Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 4: Bà Ngoại Sói
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~8 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Dưới lầu, trong phòng ăn.
Lục Ngữ Nịnh mở to một đôi mắt xinh đẹp như hai quả nho đen, đong đầy nước mắt, dẩu miệng uỷ khuất nói:
"Anh trai, Nịnh Nịnh không thích ăn rau xanh."
Lục Tử Hạo kẹp một đũa rau xanh đưa tới bên miệng bé dỗ dành: "Nịnh Nịnh ngoan, ăn rau xanh mới cao lên được."
Lục Ngữ Nịnh lắc lắc đầu, hiển nhiên không muốn.
Chú Đức quản gia và mấy người hầu bên cạnh thản nhiên chứng kiến một màn này, hiển nhiên đã quá quen rồi.
Diệp Vân Linh xuất hiện phá vỡ cảnh quan.
Lục Ngữ Nịnh thấy Diệp Vân Linh xuất hiện, sợ hãi trốn ra sau Lục Tử Hạo.
Lục Tử Hạo duỗi tay kéo Lục Ngữ Nịnh ra phía sau, thân mình nho nhỏ ngẩng đầu nhìn về phía Diệp Vân Linh, mặt đầy cảnh giác hỏi: "Dì muốn làm gì?"
Diệp Vân Linh nhìn hai đứa bé trước mặt.
Đây là con trai, con gái chồng cô. Cô bé lớn lên thật là xinh xắn, dù có đang khóc lóc uỷ khuất mà nhìn vẫn rất đáng yêu, bé trai lớn hơn thì nhìn có dáng vẻ thiếu gia cao lãnh.
Bất quá không quan trọng, lần này nhiệm vụ cốt truyện của cô là bé gái.
Diệp Vân Linh cầm lấy bát cơm bên cạnh, múc một thìa đưa tới trước mặt Diệp Ngữ Nịnh nói: "Nào, tiểu Nịnh Nịnh, để dì đút cho con ăn."
Lục Tử Hạo: "......"
Lục Ngữ Nịnh đang khóc thút thít, thanh âm đột nhiên im bặt."..... Ách."
Chú Đức bên cạnh đang tuỳ thời chuẩn bị khuyên can cũng mặt thộn ra.
Nhìn Lục Ngữ Nịnh bộ dáng vẫn không dao động, Diệp Vân Linh tiếp tục cố gắng, dùng âm thanh ôn nhu nhất có thể nói: "Tiểu Nịnh Nịnh ngoan, há miệng, nào."
Diệp Vân Linh đời này chưa từng dùng âm thanh ôn nhu như vậy nói chuyện với ai bao giờ, cảm thấy chính mình quả thật chính là điển phạm cho hình tượng hiền thê lương mẫu.
Lục Ngữ Nịnh nguyên bản đang dẩu dẩu môi, nấp sau lưng Lục Tử Hạo, lúc này đây lại khóc toáng lên, tiếng khóc còn vang dội hơn trước.
"Oa.... Anh trai ơi, dì Vân đáng sợ quá..."
Vừa khóc vừa lùi ra sau Lục Tử Hạo hết sức có thể.
Diệp Vân Linh trên mặt vẫn còn đang cười ôn nhu: "......"
Diệp Vân Linh lăn lộn ở thế giới tràn đầy tang thi gần mười năm, nên trên người sẽ mang theo một cỗ uy nghi không tự giác.
Lúc này cô giả vờ ôn ôn nhu nhu, dịu dàng cùng với khí chất trên người cực kỳ không phù hợp, trong mắt Lục Ngữ Nịnh, cô bây giờ giống như bà ngoại sói lừa ăn thịt trẻ con trong truyện cổ tích.
Tươi cười trên mặt càng đặc biệt kh*ng b*.
Lục Tử Hạo bé nhỏ cố hết sức che chở Lục Ngữ Nịnh bảo vệ phía sau, ngẩng đầu nói với Diệp Vân Linh đối diện: "Dì trước đó đã nói, chỉ cần tôi đồng ý tham gia chương trình với dì, dì sẽ không ức hϊếp Nịnh Nịnh."
Diệp Vân Linh cả kinh: "Nhóc cảm thấy ta đang ức hϊếp Nịnh Nịnh?"
Lục Tử Hạo hỏi ngược lại: "Bằng không thì sao? Chẳng lẽ dì muốn nói là dì đang là dỗ em ấy ăn cơm à?"
Diệp Vân Linh: "....." Nhìn không giống ư?
Dứt khoát không để ý đến Lục Tử Hạo nữa, Diệp Vân Linh tiếp tục ôn nhu tấn công.
Kết quả mỗi lần cô nói một câu, Lục Ngữ Nịnh lại khóc lớn hơn một lần.
Lục Tử Hạo cũng trực tiếp kéo em gái tránh xa Diệp Vân Linh ra, rất sợ bị mẹ kế doạ đến.
Lúc cô xoay người định rời đi vẫn còn nghe được âm thanh Lục Ngữ Nịnh đang nức nở nghẹn ngào, Diệp Vân Linh bây giờ chỉ cảm thấy trong đầu đều là tiếng trẻ con khóc, đút ăn cơm đút đến mức cả tâm thần và thể xác cô đều mệt mỏi.
Diệp Vân Linh đã chuẩn bị tốt tinh thần đối mặt, hỏi: "Thống thống, nếu nhiệm vụ này tôi không hoàn thành, có phải chịu trừng phạt gì không?"
Hệ thống cũng đã nhìn ra Diệp Vân Linh thật sự cũng đã nỗ lực hết mình, nói: "Mỗi lần nhiệm vụ thất bại đều không có hình phạt cụ thể. Có đôi khi là đau đầu, có khi đau tim. Tuỳ theo tình huống nghiêm trọng hay không... Ui, tiến độ có biến động, lên 1%"
Diệp Vân Linh ngước mắt, quả nhiên nhìn thấy thanh tiến độ trước mặt mình có thay đổi, từ 0 biến thành 1%. Ở một đoạn dài màu xám, một ít tiến độ màu đỏ nhỏ nhoi nếu không nhìn kỹ là có thể bỏ qua.
Lại liếc nhìn Lục Ngữ Nịnh bên kia, phát hiện thấy cô vẫn chưa đi ra khỏi nhà ăn, Lục Ngữ Nịnh vừa bưng bát cơm lên, vừa ăn vừa khóc lóc.
Đại khái cảm nhận được một ánh mắt chăm chú nhìn mình, cô bé quay đầu vừa vặn đối mặt với ánh mắt của Diệp Vân Linh, sợ tới mức thân mình run lên, khóc lóc nói: "Dì Vân, cháu sẽ ăn cơm ngoan ngoãn... Dì, dì đừng đánh cháu."
Diệp Vân Linh: "....."
Lục Ngữ Nịnh mở to một đôi mắt xinh đẹp như hai quả nho đen, đong đầy nước mắt, dẩu miệng uỷ khuất nói:
"Anh trai, Nịnh Nịnh không thích ăn rau xanh."
Lục Tử Hạo kẹp một đũa rau xanh đưa tới bên miệng bé dỗ dành: "Nịnh Nịnh ngoan, ăn rau xanh mới cao lên được."
Lục Ngữ Nịnh lắc lắc đầu, hiển nhiên không muốn.
Chú Đức quản gia và mấy người hầu bên cạnh thản nhiên chứng kiến một màn này, hiển nhiên đã quá quen rồi.
Diệp Vân Linh xuất hiện phá vỡ cảnh quan.
Lục Ngữ Nịnh thấy Diệp Vân Linh xuất hiện, sợ hãi trốn ra sau Lục Tử Hạo.
Lục Tử Hạo duỗi tay kéo Lục Ngữ Nịnh ra phía sau, thân mình nho nhỏ ngẩng đầu nhìn về phía Diệp Vân Linh, mặt đầy cảnh giác hỏi: "Dì muốn làm gì?"
Diệp Vân Linh nhìn hai đứa bé trước mặt.
Đây là con trai, con gái chồng cô. Cô bé lớn lên thật là xinh xắn, dù có đang khóc lóc uỷ khuất mà nhìn vẫn rất đáng yêu, bé trai lớn hơn thì nhìn có dáng vẻ thiếu gia cao lãnh.
Bất quá không quan trọng, lần này nhiệm vụ cốt truyện của cô là bé gái.
Diệp Vân Linh cầm lấy bát cơm bên cạnh, múc một thìa đưa tới trước mặt Diệp Ngữ Nịnh nói: "Nào, tiểu Nịnh Nịnh, để dì đút cho con ăn."
Lục Tử Hạo: "......"
Lục Ngữ Nịnh đang khóc thút thít, thanh âm đột nhiên im bặt."..... Ách."
Chú Đức bên cạnh đang tuỳ thời chuẩn bị khuyên can cũng mặt thộn ra.
Nhìn Lục Ngữ Nịnh bộ dáng vẫn không dao động, Diệp Vân Linh tiếp tục cố gắng, dùng âm thanh ôn nhu nhất có thể nói: "Tiểu Nịnh Nịnh ngoan, há miệng, nào."
Diệp Vân Linh đời này chưa từng dùng âm thanh ôn nhu như vậy nói chuyện với ai bao giờ, cảm thấy chính mình quả thật chính là điển phạm cho hình tượng hiền thê lương mẫu.
Lục Ngữ Nịnh nguyên bản đang dẩu dẩu môi, nấp sau lưng Lục Tử Hạo, lúc này đây lại khóc toáng lên, tiếng khóc còn vang dội hơn trước.
"Oa.... Anh trai ơi, dì Vân đáng sợ quá..."
Vừa khóc vừa lùi ra sau Lục Tử Hạo hết sức có thể.
Diệp Vân Linh trên mặt vẫn còn đang cười ôn nhu: "......"
Diệp Vân Linh lăn lộn ở thế giới tràn đầy tang thi gần mười năm, nên trên người sẽ mang theo một cỗ uy nghi không tự giác.
Lúc này cô giả vờ ôn ôn nhu nhu, dịu dàng cùng với khí chất trên người cực kỳ không phù hợp, trong mắt Lục Ngữ Nịnh, cô bây giờ giống như bà ngoại sói lừa ăn thịt trẻ con trong truyện cổ tích.
Tươi cười trên mặt càng đặc biệt kh*ng b*.
Lục Tử Hạo bé nhỏ cố hết sức che chở Lục Ngữ Nịnh bảo vệ phía sau, ngẩng đầu nói với Diệp Vân Linh đối diện: "Dì trước đó đã nói, chỉ cần tôi đồng ý tham gia chương trình với dì, dì sẽ không ức hϊếp Nịnh Nịnh."
Diệp Vân Linh cả kinh: "Nhóc cảm thấy ta đang ức hϊếp Nịnh Nịnh?"
Lục Tử Hạo hỏi ngược lại: "Bằng không thì sao? Chẳng lẽ dì muốn nói là dì đang là dỗ em ấy ăn cơm à?"
Diệp Vân Linh: "....." Nhìn không giống ư?
Dứt khoát không để ý đến Lục Tử Hạo nữa, Diệp Vân Linh tiếp tục ôn nhu tấn công.
Kết quả mỗi lần cô nói một câu, Lục Ngữ Nịnh lại khóc lớn hơn một lần.
Lục Tử Hạo cũng trực tiếp kéo em gái tránh xa Diệp Vân Linh ra, rất sợ bị mẹ kế doạ đến.
Lúc cô xoay người định rời đi vẫn còn nghe được âm thanh Lục Ngữ Nịnh đang nức nở nghẹn ngào, Diệp Vân Linh bây giờ chỉ cảm thấy trong đầu đều là tiếng trẻ con khóc, đút ăn cơm đút đến mức cả tâm thần và thể xác cô đều mệt mỏi.
Diệp Vân Linh đã chuẩn bị tốt tinh thần đối mặt, hỏi: "Thống thống, nếu nhiệm vụ này tôi không hoàn thành, có phải chịu trừng phạt gì không?"
Hệ thống cũng đã nhìn ra Diệp Vân Linh thật sự cũng đã nỗ lực hết mình, nói: "Mỗi lần nhiệm vụ thất bại đều không có hình phạt cụ thể. Có đôi khi là đau đầu, có khi đau tim. Tuỳ theo tình huống nghiêm trọng hay không... Ui, tiến độ có biến động, lên 1%"
Diệp Vân Linh ngước mắt, quả nhiên nhìn thấy thanh tiến độ trước mặt mình có thay đổi, từ 0 biến thành 1%. Ở một đoạn dài màu xám, một ít tiến độ màu đỏ nhỏ nhoi nếu không nhìn kỹ là có thể bỏ qua.
Lại liếc nhìn Lục Ngữ Nịnh bên kia, phát hiện thấy cô vẫn chưa đi ra khỏi nhà ăn, Lục Ngữ Nịnh vừa bưng bát cơm lên, vừa ăn vừa khóc lóc.
Đại khái cảm nhận được một ánh mắt chăm chú nhìn mình, cô bé quay đầu vừa vặn đối mặt với ánh mắt của Diệp Vân Linh, sợ tới mức thân mình run lên, khóc lóc nói: "Dì Vân, cháu sẽ ăn cơm ngoan ngoãn... Dì, dì đừng đánh cháu."
Diệp Vân Linh: "....."
Xuyên Đến Văn Mẹ Kế, Lên Game Show Chăm Con Bạo Hồng
Tác giả: Mặc Ngôn Mộc
255 chương | 617 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Xuyên Sách
Chương 2: Nữ Phụ
Chương 3: Em Yêu Anh Như Chuột Yêu Gạo
Chương 4: Bà Ngoại Sói
Chương 5: Bắt Đầu Ghi Hình
Chương 6: Đại Thúc Nho Nhã Quý Khí
Chương 7: Ở Nhà Tốt Nhất, Sống Những Ngày Tháng Thê Thảm Nhất
Chương 8: Bữa Sáng BBQ
Chương 9: Lưu Lượng Là Con Dao Hai Lưỡi
Chương 10: Phụ Nữ Mỗi Ngày Chỉ Cần Trang Điểm Xinh Đẹp Như Hoa
Chương 11: Đây Là Muốn Lừa Tôi Sinh Con À
Chương 12: Người Ngồi Trong Nhà, Hoạ Từ Đâu Ập Tới
Chương 13: Có Tiền Thật Tốt
Chương 14: Trẻ Con Biết Chữ Sớm, Là Bọn Họ Lo Thừa
Chương 15: Nhiệm Vụ Bất Khả Thi Trong Truyền Thuyết
Chương 16: Sao Trên Đời Này Lại Có Người Tự Luyến Đến Thế
Chương 17: Đạo Diễn Tần Chơi Xấu Lục Tử Hạo
Chương 18: Kiếp Trước Cô Ta Là Thợ Khoá À
Chương 19: Khách Mời Gặp Gỡ
Chương 20: Tiểu Bá Tổng Vs Tiểu Nam Chính
Chương 21: Lục Tử Hạo Đại Nghĩa Diệt Thân
Chương 22: Gϊếŧ Địch Một Ngàn, Tự Tổn Hại Một Ngàn Hai
Chương 23: Hào Quang Nữ Phụ Ác Độc
Chương 24: Tâm Tư Phụ Nữ, Thẳng Nam Như Nhóc Không Hiểu Được Đâu
Chương 25: Lục Tử Hạo Bị Em Gái Bán
Chương 26: Diệp Vân Linh Nhà Bán Sỉ Ga Trải Giường À?
Chương 27: Đua Thuyền
Chương 28: Tổ Hợp Gia Đình Bất Ổn
Chương 29: Biến Cố Trình
Chương 30: Bug Trong Nhiệm Vụ Và Diệp Vân Linh Tiêu Chuẩn Kép
Chương 31: Thỏ Hoang, Gà Rừng Đứng Sẵn Ngoài Đường Cái Cho Cô Bắt À?
Chương 32: Thợ săn thảm nhất lịch sử
Chương 33: Tấm lòng con trẻ của Lục Ngữ Nịnh
Chương 34: Báo ơn
Chương 35: Lại là báo ơn
Chương 36: Diệp Vân Linh và Diệp Vi Vi hoá ra lại là chị em ruột à?
Chương 37: Tiểu nhất, tiểu nhị, tiểu tam
Chương 38: Lục Ngữ Nịnh bị bắt nạt
Chương 39: Cái miệng nhỏ của Diệp Vân Linh rất biết dỗi người
Chương 40: Này thì xin lỗi này
Chương 41: Truyền Thụ Kinh Nghiệm Đi Ăn Xin
Chương 42: Cuộc Sống Không Dễ Dàng Nên Bị Buộc Phải Đa Tài Đa Nghệ
Chương 43: Diệp Vân Linh không có lòng thương người
Chương 44: Gà nướng tới tay, lại bay mất
Chương 45: Diệp Vân Linh nổi giận 1
Chương 46: Diệp Vân Linh nổi giận 2
Chương 47: Diệp Vân Linh nổi giận 3
Chương 48: Biệt danh mới
Chương 49: Gọi điện xin sự trợ giúp từ người thân
Chương 50: Miệng cứng mà lòng mềm
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255: Phiên Ngoại
Không tìm thấy chương nào phù hợp