Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 44: Gà nướng tới tay, lại bay mất
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~8 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Hai đứa Lục Ngữ Nịnh và Hứa Nặc cũng nhao nhao muốn hỗ trợ.
Hai đứa bé ngồi trên băng ghế nghiêm túc học cách nhặt rau, thỉnh thoảng còn quay sang nói chuyện rồi cười khanh khách. Lục Tử Hạo thì ngồi trên ghế dựa, lấy khối rubik trong túi ra xếp.
Năm người tạo thành một bầu không khí rất hoà thuận, thành một góc bình yên.
Tốc độ nấu ăn của Thư Nhã rất nhanh, một tay kỹ thuật xắt rau chuyên nghiệp làm cho thợ quay phim và khán giả đều sợ ngây người.
Diệp Vân Linh ở bên cạnh nhìn, hơi kinh ngạc cảm thán nói: "Đao pháp tốt đấy, có thể không phân cao thấp với em."
Thư Nhã nghe vậy đưa dao phay trong tay cho Diệp Vân Linh nói: "Vậy em tới đi."
Diệp Vân Linh vội vàng lắc đầu nói: "Không được, không được, đao pháp của em không phải dùng để xắt rau."
Thư Nhã thuận miệng: "Không phải để xắt rau chả lẽ là để chém zombie tang thi à?"
Diệp Vân Linh: "........ Chị thái, chị thái đi. Em đi trông bọn trẻ."
Diệp Vân Linh vội chạy sang chỗ bọn trẻ đang ngồi, thấy Lục Tử Hạo chơi rubik cô cũng trộm lấy điện thoại ra muốn chơi game.
Trương Hi Minh cầm rổ lại đây: "Xin mời các khách mời nộp lại di động lại cho chương trình."
Nói xong còn cố ý đưa rổ tới trước mặt Diệp Vân Linh.
Diệp Vân Linh: "........" tôi hoài nghi tổ tiết mục đang nhắm vào tôi.
Không có di động chơi, Diệp Vân Linh bắt đầu quay sang quấy rầy Lục Tử Hạo, nói: "Cái này ta nghĩ nên xoay sang bên phải đi, nhóc xoay như vậy không được, xoay lại đi, xoay trái lại, nghe ta xoay trái..... Thôi, hay là vẫn nên để ta giúp nhóc đi."
Lục Tử Hạo liếc mắt lườm cô một cái, nhíu mày tức giận: "Dì phiền thật."
Thư Nhã bên này chỉ nấu nướng nửa giờ là đã nấu xong, tổ Diệp Vi Vi thì khá chậm, cả ba người không ai biết nấu cơm, tốn hơn hai giờ, lãng phí nấu hỏng mấy lần mới bưng ra ba đĩa đồ ăn.
Lúc này Trương Hi Minh đã sớm mời tới năm người già thôn Vương Cổ, nhờ bọn họ tới ăn thử đồ ăn hai tổ, xem tổ nào nấu ngon hơn.
Khán giả xem chương trình cho rằng hai tổ này, nhìn từ hình thức bề ngoài món ăn thì kiểu gì cũng là bên tổ Thư Nhã thắng.
Hơn nữa nhìn dáng vẻ nấu nướng chuyên nghiệp trong bếp của Thư Nhã là biết ngày thường cô ấy đều hay nấu nướng, làm cơm.
Lại nhìn sang tổ kia, lúc nấu ăn binh hoảng mã loạn.
Kết quả chờ tới khi đưa ra xếp hạng, lại là tổ Diệp Vi Vi thắng.
Một màn này làm tất cả mọi người sợ ngây người.
Mà nguyên nhân Thư Nhã thua, càng làm cho người ta không biết nên khóc hay nên cười, cô ấy đem đường thành muối mà dùng.
Tất nhiên không phải vấn đề ở Thư Nhã, mà là khi mang bình đựng muối tới ai ngờ phía dưới lại là đường. Mọi người suy đoán hẳn là do mấy đứa trẻ con trong nhà có vườn cây nghịch ngợm làm ra.
Diệp Vân Linh cầm đũa lên kẹp một khối đậu phụ rán giòn tẩm đường, một miếng địa tam tiên, lại nhìn sang bàn bên cạnh có đĩa đồ ăn mặt phủ đầy tiêu, thở dài một hơi
Hào quang nữ chính thật là tốt.
Sau khi ăn cơm xong, mọi người đi nghỉ trưa khoảng hai tiếng.
Đến buổi chiều, tất nhiên tổ tiết mục vẫn sẽ tổ chứ hoạt động, đầu tiên là thi nhảy ô cho các bạn nhỏ.
Lúc sau là thi kéo co cho người lớn, trò chơi này còn mới cả người dân trong thôn cùng nhau tham gia.
Lúc chơi Diệp Vân Linh cũng thả lỏng không cố gắng lắm, vì lấy sức cô mà thi thì mấy người đối diện cơ bản đều không phải đối thủ.
Cô không buông xuôi cũng không được, gông xiềng cốt truyện cơ bản sẽ không để cô thắng. Nếu cô nghiêm túc thi, không cẩn thận mà thật sự thắng đối phương, còn không biết có chuyện gì đang chờ hố cô đâu. Còn chẳng bằng chủ động từ bỏ, quyền chủ động nắm trong tay mình cho rồi.
Mà cho đến khi nhìn thấy phần thưởng thi đấu lần này là hai con gà nướng cho bữa tối, Diệp Vân Linh lập tức cảm thấy hối hận, đáng lẽ mình nên thử phán kháng lại số phận một lần xem, rưng rưng nước mắt gặm bánh bao chay.
Tần đạo âm thầm trộm an bài hết thảy thở dài cho Diệp Vân Linh không có phúc khí, lần này chọn cho đội cô toàn các thôn dân có sức lực lớn, đã thao tác sau màn tối trước cả rồi mà cô vẫn thua cho được.
Gà nướng này bay mất không thể trách ông ta nha.
Hai đứa bé ngồi trên băng ghế nghiêm túc học cách nhặt rau, thỉnh thoảng còn quay sang nói chuyện rồi cười khanh khách. Lục Tử Hạo thì ngồi trên ghế dựa, lấy khối rubik trong túi ra xếp.
Năm người tạo thành một bầu không khí rất hoà thuận, thành một góc bình yên.
Tốc độ nấu ăn của Thư Nhã rất nhanh, một tay kỹ thuật xắt rau chuyên nghiệp làm cho thợ quay phim và khán giả đều sợ ngây người.
Diệp Vân Linh ở bên cạnh nhìn, hơi kinh ngạc cảm thán nói: "Đao pháp tốt đấy, có thể không phân cao thấp với em."
Thư Nhã nghe vậy đưa dao phay trong tay cho Diệp Vân Linh nói: "Vậy em tới đi."
Diệp Vân Linh vội vàng lắc đầu nói: "Không được, không được, đao pháp của em không phải dùng để xắt rau."
Thư Nhã thuận miệng: "Không phải để xắt rau chả lẽ là để chém zombie tang thi à?"
Diệp Vân Linh: "........ Chị thái, chị thái đi. Em đi trông bọn trẻ."
Diệp Vân Linh vội chạy sang chỗ bọn trẻ đang ngồi, thấy Lục Tử Hạo chơi rubik cô cũng trộm lấy điện thoại ra muốn chơi game.
Trương Hi Minh cầm rổ lại đây: "Xin mời các khách mời nộp lại di động lại cho chương trình."
Nói xong còn cố ý đưa rổ tới trước mặt Diệp Vân Linh.
Diệp Vân Linh: "........" tôi hoài nghi tổ tiết mục đang nhắm vào tôi.
Không có di động chơi, Diệp Vân Linh bắt đầu quay sang quấy rầy Lục Tử Hạo, nói: "Cái này ta nghĩ nên xoay sang bên phải đi, nhóc xoay như vậy không được, xoay lại đi, xoay trái lại, nghe ta xoay trái..... Thôi, hay là vẫn nên để ta giúp nhóc đi."
Lục Tử Hạo liếc mắt lườm cô một cái, nhíu mày tức giận: "Dì phiền thật."
Thư Nhã bên này chỉ nấu nướng nửa giờ là đã nấu xong, tổ Diệp Vi Vi thì khá chậm, cả ba người không ai biết nấu cơm, tốn hơn hai giờ, lãng phí nấu hỏng mấy lần mới bưng ra ba đĩa đồ ăn.
Lúc này Trương Hi Minh đã sớm mời tới năm người già thôn Vương Cổ, nhờ bọn họ tới ăn thử đồ ăn hai tổ, xem tổ nào nấu ngon hơn.
Khán giả xem chương trình cho rằng hai tổ này, nhìn từ hình thức bề ngoài món ăn thì kiểu gì cũng là bên tổ Thư Nhã thắng.
Hơn nữa nhìn dáng vẻ nấu nướng chuyên nghiệp trong bếp của Thư Nhã là biết ngày thường cô ấy đều hay nấu nướng, làm cơm.
Lại nhìn sang tổ kia, lúc nấu ăn binh hoảng mã loạn.
Kết quả chờ tới khi đưa ra xếp hạng, lại là tổ Diệp Vi Vi thắng.
Một màn này làm tất cả mọi người sợ ngây người.
Mà nguyên nhân Thư Nhã thua, càng làm cho người ta không biết nên khóc hay nên cười, cô ấy đem đường thành muối mà dùng.
Tất nhiên không phải vấn đề ở Thư Nhã, mà là khi mang bình đựng muối tới ai ngờ phía dưới lại là đường. Mọi người suy đoán hẳn là do mấy đứa trẻ con trong nhà có vườn cây nghịch ngợm làm ra.
Diệp Vân Linh cầm đũa lên kẹp một khối đậu phụ rán giòn tẩm đường, một miếng địa tam tiên, lại nhìn sang bàn bên cạnh có đĩa đồ ăn mặt phủ đầy tiêu, thở dài một hơi
Hào quang nữ chính thật là tốt.
Sau khi ăn cơm xong, mọi người đi nghỉ trưa khoảng hai tiếng.
Đến buổi chiều, tất nhiên tổ tiết mục vẫn sẽ tổ chứ hoạt động, đầu tiên là thi nhảy ô cho các bạn nhỏ.
Lúc sau là thi kéo co cho người lớn, trò chơi này còn mới cả người dân trong thôn cùng nhau tham gia.
Lúc chơi Diệp Vân Linh cũng thả lỏng không cố gắng lắm, vì lấy sức cô mà thi thì mấy người đối diện cơ bản đều không phải đối thủ.
Cô không buông xuôi cũng không được, gông xiềng cốt truyện cơ bản sẽ không để cô thắng. Nếu cô nghiêm túc thi, không cẩn thận mà thật sự thắng đối phương, còn không biết có chuyện gì đang chờ hố cô đâu. Còn chẳng bằng chủ động từ bỏ, quyền chủ động nắm trong tay mình cho rồi.
Mà cho đến khi nhìn thấy phần thưởng thi đấu lần này là hai con gà nướng cho bữa tối, Diệp Vân Linh lập tức cảm thấy hối hận, đáng lẽ mình nên thử phán kháng lại số phận một lần xem, rưng rưng nước mắt gặm bánh bao chay.
Tần đạo âm thầm trộm an bài hết thảy thở dài cho Diệp Vân Linh không có phúc khí, lần này chọn cho đội cô toàn các thôn dân có sức lực lớn, đã thao tác sau màn tối trước cả rồi mà cô vẫn thua cho được.
Gà nướng này bay mất không thể trách ông ta nha.
Xuyên Đến Văn Mẹ Kế, Lên Game Show Chăm Con Bạo Hồng
Tác giả: Mặc Ngôn Mộc
255 chương | 633 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Xuyên Sách
Chương 2: Nữ Phụ
Chương 3: Em Yêu Anh Như Chuột Yêu Gạo
Chương 4: Bà Ngoại Sói
Chương 5: Bắt Đầu Ghi Hình
Chương 6: Đại Thúc Nho Nhã Quý Khí
Chương 7: Ở Nhà Tốt Nhất, Sống Những Ngày Tháng Thê Thảm Nhất
Chương 8: Bữa Sáng BBQ
Chương 9: Lưu Lượng Là Con Dao Hai Lưỡi
Chương 10: Phụ Nữ Mỗi Ngày Chỉ Cần Trang Điểm Xinh Đẹp Như Hoa
Chương 11: Đây Là Muốn Lừa Tôi Sinh Con À
Chương 12: Người Ngồi Trong Nhà, Hoạ Từ Đâu Ập Tới
Chương 13: Có Tiền Thật Tốt
Chương 14: Trẻ Con Biết Chữ Sớm, Là Bọn Họ Lo Thừa
Chương 15: Nhiệm Vụ Bất Khả Thi Trong Truyền Thuyết
Chương 16: Sao Trên Đời Này Lại Có Người Tự Luyến Đến Thế
Chương 17: Đạo Diễn Tần Chơi Xấu Lục Tử Hạo
Chương 18: Kiếp Trước Cô Ta Là Thợ Khoá À
Chương 19: Khách Mời Gặp Gỡ
Chương 20: Tiểu Bá Tổng Vs Tiểu Nam Chính
Chương 21: Lục Tử Hạo Đại Nghĩa Diệt Thân
Chương 22: Gϊếŧ Địch Một Ngàn, Tự Tổn Hại Một Ngàn Hai
Chương 23: Hào Quang Nữ Phụ Ác Độc
Chương 24: Tâm Tư Phụ Nữ, Thẳng Nam Như Nhóc Không Hiểu Được Đâu
Chương 25: Lục Tử Hạo Bị Em Gái Bán
Chương 26: Diệp Vân Linh Nhà Bán Sỉ Ga Trải Giường À?
Chương 27: Đua Thuyền
Chương 28: Tổ Hợp Gia Đình Bất Ổn
Chương 29: Biến Cố Trình
Chương 30: Bug Trong Nhiệm Vụ Và Diệp Vân Linh Tiêu Chuẩn Kép
Chương 31: Thỏ Hoang, Gà Rừng Đứng Sẵn Ngoài Đường Cái Cho Cô Bắt À?
Chương 32: Thợ săn thảm nhất lịch sử
Chương 33: Tấm lòng con trẻ của Lục Ngữ Nịnh
Chương 34: Báo ơn
Chương 35: Lại là báo ơn
Chương 36: Diệp Vân Linh và Diệp Vi Vi hoá ra lại là chị em ruột à?
Chương 37: Tiểu nhất, tiểu nhị, tiểu tam
Chương 38: Lục Ngữ Nịnh bị bắt nạt
Chương 39: Cái miệng nhỏ của Diệp Vân Linh rất biết dỗi người
Chương 40: Này thì xin lỗi này
Chương 41: Truyền Thụ Kinh Nghiệm Đi Ăn Xin
Chương 42: Cuộc Sống Không Dễ Dàng Nên Bị Buộc Phải Đa Tài Đa Nghệ
Chương 43: Diệp Vân Linh không có lòng thương người
Chương 44: Gà nướng tới tay, lại bay mất
Chương 45: Diệp Vân Linh nổi giận 1
Chương 46: Diệp Vân Linh nổi giận 2
Chương 47: Diệp Vân Linh nổi giận 3
Chương 48: Biệt danh mới
Chương 49: Gọi điện xin sự trợ giúp từ người thân
Chương 50: Miệng cứng mà lòng mềm
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255: Phiên Ngoại
Không tìm thấy chương nào phù hợp