Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 225: Đau lòng
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~10 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Ông cụ Vương là người sở hữu căn nhà này, nhưng sau đó ông bị bệnh phải nằm viện, chưa kịp sang tên căn nhà cho Vương Nhã Lộ thì đã qua đời. Đám con cháu bất hiếu của ông cụ Vương nhân cơ hội này muốn lấy lại căn nhà.
Ở thành phố Đồng, những căn nhà như thế này vẫn khá đáng giá.
“Căn nhà này bao nhiêu tiền?” Dương Thiên hỏi.
Hắn không muốn lãng phí thời gian cãi cọ với những người này.
“Hả? Cậu muốn mua căn nhà này?” Người đàn ông trung niên cười khẩy: “Nhà của chúng tôi là nhà cổ đấy! Trên thị trường có giá từ sáu trăm nghìn đến một triệu!”
“Tôi trả một triệu, các người chuyển quyền sở hữu căn nhà này sang cho Vương Nhã Lộ!” Dương Thiên nói thẳng.
“Anh Tiểu Thiên!” Vương Nhã Lộ kéo góc áo Dương Thiên.
Dương Thiên mỉm cười nhìn cô, ra hiệu không có việc gì.
Người đàn ông trung niên nghe thấy Dương Thiên trả lời nhanh chóng như thế thì âm thầm ảo não, tự mắng mình ngu ngốc, biết thế đã báo giá cao hơn rồi. Ông ta thương lượng với mấy người kia một chút, sau đó nói với Dương Thiên: “Cũng được! Chỉ cần chúng tôi nhận được tiền thì quyền sở hữu ngôi nhà này sẽ thuộc về Vương Nhã Lộ. Sau này chúng tôi sẽ không bao giờ tới làm phiền cô ta nữa.”
Dương Thiên lập tức chuyển cho bọn họ một triệu, sau đó đi làm thủ tục chuyển nhượng.
“Từ giờ trở đi, căn nhà này hoàn toàn thuộc về Vương Nhã Lộ! Nếu sau này tôi biết có người tới quấy rầy Vương Nhã Lộ thì tôi sẽ không khách khí đâu!” Dương Thiên lạnh lùng nói. Nói xong, hắn nhặt một viên đá to bằng bàn tay, bóp nát thành bột mịn!
“Vâng! Vâng! Chúng tôi sẽ không quấy rầy cô ta đâu!” Mấy người kia sợ hãi gật đầu, sau đó nhanh chóng rời đi.
Thực ra Dương Thiên còn có một cách giải quyết bạo lực hơn, nhưng vì Vương Nhã Lộ không phải cháu gái ruột của ông cụ Vương nên hắn cũng không muốn làm mọi chuyện trở nên rắc rối. Thế nên, Dương Thiên quyết định dùng tiền để giải quyết.
“Anh Tiểu Thiên, cảm ơn anh!” Vương Nhã Lộ cảm ơn Dương Thiên.
“Không cần cảm ơn anh! Chỉ tiếc ông cụ Vương là người tốt, thế mà lại có những người con như thế này! Anh cũng không có cơ hội gặp mặt ông lần cuối.” Dương Thiên nói.
“Khi ông nội ra đi vô cùng thanh thản, không hề đau đớn chút nào! Em nghĩ ông nội nhất định sẽ được lên thiên đường, tận hưởng hạnh phúc.” Vương Nhã Lộ nói, giọng nói còn mang theo giọng mũi khàn khàn.
Sau đó, Vương Nhã Lộ dẫn Dương Thiên tới mộ của ông cụ Vương.
“Ông nội, con đưa anh Tiểu Thiên tới thăm ông đây. Lúc ông ở trong bệnh viện không phải vẫn luôn khen ngợi anh Tiểu Thiên đó sao? Bây giờ anh ấy đến rồi. Ông ở trên trời nhìn thấy có vui không? Bây giờ Lộ Lộ rất ổn, ông không cần phải lo lắng cho con đâu. Lộ Lộ cũng sẽ tự chăm sóc bản thân mình, con không còn là trẻ con nữa, sẽ không làm ông phải lo lắng đâu.”
Vương Nhã Lộ đứng trước mộ ông nội, chậm rãi nói như đang trò chuyện lúc ông cụ Vương còn sống.
“Ông nội, thì ra con được ông nhặt về nuôi. Sao ông không nói cho con biết? Có phải ông sợ con buồn không? Không sao, ông nội, cho dù con được ông nhặt về nhưng con cũng sẽ mãi mãi là cháu gái ruột của ông! Ông cũng mãi mãi là ông nội của con!”
Vương Nhã Lộ nói đến đây thì không cầm được nước mắt.
“Ông nội, anh Tiểu Thiên đã mua lại ngôi nhà của chúng ta rồi, sau này đám người xấu đó sẽ không tới làm loạn nữa. Đó là nhà của chúng ta! Ông nội, bây giờ Lộ Lộ đã biết kiếm tiền rồi, sao ông không cho con cơ hội báo đáp ông?”
Vương Nhã Lộ khóc nức nở: “Ông nội, ông đi rồi, từ giờ Lộ Lộ chỉ còn một mình.”
Vương Nhã Lộ quỳ trên mặt đất khóc lớn.
Dương Thiên yên lặng đứng sau lưng cô, trầm mặc không nói.
Trên bầu trời thỉnh thoảng lại truyền đến những tiếng chim tước kêu, nghe như tiếng ai đang nức nở.
Qua một hồi lâu, Vương Nhã Lộ lau khô những giọt nước mắt, ngại ngùng nhìn Dương Thiên nói: “Anh Tiểu Thiên, thật thất lễ quá, để anh đợi lâu rồi.”
Đem hết nỗi ưu phiền của mình nói ra ngoài, Vương Nhã Lộ cảm thấy tâm trạng tốt hơn rất nhiều.
Dương Thiên lắc lắc đầu nói: “Bây giờ ông cụ Vương đã từ trần, anh tin ông ở trên thiên đường cũng hy vọng nhìn thấy em sống vui vẻ hạnh phúc, vì thế em đừng quá đau lòng nữa.”
Vương Nhã Lộ đáp: “Anh Tiểu Thiên, em biết, em không sao đâu, anh không cần quá lo lắng.”
Dương Thiên nhìn Vương Nhã Lộ nói: “Hậu sự của ông cụ Vương đã giải quyết xong rồi, em định quay về trường học hay ở lại thành phố Đồng một thời gian?”
“Ông luôn mong muốn em có thể học xong đại học, vì vậy em sẽ không từ bỏ nghiệp học hành đâu.”, Vương Nhã Lộ đáp.
“Vậy thì tốt! Anh đưa em về trường!”, Dương Thiên đề nghị.
“Cảm ơn anh Tiểu Thiên, tiền viện phí của ông, còn có một triệu tệ tiền mua nhà kia, em nhất định sẽ trả toàn bộ cho anh.”, Vương Nhã Lộ nói cảm ơn, trong mắt đầy cảm kích nhìn Dương Thiên.
“Không sao đâu, tiền đó không trả cũng không sao!”, Dương Thiên cười nói.
Vương Nhã Lộ kiên quyết lắc đầu. Cô đã hạ quyết tâm, nhất định phải nỗ lực kiếm tiền trả cho Dương Thiên.
Dương Thiên bất đắc dĩ đành phải đồng ý với cô.
Hắn cùng Vương Nhã Lộ quay về thu dọn nhà cửa một chút. Vương Nhã Lộ nhìn căn nhà, trong mắt tràn đầy hoài niệm. Đây là nơi mà cô và ông cụ Vương đã sống cùng nhau mấy chục năm. Nhà vẫn còn, nhưng người thì không còn, cô lần sau quay về cũng chỉ lủi thủi một mình. Không còn ai yêu thương cô, đợi cô trở về nhà như thế nữa.
“Đi thôi!”, Dương Thiên ở bên cạnh Vương Nhã Lộ nói.
Ở thành phố Đồng, những căn nhà như thế này vẫn khá đáng giá.
“Căn nhà này bao nhiêu tiền?” Dương Thiên hỏi.
Hắn không muốn lãng phí thời gian cãi cọ với những người này.
“Hả? Cậu muốn mua căn nhà này?” Người đàn ông trung niên cười khẩy: “Nhà của chúng tôi là nhà cổ đấy! Trên thị trường có giá từ sáu trăm nghìn đến một triệu!”
“Tôi trả một triệu, các người chuyển quyền sở hữu căn nhà này sang cho Vương Nhã Lộ!” Dương Thiên nói thẳng.
“Anh Tiểu Thiên!” Vương Nhã Lộ kéo góc áo Dương Thiên.
Dương Thiên mỉm cười nhìn cô, ra hiệu không có việc gì.
Người đàn ông trung niên nghe thấy Dương Thiên trả lời nhanh chóng như thế thì âm thầm ảo não, tự mắng mình ngu ngốc, biết thế đã báo giá cao hơn rồi. Ông ta thương lượng với mấy người kia một chút, sau đó nói với Dương Thiên: “Cũng được! Chỉ cần chúng tôi nhận được tiền thì quyền sở hữu ngôi nhà này sẽ thuộc về Vương Nhã Lộ. Sau này chúng tôi sẽ không bao giờ tới làm phiền cô ta nữa.”
Dương Thiên lập tức chuyển cho bọn họ một triệu, sau đó đi làm thủ tục chuyển nhượng.
“Từ giờ trở đi, căn nhà này hoàn toàn thuộc về Vương Nhã Lộ! Nếu sau này tôi biết có người tới quấy rầy Vương Nhã Lộ thì tôi sẽ không khách khí đâu!” Dương Thiên lạnh lùng nói. Nói xong, hắn nhặt một viên đá to bằng bàn tay, bóp nát thành bột mịn!
“Vâng! Vâng! Chúng tôi sẽ không quấy rầy cô ta đâu!” Mấy người kia sợ hãi gật đầu, sau đó nhanh chóng rời đi.
Thực ra Dương Thiên còn có một cách giải quyết bạo lực hơn, nhưng vì Vương Nhã Lộ không phải cháu gái ruột của ông cụ Vương nên hắn cũng không muốn làm mọi chuyện trở nên rắc rối. Thế nên, Dương Thiên quyết định dùng tiền để giải quyết.
“Anh Tiểu Thiên, cảm ơn anh!” Vương Nhã Lộ cảm ơn Dương Thiên.
“Không cần cảm ơn anh! Chỉ tiếc ông cụ Vương là người tốt, thế mà lại có những người con như thế này! Anh cũng không có cơ hội gặp mặt ông lần cuối.” Dương Thiên nói.
“Khi ông nội ra đi vô cùng thanh thản, không hề đau đớn chút nào! Em nghĩ ông nội nhất định sẽ được lên thiên đường, tận hưởng hạnh phúc.” Vương Nhã Lộ nói, giọng nói còn mang theo giọng mũi khàn khàn.
Sau đó, Vương Nhã Lộ dẫn Dương Thiên tới mộ của ông cụ Vương.
“Ông nội, con đưa anh Tiểu Thiên tới thăm ông đây. Lúc ông ở trong bệnh viện không phải vẫn luôn khen ngợi anh Tiểu Thiên đó sao? Bây giờ anh ấy đến rồi. Ông ở trên trời nhìn thấy có vui không? Bây giờ Lộ Lộ rất ổn, ông không cần phải lo lắng cho con đâu. Lộ Lộ cũng sẽ tự chăm sóc bản thân mình, con không còn là trẻ con nữa, sẽ không làm ông phải lo lắng đâu.”
Vương Nhã Lộ đứng trước mộ ông nội, chậm rãi nói như đang trò chuyện lúc ông cụ Vương còn sống.
“Ông nội, thì ra con được ông nhặt về nuôi. Sao ông không nói cho con biết? Có phải ông sợ con buồn không? Không sao, ông nội, cho dù con được ông nhặt về nhưng con cũng sẽ mãi mãi là cháu gái ruột của ông! Ông cũng mãi mãi là ông nội của con!”
Vương Nhã Lộ nói đến đây thì không cầm được nước mắt.
“Ông nội, anh Tiểu Thiên đã mua lại ngôi nhà của chúng ta rồi, sau này đám người xấu đó sẽ không tới làm loạn nữa. Đó là nhà của chúng ta! Ông nội, bây giờ Lộ Lộ đã biết kiếm tiền rồi, sao ông không cho con cơ hội báo đáp ông?”
Vương Nhã Lộ khóc nức nở: “Ông nội, ông đi rồi, từ giờ Lộ Lộ chỉ còn một mình.”
Vương Nhã Lộ quỳ trên mặt đất khóc lớn.
Dương Thiên yên lặng đứng sau lưng cô, trầm mặc không nói.
Trên bầu trời thỉnh thoảng lại truyền đến những tiếng chim tước kêu, nghe như tiếng ai đang nức nở.
Qua một hồi lâu, Vương Nhã Lộ lau khô những giọt nước mắt, ngại ngùng nhìn Dương Thiên nói: “Anh Tiểu Thiên, thật thất lễ quá, để anh đợi lâu rồi.”
Đem hết nỗi ưu phiền của mình nói ra ngoài, Vương Nhã Lộ cảm thấy tâm trạng tốt hơn rất nhiều.
Dương Thiên lắc lắc đầu nói: “Bây giờ ông cụ Vương đã từ trần, anh tin ông ở trên thiên đường cũng hy vọng nhìn thấy em sống vui vẻ hạnh phúc, vì thế em đừng quá đau lòng nữa.”
Vương Nhã Lộ đáp: “Anh Tiểu Thiên, em biết, em không sao đâu, anh không cần quá lo lắng.”
Dương Thiên nhìn Vương Nhã Lộ nói: “Hậu sự của ông cụ Vương đã giải quyết xong rồi, em định quay về trường học hay ở lại thành phố Đồng một thời gian?”
“Ông luôn mong muốn em có thể học xong đại học, vì vậy em sẽ không từ bỏ nghiệp học hành đâu.”, Vương Nhã Lộ đáp.
“Vậy thì tốt! Anh đưa em về trường!”, Dương Thiên đề nghị.
“Cảm ơn anh Tiểu Thiên, tiền viện phí của ông, còn có một triệu tệ tiền mua nhà kia, em nhất định sẽ trả toàn bộ cho anh.”, Vương Nhã Lộ nói cảm ơn, trong mắt đầy cảm kích nhìn Dương Thiên.
“Không sao đâu, tiền đó không trả cũng không sao!”, Dương Thiên cười nói.
Vương Nhã Lộ kiên quyết lắc đầu. Cô đã hạ quyết tâm, nhất định phải nỗ lực kiếm tiền trả cho Dương Thiên.
Dương Thiên bất đắc dĩ đành phải đồng ý với cô.
Hắn cùng Vương Nhã Lộ quay về thu dọn nhà cửa một chút. Vương Nhã Lộ nhìn căn nhà, trong mắt tràn đầy hoài niệm. Đây là nơi mà cô và ông cụ Vương đã sống cùng nhau mấy chục năm. Nhà vẫn còn, nhưng người thì không còn, cô lần sau quay về cũng chỉ lủi thủi một mình. Không còn ai yêu thương cô, đợi cô trở về nhà như thế nữa.
“Đi thôi!”, Dương Thiên ở bên cạnh Vương Nhã Lộ nói.
Cường Giả Đô Thị
Tác giả: Khuynh Tâm Nhĩ Nha
300 chương | 2,639 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Dương Thiên Béo Ú 1
Chương 2: 2: Dương Thiên Béo Ú 2
Chương 3: 3: Người Nhà
Chương 4: 4: Bảo Vật Dưới Biển
Chương 5: 5: Luyện Thể Quyết
Chương 6: 6: Bán Tôm Hùm
Chương 7: 7: Sáu Trăm Nghìn
Chương 8: 8: Chuyển Nhà
Chương 9: 9: Rèn Luyện 1
Chương 10: 10: Rèn Luyện 2
Chương 11: 11: Tôm Hùm Khổng Lồ
Chương 12: 12: Trại Chăn Nuôi
Chương 13: 13: Tắm Dược Liệu 1
Chương 14: 14: Tắm Dược Liệu 2
Chương 15: 15: Mâu Thuẫn
Chương 16: 16: Bị Tập Kích 1
Chương 17: 17: Bị Tập Kích 2
Chương 18: 18: Lột Xác
Chương 19: 19: Mở Ra Luyện Thịt Cảnh
Chương 20: 20: Rắn Biển Nhỏ Đổi Màu 1
Chương 21: 21: Rắn Biển Nhỏ Đổi Màu 2
Chương 22: 22: Trả Thù Trương Tiến
Chương 23: 23: Phong Ba Vẫn Tiếp Diễn
Chương 24: 24: Họa Vô Đơn Chí 1
Chương 25: 25: Họa Vô Đơn Chí 2
Chương 26: 26: Trên Tàu Hỏa
Chương 27: 27: Đại Học
Chương 28: 28: Bảng Xếp Hạng Hoa Khôi
Chương 29: 29: Bia Đỡ Đạn 1
Chương 30: 30: Bia Đỡ Đạn 2
Chương 31: 31: Mâu Thuẫn Trong Lúc Huấn Luyện Quân Sự
Chương 32: 32: Chạy Bộ 1
Chương 33: 33: Chạy Bộ 2
Chương 34: 34: Đọ Sức Với Huấn Luyện Viên
Chương 35: 35: Kết Thúc Huấn Luyện Quân Sự
Chương 36: 36: Bé Gái Bị Rơi Xuống Nước 1
Chương 37: 37: Bé Gái Bị Rơi Xuống Nước 2
Chương 38: 38: Nhân Sâm
Chương 39: 39: Trận Hỏa Hoạn Kinh Thiên Động Địa 1
Chương 40: 40: Trận Hỏa Hoạn Kinh Thiên Động Địa 2
Chương 41: 41: Dị Năng Giả
Chương 42: 42: Long Tổ 1
Chương 43: 43: Long Tổ 2
Chương 44: 44: Căn Cứ Của Long Tổ
Chương 45: 45: Gia Nhập Long Tổ
Chương 46: 46: Nguyên Tố Hải Dương Hệ Thủy! Linh Lực Thành Đá! 1
Chương 47: 47: Nguyên Tố Hải Dương Hệ Thủy! Linh Lực Thành Đá! 2
Chương 48: 48: Lão Giả Thần Bí
Chương 49: 49: Lấy Một Địch Trăm 1
Chương 50: 50: Lấy Một Địch Trăm 2
Chương 51: 51: Thu Phục Bang Hổ
Chương 52: 52: Bang Chiến
Chương 53: 53: Phùng Thiếu Phong Bị Đánh 1
Chương 54: 54: Phùng Thiếu Phong Bị Đánh 2
Chương 55: 55: Đổi Nhân Sâm Ngàn Năm
Chương 56: 56: Luyện Thịt Viên Mãn Cấp D Đỉnh Phong
Chương 57: 57: Mời Hoa Khôi Ăn Cơm 1
Chương 58: 58: Mời Hoa Khôi Ăn Cơm 2
Chương 59: 59: Khoảnh Khắc Mạo Hiểm
Chương 60: 60: Gặp Gỡ Tịch Mộng Dao
Chương 61: 61: Bạn Trai Của Tần Ngữ Huyên 1
Chương 62: 62: Bạn Trai Của Tần Ngữ Huyên 2
Chương 63: 63: Bất Đồng
Chương 64: 64: Tụ Tập 1
Chương 65: 65: Tụ Tập 2
Chương 66: 66: Hành Động
Chương 67: 67: Nực Cười 1
Chương 68: 68: Nực Cười 2
Chương 69: 69: Có Thể Thả Các Cô Ấy Đi Được Không
Chương 70: 70: Đánh Nhau 1
Chương 71: 71: Đánh Nhau 2
Chương 72: 72: Tin Tức
Chương 73: 73: Hủy Diệt Bang Thành
Chương 74: 74: Con Kiến 1
Chương 75: 75: Con Kiến 2
Chương 76: 76: Ninja Tái Xuất
Chương 77: 77: Phát Rồ 1
Chương 78: 78: Phát Rồ 2
Chương 79: 79: Cứu Người
Chương 80: 80: Cường Giả Cấp B
Chương 81: 81: Bí Cảnh Sahara 1
Chương 82: 82: Bí Cảnh Sahara 2
Chương 83: 83: Quả Huyền Cảnh Vương
Chương 84: 84: Năm Đại Thế Lực Đỉnh Cấp
Chương 85: 85: Rơi Xuống Vách Núi 1
Chương 86: 86: Rơi Xuống Vách Núi 2
Chương 87: 87: Ước Mơ Của Long Thiên Y
Chương 88: 88: Tiểu Quang Lại Xuất Hiện
Chương 89: 89: Nhụy Hoa Màu Tím 1
Chương 90: 90: Nhụy H0a Màu Tím 2
Chương 91: 91: Quả Huyền Cảnh Xuất Hiện
Chương 92: 92: Giao Dịch
Chương 93: 93: Đau Lòng 1
Chương 94: 94: Đau Lòng 2
Chương 95: 95: Bị Mắc Kẹt
Chương 96: 96: Điên Cuồng 1
Chương 97: 97: Điên Cuồng 2
Chương 98: 98: Thoát Khỏi
Chương 99: 99: Hoạt Náo Viên
Chương 100: 100: Phần Thưởng Lớn 1
Chương 101: 101: Phần Thưởng Lớn 2
Chương 102: 102: Cực Địa Phong Nhận
Chương 103: 103: Kết Thúc Tặng Quà
Chương 104: 104: Mua Nhà 1
Chương 105: 105: Mua Nhà 2
Chương 106: 106: Biệt Thự Số 3
Chương 107: 107: Không Mua Nổi
Chương 108: 108: Thay Đổi 1
Chương 109: 109: Thay Đổi 2
Chương 110: 110: Tổ Trưởng Long Tổ
Chương 111: 111: Tranh Luận 1
Chương 112: 112: Tranh Luận 2
Chương 113: 113: Ngoan Cố
Chương 114: 114: Tức Giận
Chương 115: 115: Rời Khỏi Long Tổ 1
Chương 116: 116: Rời Khỏi Long Tổ 2
Chương 117: 117: Đánh Gãy Tay Chân
Chương 118: 118: Mình Vẫn Còn Một Gia Đình Cần Được Bảo Vệ!
Chương 119: 119: Tỉnh Lại 1
Chương 120: 120: Tỉnh Lại 2
Chương 121: 121: Anh Em Dương Lâm Dương Hy
Chương 122: 122: Liên Minh Chúng Thần 1
Chương 123: 123: Liên Minh Chúng Thần 2
Chương 124: 124: Vật Chất Kỳ Lạ Màu Xám
Chương 125: 125: Chấn Động 1
Chương 126: 126: Chấn Động 2
Chương 127: 127: Khôi Phục
Chương 128: 128: Tiến Vào Cấp C!
Chương 129: 129: Cường Giả Mạnh Nhất Thế Giới
Chương 130: 130: Cường Giả Mạnh Nhất Thế Giới 2
Chương 131: 131: Gặp Lại Tiểu Nam Nam
Chương 132: 132: Không Vừa Mắt 1
Chương 133: 133: Không Vừa Mắt 2
Chương 134: 134: Đới Văn Quân
Chương 135: 135: Ngụy Trang
Chương 136: 136: Tiểu Nam Nam Bị Bắt 1
Chương 137: 137: Tiểu Nam Nam Bị Bắt 2
Chương 138: 138: Thay Đổi Tính Cách
Chương 139: 139: Vảy Ngược 1
Chương 140: 140: Vảy Ngược 2
Chương 141: 141: Cường Giả Tạo Ra Quy Tắc
Chương 142: 142: Động Thủ 1
Chương 143: 143: Động Thủ 2
Chương 144: 144: Mạnh Mẽ
Chương 145: 145: Giúp Đỡ
Chương 146: 146: Không Hề Sợ Hãi 1
Chương 147: 147: Không Hề Sợ Hãi 2
Chương 148: 148: Trận Đấu Giữa Những Siêu Nhân!
Chương 149: 149: Thiếu Tá Dương
Chương 150: 150: Thiếu Tá Dương 2
Chương 151: 151: Uy Lực Của Chiến Vương Quyết
Chương 152: 152: Nhân Tình
Chương 153: 153: Chủ Động Tấn Công 1
Chương 154: 154: Chủ Động Tấn Công 2
Chương 155: 155: Jack Chết!
Chương 156: 156: Cấp C Trung Kì!
Chương 157: 157: Hữu Nghị 1
Chương 158: 158: Hữu Nghị 2
Chương 159: 159: Thổ Lộ
Chương 160: 160: Khổ Tâm 1
Chương 161: 161: Khổ Tâm 2
Chương 162: 162: Phòng Livestream Của Vương Nhã Lộ
Chương 163: 163: Chuẩn Bị Về Nhà 1
Chương 164: 164: Chuẩn Bị Về Nhà 2
Chương 165: 165: Người Nhà
Chương 166: 166: Cuối Cùng Cũng Về Tới Nhà
Chương 167: 167: Ấm Áp
Chương 168: 168: Nhà Mới 1
Chương 169: 169: Nhà Mới
Chương 170: 170: Điều Kỳ Lạ Dưới Đáy Biển
Chương 171: 171: Đón Năm Mới
Chương 172: 172: Tiến Bộ Vượt Bậc 1
Chương 173: 173: Tiến Bộ Vượt Bậc 2
Chương 174: 174: Ủy Thác
Chương 175: 175: Không Chút Kiêng Kỵ
Chương 176: 176: Không Chịu Nổi Một Đòn 1
Chương 177: 177: Không Chịu Nổi Một Đòn 2
Chương 178: 178: Khắp Nơi Đều Chú Ý
Chương 179: 179: Tranh Chấp 1
Chương 180: 180: Tranh Chấp 2
Chương 181: 181: Nổi Giận
Chương 182: 182: Thỏa Hiệp 1
Chương 183: 183: Thỏa Hiệp 2
Chương 184: 184: Chia Tay
Chương 185: 185: Mưa Gió Ập Đến
Chương 186: 186: Tửu Lầu Phúc Tinh 1
Chương 187: 187: Tửu Lầu Phúc Tinh 2
Chương 188: 188: Xung Đột
Chương 189: 189: Nhục Nhã 1
Chương 190: 190: Nhục Nhã 2
Chương 191: 191: Lâm Kiến Sinh
Chương 192: 192: Đồ Hèn Nhát
Chương 193: 193: Đánh Lén 1
Chương 194: 194: Đánh Lén 2
Chương 195: 195: Bức Lui
Chương 196: 196: Bỏ Lỡ 1
Chương 197: 197: Bỏ Lỡ 2
Chương 198: 198: Từng Là Vương Giả
Chương 199: 199: Hợp Tác
Chương 200: 200: Vây Đánh 1
Chương 201: 201: Vây Đánh 2
Chương 202: 202: Treo Thưởng
Chương 203: 203: Áo Giáp Màu Vàng 1
Chương 204: 204: Áo Giáp Màu Vàng 2
Chương 205: 205: Thành Phố Hải Truy Hung
Chương 206: 206: Luyện Gân Viên Mãn
Chương 207: 207: Luyện Gân Viên Mãn 2
Chương 208: 208: Bao Vây 1
Chương 209: 209: Bao Vây 2
Chương 210: 210: Một Đao Gi3t Chết Lôi Vương
Chương 211: 211: Cường Giả Cấp A Ra Tay
Chương 212: 212: Cường Giả Cấp A Ra Tay
Chương 213: 213: Cấp B Mạnh Nhất
Chương 214: 214: Cường Thế 1
Chương 215: 215: Cường Thế 2
Chương 216: Toàn diệt 1
Chương 217: Toàn diệt 2
Chương 218: Lấy một địch bảy
Chương 219: Gi3t chết cường giả cấp S!
Chương 220: Bí mật đột phá cấp S 1
Chương 221: Bí mật đột phá cấp S 2
Chương 222: San San rầu rĩ không vui
Chương 223: Ông nội Vương Nhã Lộ qua đời 1
Chương 224: Ông nội Vương Nhã Lộ qua đời 2
Chương 225: Đau lòng
Chương 226: 226: Quay Về Trường Học
Chương 227: 227: Long Kinh Thiên Đến 1
Chương 228: 228: Long Kinh Thiên Đến 2
Chương 229: 229: Chuẩn Bị Tu Luyện Luyện Huyết Cảnh
Chương 230: 230: Phẫn Nộ
Chương 231: 231: Quật Cường 1
Chương 232: 232: Quật Cường 2
Chương 233: 233: Hỏa Sơn Linh Dịch
Chương 234: 234: Tiến Bộ Nhanh Chóng!
Chương 235: 235: Ai Cho Ông Tự Tin 1
Chương 236: 236: Ai Cho Ông Tự Tin 2
Chương 237: 237: Đối Chiến Cấp A Đỉnh Phong
Chương 238: 238: Bẫy 1
Chương 239: 239: Bẫy 2
Chương 240: 240: Mệnh Lệnh
Chương 241: 241: Nước Mắt Của Long Thiên Y
Chương 242: 242: Địa Tâm Thối Nhũ Xuất Hiện! 1
Chương 243: 243: Địa Tâm Thối Nhũ Xuất Hiện! 2
Chương 244: 244: Giết 4!
Chương 245: 245: Nguyên Tố Hệ Thủy
Chương 246: 246: Giết Năm Người! 1
Chương 247: 247: Giết Năm Người! 2
Chương 248: 248: Lần Rèn Luyện Thứ Bảy!
Chương 249: 249: Giằng Co 1
Chương 250: 250: Giằng Co 2
Chương 251: 251: Khiếp Sợ! Bí Cảnh Mới!
Chương 252: 252: Vô Số Bảo Vật!
Chương 253: 253: Hải Thần
Chương 254: 254: Cả Thế Giới Chấn Động! 1
Chương 255: 255: Cả Thế Giới Chấn Động! 2
Chương 256: 256: Lần Đầu Tiên Giao Thủ Với Hải Thần!
Chương 257: 257: Chạy Tìm Đường Sống! 1
Chương 258: 258: Chạy Tìm Đường Sống! 2
Chương 259: 259: Con Đường Của Cường Giả
Chương 260: 260: 30000 Giọt Địa Tâm Thối Nhũ
Chương 261: 261: Luyện Huyết Cảnh Viên Mãn Sủng Vật Cấp S! 1
Chương 262: 262: Luyện Huyết Cảnh Viên Mãn Sủng Vật Cấp S! 2
Chương 263: 263: Cấp S Trung Kỳ!
Chương 264: 264: Tốc Độ Cực Hạn!
Chương 265: 265: Gặp Lại Cố Nhân! 1
Chương 266: 266: Gặp Lại Cố Nhân! 2
Chương 267: 267: Smith Chết!
Chương 268: 268: Cường Giả Cấp S Tề Tụ! 1
Chương 269: 269: Cường Giả Cấp S Tề Tụ! 2
Chương 270: 270: Tổ Phó Đường Đã Lâu Không Gặp
Chương 271: 271: Quyết Đấu Với Ba Vị Cường Giả Cấp S!
Chương 272: 272: Tiểu Hắc Ra Tay! 1
Chương 273: 273: Tiểu Hắc Ra Tay! 2
Chương 274: 274: Gửi Câu Này Đến Cho Đường Tuấn!
Chương 275: 275: Hơn Ba Trăm Quả Huyền Cảnh! 1
Chương 276: 276: Hơn Ba Trăm Quả Huyền Cảnh! 2
Chương 277: 277: Bữa Tiệc Quả Huyền Cảnh Vương
Chương 278: 278: Hổ Khẩu Đoạt Thực
Chương 279: 279: Xác Phi Thuyền Vũ Trụ 1
Chương 280: 280: Xác Phi Thuyền Vũ Trụ 2
Chương 281: 281: Thần Binh Mạnh Nhất!
Chương 282: 282: Uy Năng Của Binh Khí Bị Gãy!
Chương 283: 283: Diệt Sát Cường Giả Cấp S 1
Chương 284: 284: Diệt Sát Cường Giả Cấp S 20
Chương 285: 285: Kinh Sợ
Chương 286: 286: Thế Giới Biến Đổi Lớn! 1
Chương 287: 287: Thế Giới Biến Đổi Lớn! 2
Chương 288: 288: Bồi Thường 1
Chương 289: 289: Bồi Thường 2
Chương 290: 290: Đánh Chết Sơn Xuyên Quân
Chương 291: 291: Toàn Bộ Cấp B!
Chương 292: 292: Lần Đầu Nghe Về Vũ Trụ!1
Chương 293: 293: Lần Đầu Nghe Về Vũ Trụ 2
Chương 294: 294: Đường Tuấn Hoảng Sợ
Chương 295: 295: Giao Đường Tuấn Ra 1
Chương 296: 296: Giao Đường Tuấn Ra!2
Chương 297: 297: Quét Ngang!
Chương 298: 298: Không Có Nhân Tình!1
Chương 299: 299: Không Có Nhân Tình!2
Chương 300: 300: Đường Tuấn Chết!
Không tìm thấy chương nào phù hợp