Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 1 - 140: Tiếng tiêu đêm giao thừa
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~5 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Edit: Ong MD
Beta: Thỏ SN
Lúc Vãn Lương tiễn Ngọc Dung Hoa về thì đêm đã khuya, nhưng ta không hề cảm thấy buồn ngủ. Phương Hàm khoác thêm áo choàng cho ta, khuyên nhủ: “Nương nương nên nghỉ ngơi đi, bên ngoài ngày càng lạnh hơn rồi.”
Ta lắc đầu, tối nay nghe Ngọc Dung Hoa nói chuyện xong, tự nhiên ta cảm thấy thương hại Hạ Hầu Tử Khâm. Nếu hắn biết trong lòng ta nghĩ như thế, nhất định lại tức giận cho mà xem.
Đúng rồi hắn vốn là một người vô cùng kiêu ngạo.
Cùng Phương Hàm chậm rãi đi vào trong sân, ngồi ở ghế đá. Bầu trời đêm không một ánh sao, gió thổi qua thật lạnh lẽo. Phương Hàm lặng yên đứng bên cạnh ta, không nói một câu.
Ngồi một chút, bỗng nhiên không biết từ chỗ nào, truyền đến tiếng tiêu.
Ta hơi hoảng sợ, cũng thấy sắc mặt Phương Hàm khẽ thay đổi, nhưng vẫn nhẹ giọng nói: “Đêm khuya rồi, nhất định là đám cung nhân rảnh rỗi, lấy tiêu ra thổi lung tung. Để nô tì gọi Tường Thụy ra xem thử.” Nói xong nàng xoay người bước đi.
Ta bỗng nhiên gọi nàng lại, trong tiếng tiêu này ẩn giấu nỗi nhớ da diết, hôm nay là đêm giao thừa, người thổi tiêu kia chắc hẳn đang nhớ nhà.
Cung nhân cả đời không được phép xuất cung.
Cho dù chết, thi thể cũng không được phép mang ra ngoài.
Khúc nhạc này, thực sự là tiếng tiêu nghẹn ngào nức nở, là âm thanh đoạn tuyệt với trần thế.
Càng nghe lại càng làm cho người ta không kiềm chế được phải rơi lệ.
Ta đương nhiên không phải nhớ nhà.
Ta chỉ bỗng nhiên nhớ tới tiên sinh của ta, sau đó lại nghĩ tới Cố Khanh Hằng.
Hai người nam tử quan trọng nhất trong lòng ta, bây giờ đang ở nơi nào?
“Nương nương khóc sao?”
Lúc hoàn hồn lại, mới thấy Phương Hàm khẽ nhíu mày, với tay đưa chiếc khăn tay đến, nhẹ nhàng lau nước mắt ở khóe mắt cho ta. Ta vừa nín khóc lại bật cười, chẳng qua là hai mắt quá mệt mỏi, cần gột rửa một chút mà thôi.
Không biết ngồi bao lâu, mãi đến khi tiếng tiêu kia đột nhiên ngừng lại.
Đợi lát nữa, cũng không nghe thấy nó vang lên nữa. Khẽ lắc đầu, có lẽ người thổi tiêu đã mệt, ta cũng mệt mỏi rồi.
Trở về tẩm cung, Phương Hàm hầu hạ ta đi ngủ xong, mới thổi tắt đèn, nhẹ nhàng lui ra ngoài. Ta trở người, mở mắt nhìn về cánh cửa, trong lòng thầm ảo tưởng tối nay, hắn bỗng nhiên lại đến vào lúc nửa đêm như trước.
Vừa nghĩ khóe môi không tự giác lại cong lên.
Ta bắt đầu nhớ nụ cười tà mị của hắn, còn có mùi Long Tiên Hương quen thuộc trên người hắn.
Mang theo nụ cười, bình yên chìm dần vào giấc ngủ.
Trong mơ màng, dường như ta thực sự cảm nhận được vòng ôm ấp ấm áp của người đàn ông ấy, hắn ôm lấy ta, nở nụ cười bình thản mà đẹp đẽ.
Hắn vừa cười vừa gọi ta, Đàn phi, Đàn phi, nàng có biết, vì sao trẫm lại ban cho nàng một chữ “Đàn” không?
Ta cũng cười, đương nhiên ta biết, ý nghĩa thâm sâu của hai từ ‘Đàn phi’.
Beta: Thỏ SN
Lúc Vãn Lương tiễn Ngọc Dung Hoa về thì đêm đã khuya, nhưng ta không hề cảm thấy buồn ngủ. Phương Hàm khoác thêm áo choàng cho ta, khuyên nhủ: “Nương nương nên nghỉ ngơi đi, bên ngoài ngày càng lạnh hơn rồi.”
Ta lắc đầu, tối nay nghe Ngọc Dung Hoa nói chuyện xong, tự nhiên ta cảm thấy thương hại Hạ Hầu Tử Khâm. Nếu hắn biết trong lòng ta nghĩ như thế, nhất định lại tức giận cho mà xem.
Đúng rồi hắn vốn là một người vô cùng kiêu ngạo.
Cùng Phương Hàm chậm rãi đi vào trong sân, ngồi ở ghế đá. Bầu trời đêm không một ánh sao, gió thổi qua thật lạnh lẽo. Phương Hàm lặng yên đứng bên cạnh ta, không nói một câu.
Ngồi một chút, bỗng nhiên không biết từ chỗ nào, truyền đến tiếng tiêu.
Ta hơi hoảng sợ, cũng thấy sắc mặt Phương Hàm khẽ thay đổi, nhưng vẫn nhẹ giọng nói: “Đêm khuya rồi, nhất định là đám cung nhân rảnh rỗi, lấy tiêu ra thổi lung tung. Để nô tì gọi Tường Thụy ra xem thử.” Nói xong nàng xoay người bước đi.
Ta bỗng nhiên gọi nàng lại, trong tiếng tiêu này ẩn giấu nỗi nhớ da diết, hôm nay là đêm giao thừa, người thổi tiêu kia chắc hẳn đang nhớ nhà.
Cung nhân cả đời không được phép xuất cung.
Cho dù chết, thi thể cũng không được phép mang ra ngoài.
Khúc nhạc này, thực sự là tiếng tiêu nghẹn ngào nức nở, là âm thanh đoạn tuyệt với trần thế.
Càng nghe lại càng làm cho người ta không kiềm chế được phải rơi lệ.
Ta đương nhiên không phải nhớ nhà.
Ta chỉ bỗng nhiên nhớ tới tiên sinh của ta, sau đó lại nghĩ tới Cố Khanh Hằng.
Hai người nam tử quan trọng nhất trong lòng ta, bây giờ đang ở nơi nào?
“Nương nương khóc sao?”
Lúc hoàn hồn lại, mới thấy Phương Hàm khẽ nhíu mày, với tay đưa chiếc khăn tay đến, nhẹ nhàng lau nước mắt ở khóe mắt cho ta. Ta vừa nín khóc lại bật cười, chẳng qua là hai mắt quá mệt mỏi, cần gột rửa một chút mà thôi.
Không biết ngồi bao lâu, mãi đến khi tiếng tiêu kia đột nhiên ngừng lại.
Đợi lát nữa, cũng không nghe thấy nó vang lên nữa. Khẽ lắc đầu, có lẽ người thổi tiêu đã mệt, ta cũng mệt mỏi rồi.
Trở về tẩm cung, Phương Hàm hầu hạ ta đi ngủ xong, mới thổi tắt đèn, nhẹ nhàng lui ra ngoài. Ta trở người, mở mắt nhìn về cánh cửa, trong lòng thầm ảo tưởng tối nay, hắn bỗng nhiên lại đến vào lúc nửa đêm như trước.
Vừa nghĩ khóe môi không tự giác lại cong lên.
Ta bắt đầu nhớ nụ cười tà mị của hắn, còn có mùi Long Tiên Hương quen thuộc trên người hắn.
Mang theo nụ cười, bình yên chìm dần vào giấc ngủ.
Trong mơ màng, dường như ta thực sự cảm nhận được vòng ôm ấp ấm áp của người đàn ông ấy, hắn ôm lấy ta, nở nụ cười bình thản mà đẹp đẽ.
Hắn vừa cười vừa gọi ta, Đàn phi, Đàn phi, nàng có biết, vì sao trẫm lại ban cho nàng một chữ “Đàn” không?
Ta cũng cười, đương nhiên ta biết, ý nghĩa thâm sâu của hai từ ‘Đàn phi’.
Từ Thứ Nữ Đến Hoàng Hậu: Phi Tử Bất Thiện
Tác giả: Hoại Phi Vãn Vãn
173 chương | 662 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1-1: Mở đầu
Chương Quyển 1 - 2: Ta tên là Tang Tử
Chương Quyển 1 - 3: Nghe trộm
Chương Quyển 1 - 4: Lần đầu gặp Cố Khanh Hằng
Chương Quyển 1 - 5: Nguy cơ Phụng thể
Chương Quyển 1 - 6: Tân Phụng Hoàng (I)
Chương Quyển 1 - 7: Tân Phụng Hoàng (II)
Chương Quyển 1 - 8: Ta bị oan
Chương Quyển 1 - 9: Người cha lạnh lùng
Chương Quyển 1 - 10: Sấm sét trong ngôi miếu (I)
Chương Quyển 1 - 11: Sấm sét trong ngôi miếu (II)
Chương Quyển 1 - 12: Sấm sét trong ngôi miếu (III)
Chương Quyển 1 - 13: Ta cũng có tiên sinh
Chương Quyển 1 - 14: Tên thật hay
Chương Quyển 1 - 15: Thay đổi tâm tình
Chương Quyển 1 - 16: Lễ cập kê
Chương Quyển 1 - 17: Suất tuyển tú nữ (I)
Chương Quyển 1 - 18: Suất tuyển tú nữ (II)
Chương Quyển 1 - 19: Ta muốn tiến cung
Chương Quyển 1 - 20: Tự học chữ Nhẫn
Chương Quyển 1 - 21: Nàng nói tặng cho ta
Chương Quyển 1 - 22: Không nên cám ơn huynh
Chương Quyển 1 - 23: Cuối cùng vẫn thiếu kiên nhẫn
Chương Quyển 1 - 24: Làm thiếp ta cũng không cho phép
Chương Quyển 1 - 25: Không mời thì ta tự đến
Chương Quyển 1 - 26: Tiên sinh, ta muốn nhìn mặt người
Chương Quyển 1 - 27: Cẩm nang diệu kế
Chương Quyển 1 - 28: Vào cung (I)
Chương Quyển 1 - 29: Vào cung (II)
Chương Quyển 1 - 30: Phương Hàm cô cô
Chương Quyển 1 - 31: Té ngã bên chân nàng
Chương Quyển 1 - 32: Những điều cần thiết
Chương Quyển 1 - 33: Cuộc hẹn hò lén lút bị ta bắt gặp
Chương Quyển 1 - 34: Hạ Hầu Tử Khâm
Chương Quyển 1 - 35: Đã tới chậm
Chương Quyển 1 - 36: Nhận ân huệ
Chương Quyển 1 - 37: Chớ quên thân phận
Chương Quyển 1 - 38: Đổi chủ tử
Chương Quyển 1 - 39: Một bước lên mây
Chương Quyển 1 - 40: Dạy dỗ ta
Chương Quyển 1 - 41: Không ai cao quý hơn ai
Chương Quyển 1 - 42: Xin cô cô chỉ giáo
Chương Quyển 1 - 43: Lần thứ hai thử ta
Chương Quyển 1 - 44: Hận không thể giết chết ta
Chương Quyển 1 - 45: Nàng ra oai phủ đầu ta (I)
Chương Quyển 1 - 46: Nàng ra oai phủ đầu ta (II)
Chương Quyển 1 - 47: Y rất tin tưởng ta
Chương Quyển 1 - 48: Nàng học được thật nhanh
Chương Quyển 1 - 49: Muốn ta chết cóng
Chương Quyển 1 - 50: Nói ta phóng hỏa
Chương Quyển 1 - 51: Trả về nguyên vẹn
Chương Quyển 1 - 52: Ý định chính là lấy đầu ta
Chương Quyển 1 - 53: Tha cho ta một mạng
Chương Quyển 1 - 54: Gọi người hầu hạ ta
Chương Quyển 1 - 55: Ôm ta trở về Huyễn Nhiên các
Chương Quyển 1 - 56: Gọi ta là “Tiện tỳ”
Chương Quyển 1 - 57: Cực Hình
Chương Quyển 1 - 58: Cực hình
Chương Quyển 1 - 59: Ta phải sống sót
Chương Quyển 1 - 60: Đảm bảo ta không chết
Chương Quyển 1 - 61: Truyền thái y cho cung nữ
Chương Quyển 1 - 62: Người đến đêm khuya
Chương Quyển 1 - 63: Hắn bắt ta ra ngoài
Chương Quyển 1 - 64: Vĩnh viễn đừng nghĩ đến việc lừa gạt trẫm
Chương Quyển 1 - 65: Hắn là cực phẩm
Chương Quyển 1 - 66: Trẫm thích ngươi
Chương Quyển 1 - 67: Kẻ có xuất thân cung nữ
Chương Quyển 1 - 68: Tụ họp ở Hi Ninh Cung
Chương Quyển 1 - 69: Có thù tất báo
Chương Quyển 1 - 70: Trung thành hầu hạ nương nương
Chương Quyển 1 - 71: Nghi người thì không dùng, dùng người thì không nghi
Chương Quyển 1 - 72: Đa tạ nương nương chỉ điểm
Chương Quyển 1 - 73: Đa tạ nương nương chỉ điểm (II)
Chương Quyển 1 - 74: Nàng muốn mượn dao giết người
Chương Quyển 1 - 75: Ta chưa bao giờ mang hận
Chương Quyển 1 - 76: Dụ thái phi
Chương Quyển 1 - 77: Điều cấm kỵ trong cung
Chương Quyển 1 - 78: Vốn chung một gốc
Chương Quyển 1 - 79: Hắn muốn ta cầu xin tha thứ
Chương Quyển 1 - 80: Bỗng nhiên rất muốn ôm hắn
Chương Quyển 1 - 81: Đêm nay thật ấm áp
Chương Quyển 1 - 82: Tặng nàng trâm ngọc
Chương Quyển 1 - 83: Tuyết tan
Chương Quyển 1 - 84: Ta đố kị
Chương Quyển 1 - 85: Thủ đoạn của Thiên Phi
Chương Quyển 1 - 86: Mới đó đã muốn sai bảo ta (I)
Chương Quyển 1 - 87: Mới đó đã muốn sai bảo ta (II)
Chương Quyển 1 - 88: Đối với nàng, ta vô cùng căm hận (I)
Chương Quyển 1 - 89: Đối với nàng, ta vô cùng căm hận (II)
Chương Quyển 1 - 90: Mẹ sang nhờ con
Chương Quyển 1 - 91: Thần thiếp biết sai rồi
Chương Quyển 1 - 92: Ta đã hiểu Thái hậu
Chương Quyển 1 - 93: Người vẫn chỉ là một cô bé
Chương Quyển 1 - 94: Người vẫn chỉ là một cô bé
Chương Quyển 1 - 95: Kẻ sĩ ba ngày không gặp phải nhìn bằng ánh mắt khác xưa
Chương Quyển 1 - 96: Chỉ sợ thiên hạ chưa đủ loạn
Chương Quyển 1 - 97: Chỉ sợ thiên hạ chưa đủ loạn
Chương Quyển 1 - 98: Bị hắn bắt gặp
Chương Quyển 1 - 99
Chương Quyển 1 - 100: Bị hắn bắt gặp
Chương Quyển 1 - 101: Cuối cùng vẫn chọc giận hắn
Chương Quyển 1 - 102
Chương Quyển 1 - 103: Hắn có tâm bệnh
Chương Quyển 1 - 104
Chương Quyển 1 - 105: Trẫm nghĩ nàng không quan tâm
Chương Quyển 1 - 106: Trẫm nghĩ nàng không quan tâm
Chương Quyển 1 - 107: Làm điểm tâm cho hắn
Chương Quyển 1 - 108
Chương Quyển 1 - 109: Hắn ôm ta ở trong tuyết
Chương Quyển 1 - 110
Chương Quyển 1 - 111: Chăm sóc hắn
Chương Quyển 1 - 112: Chăm sóc hắn
Chương Quyển 1 - 113: Xem như nàng nợ trẫm
Chương Quyển 1 - 114
Chương Quyển 1 - 115: Thuốc mỡ ngoài cửa sổ
Chương Quyển 1 - 116
Chương Quyển 1 - 117: Tỷ muội tình thâm
Chương Quyển 1 - 118: Tỷ muội tình thâm
Chương Quyển 1 - 119: Tang Tử, Tang Tử
Chương Quyển 1 - 120
Chương Quyển 1 - 121: Ai ở bên ngoài cửa sổ của ta?
Chương Quyển 1 - 122: Tang Tử xinh đẹp
Chương Quyển 1 - 123: Đừng động đậy, trẫm mệt mỏi quá
Chương Quyển 1 - 124: Chi bằng chúng ta cùng chui vào
Chương Quyển 1 - 125: Vinh phi nương nương gặp chuyện không may
Chương Quyển 1 - 126: Nhìn không thấu Thiên Phi
Chương Quyển 1 - 127: Đứng chung một thuyền
Chương Quyển 1 - 128: Vô ích
Chương Quyển 1 - 129: Đêm Giao Thừa
Chương Quyển 1 - 130: Đêm Giao Thừa (tt)
Chương Quyển 1 - 131
Chương Quyển 1 - 132: Thâm tàng bất lộ
Chương Quyển 1 - 133: Tài nghệ của Thiên Lục (I)
Chương Quyển 1 - 134: Tài nghệ của Thiên Lục (II)
Chương Quyển 1 - 135: Quả nhiên, là nàng
Chương Quyển 1 - 136: Ngọc Dung Hoa
Chương Quyển 1 - 137
Chương Quyển 1 - 138: Phất Hi
Chương Quyển 1 - 139: Phất Hi
Chương Quyển 1 - 140: Tiếng tiêu đêm giao thừa
Chương Quyển 1 - 141: Phạt quỳ I
Chương Quyển 1 - 142: Phạt quỳ II
Chương Quyển 1 - 143: Phạt quỳ III
Chương Quyển 1 - 144: Muốn ta giải thích
Chương Quyển 1 - 145: Tặng cho ta thứ tốt nhất
Chương Quyển 1 - 146: Xoa thuốc lên thái dương
Chương Quyển 1 - 147: Chế giễu
Chương Quyển 1 - 148: Ngàn vạn lần không được đụng tới nàng ta
Chương Quyển 1 - 149: Hóa ra không phải hắn
Chương Quyển 1 - 150: Người thần bí
Chương Quyển 1 - 151: Người thần bí
Chương Quyển 1 - 152: Xin gọi thuộc hạ là Cố thị vệ
Chương Quyển 1 - 153: Không ngờ người tới là hắn
Chương Quyển 1 - 154: Không ngờ người tới là hắn
Chương Quyển 1 - 155: Nàng thua thê thảm
Chương Quyển 1 - 156: Trẫm thích nàng như vậy
Chương Quyển 1 - 157: Thuốc mỡ huyền diệu
Chương Quyển 1 - 158
Chương Quyển 1 - 159
Chương Quyển 1 - 160: Hạ thủ lưu tình
Chương Quyển 1 - 161: Cống phẩm Nam Chiếu
Chương Quyển 1 - 162: Nhìn xa trông rộng
Chương Quyển 1 - 163: Đông Thi hiệu Tần
Chương Quyển 1 - 164: Nửa tháng không gặp hắn
Chương Quyển 1 - 165: Ai có thể hiểu hắn
Chương Quyển 1 - 166: Chút ân huệ
Chương Quyển 1 - 167: Ta không vào
Chương Quyển 1 - 168: Không giúp ai cả
Chương Quyển 1 - 169: Dụ thái phi thật sự và trong lời nói của hắn
Chương Quyển 1 - 170: Càng mạnh mẽ, càng cô độc
Chương Quyển 1 - 171: Mỗi nàng bạc bẽo nhất
Chương Quyển 1 - 172: Tam tiểu thư Tang phủ
Chương Quyển 1 - 173: Hắn cho rằng ta hẹn hò
Không tìm thấy chương nào phù hợp