Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 211: C211: Sau khi xử lý xong công việc
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~8 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Vương Thánh Thủ còn nói đã phái đệ tử của mình đi tìm tin tức về Thanh Sơn Ngọc Hương...
Lăng Nhạn Nam tiếp tục cười nói: “Tôi cũng cảm thấy không thể tin nổi, nhưng đây chính là sự thật. Từ Khánh Sâm còn nói thôn Sơn Tiên từng đào được. một cây Thanh Sơn Ngọc Hương, đám buôn dược liệu khi ấy không biết nhìn
hàng, chỉ mua với giá một trăm nghìn tệ. Cậu biết sau đó nó được đấu giá ở Christie's với giá bao nhiêu không?”
“Bao nhiêu?” Triệu Lâm mỉm cười. Hiện giờ anh đại khái đã đoán được Từ Khánh Sâm chính là Vương Thánh Thủ.
Lăng Nhạn Nam ra dấu hình chữ V. “Hai mươi ba triệu tệ!”
“Là hai mươi ba triệu tệ đấy!” Lúc nói những lời này, Lăng Nhạn Nam liên tục cảm thán.
“Nhiều thế hả... Triệu Lâm đáp chuyện một cách bình thường, trong lòng lại suy nghĩ một chuyện khác.
“Ừ, vậy nên trong chuyến đi lần này, cậu nhớ mở to đôi mắt ra nhìn, nếu may. mắn tìm được thì có khi cây thuốc kia sẽ làm cậu đi lên tới đỉnh cao đời người
luôn.
Còn nếu cô giáo của cậu là tôi mà tìm được, thì lúc bán được, tôi cũng sẽ chia cho cậu một số tiền, để cậu lo cho cuộc sống.” Lăng Nhạn Nam cười nói.
“Khi nào chúng ta đi thôn Sơn Tiên?” Triệu Lâm hỏi. “Hai ngày sau.” Lăng Nhạn Nam nói. *Ừ, tôi phải chuẩn bị đầy đủ trước khi đi." Triệu Lâm cười nói.
“Bên đó khá lạnh, cậu nhớ mang theo vài bộ đồ dài.” Lăng Nhạn Nam dặn dò.
Triệu Lâm gật đầu, rồi như nhớ tới gì đó, nói: “Chúng ta đã hẹn là ngày mai đi nhà tôi ăn cơm, đúng không? Nhưng mà hôm nay mẹ tôi bị cảm, chắc là phải dời ngày ăn cơm lại rồi. Bà ấy rất ngại, nhờ tôi giải thích với cô.”
“Dì không sao chứ?” Lăng Nhạn Nam hỏi. “Chỉ là bị cảm bình thường thôi. Tôi lo là sẽ lây bệnh cho cô.
Tôi đoán... chắc là lúc chúng ta trở về từ thôn Sơn Tiên, bà ấy sẽ khỏe lại thôi. Khi ấy chúng ta lại hẹn ăn cơm?” Triệu Lâm nhẹ nhàng đề nghị.
“Ừ, chuyện nhỏ thôi, không cần phải khách sáo như vậy.” Lăng Nhạn Nam cười nói.
Triệu Lâm cũng cười nói sang chuyện khác.
Anh không nhắc đến chuyện từ chức vào lúc này với Lăng Nhạn Nam là vì một nguyên nhân rất đơn giản.
Thanh Sơn Ngọc Hương cũng là cây thuốc mà anh đang cần, chi bằng nhân dịp đi chữa bệnh từ thiện tìm xem.
Có lẽ là chưa chắc tìm được, nhưng ít nhất... sẽ không phụ lòng Lăng Nhạn Nam.
Chữa bệnh từ thiện là một cơ hội mạ vàng lên chức hiếm có, người khác muốn đoạt cũng không đoạt được.
Nó thậm chí liên quan đến tiền đồ của người học trò tiếp theo của Lăng Nhạn Nam.
Rốt cuộc thì cô mới vừa xin cho Triệu Lâm đi mạ vàng. Kết quả là Triệu Lâm vứt gánh không làm. Vậy thì tương lai khi cô đề cử người nữa, cấp trên chắc chăn sẽ phải xem xét, thậm chí là không đồng ý.
Chuyện này chắc chăn sẽ gây ảnh hưởng đến tiền đồ của cô.
Mời cô đi nhà anh ăn cơm cũng vậy, đây vốn là một chuyện mang tính lễ nghĩa.
Dù anh có từ chức hay không, thì thế nào cũng phải có một bữa cơm nhà để cảm ơn cô đã dìu dắt anh.
Sau khi xử lý xong công việc, Triệu Lâm tan làm, bảo vệ sĩ lái xe đi nhà họ Lý. Hoàng hôn đón ánh chiều tà.
Xe của anh vừa đến cửa nhà họ Lý, anh đã thấy Lý Sơ Ảnh đang đứng đợi. Triệu Lâm xuống xe, ngạc nhiên hỏi: “Cô ở đây đợi tôi hả?”
Nghe vậy, Lý Sơ Ảnh lảng tránh ánh mắt anh, mạnh miệng nói: “Không có, chỉ đi ra đi dạo thôi. Có điều... hôm nay anh tới sớm thật đấy!”
Lúc nói chuyện, khóe mắt cô nhìn về phía vệ sĩ lái xe theo sau anh. “Dạo này gặp một số chuyện nhỏ.” Triệu Lâm thuận miệng giải thích. Lý Sơ Ảnh dẫn anh đi vào nhà, quan tâm hỏi: “Có cần giúp đỡ không?”
“Không cần.” Triệu Lâm không hi vọng Lý Sơ Ảnh dính dáng quá nhiều đến chuyện của anh.
Rốt cuộc thì nhà họ Lý chỉ là một gia đình thương gia nho nhỏ ở Trung Châu. Còn nhà họ Nguyên thì lại là thế gia Trung Nguyên, trong tay nắm rất nhiều sát thủ. Chênh lệch giữa hai bên là không thể so sánh.
Lúc này, nếu anh nói càng nhiều với cô thì cô sẽ càng nguy hiểm. . Ngôn Tình Cổ Đại
“Hôm nay chú Lý không ở nhà hả?” Triệu Lâm hỏi.
“Có ở nhà. Ông ấy đang trò chuyện với người phía chính phủ, chắc là có nhắc đến một số thường thức y học. Ông ấy có dặn tôi là khi nào anh đến thì cứ tới chỗ ông ấy là được.” Lý Sơ Ảnh đi trước dẫn đường.

Vương Thánh Thủ còn nói đã phái đệ tử của mình đi tìm tin tức về Thanh Sơn Ngọc Hương...
Lăng Nhạn Nam tiếp tục cười nói: “Tôi cũng cảm thấy không thể tin nổi, nhưng đây chính là sự thật. Từ Khánh Sâm còn nói thôn Sơn Tiên từng đào được. một cây Thanh Sơn Ngọc Hương, đám buôn dược liệu khi ấy không biết nhìn
hàng, chỉ mua với giá một trăm nghìn tệ. Cậu biết sau đó nó được đấu giá ở Christie's với giá bao nhiêu không?”
“Bao nhiêu?” Triệu Lâm mỉm cười. Hiện giờ anh đại khái đã đoán được Từ Khánh Sâm chính là Vương Thánh Thủ.
Lăng Nhạn Nam ra dấu hình chữ V. “Hai mươi ba triệu tệ!”
“Là hai mươi ba triệu tệ đấy!” Lúc nói những lời này, Lăng Nhạn Nam liên tục cảm thán.
“Nhiều thế hả... Triệu Lâm đáp chuyện một cách bình thường, trong lòng lại suy nghĩ một chuyện khác.
“Ừ, vậy nên trong chuyến đi lần này, cậu nhớ mở to đôi mắt ra nhìn, nếu may. mắn tìm được thì có khi cây thuốc kia sẽ làm cậu đi lên tới đỉnh cao đời người
luôn.
Còn nếu cô giáo của cậu là tôi mà tìm được, thì lúc bán được, tôi cũng sẽ chia cho cậu một số tiền, để cậu lo cho cuộc sống.” Lăng Nhạn Nam cười nói.
“Khi nào chúng ta đi thôn Sơn Tiên?” Triệu Lâm hỏi. “Hai ngày sau.” Lăng Nhạn Nam nói. *Ừ, tôi phải chuẩn bị đầy đủ trước khi đi." Triệu Lâm cười nói.
“Bên đó khá lạnh, cậu nhớ mang theo vài bộ đồ dài.” Lăng Nhạn Nam dặn dò.
Triệu Lâm gật đầu, rồi như nhớ tới gì đó, nói: “Chúng ta đã hẹn là ngày mai đi nhà tôi ăn cơm, đúng không? Nhưng mà hôm nay mẹ tôi bị cảm, chắc là phải dời ngày ăn cơm lại rồi. Bà ấy rất ngại, nhờ tôi giải thích với cô.”
“Dì không sao chứ?” Lăng Nhạn Nam hỏi. “Chỉ là bị cảm bình thường thôi. Tôi lo là sẽ lây bệnh cho cô.
Tôi đoán... chắc là lúc chúng ta trở về từ thôn Sơn Tiên, bà ấy sẽ khỏe lại thôi. Khi ấy chúng ta lại hẹn ăn cơm?” Triệu Lâm nhẹ nhàng đề nghị.
“Ừ, chuyện nhỏ thôi, không cần phải khách sáo như vậy.” Lăng Nhạn Nam cười nói.
Triệu Lâm cũng cười nói sang chuyện khác.
Anh không nhắc đến chuyện từ chức vào lúc này với Lăng Nhạn Nam là vì một nguyên nhân rất đơn giản.
Thanh Sơn Ngọc Hương cũng là cây thuốc mà anh đang cần, chi bằng nhân dịp đi chữa bệnh từ thiện tìm xem.
Có lẽ là chưa chắc tìm được, nhưng ít nhất... sẽ không phụ lòng Lăng Nhạn Nam.
Chữa bệnh từ thiện là một cơ hội mạ vàng lên chức hiếm có, người khác muốn đoạt cũng không đoạt được.
Nó thậm chí liên quan đến tiền đồ của người học trò tiếp theo của Lăng Nhạn Nam.
Rốt cuộc thì cô mới vừa xin cho Triệu Lâm đi mạ vàng. Kết quả là Triệu Lâm vứt gánh không làm. Vậy thì tương lai khi cô đề cử người nữa, cấp trên chắc chăn sẽ phải xem xét, thậm chí là không đồng ý.
Chuyện này chắc chăn sẽ gây ảnh hưởng đến tiền đồ của cô.
Mời cô đi nhà anh ăn cơm cũng vậy, đây vốn là một chuyện mang tính lễ nghĩa.
Dù anh có từ chức hay không, thì thế nào cũng phải có một bữa cơm nhà để cảm ơn cô đã dìu dắt anh.
Sau khi xử lý xong công việc, Triệu Lâm tan làm, bảo vệ sĩ lái xe đi nhà họ Lý. Hoàng hôn đón ánh chiều tà.
Xe của anh vừa đến cửa nhà họ Lý, anh đã thấy Lý Sơ Ảnh đang đứng đợi. Triệu Lâm xuống xe, ngạc nhiên hỏi: “Cô ở đây đợi tôi hả?”
Nghe vậy, Lý Sơ Ảnh lảng tránh ánh mắt anh, mạnh miệng nói: “Không có, chỉ đi ra đi dạo thôi. Có điều... hôm nay anh tới sớm thật đấy!”
Lúc nói chuyện, khóe mắt cô nhìn về phía vệ sĩ lái xe theo sau anh. “Dạo này gặp một số chuyện nhỏ.” Triệu Lâm thuận miệng giải thích. Lý Sơ Ảnh dẫn anh đi vào nhà, quan tâm hỏi: “Có cần giúp đỡ không?”
“Không cần.” Triệu Lâm không hi vọng Lý Sơ Ảnh dính dáng quá nhiều đến chuyện của anh.
Rốt cuộc thì nhà họ Lý chỉ là một gia đình thương gia nho nhỏ ở Trung Châu. Còn nhà họ Nguyên thì lại là thế gia Trung Nguyên, trong tay nắm rất nhiều sát thủ. Chênh lệch giữa hai bên là không thể so sánh.
Lúc này, nếu anh nói càng nhiều với cô thì cô sẽ càng nguy hiểm. . Ngôn Tình Cổ Đại
“Hôm nay chú Lý không ở nhà hả?” Triệu Lâm hỏi.
“Có ở nhà. Ông ấy đang trò chuyện với người phía chính phủ, chắc là có nhắc đến một số thường thức y học. Ông ấy có dặn tôi là khi nào anh đến thì cứ tới chỗ ông ấy là được.” Lý Sơ Ảnh đi trước dẫn đường.
Tuyệt Đại Long Y
Tác giả: Phong Vũ
229 chương | 1,351 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: C1: Cô tên trần thi mạn đúng không
Chương 2: C2: Bạn gái cũ chơi xấu
Chương 3: C3: Lý sơ ảnh vợ chưa cưới thứ hai
Chương 4: C4: Suýt thì bị lộ
Chương 5: C5: Biểu hiện của cậu rất tốt
Chương 6: C6: Chủ nhiệm vương khiêu khích
Chương 7: C7: Cắn răng tiến về phía trước
Chương 8: C8: Thánh thủ số 1 tỉnh nam
Chương 9: C9: Lời khuyên
Chương 10: C10: Hậu sinh khả úy
Chương 11: C11: Chuyện nào ra chuyện ấy
Chương 12: C12: Đợi triệu lâm rời đi
Chương 13: C13: Bí mật và điện thoại
Chương 14: C14: Cứ gọi tôi là bác sĩ lăng
Chương 15: C15: Tan thành mây khói
Chương 16: C16: Chính xác
Chương 17: C17: Bố vợ yêu cầu nói chuyện riêng
Chương 18: C18: Cớ gì mà mặt lý sơ ảnh đỏ lên thế
Chương 19: C19: Gọi một tiếng bố vợ nghe nào
Chương 20: C20: Chủ tịch lý có ý gì
Chương 21: C21: Xin anh kết hôn vói tôi
Chương 22: C22: Như vậy sao được
Chương 23: C23: Giả định táo bạo kiếm chứng cẩn thận
Chương 24: C24: Tiểu triệu
Chương 25: C25: Tên nhóc này
Chương 26: C26: Te nguyên
Chương 27: C27: Cậu quên rồi sao
Chương 28: C28: Cô ấy nhận rồl chứ
Chương 29: C29: Thủ đoạn gì
Chương 30: C30: Sao giờ đã đính hôn rồi
Chương 31: C31: Coi như là
Chương 32: C32: Chuyện này có cái gì ngoài ý muốn nữa chứ
Chương 33: C33: Người như vậy làm vợ chồng
Chương 34: C34: Nhưng cuối cùng thì sao
Chương 35: C35: Nhưng hôm nay
Chương 36: C36: Sao vậy chứ
Chương 37: C37: Tôi đã đến cửa rồi
Chương 38: C38: Trần thi mạn không hiểu nổi
Chương 39: C39: Mà là một người cha
Chương 40: C40: Nhưng triệu lâm lại biết
Chương 41: C41: Vậy mười ngày sau thì sao
Chương 42: C42: Nhìn quen quá
Chương 43: C43: Tại sao lại từ chối
Chương 44: C44: Cứ kéo dài thời gian đi
Chương 45: C45: Vẫn là nói về vấn đề của diệu diệu đi
Chương 46: C46: Diệu diệu thế nào rồi
Chương 47: C47: Không nhắc tới chuyện này nữa được không
Chương 48: C48: Thấy cái gì
Chương 49: C49: Kiều phương sợ hãi
Chương 50: C50: Tại sao
Chương 51: C51: Anh nhất định phải trả thù
Chương 52: C52: Cảm nhận được một sự hận thù
Chương 53: C53: Bây giờ như thế nào
Chương 54: C54: Dậy rồi à
Chương 55: C55: Nó chắc chắn không rẻ
Chương 56: C56: Chủ tịch
Chương 57: C57: Có một số người
Chương 58: C58: Hiện trường lễ đính hôn
Chương 59: C59: Cậu ấy rốt cuộc là ai
Chương 60: C60: Là ai
Chương 61: C61: Ngã mạnh xuống đất
Chương 62: C62: Đúng rồi
Chương 63: C63: Anh biết điều mà
Chương 64: C64: Đâu chỉ là cha con
Chương 65: C65: Thảm đỏ bị cuốn lên
Chương 66: C66: Là đang cứu bọn họ
Chương 67: C67: Khiến ông chê cười rồi
Chương 68: C68: Hay làm gì khác
Chương 69: C69: Tôi xin anh bỏ qua
Chương 70: C70: Bây giờ anh hơi rối
Chương 71: C71: Giọng của anh ta
Chương 72: C72: Có lòng hiếu thảo
Chương 73: C73: Vậy hậu quả của mình thế nào
Chương 74: C74: Tiểu lâm à
Chương 75: C75: Để dì lấy đồ uống cho hai đứa
Chương 76: C76: Mười năm rồi
Chương 77: C77: Sức khỏe của bọn họ
Chương 78: C78: Ngũ long sơn
Chương 79: C79: Đã xảy ra chuyện gì thế ạ
Chương 80: C80: Về tới nhà
Chương 81: C81: Cô yên tâm
Chương 82: C82: Cùng nhau ăn tối
Chương 83: C83: Con mẹ nó khác nhau lớn quá đi
Chương 84: C84: Có chuyện gì vậy
Chương 85: C85: Ăn chơi trác táng sợ nhất là gì
Chương 86: C86: Điện thoại để trên bàn
Chương 87: C87: Sơ ảnh
Chương 88: C88: Thơm quá
Chương 89: C89: Tôi gọi xe là được
Chương 90: C90: Lý sơ ảnh gượng cười
Chương 91: C91: Ông ấy cầm toa thuốc
Chương 92: C92: Quan trọng nhất là
Chương 93: C93: Hai người đều từng trải qua
Chương 94: C94: Hai người đều là dạng từng trải
Chương 95: C95: Tôi đảm bảo cậu em này vô cùng lợi hại
Chương 96: C96: Cậu kiều
Chương 97: C97: Đây mới là giá tiền chân chính
Chương 98: C98: Không có
Chương 99: C99: Theo họ thấy
Chương 100: C100: Hai anh em họ trần
Chương 101: C101: Đồng ý rồi
Chương 102: C102: Chờ điều trị xong
Chương 103: C103: Chuyện liên quan
Chương 104: C104: Một mình chiến đấu thì hơi cô độc
Chương 105: C105: Tất cả đều là mua bán
Chương 106: C106: Đúng vậy
Chương 107: C107: Mười triệu tệ
Chương 108: C108: Chị không thể cho em ở lại hả
Chương 109: C109: Điều khiến kiều hãn ngạc nhiên là
Chương 110: C110: Anh bắt đầu bối rối
Chương 111: C111: Có một số chuyện cần nói với mình
Chương 112: C112: Bênh vực người mình
Chương 113: C113: Hoặc là hy vọng quay lại với anh
Chương 114: C114: Lữ nam nam cũng giống vậy
Chương 115: C115: Đương nhiên rồi
Chương 116: C116: Anh là bác sĩ
Chương 117: C117: Nhanh lên
Chương 118: C118: Chỉ một câu thôi kim rơi thì người sẽ chết
Chương 119: C119: Không biết
Chương 120: C120: Đúng vậy
Chương 121: C121: Điều quan trọng nhất là
Chương 122: C122: Sao đột nhiên cậu lại hỏi cái này
Chương 123: C123: Đã xảy ra chuyện gì rồi
Chương 124: C124: Mỗi giây mỗi phút trôi qua
Chương 125: C125: Vậy thì không nghĩ nữa
Chương 126: C126: Tôi mua hết
Chương 127: C127: Nhưng sau đó
Chương 128: C128: Con trai của bà ấy
Chương 129: C129: Tìm thấy rồi sao
Chương 130: C130: Sao lần này lại đơn giản như vậy
Chương 131: C131: Thật sự là rất đen đủi
Chương 132: C132: Con bé này
Chương 133: C133: Khi nhìn thấy triệu lâm
Chương 134: C134: Y thuật của triệu lâm
Chương 135: C135: Vì sao lại là anh ta
Chương 136: C136: Hứa cựu
Chương 137: C137: Vì sao hả
Chương 138: C138: Ông ta rốt cuộc hiểu vì sao
Chương 139: C139: Con biết chú là gì của con không
Chương 140: C140: Vì sao vậy
Chương 141: C141: Vậy là đúng rồi
Chương 142: C142: Lý do
Chương 143: C143: Còn gì cần bổ sung không
Chương 144: C144: Bố và ông nội cháu còn ở nhà chứ
Chương 145: C145: Là điều kiện hay chìa khoá gì ạ
Chương 146: C146: Đáp lại cô ta là
Chương 147: C147: Con biết
Chương 148: C148: Triệu lâm không từ chối
Chương 149: C149: Nhưng nó có hiệu quả không
Chương 150: C150: Vô duyên vô cớ
Chương 151: C151: Ông ấy không nói gì
Chương 152: C152: Hay là đồ vật
Chương 153: C153: Khát vọng
Chương 154: C154: Cô rất căng thẳng
Chương 155: C155: Anh dám đánh tôi hả
Chương 156: C156: Cách xa tôi ra
Chương 157: C157: Nói thử xem
Chương 158: C158: Cô gái vừa lại gần anh
Chương 159: C159: Anh ta có siêu năng lực hả
Chương 160: C160: Anh xứng chắc
Chương 161: C161: Chuyện gì vậy trời
Chương 162: C162: Xấu hổ quá đi mất
Chương 163: C163: Vậy được
Chương 164: C164: Đồ khốn kiếp nhà anh
Chương 165: C165: Không phải cô ấy
Chương 166: C166: Dù sao thì
Chương 167: C167: Phụ nữ quá đáng sợ
Chương 168: C168: Không thể nào
Chương 169: C169: Chẳng lẽ ngày đó mình bị ảo giác
Chương 170: C170: Đúng là kỳ quái
Chương 171: C171: Mau chóng kết thúc đi
Chương 172: C172: Anh nhìn thoáng qua
Chương 173: C173: Trời ạ
Chương 174: C174: Chính là như vậy
Chương 175: C175: Bây giờ tao nói cho mày địa chỉ
Chương 176: C176: Bố trí máy ảnh hết chưa
Chương 177: C177: Tới rồi
Chương 178: C178: Tê nguyên đâu
Chương 179: C179: Là ván sắt hàng thật giá thật
Chương 180: C180: Câm miệng cho tao
Chương 181: C181: Kiều phương
Chương 182: C182: Là em trai của mẹ cậu
Chương 183: C183: Cửa phòng từ từ mở ra
Chương 184: C184: Ngay bây giờ
Chương 185: C185: Dựa vào cái gì
Chương 186: C186: Nếu tốt một chút
Chương 187: C187: Tề đại khí trực tiếp bẻ gãy nó
Chương 188: C188: Ký tên
Chương 189: C189: Giết người
Chương 190: C190: Nhưng sao lại khó khăn như thế
Chương 191: C191: Nhưng nếu như để anh biết
Chương 192: C192: Tề đại khí tránh đường
Chương 193: C193: Là một món đồ sau
Chương 194: C194: Triệu lâm đồng ý gật đầu
Chương 195: C195: Triệu lâm thở hắt ra
Chương 196: C196: Chờ khi sắp xếp xong mọi chuyện
Chương 197: C197: Lại là cảnh giới thứ tư
Chương 198: C198: Đặc tính cụ thể của cổ vương là gì
Chương 199: C199: Ngay giây phút này
Chương 200: C200: Là ai vậy
Chương 201: C201: Triệu lâm mặt mày bình tĩnh
Chương 202: C202: Triệu lâm ngẩn người
Chương 203: C203: Giống như củi khô lửa bốc
Chương 204: C204: Cô ta chính là yêu tinh
Chương 205: C205: Ví dụ như
Chương 206: C206: Tôi không làm được
Chương 207: C207: Nghe bốn chữ kia
Chương 208: C208: Xảy ra chuyện gì hả
Chương 209: C209: Tối nay anh có rảnh không
Chương 210: C210: Vậy tối nay tôi đi đón anh nhé
Chương 211: C211: Sau khi xử lý xong công việc
Chương 212: C212: Vậy hả
Chương 213: C213: Cậu đi chữa bệnh từ thiện khoảng mấy ngày
Chương 214: C214: Cha nói nhỏ một chút
Chương 215: C215: Cha đừng khóc mà
Chương 216: C216: Nhưng mà ông có cách nào cơ chứ
Chương 217: C217: Ban đêm
Chương 218: C218: Cảm ơn dì
Chương 219: C219: Là sao
Chương 220: C220: Anh phải phá cục thế nào đây
Chương 221: C221: Đối phương là kẻ cờ bạc
Chương 222: C222: Có khi nào cô ta cũng là người
Chương 223: C223: Các anh đi chuẩn bị đồ ăn trước đi
Chương 224: C224: Ngay sau đó
Chương 225: C225: Cô bé rất có ánh mắt
Chương 226: C226: Nói chuyện gì
Chương 227: C227: Nghe vậy
Chương 228: C228: Không tin
Chương 229: C229: Trưởng phòng
Không tìm thấy chương nào phù hợp