Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 29: Biến Cố Trình
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~7 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Nhân viên cứu hộ mặc xong áo phao cứu sinh liền xuống nước, đáng tiếc sau khi Diệp Vân Linh nhảy xuống mãi vẫn không nổi lên. Hồ nước sau một trận chao đảo như vậy, bùn dưới đáy cũng nổi lên, mặt hồ một mảnh vẩn đυ.c, không cách nào nhìn rõ được.
Thư Nhã nhìn lên bờ thấy loạn thành một mảnh, phát hiện không thấy con trai mình đâu, lập tức hô to: "Hứa Nặc, thằng bé Hứa Nặc nhà tôi đâu? Đạo diễn, con trai tôi đâu rồi?"
Lúc này tổ đạo diễn mới phát hiện đám trẻ con đứng chung một chỗ lúc đầu thiếu một đứa Hứa Nặc không thấy đâu.
Cho nên là vừa rồi Diệp Vân Linh nhảy xuống hồ là đi cứu Hứa Nặc?
Thư Nhã muốn chèo thuyền về hướng xảy ra chuyện, đáng tiếc tâm trạng nóng vội khiến cô ấy không xoay chuyển nổi, sốt ruột đến ch** n**c mắt: "Mau cứu con tôi, mau cứu thằng bé. Thằng bé không biết bơi."
Nói xong Thư Nhã cũng nhảy xuống thuyền, bơi về phía bên kia.
Khán giả phòng phát sóng trực tiếp một đám xem mà sốt ruột muốn chết.
[Tổ tiết mục lần này cũng vô trách nhiệm quá rồi. Một đứa bé rơi xuống nước mà bọn họ cũng không phát hiện ra.]
[Tuy rằng tôi không thích Diệp Vân Linh, nhưng lúc này tôi thật sự hi vọng cô ấy không có việc gì, có thể thuận lợi cứu đứa bé lên.]
[Cả tổ tiết mục đều thiểu năng à? Nhiều người như vậy mà một đứa bé rơi xuống cũng không ai biết?]
[Ơ, màn hình sao lại đen lại rồi, tình huống tổ tiết mục sao rồi?]
Đạo diễn Tần tim đã nhấc lên tận họng, mặc kệ là Hứa Nặc hay là Diệp Vân Linh, bất kể là ai ở trong chương trình xảy ra chuyện gì thì tổ tiết mục bọn họ cũng đừng hòng sống yên nữa.
Lại qua hơn nửa phút đồng hồ, Diệp Vân Linh cuối cùng cũng từ dưới nước ngoi lên, tay cô còn ôm một đứa bé, đây không phải là Hứa Nặc con trai Thư Nhã sao, nhìn dáng vẻ hình như là ngất đi rồi.
Diệp Vân Linh kéo người lên trên bờ, giải thích tình huống ngắn gọn: "Lúc nãy thằng bé ngã xuống, mặt tiếp với bùn, chắc là hít phải bùn vào mũi và miệng. "
Tổ tiết mục lúc này cũng không rảnh nói năng gì nữa, chạy nhanh đi an bài bác sĩ tiến hành kiểm tra.
Diệp Vân Linh quấn khăn tắm nhân viên công tác đưa rồi đứng sang một bên.
Thư Nhã từ hồ nước bên kia bơi trở về, cả người dầm dề nước, mặt nôn nóng nhìn con trai vẫn nằm im trên mặt đất không nhúc nhích, nước mắt ào ào rơi xuống.
Hứa Nặc sau khi được bác sĩ tiến hành sơ cứu một lúc thì tỉnh lại. Để đảm bảo an toàn, tổ tiết mục vẫn cho xe đưa Hứa Nặc đến bệnh viện kiểm tra.
Thư Nhã tất nhiên là cũng theo xe đi cùng con trai.
Thiếu mất một người, tổ tiết mục vẫn phải tiếp tục quay.
Trải qua một hồi phong ba, hứng thú mọi người cũng bị ảnh hưởng.
Trương Hi Minh dứt khoát thông báo luôn kết quả thi đấu, để mọi người sớm quay về chuẩn bị cơm chiều.
Đứng đầu tiên hiển nhiên là Diệp Vi Vi nữ chính có hào quang toàn năng, thứ hai là Trương Thư Du, trong rổ nguyên liệu cũng khá phong phú hai phần ba.
Thứ ba là Thư Nhã, khi cô ấy đến nơi, đồ vật trong rổ thật ra cũng không tính là nhiều. Chỉ có mấy cuộn mì sợi, hai quả trứng gà, ít rau xanh, miễn cưỡng chấp nhận được.
Thứ tư là Tưởng Mỹ Hàm, trong rổ chỉ có ba củ khoai lang đỏ, nhìn qua hơi ít, bất quá hai mẹ con cũng đủ ăn.
Tất nhiên thảm nhất là Diệp Vân Linh, trong rổ cô trừ ít bột mì ra không có gì nữa.
Chỗ bột mì kia không đủ tráng đáy nồi, hiển nhiên tối nay phải chịu đói.
Đối với kết quả này, Diệp Vân Linh thật ra không thèm để ý, vì lúc này đây cô còn đang đắm chìm trong thế giới của bản thân.
Nhìn thanh tiến độ cốt truyện trước mặt lại tăng thêm 5% hiện tại đã lên đến 15%.
Hệ thống sau khi được thả ra nhìn thấy thay đổi thanh tiến độ, mặt cũng đầy kinh ngạc hỏi: [ Chủ nhân, cô không thực hiện theo nội dung, cũng có thể hoàn thành nhiệm vụ cốt truyện? ]
Chuyện này cũng đúng như suy nghĩ của cô. Vì vừa rồi lúc thi đấu, cô chủ quan nghĩ bỏ cuộc, trạng thái phó mặc sự đời, gông xiềng cốt truyện cũng không ra tay khống chế cô.
Thư Nhã nhìn lên bờ thấy loạn thành một mảnh, phát hiện không thấy con trai mình đâu, lập tức hô to: "Hứa Nặc, thằng bé Hứa Nặc nhà tôi đâu? Đạo diễn, con trai tôi đâu rồi?"
Lúc này tổ đạo diễn mới phát hiện đám trẻ con đứng chung một chỗ lúc đầu thiếu một đứa Hứa Nặc không thấy đâu.
Cho nên là vừa rồi Diệp Vân Linh nhảy xuống hồ là đi cứu Hứa Nặc?
Thư Nhã muốn chèo thuyền về hướng xảy ra chuyện, đáng tiếc tâm trạng nóng vội khiến cô ấy không xoay chuyển nổi, sốt ruột đến ch** n**c mắt: "Mau cứu con tôi, mau cứu thằng bé. Thằng bé không biết bơi."
Nói xong Thư Nhã cũng nhảy xuống thuyền, bơi về phía bên kia.
Khán giả phòng phát sóng trực tiếp một đám xem mà sốt ruột muốn chết.
[Tổ tiết mục lần này cũng vô trách nhiệm quá rồi. Một đứa bé rơi xuống nước mà bọn họ cũng không phát hiện ra.]
[Tuy rằng tôi không thích Diệp Vân Linh, nhưng lúc này tôi thật sự hi vọng cô ấy không có việc gì, có thể thuận lợi cứu đứa bé lên.]
[Cả tổ tiết mục đều thiểu năng à? Nhiều người như vậy mà một đứa bé rơi xuống cũng không ai biết?]
[Ơ, màn hình sao lại đen lại rồi, tình huống tổ tiết mục sao rồi?]
Đạo diễn Tần tim đã nhấc lên tận họng, mặc kệ là Hứa Nặc hay là Diệp Vân Linh, bất kể là ai ở trong chương trình xảy ra chuyện gì thì tổ tiết mục bọn họ cũng đừng hòng sống yên nữa.
Lại qua hơn nửa phút đồng hồ, Diệp Vân Linh cuối cùng cũng từ dưới nước ngoi lên, tay cô còn ôm một đứa bé, đây không phải là Hứa Nặc con trai Thư Nhã sao, nhìn dáng vẻ hình như là ngất đi rồi.
Diệp Vân Linh kéo người lên trên bờ, giải thích tình huống ngắn gọn: "Lúc nãy thằng bé ngã xuống, mặt tiếp với bùn, chắc là hít phải bùn vào mũi và miệng. "
Tổ tiết mục lúc này cũng không rảnh nói năng gì nữa, chạy nhanh đi an bài bác sĩ tiến hành kiểm tra.
Diệp Vân Linh quấn khăn tắm nhân viên công tác đưa rồi đứng sang một bên.
Thư Nhã từ hồ nước bên kia bơi trở về, cả người dầm dề nước, mặt nôn nóng nhìn con trai vẫn nằm im trên mặt đất không nhúc nhích, nước mắt ào ào rơi xuống.
Hứa Nặc sau khi được bác sĩ tiến hành sơ cứu một lúc thì tỉnh lại. Để đảm bảo an toàn, tổ tiết mục vẫn cho xe đưa Hứa Nặc đến bệnh viện kiểm tra.
Thư Nhã tất nhiên là cũng theo xe đi cùng con trai.
Thiếu mất một người, tổ tiết mục vẫn phải tiếp tục quay.
Trải qua một hồi phong ba, hứng thú mọi người cũng bị ảnh hưởng.
Trương Hi Minh dứt khoát thông báo luôn kết quả thi đấu, để mọi người sớm quay về chuẩn bị cơm chiều.
Đứng đầu tiên hiển nhiên là Diệp Vi Vi nữ chính có hào quang toàn năng, thứ hai là Trương Thư Du, trong rổ nguyên liệu cũng khá phong phú hai phần ba.
Thứ ba là Thư Nhã, khi cô ấy đến nơi, đồ vật trong rổ thật ra cũng không tính là nhiều. Chỉ có mấy cuộn mì sợi, hai quả trứng gà, ít rau xanh, miễn cưỡng chấp nhận được.
Thứ tư là Tưởng Mỹ Hàm, trong rổ chỉ có ba củ khoai lang đỏ, nhìn qua hơi ít, bất quá hai mẹ con cũng đủ ăn.
Tất nhiên thảm nhất là Diệp Vân Linh, trong rổ cô trừ ít bột mì ra không có gì nữa.
Chỗ bột mì kia không đủ tráng đáy nồi, hiển nhiên tối nay phải chịu đói.
Đối với kết quả này, Diệp Vân Linh thật ra không thèm để ý, vì lúc này đây cô còn đang đắm chìm trong thế giới của bản thân.
Nhìn thanh tiến độ cốt truyện trước mặt lại tăng thêm 5% hiện tại đã lên đến 15%.
Hệ thống sau khi được thả ra nhìn thấy thay đổi thanh tiến độ, mặt cũng đầy kinh ngạc hỏi: [ Chủ nhân, cô không thực hiện theo nội dung, cũng có thể hoàn thành nhiệm vụ cốt truyện? ]
Chuyện này cũng đúng như suy nghĩ của cô. Vì vừa rồi lúc thi đấu, cô chủ quan nghĩ bỏ cuộc, trạng thái phó mặc sự đời, gông xiềng cốt truyện cũng không ra tay khống chế cô.
Xuyên Đến Văn Mẹ Kế, Lên Game Show Chăm Con Bạo Hồng
Tác giả: Mặc Ngôn Mộc
255 chương | 609 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Xuyên Sách
Chương 2: Nữ Phụ
Chương 3: Em Yêu Anh Như Chuột Yêu Gạo
Chương 4: Bà Ngoại Sói
Chương 5: Bắt Đầu Ghi Hình
Chương 6: Đại Thúc Nho Nhã Quý Khí
Chương 7: Ở Nhà Tốt Nhất, Sống Những Ngày Tháng Thê Thảm Nhất
Chương 8: Bữa Sáng BBQ
Chương 9: Lưu Lượng Là Con Dao Hai Lưỡi
Chương 10: Phụ Nữ Mỗi Ngày Chỉ Cần Trang Điểm Xinh Đẹp Như Hoa
Chương 11: Đây Là Muốn Lừa Tôi Sinh Con À
Chương 12: Người Ngồi Trong Nhà, Hoạ Từ Đâu Ập Tới
Chương 13: Có Tiền Thật Tốt
Chương 14: Trẻ Con Biết Chữ Sớm, Là Bọn Họ Lo Thừa
Chương 15: Nhiệm Vụ Bất Khả Thi Trong Truyền Thuyết
Chương 16: Sao Trên Đời Này Lại Có Người Tự Luyến Đến Thế
Chương 17: Đạo Diễn Tần Chơi Xấu Lục Tử Hạo
Chương 18: Kiếp Trước Cô Ta Là Thợ Khoá À
Chương 19: Khách Mời Gặp Gỡ
Chương 20: Tiểu Bá Tổng Vs Tiểu Nam Chính
Chương 21: Lục Tử Hạo Đại Nghĩa Diệt Thân
Chương 22: Gϊếŧ Địch Một Ngàn, Tự Tổn Hại Một Ngàn Hai
Chương 23: Hào Quang Nữ Phụ Ác Độc
Chương 24: Tâm Tư Phụ Nữ, Thẳng Nam Như Nhóc Không Hiểu Được Đâu
Chương 25: Lục Tử Hạo Bị Em Gái Bán
Chương 26: Diệp Vân Linh Nhà Bán Sỉ Ga Trải Giường À?
Chương 27: Đua Thuyền
Chương 28: Tổ Hợp Gia Đình Bất Ổn
Chương 29: Biến Cố Trình
Chương 30: Bug Trong Nhiệm Vụ Và Diệp Vân Linh Tiêu Chuẩn Kép
Chương 31: Thỏ Hoang, Gà Rừng Đứng Sẵn Ngoài Đường Cái Cho Cô Bắt À?
Chương 32: Thợ săn thảm nhất lịch sử
Chương 33: Tấm lòng con trẻ của Lục Ngữ Nịnh
Chương 34: Báo ơn
Chương 35: Lại là báo ơn
Chương 36: Diệp Vân Linh và Diệp Vi Vi hoá ra lại là chị em ruột à?
Chương 37: Tiểu nhất, tiểu nhị, tiểu tam
Chương 38: Lục Ngữ Nịnh bị bắt nạt
Chương 39: Cái miệng nhỏ của Diệp Vân Linh rất biết dỗi người
Chương 40: Này thì xin lỗi này
Chương 41: Truyền Thụ Kinh Nghiệm Đi Ăn Xin
Chương 42: Cuộc Sống Không Dễ Dàng Nên Bị Buộc Phải Đa Tài Đa Nghệ
Chương 43: Diệp Vân Linh không có lòng thương người
Chương 44: Gà nướng tới tay, lại bay mất
Chương 45: Diệp Vân Linh nổi giận 1
Chương 46: Diệp Vân Linh nổi giận 2
Chương 47: Diệp Vân Linh nổi giận 3
Chương 48: Biệt danh mới
Chương 49: Gọi điện xin sự trợ giúp từ người thân
Chương 50: Miệng cứng mà lòng mềm
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255: Phiên Ngoại
Không tìm thấy chương nào phù hợp