Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 221
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~12 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Hách Liên Quyền hô lên một tiếng:
- Lúc trước ngươi có thắng được là vì bổn vương chủ quan, hiện tại cục diện đã thay đổi, ngươi còn có thể sao? – cổ tay mảnh khảnh dường như không chịu nổi sức nặng của thanh kiếm, nhìn qua thì biết là nàng đang cố hết sức.
- Nếu vậy thì Tây sở vương phải thử xem thế nào. – nàng từ từ giơ kiếm lên.
Gã trấn định đứng sau người hầu, mắt lạnh nói:
- Vậy ngươi chớ trách bổn vương vô lễ!
- Vô lễ? Ta sợ là ngươi không dám! – Cảnh Dạ Lan nhoẻn miệng cười, lực đạo trong tay tăng lên đột nhiên nghiêng ngả vài cái.
- Cảnh Lan… – đột nhiên Hách Liên Quyền đứng bật lên, hắn rất muốn chạy lên giúp đỡ cánh tay không ngừng lay động kia nhưng rốt cuộc vẫn không bước lên được.
- Ngươi đừng có tới đây, không cần ngươi lo! – ngực nàng căng thẳng, rõ ràng là hắn đang ở ngay sau mình mà vẫn không thể tiến được nửa bước. Nàng đang hy vọng tìm ra đường sống, nếu thua cuộc thì mạng của Hiên Viên Khanh Trần cũng không thể giữ được.
- Cảnh công tử, có chuyện gì cứ từ từ nói! – thấy nàng đem bội kiếm vừa mới đoạt được đặt lên cổ mình, hàn quang lạnh lẽo làm nổi bật làn da tuyết trắng của nàng, vẻ kiên quyết hiện lên không hề giống giả bộ nên Hách Liên Quyền vội vàng nói dịu đi. Nếu nàng xảy ra chuyện gì thì kế hoạch của gã nhất định sẽ thất bại trong gang tấc.
- Ta muốn cái gì thì Tây Sở vương đều đáp ứng sao? – trong lòng Cảnh Dạ Lan cười lạnh.
- Bổn vương đã đồng ý thả Cảnh công tử đi rồi, ngươi cần gì phải… – gã than nhẹ một tiếng. – Vân Phong huynh đối đãi với ngươi không tồi, vì sao ngươi lại còn vướng bận tới Hiên Viên Khanh Trần chứ? – gã làm mặt tiếc nuối phe phẩy đầu, cứ như là đang thay nàng hối hận về một thứ gì đó không đáng giá.
- Ta nói rồi, Hiên Viên Khanh Trần có chết thì cũng phải chết trong tay ta. Tây Sở vương, ta muốn mạng của hắn, ngươi cho được sao?
Cảnh Lan lạnh lùng nói xong, ánh mắt phát lạnh khóa chặt lấy khuôn mặt Hách Liên Quyền.
- Bổn vương cũng không thể lấy mạng của Cảnh công tử ra nói giỡn được, nhưng mà…
- Nhưng mà cái gì?
- Nếu thả hắn về thì chỉ e thả hổ về rừng, việc làm mạo hiểm này bổn vương không thể giẫm vào. – chỉ cần Hiên Viên Khanh Trần còn sống thêm một ngày nào thì gã sẽ không thể an lòng; nếu đã không thể nắm chắc được việc này thì gã phải tính cách khác chu toàn hơn vậy.
- Nếu ngươi tiếc thương hắn thì ta cũng vậy, ta không muốn ngươi chiếm được tất cả! – Cảnh Dạ Lan đề cao giọng. Đúng là lòng tham không đáy! Trong lòng không khỏi cảm thấy ghê tởm.
- Cảnh công tử, bổn vương tin lời ngươi nhưng vì không muốn có mối lo âu về sau nên chỉ có thể đắc tội! Nếu Cảnh công tử thật sự vì thế mà chết thì bổn vương sẽ nói với Vân Phong huynh chuyện ngươi và Hiên Viên Khanh Trần vốn là vợ chồng ân ái! – nói xong gã vung tay lên, người hầu bên cạnh tản ra,nhưng bọn chúng không hướng về phía Cảnh Dạ Lan mà đồng loạt lao về phía Hiên Viên Khanh Trần.
Hừ, ngươi có thể chấp nhận đau đớn vì chính mình nhưng sẽ có người vì ngươi mà đau lòng. Nam nhân kia vì ngươi mà mất đi tất cả, dĩ nhiên là hắn sẽ không chịu từ bỏ ngươi rồi…
- Ngươi dám! – đôi mắt Cảnh Dạ Lan lạnh băng. Nếu Hách Liên Quyền đã muốn cược thì nàng cũng chấp, để xem cuối cùng ai mới là kẻ tàn nhẫn!
- Đợi chút! – đột nhiên Hiên Viên Khanh Trần cao giọng nói.
Hách Liên Quyền lập tức hô lớn bảo thủ hạ ngừng lại:
- Bắc An vương, cuối cùng thì ngươi cũng chịu mở miệng. – gã cười đắc ý. Khổ sở vì một chữ tình, rốt cuộc thì Hiên Viên Khanh Trần cũng chỉ như một kẻ nhu nhược.
- Ngươi không cần nói nhiều! – Cảnh Dạ Lan quay đầu trừng mắt nhìn Hiên Viên Khanh Trần.
- Ta e là nếu mình không lên tiếng thì sợ rằng sẽ mất đi nàng. – hắn cười nhẹ, chăm chú nhìn nàng bằng đôi mắt mang theo vạn phần thương tiếc.
Lưỡi kiếm vẽ ra một vết thương nhợt nhạt trên da thịt nàng, ngực hắn tê rần. Hắn thực sự không ngờ nàng lại dùng cách kiên quyết thế này, nghĩ lại thì trước kia nàng có thể giả chết để chạy trốn, hôm nay làm cái chuyện này âu cũng phù hợp với tính cách của nàng.
- Tây Sở vương, chỉ cần ngươi để cho Cảnh công tử bình an thì Hiên Viên Khanh Trần ta thề sau này chỉ cần ngươi xuất hiện ở nơi nào thì ta sẽ thoái nhượng ba thước, nhất định sẽ không chống đối với ngươi.
- Nói rất hay nhưng nói miệng không có bằng chứng, ngươi muốn bổn vương làm thế nào để tin ngươi chứ? – Hách Liên Quyền tà nghễ liếc mắt hắn một cái, vênh vênh vẻ mặt đắc thắng tươi cười. Gã sẽ không thua!
- Hiên Viên Khanh Trần, ai muốn ngươi lên tiếng chứ. Chuyện của ta không cần ngươi xen vào! – Cảnh Dạ Lan quát lên.
- Tây Sở vương muốn như thế nào? – hắn vẫn giữ vẻ bình tĩnh, tuy rằng bị thương nặng, bị nhốt giam nhưng hắn vẫn không có nửa phần thần thái của kẻ thua cuộc. Đây cũng chính là điều khiến cho Hách Liên Quyền nhìn mà muốn bốc hỏa.
- Ngươi cũng nên có thái độ của một kẻ đi cầu xin người khác đi. Muốn bổn vương dạy ngươi sao?
- Cô vương hiểu được nhưng hiện tại cô vương không có gì để làm cho ngươi tin tưởng, chỉ có thể cầu ngươi một lần như vậy. – hắn cười nhạt , cố chống đỡ thân mình, xốc vạt áo lên, đầu gối từ từ hạ xuống, xương va chạm với mặt đất lạnh như băng phát ra tiếng vang rất nhỏ.
Đôi mắt bình tĩnh mà thong dong nâng lên nhưng không không có lấy một chút khuất nhục. Vì nữ nhân yêu thương, Hiên Viên Khanh Trần hắn có thể bỏ qua hết thảy; nếu người mất thì hắn còn cố giữ lại tự tôn làm cái gì? Hắn cược là mình sẽ không thể nào đứng dậy nổi nữa, bởi vì tâm hắn đã động rồi.
Cảnh Lan! Hắn giương mặt lên, thấy sắc mặt nàng thay đổi. Ta không phải vì muốn làm nàng cảm động, ta chỉ vì yêu thương nàng, chỉ cần nàng bình an thì Hiên Viên Khanh Trần ta có thể buông tay bất cứ thứ gì!
Cảnh Dạ Lan mở tròn mắt, nhìn cơ thể hắn biến đổi, rõ ràng là hắn đang quỳ gối trước mặt Hách Liên Quyền. Lớp tường kiên cố trong lòng nàng dường như đang đổ sập xuống ầm ầm.
Hắn kiêu ngạo tự tôn, hắn tự cao tự đại, hắn bất tuân lãnh khốc, hắn…. Hắn đều không cần… đều không cần…
- Đứng lên, đứng lên…. – nàng cao giọng quát, cái gì vậy trời, ai muốn hắn làm như vậy chứ? Ai cần hắn làm như vậy chứ.. ai cần…
- Ta không cần ngươi làm như vậy. Ta không cần! – tim nàng thít chặt lại, đau đớn tới mức không thể thở nỗi, đầu ngón tay bấu chặt lấu chuôi kiếm.
Còn Hiên Viên Khanh Trần chỉ nhìn nàng, cười khẽ, trong đôi mắt yêu dị chan chúa yêu thương.
Cảnh Lan, ta biết nàng sẽ nói như vậy, nàng không cần như ta so với ai khác thì rất quan tâm tới nàng. Nàng không muốn ta trả giá nhưng cũng không thể ngăn cản ta yêu nàng. Đây là ta nguyện ý!
- Tây Sở vương, ngươi thấy cô vương đã đủ thành ý chứ? – Hiên Viên Khanh Trần hỏi.
- Lúc trước ngươi có thắng được là vì bổn vương chủ quan, hiện tại cục diện đã thay đổi, ngươi còn có thể sao? – cổ tay mảnh khảnh dường như không chịu nổi sức nặng của thanh kiếm, nhìn qua thì biết là nàng đang cố hết sức.
- Nếu vậy thì Tây sở vương phải thử xem thế nào. – nàng từ từ giơ kiếm lên.
Gã trấn định đứng sau người hầu, mắt lạnh nói:
- Vậy ngươi chớ trách bổn vương vô lễ!
- Vô lễ? Ta sợ là ngươi không dám! – Cảnh Dạ Lan nhoẻn miệng cười, lực đạo trong tay tăng lên đột nhiên nghiêng ngả vài cái.
- Cảnh Lan… – đột nhiên Hách Liên Quyền đứng bật lên, hắn rất muốn chạy lên giúp đỡ cánh tay không ngừng lay động kia nhưng rốt cuộc vẫn không bước lên được.
- Ngươi đừng có tới đây, không cần ngươi lo! – ngực nàng căng thẳng, rõ ràng là hắn đang ở ngay sau mình mà vẫn không thể tiến được nửa bước. Nàng đang hy vọng tìm ra đường sống, nếu thua cuộc thì mạng của Hiên Viên Khanh Trần cũng không thể giữ được.
- Cảnh công tử, có chuyện gì cứ từ từ nói! – thấy nàng đem bội kiếm vừa mới đoạt được đặt lên cổ mình, hàn quang lạnh lẽo làm nổi bật làn da tuyết trắng của nàng, vẻ kiên quyết hiện lên không hề giống giả bộ nên Hách Liên Quyền vội vàng nói dịu đi. Nếu nàng xảy ra chuyện gì thì kế hoạch của gã nhất định sẽ thất bại trong gang tấc.
- Ta muốn cái gì thì Tây Sở vương đều đáp ứng sao? – trong lòng Cảnh Dạ Lan cười lạnh.
- Bổn vương đã đồng ý thả Cảnh công tử đi rồi, ngươi cần gì phải… – gã than nhẹ một tiếng. – Vân Phong huynh đối đãi với ngươi không tồi, vì sao ngươi lại còn vướng bận tới Hiên Viên Khanh Trần chứ? – gã làm mặt tiếc nuối phe phẩy đầu, cứ như là đang thay nàng hối hận về một thứ gì đó không đáng giá.
- Ta nói rồi, Hiên Viên Khanh Trần có chết thì cũng phải chết trong tay ta. Tây Sở vương, ta muốn mạng của hắn, ngươi cho được sao?
Cảnh Lan lạnh lùng nói xong, ánh mắt phát lạnh khóa chặt lấy khuôn mặt Hách Liên Quyền.
- Bổn vương cũng không thể lấy mạng của Cảnh công tử ra nói giỡn được, nhưng mà…
- Nhưng mà cái gì?
- Nếu thả hắn về thì chỉ e thả hổ về rừng, việc làm mạo hiểm này bổn vương không thể giẫm vào. – chỉ cần Hiên Viên Khanh Trần còn sống thêm một ngày nào thì gã sẽ không thể an lòng; nếu đã không thể nắm chắc được việc này thì gã phải tính cách khác chu toàn hơn vậy.
- Nếu ngươi tiếc thương hắn thì ta cũng vậy, ta không muốn ngươi chiếm được tất cả! – Cảnh Dạ Lan đề cao giọng. Đúng là lòng tham không đáy! Trong lòng không khỏi cảm thấy ghê tởm.
- Cảnh công tử, bổn vương tin lời ngươi nhưng vì không muốn có mối lo âu về sau nên chỉ có thể đắc tội! Nếu Cảnh công tử thật sự vì thế mà chết thì bổn vương sẽ nói với Vân Phong huynh chuyện ngươi và Hiên Viên Khanh Trần vốn là vợ chồng ân ái! – nói xong gã vung tay lên, người hầu bên cạnh tản ra,nhưng bọn chúng không hướng về phía Cảnh Dạ Lan mà đồng loạt lao về phía Hiên Viên Khanh Trần.
Hừ, ngươi có thể chấp nhận đau đớn vì chính mình nhưng sẽ có người vì ngươi mà đau lòng. Nam nhân kia vì ngươi mà mất đi tất cả, dĩ nhiên là hắn sẽ không chịu từ bỏ ngươi rồi…
- Ngươi dám! – đôi mắt Cảnh Dạ Lan lạnh băng. Nếu Hách Liên Quyền đã muốn cược thì nàng cũng chấp, để xem cuối cùng ai mới là kẻ tàn nhẫn!
- Đợi chút! – đột nhiên Hiên Viên Khanh Trần cao giọng nói.
Hách Liên Quyền lập tức hô lớn bảo thủ hạ ngừng lại:
- Bắc An vương, cuối cùng thì ngươi cũng chịu mở miệng. – gã cười đắc ý. Khổ sở vì một chữ tình, rốt cuộc thì Hiên Viên Khanh Trần cũng chỉ như một kẻ nhu nhược.
- Ngươi không cần nói nhiều! – Cảnh Dạ Lan quay đầu trừng mắt nhìn Hiên Viên Khanh Trần.
- Ta e là nếu mình không lên tiếng thì sợ rằng sẽ mất đi nàng. – hắn cười nhẹ, chăm chú nhìn nàng bằng đôi mắt mang theo vạn phần thương tiếc.
Lưỡi kiếm vẽ ra một vết thương nhợt nhạt trên da thịt nàng, ngực hắn tê rần. Hắn thực sự không ngờ nàng lại dùng cách kiên quyết thế này, nghĩ lại thì trước kia nàng có thể giả chết để chạy trốn, hôm nay làm cái chuyện này âu cũng phù hợp với tính cách của nàng.
- Tây Sở vương, chỉ cần ngươi để cho Cảnh công tử bình an thì Hiên Viên Khanh Trần ta thề sau này chỉ cần ngươi xuất hiện ở nơi nào thì ta sẽ thoái nhượng ba thước, nhất định sẽ không chống đối với ngươi.
- Nói rất hay nhưng nói miệng không có bằng chứng, ngươi muốn bổn vương làm thế nào để tin ngươi chứ? – Hách Liên Quyền tà nghễ liếc mắt hắn một cái, vênh vênh vẻ mặt đắc thắng tươi cười. Gã sẽ không thua!
- Hiên Viên Khanh Trần, ai muốn ngươi lên tiếng chứ. Chuyện của ta không cần ngươi xen vào! – Cảnh Dạ Lan quát lên.
- Tây Sở vương muốn như thế nào? – hắn vẫn giữ vẻ bình tĩnh, tuy rằng bị thương nặng, bị nhốt giam nhưng hắn vẫn không có nửa phần thần thái của kẻ thua cuộc. Đây cũng chính là điều khiến cho Hách Liên Quyền nhìn mà muốn bốc hỏa.
- Ngươi cũng nên có thái độ của một kẻ đi cầu xin người khác đi. Muốn bổn vương dạy ngươi sao?
- Cô vương hiểu được nhưng hiện tại cô vương không có gì để làm cho ngươi tin tưởng, chỉ có thể cầu ngươi một lần như vậy. – hắn cười nhạt , cố chống đỡ thân mình, xốc vạt áo lên, đầu gối từ từ hạ xuống, xương va chạm với mặt đất lạnh như băng phát ra tiếng vang rất nhỏ.
Đôi mắt bình tĩnh mà thong dong nâng lên nhưng không không có lấy một chút khuất nhục. Vì nữ nhân yêu thương, Hiên Viên Khanh Trần hắn có thể bỏ qua hết thảy; nếu người mất thì hắn còn cố giữ lại tự tôn làm cái gì? Hắn cược là mình sẽ không thể nào đứng dậy nổi nữa, bởi vì tâm hắn đã động rồi.
Cảnh Lan! Hắn giương mặt lên, thấy sắc mặt nàng thay đổi. Ta không phải vì muốn làm nàng cảm động, ta chỉ vì yêu thương nàng, chỉ cần nàng bình an thì Hiên Viên Khanh Trần ta có thể buông tay bất cứ thứ gì!
Cảnh Dạ Lan mở tròn mắt, nhìn cơ thể hắn biến đổi, rõ ràng là hắn đang quỳ gối trước mặt Hách Liên Quyền. Lớp tường kiên cố trong lòng nàng dường như đang đổ sập xuống ầm ầm.
Hắn kiêu ngạo tự tôn, hắn tự cao tự đại, hắn bất tuân lãnh khốc, hắn…. Hắn đều không cần… đều không cần…
- Đứng lên, đứng lên…. – nàng cao giọng quát, cái gì vậy trời, ai muốn hắn làm như vậy chứ? Ai cần hắn làm như vậy chứ.. ai cần…
- Ta không cần ngươi làm như vậy. Ta không cần! – tim nàng thít chặt lại, đau đớn tới mức không thể thở nỗi, đầu ngón tay bấu chặt lấu chuôi kiếm.
Còn Hiên Viên Khanh Trần chỉ nhìn nàng, cười khẽ, trong đôi mắt yêu dị chan chúa yêu thương.
Cảnh Lan, ta biết nàng sẽ nói như vậy, nàng không cần như ta so với ai khác thì rất quan tâm tới nàng. Nàng không muốn ta trả giá nhưng cũng không thể ngăn cản ta yêu nàng. Đây là ta nguyện ý!
- Tây Sở vương, ngươi thấy cô vương đã đủ thành ý chứ? – Hiên Viên Khanh Trần hỏi.
Tù Phi Tà Vương
Tác giả: Tuyết Nhạn
346 chương | 813 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Cảnh xuân kiều diễm
Chương 2: Bỏ trốn
Chương 3: Cạm bẫy
Chương 4: Kinh biến
Chương 5: Chịu nhục
Chương 6: Vô ngân
Chương 7: Ngươi cũng biết đau
Chương 8: Tàn khốc
Chương 9: Sống sót
Chương 10: Chuyện này là sao ?
Chương 11: Cấm địa
Chương 12: Hoa mị nô
Chương 13: Tắm rửa
Chương 14: Chủ động
Chương 15: Cho ngươi chết
Chương 16: Có dám không?
Chương 17: Lại trốn đi
Chương 18: Trở về Bắc An vương phủ
Chương 19: Vạn cổ tằm ăn
Chương 20: Nàng không xứng
Chương 21: Lời thề sinh tử có hiệu lực
Chương 22: Diễn tình ở suối nước nóng
Chương 23: Con nối dòng
Chương 24: Nhiều năm nhớ lại
Chương 25: Sườn phi Tĩnh Uyển
Chương 26: Biết là cái gì sao?
Chương 27: Mị dược
Chương 28: Tính sổ
Chương 29: Tùy ngươi đi
Chương 30: Ôn nhu ngắn ngủi
Chương 31: Thân thể thần phục
Chương 32: Nhốt
Chương 33: Nắm chắc thắng lợi
Chương 34: Tiếp tục chạy trốn (1)
Chương 35: Tiếp tục chạy trốn (2)
Chương 36: Tiếp tục chạy trốn (3)
Chương 37: Chỉ vì nàng
Chương 38: Kế hoạch đêm trăng
Chương 39: Ba ngày sau
Chương 40: Tiệc tối
Chương 41: Dục vọng độc chiếm
Chương 42: Hôn trừng phạt
Chương 43: Hết thuốc chữa
Chương 44: Nữ nhân có ý tứ
Chương 45: Gặp nhau đêm tối
Chương 46: Tư tâm
Chương 47: Ôn nhu mà chống đỡ
Chương 48: Không phải vì ngươi
Chương 49: Lo lắng
Chương 50: Cầu hòa
Chương 51: Lần thứ ba trốn đi (1)
Chương 52: Lần thứ ba trốn đi (2)
Chương 53: Lần thứ ba trốn đi (3)
Chương 54: Lần thứ ba trốn đi (4)
Chương 55: Lần thứ ba trốn đi (5)
Chương 56: Lần thứ ba trốn đi (6)
Chương 57: Lạc thai dược
Chương 58: Lựa chọn
Chương 59: Sống nương tựa vào nhau
Chương 60: Lấy ba thước
Chương 61: Truy đuổi dưới trời tuyết
Chương 62: Thuộc hạ tham kiến Vương phi
Chương 63: Lẳng lặng rời đi
Chương 64: Ngươi thực sự dám làm như thế !
Chương 65: Vương gia đến thật sớm
Chương 66: Hắn tuyệt không che dấu
Chương 67: Đứa nhỏ thế nào rồi ?
Chương 68: Cái này thì tính là cái gì?
Chương 69: Mộ nguyệt cung
Chương 70: Ngươi muốn như thế nào?
Chương 71: Ngươi lại muốn làm cái gì?
Chương 72: Ngươi không sao chứ?
Chương 73: Ta làm sao nào?
Chương 74: Đứa nhỏ sẽ như thế nào ?
Chương 75: Cảm giác khác lạ
Chương 76: Uống thuốc đi
Chương 77: Là con của hắn
Chương 78: Người này rốt cuộc là ai?
Chương 79: Vì sao ngươi không nói?
Chương 80: Tâm địa tàn độc
Chương 81: Ngươi hiểu được là tốt rồi!
Chương 82: Độc tố không có thuốc giải
Chương 83: Ngươi đến đây làm gì ?
Chương 84: Ngươi cứ đi về trước đi
Chương 85: Tốt hơn nhiều rồi!
Chương 86: Đúng là đàn bà
Chương 87: Không cần ngươi lo!
Chương 88: Ngươi mau buông ra!
Chương 89: Ngươi cút đi!
Chương 90: Không có manh mối!?
Chương 91: Thống khổ
Chương 92: Chỉ muốn chết đi
Chương 93: Ngươi rất quật cường, mạnh mẽ!
Chương 94: Cám ơn sự quan tâm của ngươi!
Chương 95: Cô vương có thể làm được!
Chương 96: Đánh cược
Chương 97: Ngươi cũng phải đi!
Chương 98: Thích nơi này không?
Chương 99: Lại nổi điên cái gì vậy chứ?!
Chương 100: Trúng tiễn
Chương 101: Mị Nô, đừng đi!
Chương 102: Đừng gọi ta là Mị Nô
Chương 103: Tên khốn kiếp
Chương 104: Yêu thương hắn? Sao có thể!
Chương 105: Vương phi, người thế nào?
Chương 106: "Người tới trễ!"
Chương 107: Vết thương nhỏ?
Chương 108: Tâm tư dao động
Chương 109: Chẳng lẽ vì ta sao?
Chương 110: Những lời ngươi nói đều là giả!
Chương 111: Hiên Viên Khanh Trần chết bầm kia
Chương 112: Đánh cuộc cái gì?
Chương 113: Đã nói là không cần ngươi lo mà!
Chương 114: Ngươi rất khó chịu sao?
Chương 115: Ngươi cố ý !
Chương 116: Bị bệnh ?
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303
Chương 304
Chương 305
Chương 306
Chương 307
Chương 308
Chương 309
Chương 310
Chương 311
Chương 312
Chương 313
Chương 314
Chương 315
Chương 316
Chương 317
Chương 318
Chương 319
Chương 320
Chương 321
Chương 322
Chương 323
Chương 324
Chương 325
Chương 326
Chương 327
Chương 328
Chương 329
Chương 330
Chương 331
Chương 332
Chương 333
Chương 334
Chương 335
Chương 336
Chương 337
Chương 338
Chương 339
Chương 340: Ngoại truyện 1
Chương 341: Ngoại truyện 2
Chương 342: Ngoại truyện 3
Chương 343: Ngoại truyện 4
Chương 344: Ngoại truyện 5
Chương 345: Ngoại truyện 6
Chương 346: Ngoại truyện 7
Không tìm thấy chương nào phù hợp