Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 26: Tìm nữ nhân có thể hay không hơi quá sớm rồi?
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~11 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Tả Thiệu Khanh vịn tay La Tiểu Lục trực tiếp đi qua, mang theo khuôn mặt tươi cười lên tiếng chào hỏi: “Nhiều ngày không gặp, Nhị ca có khỏe không?”
Lúc Tả Thiệu Lăng nhìn thấy vị Tam đệ này vẻ mặt đổi rồi lại đổi, bước chân cũng không tự giác lui về sau hai bước, hắn ta gần đây luôn mơ thấy ác mộng, ở trongmộng đều là bộ dáng tươi cười của Tả Thiệu Khanh sau khi bị hắn ta đâm trúng, tàmị như quỷ, còn dùng một bàn tay đầy máu bóp chặt cổ họng hắn ta.
“Nhị ca?” Tả Thiệu Khanh nháy mắt máy cái, ánh mắt vô tội nghi hoặc nhìn về phíahắn ta.
Tả Thiệu Lăng bừng tỉnh, “Hừ!” một tiếng, ánh mắt dần trở nên âm tàn, hàm răng cũng nghiến “kẽo kẹt kẽo kẹt”, “Chó chết, giả vờ cũng thật giống. Ngươi cho rằng ta không biết một đao kia ngươi là cố ý đưa lên sao? Ngươi chờ đó cho gia.”
Quẳng xuống một câu hung ác, Tả Thiệu Lăng không để ý những người chung quanh biểu tình chờ xem kịch vui, vội vã hướng về một con đường khác chạy đi.
Tả Thiệu Khanh dưới đáy mắt rưng rưng nước mắt, nửa cúi thấp đầu, cả người vô lực tựa ở trên người La Tiểu Lục, một bộ dáng đáng thương bị người khi dễ, chiếm đủ tâm đồng tình của người qua đường, mới để cho La Tiểu Lục dìu mình rời đi.
Đợi rẽ vào một khúc cua, Tả Thiệu Khanh đứng thẳng người, mặt lạnh căn dặn: “Cho ngươi thêm một nhiệm vụ, ngày mai đi phố tây kiếm một nữ nhân có tên là ‘Liễu Nhi’”.
“Gia, tìm nàng làm gì?” Kì thật nó muốn hỏi, ở tuổi của gia, tìm nữ nhân có thể hay không hơi quá sớm rồi?
Tả Thiệu Khanh lạnh lùng quét mắt nhìn nó một cái, trầm mặc đi vào Tả phủ.
La Tiểu Lục vỗ mạnh miệng mình, bước nhanh cùng theo vào, đợi tiến vào viện tử vẫn là nhịn không được hỏi: “Gia, vậy sau khi tìm được thì sao nữa?”
Lúc này Tả Thiệu Khanh không có không đếm xỉa nó, mà là nói: “Sau khi tìm đượcthì lén lút đem người chuộc ra.” Thấy sắc mặt La Tiểu Lục cổ quái, y lại cảnh cáo mộtcâu: “Nhớ kĩ, đừng đụng vào nàng ta.”
La Tiểu Lục nghe xong lời này lập tức giơ chân, lớn tiếng nói: “Gia, Tiểu Lục Tử mới sẽ không vừa ý loại nữ tử trăng hoa này.”
Tả Thiệu Khanh nhướn đuôi lông mày, chế nhạo hỏi: “Vậy ngươi thích loại người như thế nào? Muốn hay không để gia làm chủ cho người?” Tả Thiệu Khanh nhớ rõ, cho đến khi y rời đi Tả gia, La Tiểu Lục cũng không có kết hôn, hiện tại dựa vào dược vật khiến cho nó không thể phản bội chính mình, nhưng thu mua được nhân tâm mới là mấu chốt.
La Tiểu Lục mặt đỏ đến mang tai, ấp úng không chịu chính diện trả lời: “Dù saocũng không phải là loại nữ nhân đó.”
Tả Thiệu Khanh trong lòng khẽ động, đem nha hoàn thích hợp trong Tả phủ đều nhất nhất sàn lọc, không phát hiện được nha hoàn nào thích hợp với Tiểu Lục Tử.
Nha hoàn có tư sắc đều ở bên người phu nhân và đại tiểu thư, người phía trước là hết lòng lo lắng bồi dưỡng tiểu thiếp thông phòng, người thứ hai thì là vì để cho một ngày kia dùng ở trên người phu quân mình.
Mặc dù có một hai con cá lọt lưới, Tả Thiệu Khanh cũng sẽ không để cho La Tiểu Lục lấy người bên kia, những nha hoàn còn lại liền không đủ nhìn.
Từ từ sẽ đến, cũng không nhất thiết là người trong phủ, đợi tương lai rời đi nơi này ra bên ngoài sẽ tìm cho nó một khuê nữ gia đình bình thường là được rồi.
Tả Thiệu Khanh đã nghĩ rất kĩ, một ngày nào đó y sẽ cùng Tả gia phân rõ giới hạn, đến lúc đó mang theo vú Liễu cùng La Tiểu Lục rời đi tòa lao tù lạnh như băng này, nếu có thể, lại cưới một nữ tử ôn nhu hiền lương, có con nối dõi hay không cũng không sao cả, y là tuyệt đối không quan tâm Tả gia có đoạn tử tuyệt tôn hay không.
Tưởng tượng như vậy,tâm tình của y rốt cục cũng sáng sủa lên.
La Tiểu Lục hầu hạ chủ tử nhà nó thay quần áo, đối với vạt áo dính bùn nhão rấtngạc nhiên, chẳng lẽ trời mưa mà Tam gia còn đi đến phía sau núi của thư viện?
Nó linh cơ khẽ động, nghĩ tới một loại khả năng, oán thầm nói: Khó trách trước đây Tam gia còn dặn dò nó sửa chữa gian nhà tranh phía sau núi, còn mua nhiều dụng cụ như vậy, hóa ra là sớm có dự mưu.
La Tiểu Lục vừa đắc ý chính mình thông minh, vừa dùng ánh mắt còn lại đánh giá Tả Thiệu Khanh, phát hiện y so với bình thường mỏi mệt hơn không ít, vẻ sắc trênmặt lại rất nhẹ nhàng khoan khoái.
Đây rốt cục là tiên nữ nào, vậy mà mê đảo được chủ tử nhà nó khiến nửa đêm mỗi ngày đều đi ra ngoài vụng trộm gặp gỡ, còn bộ dáng làm không biết mệt?
Mà lúc này, Lục tiểu công gia bị người nhắc đến ở phía sau núi thư viện hắc hơi mộtcái, cau mày đem than củi ném vào trong chậu than, nhìn khói xanh từ từ bay lên,nhớ tới bộ dáng thở hổn hển của thiếu niên.
Lúc Tả Thiệu Lăng nhìn thấy vị Tam đệ này vẻ mặt đổi rồi lại đổi, bước chân cũng không tự giác lui về sau hai bước, hắn ta gần đây luôn mơ thấy ác mộng, ở trongmộng đều là bộ dáng tươi cười của Tả Thiệu Khanh sau khi bị hắn ta đâm trúng, tàmị như quỷ, còn dùng một bàn tay đầy máu bóp chặt cổ họng hắn ta.
“Nhị ca?” Tả Thiệu Khanh nháy mắt máy cái, ánh mắt vô tội nghi hoặc nhìn về phíahắn ta.
Tả Thiệu Lăng bừng tỉnh, “Hừ!” một tiếng, ánh mắt dần trở nên âm tàn, hàm răng cũng nghiến “kẽo kẹt kẽo kẹt”, “Chó chết, giả vờ cũng thật giống. Ngươi cho rằng ta không biết một đao kia ngươi là cố ý đưa lên sao? Ngươi chờ đó cho gia.”
Quẳng xuống một câu hung ác, Tả Thiệu Lăng không để ý những người chung quanh biểu tình chờ xem kịch vui, vội vã hướng về một con đường khác chạy đi.
Tả Thiệu Khanh dưới đáy mắt rưng rưng nước mắt, nửa cúi thấp đầu, cả người vô lực tựa ở trên người La Tiểu Lục, một bộ dáng đáng thương bị người khi dễ, chiếm đủ tâm đồng tình của người qua đường, mới để cho La Tiểu Lục dìu mình rời đi.
Đợi rẽ vào một khúc cua, Tả Thiệu Khanh đứng thẳng người, mặt lạnh căn dặn: “Cho ngươi thêm một nhiệm vụ, ngày mai đi phố tây kiếm một nữ nhân có tên là ‘Liễu Nhi’”.
“Gia, tìm nàng làm gì?” Kì thật nó muốn hỏi, ở tuổi của gia, tìm nữ nhân có thể hay không hơi quá sớm rồi?
Tả Thiệu Khanh lạnh lùng quét mắt nhìn nó một cái, trầm mặc đi vào Tả phủ.
La Tiểu Lục vỗ mạnh miệng mình, bước nhanh cùng theo vào, đợi tiến vào viện tử vẫn là nhịn không được hỏi: “Gia, vậy sau khi tìm được thì sao nữa?”
Lúc này Tả Thiệu Khanh không có không đếm xỉa nó, mà là nói: “Sau khi tìm đượcthì lén lút đem người chuộc ra.” Thấy sắc mặt La Tiểu Lục cổ quái, y lại cảnh cáo mộtcâu: “Nhớ kĩ, đừng đụng vào nàng ta.”
La Tiểu Lục nghe xong lời này lập tức giơ chân, lớn tiếng nói: “Gia, Tiểu Lục Tử mới sẽ không vừa ý loại nữ tử trăng hoa này.”
Tả Thiệu Khanh nhướn đuôi lông mày, chế nhạo hỏi: “Vậy ngươi thích loại người như thế nào? Muốn hay không để gia làm chủ cho người?” Tả Thiệu Khanh nhớ rõ, cho đến khi y rời đi Tả gia, La Tiểu Lục cũng không có kết hôn, hiện tại dựa vào dược vật khiến cho nó không thể phản bội chính mình, nhưng thu mua được nhân tâm mới là mấu chốt.
La Tiểu Lục mặt đỏ đến mang tai, ấp úng không chịu chính diện trả lời: “Dù saocũng không phải là loại nữ nhân đó.”
Tả Thiệu Khanh trong lòng khẽ động, đem nha hoàn thích hợp trong Tả phủ đều nhất nhất sàn lọc, không phát hiện được nha hoàn nào thích hợp với Tiểu Lục Tử.
Nha hoàn có tư sắc đều ở bên người phu nhân và đại tiểu thư, người phía trước là hết lòng lo lắng bồi dưỡng tiểu thiếp thông phòng, người thứ hai thì là vì để cho một ngày kia dùng ở trên người phu quân mình.
Mặc dù có một hai con cá lọt lưới, Tả Thiệu Khanh cũng sẽ không để cho La Tiểu Lục lấy người bên kia, những nha hoàn còn lại liền không đủ nhìn.
Từ từ sẽ đến, cũng không nhất thiết là người trong phủ, đợi tương lai rời đi nơi này ra bên ngoài sẽ tìm cho nó một khuê nữ gia đình bình thường là được rồi.
Tả Thiệu Khanh đã nghĩ rất kĩ, một ngày nào đó y sẽ cùng Tả gia phân rõ giới hạn, đến lúc đó mang theo vú Liễu cùng La Tiểu Lục rời đi tòa lao tù lạnh như băng này, nếu có thể, lại cưới một nữ tử ôn nhu hiền lương, có con nối dõi hay không cũng không sao cả, y là tuyệt đối không quan tâm Tả gia có đoạn tử tuyệt tôn hay không.
Tưởng tượng như vậy,tâm tình của y rốt cục cũng sáng sủa lên.
La Tiểu Lục hầu hạ chủ tử nhà nó thay quần áo, đối với vạt áo dính bùn nhão rấtngạc nhiên, chẳng lẽ trời mưa mà Tam gia còn đi đến phía sau núi của thư viện?
Nó linh cơ khẽ động, nghĩ tới một loại khả năng, oán thầm nói: Khó trách trước đây Tam gia còn dặn dò nó sửa chữa gian nhà tranh phía sau núi, còn mua nhiều dụng cụ như vậy, hóa ra là sớm có dự mưu.
La Tiểu Lục vừa đắc ý chính mình thông minh, vừa dùng ánh mắt còn lại đánh giá Tả Thiệu Khanh, phát hiện y so với bình thường mỏi mệt hơn không ít, vẻ sắc trênmặt lại rất nhẹ nhàng khoan khoái.
Đây rốt cục là tiên nữ nào, vậy mà mê đảo được chủ tử nhà nó khiến nửa đêm mỗi ngày đều đi ra ngoài vụng trộm gặp gỡ, còn bộ dáng làm không biết mệt?
Mà lúc này, Lục tiểu công gia bị người nhắc đến ở phía sau núi thư viện hắc hơi mộtcái, cau mày đem than củi ném vào trong chậu than, nhìn khói xanh từ từ bay lên,nhớ tới bộ dáng thở hổn hển của thiếu niên.
Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân
Tác giả: Sương Minh
268 chương | 1,361 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Đêm máu
Chương 2: Sống lại
Chương 3: Thỉnh an
Chương 4: Trách cứ
Chương 5: Độc chiếm
Chương 6: Quân cờ
Chương 7: Tin mừng
Chương 8: Khiển trách
Chương 9: Tính sổ
Chương 10: Gia, ngài phải chống đỡ
Chương 11: Không, ta là đang uy hiếp ông
Chương 12: A, đây là có chủ tâm bao che sao?
Chương 13: Niềm vui ngoài ý muốn
Chương 14: Huynh đài, huynh còn sống không?
Chương 15: Ngựa chết tạm thời chữa thành ngựa sống
Chương 16: Mưu tài
Chương 17: Mưu tài (hạ)
Chương 18: Vãn sinh họ tả, tên thiệu khanh
Chương 19: Gia muốn đi nhà xí
Chương 20: Chào buổi trưa đại gia
Chương 21: Một tiểu lâu la cũng dám cùng gia khiêu chiến
Chương 22: Ân cứu mạng cũng coi như không được cái gì
Chương 23: Ngài lại nghĩ ra cái thiêu thân gì nữa?
Chương 24: Phong lưu và hạ lưu thường chỉ cách nhau có một đường
Chương 25: Trên đầu chữ sắc có một thanh đao
Chương 26: Tìm nữ nhân có thể hay không hơi quá sớm rồi?
Chương 27: Thời gian này không có cách nào trôi qua
Chương 28: Làm bậy à!
Chương 29: Không cho đi liền choáng váng cho bà ta xem
Chương 30: Con thỏ xui xẻo
Chương 31: Đi theo tam gia có thịt ăn
Chương 32: Quý nhân đến cửa
Chương 33: Ngươi người này không hề có tư tưởng của phàm nhân
Chương 34: Một viên đá kích thích ngàn tầng sóng
Chương 35: Thật sự là tiền đồ Vô lượng
Chương 36: Lục gia, vãn sinh đã đến theo lời ước hẹn
Chương 37: Vãn sinh từ trước đến nay giữ mình trong sạch
Chương 38: Lão phu nhân cô quạnh
Chương 39: Đại tỷ nhất định là thẹn thùng
Chương 40: Vỗ mông ngựa trên đùi ngựa
Chương 41: Mất mặt xấu hổ
Chương 42: Hổ giấy và lão hổ thực sự khác nhau
Chương 43: Quả nhiên sắc làm cho thần trí không tỉnh táo sao?
Chương 44: Sắc mê tâm khiếu
Chương 45: Một người cười rất không có ý nghĩa
Chương 46: Thư sinh chính là thích thương thu bi xuân
Chương 47: Thời gian về sau luôn khóc là các ngươi
Chương 48: Lấy thân báo đáp?
Chương 49: Để cho lục công gia chê cười
Chương 50: Nếu ngươi làm quan, nhất định là tham quan
Chương 51: Đi không từ giã
Chương 52: Say rượu loạn tính
Chương 53: Nản lòng thoái chí
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244: Phiên ngoại : nhật kí trưởng thành của tả tiểu lang 1
Chương 245: Phiên ngoại : nhật kí trưởng thành của tả tiểu lang 2
Chương 246: Phiên ngoại : nhật kí trưởng thành của tả tiểu lang 3
Chương 247: Phiên ngoại : chiến viên phong và tào tông quan 1
Chương 248: Phiên ngoại : chiến viên phong và tào tông quan 2
Chương 249: Phiên ngoại :chiến viên phong và tào tông quan 3
Chương 250: Phiên ngoại ;chiến viên phong và tào tông quan 4
Chương 251: Phiên ngoại ;chiến viên phong và tào tông quan 5
Chương 252: Phiên ngoại:Nóng lòng yêu chồng
Chương 253: Phiên ngoại:Lục Tranh về kinh
Chương 254: Phiên ngoại:Phu Phu ra khơi
Chương 255: Phiên ngoại:Thiên tài địa bảo
Chương 256: Phiên ngoại:Chua đến ê răng
Chương 257: Phiên ngoại:Tăng sức ăn
Chương 258: Phiên ngoại:Mệt nhọc quá ức
Chương 259: Phiên ngoại:Điều này không thể nào
Chương 260: Phiên ngoại:Hiểu một chút
Chương 261: Phiên ngoại:Vô cùng chắc chắn
Chương 262: Phiên ngoại:Bản công làm thay
Chương 263: Phiên ngoại:Nghĩ một chút mà thôi
Chương 264: Phiên ngoại:Lão phu nhân đến
Chương 265: Phiên ngoại:Đặt ở chỗ nào
Chương 266: Phiên ngoại:Đứa nhỏ sinh ra
Chương 267: Phiên ngoại:Ẩn Nhất và La Tiểu Lục 1
Chương 268: Phiên ngoại:Ẩn Nhất và La Tiểu Lục 2
Không tìm thấy chương nào phù hợp