Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 43: Diệp Vân Linh không có lòng thương người
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~8 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Diệp Vân Linh nói làm là làm ngay, đầu tiên là lấy một khúc cây vạch ra hình dáng đại khái trên mặt đất, lại bê gạch tổ tiết mục đã chuẩn bị sẵn để bắt đầu xây bếp.
Trong lúc Thư Nhã cũng muốn tới hỗ trợ bê gạch thì Diệp Vân Linh liền ngăn trở, nói: "Gạch này bê dễ bị xước tay. Chị giúp em trộn xi măng đi."
Lúc đầu khán giả xem livestream còn tưởng cô khoác lác, không nghĩ đến Diệp Vân Linh xây bếp nhìn thật sự ra hình ra dạng, thủ pháp trát xi măng đắp gạch cũng rất quen tay, không biết còn tưởng trước kia cô là thợ xây hay phụ hồ chuyên nghiệp.
Bệ bếp lâm thời dùng một lần này thôi nên cũng không quá để ý thẩm mỹ, có thể sử dụng được là được, cho nên tốc độ xây cũng rất nhanh.
Chờ tới lúc mấy người Diệp Vi Vi tới nơi, đã thấy hai người Diệp Vân Linh và Thư Nhã nhàn nhã ngồi dưới bóng cây nghỉ ngơi, uống nước trò chuyện.
Cách chỗ hai cô ngồi không xa là một cái bệ bếp ngăn nắp, lửa cũng đã nhóm xong rồi.
Tưởng Mỹ Hàm đi lên vừa vặn nhìn thấy dáng vẻ nhàn nhã kia của Diệp Vân Linh, giận sôi máu, tiến lên hai bước chất vấn: "Diệp Vân Linh, tại sao lúc nãy cô lái xe không dừng lại chở chúng tôi đi cùng?"
Diệp Vân Linh trả lời cho có lệ: "Không nhìn thấy."
Tưởng Mỹ Hàm căn bản không tin: "Sao có thể không nhìn thấy, ba người lớn như chúng tôi, cô mắt m.. kém à?"
Diệp Vân Linh trả lời: "Sao cô biết mắt tôi kém thế, dạo gần đây tôi hay cảm thấy bị mỏi mắt, không biết có phải do chơi điện thoại di động nhiều quá không. Còn đang định mấy hôm nữa đi khám bác sĩ đấy. Mẹ Dương Diệp, cô quan tâm tới mắt tôi như vậy là có quen bác sĩ nào tốt muốn giới thiệu cho tôi à?"
Tưởng Mỹ Hàm: "Ai quan tâm cô... không có." Nói chuyện với Diệp Vân Linh, không để ý là bị cô ta chọc cho phát điên, quên cả đang phát sóng trực tiếp, muốn mắng chửi người.
Diệp Vi Vi tiến lại kéo tay Tưởng Mỹ Hàm, khuyên bảo: "Mỹ Hàm à, Vân Linh có lẽ là không nhìn thấy thật, thôi bỏ đi."
Tưởng Mỹ Hàm cũng không muốn tiếp tục tranh luận chuyện này với Diệp Vân Linh nữa. Chủ yếu là do Diệp Vân Linh mặt dày không biết xấu hổ, thanh danh của cô đã xấu đến mức không thể xấu hơn, trước sóng trực tiếp mà cô còn dám âm dương quái khí móc mỉa người khác.
Nhưng bản thân thì khác, trước khi sinh con nhân duyên với khán giả không tồi, sau khi nghỉ sinh con quay lại thì tham gia chương trình tạp kỹ này làm bước đệm đầu tiên, nên cần phải giữ gìn hình tượng của bản thân một chút.
Nhóm ba người họ bắt đầu phối hợp làm việc.
Tất nhiên là ba người không ai biết đắp lò xây bếp rồi, luống cuống tay chân một hồi lại bê gạch làm bản thân bị trầy da, một lúc lại tự đập gạch vào tay mình.
Ngay cả xi măng bùn cát cũng không cẩn thận dính hết cả vào người.
Chuyện mà Diệp Vân Linh chỉ mất mười phút đã làm xong, ba người này tốn hai tiếng còn chưa chuẩn bị tốt.
Lúc này Diệp Vi Vi cũng lại xin Diệp Vân Linh giúp đỡ.
Diệp Vân Linh vừa chơi game vừa lời lẽ nghiêm túc nói: "Tổ tiết mục tổ chức thi đấu lần này là để khảo nghiệm khả năng độc lập của chúng ta. Để rèn luyện cho các cô học được thêm nhiều kỹ năng cuộc sống, tôi càng không thể giúp."
Đương nhiên qua lại một trận, không tránh khỏi lại bị khán giả lại mắng một trận, chửi Diệp Vân Linh không có lòng thương người, không biết giúp đỡ người khác tương thân tương ái.
Rất nhanh đã tới 11 giờ trưa, bọn trẻ cũng đứt quãng quay về dần, nhóm Phương Từ về trước. Nhóm Diệp Vi Vi cuối cùng cũng miễn cưỡng đắp xong bệ bếp dùng tạm.
Thư Nhã ngẩng đầu nhìn ra đường, vẫn chưa thấy con trai đâu, lo lắng nói: "Sao giờ này rồi mà vẫn chưa về. Bọn nó chắc là không xảy ra chuyện gì đâu nhỉ?"
Diệp Vân Linh: "Chắc không đâu. Yên tâm đi. Đoán là ở trên đường đi chậm nên trễ nải thời gian thôi."
Không quá bao lâu, nhóm Lục Tử Hạo cũng đã quay trở lại, mang theo ba rổ tràn đầy đồ ăn đưa cho Diệp Vân Linh và Thư Nhã.
Thư Nhã đón lấy giỏ rau quả, đầu tiên khen ngợi ba đứa bé một lượt, sau đó quay sang Diệp Vân Linh nói: "Trước toàn do em xuất lực làm, giờ tới phiên chị thể hiện tài năng trù nghệ giúp em."
Diệp Vân Linh cũng không khách khí: "Vừa hay em không biết nấu ăn, để em giúp chị rửa rau đi."
Trong lúc Thư Nhã cũng muốn tới hỗ trợ bê gạch thì Diệp Vân Linh liền ngăn trở, nói: "Gạch này bê dễ bị xước tay. Chị giúp em trộn xi măng đi."
Lúc đầu khán giả xem livestream còn tưởng cô khoác lác, không nghĩ đến Diệp Vân Linh xây bếp nhìn thật sự ra hình ra dạng, thủ pháp trát xi măng đắp gạch cũng rất quen tay, không biết còn tưởng trước kia cô là thợ xây hay phụ hồ chuyên nghiệp.
Bệ bếp lâm thời dùng một lần này thôi nên cũng không quá để ý thẩm mỹ, có thể sử dụng được là được, cho nên tốc độ xây cũng rất nhanh.
Chờ tới lúc mấy người Diệp Vi Vi tới nơi, đã thấy hai người Diệp Vân Linh và Thư Nhã nhàn nhã ngồi dưới bóng cây nghỉ ngơi, uống nước trò chuyện.
Cách chỗ hai cô ngồi không xa là một cái bệ bếp ngăn nắp, lửa cũng đã nhóm xong rồi.
Tưởng Mỹ Hàm đi lên vừa vặn nhìn thấy dáng vẻ nhàn nhã kia của Diệp Vân Linh, giận sôi máu, tiến lên hai bước chất vấn: "Diệp Vân Linh, tại sao lúc nãy cô lái xe không dừng lại chở chúng tôi đi cùng?"
Diệp Vân Linh trả lời cho có lệ: "Không nhìn thấy."
Tưởng Mỹ Hàm căn bản không tin: "Sao có thể không nhìn thấy, ba người lớn như chúng tôi, cô mắt m.. kém à?"
Diệp Vân Linh trả lời: "Sao cô biết mắt tôi kém thế, dạo gần đây tôi hay cảm thấy bị mỏi mắt, không biết có phải do chơi điện thoại di động nhiều quá không. Còn đang định mấy hôm nữa đi khám bác sĩ đấy. Mẹ Dương Diệp, cô quan tâm tới mắt tôi như vậy là có quen bác sĩ nào tốt muốn giới thiệu cho tôi à?"
Tưởng Mỹ Hàm: "Ai quan tâm cô... không có." Nói chuyện với Diệp Vân Linh, không để ý là bị cô ta chọc cho phát điên, quên cả đang phát sóng trực tiếp, muốn mắng chửi người.
Diệp Vi Vi tiến lại kéo tay Tưởng Mỹ Hàm, khuyên bảo: "Mỹ Hàm à, Vân Linh có lẽ là không nhìn thấy thật, thôi bỏ đi."
Tưởng Mỹ Hàm cũng không muốn tiếp tục tranh luận chuyện này với Diệp Vân Linh nữa. Chủ yếu là do Diệp Vân Linh mặt dày không biết xấu hổ, thanh danh của cô đã xấu đến mức không thể xấu hơn, trước sóng trực tiếp mà cô còn dám âm dương quái khí móc mỉa người khác.
Nhưng bản thân thì khác, trước khi sinh con nhân duyên với khán giả không tồi, sau khi nghỉ sinh con quay lại thì tham gia chương trình tạp kỹ này làm bước đệm đầu tiên, nên cần phải giữ gìn hình tượng của bản thân một chút.
Nhóm ba người họ bắt đầu phối hợp làm việc.
Tất nhiên là ba người không ai biết đắp lò xây bếp rồi, luống cuống tay chân một hồi lại bê gạch làm bản thân bị trầy da, một lúc lại tự đập gạch vào tay mình.
Ngay cả xi măng bùn cát cũng không cẩn thận dính hết cả vào người.
Chuyện mà Diệp Vân Linh chỉ mất mười phút đã làm xong, ba người này tốn hai tiếng còn chưa chuẩn bị tốt.
Lúc này Diệp Vi Vi cũng lại xin Diệp Vân Linh giúp đỡ.
Diệp Vân Linh vừa chơi game vừa lời lẽ nghiêm túc nói: "Tổ tiết mục tổ chức thi đấu lần này là để khảo nghiệm khả năng độc lập của chúng ta. Để rèn luyện cho các cô học được thêm nhiều kỹ năng cuộc sống, tôi càng không thể giúp."
Đương nhiên qua lại một trận, không tránh khỏi lại bị khán giả lại mắng một trận, chửi Diệp Vân Linh không có lòng thương người, không biết giúp đỡ người khác tương thân tương ái.
Rất nhanh đã tới 11 giờ trưa, bọn trẻ cũng đứt quãng quay về dần, nhóm Phương Từ về trước. Nhóm Diệp Vi Vi cuối cùng cũng miễn cưỡng đắp xong bệ bếp dùng tạm.
Thư Nhã ngẩng đầu nhìn ra đường, vẫn chưa thấy con trai đâu, lo lắng nói: "Sao giờ này rồi mà vẫn chưa về. Bọn nó chắc là không xảy ra chuyện gì đâu nhỉ?"
Diệp Vân Linh: "Chắc không đâu. Yên tâm đi. Đoán là ở trên đường đi chậm nên trễ nải thời gian thôi."
Không quá bao lâu, nhóm Lục Tử Hạo cũng đã quay trở lại, mang theo ba rổ tràn đầy đồ ăn đưa cho Diệp Vân Linh và Thư Nhã.
Thư Nhã đón lấy giỏ rau quả, đầu tiên khen ngợi ba đứa bé một lượt, sau đó quay sang Diệp Vân Linh nói: "Trước toàn do em xuất lực làm, giờ tới phiên chị thể hiện tài năng trù nghệ giúp em."
Diệp Vân Linh cũng không khách khí: "Vừa hay em không biết nấu ăn, để em giúp chị rửa rau đi."
Xuyên Đến Văn Mẹ Kế, Lên Game Show Chăm Con Bạo Hồng
Tác giả: Mặc Ngôn Mộc
255 chương | 637 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Xuyên Sách
Chương 2: Nữ Phụ
Chương 3: Em Yêu Anh Như Chuột Yêu Gạo
Chương 4: Bà Ngoại Sói
Chương 5: Bắt Đầu Ghi Hình
Chương 6: Đại Thúc Nho Nhã Quý Khí
Chương 7: Ở Nhà Tốt Nhất, Sống Những Ngày Tháng Thê Thảm Nhất
Chương 8: Bữa Sáng BBQ
Chương 9: Lưu Lượng Là Con Dao Hai Lưỡi
Chương 10: Phụ Nữ Mỗi Ngày Chỉ Cần Trang Điểm Xinh Đẹp Như Hoa
Chương 11: Đây Là Muốn Lừa Tôi Sinh Con À
Chương 12: Người Ngồi Trong Nhà, Hoạ Từ Đâu Ập Tới
Chương 13: Có Tiền Thật Tốt
Chương 14: Trẻ Con Biết Chữ Sớm, Là Bọn Họ Lo Thừa
Chương 15: Nhiệm Vụ Bất Khả Thi Trong Truyền Thuyết
Chương 16: Sao Trên Đời Này Lại Có Người Tự Luyến Đến Thế
Chương 17: Đạo Diễn Tần Chơi Xấu Lục Tử Hạo
Chương 18: Kiếp Trước Cô Ta Là Thợ Khoá À
Chương 19: Khách Mời Gặp Gỡ
Chương 20: Tiểu Bá Tổng Vs Tiểu Nam Chính
Chương 21: Lục Tử Hạo Đại Nghĩa Diệt Thân
Chương 22: Gϊếŧ Địch Một Ngàn, Tự Tổn Hại Một Ngàn Hai
Chương 23: Hào Quang Nữ Phụ Ác Độc
Chương 24: Tâm Tư Phụ Nữ, Thẳng Nam Như Nhóc Không Hiểu Được Đâu
Chương 25: Lục Tử Hạo Bị Em Gái Bán
Chương 26: Diệp Vân Linh Nhà Bán Sỉ Ga Trải Giường À?
Chương 27: Đua Thuyền
Chương 28: Tổ Hợp Gia Đình Bất Ổn
Chương 29: Biến Cố Trình
Chương 30: Bug Trong Nhiệm Vụ Và Diệp Vân Linh Tiêu Chuẩn Kép
Chương 31: Thỏ Hoang, Gà Rừng Đứng Sẵn Ngoài Đường Cái Cho Cô Bắt À?
Chương 32: Thợ săn thảm nhất lịch sử
Chương 33: Tấm lòng con trẻ của Lục Ngữ Nịnh
Chương 34: Báo ơn
Chương 35: Lại là báo ơn
Chương 36: Diệp Vân Linh và Diệp Vi Vi hoá ra lại là chị em ruột à?
Chương 37: Tiểu nhất, tiểu nhị, tiểu tam
Chương 38: Lục Ngữ Nịnh bị bắt nạt
Chương 39: Cái miệng nhỏ của Diệp Vân Linh rất biết dỗi người
Chương 40: Này thì xin lỗi này
Chương 41: Truyền Thụ Kinh Nghiệm Đi Ăn Xin
Chương 42: Cuộc Sống Không Dễ Dàng Nên Bị Buộc Phải Đa Tài Đa Nghệ
Chương 43: Diệp Vân Linh không có lòng thương người
Chương 44: Gà nướng tới tay, lại bay mất
Chương 45: Diệp Vân Linh nổi giận 1
Chương 46: Diệp Vân Linh nổi giận 2
Chương 47: Diệp Vân Linh nổi giận 3
Chương 48: Biệt danh mới
Chương 49: Gọi điện xin sự trợ giúp từ người thân
Chương 50: Miệng cứng mà lòng mềm
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255: Phiên Ngoại
Không tìm thấy chương nào phù hợp