❖ Giới thiệu truyện
Thể loại : Trợ lý thụ vs lão bản công, 1V1, He, sinh hoạt đầm ấm hằng ngày, đô thị kỳ đàm. Thần tiên ma quái, điềm văn.
Diễn viên: Lục Tri Phi, Thương Tứ.
Phối hợp diễn: Mã Yến Yến, Đồng Gia Thụ, Cửu Ca… đám ngưu quỷ xà thần ngơ ngác bệnh tâm thần
Số chương : 142 Chương
Yêu quái thư trai là tên đặc biệt của một tiệm sách ở cuối con đường phía đông.
Thật sự thì chủ nhân của tiêm sách là một lão yêu quái, hắn đã ngủ từ thời dân quốc cho tới tận bây giờ, tính cách cổ quái bụng dạ phúc hắc, tuyệt đối là vạn năm lão bất tử. Mà hắn vì muốn thích ứng hoàn cảnh thời hiện đại liền mời một trợ lý sinh hoạt.
Trợ lý mới là nhân vật chính, dung nhan đẹp đẽ, chữ viết xấu xí, thích nói chuyện cười lạnh, có thể hành động liền tận lực không nói lời nào, một khi mở miệng liền trực tiếp đem ông chủ độc (nghẹn) chết.
Vì vậy, câu chuyện này, có độc.
—- o0o —-
Tác phẩm giản bình
Mây mờ tan đi, trăng tròn soi người đến, xốc lên một tấm màn đô thị kỳ đàm.
Yêu quái trong thiên văn chương này được một đám cố sự xâu chuỗi với nhau, cùng phác họa một bức tranh phù thế, nơi mà cả người và yêu đều có thể cùng tồn tại.
Có câu chuyện về Tạng Hồ thích đem gương mặt của mình ra làm emoticons khiến người ta không biết nên cười hay nên khóc. Có câu chuyện xuyên qua thời không từ một bức ảnh cũ thời dân quốc, khiến người ta có cảm thấy kỳ quái cũng có cảm giác ấm áp.
Tình cảm của hai nhân vật chính sẽ chậm rãi lên men dọc theo những cố sự xảy ra, cũng như một câu tác giả đã viết trong thiên văn này: “Ta biết đôi mắt của người đã lịch lãm chê chán danh sơn đại xuyên, mà ta chỉ là một tòa núi xanh thấp bé chốn Giang Nam. Thế nhưng nghìn cánh buồm nhẹ lướt qua, núi xanh vẫn mãi chờ nơi ấy.”
Diễn viên: Lục Tri Phi, Thương Tứ.
Phối hợp diễn: Mã Yến Yến, Đồng Gia Thụ, Cửu Ca… đám ngưu quỷ xà thần ngơ ngác bệnh tâm thần
Số chương : 142 Chương
Yêu quái thư trai là tên đặc biệt của một tiệm sách ở cuối con đường phía đông.
Thật sự thì chủ nhân của tiêm sách là một lão yêu quái, hắn đã ngủ từ thời dân quốc cho tới tận bây giờ, tính cách cổ quái bụng dạ phúc hắc, tuyệt đối là vạn năm lão bất tử. Mà hắn vì muốn thích ứng hoàn cảnh thời hiện đại liền mời một trợ lý sinh hoạt.
Trợ lý mới là nhân vật chính, dung nhan đẹp đẽ, chữ viết xấu xí, thích nói chuyện cười lạnh, có thể hành động liền tận lực không nói lời nào, một khi mở miệng liền trực tiếp đem ông chủ độc (nghẹn) chết.
Vì vậy, câu chuyện này, có độc.
—- o0o —-
Tác phẩm giản bình
Mây mờ tan đi, trăng tròn soi người đến, xốc lên một tấm màn đô thị kỳ đàm.
Yêu quái trong thiên văn chương này được một đám cố sự xâu chuỗi với nhau, cùng phác họa một bức tranh phù thế, nơi mà cả người và yêu đều có thể cùng tồn tại.
Có câu chuyện về Tạng Hồ thích đem gương mặt của mình ra làm emoticons khiến người ta không biết nên cười hay nên khóc. Có câu chuyện xuyên qua thời không từ một bức ảnh cũ thời dân quốc, khiến người ta có cảm thấy kỳ quái cũng có cảm giác ấm áp.
Tình cảm của hai nhân vật chính sẽ chậm rãi lên men dọc theo những cố sự xảy ra, cũng như một câu tác giả đã viết trong thiên văn này: “Ta biết đôi mắt của người đã lịch lãm chê chán danh sơn đại xuyên, mà ta chỉ là một tòa núi xanh thấp bé chốn Giang Nam. Thế nhưng nghìn cánh buồm nhẹ lướt qua, núi xanh vẫn mãi chờ nơi ấy.”
❖ Danh sách chương
Tổng số: 142 chương
Chương 101: Danh sách bạn bè của Thổ địa công (12)
Chương 102: Danh sách bạn bè của Thổ địa công (13)
Chương 103: Tạm biệt
Chương 104: Tranh cãi
Chương 105: Một ngày đêm
Chương 106: Không ôm chí lớn
Chương 107: Rằm tháng bảy
Chương 108: Chơi nhanh miệng[1]
Chương 109: Có quỷ nha
Chương 110: Thiên Sơn đồng lão
Chương 111: Mẫu Đơn (1)
Chương 112: Mẫu Đơn (2)
Chương 113: Mẫu Đơn (3)
Chương 114: Mẫu Đơn (4)
Chương 115: Mẫu Đơn (5)
Chương 116: Mẫu Đơn (6)
Chương 117: Mẫu Đơn (7)
Chương 118: Mẫu đơn (8)
Chương 119: Mẫu Đơn (9)
Chương 120: Mẫu Đơn (10)
Chương 121: Mẫu Đơn (11)
Chương 122: Mẫu Đơn (12)
Chương 123: Chè hạt sen
Chương 124: Chè đậu xanh
Chương 125: Ta gọi ngươi một tiếng
Chương 126: Ta gọi ngươi hai tiếng
Chương 127: Ta gọi ngươi ba tiếng
Chương 128: Muốn mạng
Chương 129: Tự do
Chương 130: Lao động là vinh quang cao nhất
Chương 131: Xuất phát
Chương 132: Đô nghiễm chi dã
Chương 133: Dòng suối
Chương 134: Lai khách
Chương 135: Kiến mộc
Chương 136: Tiểu tuyết thiên kiếm
Chương 137: Là quang minh nha
Chương 138: Cửu Ca hành giả
Chương 139: Niềm vui sướng
Chương 140: Trà
Chương 141: Tiếng vọng
Chương 142: Một viên bánh trôi (Hoàn)
❖ Đánh giá (0)
Đăng nhập để đánh giá truyện!
Đăng nhập0.0
☆
☆
☆
☆
☆
0 đánh giá
5 sao
0%
4 sao
0%
3 sao
0%
2 sao
0%
1 sao
0%
Chưa có đánh giá nào.
Truyện Liên Quan