Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 2 - 179: Khoản đầu tư mười triệu
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~31 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
“Đời người vốn là một màn kịch, sao phải quá để ý đến ân oán chứ, còn danh lợi ư, là gì nhỉ, khi sống không mang đến, khi chết chẳng mang đi, buồn vui đời người việc đời khó liệu. Ta đắc ý cười, ta đắc ý cười, cười nhìn nhân gian thế sự, ta đắc ý cười, ta đắc ý cười”(lời bài hát “Tiếng cười đắc ý”)
Qua gương chiếu hậu, Vệ Hưng Quốc kinh ngạc nhìn Phương Minh Viễn đang ngồi ở ghế sau. Từ sáng đến giờ, chẳng biết vì lí do gì, tâm trạng Phương Minh Viễn luôn vô cùng vui vẻ, đôi lúc lại hát vài câu, khiến y cảm thấy rất kì lạ. Trần Trung đang lái xe đưa mắt nhìn y, ho nhẹ một tiếng, Vệ Hưng Quốc vội vàng nhìn đi nơi khác. Trần Trung âm thầm lắc đầu. Tay Vệ Hưng Quốc này, đạo đức thì chẳng có gì đáng chê trách, khả năng cũng rất tốt, nhưng dù sao cũng chưa từng làm việc ở cạnh lãnh đạo, nên có những chuyện vẫn không hiểu, sau này bản thân mình phải chịu trách nhiệm nặng nề rồi.
Những hành động của hai người ngồi đằng trước, Phương Minh Viễn đương nhiên là phát hiện ra được, có điều hiện giờ tâm trạng hắn rất tốt, hiển nhiên sẽ không để ý đến sự “mạo phạm” nho nhỏ của Vệ Hựng Quốc. Thật ra bản thân hắn cũng biết, hôm nay mình biểu hiện ra có chút khác thường, nhưng hắn đang vui đến mức không kiềm chế được lòng mình. Thường thì sau khi ngâm nga vài câu, hắn mới biết là mình lại đang “đắc ý cười”.
Tất cả mọi người đều không thể đoán được tại sao hắn lại vui mừng như thế, không phải bởi vì tin tức mới nhất vừa được Miyamoto đưa đến, “U Du Bạch Thư” đã kí kết được hợp đồng với công ty sản xuất phim hoạt hình, đã chính thức bước vào giai đoạn thực hiện; cũng không phải vì “Buble” và “Zuma” đã bán rất chạy ở Nhật, hiện giờ tài vụ ở công ty đang đếm tiền đến mỏi tay; lại càng không phải quá trình sản xuất “Đại Hàng Hải” đã bước vào những khâu cuối, trong năm nay là đã có thể đưa ra thị trường; mà là do sự biến đổi trên cơ thể Phương Minh Viễn, bây giờ rốt cục hắn đã có tư cách trở thành một người đàn ông! Tuy rằng sang nay khi thức dậy, khó tránh khỏi có chút ngượng ngùng, nhưng với một người đã trưởng thành về mặt tâm lí, chịu đựng trong gần năm năm, kết quả này đương nhiên là khiến Phương Minh Viễn vui mừng khôn tả.
- Hôm nay tâm trạng cậu Phương tốt lắm thì phải?
Tôn Chiếu Luân ngả người tựa lưng vào ghế sau, bật cười mà nói.
Nhìn Phương Minh Viễn bây giờ, quả có chút phù hợp vói độ tuổi. Phương Minh Viễn hơi nóng mặt, Tôn Chiếu Luân là do Vu Thu Hạ mời đến trợ giúp hắn, hắn đương nhiên không thể kiêu ngạo đến mức coi Tôn Chiếu Luân như thuộc hạ của mình.
Tôn Chiếu Luân lại không lấy đó làm phiền, hỏi tiếp:
-Bài hát mà cậu Phương đang ngâm nga nghe rất hay, ai là tác giả thế, do ca sĩ nào biểu diễn?
Nghe không giống như tác phẩm của Đại lục, nhưng ở Hồng Kông Đài Loan cũng chưa nghe qua. Tuy rằng nói đến tầm tuổi này của y, đã không còn để ý đến những thứ như các bài hát đang thịnh hành, nhưng bài hát mà Phương Minh Viễn ngâm nga, là có phần mang giọng điệu cảnh giới người đời. Mặc dù nghe Phương Minh Viễn hát, không khí vui sướng càng rộn rã, hầu như hắn chỉ hát đi hát lại “Ta đắc ý cười”, nhưng lại không che đậy được tầng ý nghĩa khác của ca từ. Bài hát như thế này, ở Hồng Kông, Đài Loan thì không thể không có tiếng tăm. Hay là, sau khi mình đến Bình Xuyên, bài hát này mới xuất hiện ở Hồng Kông, Đài Loan?
Trong lòng Phương Minh Viễn thoáng dao động, lúc đó hắn mới nghĩ lại, khi ấy bài hát này còn chưa ra đời. Tuy rằng không nhớ rõ rốt cuộc là khi nào nhưng khi bài hát này bắt đầu thịnh hành ở trong nước, cũng vào khoảng năm 2000. Hắn định tùy ý bịa ra một người, nhưng gã Tôn Chiếu Luân này lại là chỗ hay qua lại, lần này lừa gạt trót lọt, lần sau ngộ nhỡ mình lại buột miệng lộ ra thì khó ăn khó nói. Tôn Chiếu Luân là người thông minh, thời gian kéo dài, mối quan hệ này có thể không còn tốt nữa.
Siêu thị Carrefour có thành quả như ngày hôm nay, đương nhiên có phần nhờ sự nhìn xa trong rộng của Phương Minh Viễn, nhưng cũng không thể phủ nhận công của Tôn Chiếu Luân. Những quy tắc điều lệ cụ thể là do Tôn Chiếu Luân đề ra. Có thể nói Phương Minh Viễn là đầu não của siêu thị Carrefour, vậy thì Tôn Chiêu Luân chính là người thực thi.
- Quả thực rất hay. Giọng hát của cậu Phương cũng rất khá.
Vệ Hưng Quốc quay đầu lại cười nói.
- Có điều tôi thấy giọng nữ hát sẽ càng hay hơn.
Tôn Chiếu Luân vuốt cằm cười tủm tỉm nói.
- Cậu Phương nghe ở đâu thế? Lát nữa tôi cũng mua băng về nghe xem.
Hí ha hí hửng! Đến lúc này đây Phương Minh Viễn mới hiểu sâu sắc ý nghĩa của 4 chữ này. Phương Minh Viễn lén hít một hơi dài “Trùng, nếu nhớ không nhầm thì chính ông ấy là tác giả. Xin lỗi.”
- Chú Tôn cũng thấy hay à? Vậy thì cảm thụ âm nhac của cháu được khích lệ bội phần.
Trên gương mặt Phương Minh Viễn thể hiện sự mững rỡ khôn xiết.
- Rất hay!
Tôn Chiếu Luân nhìn Phương Minh Viễn, lúc này mới hiểu được hàm ý của Phương Minh Viễn. Với vẻ mặt không mấy tin tưởng, y nói:
- Bài hát này là cháu sáng tác à?
Mặc dù nói là đã quen với sự kì lạ của Phương Mình Viễn, nhưng việc này đối với y, vẫn khó có thể chấp nhận. Vệ Hưng Quốc há hốc mồm, trợn mắt cứng lưỡi không nói nên lời, cảm thấy chiếc xe cũng đang chao đảo.
Phương Minh Viễn ngại ngùng nói:
- Cháu làm chơi thôi mà.
- Làm chơi ư?
Con ngươi trong mắt Tôn Chiếu Luân như muốn nhảy ra ngoài
Mãi cho đến khi đoàn người của Vu Thu Hạ đi ra sân bay, tinh thần Tôn Chiếu Luân vẫn có chút bất định. Thiếu niên kì là như vậy, có phần khiến y cảm thấy bị tấn công.
- Anh Phương!
Vừa nhìn thấy Phương Minh Viễn, Tình Nhi liền vùng khỏi tay Vu Thu Hạ chạy lại. Phương Minh Viễn một tay ôm lấy Tình Nhi nói:
- Dạo này Tình Nhi có ngoan không? Có nghe lời mẹ không
Tình Nhi ôm lấy cổ hắn, nói vô cùng thân mật:
- Tình Nhi là ngoan nhất, lúc nào mẹ cũng khen em như vậy.
- Chị Thu Hạ, tính toán vừa khít.
Phương Minh Viễn lúc này mới đến trước mặt Thu Hạ, cười:
- Lúc ở sân bay nghe nói ở phía Hồng Kông có mưa lớn, tưởng rằng máy bay đến tối nay mới tới được.
- Cũng may, trước khi trời mưa to thì máy bay đã cất cánh, không làm hỏng việc.
Vu Thu Hạ nhéo má Tình Nhi, ra vẻ không bằng lòng nói:
-Vừa nhìn thấy anh Phương là không thèm để ý đến mẹ nữa, phí công mẹ thương yêu con.
Nhìn thấy con gái và Phương Minh Viễn thân thiết như vậy, Vu Thu Hạ trong lòng cũng vô cùng vui mừng. Thằng bé Minh Viễn này, nửa năm qua có thể nói là thay đổi từng ngày, mỗi ngày đều có những thay đổi đáng mừng, khiến Vu Thu Hạ cũng ngạc nhiên thán phục không ngừng. Tuy nói rằng hiện giờ, ở Hồng Kông, một chút tài sản của hắn chẳng có gì là ghê gớm, nhưng một đứa trẻ lập nghiệp bằng hai bàn tay trắng, trong một thời gian ngắn ngủi đã có được thành quả như vậy, quả thật không dễ dàng. Thật sự khó tưởng tượng, sau này khi Tình Nhi trưởng thành, đến lúc tiếp quản tập đoàn vận tải đường thủy Quách thị thì hắn sẽ lớn mạnh đến mức nào.
- Mẹ à, Tình Nhi ngoan mà, không phải là Tình Nhi bỏ mặc mẹ, mà là mẹ thì ngày nào cũng nhìn thấy, còn anh Phương thì lâu lắm mới có thể gặp mặt mà.
Tiếng nói ngây thơ của Tình Nhi khiến mọi người ở đó không nhịn được cười.
- Minh Viễn, xem ra năm nay kiếm được không ít nhỉ.
Khi ngồi trên xe Santana, Vu Thu Hạ liếc mắt nhìn Phương Minh Viễn, nói đầy thâm ý. Không lâu trước đây còn là xe tải, giờ đã ngồi xe Santana rồi.
Phương Minh Viễn ôm Tình Nhi, vừa trêu cô bé vừa cười đáp:
-Trò kinh doanh trẻ con của em, có thể lọt vào pháp nhãn của chị Thu Hạ sao? Một chiếc Santana ư, ở Hồng Kông, chỉ sợ chú Tôn thấy chướng mắt thôi
Tôn Chiếu Luân ngồi ở ghế phụ đằng trước, cho Vệ Hưng Quốc ra sau xe ngồi, nghe thấy vậy quay đầu lại nói:
- Cậu Phương lại khiêm tốn rồi. Trong nửa năm đã xây dựng được thương hiệu nổi danh toàn tỉnh, khiến tôi quả thật rất tự ti. Không biết Quách phu nhân có biết hay không, hôm nay tôi mới được biết, cậu Phương ngoài năng khiếu trời phú trong lĩnh vực kinh doanh, thì trong âm nhạc trình độ cũng cao siêu không kém.
- Âm nhạc?
Đôi lông mi thanh tú của Vu Thu Hạ nhướng lên. Chuyện này thì cô không biết. Thằng nhóc này, bắt đầu chơi nhạc từ bao giờ nhỉ?
- Chắc là bởi vì hôm nay đi đón phu nhân nên suốt buổi sáng nay, trên đường tới sân bay cậu Phương luôn miệng hát, khiến tôi nghe như say như dại.
- Còn có việc này sao?
Vu Thu Hạ như cười như không, quay mặt lại nhìn Phương Minh Viễn.
- Hát bài gì thế? Không biết chị và Tình Nhi có phúc được nghe không?
Phương Minh Viễn đỏ cả mặt, hắn không ngờ Tôn Chiếu Luân vẫn không quên việc này.
- Chú Tôn đang đề cao em quá, chị Thu Hạ đừng coi là thật.
- Khó có cơ hội nghe Minh Viễn hát, hay là Tình Nhi nói cho mẹ nghe xem, Tình Nhi, muốn nghe anh Phương hát không?
Vu Thu Hạ liếc hắn một cái, cúi đầu hỏi Tình Nhi.
- Muốn
Tình Nhi vỗ vỗ bàn tay bé nhỏ, reo dài.
Được, Phương Minh Viễn biết thử thách hôm nay là không tránh khỏi.
Bài ca vừa dứt, cả xe chìm trong yên tĩnh. Một lúc lâu sau, Vu Thu Hạ mới hơi nhiú mày nói:
-Minh Viễn, bài hát rất hay, nhưng sao em lại có những suy nghĩ này.
Tục ngữ nói, tiếng ca là tiếng lòng. Vu Thu Hạ có chút khó hiểu, Phương Minh Viễn còn nhỏ tuổi như vậy, sao có thể viết ra những ca từ như thế? Nếu nói là một người già từng trải, có những suy nghĩ như vậy thì không có gì là lạ, nhưng một học sinh trung học, làm sao có thể nhìn nhân gian một cách sâu sắc như vậy? Đừng nói là Minh Viễn, đến chính mình cũng không có khả năng ấy
- Là do khi xem những bộ sách lịch sử và sách về đề tài tu thân dưỡng đức, trong lòng mới cả thấy thế.
Phương Minh Viễn không kìm được thở dài.
Quả nhiên là một lời nói dối cần nhiều lời nói dối khác để che đậy. Vu Thu Hạ nhìn hắn hồi lâu, lúc này mới gật đầu nhè nhẹ, lí do này quả có thể chấp nhận được.
- Quách phu nhân, bà thấy bài hát này thế nào?
Tôn Chiếu Luân lúc này mới nói chen vào:
- Cậu Phương không có ý định làm ngôi sao trong giới giải trí, như vậy để bị mai một, thật sự rất đáng tiếc.
Vu Thu Hạ nhìn Phương Minh Viễn, Phương Minh Viễn vội vàng gật đầu, hắn cũng chưa từng có ý nghĩ muốn làm siêu sao, suốt ngày đi đâu cũng có những kẻ săn ảnh bám theo, đi ăn với ai một bữa cơm cũng đều có thể gây lộn xộn.
- Việc này cũng dễ thôi, khi về Hông Kông tìm một ca sĩ nổi tiếng là xong việc.
Đối với một gia đình có sức ảnh hưởng tại Hồng Kông lớn như nhà họ Quách, thật chẳng đáng vì thế mà lo nghĩ.
- Minh Viễn, lần trước em liều quá đấy .
Gương mặt xinh đẹp của Vu Thu Hạ liền sầm xuống. Người đã quen làm phu nhân nhà quyền quý, giữ chén cơm của tất cả nhân viên như Thu Hạ, giận như thế, từ trước đến nay chỉ có một lần.
Phương Minh Viễn cúi đầu, được, lại nữa. Vì việc này, hắn đã bị vài người nói rồi, bây giờ đang cho hắn tìm người thích hợp, tìm thêm người thân cận
-Chị Thu Hạ, em đã bị rầy rà mấy lần rồi, bây giờ xin chị nể tình. Hơn nữa đây chẳng phải trong họa có phúc sao, tìm được một cơ hội hiếm có như thế?
Vu Thu Hạ hiếm khi thấy vẻ mặt lúng túng của hắn, khi ấy mềm lòng, cũng chẳng sa sầm mặt được nữa, chỉ tay vào trán Phương Minh Viễn mà trách:
- Thằng nhóc này, không thể khiến tôi bớt lo sao? Nếu khi ấy Ngọc Thành không kịp thời đuổi tới, chẳng phải em đã phải chịu khổ sao?
Phương Minh Viễn cười ngượng mà chịu áp lực từ ngón tay Vu Thu Hạ, trong lòng chợt thấy ấm áp. Người chị này hiển nhiên là quan tâm đến mình từ tận đáy lòng, hắn còn muốn gì nữa chứ?
Vu Thu Hạ hồi lâu mới dựa lưng trở lại ghế, nói nhỏ:
-Nói đi, lần này khiến chị vội vội vàng vàng đến đây, chắc em lại có kế hoạch gì hả?
Phương Minh Viễn để Tình Nhi ngồi lại trong lòng, duỗi nhẹ chân nói:
-Em hy vọng có thể cùng chị Thu Hạ đầu tư vào du lịch ở vùng Li Sơn thành phố Phụng Nguyên!
Triệu Tự An và Mã Vĩnh Phúc lần lượt đưa tin về, Tỉnh ủy và Ủy ban nhân dân tỉnh, thành ủy Phụng Nguyên và ủy ban nhân dân thành phố, quận ủy và ủy ban nhân dân quận Li Sơn đều ngầm tỏ thái độ hoan nghênh nhà họ Phương đầu tư vào Li Sơn, và hứa hẹn sẽ cung cấp cho một loạt những điều kiện ưu tiên. Phương Minh Viễn chỉ nhẩm tính, là biết không thể so sánh với xí nghiệp nước ngoài. Nguồn vốn Phương Minh Viễn có hạn, thứ hai cũng là vì tiến thêm một bước củng cố quan hệ với nhà họ Quách, thứ ba là vì muốn tranh thủ lợi dụng nguồn tài nguyên khách du lịch đã thành thục của Hồng Kông mới nghĩ đến hợp tác cùng đầu tư với Vu Thu Hạ. Vừa may, trong thời gian tới, trại an dưỡng suối nước nóng của gia đình đã hoàn thành, Vu Thu Hạ vốn có ý đến Phụng Nguyên xem sao, ngay sau khi nhận được điện thoại của Phương Minh Viễn, lập tức đến ngay.
Vu Thu Hạ chẳng tỏ rõ ý kiến mà gật gật đầu nói:
- Em có kế hoạch chi tiết chưa? Đây là một công trình lớn, cần nguồn đầu tư không nhỏ, em có thể gom được khoảng bao nhiêu vốn?
- Công ty mới của Nhật Bản, cuối năm tới sẽ có một trò chơi đưa ra thị trường, “Buble” và “Zuma” cũng đem lại nguồn lợi không nhỏ, tin rằng sau khi trả lại tiền cho chị Thu Hạ, vẫn còn dư lại không ít. Em định dùng cổ phần trong công ty tại Nhật Bản thế chấp để vay tiền, khoản tiền mấy vài triệu nhân dân tệ sẽ không thành vấn đề; quan hệ của em và chi nhánh Ngân hàng Giao thông Phụng Nguyên vẫn rất tốt, lại dùng Carrefour thế chấp để vay tiền, hy vọng cũng có thể gom được thêm tiền, tổng cộng gom góp chừng mười triệu.
Vu Thu Hạ ngồi thẳng người, kinh ngạc hỏi:
- Em mới đầu tư tại Nhật nửa năm mà đã thu hồi được vốn, lại còn có lợi nhuận?
- Con số cụ thể phải chờ tới cuối năm mới có thể biết được, nhưng chắc chắn là thu hồi được phí tổn đầu tư.
Vu Thu Hạ ngồi lại chỗ mình choáng váng, Phương Minh Viễn nhìn cô một cách kì lạ, hoàn toàn không hiểu thế cuối cùng là có ý gì, việc trong nửa năm thu hồi phí tổn đầu tư chẳng lẽ lại có điểm nào không đúng?
Hắn lại quay đầu lại nhìn Tôn Chiếu Luân, chỉ thấy Tôn Chiếu Luân cũng trợn mắt cứng lưỡi, miệng mở nhưng không thốt ra được một lời nào.
- Số tiền chị cho vay, em không cần vội vàng trả lại, dồn toàn bộ số lợi nhuận để đầu tư, củng cố hơn nữa vị thế công ty tại thị trường Nhật Bản, cũng không cần thế chấp cổ phần để vay tiền, vài triệu nhân dân tệ thì chị có thể cho em vay.
Vu Thu Hạ buông tay, đôi mắt lóe lóe sáng. Quả nhiên là tài giỏi một cách lạ thường, trong thời gian nửa năm ngắn ngủi, đã có thể thu hồi tất cả vốn đầu tư, lại có nguồn lợi nhuận đáng kể. Tài kinh doanh trời phú của thằng nhóc này quả là phi phàm. Vu Thu Hạ gần như quyết định trong chớp mắt, nếu Phương Minh Viễn đã kì vọng vào vùng Li Sơn như vậy, thì mình cũng đem vốn riêng ra giúp hắn một phen.
- Chuyện này…
Phương Minh Viễn không khỏi có chút lưỡng lự.
- Chẳng lẽ em sợ sau này chị sẽ đòi nợ em với giá cắt cổ sao?
Vu Thu Hạ khẽ sẵng giọng.
- Nếu vẫn không yên tâm, lát nữa chị sẽ kí hợp đồng vay tiền trong mười năm với em là được chứ gì!
Phương Minh Viễn vội vàng xua tay giải thích:
- Chị Thu Hạ đừng hiểu lầm, em không có ý như vậy.
- Không có ý như vậy, thì em có ý gì. Người khác chỉ mong được có vậy mà ngươi lại dám chế giễu, lại còn bịa ra lí do này kia để từ chối.
Vu Thu Hạ tức giận nói.
- Mẹ à, đừng giận nữa mà.
Tình Nhi chui khỏi lòng Phương Minh Viễn, lao vào lòng Vu Thu Hạ, nói:
- Anh Phương, mẹ giận rồi đấy, nói xin lỗi mau đi. Nói xin lỗi, mẹ sẽ không giận nữa đâu.
Tiếng trẻ thơ trong treo vang trong xe.
- Em có lỗi, chị Thu Hạ.
Phương Minh Viễn thành thật cúi đầu nhận lỗi.
- Hihi
Vu Thu Hạ ôm Tình Nhi, không nín được liền bật cười.
-Như thế này mới giống những đứa cùng tuổi như em chứ, chỉ biết trách người khác không cho đủ, làm gì có chuyện cho lại không chịu nhận chứ. Về sau, những việc như thế này, cho em cái gì, em phải ngoan ngoãn mà nhận lấy. Cứ yên tâm đi, sau này Tình Nhi lớn rồi, ắt có lúc đòi em cái này cái khác.
- Mẹ không giận à?
Tình Nhi mở to mắt hỏi Vu Thu Hạ.
- Mẹ không giận.
Vu Thu Hạ dịu dàng nói, đối với cô con gái bé bỏng, lúc nào cô cũng rất hiền từ. Tình Nhi leo ra khỏi lòng cô, lại chui vào trong lòng Phương Minh Viễn, khiến mọi người trong xe không khỏi ngạc nhiên.
- Con nhóc này, có anh liền quên ngay mẹ.
Vu Thu Hạ bật cười mắng yêu.
Phương Minh Viễn cũng có phần không hiểu. Tuy rằng những lần trước Tình Nhi cũng thân thiết với mình, nhưng giống như lần này thì là lần đầu tiên
-Đứa trẻ có mẹ như viên ngọc, không có mẹ chỉ là ngọn cỏ. Nếu như không có anh, em chỉ là ngọn cỏ. Mẹ đã nói phải cảm ơn anh.
Câu nói của Tình Nhi khiến cả xe bật cười, trong lòng cô bé, cảm ơn một người là thân thiết quấn quýt với người đó.
-Dù em tính toán thế nào, chị cũng phải có 30% cổ phần, nhưng chị lấy đó làm quà hồi môn cho Tình Nhi sau này. 70% còn lại đều là của em. Cần tiền thì cứ nói, xem như em mượn của chị. Sau này chị là chủ nợ lớn của em, phải nghe lời chị, biết không? Cứ làm như vậy nhé, lát nữa em viết một tờ kế hoạch cụ thể cho chị. Ngân hàng Giao thông cũng có chi nhánh ở Hồng Kông, cần bao nhiêu tiền chị sẽ gửi từ đó đi cho em là được. Có điều ai là người phụ trách em đã nghĩ kĩ chưa? Giám đốc Tôn hay là chú Út của em?
Vu Thu Hạ vuốt vuốt những sợi tóc lòa xòa trên thái dương nói.
- Chuyện này ..cần nhờ chị tìm giúp em một người ở Hồng Kông.
Phương Minh Viễn cười ngượng nói. Tính cách mạnh mẽ của chị Thu Hạ, hắn xem như cũng đã lĩnh đủ, căn bản là không cho phép từ chối.
Vu Thu Hạ mở to hai mắt, không ngờ thằng nhóc này lại trông cậy tất cả vào mình.
Qua gương chiếu hậu, Vệ Hưng Quốc kinh ngạc nhìn Phương Minh Viễn đang ngồi ở ghế sau. Từ sáng đến giờ, chẳng biết vì lí do gì, tâm trạng Phương Minh Viễn luôn vô cùng vui vẻ, đôi lúc lại hát vài câu, khiến y cảm thấy rất kì lạ. Trần Trung đang lái xe đưa mắt nhìn y, ho nhẹ một tiếng, Vệ Hưng Quốc vội vàng nhìn đi nơi khác. Trần Trung âm thầm lắc đầu. Tay Vệ Hưng Quốc này, đạo đức thì chẳng có gì đáng chê trách, khả năng cũng rất tốt, nhưng dù sao cũng chưa từng làm việc ở cạnh lãnh đạo, nên có những chuyện vẫn không hiểu, sau này bản thân mình phải chịu trách nhiệm nặng nề rồi.
Những hành động của hai người ngồi đằng trước, Phương Minh Viễn đương nhiên là phát hiện ra được, có điều hiện giờ tâm trạng hắn rất tốt, hiển nhiên sẽ không để ý đến sự “mạo phạm” nho nhỏ của Vệ Hựng Quốc. Thật ra bản thân hắn cũng biết, hôm nay mình biểu hiện ra có chút khác thường, nhưng hắn đang vui đến mức không kiềm chế được lòng mình. Thường thì sau khi ngâm nga vài câu, hắn mới biết là mình lại đang “đắc ý cười”.
Tất cả mọi người đều không thể đoán được tại sao hắn lại vui mừng như thế, không phải bởi vì tin tức mới nhất vừa được Miyamoto đưa đến, “U Du Bạch Thư” đã kí kết được hợp đồng với công ty sản xuất phim hoạt hình, đã chính thức bước vào giai đoạn thực hiện; cũng không phải vì “Buble” và “Zuma” đã bán rất chạy ở Nhật, hiện giờ tài vụ ở công ty đang đếm tiền đến mỏi tay; lại càng không phải quá trình sản xuất “Đại Hàng Hải” đã bước vào những khâu cuối, trong năm nay là đã có thể đưa ra thị trường; mà là do sự biến đổi trên cơ thể Phương Minh Viễn, bây giờ rốt cục hắn đã có tư cách trở thành một người đàn ông! Tuy rằng sang nay khi thức dậy, khó tránh khỏi có chút ngượng ngùng, nhưng với một người đã trưởng thành về mặt tâm lí, chịu đựng trong gần năm năm, kết quả này đương nhiên là khiến Phương Minh Viễn vui mừng khôn tả.
- Hôm nay tâm trạng cậu Phương tốt lắm thì phải?
Tôn Chiếu Luân ngả người tựa lưng vào ghế sau, bật cười mà nói.
Nhìn Phương Minh Viễn bây giờ, quả có chút phù hợp vói độ tuổi. Phương Minh Viễn hơi nóng mặt, Tôn Chiếu Luân là do Vu Thu Hạ mời đến trợ giúp hắn, hắn đương nhiên không thể kiêu ngạo đến mức coi Tôn Chiếu Luân như thuộc hạ của mình.
Tôn Chiếu Luân lại không lấy đó làm phiền, hỏi tiếp:
-Bài hát mà cậu Phương đang ngâm nga nghe rất hay, ai là tác giả thế, do ca sĩ nào biểu diễn?
Nghe không giống như tác phẩm của Đại lục, nhưng ở Hồng Kông Đài Loan cũng chưa nghe qua. Tuy rằng nói đến tầm tuổi này của y, đã không còn để ý đến những thứ như các bài hát đang thịnh hành, nhưng bài hát mà Phương Minh Viễn ngâm nga, là có phần mang giọng điệu cảnh giới người đời. Mặc dù nghe Phương Minh Viễn hát, không khí vui sướng càng rộn rã, hầu như hắn chỉ hát đi hát lại “Ta đắc ý cười”, nhưng lại không che đậy được tầng ý nghĩa khác của ca từ. Bài hát như thế này, ở Hồng Kông, Đài Loan thì không thể không có tiếng tăm. Hay là, sau khi mình đến Bình Xuyên, bài hát này mới xuất hiện ở Hồng Kông, Đài Loan?
Trong lòng Phương Minh Viễn thoáng dao động, lúc đó hắn mới nghĩ lại, khi ấy bài hát này còn chưa ra đời. Tuy rằng không nhớ rõ rốt cuộc là khi nào nhưng khi bài hát này bắt đầu thịnh hành ở trong nước, cũng vào khoảng năm 2000. Hắn định tùy ý bịa ra một người, nhưng gã Tôn Chiếu Luân này lại là chỗ hay qua lại, lần này lừa gạt trót lọt, lần sau ngộ nhỡ mình lại buột miệng lộ ra thì khó ăn khó nói. Tôn Chiếu Luân là người thông minh, thời gian kéo dài, mối quan hệ này có thể không còn tốt nữa.
Siêu thị Carrefour có thành quả như ngày hôm nay, đương nhiên có phần nhờ sự nhìn xa trong rộng của Phương Minh Viễn, nhưng cũng không thể phủ nhận công của Tôn Chiếu Luân. Những quy tắc điều lệ cụ thể là do Tôn Chiếu Luân đề ra. Có thể nói Phương Minh Viễn là đầu não của siêu thị Carrefour, vậy thì Tôn Chiêu Luân chính là người thực thi.
- Quả thực rất hay. Giọng hát của cậu Phương cũng rất khá.
Vệ Hưng Quốc quay đầu lại cười nói.
- Có điều tôi thấy giọng nữ hát sẽ càng hay hơn.
Tôn Chiếu Luân vuốt cằm cười tủm tỉm nói.
- Cậu Phương nghe ở đâu thế? Lát nữa tôi cũng mua băng về nghe xem.
Hí ha hí hửng! Đến lúc này đây Phương Minh Viễn mới hiểu sâu sắc ý nghĩa của 4 chữ này. Phương Minh Viễn lén hít một hơi dài “Trùng, nếu nhớ không nhầm thì chính ông ấy là tác giả. Xin lỗi.”
- Chú Tôn cũng thấy hay à? Vậy thì cảm thụ âm nhac của cháu được khích lệ bội phần.
Trên gương mặt Phương Minh Viễn thể hiện sự mững rỡ khôn xiết.
- Rất hay!
Tôn Chiếu Luân nhìn Phương Minh Viễn, lúc này mới hiểu được hàm ý của Phương Minh Viễn. Với vẻ mặt không mấy tin tưởng, y nói:
- Bài hát này là cháu sáng tác à?
Mặc dù nói là đã quen với sự kì lạ của Phương Mình Viễn, nhưng việc này đối với y, vẫn khó có thể chấp nhận. Vệ Hưng Quốc há hốc mồm, trợn mắt cứng lưỡi không nói nên lời, cảm thấy chiếc xe cũng đang chao đảo.
Phương Minh Viễn ngại ngùng nói:
- Cháu làm chơi thôi mà.
- Làm chơi ư?
Con ngươi trong mắt Tôn Chiếu Luân như muốn nhảy ra ngoài
Mãi cho đến khi đoàn người của Vu Thu Hạ đi ra sân bay, tinh thần Tôn Chiếu Luân vẫn có chút bất định. Thiếu niên kì là như vậy, có phần khiến y cảm thấy bị tấn công.
- Anh Phương!
Vừa nhìn thấy Phương Minh Viễn, Tình Nhi liền vùng khỏi tay Vu Thu Hạ chạy lại. Phương Minh Viễn một tay ôm lấy Tình Nhi nói:
- Dạo này Tình Nhi có ngoan không? Có nghe lời mẹ không
Tình Nhi ôm lấy cổ hắn, nói vô cùng thân mật:
- Tình Nhi là ngoan nhất, lúc nào mẹ cũng khen em như vậy.
- Chị Thu Hạ, tính toán vừa khít.
Phương Minh Viễn lúc này mới đến trước mặt Thu Hạ, cười:
- Lúc ở sân bay nghe nói ở phía Hồng Kông có mưa lớn, tưởng rằng máy bay đến tối nay mới tới được.
- Cũng may, trước khi trời mưa to thì máy bay đã cất cánh, không làm hỏng việc.
Vu Thu Hạ nhéo má Tình Nhi, ra vẻ không bằng lòng nói:
-Vừa nhìn thấy anh Phương là không thèm để ý đến mẹ nữa, phí công mẹ thương yêu con.
Nhìn thấy con gái và Phương Minh Viễn thân thiết như vậy, Vu Thu Hạ trong lòng cũng vô cùng vui mừng. Thằng bé Minh Viễn này, nửa năm qua có thể nói là thay đổi từng ngày, mỗi ngày đều có những thay đổi đáng mừng, khiến Vu Thu Hạ cũng ngạc nhiên thán phục không ngừng. Tuy nói rằng hiện giờ, ở Hồng Kông, một chút tài sản của hắn chẳng có gì là ghê gớm, nhưng một đứa trẻ lập nghiệp bằng hai bàn tay trắng, trong một thời gian ngắn ngủi đã có được thành quả như vậy, quả thật không dễ dàng. Thật sự khó tưởng tượng, sau này khi Tình Nhi trưởng thành, đến lúc tiếp quản tập đoàn vận tải đường thủy Quách thị thì hắn sẽ lớn mạnh đến mức nào.
- Mẹ à, Tình Nhi ngoan mà, không phải là Tình Nhi bỏ mặc mẹ, mà là mẹ thì ngày nào cũng nhìn thấy, còn anh Phương thì lâu lắm mới có thể gặp mặt mà.
Tiếng nói ngây thơ của Tình Nhi khiến mọi người ở đó không nhịn được cười.
- Minh Viễn, xem ra năm nay kiếm được không ít nhỉ.
Khi ngồi trên xe Santana, Vu Thu Hạ liếc mắt nhìn Phương Minh Viễn, nói đầy thâm ý. Không lâu trước đây còn là xe tải, giờ đã ngồi xe Santana rồi.
Phương Minh Viễn ôm Tình Nhi, vừa trêu cô bé vừa cười đáp:
-Trò kinh doanh trẻ con của em, có thể lọt vào pháp nhãn của chị Thu Hạ sao? Một chiếc Santana ư, ở Hồng Kông, chỉ sợ chú Tôn thấy chướng mắt thôi
Tôn Chiếu Luân ngồi ở ghế phụ đằng trước, cho Vệ Hưng Quốc ra sau xe ngồi, nghe thấy vậy quay đầu lại nói:
- Cậu Phương lại khiêm tốn rồi. Trong nửa năm đã xây dựng được thương hiệu nổi danh toàn tỉnh, khiến tôi quả thật rất tự ti. Không biết Quách phu nhân có biết hay không, hôm nay tôi mới được biết, cậu Phương ngoài năng khiếu trời phú trong lĩnh vực kinh doanh, thì trong âm nhạc trình độ cũng cao siêu không kém.
- Âm nhạc?
Đôi lông mi thanh tú của Vu Thu Hạ nhướng lên. Chuyện này thì cô không biết. Thằng nhóc này, bắt đầu chơi nhạc từ bao giờ nhỉ?
- Chắc là bởi vì hôm nay đi đón phu nhân nên suốt buổi sáng nay, trên đường tới sân bay cậu Phương luôn miệng hát, khiến tôi nghe như say như dại.
- Còn có việc này sao?
Vu Thu Hạ như cười như không, quay mặt lại nhìn Phương Minh Viễn.
- Hát bài gì thế? Không biết chị và Tình Nhi có phúc được nghe không?
Phương Minh Viễn đỏ cả mặt, hắn không ngờ Tôn Chiếu Luân vẫn không quên việc này.
- Chú Tôn đang đề cao em quá, chị Thu Hạ đừng coi là thật.
- Khó có cơ hội nghe Minh Viễn hát, hay là Tình Nhi nói cho mẹ nghe xem, Tình Nhi, muốn nghe anh Phương hát không?
Vu Thu Hạ liếc hắn một cái, cúi đầu hỏi Tình Nhi.
- Muốn
Tình Nhi vỗ vỗ bàn tay bé nhỏ, reo dài.
Được, Phương Minh Viễn biết thử thách hôm nay là không tránh khỏi.
Bài ca vừa dứt, cả xe chìm trong yên tĩnh. Một lúc lâu sau, Vu Thu Hạ mới hơi nhiú mày nói:
-Minh Viễn, bài hát rất hay, nhưng sao em lại có những suy nghĩ này.
Tục ngữ nói, tiếng ca là tiếng lòng. Vu Thu Hạ có chút khó hiểu, Phương Minh Viễn còn nhỏ tuổi như vậy, sao có thể viết ra những ca từ như thế? Nếu nói là một người già từng trải, có những suy nghĩ như vậy thì không có gì là lạ, nhưng một học sinh trung học, làm sao có thể nhìn nhân gian một cách sâu sắc như vậy? Đừng nói là Minh Viễn, đến chính mình cũng không có khả năng ấy
- Là do khi xem những bộ sách lịch sử và sách về đề tài tu thân dưỡng đức, trong lòng mới cả thấy thế.
Phương Minh Viễn không kìm được thở dài.
Quả nhiên là một lời nói dối cần nhiều lời nói dối khác để che đậy. Vu Thu Hạ nhìn hắn hồi lâu, lúc này mới gật đầu nhè nhẹ, lí do này quả có thể chấp nhận được.
- Quách phu nhân, bà thấy bài hát này thế nào?
Tôn Chiếu Luân lúc này mới nói chen vào:
- Cậu Phương không có ý định làm ngôi sao trong giới giải trí, như vậy để bị mai một, thật sự rất đáng tiếc.
Vu Thu Hạ nhìn Phương Minh Viễn, Phương Minh Viễn vội vàng gật đầu, hắn cũng chưa từng có ý nghĩ muốn làm siêu sao, suốt ngày đi đâu cũng có những kẻ săn ảnh bám theo, đi ăn với ai một bữa cơm cũng đều có thể gây lộn xộn.
- Việc này cũng dễ thôi, khi về Hông Kông tìm một ca sĩ nổi tiếng là xong việc.
Đối với một gia đình có sức ảnh hưởng tại Hồng Kông lớn như nhà họ Quách, thật chẳng đáng vì thế mà lo nghĩ.
- Minh Viễn, lần trước em liều quá đấy .
Gương mặt xinh đẹp của Vu Thu Hạ liền sầm xuống. Người đã quen làm phu nhân nhà quyền quý, giữ chén cơm của tất cả nhân viên như Thu Hạ, giận như thế, từ trước đến nay chỉ có một lần.
Phương Minh Viễn cúi đầu, được, lại nữa. Vì việc này, hắn đã bị vài người nói rồi, bây giờ đang cho hắn tìm người thích hợp, tìm thêm người thân cận
-Chị Thu Hạ, em đã bị rầy rà mấy lần rồi, bây giờ xin chị nể tình. Hơn nữa đây chẳng phải trong họa có phúc sao, tìm được một cơ hội hiếm có như thế?
Vu Thu Hạ hiếm khi thấy vẻ mặt lúng túng của hắn, khi ấy mềm lòng, cũng chẳng sa sầm mặt được nữa, chỉ tay vào trán Phương Minh Viễn mà trách:
- Thằng nhóc này, không thể khiến tôi bớt lo sao? Nếu khi ấy Ngọc Thành không kịp thời đuổi tới, chẳng phải em đã phải chịu khổ sao?
Phương Minh Viễn cười ngượng mà chịu áp lực từ ngón tay Vu Thu Hạ, trong lòng chợt thấy ấm áp. Người chị này hiển nhiên là quan tâm đến mình từ tận đáy lòng, hắn còn muốn gì nữa chứ?
Vu Thu Hạ hồi lâu mới dựa lưng trở lại ghế, nói nhỏ:
-Nói đi, lần này khiến chị vội vội vàng vàng đến đây, chắc em lại có kế hoạch gì hả?
Phương Minh Viễn để Tình Nhi ngồi lại trong lòng, duỗi nhẹ chân nói:
-Em hy vọng có thể cùng chị Thu Hạ đầu tư vào du lịch ở vùng Li Sơn thành phố Phụng Nguyên!
Triệu Tự An và Mã Vĩnh Phúc lần lượt đưa tin về, Tỉnh ủy và Ủy ban nhân dân tỉnh, thành ủy Phụng Nguyên và ủy ban nhân dân thành phố, quận ủy và ủy ban nhân dân quận Li Sơn đều ngầm tỏ thái độ hoan nghênh nhà họ Phương đầu tư vào Li Sơn, và hứa hẹn sẽ cung cấp cho một loạt những điều kiện ưu tiên. Phương Minh Viễn chỉ nhẩm tính, là biết không thể so sánh với xí nghiệp nước ngoài. Nguồn vốn Phương Minh Viễn có hạn, thứ hai cũng là vì tiến thêm một bước củng cố quan hệ với nhà họ Quách, thứ ba là vì muốn tranh thủ lợi dụng nguồn tài nguyên khách du lịch đã thành thục của Hồng Kông mới nghĩ đến hợp tác cùng đầu tư với Vu Thu Hạ. Vừa may, trong thời gian tới, trại an dưỡng suối nước nóng của gia đình đã hoàn thành, Vu Thu Hạ vốn có ý đến Phụng Nguyên xem sao, ngay sau khi nhận được điện thoại của Phương Minh Viễn, lập tức đến ngay.
Vu Thu Hạ chẳng tỏ rõ ý kiến mà gật gật đầu nói:
- Em có kế hoạch chi tiết chưa? Đây là một công trình lớn, cần nguồn đầu tư không nhỏ, em có thể gom được khoảng bao nhiêu vốn?
- Công ty mới của Nhật Bản, cuối năm tới sẽ có một trò chơi đưa ra thị trường, “Buble” và “Zuma” cũng đem lại nguồn lợi không nhỏ, tin rằng sau khi trả lại tiền cho chị Thu Hạ, vẫn còn dư lại không ít. Em định dùng cổ phần trong công ty tại Nhật Bản thế chấp để vay tiền, khoản tiền mấy vài triệu nhân dân tệ sẽ không thành vấn đề; quan hệ của em và chi nhánh Ngân hàng Giao thông Phụng Nguyên vẫn rất tốt, lại dùng Carrefour thế chấp để vay tiền, hy vọng cũng có thể gom được thêm tiền, tổng cộng gom góp chừng mười triệu.
Vu Thu Hạ ngồi thẳng người, kinh ngạc hỏi:
- Em mới đầu tư tại Nhật nửa năm mà đã thu hồi được vốn, lại còn có lợi nhuận?
- Con số cụ thể phải chờ tới cuối năm mới có thể biết được, nhưng chắc chắn là thu hồi được phí tổn đầu tư.
Vu Thu Hạ ngồi lại chỗ mình choáng váng, Phương Minh Viễn nhìn cô một cách kì lạ, hoàn toàn không hiểu thế cuối cùng là có ý gì, việc trong nửa năm thu hồi phí tổn đầu tư chẳng lẽ lại có điểm nào không đúng?
Hắn lại quay đầu lại nhìn Tôn Chiếu Luân, chỉ thấy Tôn Chiếu Luân cũng trợn mắt cứng lưỡi, miệng mở nhưng không thốt ra được một lời nào.
- Số tiền chị cho vay, em không cần vội vàng trả lại, dồn toàn bộ số lợi nhuận để đầu tư, củng cố hơn nữa vị thế công ty tại thị trường Nhật Bản, cũng không cần thế chấp cổ phần để vay tiền, vài triệu nhân dân tệ thì chị có thể cho em vay.
Vu Thu Hạ buông tay, đôi mắt lóe lóe sáng. Quả nhiên là tài giỏi một cách lạ thường, trong thời gian nửa năm ngắn ngủi, đã có thể thu hồi tất cả vốn đầu tư, lại có nguồn lợi nhuận đáng kể. Tài kinh doanh trời phú của thằng nhóc này quả là phi phàm. Vu Thu Hạ gần như quyết định trong chớp mắt, nếu Phương Minh Viễn đã kì vọng vào vùng Li Sơn như vậy, thì mình cũng đem vốn riêng ra giúp hắn một phen.
- Chuyện này…
Phương Minh Viễn không khỏi có chút lưỡng lự.
- Chẳng lẽ em sợ sau này chị sẽ đòi nợ em với giá cắt cổ sao?
Vu Thu Hạ khẽ sẵng giọng.
- Nếu vẫn không yên tâm, lát nữa chị sẽ kí hợp đồng vay tiền trong mười năm với em là được chứ gì!
Phương Minh Viễn vội vàng xua tay giải thích:
- Chị Thu Hạ đừng hiểu lầm, em không có ý như vậy.
- Không có ý như vậy, thì em có ý gì. Người khác chỉ mong được có vậy mà ngươi lại dám chế giễu, lại còn bịa ra lí do này kia để từ chối.
Vu Thu Hạ tức giận nói.
- Mẹ à, đừng giận nữa mà.
Tình Nhi chui khỏi lòng Phương Minh Viễn, lao vào lòng Vu Thu Hạ, nói:
- Anh Phương, mẹ giận rồi đấy, nói xin lỗi mau đi. Nói xin lỗi, mẹ sẽ không giận nữa đâu.
Tiếng trẻ thơ trong treo vang trong xe.
- Em có lỗi, chị Thu Hạ.
Phương Minh Viễn thành thật cúi đầu nhận lỗi.
- Hihi
Vu Thu Hạ ôm Tình Nhi, không nín được liền bật cười.
-Như thế này mới giống những đứa cùng tuổi như em chứ, chỉ biết trách người khác không cho đủ, làm gì có chuyện cho lại không chịu nhận chứ. Về sau, những việc như thế này, cho em cái gì, em phải ngoan ngoãn mà nhận lấy. Cứ yên tâm đi, sau này Tình Nhi lớn rồi, ắt có lúc đòi em cái này cái khác.
- Mẹ không giận à?
Tình Nhi mở to mắt hỏi Vu Thu Hạ.
- Mẹ không giận.
Vu Thu Hạ dịu dàng nói, đối với cô con gái bé bỏng, lúc nào cô cũng rất hiền từ. Tình Nhi leo ra khỏi lòng cô, lại chui vào trong lòng Phương Minh Viễn, khiến mọi người trong xe không khỏi ngạc nhiên.
- Con nhóc này, có anh liền quên ngay mẹ.
Vu Thu Hạ bật cười mắng yêu.
Phương Minh Viễn cũng có phần không hiểu. Tuy rằng những lần trước Tình Nhi cũng thân thiết với mình, nhưng giống như lần này thì là lần đầu tiên
-Đứa trẻ có mẹ như viên ngọc, không có mẹ chỉ là ngọn cỏ. Nếu như không có anh, em chỉ là ngọn cỏ. Mẹ đã nói phải cảm ơn anh.
Câu nói của Tình Nhi khiến cả xe bật cười, trong lòng cô bé, cảm ơn một người là thân thiết quấn quýt với người đó.
-Dù em tính toán thế nào, chị cũng phải có 30% cổ phần, nhưng chị lấy đó làm quà hồi môn cho Tình Nhi sau này. 70% còn lại đều là của em. Cần tiền thì cứ nói, xem như em mượn của chị. Sau này chị là chủ nợ lớn của em, phải nghe lời chị, biết không? Cứ làm như vậy nhé, lát nữa em viết một tờ kế hoạch cụ thể cho chị. Ngân hàng Giao thông cũng có chi nhánh ở Hồng Kông, cần bao nhiêu tiền chị sẽ gửi từ đó đi cho em là được. Có điều ai là người phụ trách em đã nghĩ kĩ chưa? Giám đốc Tôn hay là chú Út của em?
Vu Thu Hạ vuốt vuốt những sợi tóc lòa xòa trên thái dương nói.
- Chuyện này ..cần nhờ chị tìm giúp em một người ở Hồng Kông.
Phương Minh Viễn cười ngượng nói. Tính cách mạnh mẽ của chị Thu Hạ, hắn xem như cũng đã lĩnh đủ, căn bản là không cho phép từ chối.
Vu Thu Hạ mở to hai mắt, không ngờ thằng nhóc này lại trông cậy tất cả vào mình.
Trùm Tài Nguyên
Tác giả: Nguyệt Hạ Đích Cô Lang
662 chương | 2,675 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1: Cảm giác kỳ lạ
Chương Quyển 1 - 2: Trận động đất quen thuộc
Chương Quyển 1 - 3: Kiếp trước đời sau
Chương Quyển 1 - 4: Nói chuyện động trời
Chương Quyển 1 - 5: Thuyết phục
Chương Quyển 1 - 6: Cuộc đàn áp năm 1983
Chương Quyển 1 - 7: Thu hoạch tháng bảy
Chương Quyển 1 - 8: Đến nhà bàn bạc ý kiến
Chương Quyển 1 - 9: Đấu trí
Chương Quyển 1 - 10: Tem khỉ
Chương Quyển 1 - 11: Gặp chu viên triều
Chương Quyển 1 - 12: Mọi người đều vui
Chương Quyển 1 - 13: Thuyết phục ông nội
Chương Quyển 1 - 14: Phiên bản máy nước nóng năng lượng mặt trời
Chương Quyển 1 - 15: Đính hôn
Chương Quyển 1 - 16: Tiền lời đầu tiên của Phương Minh Viễn
Chương Quyển 1 - 17: Thầy “Nghiêm không được phép”
Chương Quyển 1 - 18: Nỗi khổ của “Nghiêm không được phép”
Chương Quyển 1 - 19: Khiêu khích “Nghiêm không được phép”
Chương Quyển 1 - 20: Sự việc hỗn loạn
Chương Quyển 1 - 21: Hiệu trưởng Lỗ Sơn
Chương Quyển 1 - 22: Thương xót Trọng Vĩnh
Chương Quyển 1 - 23: Già và trẻ
Chương Quyển 1 - 24: Kết thúc năm 1983
Chương Quyển 1 - 25: Sắp vào thủ đô rồi sao?
Chương Quyển 1 - 26: Chú hai ở thành phố
Chương Quyển 1 - 27: Ván bài lật ngửa trước khi đi
Chương Quyển 1 - 28: Rắc rối to
Chương Quyển 1 - 29: Thiên tài
Chương Quyển 1 - 30: Ông bác mập
Chương Quyển 1 - 31: Ngàn dặm đưa lông ngỗng
Chương Quyển 1 - 32: Vụ trưởng Tô
Chương Quyển 1 - 33: Tương lai nắm giữ trong tay mình
Chương Quyển 1 - 34: Chị nhất định sẽ làm quản lý
Chương Quyển 1 - 35: Lời nhờ vả của ông Phương
Chương Quyển 1 - 36: Lời mời của nhà họ Tô
Chương Quyển 1 - 37: Làm Tô Hoán Đông bất ngờ
Chương Quyển 1 - 38: Động lực phân tán hình thức
Chương Quyển 1 - 39: Hướng đầu tư mới
Chương Quyển 1 - 40: Diễn viên chính và phụ
Chương Quyển 1 - 41: Liên tục kinh ngạc
Chương Quyển 1 - 42: Giá phải trả
Chương Quyển 1 - 43: Thống nhất giao dịch
Chương Quyển 1 - 44: Nắm chắc tuổi thơ của chính mình
Chương Quyển 2 - 45: Sự trùng hợp may mắn
Chương Quyển 2 - 46: Lập công lớn
Chương Quyển 2 - 47: Vớt được rồng trên sông
Chương Quyển 2 - 48: Nhận một người chị
Chương Quyển 2 - 49: Đi theo chị
Chương Quyển 2 - 50: Bác bỏ
Chương Quyển 2 - 51: Từ chối nhận quà tạ ơn
Chương Quyển 2 - 52: Đó là củ khoai lang nóng bỏng tay
Chương Quyển 2 - 53: Giữ một ân tình
Chương Quyển 2 - 54: Tôi cũng khá hiểu biết
Chương Quyển 2 - 55: Nỗi buồn phiền của Dương Quân Nghĩa
Chương Quyển 2 - 56: Đến nhà
Chương Quyển 2 - 57: Chúc mừng
Chương Quyển 2 - 58: Khoản đầu tư
Chương Quyển 2 - 59: Viên mãn
Chương Quyển 2 - 60: Tôi đến để vay tiền
Chương Quyển 2 - 61: Kinh ngạc một phen
Chương Quyển 2 - 62: Lại để tôi lừa dối lần nữa
Chương Quyển 2 - 63: Được cho vay bốn trăm ngàn tệ
Chương Quyển 2 - 64: Chọn địa điểm cho siêu thị
Chương Quyển 2 - 65: Siêu thị
Chương Quyển 2 - 66: Không hẹn mà nên
Chương Quyển 2 - 67: Ăn ý
Chương Quyển 2 - 68: Dựa vào nhau
Chương Quyển 2 - 69: Chuyện của Trần Trung
Chương Quyển 2 - 70: Ép trả nợ
Chương Quyển 2 - 71: Tham lam cũng phải tùy đối tượng
Chương Quyển 2 - 72: Cảnh sát hồi tâm
Chương Quyển 2 - 73: Cơ hội của Chu Đại Quân
Chương Quyển 2 - 74: Tiền Lỗ Sinh mềm nhũn
Chương Quyển 2 - 75: Làm cảnh sát
Chương Quyển 2 - 76: Dốc hết toàn lực để phối hợp
Chương Quyển 2 - 77: Hi vọng
Chương Quyển 2 - 78: Vị trí siêu thị
Chương Quyển 2 - 79: Oan gia ngõ hẹp
Chương Quyển 2 - 80: Tai vách mạch rừng
Chương Quyển 2 - 81: Lời xin lỗi không được chấp nhận
Chương Quyển 2 - 82: Sức mạnh của dư luận
Chương Quyển 2 - 83: Dư âm
Chương Quyển 2 - 84: Đêm trước
Chương Quyển 2 - 85: Giấc mộng của tôi
Chương Quyển 2 - 86: Nguy hiểm khắp mọi nơi
Chương Quyển 2 - 87: Thoát hiểm
Chương Quyển 2 - 88: Khách đến trường
Chương Quyển 2 - 89: Cuộc viếng thăm bất ngờ
Chương Quyển 2 - 90: Asohon kagetsu
Chương Quyển 2 - 91: Ở lại
Chương Quyển 2 - 92: Mọi người cùng đi Nhật
Chương Quyển 2 - 93: Aso hon Kagetsu khoác lác
Chương Quyển 2 - 94: Miyamoto vội vàng đến Hải Trang
Chương Quyển 2 - 95: Phương án một
Chương Quyển 2 - 96: Giao dịch thành công
Chương Quyển 2 - 97: Lo lắng của Tô Ái Quân
Chương Quyển 2 - 98: Không khoan nhượng
Chương Quyển 2 - 99: Hoang mang
Chương Quyển 2 - 100: Tiếp tục hoang mang
Chương Quyển 2 - 101: Buổi khai trương trọng thể (1)
Chương Quyển 2 - 102: Buổi khai trương trọng thể (2)
Chương Quyển 2 - 103: Cổ vũ thành
Chương Quyển 2 - 104: Công ty Enics
Chương Quyển 2 - 105: Ashon kagetsu
Chương Quyển 2 - 106: Suy nghĩ
Chương Quyển 2 - 107: Không để từ chối
Chương Quyển 2 - 108: Điên cuồng mua sắm
Chương Quyển 2 - 109: Tai họa đến từ Đồng Xuyên (1)
Chương Quyển 2 - 110: Tai họa đến từ Đồng Xuyên (2)
Chương Quyển 2 - 111: Đá phải tấm sắt
Chương Quyển 2 - 112: Đổi trắng thay đen
Chương Quyển 2 - 113: Tạm giam bảy ngày
Chương Quyển 2 - 114: Quyết tâm xử tội
Chương Quyển 2 - 115: Nhập cuộc
Chương Quyển 2 - 116: Đối sách của Phạm Dĩnh
Chương Quyển 2 - 117: Nợ một ân tình
Chương Quyển 2 - 118: Thù hận và thất bại
Chương Quyển 2 - 119: Người từ đội cảnh sát hình sự Đồng Xuyên đến
Chương Quyển 2 - 120: Ép giao người
Chương Quyển 2 - 121: Thêm bằng chứng
Chương Quyển 2 - 122: Dấn thân cõi hiểm
Chương Quyển 2 - 123: Thẩm vấn riêng biệt
Chương Quyển 2 - 124: Kết thúc
Chương Quyển 2 - 125: Siêu thị Carrefour
Chương Quyển 3 - 126: Phát pháo đầu tiên
Chương Quyển 2 - 127: Quảng trường ẩm thực
Chương Quyển 2 - 128: Cô gái lai
Chương Quyển 2 - 129: Tôi đến để đầu tư
Chương Quyển 2 - 130: Ông bà đến thăm
Chương Quyển 2 - 131: Nhân viên tiếp thị mời hàng
Chương Quyển 2 - 132: Khách mời giúp đẩy mạnh sức tiêu thụ
Chương Quyển 2 - 133: Công ty gia đình, cháu không cần
Chương Quyển 2 - 134: Vì tương lai nhà họ Phương
Chương Quyển 2 - 135: Nên tới hay là sẽ đến
Chương Quyển 2 - 136: Cổ Vũ Thành đánh cược một phen
Chương Quyển 2 - 137: Cơn lốc tranh mua hàng nổi lên
Chương Quyển 2 - 138: Lãnh đạo huyện Bình Xuyên bó tay không đối sách
Chương Quyển 2 - 139: Kiến nghị đầy dụng ý
Chương Quyển 2 - 140: Sự đối đầu gay gắt của lãnh đạo
Chương Quyển 2 - 141: Mối quan hệ nguy hiểm
Chương Quyển 2 - 142: Đội quân tràn đầy sinh lực bất ngờ
Chương Quyển 2 - 143: Phóng viên Vu Nhị
Chương Quyển 2 - 144: Phỏng vấn
Chương Quyển 2 - 145: Hàng bị giữ
Chương Quyển 2 - 146: Quan chức hay cường đạo
Chương Quyển 2 - 147: Chạy đến Bình Thủy
Chương Quyển 2 - 148: Phẫn nộ
Chương Quyển 2 - 149: Hạ Đông Bằng gặp hạn
Chương Quyển 2 - 150: Tin tức mật báo
Chương Quyển 2 - 151: Chỗ dựa của Trịnh Quân
Chương Quyển 2 - 152: Một đêm bận rộn
Chương Quyển 2 - 153: Trịnh quân
Chương Quyển 2 - 154: Gấp bốn lần giá
Chương Quyển 2 - 155: Chuyển nhượng theo giá gốc
Chương Quyển 2 - 156: Hội ngộ bạn cũ nơi đất khách
Chương Quyển 2 - 157: Nghĩ mà sợ
Chương Quyển 3 - 158: Lên giọng xử lý
Chương Quyển 3 - 159: Tin giật gân
Chương Quyển 2 - 160: Người gởi tiền phẫn nộ
Chương Quyển 2 - 161: Cổ Vũ Thành được thăng chức
Chương Quyển 2 - 162: Có kiên trì mới thắng lợi
Chương Quyển 2 - 163: Cho thuê
Chương Quyển 2 - 164: Phương minh viễn
Chương Quyển 2 - 165: Kỳ du lịch mùa thu
Chương Quyển 2 - 166: Đụng phải bình sứ
Chương Quyển 2 - 167: Giải cứu thành công
Chương Quyển 2 - 168: Một ổ rắn chuột
Chương Quyển 2 - 169: Thẩm vấn Phương Minh Viễn
Chương Quyển 2 - 170: Trần Trung tấn công cảnh sát
Chương Quyển 2 - 171: Viện binh đến trễ
Chương Quyển 2 - 172: Cầu Chủ tịch quận Triệu
Chương Quyển 2 - 173: Triệu Tự An vội vã
Chương Quyển 2 - 174: Niềm vui làm trưởng bối
Chương Quyển 2 - 175: Cảnh cáo của Tô ái Quân
Chương Quyển 2 - 176: Khiến chúng ta phải ba hoa một phen
Chương Quyển 3 - 177: Kẻ gây rối
Chương Quyển 2 - 178: Phải có một siêu thị gần Li Sơn
Chương Quyển 2 - 179: Khoản đầu tư mười triệu
Chương Quyển 2 - 180: Phó Chủ tịch thành phố Hứa Văn Giang
Chương Quyển 2 - 181: Nhắc lại chuyện xưa
Chương Quyển 2 - 182: Kỳ ngộ
Chương Quyển 2 - 183: Có đạo lý thì giữ lấy
Chương Quyển 2 - 184: Tranh chấp
Chương Quyển 2 - 185: Không ai ngốc cả
Chương Quyển 2 - 186: Ngàn vàng mua ngựa
Chương Quyển 2 - 187: Anh Hạ ở khu nhà trệt
Chương Quyển 2 - 188: Cô gái Lâm Dung
Chương Quyển 2 - 189: Quẫn trí
Chương Quyển 2 - 190: Gia đình họ Lâm lại có chuyện
Chương Quyển 2 - 191: Sóng gió từ hôn
Chương Quyển 2 - 192: Ới hồng kông
Chương Quyển 2 - 193: Thị phi liên miên
Chương Quyển 2 - 194: Ông quách
Chương Quyển 2 - 195: Người cầm lái của nhà họ Phương
Chương Quyển 2 - 196: Ông Quách dạy con
Chương Quyển 2 - 197: Sinh ra đã tài giỏi
Chương Quyển 2 - 198: Trung tâm thương mại
Chương Quyển 2 - 199: Paolo – người săn diễn viên
Chương Quyển 2 - 200: Yêu quái phá núi thế hệ mới
Chương Quyển 2 - 201: Nhận cháu làm học trò
Chương Quyển 2 - 202: Nam nhi tự cường
Chương Quyển 2 - 203: Tương lai của tập đoàn vận tải Quách thị
Chương Quyển 2 - 204: Ký tên
Chương Quyển 2 - 205: Vui vẻ ra về
Chương Quyển 2 - 206: Vô đề
Chương Quyển 2 - 207: Asohon Kagetsu hoan hỉ
Chương Quyển 2 - 208: Tôi muốn mở tài khoản bằng đồng Rúp
Chương Quyển 2 - 209: Cô ấy cần chữ ký và ảnh chụp chung
Chương Quyển 2 - 210: Hai tập kịch bản
Chương Quyển 2 - 211: Mời anh đại diện
Chương Quyển 2 - 212: Tạm biệt Hong Kong
Chương Quyển 3 - 213: Người khách đến sớm
Chương Quyển 3 - 214: Hai người không hẹn mà gặp
Chương Quyển 3 - 215: Nhấc một ngón tay
Chương Quyển 3 - 216: Muốn có thể diện phải có lối thoát
Chương Quyển 3 - 217: Người mua quá nhiều
Chương Quyển 3 - 218: Muốn xây dựng ống dẫn dầu Anna
Chương Quyển 3 - 219: Điều khiển từ xa
Chương Quyển 3 - 220: Mâu thuẫn
Chương Quyển 3 - 221: Kinh ngạc
Chương Quyển 3 - 222: Lừa gạt
Chương Quyển 3 - 223: Đoàn kết cùng có lợi chia rẽ cùng thất bại
Chương Quyển 3 - 224: Lựa chọn bất đắc dĩ
Chương Quyển 3 - 225: Đại công cáo thành
Chương Quyển 3 - 226: Hoàng tử Dubai
Chương Quyển 3 - 227: Nguyện vọng của Hoàng tử Maktoum
Chương Quyển 3 - 228: Ba điều kiện
Chương Quyển 3 - 229: Bước đầu tiên
Chương Quyển 3 - 230: Để lại một nửa
Chương Quyển 3 - 231: Hy vọng và thăm dò
Chương Quyển 3 - 232: Tin xấu
Chương Quyển 3 - 233: Hoàng tử Maktoum đánh giá cao
Chương Quyển 3 - 234: Lời nói trở thành sự thật
Chương Quyển 3 - 235: Đánh cuộc
Chương Quyển 3 - 236: Lễ vật lớn
Chương Quyển 3 - 237: Tính sổ, chia tiền
Chương Quyển 3 - 238: Hình thành chiến lược dự trữ dầu mỏ quốc gia
Chương Quyển 3 - 239: Thỉnh cầu
Chương Quyển 3 - 240: Bước đầu tiên là bán ra
Chương Quyển 3 - 241: Đem công việc giao cho bên ngoài
Chương Quyển 5 - 242: Thân cận
Chương Quyển 3 - 243: Dựa vào truyền hình Trung Quốc
Chương Quyển 3 - 244: Có thể khuyến khích hàng trong nước không
Chương Quyển 3 - 245: Thay đổi chủ ý
Chương Quyển 3 - 246: Sao phải quảng cáo
Chương Quyển 3 - 247: Ba điều kiện của người bán
Chương Quyển 3 - 248: Sống như Lôi Phong
Chương Quyển 3 - 249: Người của Nhạc Khải tới
Chương Quyển 3 - 250: Phải ủng hộ hàng trong nước
Chương Quyển 3 - 251: Mua hàng hóa làm đại lễ
Chương Quyển 3 - 252: Nguy cơ
Chương Quyển 3 - 253: Thỏa thuận thành công
Chương Quyển 3 - 254: Cơn bão ‘Gấu trúc”(1)
Chương Quyển 3 - 255: Cơn bão ‘Gấu trúc” (2)
Chương Quyển 3 - 256: Đối sách cho nguy cơ
Chương Quyển 3 - 257: Tính kế với nước Mỹ
Chương Quyển 3 - 258: Đây không phải là chi phiếu
Chương Quyển 3 - 259: Phiền muộn của Bạch Lâm
Chương Quyển 3 - 260: Phiền muộn của Bạch Lâm
Chương Quyển 3 - 261: Tranh chấp
Chương Quyển 3 - 262: Gặp nhau ngoài cửa
Chương Quyển 3 - 263: Mua nhà
Chương Quyển 3 - 264: Suy nghĩ kỹ
Chương Quyển 3 - 265: Võ Uy khóc không ra nước mắt
Chương Quyển 3 - 266: Được lợi không ngờ
Chương Quyển 3 - 267: Thành cũng Tiêu Hà mà bại cũng Tiêu Hà
Chương Quyển 3 - 268: Cuộc họp đột xuất
Chương Quyển 3 - 269: Cùng lắm thì tôi từ chức
Chương Quyển 3 - 270: Vị khách bất ngờ
Chương Quyển 3 - 271: Hy vọng
Chương Quyển 3 - 272: Những ngày chờ đợi
Chương Quyển 3 - 273: Bí thư muốn gặp
Chương Quyển 3 - 274: Lên phía Bắc
Chương Quyển 3 - 275: Hai xe hỏng cùng lúc
Chương Quyển 3 - 276: Nước nói thành xăng
Chương Quyển 3 - 277: Không cần hỏi đầu cua tai nheo
Chương Quyển 3 - 278: Cục cảnh vệ bộ cảnh sát
Chương Quyển 3 - 279: Ý kiến xử lý
Chương Quyển 3 - 280: Trung tâm nuôi dưỡng hổ Đông Bắc
Chương Quyển 3 - 281: Nuôi hổ thật khó
Chương Quyển 3 - 282: Đưa cần câu cá
Chương Quyển 3 - 283: Có khả năng có lệnh cấm hổ
Chương Quyển 3 - 284: Lần đầu gặp La Tân
Chương Quyển 3 - 285: La Tân rất có con mắt
Chương Quyển 3 - 286: Mỹ nữ Nga
Chương Quyển 3 - 287: Khoản vay năm tỷ Rúp
Chương Quyển 3 - 288
Chương Quyển 3 - 289: Cửa hàng hữu nghị Liên Xô
Chương Quyển 3 - 290: Thương nhân Liên Xô
Chương Quyển 3 - 291: Huân chương Bogdan Hemeilini Nowitzki hạng nhất?
Chương Quyển 3 - 292: Kho báu huân chương
Chương Quyển 3 - 293: Nơi này có thể khai thác khoáng sản không
Chương Quyển 3 - 294: Xây nhà máy góp vốn
Chương Quyển 3 - 295: Bị chặn tại Hải Quan
Chương Quyển 3 - 296: Asohon Kagetsu đến đây
Chương Quyển 3 - 297: Ngô Giang Quốc hành động liều lĩnh
Chương Quyển 3 - 298: Đến ủy ban huyện
Chương Quyển 3 - 299: Lãnh đạo huyện đau đầu
Chương Quyển 3 - 300: Lãnh đạo huyện chịu thua
Chương Quyển 3 - 301: Cha hổ lại sinh con chó
Chương Quyển 3 - 302: Đồng rúp bị giảm giá
Chương Quyển 3 - 303: Đến nước Tự trị Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Yakutsk
Chương Quyển 3 - 304: Khiến tổng thống tương lai khiếp sợ
Chương Quyển 3 - 305: Ga nhỏ đặc quyền
Chương Quyển 3 - 306: Thành phố giá lạnh
Chương Quyển 3 - 307: Cơ hội hiếm có
Chương Quyển 3 - 308: Tiến thoái lưỡng nan
Chương Quyển 3 - 309: Đường lui
Chương Quyển 3 - 310: Đường lui (Phần 2)
Chương Quyển 3 - 311: Đơn hàng một tỷ rúp
Chương Quyển 3 - 312: Tặng báu vật cầu xin giúp đỡ
Chương Quyển 3 - 313: Ra tay giúp đỡ
Chương Quyển 3 - 314: Ra tay giúp đỡ
Chương Quyển 3 - 315: Arolsa- cái xác rỗng không
Chương Quyển 3 - 316: Buồn ngủ gặp chiếu manh
Chương Quyển 3 - 317: Khoét tường phải khoét tận chân
Chương Quyển 3 - 318: Làm mối mỹ nữ Nga cho Võ Hưng Quốc
Chương Quyển 3 - 319: Liên Xô cũng có xã hội đen
Chương Quyển 3 - 320: Ra tay
Chương Quyển 3 - 321: Phát biểu của Nicholas Laski
Chương Quyển 3 - 322: Chống lại xã hội đen nước ngoài
Chương Quyển 3 - 323: Tìm người đại diện
Chương Quyển 3 - 324: Tôi có chuyện muốn nhờ
Chương Quyển 3 - 325: Kết thúc giao dịch
Chương Quyển 3 - 326: Tất cả đều vui vẻ
Chương Quyển 3 - 327: Tuyên chiến với thịt chích nước
Chương Quyển 3 - 328: Lừa bịp tống tiền
Chương Quyển 3 - 329: Chuyện bé xé ra to”
Chương Quyển 3 - 330: Mùa thu hoạch
Chương Quyển 3 - 331: Nguy cơ heo hơi
Chương Quyển 3 - 332: Phương án giải quyết
Chương Quyển 3 - 333: Tôi có một ước mơ
Chương Quyển 3 - 334: Tôi có một ước mơ
Chương Quyển 3 - 335: Chống đối
Chương Quyển 3 - 336
Chương Quyển 3 - 337: Bắt đầu phản kích
Chương Quyển 3 - 338: Bắt đầu phản kích (Phần 2)
Chương Quyển 3 - 339: Vật hy sinh
Chương Quyển 3 - 340: Lãnh đạo nổi giận
Chương Quyển 3 - 341: Một ngày ác mộng
Chương Quyển 3 - 342: Một ngày ác mộng
Chương Quyển 3 - 343: Một ngày ác mộng
Chương Quyển 3 - 344: Phải đi từng bước một
Chương Quyển 3 - 345: Xây dựng lòng tin
Chương Quyển 3 - 346: Kỳ nghỉ
Chương Quyển 3 - 347: Kịch hay
Chương Quyển 3 - 348: Oan gia ngõ hẹp
Chương Quyển 3 - 349: Bộ dạng tôi giống quả hồng nhũn sao?
Chương Quyển 3 - 350: Uổng phí công sức
Chương Quyển 3 - 351: Thua người nhưng không thua trận
Chương Quyển 3 - 352: Nơi đất khách gặp lại bạn cũ
Chương Quyển 3 - 353: Bị đánh
Chương Quyển 3 - 354: Đổi trắng thay đen
Chương Quyển 3 - 355: Gặp lại
Chương Quyển 3 - 356: Một trận cuồng chiến
Chương Quyển 3 - 357: Họa vô đơn chí
Chương Quyển 3 - 358: Tiểu Mã Trang dậy sóng
Chương Quyển 3 - 359: Trời xanh nước biếc
Chương Quyển 3 - 360: Uy hiếp
Chương Quyển 3 - 361: Châu chấu đá xe
Chương Quyển 3 - 362: Nhìn thấu dụng tâm
Chương Quyển 3 - 363: Có thể liên thủ không?
Chương Quyển 3 - 364: Thăm hỏi ở bệnh viện
Chương Quyển 3 - 365: Kiểu inox mới
Chương Quyển 3 - 366: Tất cả đều vui vẻ
Chương Quyển 3 - 367: Đảo nhỏ của vịnh Hải Đường
Chương Quyển 3 - 368: Cây cầu tình nhân
Chương Quyển 3 - 369: Điều kiện
Chương Quyển 3 - 370: Ba phương án
Chương Quyển 3 - 371: Khó quyết định
Chương Quyển 3 - 372: Thay đổi
Chương Quyển 3 - 373: Mục tiêu phát triển
Chương Quyển 3 - 374: Xuất hiện đối thủ cạnh tranh
Chương Quyển 3 - 375: Lý Thuận Tru đang tràn đầy hy vọng
Chương Quyển 3 - 376: Viên gạch vàng từ trên trời rơi xuống
Chương Quyển 3 - 377: Trong tầm tay mình, sao có thể để kẻ khác hưởng lợi
Chương Quyển 3 - 378: Một thị trường tiềm ẩn
Chương Quyển 3 - 379: Từ thiên đường xuống địa ngục
Chương Quyển 3 - 380: Muốn làm được việc lớn phải có người quyền lực
Chương Quyển 3 - 381: Tham quan căn cứ hải quân Nhai Châu
Chương Quyển 3 - 382: Quyên tặng
Chương Quyển 3 - 383: Nhắc nhở
Chương Quyển 3 - 384: Tặng đao
Chương Quyển 3 - 385: Có đi có lại mới toại lòng nhau
Chương Quyển 3 - 386: Tin tức xấu
Chương Quyển 3 - 387: Vết xe đổ
Chương Quyển 3 - 388: Lựa chọn của Phương Minh Viễn
Chương Quyển 3 - 389: Rút củi đáy nồi
Chương Quyển 3 - 390: Trọng yếu
Chương Quyển 3 - 391: Năm ngoái
Chương Quyển 3 - 392: Bữa cơm gia đình
Chương Quyển 3 - 393: Suy nghĩ của chú út
Chương Quyển 3 - 394: Ủng hộ mạnh mẽ
Chương Quyển 3 - 395: Thăng quan cầu viện
Chương Quyển 3 - 396: Quyết định của bí thư Triệu
Chương Quyển 3 - 397: Kế hoạch
Chương Quyển 3 - 398: Thẻ tín dụng và thẻ ký nhận
Chương Quyển 3 - 399: Tin tưởng chính mình
Chương Quyển 3 - 400: Đến nhà
Chương Quyển 3 - 401: Lâm gia tam mỹ
Chương Quyển 3 - 402: Hạ Văn về nhà
Chương Quyển 3 - 403: Sự khiếp sợ khi bước vào cửa
Chương Quyển 3 - 404: Đến giúp tôi đi
Chương Quyển 3 - 405: Không thể xem nhẹ được sức hấp dẫn của du học
Chương Quyển 3 - 406: Liên hoan đón xuân
Chương Quyển 3 - 407: Hộ Hoa sứ giả đến
Chương Quyển 3 - 408: Đi chơi công viên bị theo đuôi
Chương Quyển 3 - 409: Bọn buôn lậu
Chương Quyển 3 - 410: Có chuyện rồi
Chương Quyển 3 - 411: Treo giải truy nã
Chương Quyển 3 - 412: Bắt hết
Chương Quyển 3 - 413: Một mẻ tóm gọn
Chương Quyển 3 - 414: Sự thay đổi của lịch sử
Chương Quyển 3 - 415: Bảo lãnh ra ngoài chữa bệnh biến thành bỏ trốn
Chương Quyển 3 - 416: Hiệp ước Nhai Châu
Chương Quyển 3 - 417: Tập đoàn xây dựng Hoa Thiên
Chương Quyển 3 - 418: Xin hợp tác
Chương Quyển 3 - 419: Người của Tiểu Mã Trang báo thù
Chương Quyển 3 - 420: Ném phân
Chương Quyển 3 - 421: Ảnh hưởng
Chương Quyển 3 - 422: Xem phim
Chương Quyển 3 - 423: Tôi rát mong chờ phần 3
Chương Quyển 3 - 424: Sống như Phương Minh Viễn
Chương Quyển 3 - 425: Mang "Terminator 2" đến Hoa Hạ
Chương Quyển 3 - 426: Hợp tác mới và quay một bộ phim tuyên truyền cho cháu
Chương Quyển 3 - 427: Ba trăm triệu đô la Mỹ
Chương Quyển 3 - 428: Không cần phải trả lời gấp
Chương Quyển 3 - 429: Mã Diểm bị quản giáo lao động rồi
Chương Quyển 3 - 430: Cameron bị thuyết phục rồi
Chương Quyển 3 - 431: Đội ngũ vô địch
Chương Quyển 3 - 432: Tất cả đều phải ngồi tù
Chương Quyển 3 - 433: Nhà họ Phương gọi điện đến
Chương Quyển 3 - 434: Tình thế tiếp tục mở rộng
Chương Quyển 3 - 435: Không ai dám làm chứng
Chương Quyển 3 - 436: Uỷ ban nhân dân thành phố hợp
Chương Quyển 3 - 437: Trần bằng trình xông đến
Chương Quyển 3 - 438: Không tưởng tượng được sự tường trình của Trần Bằng Trình
Chương Quyển 3 - 439: Miển Nhiểm tái nghị
Chương Quyển 3 - 440: Gặp lại chiến hữu
Chương Quyển 3 - 441: Giết gà dọa khỉ
Chương Quyển 3 - 442: Bí thư thành ủy khó xử
Chương Quyển 3 - 443: Tự làm tự chịu
Chương Quyển 3 - 444: Muộn màng
Chương Quyển 3 - 445: Lấy đó làm gương
Chương Quyển 3 - 446: Đường cao tốc
Chương Quyển 3 - 447: Muốn làm thì cần phải khống chế cổ phiếu
Chương Quyển 3 - 448: Yêu cầu của Suzuki
Chương Quyển 3 - 449: Hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác
Chương Quyển 3 - 450: Mặt khác của Lý Vũ Hân
Chương Quyển 3 - 451: Phố cổ Bình Xuyên
Chương Quyển 3 - 452: Cho tôi một phòng, được không?
Chương Quyển 3 - 453: Tương lai của thành cổ
Chương Quyển 3 - 454: Sự vất vả và niềm vui của Lưu Vũ
Chương Quyển 3 - 455: Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến
Chương Quyển 3 - 456: Trước kiên sau nhún
Chương Quyển 3 - 457: Bạn trai của Lý Vũ Hân!
Chương Quyển 3 - 458: Cứ thế chấp hành pháp luật
Chương Quyển 3 - 459: Tôi bị oan
Chương Quyển 3 - 460: Nỗi oan
Chương Quyển 3 - 461: Không được tha cho bọn họ
Chương Quyển 3 - 462: Điều tra đến cùng
Chương Quyển 3 - 463: Sự hiểu lầm tuyệt vời
Chương Quyển 5 - 464: Không nên cho là thật
Chương Quyển 3 - 465: Anh em nhà họ Thái bình tĩnh
Chương Quyển 3 - 466: Tai nạn bất ngờ
Chương Quyển 3 - 467: Thái Hứa khai và mưa đúng như kỳ hạn
Chương Quyển 3 - 468: Không thể giao hàng đúng hạn
Chương Quyển 3 - 469: Cơ hội tuyên truyền
Chương Quyển 3 - 470: Ý tưởng của Vũ Điền Trọng
Chương Quyển 3 - 471: Câu chuyện vận chuyển hàng không
Chương Quyển 3 - 472: Công chiếu lần đầu ở Nhật Bản
Chương Quyển 3 - 473: Quyên tặng ở Bành Từ
Chương Quyển 3 - 474: Nhân họa còn hơn thiên tai
Chương Quyển 3 - 475: Một yêu cầu
Chương Quyển 3 - 476: Đồng ý
Chương Quyển 3 - 477: Nước và dầu, cái nào quý hơn
Chương Quyển 3 - 478: Chiến thắng
Chương Quyển 3 - 479: Theo như nhu cầu
Chương Quyển 3 - 480: Gặp lại Robert
Chương Quyển 3 - 481: Con gái của quốc vương không lo ế
Chương Quyển 3 - 482: Quả nhiên là trang viên Sayr
Chương Quyển 3 - 483: Robert đến rất sớm
Chương Quyển 3 - 484: Công ty British Petrolium đến thăm
Chương Quyển 3 - 485: Vấn đề bán cho ai
Chương Quyển 3 - 486: Con cưng của thánh A La
Chương Quyển 3 - 487: Điều kiện
Chương Quyển 3 - 488: Fairbanks sốt ruột
Chương Quyển 3 - 489: Oan gia ngõ hẹp
Chương Quyển 3 - 490: Diễu võ ra oai
Chương Quyển 3 - 491: Ngư ông đắc lợi
Chương Quyển 3 - 492: Quyên tặng năm triệu đô la
Chương Quyển 3 - 493: Không phải chuyển nhượng hai bản sáng chế độc quyền sao?
Chương Quyển 3 - 494: Thủ đoạn bịp bợm của Fairbanks
Chương Quyển 3 - 495: Đích thân đi săn
Chương Quyển 3 - 496: Về nhà thôi!
Chương Quyển 3 - 497: Hãy cho tôi một vai diễn
Chương Quyển 3 - 498: Chuyện lạ ở quán nhỏ trong thôn
Chương Quyển 3 - 499: Xác nhận
Chương Quyển 3 - 500: Khởi binh hỏi tội
Chương Quyển 3 - 501: Có cái gì phải sợ
Chương Quyển 3 - 502: Giằng co
Chương Quyển 3 - 503: Thăm một người bạn
Chương Quyển 3 - 504: Làm sao mới chịu buông tha cho nhà họ Lục tôi
Chương Quyển 3 - 505: Hoa Tân đổi chủ
Chương Quyển 3 - 506: Trò chơi ‘khoe danh”(Phần 2)
Chương Quyển 3 - 507: Chạm một chút thôi
Chương Quyển 3 - 508: Một chút cũng không tha thứ
Chương Quyển 3 - 509: Một chút cũng không tha thứ (Phần hai)
Chương Quyển 3 - 510: Sao lại khó đến vậy
Chương Quyển 3 - 511: Khó với quan thanh liêm
Chương Quyển 3 - 512: Dấn thân vào chốn quan trường
Chương Quyển 3 - 513: Lý Hồng bất lực
Chương Quyển 3 - 514: Cậu đi đối phó với Vũ Điền Quang Ly đi
Chương Quyển 3 - 515: Robert muốn tới Hoa Hạ
Chương Quyển 3 - 516: Tam hỉ lâm môn
Chương Quyển 3 - 517: Đã được xác định
Chương Quyển 3 - 518: Niềm vui bất ngờ của “Kẻ hủy diệt” mang đến
Chương Quyển 3 - 519: Tôi tin cậu
Chương Quyển 3 - 520: Khủng hoảng trong thời kỳ thịnh vượng
Chương Quyển 3 - 521: Tôi không có tài cán gì
Chương Quyển 3 - 522: Không hẹn mà gặp
Chương Quyển 3 - 523: Không hẹn mà gặp
Chương Quyển 3 - 524: Đặt làm đồng hồ
Chương Quyển 3 - 525: Tất cả tôi đều cần
Chương Quyển 3 - 526: Không gì độc hơn lòng dạ đàn bà
Chương Quyển 3 - 527: Trịnh lão tiên sinh đến chơi
Chương Quyển 3 - 528: Kim cương là mãi mãi
Chương Quyển 3 - 529: Lôi kéoi
Chương Quyển 3 - 530: Nhắc nhở của ông cụ Quách
Chương Quyển 3 - 531: Đắc tội với người rồi!
Chương Quyển 3 - 532: Chờ đợi
Chương Quyển 3 - 533: Hỏi tội Đồng Đồng
Chương Quyển 3 - 534: Quả đắng
Chương Quyển 3 - 535: Lời mời của Cameron
Chương Quyển 3 - 536: Arnold chụp quảng cáo đi
Chương Quyển 3 - 537: Tâm sự của Vũ Điền Quang Ly
Chương Quyển 3 - 538: Tính toán nho nhỏ của Vũ Điền Trọng
Chương Quyển 3 - 539: Mở màn cho sự tan rã của Liên Xô
Chương Quyển 3 - 540: “Buổi lễ ra mắt tác phẩm mới” của Vũ Điền Quang Ly
Chương Quyển 3 - 541: Kẻ theo đuổi Vũ Điền Quang Ly
Chương Quyển 3 - 542: Chia sẻ sự khiếp sợ
Chương Quyển 3 - 543: Cần trở thành đồng minh
Chương Quyển 3 - 544: Nỗ lực của Phương Minh Viễn
Chương Quyển 3 - 545: Không thể tắm chung
Chương Quyển 3 - 546: Thả mồi
Chương Quyển 3 - 547: Bị Chức Điền Ngô Tam theo dõi
Chương Quyển 3 - 548: Xã hội đen Nhật Bản
Chương Quyển 3 - 549: Âm mưu
Chương Quyển 3 - 550: Cameron cắn câu
Chương Quyển 3 - 551: Nhân vật truyền kỳ
Chương Quyển 3 - 552: Thần tốc
Chương Quyển 3 - 553: Cuộc nói chuyện đêm bên suối nước nóng
Chương Quyển 3 - 554: Thuốc mê
Chương Quyển 3 - 555: Hạ thuốc mê
Chương Quyển 3 - 556: Bắt kẻ trộm
Chương Quyển 3 - 557: Bắt
Chương Quyển 3 - 558: Chúng tôi đi nhầm phòng
Chương Quyển 3 - 559: Anh phải chịu trách nhiệm
Chương Quyển 3 - 560: Anh phải chịu trách nhiệm (phần 2)
Chương Quyển 3 - 561: Nhận lỗi
Chương Quyển 3 - 562: Mỹ hợp tác với Liên Xô
Chương Quyển 3 - 563: Phụ trách
Chương Quyển 3 - 564: Phụ trách (2)
Chương Quyển 3 - 565: Lừa dối Ollila
Chương Quyển 3 - 566: Quạ đen thiên hạ đen bình thường
Chương Quyển 3 - 567: Người của gia tộc Chức Điền đến
Chương Quyển 3 - 568: Nhận lỗi
Chương Quyển 3 - 569: Ăn vỏ bọc đường, ném trả lại pháo
Chương Quyển 3 - 570: Ba năm sau
Chương Quyển 3 - 571: Án bằng vũ
Chương Quyển 3 - 572: Phán quyết sai lầm vàtổng bộ triệu kiến
Chương Quyển 3 - 573: Quanh co
Chương Quyển 3 - 574: Hứa gia hối hận thì đã muộn
Chương Quyển 3 - 575: Sự ra đời của các con vật cưng điện tử
Chương Quyển 3 - 576: Tôi không chấp nhận hòa giải
Chương Quyển 3 - 577: Một tảng đá rơi tạo cơn sóng ngàn tầng
Chương Quyển 3 - 578: Một tảng đá rơi tạo cơn sóng ngàn tầng (phần hai)
Chương Quyển 3 - 579: Chân tướng sự việc
Chương Quyển 3 - 580: Nhượng bộ không được
Chương Quyển 3 - 581: Lùi một bước tiến ba bước
Chương Quyển 3 - 582: Diện mạo mới của đường sắt
Chương Quyển 3 - 583: Không giống người thường
Chương Quyển 3 - 584: Quy định khắc nghiệt
Chương Quyển 3 - 585: Quy định chó má, nhân viên ngạo mạn
Chương Quyển 3 - 586: Cầu cứu
Chương Quyển 3 - 587: Ném chuột sợ vỡ đồ
Chương Quyển 3 - 588: Giải quyết thế nào
Chương Quyển 3 - 589: Đồ là do ai lấy?
Chương Quyển 3 - 590: Dinh thự mới
Chương Quyển 3 - 591: Phó chủ tịch huyện mới
Chương Quyển 3 - 592: Người trong nước không được vào
Chương Quyển 3 - 593: Hủy bỏ niêm yết
Chương Quyển 3 - 594: Tham ăn tục uống
Chương Quyển 3 - 595: Kẻ thù giấu mặt
Chương Quyển 3 - 596: Sao mà ở đâu cũng có hắn?
Chương Quyển 3 - 597: Lưu Trì tính toán chi li
Chương Quyển 3 - 598: Tính toán của Lưu Trì (phần hai)
Chương Quyển 3 - 599: Mong đợi
Chương Quyển 3 - 600: Làm lại tuyến dầu Angarsk
Chương Quyển 3 - 601: Lý Đông Tinh yên tâm
Chương Quyển 3 - 602: Lưu Trì gặp khó khăn
Chương Quyển 3 - 603: Rắc rối của Thời Văn Sinh
Chương Quyển 3 - 604: Đề nghị
Chương Quyển 3 - 605: Đến nhà xin giúp đỡ
Chương Quyển 3 - 606: Nhà máy thiết bị cán ép Tần Tây gặp nạn
Chương Quyển 3 - 607: Người trên tỉnh đến
Chương Quyển 3 - 608: Thời gian cấp bách
Chương Quyển 3 - 609: Mối nghi ngờ của Haldore Khodorkovsky
Chương Quyển 3 - 610: Lần đầu gặp mặt
Chương Quyển 3 - 611: Đến lúc cần ra tay thì ra tay
Chương Quyển 3 - 612: Tình địch người Nga của Phương Minh Viễn
Chương Quyển 4 - 613: Rượu ngon
Chương Quyển 4 - 614: Làm cuộc giao dịch
Chương Quyển 4 - 615: Điều kiện hậu hĩnh
Chương Quyển 4 - 616: Ai được lợi nhiều hơn?
Chương Quyển 4 - 617: Dương mưu
Chương Quyển 4 - 618: Trái đất tròn
Chương Quyển 4 - 619: Oan gia đối đầu
Chương Quyển 4 - 620: Anh em chung lòng
Chương Quyển 4 - 621: Thuận tay
Chương Quyển 4 - 622: Trước mặt Quan Công múa đại đao
Chương Quyển 4 - 623: Tôi là Hacker
Chương Quyển 4 - 624: Đưa anh đi Nhật Bản
Chương Quyển 4 - 625: Ý tưởng mới
Chương Quyển 4 - 626: Kế hoạch lớn trong lòng
Chương Quyển 4 - 627: Sự kiện kỳ lạ của đường sắt Moscow
Chương Quyển 4 - 628: Xung đột trước Toilet
Chương Quyển 4 - 629: Chính là đánh anh
Chương Quyển 4 - 630: Trung tá Vyacheslav của Bộ nội vụ
Chương Quyển 4 - 631: Cụ già Nga bí ẩn
Chương Quyển 4 - 632: Mưu cầu đóng góp chính trị
Chương Quyển 4 - 633: Dư âm của năm 1993
Chương Quyển 4 - 634: Dì nuôi cũng không bằng
Chương Quyển 4 - 635: Ô long
Chương Quyển 4 - 636: "Cướp" cũng có nguyên tắc
Chương Quyển 4 - 637: Xảo trá
Chương Quyển 4 - 638: Xảo trá (Phần 2)
Chương Quyển 4 - 639: Thành giao
Chương Quyển 4 - 640: Nếu có thể có một đám hỏi thì tốt
Chương Quyển 4 - 641: Cháu sung sướng lắm sao?
Chương Quyển 4 - 642: Trung tâm nghiên cứu phát triển tương lai
Chương Quyển 4 - 643: Thế này có khác gì giết người
Chương Quyển 4 - 644: Huyện trồng lúa lớn cũng chỉ là huyện nghèo
Chương Quyển 4 - 645: Căn bệnh lạ- Kẻ gây họa
Chương Quyển 4 - 646: Vị trí bất bại
Chương Quyển 4 - 647: Sông này không được đụng đến
Chương Quyển 4 - 648: Làm khách Lưu gia thôn
Chương Quyển 4 - 649: Nhắc nhở
Chương Quyển 4 - 650: Đón xe giữa đường
Chương Quyển 4 - 651: Tâm tư của Chu Đức Long
Chương Quyển 4 - 652: Bắt đền không thành công
Chương Quyển 4 - 653: Phá cửa cướp người
Chương Quyển 4 - 654: Các ngươi chưa đủ trình độ
Chương Quyển 4 - 655: Sự việc trở nên phức tạp
Chương Quyển 4 - 656: Gây ngạc nhiên mạnh mẽ
Chương Quyển 4 - 657: Các nhân vật máu mặt ùn ùn kéo đến
Chương Quyển 4 - 658: Nguồn vốn ba tỷ nhân dân tệ
Chương Quyển 4 - 659: Nên xử lý như thế nào?
Chương Quyển 4 - 660: Cục diện rối rắm
Chương Quyển 4 - 661: Cuộc chiến mới
Chương Quyển 4 - 662: Làm một kẻ phá rối đích thực
Không tìm thấy chương nào phù hợp