhìn thấy vẻ mặt hoài nghi đầy kích động của hắn, thừa dịp lúc hắn khiếp sự, liền đưa tay mạnh mẽ kéo lấy, xả quần hắn xuống.
"A!" Lâm Mộ Thiên kinh hô, trong lòng tràn ngập cảm giác bị vũ nhục. Chính mình là đàn ông, không nên như vậy, không được như vậy! Hắn đã nói rõ ràng, vì cái gì Lâm Việt còn muốn đối với hắn như vậy?
Thân thể bị bại lộ khiến Lâm Mộ Thiên đầy bụng khuất nhục, hắn dùng lực cắn chặt đôi môi, ánh mắt gắt gao trừng nhìn kẻ trước mắt, Lâm Việt đùa bỡn hai điểm trước ngực hắn, thường thường còn ở trước ngực hắn cắn một cái.
Lâm Việt.... không nên như thế....
"Cha của anh ngay cả người đàn bà của mình cũng nhẫn tâm giết, lão ta thực không phải là người, lúc đó anh cũng đã mười hai, mười ba tuổi rồi, anh sẽ không quên được ái đêm tanh mùi máu đó đi!"
"Đừng nói nữa...." Lâm Mộ Thiên cảm thấy sợ hãi.
"Anh còn nhớ rõ đúng không, lão cha của anh quả thực là thằng điên!"
"Ư...."
"Chết sớm như vậy là xứng đáng! Đây là báo ứng! Báo ứng!" Tiếng cười càn rỡ của Lâm Việt làm cho hắn trong lòng khó chịu.
"Không phải, không phải...." Lâm Mộ Thiên lắc đầu, nhưng lại không thể phủ nhận ba của mình đã làm quá nhiều chuyện xấu, cuối cùng mới thê thảm như vậy, nhưng người kia thủy chung là ba của hắn!
Hắn không muốn ai lại vũ nhục người cha đã khuất của mình!
"Cha của anh một cây đánh chết mẹ tôi, mẹ tôi năm đó là người đàn bà mà lão yêu nhất, anh nói lão như thế nào mà hạ thủ được?"
Giờ phút này, Lâm Việt giống như biến thành một tên ác quỷ từ địa ngục, nụ cười của Lâm Việt tuy rằng rất đẹp, nhưng trong mắt hắn lại rất đáng sợ!
"Cho dù người đàn bà của lão có tình nhân bên ngoài, lão cũng không thể tùy tiện giết người, lão đúng là phát rồ, anh nói có phải hay không?" Môi Lâm Việt dán lên ỏổ hắn, lúc nặng lúc nhẹ l**m cắn.
"Khốn nạn câm mồm! Không cho mày vũ nhục ba tao!" Lâm Mộ Thiên không thể nhịn được nữa kêu lên, ba hắn đã chết, Lâm Việt sao lại đối với người chết còn ác độc như thế!
Hắn khẽ trừng mắt.....
Trong não trống rỗng.
"Lâm Mộ Thiên, anh nghìn vạn lần đừng nhắm chặt mắt, nhất định phải hảo hảo nhìn thấy anh là được đàn ông "yêu thương" như thế nào." Lâm Việt chậm rãi cúi đầu, hé miệng, cằm ôn nhu hàm lấy "quả thực" ngây ngô trước ngực hắn....
Lâm Mộ Thiên trong đầu nhất thời nổ tung, nghiêm mặt đỏ lên, không thể tin nhìn Lâm Việt, nó thế nhưng l**m cắn nhũ thủ của hắn.....
"Em có biết hiện tại em đang làm cái gì không?! Lâm Việt, em.... em buông ra mau, anh không phải....."
Anh không phải đồng tính luyến ai.....
Những lời này Lâm Mộ Thiên còn chưa nói ra, Lâm Việt vương tay nhẹ nhàng niết lộng nhũ tiêm bên kia của hắn, vừa m*t vừa l**m, bất thình lình k*ch th*ch, khiến hắn cắn chặt môi.
Gương mặt tuấn mỹ của Lâm Việt tiến đến trước mắt hắn, cúi đầu hôn lấy hai má phiếm hồng, hắn dùng lực giãy dụa, muốn giãy, nhưng hai tay lại bị còng tay gắt gao khóa lấy, không thể thoát khỏi kềm chế, giãy dụa cuối cùng cũng chỉ phí công.
"Đừng lộn xộn, tay anh đã chảy máu rồi." Lâm Việt dán lấy hắn, vừa nhẹ giọng bên tai nói xong, vừa khẽ cắn bên tai hắn.
"Anh không có thứ ham mê này, Nhiên Nghị còn đang chờ anh, em thả anh ra đi." Lâm Mộ Thiên biết thanh âm của mình đang run rẩy.
Mưa ngoài trời, cứ như trước không ngừng.
Trong phòng, tràn ngập tiếng th* d*c khiến người đỏ mặt.
Lâm Việt ôm lấy mặt hắn, buộc hắn nhìn thẳng vào mình, hắn nhìn thấy, sự ôn nhu còn sót lại trong đôi mắt Lâm Việt, đang dần biến mất.
"Anh còn nhớ hay không, mười ba năm trước, một đứa bé năm tuổi, bị lão ba của anh nhẫn tâm đuổi ra khỏi Lâm gia, còn nhớ rõ không?" Lâm Việt ngữ khí trào phúng hỏi hắn, hai tay còn đang v**t v* trên người hắn.
Nháy mắt, sắc mặt Lâm Mộ Thiên trở nên xanh mét.
Lâm Việt thấy sắc mặt hắn càng ngày càng khó coi, ánh mắt cũng lóe lên, càng thấy hắn khó chịu, Lâm Việt liền cười đến càng vui vẻ.
"Em là...." Lâm Mộ Thiên run rẩy đôi môi, không ngừng lắc đầu. Không! Không phải.... người nọ không phải đã chết rồi sao....
"Anh là không phải rất sợ tôi trở về báo thù sao, vẻ mặt hiện tại của anh nói lên anh rất sợ tôi đúng không?" Lâm Việt vừa lòng nhìn thấy vẻ mặt hoài nghi đầy kích động của hắn, thừa dịp lúc hắn khiếp sự, liền đưa tay mạnh mẽ kéo lấy, xả quần hắn xuống.
"A!" Lâm Mộ Thiên kinh hô, trong lòng tràn ngập cảm giác bị vũ nhục. Chính mình là đàn ông, không nên như vậy, không được như vậy! Hắn đã nói rõ ràng, vì cái gì Lâm Việt còn muốn đối với hắn như vậy?
Thân thể bị bại lộ khiến Lâm Mộ Thiên đầy bụng khuất nhục, hắn dùng lực cắn chặt đôi môi, ánh mắt gắt gao trừng nhìn kẻ trước mắt, Lâm Việt đùa bỡn hai điểm trước ngực hắn, thường thường còn ở trước ngực hắn cắn một cái.
Lâm Việt.... không nên như thế....
"Cha của anh ngay cả người đàn bà của mình cũng nhẫn tâm giết, lão ta thực không phải là người, lúc đó anh cũng đã mười hai, mười ba tuổi rồi, anh sẽ không quên được ái đêm tanh mùi máu đó đi!"
"Đừng nói nữa...." Lâm Mộ Thiên cảm thấy sợ hãi.
"Anh còn nhớ rõ đúng không, lão cha của anh quả thực là thằng điên!"
"Ư...."
"Chết sớm như vậy là xứng đáng! Đây là báo ứng! Báo ứng!" Tiếng cười càn rỡ của Lâm Việt làm cho hắn trong lòng khó chịu.
"Không phải, không phải...." Lâm Mộ Thiên lắc đầu, nhưng lại không thể phủ nhận ba của mình đã làm quá nhiều chuyện xấu, cuối cùng mới thê thảm như vậy, nhưng người kia thủy chung là ba của hắn!
Hắn không muốn ai lại vũ nhục người cha đã khuất của mình!
"Cha của anh một cây đánh chết mẹ tôi, mẹ tôi năm đó là người đàn bà mà lão yêu nhất, anh nói lão như thế nào mà hạ thủ được?"
Giờ phút này, Lâm Việt giống như biến thành một tên ác quỷ từ địa ngục, nụ cười của Lâm Việt tuy rằng rất đẹp, nhưng trong mắt hắn lại rất đáng sợ!
"Cho dù người đàn bà của lão có tình nhân bên ngoài, lão cũng không thể tùy tiện giết người, lão đúng là phát rồ, anh nói có phải hay không?" Môi Lâm Việt dán lên ỏổ hắn, lúc nặng lúc nhẹ l**m cắn.
"Khốn nạn câm mồm! Không cho mày vũ nhục ba tao!" Lâm Mộ Thiên không thể nhịn được nữa kêu lên, ba hắn đã chết, Lâm Việt sao lại đối với người chết còn ác độc như thế!
Đại Thúc Ngộ Thượng Lang
Tác giả: Mặc Kỳ Lân
319 chương | 2,343 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126: H
Chương 127: H
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132: H
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140: H
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146: H
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151: H
Chương 152: H
Chương 153: H
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169: H
Chương 170
Chương 171
Chương 172: H
Chương 173
Chương 174: H
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188: H
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264: H
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274: H
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294: H
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300: H
Chương 301
Chương 302
Chương 303
Chương 304
Chương 305
Chương 306
Chương 307
Chương 308
Chương 309
Chương 310
Chương 311
Chương 312
Chương 313
Chương 314
Chương 315
Chương 316: H
Chương 317: Phiên ngoại : Đêm tân hôn (Thượng)
Chương 318: Phiên ngoại : Đêm tân hôn (Hạ)
Chương 319: Phiên ngoại : Đêm tân hôn (Trung)
Không tìm thấy chương nào phù hợp