Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 193: Lại có thể trùng hợp như vậy
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~11 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Bận rộn một hồi, đồ ăn cuối cùng cũng được dọn lên bàn. Tròng mắt Diệp Sảng thiếu chút thì rơi xuống đất: “Chị An, không nhìn ra chị là chân nhân bất lộ tướng nha. Trong game là bác sĩ, em nghĩ chị nên đổi làm nghề đầu bếp đi, chắc chắn phát tài. He he, đây là ma bà đậu hũ đúng không. Ừm, đây là thịt kho tàu phỏng? Óa oá, không phải em nhìn nhầm chứ? Hầu như toàn là món cay Tứ Xuyên, vợ chồng vừa thổi vừa ăn sao? Di, chẳng lẽ đây là món dưa chua cá trong truyền thuyết~~~”
An Hi lắc đầu thở dài: “Nhìn xem nhìn xem, không có chút tiền đồ gì. Suốt ngày ăn mì ăn liền, làm sao có dinh dưỡng chứ.”
Diệp Sảng không trả lời. Hắn đã đang ăn như hổ đói rồi. Tướng ăn rất khó coi.
“Sau này việc rửa chén bát là của cậu.” – Tướng ăn An Hi thì rất nhã nhặn.
“Không thành vấn đề!” – Diệp Sảng vô cùng chính trực.
Ăn cơm xong, An Hi ngồi trên ghế salon đọc tờ báo mới mua, sau đó lại mở macbook lên mạng: “Tìm xem có thông báo tuyển dụng không. Cậu cũng nên tìm việc đi thôi.”
Diệp Sảng đang hút Hồng Tháp Sơn ngoài ban công: “Đi thì đi, việc gì cũng được. Em chỉ cần việc gì kiếm đủ tiền sống.”
An Hi: “Đúng rồi, Diệp tử, em muốn làm việc như thế nào?”
Diệp Sảng tuỳ tiện nói: “Có thể làm gì? Việc gì cũng chơi được.”
An Hi cau mày: “Cũng đúng. Nửa năm nữa mới lấy được bằng tốt nghiệp. Trước cứ tìm việc gì làm tạm.”
Nhưng An Hi có điểm sai lầm. Cô kì vọng có thể tìm một công việc có đãi ngộ tốt. Nhưng Diệp Sảng thật sự việc gì cũng làm được, chỉ cần không chết đói. Hắn chính là tiểu cường, tiểu cường rất cường. Hơn nữa, kiếm cơm bằng chính hai bàn tay của mình không phải là chuyện mất mặt gì.
Hai người nói chuyện tào lao. Nói thật, trùng hợp gặp nhau như vậy, ngay từ đầu hai người đã rất cao hứng rồi. Nhưng vừa nghĩ tới vấn đề sinh nhai sắp tới, cảm xúc hai người cũng chưa thể tăng trở lại. An Hi có quyết định của mình, mà Diệp Sảng lại mê game, một lòng một dạ muốn chơi game. Tốt xấu gì thì tiền kiếm trong game còn nhiều hơn đi làm ở ngoài đời nhiều.
“Nhìn này!” – An Hi nhìn màn hình macbook – “Tập đoàn Phương thị tuyển nhận 100 nhân công. Yêu cầu: bằng đại học chính quy trở lên, đãi ngộ tùy theo bằng cấp. Luơng cơ bản: 2000 và các loại phúc lợi…”
Diệp Sảng giật mình: “Em không đi.”
An Hi ngạc nhiên: “Hửm?”
Diệp Sảng cau mày: “Chị chắc biết Phương Nhã Văn? Đây là sản nghiệp nhà cô ta.”
An Hi càng ngạc nhiên: “Sao cậu biết?”
Diệp Sảng ho khan hai tiếng: “Em sớm đã đắc tội với Phương Nhã Văn ở trong game vô số lần, chẳng lẽ lại đi bán mạng cho nhà cô ta sao?”
“Chị cũng không đi nữa!” – An Hi quyết đoán nói.
[đây hẳn là “lấy chồng theo chồng”, nhị tòng trong tam tòng trong truyền thuyết :3]
Diệp Sảng liền cảm động. Chị An đúng là chị An, lúc nào cũng nghĩ tới mình a, thật không hổ là ở chung với nhau. Hai người đều đồng tâm cùng một chiến tuyến a. Ai ngờ câu An Hi nói tiếp theo làm cho Diệp Sảng muốn hộc máu: “Lần trước chị bị cô ta hại, muốn chị làm cho nhà cô ta? Không có cửa đâu.”
Diệp Sảng nói: “Chả lẽ ngoài Phương thị không còn công ty nào tìm người sao?”
An Hi tiếp tục kéo xuống dưới: “Còn nữa. Công ty bất động sản tập đoàn Kỳ Lợi ở Giang Thành tuyển dụng nhân viên ở các lĩnh vực phục vụ khách hàng, nhân sự, hành chính, bảo an… Tổng cộng là 70 người, mức độ đãi ngộ tuỳ trường hợp. Ưu tiên sinh viên mới tốt nghiệp.”
“Nơi này được!” – Diệp Sảng nhanh nhảu.
Kỳ Lợi ở Giang Thành là một tập đoàn rất lớn, danh tiếng không kém Phương thị. Tập đoàn này hình như làm ăn đa lĩnh vực, phạm vi nghiệp vụ rất rộng. Diệp Sảng nhớ rõ các tờ quảng cáo dán ở mấy cột mốc, cột điện đều là của tập đoàn Kỳ Lợi. Hiện tại họ nhận nhân viên, cũng nên đi thử một lần.
“10h sáng chủ nhật có mặt tại phòng A-1 lầu 28 toà nhà hành chính tại quảng trường Hương Sơn phỏng vấn!” – An Hi kinh ngạc nói – “Gần đây quá!”
Diệp Sảng suy nghĩ: “Công ty bất động sản nhận người, làm gì thì tốt? Về doanh tiêu thì không được rồi.”
An Hi tò mò: “Tại sao?”
Diệp Sảng: “Chẳng phải là chỉ yêu cầu nữ thôi sao? Em là nam sao làm được!”
“Cũng đúng!” – An Hi gật đầu – “Tiếp thị thì sao?”
Diệp Sảng: “Tiếp thị thì phải lươn lẹo, dụ dỗ người ta. Chị thấy em giống người hay đi lừa gạt lắm à?”
An Hi gật gật đầu. Trong mắt cô, Diệp Sảng luôn tương đối thành thật: “Phục vụ khách hàng? Chị chọn cái này.”
Diệp Sảng ném tàn thuốc, vào phòng, lười biếng ngồi xuống sofa: “Cũng không được. Trước kia em toàn cắt với bó hoa, chị biết mà.”
An Hi cau mày: “Hành chính nhân sự càng không được. Mấy việc này cần lí lịch rõ ràng.”
Diệp Sảng nói: “Xem ra em chỉ làm nhân viên quét dọn vệ sinh hoặc bảo an.”
An Hi suýt hộc máu: “Cậu chọn cái gì có tiền đồ chút được không?”
Diệp Sảng bất mãn: “Nhân viên vệ sinh thì sao? Kiếm cơm bằng chính hai bàn tay mình thì mất mặt lắm à?”
An Hi cũng không biện luận. Tính khí của cô luôn rất hoà nhã: “Cũng đừng làm nhân viên vệ sinh. Nhưng cậu làm bảo vệ được hả?”
Diệp Sảng nói: “Chị đừng có xem thường em. Trước đây em từng luyện võ đó. Không giỏi cũng đủ dọa người. Hơn nữa làm bảo vệ rất tốt mà. Đi làm như đi chơi, tan tầm cứ thế về, không cần câu tâm đấu giác gì gì đó, đỡ mắc nhiều phiền phức!”
Nếu lời này là do người khác nói, An Hi nhất định sẽ dè bỉu. Nhưng Diệp Sảng nói lại khác. Cô đương nhiên không tin Diệp Sảng như vậy, nếu không Diệp Sảng có thể đi thi cảnh sát rồi. Trong suy nghĩ của cô, Diệp Sảng đối với nhiều thứ rất dễ hài lòng, thoả mãn, chỉ cần sống vui vẻ. Cái rộng rãi của Diệp Sảng không phải người bình thường muốn là học được.
“Bảo vệ thì bảo vệ. Bây giờ sinh viên đi làm bảo vệ còn thiếu sao? Bán bánh nướng cũng có. Nếu hai ta đều được Kỳ Lợi tuyển dụng, chị sẽ mời cậu một bữa.” – An Hi lại xúc động.
Diệp Sảng vui vẻ nói: “Thật hay đùa?”
“Có khi nào chị An gạt cậu không?”
“Vậy thì tốt quá!” – Diệp Sảng mặt mày hớn hở - “Em thích những người tiểu bạch như thế!”
An Hi giận dữ: “Cậu nói chị đây là cái gì?”
Diệp Sảng vờ run rẩy: “Nói nhầm nói nhầm, em nói là lại được ăn không phải trả tiền!”
An Hi phát hoả: “Cậu mới tiểu bạch!”
An Hi lắc đầu thở dài: “Nhìn xem nhìn xem, không có chút tiền đồ gì. Suốt ngày ăn mì ăn liền, làm sao có dinh dưỡng chứ.”
Diệp Sảng không trả lời. Hắn đã đang ăn như hổ đói rồi. Tướng ăn rất khó coi.
“Sau này việc rửa chén bát là của cậu.” – Tướng ăn An Hi thì rất nhã nhặn.
“Không thành vấn đề!” – Diệp Sảng vô cùng chính trực.
Ăn cơm xong, An Hi ngồi trên ghế salon đọc tờ báo mới mua, sau đó lại mở macbook lên mạng: “Tìm xem có thông báo tuyển dụng không. Cậu cũng nên tìm việc đi thôi.”
Diệp Sảng đang hút Hồng Tháp Sơn ngoài ban công: “Đi thì đi, việc gì cũng được. Em chỉ cần việc gì kiếm đủ tiền sống.”
An Hi: “Đúng rồi, Diệp tử, em muốn làm việc như thế nào?”
Diệp Sảng tuỳ tiện nói: “Có thể làm gì? Việc gì cũng chơi được.”
An Hi cau mày: “Cũng đúng. Nửa năm nữa mới lấy được bằng tốt nghiệp. Trước cứ tìm việc gì làm tạm.”
Nhưng An Hi có điểm sai lầm. Cô kì vọng có thể tìm một công việc có đãi ngộ tốt. Nhưng Diệp Sảng thật sự việc gì cũng làm được, chỉ cần không chết đói. Hắn chính là tiểu cường, tiểu cường rất cường. Hơn nữa, kiếm cơm bằng chính hai bàn tay của mình không phải là chuyện mất mặt gì.
Hai người nói chuyện tào lao. Nói thật, trùng hợp gặp nhau như vậy, ngay từ đầu hai người đã rất cao hứng rồi. Nhưng vừa nghĩ tới vấn đề sinh nhai sắp tới, cảm xúc hai người cũng chưa thể tăng trở lại. An Hi có quyết định của mình, mà Diệp Sảng lại mê game, một lòng một dạ muốn chơi game. Tốt xấu gì thì tiền kiếm trong game còn nhiều hơn đi làm ở ngoài đời nhiều.
“Nhìn này!” – An Hi nhìn màn hình macbook – “Tập đoàn Phương thị tuyển nhận 100 nhân công. Yêu cầu: bằng đại học chính quy trở lên, đãi ngộ tùy theo bằng cấp. Luơng cơ bản: 2000 và các loại phúc lợi…”
Diệp Sảng giật mình: “Em không đi.”
An Hi ngạc nhiên: “Hửm?”
Diệp Sảng cau mày: “Chị chắc biết Phương Nhã Văn? Đây là sản nghiệp nhà cô ta.”
An Hi càng ngạc nhiên: “Sao cậu biết?”
Diệp Sảng ho khan hai tiếng: “Em sớm đã đắc tội với Phương Nhã Văn ở trong game vô số lần, chẳng lẽ lại đi bán mạng cho nhà cô ta sao?”
“Chị cũng không đi nữa!” – An Hi quyết đoán nói.
[đây hẳn là “lấy chồng theo chồng”, nhị tòng trong tam tòng trong truyền thuyết :3]
Diệp Sảng liền cảm động. Chị An đúng là chị An, lúc nào cũng nghĩ tới mình a, thật không hổ là ở chung với nhau. Hai người đều đồng tâm cùng một chiến tuyến a. Ai ngờ câu An Hi nói tiếp theo làm cho Diệp Sảng muốn hộc máu: “Lần trước chị bị cô ta hại, muốn chị làm cho nhà cô ta? Không có cửa đâu.”
Diệp Sảng nói: “Chả lẽ ngoài Phương thị không còn công ty nào tìm người sao?”
An Hi tiếp tục kéo xuống dưới: “Còn nữa. Công ty bất động sản tập đoàn Kỳ Lợi ở Giang Thành tuyển dụng nhân viên ở các lĩnh vực phục vụ khách hàng, nhân sự, hành chính, bảo an… Tổng cộng là 70 người, mức độ đãi ngộ tuỳ trường hợp. Ưu tiên sinh viên mới tốt nghiệp.”
“Nơi này được!” – Diệp Sảng nhanh nhảu.
Kỳ Lợi ở Giang Thành là một tập đoàn rất lớn, danh tiếng không kém Phương thị. Tập đoàn này hình như làm ăn đa lĩnh vực, phạm vi nghiệp vụ rất rộng. Diệp Sảng nhớ rõ các tờ quảng cáo dán ở mấy cột mốc, cột điện đều là của tập đoàn Kỳ Lợi. Hiện tại họ nhận nhân viên, cũng nên đi thử một lần.
“10h sáng chủ nhật có mặt tại phòng A-1 lầu 28 toà nhà hành chính tại quảng trường Hương Sơn phỏng vấn!” – An Hi kinh ngạc nói – “Gần đây quá!”
Diệp Sảng suy nghĩ: “Công ty bất động sản nhận người, làm gì thì tốt? Về doanh tiêu thì không được rồi.”
An Hi tò mò: “Tại sao?”
Diệp Sảng: “Chẳng phải là chỉ yêu cầu nữ thôi sao? Em là nam sao làm được!”
“Cũng đúng!” – An Hi gật đầu – “Tiếp thị thì sao?”
Diệp Sảng: “Tiếp thị thì phải lươn lẹo, dụ dỗ người ta. Chị thấy em giống người hay đi lừa gạt lắm à?”
An Hi gật gật đầu. Trong mắt cô, Diệp Sảng luôn tương đối thành thật: “Phục vụ khách hàng? Chị chọn cái này.”
Diệp Sảng ném tàn thuốc, vào phòng, lười biếng ngồi xuống sofa: “Cũng không được. Trước kia em toàn cắt với bó hoa, chị biết mà.”
An Hi cau mày: “Hành chính nhân sự càng không được. Mấy việc này cần lí lịch rõ ràng.”
Diệp Sảng nói: “Xem ra em chỉ làm nhân viên quét dọn vệ sinh hoặc bảo an.”
An Hi suýt hộc máu: “Cậu chọn cái gì có tiền đồ chút được không?”
Diệp Sảng bất mãn: “Nhân viên vệ sinh thì sao? Kiếm cơm bằng chính hai bàn tay mình thì mất mặt lắm à?”
An Hi cũng không biện luận. Tính khí của cô luôn rất hoà nhã: “Cũng đừng làm nhân viên vệ sinh. Nhưng cậu làm bảo vệ được hả?”
Diệp Sảng nói: “Chị đừng có xem thường em. Trước đây em từng luyện võ đó. Không giỏi cũng đủ dọa người. Hơn nữa làm bảo vệ rất tốt mà. Đi làm như đi chơi, tan tầm cứ thế về, không cần câu tâm đấu giác gì gì đó, đỡ mắc nhiều phiền phức!”
Nếu lời này là do người khác nói, An Hi nhất định sẽ dè bỉu. Nhưng Diệp Sảng nói lại khác. Cô đương nhiên không tin Diệp Sảng như vậy, nếu không Diệp Sảng có thể đi thi cảnh sát rồi. Trong suy nghĩ của cô, Diệp Sảng đối với nhiều thứ rất dễ hài lòng, thoả mãn, chỉ cần sống vui vẻ. Cái rộng rãi của Diệp Sảng không phải người bình thường muốn là học được.
“Bảo vệ thì bảo vệ. Bây giờ sinh viên đi làm bảo vệ còn thiếu sao? Bán bánh nướng cũng có. Nếu hai ta đều được Kỳ Lợi tuyển dụng, chị sẽ mời cậu một bữa.” – An Hi lại xúc động.
Diệp Sảng vui vẻ nói: “Thật hay đùa?”
“Có khi nào chị An gạt cậu không?”
“Vậy thì tốt quá!” – Diệp Sảng mặt mày hớn hở - “Em thích những người tiểu bạch như thế!”
An Hi giận dữ: “Cậu nói chị đây là cái gì?”
Diệp Sảng vờ run rẩy: “Nói nhầm nói nhầm, em nói là lại được ăn không phải trả tiền!”
An Hi phát hoả: “Cậu mới tiểu bạch!”
Vô Địch Hắc Thương
Tác giả: Biên Thành Lãng Tử
321 chương | 945 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Quáng thạch vương tử
Chương 2: Triêu Nhân bang
Chương 3: Xin lỗi, cướp cò
Chương 4: An Hi
Chương 5: Xẻng đánh chó
Chương 6: Lợi Áo Nạp Đa (Italia)
Chương 7: Tiểu Đao hội
Chương 8: Là Pháp bảo
Chương 9: Né tránh đại vương
Chương 10: Nhâm phẩm bạo phát
Chương 11: Cung Thương Mang
Chương 12: Võ sĩ mặt nạ
Chương 13: Vô địch Phong Hỏa Luân
Chương 14: Trình Tiếu Phong
Chương 15: 99 đóa hồng
Chương 16: Chuyên gia chơi game
Chương 17: Cường Đạo Khẩu
Chương 18: Tổ chiến đấu ba người
Chương 19: Kim Sa trấn
Chương 20: Thần hành bách biến
Chương 21: Tê Lợi Ca
Chương 22: Ngươi biết nhiều quá
Chương 23: Đêm mưa
Chương 24: Thành Mộng Tiên
Chương 25: Tinh Tinh cô nương
Chương 26: Thần Phong gen
Chương 27: Khẩu súng Benelli M3 Super 90
Chương 28: Thần tiễn gia
Chương 29: Hành trình tới Tiên Nữ sơn
Chương 30: Tất cả mọi người đều giả bộ
Chương 31: Đừng mê luyến ca…
Chương 32: Hồ lô khẩu
Chương 33: Xem ai tệ hơn
Chương 34: Đôi bờ cỏ dại suối một khe
Chương 35: Ta mở đường ngươi cứ yên 1 vạn cái tâm
Chương 36: Cuối tuần vui vẻ
Chương 37: Khi Hộ hoa Sứ giả không tốt
Chương 38: Tô Kỳ Nhĩ
Chương 39: Do ta làm sai cả
Chương 40: Kế hoạch lớn về bảo thạch
Chương 41: Áo gió hiệu Hứa Văn Cường
Chương 42: Trên đường gặp lưu manh
Chương 43: Nhân vật nguy hiểm
Chương 44: Nhận nhầm người
Chương 45: Kiếm Thập Tam
Chương 46: Phản thủ bối thứ
Chương 47: Người chết vì tài vật
Chương 48: Đẳng cấp của kĩ thuật giết người
Chương 49: Nước mắt của nàng Mona Lisa!
Chương 50: Túy Ngân kiếm
Chương 51: Xả van (1)
Chương 52: Bản tin của diễn đàn
Chương 53: Ba vị đại hiệp
Chương 54: So sánh nhân phẩm của mọi người
Chương 55: Người hèn hạ tất vô địch
Chương 56: Trang bị biến dị
Chương 57: Băng Phong cốc
Chương 58: Phối hợp không đáng để nói tới
Chương 59: Thật ra phối hợp cũng không tệ lắm
Chương 60: Tay súng không chớp mắt
Chương 61: Uy lực của Desert Eagle
Chương 62: Đồng quy vu tận
Chương 63: Ta tới chiếm tiện nghi
Chương 64: Cũng có ngày bị lừa
Chương 65: Trung tâm giao dịch Thành Tín
Chương 66: Đổi súng
Chương 67: Ta muốn kiếm tiền tiêu vặt
Chương 68: Tịch Tĩnh Hoàng lăng
Chương 69: Vừng ơi mở ra
Chương 70: Gian tế không thể nào lẩn trốn
Chương 71: Trận chiến giằng co trên cầu
Chương 72: Sát nhân như ma
Chương 73: Thiên ngoại phi thương
Chương 74: Diệp Đình
Chương 75: Nam nhân kiếm tiền không dễ dàng
Chương 76: Lựu đạn
Chương 77: Ánh sáng Tà Linh
Chương 78: Diễm Vô Song
Chương 79: Cao thủ dòng Streng
Chương 80: Khắc tinh của cao thủ
Chương 81: Hoàng kim kiếm
Chương 82: Trưởng câu lạc bộ Bốn Mắt
Chương 83: Rình coi cũng không dễ
Chương 84: Thật là trùng hợp
Chương 85: Đảo Ác ma
Chương 86: Trà Viên Tỷ Tỷ
Chương 87: Đều có ý đồ xấu
Chương 88: Mọi người đều dùng chiêu âm hiểm
Chương 89: Thần cẩu A Ngốc
Chương 90: Mùa xuân của xã trưởng?
Chương 91: XM-1014 Súng Giật Siêu Cấp
Chương 92: Tinh Tinh cô nương bị chết
Chương 93: Người máy
Chương 94: Đánh nhau trong đường hầm
Chương 95: Truy kích trên xe goòng
Chương 96: Người nghèo cũng có tôn nghiêm
Chương 97: Giết Ngươi Cũng Giống Như Giết Gà Thôi
Chương 98: Chuyến xe bão táp
Chương 99: Nghĩa cẩu cứu chủ
Chương 100: Chịu tiếng xấu thay cho người khác
Chương 101: Hai bên đối đầu
Chương 102: Vật Liệu sư A Nhuế
Chương 103: Trở lại Xà Lĩnh
Chương 104: Đại BOSS xuất hiện
Chương 105: Ba Kẻ Liều Mạng
Chương 106: Súng Mỹ
Chương 107: Kiếm trò chơi
Chương 108: Có Khách Tới Thăm
Chương 109: Trọng Sinh Tại Đệ Tam Đế Chế
Chương 110: Ngưu Quỷ Xà Thần
Chương 111: Kịch Chiến Trong Hẻm Núi
Chương 112: Thần Miếu Tế Đàn
Chương 113: Hoàng Tử Heinrich
Chương 114: Thay Đổi Địa Điểm và Bối Cảnh 1943
Chương 115: Ác Ma Thức Giấc
Chương 116: Mause 98 Kurz
Chương 117: KungFu Trung Quốc ?
Chương 118: Súng Thần Hiện Thế
Chương 119: Diệp Sảng Hỏng Ăn
Chương 120: Muốn làm không công à?
Chương 121: Lôi Lôi
Chương 122: Trung tâm Tà Ác
Chương 123: Tình hình chiến đấu vô cùng gay cấn
Chương 124: Gà mờ với cao thủ
Chương 125: Thương pháp cơ bản dựa vào run rẩy
Chương 126: Ngàn năm ân oán!
Chương 127: Túc thể
Chương 128: Chân nhân bất lộ tướng
Chương 129: Cực hạn nhất kích
Chương 130: Đại lễ siêu giá trị
Chương 131: Bán trang bị cho người quen
Chương 132: Trọng giáp y binh
Chương 133: A Nhuế bị chết
Chương 134: Nhất oa toàn đoan điệu
Chương 135: Mọi chuyện đều có cái giá của nó
Chương 136: Hỏa Diễm thương (súng phun lửa)
Chương 137: Bồi thường
Chương 138: Chiến đấu gen
Chương 139: Vấn an bạn cũ
Chương 140: Phương pháp của An Hi
Chương 141: Tam đả Bạch Cốt Tinh
Chương 142: Nội công liều mạng
Chương 143: Gặp lại Mặc Kính
Chương 144: Phản thủ bối thứ
Chương 145: Thiên Sơn Sát Ngưu đao
Chương 146: Chân thân Bạch Cốt Tinh
Chương 147: Tường Vân kịch chiến
Chương 148: Nhân phẩm lại bạo phát
Chương 149: AK ngang trời xuất thế
Chương 150: Khoảng cách giữa hiện thực và lí tưởng
Chương 151: Có người thanh tràng
Chương 152: Ai bảo ngươi đâm vào lão tử!
Chương 153: Phụ Nữ
Chương 154: Tôi tới dạy dỗ anh
Chương 155: Bái cô làm thầy
Chương 156: Dũng mãnh bất e tử
Chương 157: Trên cây không có ai
Chương 158: Vô địch hắc thứ
Chương 159: Cửu Âm Bạch Cốt Trảo
Chương 160: Nhuế Nhuế Niệm
Chương 161: Ai là sư phụ của ai?
Chương 162: Trại huấn luyện quý tộc
Chương 163: Luyện thương cũng cá cược
Chương 164: Kết thúc
Chương 165: Bữa tiệc lớn của Diệp Sảng
Chương 166: Nữ nhân Trang B
Chương 167: Hội đấu giá
Chương 168: Khí chất
Chương 169
Chương 170: Đệ Nhị Chiến Khu
Chương 171: Công hội Abnomal
Chương 172: Mắc bẫy
Chương 173: Thông minh quá cũng chết
Chương 174: Bốn thợ săn ác ma
Chương 175: Game start
Chương 176: Xạ thủ chân chính
Chương 177: Gặp lại Demon
Chương 178: Biến cố bất ngờ
Chương 179: Sự tôn nghiêm của thương thủ
Chương 180: Người tạo ra kì tích
Chương 181: Tứ đại danh bộ
Chương 182: Trang bị biến dị
Chương 183: Ôm cây đợi thỏ
Chương 184: Máu chưa lạnh
Chương 185: Chạm mặt đối địch
Chương 186: Nhất định địch nhân
Chương 187: Viễn trung trùng hợp
Chương 188: Bom thần cẩu
Chương 189: Đóng cửa
Chương 190: Khó bỏ
Chương 191: Rốt cuộc cũng hời một vố
Chương 192: Sảng Sảng thuê phòng
Chương 193: Lại có thể trùng hợp như vậy
Chương 194: Thương vương sống lại
Chương 195: Đại ngoạn
Chương 196: Lối vào Thần Kiếm Đàn
Chương 197: Cơ quan cấm địa
Chương 198: Tiêu dao tán tiên
Chương 199: Giao dịch trên cầu gỗ
Chương 200: Công kích ngấm ngầm hay công khai đều không gây thương tổn cho hắn
Chương 201: Nguyên lí cơ học
Chương 202: Trường Sinh Kiếm
Chương 203: Hắc Long phụ
Chương 204: Liều mạng một thương
Chương 205: Ứng tuyển
Chương 206: Diệp Sảng phỏng vấn
Chương 207: Hắc Long chi lực
Chương 208: Rất không khéo
Chương 209: Chiến mã
Chương 210: Quá quan trảm tướng
Chương 211: Diệp Sảng này là giả
Chương 212: Bug
Chương 213: Tốc độ cùng cảm xúc mạnh mẽ
Chương 214: Ngày đi làm đầu tiên
Chương 215: Tiến giai
Chương 216: Quỷ thương thủ
Chương 217: Thả dây dài câu con cá lớn
Chương 218: Huynh đệ như tay chân
Chương 219: Thêm hai mĩ nữ gợi cảm
Chương 220: Xe bay qua cầu
Chương 221: Cổ bảo thần bí
Chương 222: Nguyên tố chi hà
Chương 223: Mỗi người đấu pháp
Chương 224: Cơ quan thật mạnh
Chương 225: Chiến đấu kịch liệt với nước lũ
Chương 226: Trừng phạt bốc đồng
Chương 227: Khóa hoàng kim
Chương 228: Hậu hoa viên nội điện
Chương 229: Ta vốn ngạo mạn
Chương 230: Faraoh ngàn năm
Chương 231: Khí thế bạt sơn
Chương 232: Triệu hồi cự long
Chương 233: Kẻ điên qua cầu
Chương 234: Hẹn gặp lại
Chương 235: Một ngày không yên
Chương 236: Giáng Lôi cung
Chương 237: Lôi Điện Thần Thương
Chương 238: Viên đạn đắt giá
Chương 239: Trở về Tiên Tung Lâm
Chương 240: Lạc Tinh Tiễn Trận
Chương 241: Quần anh hội tụ
Chương 242: Nhất Chưởng Sát Nhân
Chương 243: Đạn vô đầu
Chương 244: Chìa khóa Kim Nguyệt Ngân
Chương 245: Một đám Lão Hoàng Tước
Chương 246: Mở một đường máu
Chương 247: Tử thi giết người
Chương 248: Ác linh quỷ thủ
Chương 249: A Ngốc cũng giết người
Chương 250: Ai bội phục ai?
Chương 251: Xẻ bụng moi gan
Chương 252: Người phát ngôn
Chương 253: Thuyền U Linh
Chương 254: Lên phải thuyền hải tặc
Chương 255: Ta Là Tiểu Tam
Chương 256: Tân binh
Chương 257: Giáo Chủ Du Ma
Chương 258: Ngược được đề cử
Chương 259: Thần Tiễn
Chương 260: Bắn súng trên biển
Chương 261: Tử tàu
Chương 262: Diệt cỏ không tận gốc
Chương 263: Kế hoạch của Súng Cơ
Chương 264: SVD cấp tinh anh
Chương 265: Hạm đội Phi Ngư
Chương 266: Nguy hải đấu pháp
Chương 267: Thương khiêu chiến tàu
Chương 268: Chiến thuật đại phản công
Chương 269: Công địch trên biển
Chương 270: Kim khố mật đàm
Chương 271: Hợp nghị đại kế
Chương 272: Đảo Thiên Long Bảo
Chương 273: Điểm tiếp tế duy nhất
Chương 274: Binh lâm hạ đảo
Chương 275: Trúng một chiêu toàn thân bất động
Chương 276: Bánh Bao
Chương 277: Duy mau không phá
Chương 278: Gặp lại Demon
Chương 279: Chiến cảnh X
Chương 280: Thiên Long Bảo điện
Chương 281: Ta tới làm ảo thuật
Chương 282: Thật giả khó phân
Chương 283: Gừng càng già càng cay
Chương 284: Tràn lũ
Chương 285: Nữ vương hải tặc
Chương 286: Sắp thành lại bại
Chương 287: Nội gian hiện hình
Chương 288: Phòng dột, trời mưa cả đêm
Chương 289: Vincent
Chương 290: Biến hóa kịch tính
Chương 291: Cuộc truy kích cuối cùng
Chương 292: Cực hạn thiên phú
Chương 293: Hải không đại chiến
Chương 294: Sóng từng con ập tới
Chương 295: Thắng lợi huy hoàng
Chương 296: Súng bắn chim xuất hiện
Chương 297: Thế công của Liễu Nham Phong
Chương 298: Thế công rất bình thường
Chương 299: Điều lãng mạn nhất
Chương 300: Lão đại gặp nạn
Chương 301: Sa Mạc Chi Thuẫn thành hình
Chương 302: Tấm thẻ thần kỳ
Chương 303: Trả thù vì hắc tinh tạp phiến
Chương 304: Sảng Sảng giáng lâm kinh đô
Chương 305: Đột kích Tử Kim Cung
Chương 306: Đại khai sát giới
Chương 307: Gặp phải phiền toái lớn
Chương 308: Ve sầu thoát xác
Chương 309: Đuổi ta thì chết
Chương 310: Tùy tiện loạn âm
Chương 311: Hai Chu phóng viên
Chương 312: Thiếu Lâm súng máy
Chương 313: Định luật tử vong của ma quỷ
Chương 314: Tiếu Tam Thiếu
Chương 315: Xưa đâu bằng nay
Chương 316: Tìm kiếm bảo quật
Chương 317: Huyết chiến đến cùng
Chương 318: Ai mới là thằng đần?
Chương 319: Buồn tình
Chương 320: Lại sinh sự
Chương 321: Tiễn đao đại pháp
Không tìm thấy chương nào phù hợp