Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 81
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~5 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Edit: Bunny Big
Chữ được sơn vàng hiện ra sáng chói, nhìn qua phẩm cấp không thấp, không biết là quan to nào trong triều, vì sao lại xuất hiện nơi đường núi hoang vắng này…
Sau khi hàng ngũ người ngựa đi qua, Ngọc Châu chờ cho đám người đó đi thêm một đoạn nữa mới trở lại tiếp tục lên đường.
đi tiếp được hai ngày nữa, phía sau lại có người hô to nhường đường.
Giác nhi chịu không được phiền phức nói: “Thời buổi chiến tranh loạn lạc, mấy lão quan gia này sao lại chạy đến nơi hoang vu này?”
Xa phu thật bản lĩnh, đã đem xe ngựa nép qua một bên, nhường đường cho xe quan phủ phía sau.

lúc ấy ta đã yêu thích tài nghệ điêu khắc độc đáo của tiểu thư, còn nghĩ lúc nào đó sẽ nhờ Lục tiểu thư làm cho ta một cái đây!”
Có điều Quảng Tuấn Vương tò mò là, đi qua Tây Bắc chỉ có một con đường lớn này, vậy tại sao Bạch thiếu không gặp được Lục tiểu thư và mang nàng ấy theo?
Ngọc Châu đoán ra đội xe ngựa hai ngày trước có lẽ là xe ngựa của Bạch thiếu.
Nhưng Ngọc Châu lại nghĩ khác, việc quân lương là việc trọng đại, lý do lần này Bạch thiếu đến Tây Bắc ít nhất không phải vì mình, làm cho nàng thở phào nhẹ nhõm, huyện sản xuất lương thực lớn nhất cách trấn Ngọc Thạch khá xa, vì thế chắc Bạch thiếu cũng không có lý do mà đến trấn Ngọc Thạch đâu nhỉ?
Tuy rằng tạm thời không thể thoát khỏi sự đeo bám của Quảng Tuấn Vương, nhưng bởi vì hắn không cứng rắn giống Nghiêu Thái úy, càng không có lòng dạ thâm sâu như Bạch thiếu, kết bạn trò chuyện trên đường đi cũng không phải chuyện mệt mỏi gì.

thì đã không kịp nữa rồi…”
“không cần giải thích, bây giờ biện pháp duy nhất để xoay chuyển tình hình đó là truy tìm theo ven đường, tuyệt đối không để đoàn quân của Đại Ngụy gom góp được quân lương, chỉ cần giết quan khâm sai làm cho lương thảo đứt đoạn, cho dù Nghiêu Mộ Dã kia có kiêu dũng đến mức nào thì hắn cũng chỉ có thể đói chết trong doanh trại thôi!”
nói xong lời này, những người đó ra roi thúc ngựa, tốp người chia làm hai hướng, trái phải trên cầu ngã ba một đường tìm kiếm.
Edit: Bunny Big
Chữ được sơn vàng hiện ra sáng chói, nhìn qua phẩm cấp không thấp, không biết là quan to nào trong triều, vì sao lại xuất hiện nơi đường núi hoang vắng này…
Sau khi hàng ngũ người ngựa đi qua, Ngọc Châu chờ cho đám người đó đi thêm một đoạn nữa mới trở lại tiếp tục lên đường.
đi tiếp được hai ngày nữa, phía sau lại có người hô to nhường đường.
Giác nhi chịu không được phiền phức nói: “Thời buổi chiến tranh loạn lạc, mấy lão quan gia này sao lại chạy đến nơi hoang vu này?”
Xa phu thật bản lĩnh, đã đem xe ngựa nép qua một bên, nhường đường cho xe quan phủ phía sau.

lúc ấy ta đã yêu thích tài nghệ điêu khắc độc đáo của tiểu thư, còn nghĩ lúc nào đó sẽ nhờ Lục tiểu thư làm cho ta một cái đây!”
Có điều Quảng Tuấn Vương tò mò là, đi qua Tây Bắc chỉ có một con đường lớn này, vậy tại sao Bạch thiếu không gặp được Lục tiểu thư và mang nàng ấy theo?
Ngọc Châu đoán ra đội xe ngựa hai ngày trước có lẽ là xe ngựa của Bạch thiếu.
Nhưng Ngọc Châu lại nghĩ khác, việc quân lương là việc trọng đại, lý do lần này Bạch thiếu đến Tây Bắc ít nhất không phải vì mình, làm cho nàng thở phào nhẹ nhõm, huyện sản xuất lương thực lớn nhất cách trấn Ngọc Thạch khá xa, vì thế chắc Bạch thiếu cũng không có lý do mà đến trấn Ngọc Thạch đâu nhỉ?
Tuy rằng tạm thời không thể thoát khỏi sự đeo bám của Quảng Tuấn Vương, nhưng bởi vì hắn không cứng rắn giống Nghiêu Thái úy, càng không có lòng dạ thâm sâu như Bạch thiếu, kết bạn trò chuyện trên đường đi cũng không phải chuyện mệt mỏi gì.

thì đã không kịp nữa rồi…”
“không cần giải thích, bây giờ biện pháp duy nhất để xoay chuyển tình hình đó là truy tìm theo ven đường, tuyệt đối không để đoàn quân của Đại Ngụy gom góp được quân lương, chỉ cần giết quan khâm sai làm cho lương thảo đứt đoạn, cho dù Nghiêu Mộ Dã kia có kiêu dũng đến mức nào thì hắn cũng chỉ có thể đói chết trong doanh trại thôi!”
nói xong lời này, những người đó ra roi thúc ngựa, tốp người chia làm hai hướng, trái phải trên cầu ngã ba một đường tìm kiếm.
Tàng Ngọc Nạp Châu
Tác giả: Cuồng Thượng Gia Cuồng
205 chương | 890 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35: Mời nhấm nháp
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56: Thiếu
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Không tìm thấy chương nào phù hợp