Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 50: Miệng cứng mà lòng mềm
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~8 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Là một tổng đạo diễn chương trình game show thực tế, nói ra lời như thế này thật ra là không quá lý trí.
Nhưng ai bảo Diệp Vân Linh đã từng giúp ông ta, hơn nữa việc này vốn dĩ lỗi không phải do cô, nên tư tâʍ đa͙σ diễn Tần thiên vị Diệp Vân Linh. Dưới tình huống không quá ảnh hưởng đến tổ tiết mục, giúp cô trả thù nho nhỏ một chút cũng không sao.
"Không cần đâu. Con người tôi từ trước đến giờ có thù oán gì đều sẽ tự mình báo, các ông không cần lo lắng." Diệp Vân Linh lắc đầu cự tuyệt, nói: "Tôi tới tìm ông là muốn xin ít thuốc."
Lúc Diệp Vân Linh trở về, hai đứa bé đã ngủ, khăn trải giường cũng đã thay mới.
Lục Ngữ Nịnh ngủ sát tường, trong lòng còn ôm ba con thỏ nhỏ.
Lục Tử Hạo nằm bên cạnh, nhìn dáng vẻ cũng mỏi mệt.
Diệp Vân Linh tiến vào, nhẹ nhàng vén ống quần Lục Tử Hạo lên, nhìn thấy chỗ đầu gối trầy da, cặp mắt xinh đẹp như hoa đào hơi híp lại.
Miệng các vết thương đều không sâu lắm, nhưng diện tích không nhỏ, hẳn là lúc đánh nhau với Dương Diệp chống xuống đất bị trầy da.
Thằng nhóc con này còn rất có thể nhẫn nhịn, suốt dọc đường đi về đều không hề nhắc tới. Nếu không phải lúc cậu bé thay quần áo cô vô tình nhìn lướt qua, thì sẽ không phát hiện ra chuyện này.
Tiễn Phật tiễn đến Tây Thiên đi.
Diệp Vân Linh nhẹ nhàng cuốn ống quần lên, chấm nước sát khuẩn lên vết thương khử trùng.
Nước sát khuẩn tiếp xúc với miệng vết thương kí©h thí©ɧ đau đớn, Lục Tử Hạo rất nhanh tỉnh lại.
Lúc phát hiện Diệp Vân Linh đang bôi thuốc cho mình, còn biểu hiện rất kinh ngạc.
Diệp Vân Linh thấy đối phương đã tỉnh, dứt khoát nhét lọ thuốc vào tay cậu bé nói: "Tỉnh rồi thì tự mình bôi thuốc đi, ta mệt."
Lúc đi tới cửa xoay người lại nói thêm một câu: "Lần sau có đánh nhau thì phải bảo vệ bản thân trước. Nào có đánh người khác lại còn làm chính mình bị thương."
Lục Tử Hạo tò mò hỏi: "Tôi đánh nhau, dì không trách tôi sao?"
Diệp Vân Linh: "Không phải nhóc đánh thắng à? Ta còn trách nhóc cái gì?"
Nhìn bóng dáng rời đi, thân thể nho nhỏ Lục Tử Hạo ngồi trên giường, như đang suy tư điều gì.
Cuối cùng nhìn lọ thuốc trong lòng, bắt đầu nương theo ánh đèn đường yếu ớt chiếu vào mà tự mình bôi thuốc.
A, đau quá.
Diệp Vi Vi vừa mới an ủi xong Tưởng Mỹ Hàm, cả người rất mệt mỏi.
Tưởng Mỹ Hàm giống như mất kiểm soát cảm xúc, vẫn luôn chửi bới mắng mỏ sẽ không để yên cho Diệp Vân Linh không ngừng. Diệp Vi Vi nghe mãi cũng không kiên nhẫn nổi nữa, vất vả lắm mới kiếm được cái lý do để về nhà.
Còn chưa tới cửa nhà, từ thật xa đã thấy một bóng người ngồi trước cổng. Phương Từ ngồi trên ghế trúc, trên người khoác cái áo khoác đang chờ cửa cô ta.
"Sao lại không ngủ?" Diệp Vi Vi tiến lại nắm tay cậu bé.
Phương Từ trả lời: "Tỉnh lại không nhìn thấy người, con không ngủ được."
Diệp Vi Vi véo nhẹ mũi Phương Từ, nói: "Lớn từng này rồi, còn sợ tối không dám ngủ."
Phương Từ ngửa đầu hỏi: "Mẹ ơi, lúc nãy con nghe mấy chú dì đi ngang qua nói chuyện, Lục Tử Hạo đánh nhau với Dương Diệp ạ?"
Diệp Vi Vi gật đầu, nắm tay con trai vào trong nhà, vừa đi vừa nói: "Đúng vậy, Dương Diệp nói giỡn với Lục Ngữ Nịnh. Lục Tử Hạo tức giận liền đè thằng bé xuống đất đánh. Tiểu Từ, con sau này ngàn vạn lần không được làm chuyện vô lễ như vậy nhé. Nào có ai mới đùa một chút đã ấn người khác xuống đất đánh."
Phương Từ chu chu môi, muốn nói gì đó nhưng cuối cùng cái gì cũng không nói, chỉ "vâng" một tiếng.
Diệp Vi Vi mệt mỏi nên cũng không để ý cảm xúc lúc Phương Từ trả lời có hơi trầm xuống.
Xa xôi ở bên nước ngoài, khi nhận được điện thoại Lục Tử Hạo gọi tới, Lục Mặc vừa mới họp xong.
Sau khi cúp máy, Lục Mặc hơi trầm tư một chút.
Diệp Vân Linh lại vì Hạo Nhi và Ngữ Nịnh mà cùng người khác trở mặt đánh nhau trong chương trình?
Chuyện này nghe thế nào cũng không giống chuyện mà người phụ nữ kia sẽ làm.
Cô không phải từ xưa tới nay đều không yêu quý gì Tử Hạo với Ngữ Nịnh sao?
Bất quá Lục Mặc cũng biết rõ Lục Tử Hạo không phải kiểu người sẽ nói bậy.
Lập tức gọi trợ lý tới, bám vào bên tai hắn dặn dò vài câu: "Cậu đi điều tra giúp tôi một chút chương trình Diệp Vân Linh đang tham gia ghi hình, xem tối hôm nay chỗ bọn họ đã xảy ra chuyện gì. Tra xong báo lại cho tôi ngay."
Nhưng ai bảo Diệp Vân Linh đã từng giúp ông ta, hơn nữa việc này vốn dĩ lỗi không phải do cô, nên tư tâʍ đa͙σ diễn Tần thiên vị Diệp Vân Linh. Dưới tình huống không quá ảnh hưởng đến tổ tiết mục, giúp cô trả thù nho nhỏ một chút cũng không sao.
"Không cần đâu. Con người tôi từ trước đến giờ có thù oán gì đều sẽ tự mình báo, các ông không cần lo lắng." Diệp Vân Linh lắc đầu cự tuyệt, nói: "Tôi tới tìm ông là muốn xin ít thuốc."
Lúc Diệp Vân Linh trở về, hai đứa bé đã ngủ, khăn trải giường cũng đã thay mới.
Lục Ngữ Nịnh ngủ sát tường, trong lòng còn ôm ba con thỏ nhỏ.
Lục Tử Hạo nằm bên cạnh, nhìn dáng vẻ cũng mỏi mệt.
Diệp Vân Linh tiến vào, nhẹ nhàng vén ống quần Lục Tử Hạo lên, nhìn thấy chỗ đầu gối trầy da, cặp mắt xinh đẹp như hoa đào hơi híp lại.
Miệng các vết thương đều không sâu lắm, nhưng diện tích không nhỏ, hẳn là lúc đánh nhau với Dương Diệp chống xuống đất bị trầy da.
Thằng nhóc con này còn rất có thể nhẫn nhịn, suốt dọc đường đi về đều không hề nhắc tới. Nếu không phải lúc cậu bé thay quần áo cô vô tình nhìn lướt qua, thì sẽ không phát hiện ra chuyện này.
Tiễn Phật tiễn đến Tây Thiên đi.
Diệp Vân Linh nhẹ nhàng cuốn ống quần lên, chấm nước sát khuẩn lên vết thương khử trùng.
Nước sát khuẩn tiếp xúc với miệng vết thương kí©h thí©ɧ đau đớn, Lục Tử Hạo rất nhanh tỉnh lại.
Lúc phát hiện Diệp Vân Linh đang bôi thuốc cho mình, còn biểu hiện rất kinh ngạc.
Diệp Vân Linh thấy đối phương đã tỉnh, dứt khoát nhét lọ thuốc vào tay cậu bé nói: "Tỉnh rồi thì tự mình bôi thuốc đi, ta mệt."
Lúc đi tới cửa xoay người lại nói thêm một câu: "Lần sau có đánh nhau thì phải bảo vệ bản thân trước. Nào có đánh người khác lại còn làm chính mình bị thương."
Lục Tử Hạo tò mò hỏi: "Tôi đánh nhau, dì không trách tôi sao?"
Diệp Vân Linh: "Không phải nhóc đánh thắng à? Ta còn trách nhóc cái gì?"
Nhìn bóng dáng rời đi, thân thể nho nhỏ Lục Tử Hạo ngồi trên giường, như đang suy tư điều gì.
Cuối cùng nhìn lọ thuốc trong lòng, bắt đầu nương theo ánh đèn đường yếu ớt chiếu vào mà tự mình bôi thuốc.
A, đau quá.
Diệp Vi Vi vừa mới an ủi xong Tưởng Mỹ Hàm, cả người rất mệt mỏi.
Tưởng Mỹ Hàm giống như mất kiểm soát cảm xúc, vẫn luôn chửi bới mắng mỏ sẽ không để yên cho Diệp Vân Linh không ngừng. Diệp Vi Vi nghe mãi cũng không kiên nhẫn nổi nữa, vất vả lắm mới kiếm được cái lý do để về nhà.
Còn chưa tới cửa nhà, từ thật xa đã thấy một bóng người ngồi trước cổng. Phương Từ ngồi trên ghế trúc, trên người khoác cái áo khoác đang chờ cửa cô ta.
"Sao lại không ngủ?" Diệp Vi Vi tiến lại nắm tay cậu bé.
Phương Từ trả lời: "Tỉnh lại không nhìn thấy người, con không ngủ được."
Diệp Vi Vi véo nhẹ mũi Phương Từ, nói: "Lớn từng này rồi, còn sợ tối không dám ngủ."
Phương Từ ngửa đầu hỏi: "Mẹ ơi, lúc nãy con nghe mấy chú dì đi ngang qua nói chuyện, Lục Tử Hạo đánh nhau với Dương Diệp ạ?"
Diệp Vi Vi gật đầu, nắm tay con trai vào trong nhà, vừa đi vừa nói: "Đúng vậy, Dương Diệp nói giỡn với Lục Ngữ Nịnh. Lục Tử Hạo tức giận liền đè thằng bé xuống đất đánh. Tiểu Từ, con sau này ngàn vạn lần không được làm chuyện vô lễ như vậy nhé. Nào có ai mới đùa một chút đã ấn người khác xuống đất đánh."
Phương Từ chu chu môi, muốn nói gì đó nhưng cuối cùng cái gì cũng không nói, chỉ "vâng" một tiếng.
Diệp Vi Vi mệt mỏi nên cũng không để ý cảm xúc lúc Phương Từ trả lời có hơi trầm xuống.
Xa xôi ở bên nước ngoài, khi nhận được điện thoại Lục Tử Hạo gọi tới, Lục Mặc vừa mới họp xong.
Sau khi cúp máy, Lục Mặc hơi trầm tư một chút.
Diệp Vân Linh lại vì Hạo Nhi và Ngữ Nịnh mà cùng người khác trở mặt đánh nhau trong chương trình?
Chuyện này nghe thế nào cũng không giống chuyện mà người phụ nữ kia sẽ làm.
Cô không phải từ xưa tới nay đều không yêu quý gì Tử Hạo với Ngữ Nịnh sao?
Bất quá Lục Mặc cũng biết rõ Lục Tử Hạo không phải kiểu người sẽ nói bậy.
Lập tức gọi trợ lý tới, bám vào bên tai hắn dặn dò vài câu: "Cậu đi điều tra giúp tôi một chút chương trình Diệp Vân Linh đang tham gia ghi hình, xem tối hôm nay chỗ bọn họ đã xảy ra chuyện gì. Tra xong báo lại cho tôi ngay."
Xuyên Đến Văn Mẹ Kế, Lên Game Show Chăm Con Bạo Hồng
Tác giả: Mặc Ngôn Mộc
255 chương | 656 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Xuyên Sách
Chương 2: Nữ Phụ
Chương 3: Em Yêu Anh Như Chuột Yêu Gạo
Chương 4: Bà Ngoại Sói
Chương 5: Bắt Đầu Ghi Hình
Chương 6: Đại Thúc Nho Nhã Quý Khí
Chương 7: Ở Nhà Tốt Nhất, Sống Những Ngày Tháng Thê Thảm Nhất
Chương 8: Bữa Sáng BBQ
Chương 9: Lưu Lượng Là Con Dao Hai Lưỡi
Chương 10: Phụ Nữ Mỗi Ngày Chỉ Cần Trang Điểm Xinh Đẹp Như Hoa
Chương 11: Đây Là Muốn Lừa Tôi Sinh Con À
Chương 12: Người Ngồi Trong Nhà, Hoạ Từ Đâu Ập Tới
Chương 13: Có Tiền Thật Tốt
Chương 14: Trẻ Con Biết Chữ Sớm, Là Bọn Họ Lo Thừa
Chương 15: Nhiệm Vụ Bất Khả Thi Trong Truyền Thuyết
Chương 16: Sao Trên Đời Này Lại Có Người Tự Luyến Đến Thế
Chương 17: Đạo Diễn Tần Chơi Xấu Lục Tử Hạo
Chương 18: Kiếp Trước Cô Ta Là Thợ Khoá À
Chương 19: Khách Mời Gặp Gỡ
Chương 20: Tiểu Bá Tổng Vs Tiểu Nam Chính
Chương 21: Lục Tử Hạo Đại Nghĩa Diệt Thân
Chương 22: Gϊếŧ Địch Một Ngàn, Tự Tổn Hại Một Ngàn Hai
Chương 23: Hào Quang Nữ Phụ Ác Độc
Chương 24: Tâm Tư Phụ Nữ, Thẳng Nam Như Nhóc Không Hiểu Được Đâu
Chương 25: Lục Tử Hạo Bị Em Gái Bán
Chương 26: Diệp Vân Linh Nhà Bán Sỉ Ga Trải Giường À?
Chương 27: Đua Thuyền
Chương 28: Tổ Hợp Gia Đình Bất Ổn
Chương 29: Biến Cố Trình
Chương 30: Bug Trong Nhiệm Vụ Và Diệp Vân Linh Tiêu Chuẩn Kép
Chương 31: Thỏ Hoang, Gà Rừng Đứng Sẵn Ngoài Đường Cái Cho Cô Bắt À?
Chương 32: Thợ săn thảm nhất lịch sử
Chương 33: Tấm lòng con trẻ của Lục Ngữ Nịnh
Chương 34: Báo ơn
Chương 35: Lại là báo ơn
Chương 36: Diệp Vân Linh và Diệp Vi Vi hoá ra lại là chị em ruột à?
Chương 37: Tiểu nhất, tiểu nhị, tiểu tam
Chương 38: Lục Ngữ Nịnh bị bắt nạt
Chương 39: Cái miệng nhỏ của Diệp Vân Linh rất biết dỗi người
Chương 40: Này thì xin lỗi này
Chương 41: Truyền Thụ Kinh Nghiệm Đi Ăn Xin
Chương 42: Cuộc Sống Không Dễ Dàng Nên Bị Buộc Phải Đa Tài Đa Nghệ
Chương 43: Diệp Vân Linh không có lòng thương người
Chương 44: Gà nướng tới tay, lại bay mất
Chương 45: Diệp Vân Linh nổi giận 1
Chương 46: Diệp Vân Linh nổi giận 2
Chương 47: Diệp Vân Linh nổi giận 3
Chương 48: Biệt danh mới
Chương 49: Gọi điện xin sự trợ giúp từ người thân
Chương 50: Miệng cứng mà lòng mềm
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255: Phiên Ngoại
Không tìm thấy chương nào phù hợp