Chương 6
Từ Nam Tinh còn định hỏi thêm, nhưng Lâm Kiêu Dương chớp mắt đã biến mất rồi. Kể cả cô ấy chưa muốn về, thì sức tôi cũng cạn kiệt đến nơi rồi.
Từ Nam Tinh nhìn bộ dạng mồ hôi đầm đìa của tôi, bước tới đưa một tờ khăn giấy, nói: "Nếu hầm cho cậu con gà để tẩm bổ, thời gian có thể kéo dài thêm chút không?"
Tôi gần như kiệt sức, đang ngồi thở hồng hộc trên ghế trong phòng thẩm vấn thì có người đẩy cửa bước vào, vừa hay nghe thấy câu này.
Ngay lập tức, biểu cảm của cô ấy...
Tôi có cơ sở để nghi ngờ rằng cô ấy vừa tưởng tượng ra một bộ phim truyền hình đam mỹ 800 tập…
14.
Đúng như Từ Nam Tinh đã nói, ký túc xá Lâm Kiêu Dương ở, đúng là ngay cả con gián cũng bị đem đi thẩm vấn.
Mức độ coi trọng của cảnh sát đối với "cái chết của thiên tài" vượt xa sức tưởng tượng của tôi.
Nhưng cứ thế, họ vẫn chẳng tìm thấy bất kỳ manh mối nào.
Từ Nam Tinh nói: "Cao thủ điều tra và chuyên gia y học trên toàn quốc đều đã tụ tập về đây, vẫn không có đột phá. Bất kể là trên mạng hay ngoài đời thực, người dân đều vô cùng quan tâm. Áp lực lớn quá. Nếu không tìm ra hung thủ, tôi chỉ có thể lấy cái chết tạ tội."
Anh ta mời tôi ăn cơm, cứ liên tục gắp thức ăn, múc canh cho tôi, bảo tôi phải tẩm bổ thật kỹ.
Chỉ là nếu thứ này mà có tác dụng, tôi đã có thể tự ăn cho mình béo lên 65 cân rồi.
Tôi thầm nghĩ, người có thể giết được thiên tài, ắt phải là một thiên tài hơn cả thiên tài.
Một người như vậy mà ẩn mình giữa chúng sinh, thực sự quá đáng sợ.
"Tôi nghĩ đến một điểm, không biết có nên nói hay không," tôi chậm rãi nói.
Từ Nam Tinh lập tức dừng đũa, nhìn tôi với vẻ kinh ngạc: "Nên hay không nên, cậu phải nói ra thì tôi mới phán đoán được chứ? Đàn ông con trai, đừng có ấp a ấp úng thế có được không?"
"Tôi nghĩ thế này. Anh xem thịt bò này, giá trị dinh dưỡng cao, có tác dụng bồi bổ tỳ vị. Nhưng thịt bò quá thô, ăn nhiều sẽ làm tổn thương niêm mạc dạ dày. Vì vậy, chúng ta quen nấu thịt bò với khoai tây. Như vậy không chỉ ngon, mà còn có tác dụng bảo vệ niêm mạc dạ dày."
Tôi phỏng đoán: "Liệu có khả năng, những thứ Lâm Kiêu Dương tiếp xúc, bản thân chúng đều không có độc, nhưng khi hai hoặc nhiều thứ kết hợp lại, chúng lại trở thành chất độc không?"
Từ Nam Tinh hơi thất vọng: "Cậu nghĩ chuyên gia hóa học của Thanh Bắc ngồi không à? Khả năng này chúng tôi đã sớm nghĩ tới rồi, không tìm thấy gì cả!"
"Tôi nói cậu nghe, sau khi vụ án xảy ra, phàm là những thứ liên quan đến Lâm Kiêu Dương, lớn thì giường, bàn học, tủ sách, nhỏ thì sợi tóc, tất cả đều được đưa đến phòng thí nghiệm. Đừng nói là hai thứ, đến ba thứ, năm thứ kết hợp họ cũng thử cả rồi, vẫn không tìm thấy kẽ hở."
Tôi gật đầu, trong lòng thầm khâm phục hung thủ cả vạn lần. Với IQ cỡ này, nếu dùng để báo đáp tổ quốc, chẳng phải là vô địch thiên hạ rồi sao?
Ăn vài miếng cơm, tôi lại hỏi: "Có khả năng nào, Lâm Kiêu Dương đã dùng thứ đó, nhưng thứ đó, cảnh sát lại không phát hiện ra không?"
"Sách trong thư viện, và thiết bị trong phòng thí nghiệm, đều đã kiểm tra." Từ Nam Tinh vẫn lắc đầu.
Anh ta quá chán nản, chỉ có thể dựa vào việc ăn uống để tạm quên vụ án.
Anh ta ăn từng miếng lớn, tiếng đũa và cơm trong bát vang lên loảng xoảng. Bất chợt, anh ta dừng lại, hét vào mặt tôi: "Rác!"
Đệt!
Tôi tốn bao tâm sức chỉ để đổi lấy câu này?
Tôi nổi đóa ngay tại chỗ, đập bàn: "Anh mới là rác! Anh là cảnh sát mà không phá được án; là cảnh sát mà không chấp nhận được cái mới; là cảnh sát mà còn văng tục?"
Anh ta vội đặt bát cơm xuống, kéo tay tôi: "Tôi không mắng cậu. Ý tôi là, rác mà Lâm Kiêu Dương đã vứt đi, chúng tôi chưa kiểm tra."
"Rác đã bị xử lý, cho nên sau khi xảy ra chuyện, chứng cứ đã bị hủy rồi."
Hướng suy nghĩ mới đây rồi!
Tuy nhiên, rác đã xử lý rồi, làm sao mà tìm lại được?
15.
Rác mà Lâm Kiêu Dương vất vào ngày xảy ra vụ án chắc chắn đã được kiểm tra.
Không có phát hiện nào cả.
Sau đó, Từ Nam Tinh suy luận ngược: "Nếu là ngộ độc mãn tính, chắc chắn là thứ cô ấy sử dụng trong thời gian dài. Có thứ gì mà cô ấy thường xuyên cần dùng, và dùng xong là vứt đi luôn không?"
"Giấy vệ sinh?"
Từ Nam Tinh lắc đầu: "Kiểm tra rồi. Cô ấy thường mua ở siêu thị trong trường. Siêu thị của Thanh Bắc không dám bán hàng giả, hàng kém chất lượng."
"Bút?"
"Kiểm tra rồi. Lâm Kiêu Dương có thói quen rất tốt, chỉ dùng một cây bút. Dùng hết cây này mới mua cây khác. Cô ấy cũng không kén chọn bút, vào siêu thị vớ được cây nào thì dùng cây đó. Hạ độc vào thứ này, hơi khó."
Lúc này, các vị giáo sư lớn tuổi phát huy tác dụng. Họ nói: "Giấy nháp. Chúng tôi ngày nào cũng dùng rất nhiều giấy nháp. Dùng xong, để chống rò rỉ thông tin, không thể vứt thẳng đi, mà cần cho vào máy hủy tài liệu cắt nát, cuối cùng sẽ có người chuyên trách đem đi đốt."
"Nhưng giấy nháp chắc chắn không có vấn đề gì. Chúng tôi đều dùng loại giống nhau, ai dám giở trò trên thứ này? Chẳng phải tra một cái là ra ngay sao?"
"Chưa chắc đâu." Từ Nam Tinh vội cho người đi lấy mẫu, rồi dẫn tôi đến xưởng in giấy nháp. Rất nhanh sau, họ đã biết được thành phần của giấy.
So sánh với các loại giấy nháp khác, Từ Nam Tinh phát hiện loại giấy cung cấp riêng cho khoa của Lâm Kiêu Dương có thêm một loại hương liệu tên là "Kỷ Vân Hương".
Nhà sản xuất giải thích: "Chỉ là để tăng thêm mùi hương thanh mát cho giấy, giúp người dùng có trải nghiệm tốt hơn."
Có được thông tin này, Từ Nam Tinh như vớ được của báu: "Chúng ta sai hướng rồi. Từ trước đến nay chỉ điều tra xem trong vật dụng của cô ấy ‘chứa’ thành phần gì, mà không nghĩ đến việc vật dụng của cô ấy bị ‘thêm’ vào thành phần gì."
16.
Quả nhiên, rất nhanh sau đó, cảnh sát phát hiện trong số cúp và huy chương mà Lâm Kiêu Dương nhận được, khi so sánh với cúp và huy chương bình thường, có thêm một chất được đặt tên là "N7".
"N7" bản thân nó không độc, nó là một nguyên tố kim loại tương tự như vàng. Nhưng khi kết hợp với "Kỷ Vân Hương" sẽ xảy ra phản ứng hóa học. Còn về việc nó có thể tạo ra chất độc gây chết người hay không, vẫn chưa thể kết luận, vì chưa có tiền lệ.
Hiện giờ, cho dù có tìm chuột bạch để làm thí nghiệm, cũng phải mất ba năm, năm năm mới có kết quả.
Tiếp đó, tôi lại sắp xếp cho Lâm Kiêu Dương và Từ Nam Tinh gặp mặt. Lần này, địa điểm là tại phòng nghiên cứu của Lâm Kiêu Dương.
Lâm Kiêu Dương rầu rĩ nói: "Tôi cứ nghĩ những chất độc tương tự thường sẽ được cất giữ trong phòng lưu trữ hóa chất. Nhưng thực ra, ngoài những hóa chất đã được chứng minh là có độc, còn có những chất đang trong quá trình nghiên cứu, phòng nghiên cứu hoá học cũng sẽ có."
"Giả sử là ngộ độc mãn tính, dù cơ thể tôi không có phản ứng, thì báo cáo khám sức khỏe nhất định sẽ thể hiện ra. Ngũ tạng lục phủ của tôi không thể nào đen kịt trong nháy mắt được."
Thế là cả ba chúng tôi đều đi đến cùng một kết luận… có kẻ đã sửa đổi báo cáo khám sức khỏe của Lâm Kiêu Dương.
Vậy mục tiêu điều tra lúc này giống như một cái bia, chúng tôi có thể nhắm thẳng vào đó. Chắc chắn là bệnh viện phụ trách khám sức khỏe đã giở trò, những người khác không có cơ hội làm việc này.
Từ Nam Tinh nói sẽ lập tức báo cáo cấp trên, nghiêm khắc điều tra kẻ đã sửa báo cáo.
Lâm Kiêu Dương cản anh ta lại: "Có thể thao túng nhà máy, có thể vào phòng nghiên cứu y học, có thể điều động người sửa báo cáo khám sức khỏe. Đây không phải là chuyện người thường làm được. Ngoài việc bản thân hắn thông minh tuyệt đỉnh, nguồn lực xung quanh hắn cũng vô cùng dồi dào. Người như vậy, chỉ dựa vào cảnh sát các anh, chưa chắc đã lôi ra được đâu."
Từ Nam Tinh gật đầu: "Đúng vậy. Hơn nữa, dựa vào tình hình chúng ta nắm được bây giờ, dù có tìm ra kẻ đã sửa báo cáo, cũng không thể liên hệ người đó với vụ trúng độc này. Rầm rộ đi tìm, ngoài việc đánh rắn động cỏ, chẳng có tác dụng gì khác."
"Việc cấp bách bây giờ là chúng ta phải vào phòng nghiên cứu hoá học, tìm bằng chứng chứng minh N7 và Kỷ Vân Hương có phản ứng hóa học tạo ra chất độc chết người."
Chiêu Hồn Hoá Thám Tử - Tuyển Tập Án Sinh Tử 12
Tác giả: Tiểu yên
10 chương | 3 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!