Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 33: Tấm lòng con trẻ của Lục Ngữ Nịnh
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~8 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Diệp Vân Linh nhìn hai quả dại nho nhỏ, đo đỏ trong tay cô bé, nhận lấy nói: "Tính ra con nhóc cháu đây còn có chút lương tâm đấy."
Quả dại không to, chủ yếu là tấm lòng con trẻ.
Nhận quả dại xong lại lau qua trên áo rồi trực tiếp nhét vào miệng, cắn một phát nuốt xuống, cả khuôn mặt đều nhăn lại thành một khối. Chua đến mức ngũ quan không khống chế được biểu cảm nữa.
Má ơi, quả gì đây, chua đến mức cô tưởng mình mang thai rồi.
[Ha ha ha ha ha ha ha cười chết tôi rồi. Tôi vừa vào livestream thì nhìn thấy mặt Diệp Vân Linh nhăn thành một nhúm, chuyện gì xảy ra thế?]
[Tiểu Nịnh Nịnh cho Diệp Vân Linh trái cây. Cô ta cắn một phát thì thành ra như vậy. Thật sự chua đến thế sao? Hay là vẫn đang diễn?]
[Đó là quả sữa dê. Trước đây tôi từng ăn rồi, hay để nấu canh chua. Vừa rồi nhìn Diệp Vân Linh nhận tôi đã đoán kiểu gì cũng thế này mà ha ha ha ha ha]
[Tôi cũng không biết sao mình lại cười như thằng ngốc thế này, nói chung nhìn biểu cảm Diệp Vân Linh thấy siêu hài.]
[Mãi vẫn không vào được phòng phát sóng của Diệp Vân Linh, vừa vào lại bị văng ra, bực thật.....]
Mới nhận quả sữa dê từ tay em gái, Lục Tử Hạo vốn cũng định cho vào miệng ăn, kết quả nhìn thấy dáng vẻ vặn vẹo của Diệp Vân Linh bên kia, bèn lặng lẽ cất lại quả sữa dê vào túi quần.
Buổi tối, Diệp Vân Linh sau khi tự bôi cả người thuốc đuổi côn trùng xong lưu loát leo lên võng.
Lục Tử Hạo dẫn Lục Ngữ Nịnh lên giường nằm ngủ.
Lục Ngữ Nịnh vẫn rất sợ nửa đêm Diệp Vân Linh trộm bắt thỏ nấu ăn, cả ba con thỏ cũng phải kéo lên giường cùng nhau ngủ.
Nửa đêm Diệp Vân Linh đang ngủ, nghe được tiếng bước chân, rất cảnh giác mở mắt ra.
Nhìn thấy Lục Tử Hạo đang đi về phía mình, cậu đại khái cũng không nghĩ tới Diệp Vân Linh sẽ tỉnh lại, bốn mắt nhìn nhau, Diệp Vân Linh bỗng nhiên cảm giác được một chút biệt nữu ở tiểu tổng tài bá đạo ngạo kiều này.
Diệp Vân Linh ngồi nửa người dậy, cũng không xuống võng, hỏi: "Tìm ta có việc?"
Lục Tử Hạo hơi ngượng ngùng, nắm nắm góc áo, cuối cùng dáng vẻ bất chấp bất cứ giá nào: "Dì dẫn Nịnh Nịnh đi nhà WC một chuyến được không?"
Diệp Vân Linh: "......."
Mười phút sau.
Diệp Vân Linh nhét hai cục giấy vào trong lỗ mũi đứng bên ngoài nhà vệ sinh công cộng, một bộ sống không còn gì luyến tiếc.
Cách một lúc lại hướng vào bên trong hô: "Lục Ngữ Nịnh, nhóc xong chưa?"
Bên trong truyền ra thanh âm giọng sữa: "Sắp xong rồi."
Một lúc sau Lục Ngữ Nịnh đi ra, trên mặt dương dương ý cười nói: "Được rồi, dì Vân chúng ta trở về đi."
Diệp Vân Linh xoay người liền đi, không chút lưu tình nào: "Mau chạy nhanh đi, thối muốn chết."
Lục Ngữ Nịnh chạy chậm theo sau: "Dì Vân, dì đi chậm chút."
Diệp Vân Linh vừa đi vừa trả lời: "Chân nhóc ngắn thì chạy nhanh lên chút, ta buồn ngủ muốn chết, không chờ cháu đâu."
Nói thế nhưng bước chân vẫn chậm lại.
Kết quả lúc Lục Ngữ Nịnh sắp đuổi kịp cô, bước chân của cô lại đột nhiên nhanh hơn một tí.
Hai người một lớn, một nhỏ dưới ánh đèn đường lúc nhanh lúc chậm đuổi theo nhau.
Lúc về tới nhà, nhìn thấy Lục Tử Hạo giống như cha già đang chờ con trở về trước cửa nhà tranh, duỗi đầu trông ngóng.
Nhìn thấy hai người rốt cuộc cũng đã về, người cha già Tử Hạo cuối cùng cũng yên tâm.
Sáng hôm sau, Diệp Vân Linh thức dậy thật là sớm.
Đầu tiên ngủ dậy cô chạy hai vòng quanh thôn, không thể không nói không khí vùng nông thôn thật sự rất trong lành.
Ở nhà văn hoá thôn bên kia, tổ tiết mục đã chuẩn bị xong bữa sáng. Nguyên bản là tính 7 giờ sáng sẽ phát loa thông báo cho mọi người.
Kết quả ai ngờ Diệp Vân Linh 6 giờ sáng chạy bộ, đã phát hiện ra rồi.
Bữa sáng còn làm rất phong phú, màn thầu, bánh bao, cháo, sữa đậu nành, sữa bò gì cũng có.
Bên cạnh còn dán miếng giấy:
[ Ăn nhiều lấy nhiều, ăn ít lấy ít. Ăn xong lại lấy. Lãng phí không tốt. ]
Diệp Vân Linh chỉ vào bàn điểm tâm sáng hỏi: "Tất cả chỗ này đều có thể ăn đúng không, có yêu cầu gì không? "
Tổ tiết mục gật đầu nói: "Chỉ cần không lãng phí lương thực thì ăn bao nhiêu cũng được."
Đại khái cũng do đói quá mức, Diệp Vân Linh ăn gấp ba lần người khác, làm nhân viên công tác kinh ngạc lác cả mắt.
Quả dại không to, chủ yếu là tấm lòng con trẻ.
Nhận quả dại xong lại lau qua trên áo rồi trực tiếp nhét vào miệng, cắn một phát nuốt xuống, cả khuôn mặt đều nhăn lại thành một khối. Chua đến mức ngũ quan không khống chế được biểu cảm nữa.
Má ơi, quả gì đây, chua đến mức cô tưởng mình mang thai rồi.
[Ha ha ha ha ha ha ha cười chết tôi rồi. Tôi vừa vào livestream thì nhìn thấy mặt Diệp Vân Linh nhăn thành một nhúm, chuyện gì xảy ra thế?]
[Tiểu Nịnh Nịnh cho Diệp Vân Linh trái cây. Cô ta cắn một phát thì thành ra như vậy. Thật sự chua đến thế sao? Hay là vẫn đang diễn?]
[Đó là quả sữa dê. Trước đây tôi từng ăn rồi, hay để nấu canh chua. Vừa rồi nhìn Diệp Vân Linh nhận tôi đã đoán kiểu gì cũng thế này mà ha ha ha ha ha]
[Tôi cũng không biết sao mình lại cười như thằng ngốc thế này, nói chung nhìn biểu cảm Diệp Vân Linh thấy siêu hài.]
[Mãi vẫn không vào được phòng phát sóng của Diệp Vân Linh, vừa vào lại bị văng ra, bực thật.....]
Mới nhận quả sữa dê từ tay em gái, Lục Tử Hạo vốn cũng định cho vào miệng ăn, kết quả nhìn thấy dáng vẻ vặn vẹo của Diệp Vân Linh bên kia, bèn lặng lẽ cất lại quả sữa dê vào túi quần.
Buổi tối, Diệp Vân Linh sau khi tự bôi cả người thuốc đuổi côn trùng xong lưu loát leo lên võng.
Lục Tử Hạo dẫn Lục Ngữ Nịnh lên giường nằm ngủ.
Lục Ngữ Nịnh vẫn rất sợ nửa đêm Diệp Vân Linh trộm bắt thỏ nấu ăn, cả ba con thỏ cũng phải kéo lên giường cùng nhau ngủ.
Nửa đêm Diệp Vân Linh đang ngủ, nghe được tiếng bước chân, rất cảnh giác mở mắt ra.
Nhìn thấy Lục Tử Hạo đang đi về phía mình, cậu đại khái cũng không nghĩ tới Diệp Vân Linh sẽ tỉnh lại, bốn mắt nhìn nhau, Diệp Vân Linh bỗng nhiên cảm giác được một chút biệt nữu ở tiểu tổng tài bá đạo ngạo kiều này.
Diệp Vân Linh ngồi nửa người dậy, cũng không xuống võng, hỏi: "Tìm ta có việc?"
Lục Tử Hạo hơi ngượng ngùng, nắm nắm góc áo, cuối cùng dáng vẻ bất chấp bất cứ giá nào: "Dì dẫn Nịnh Nịnh đi nhà WC một chuyến được không?"
Diệp Vân Linh: "......."
Mười phút sau.
Diệp Vân Linh nhét hai cục giấy vào trong lỗ mũi đứng bên ngoài nhà vệ sinh công cộng, một bộ sống không còn gì luyến tiếc.
Cách một lúc lại hướng vào bên trong hô: "Lục Ngữ Nịnh, nhóc xong chưa?"
Bên trong truyền ra thanh âm giọng sữa: "Sắp xong rồi."
Một lúc sau Lục Ngữ Nịnh đi ra, trên mặt dương dương ý cười nói: "Được rồi, dì Vân chúng ta trở về đi."
Diệp Vân Linh xoay người liền đi, không chút lưu tình nào: "Mau chạy nhanh đi, thối muốn chết."
Lục Ngữ Nịnh chạy chậm theo sau: "Dì Vân, dì đi chậm chút."
Diệp Vân Linh vừa đi vừa trả lời: "Chân nhóc ngắn thì chạy nhanh lên chút, ta buồn ngủ muốn chết, không chờ cháu đâu."
Nói thế nhưng bước chân vẫn chậm lại.
Kết quả lúc Lục Ngữ Nịnh sắp đuổi kịp cô, bước chân của cô lại đột nhiên nhanh hơn một tí.
Hai người một lớn, một nhỏ dưới ánh đèn đường lúc nhanh lúc chậm đuổi theo nhau.
Lúc về tới nhà, nhìn thấy Lục Tử Hạo giống như cha già đang chờ con trở về trước cửa nhà tranh, duỗi đầu trông ngóng.
Nhìn thấy hai người rốt cuộc cũng đã về, người cha già Tử Hạo cuối cùng cũng yên tâm.
Sáng hôm sau, Diệp Vân Linh thức dậy thật là sớm.
Đầu tiên ngủ dậy cô chạy hai vòng quanh thôn, không thể không nói không khí vùng nông thôn thật sự rất trong lành.
Ở nhà văn hoá thôn bên kia, tổ tiết mục đã chuẩn bị xong bữa sáng. Nguyên bản là tính 7 giờ sáng sẽ phát loa thông báo cho mọi người.
Kết quả ai ngờ Diệp Vân Linh 6 giờ sáng chạy bộ, đã phát hiện ra rồi.
Bữa sáng còn làm rất phong phú, màn thầu, bánh bao, cháo, sữa đậu nành, sữa bò gì cũng có.
Bên cạnh còn dán miếng giấy:
[ Ăn nhiều lấy nhiều, ăn ít lấy ít. Ăn xong lại lấy. Lãng phí không tốt. ]
Diệp Vân Linh chỉ vào bàn điểm tâm sáng hỏi: "Tất cả chỗ này đều có thể ăn đúng không, có yêu cầu gì không? "
Tổ tiết mục gật đầu nói: "Chỉ cần không lãng phí lương thực thì ăn bao nhiêu cũng được."
Đại khái cũng do đói quá mức, Diệp Vân Linh ăn gấp ba lần người khác, làm nhân viên công tác kinh ngạc lác cả mắt.
Xuyên Đến Văn Mẹ Kế, Lên Game Show Chăm Con Bạo Hồng
Tác giả: Mặc Ngôn Mộc
255 chương | 614 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Xuyên Sách
Chương 2: Nữ Phụ
Chương 3: Em Yêu Anh Như Chuột Yêu Gạo
Chương 4: Bà Ngoại Sói
Chương 5: Bắt Đầu Ghi Hình
Chương 6: Đại Thúc Nho Nhã Quý Khí
Chương 7: Ở Nhà Tốt Nhất, Sống Những Ngày Tháng Thê Thảm Nhất
Chương 8: Bữa Sáng BBQ
Chương 9: Lưu Lượng Là Con Dao Hai Lưỡi
Chương 10: Phụ Nữ Mỗi Ngày Chỉ Cần Trang Điểm Xinh Đẹp Như Hoa
Chương 11: Đây Là Muốn Lừa Tôi Sinh Con À
Chương 12: Người Ngồi Trong Nhà, Hoạ Từ Đâu Ập Tới
Chương 13: Có Tiền Thật Tốt
Chương 14: Trẻ Con Biết Chữ Sớm, Là Bọn Họ Lo Thừa
Chương 15: Nhiệm Vụ Bất Khả Thi Trong Truyền Thuyết
Chương 16: Sao Trên Đời Này Lại Có Người Tự Luyến Đến Thế
Chương 17: Đạo Diễn Tần Chơi Xấu Lục Tử Hạo
Chương 18: Kiếp Trước Cô Ta Là Thợ Khoá À
Chương 19: Khách Mời Gặp Gỡ
Chương 20: Tiểu Bá Tổng Vs Tiểu Nam Chính
Chương 21: Lục Tử Hạo Đại Nghĩa Diệt Thân
Chương 22: Gϊếŧ Địch Một Ngàn, Tự Tổn Hại Một Ngàn Hai
Chương 23: Hào Quang Nữ Phụ Ác Độc
Chương 24: Tâm Tư Phụ Nữ, Thẳng Nam Như Nhóc Không Hiểu Được Đâu
Chương 25: Lục Tử Hạo Bị Em Gái Bán
Chương 26: Diệp Vân Linh Nhà Bán Sỉ Ga Trải Giường À?
Chương 27: Đua Thuyền
Chương 28: Tổ Hợp Gia Đình Bất Ổn
Chương 29: Biến Cố Trình
Chương 30: Bug Trong Nhiệm Vụ Và Diệp Vân Linh Tiêu Chuẩn Kép
Chương 31: Thỏ Hoang, Gà Rừng Đứng Sẵn Ngoài Đường Cái Cho Cô Bắt À?
Chương 32: Thợ săn thảm nhất lịch sử
Chương 33: Tấm lòng con trẻ của Lục Ngữ Nịnh
Chương 34: Báo ơn
Chương 35: Lại là báo ơn
Chương 36: Diệp Vân Linh và Diệp Vi Vi hoá ra lại là chị em ruột à?
Chương 37: Tiểu nhất, tiểu nhị, tiểu tam
Chương 38: Lục Ngữ Nịnh bị bắt nạt
Chương 39: Cái miệng nhỏ của Diệp Vân Linh rất biết dỗi người
Chương 40: Này thì xin lỗi này
Chương 41: Truyền Thụ Kinh Nghiệm Đi Ăn Xin
Chương 42: Cuộc Sống Không Dễ Dàng Nên Bị Buộc Phải Đa Tài Đa Nghệ
Chương 43: Diệp Vân Linh không có lòng thương người
Chương 44: Gà nướng tới tay, lại bay mất
Chương 45: Diệp Vân Linh nổi giận 1
Chương 46: Diệp Vân Linh nổi giận 2
Chương 47: Diệp Vân Linh nổi giận 3
Chương 48: Biệt danh mới
Chương 49: Gọi điện xin sự trợ giúp từ người thân
Chương 50: Miệng cứng mà lòng mềm
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255: Phiên Ngoại
Không tìm thấy chương nào phù hợp