Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 2 - 46: Tiếng kêu của người tuyệt vọng
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~14 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
“Đợi tôi với!”
Ngay khi Lâm Siêu chuẩn bị rời đi, âm thanh Diệp Phỉ từ phía sau truyền tới. Cô hớt ha hớt hải chạy đến, ôm lấy Lâm Thi Vũ rồi quay sang nói với Lâm Siêu: “Tôi sẽ đi cùng anh. Tôi biết có một chỗ an toàn, hãy tới đó rồi đợi tới sáng hẳn tiếp tục đi.”
Phạm Hương Ngữ kinh ngạc nhìn nàng, rất hứng thú hỏi: “Ngươi không sợ bị đám quái vật ăn thịt à? Trốn ở chỗ này chẳng phải an toàn hơn nhiều sao?”
Ban đêm hạn chế tầm nhìn của Diệp Phỉ, nên cô không thể nhận ra vẻ mỉa mai trên khuôn mặt Phạm Hương Ngữ. Cô lắc đầu nói: “Bọn họ quá đáng ghét, tôi thà chết cũng không muốn ở đó thêm một giây nào.”
“Chà chà, thật đúng là một kẻ không sợ chết. Hy vọng ngươi sẽ không hối hận với quyết định của mình khi bị đám quái vật kia ăn thịt.” Phạm Hương Ngữ cười hì hì nói.
Diệp Phỉ khó hiểu nhìn cô hỏi: “Ngươi không sợ sao?” Cô không thể hiểu được một cô bé lạc vào thời khắc đen tối như thế này lại chẳng có chút sợ sệt, ngược lại còn có tâm tình đùa giỡn như vậy.
Sợ? Phạm Hương Ngữ không nhịn được cười nói: “Ừ, Ta sợ lắm cơ.”
Lâm Siêu cóc đầu cô một cái, nói: “Cô tin ta khâu mồm lại không. Đi thôi, tốc độ nhanh lên chút.”
Phạm Hưỡng Ngữ lè cái lưỡi nhỏ, mặt đầy vẻ tươi cười.
Diệp Phỉ nhìn về cặp mẹ con vẫn đang khóc lóc cầu xin, vội vàng đi lại nói: “Đứng lên đi, có làm gì nữa cũng vô ích thôi. Cùng tôi rời đi sẽ an toàn hơn...”
Người phụ nữ trung niên gạt bàn tay đang đưa tới, tức giận nhìn cô, khuôn mặt đầy nước mắt, nước mũi, bi phẫn nói: “Các người cút đi! Tất cả đều do cô mà ra, nếu không phải cô dẫn đám người đó về mọi chuyện đã không thành như thế này.”
Diệp Phỉ chẳng ngờ tới cặp mẹ con lại nghĩ mọi lỗi lầm do cô gây ra.
Phạm Hương Ngữ lắc lắc đầu chặc lưỡi, mỉa mai nói:”Chị cảnh sát ơi, chị nghĩ rằng không còn súng nữa thì sẽ có ai nghe lời chị sao? Nếu như còn súng chắc chắn hai mẹ con kia sẽ bò lại đây mà năn nỉ chị mang họ theo, nhưng tiếc là… chị lại chẳng còn súng nữa. Đối với hai người họ, chị chẳng khác với họ lắm đâu, đều chỉ là phụ nữ chân yếu tay mềm mà thôi. ”
Diệp Phỉ giật mình, từ từ hiểu rõ hơn mọi thứ.
Lúc này, người phụ nữ trung niên khóc rống hướng vào bên trong hét to: “Xin hãy để tôi vào, nếu cậu cần tôi cũng có thể lên giường với cậu. Ít nhất hãy để con gái của tôi vào bên trong. Làm ơn… nó còn quá nhỏ để chết… ”
Diệp Phỉ giật mình, khó tin nói: “Cô điên rồi, không phải cô đã có chồng rồi sao. Làm sao có thể cùng người khác làm cái chuyện phản bội như thế chứ.” Cô tức đến nổi không biết nên nói gì, cô không thể ngờ được trên đời có người không biết biết đến hai chữ “xấu hổ” là gì.
Lâm Siêu nhìn ba người cãi nhau ỏm tỏi, càng ngày càng thu hút được nhiều hủ thi. Hắn nhịn không được đành phải ôm lấy Lâm Thi Vũ trong tay Diệp phỉ, rồi lao nhanh về phía màn đêm sâu hun hút kia.
Phạm Hương Ngữ nhún vai một cái, đem hai cái tay trắng trẻo để ở sau lưng, tung tăng chạy theo phía sau hắn như một con bướm đen vui vẻ.
Diệp Phỉ nhìn ba người Lâm Siêu, rồi lại nhìn về phía hai mẹ con, cuối cùng cắn răng chạy theo phía sau ba người Lâm Siêu.
Cô vừa chạy được vài bước liền nghe thấy tiếng rít gào từ xa vọng lại, nhìn về phía bên trái, từng tiếng kêu gào đói khát vang lên liên tục, từ từ tiến về phía này. Thứ tiếng kêu này cô đã quá quen thuộc, thứ tiếng kêu phát ra từ cái yết hầu đã mục rữa của đám quái vật kinh tởm.
Trong lòng Diệp Phỉ sợ hãi, không thể ngờ tới đám quái vật đã tới đây. Nhìn về phía màn đêm mịt mù, cô không thể nhìn rõ đám quái vật ở đâu, chỉ đánh hô lên về phía đám Lâm Siêu: “Trở về đi, chúng ta vào trong trốn rồi sáng mai hẳn tìm đường đi.”
Lâm Siêu vờ như không nghe thấy, tốc độ cũng nhanh hơn.
Nhìn thân ảnh ba người càng ngày càng xa, Diệp Phỉ chỉ đành cắn răng chạy theo phía đuổi theo phía sau.
Ở phía cửa, người trung niên họ Hoàng và thanh niên tuấn tú khi nghe thấy tiếng kêu gào sắc mặt liền trắng bệt. Họ chẳng nghĩ tới tên thanh niên kia lại thối mồm đến vậy, nói quái vật tới liền tới một đàn. Bọn họ liền đẩy hai mẹ con ra ngoài, dùng hết sức bình sinh chạy vào bên trong đóng cửa lại.
Cửa vừa đóng một nửa, hai mẹ con liền lao tới, chặn cửa lại muốn chui vào bên trong.
Người trung niên họ Hoàng dùng chân đá vào mặt cô, khiến cho cả xương mũi bị gãy, mặt đầy vết máu. “Cút đi, đồ đáng chết!”
Đá văng hai mẹ con, gã liền đóng chặt cửa, khóa trái lại rồi cấp tốc chạy vào bên trong.
Người phụ nữ trung niên dùng sức gõ cửa, nhưng thấy cửa đã khóa trái, đám quái vật lại đang tới càng ngày càng gần, cô liền lộ ra vẻ tuyệt vọng. Chẳng để ý tới máu vẫn đang chảy trên mặt mình, đối với con gái nói: “Nhanh chạy, chạy tới cô cảnh sát kia. Mẹ sẽ ở đây cản bọn quái vật kia lại.”
“Mẹ, đừng mà…” Cô con gái khóc lóc lắc đầu.
Người phụ nữ trung niên giận dữ nói: “Nghe lời mẹ! Nhanh đi, không được để mẹ chết một cách vô ích!” Cô biết nếu cả hai cùng chạy liền rất nhanh bị đám quái vật kia bắt kịp, chỉ khi có một người hy sinh, người còn lại mới có cơ hội sống sót.
Hống~!
Tiếng kêu gào khát máu đã rất gần, khoảng cách chỉ chừng mười mét.
Cô bé khóc lóc một lúc cuối cùng vẫn quay người bỏ chạy, đuổi theo bóng người của cô cảnh sát, rồi dần biến mất trong màn đêm.
Người phụ nữ trung niên nhìn bóng lưng con mình, trong mắt hiện lên sự hối hận. Nếu vừa nãy cô chịu đi theo đám người Lâm Siêu, chắc hẳn bây giờ cả hai đều đã an toàn rời đi. Nhưng trên đời lại chẳng bán thứ thuốc “hối hận”.
Trong mắt cô chứa đầy sự sầu thảm, nở nụ cười nói: “Tiểu Ngọc, mẹ không thể ở bên con nữa rồi…” Cô lau đi vết máu và nước mắt, đứng sát cửa, dùng đầu liên tục đập vào, oán độc nói: “Tao có chết cũng phải lôi chúng mày theo cùng.”
Một con hủ thi chạy tới trước tiên bị mùi máu của cô k*ch th*ch, hưng phấn lao lên.
Nhìn khuôn mặt đã mục rữa một nữa khiến cô sợ đến run người, theo bản năng dùng tay chân kháng cự lại con hủ thi. Con hủ thi chẳng bị chút chướng ngại như vậy cản trở, nó dùng cái miệng đen ngòm cắn phập vào cổ cô, tiếng kêu thảm thiết ngay lập tức vang lên, thân thể người phụ nữ co quấp vung vẩy liên tục.
…
Đám người Lâm Siêu cách ngoài hai trăm thước, nghe thấy từ phía sau vang lên thiếng kêu thảm thiết.
Diệp Phỉ sợ hãi run lên, nàng biết giọng hét này, chẳng ai khác ngoài người phụ nữ trung niên.
Đúng lúc này, trong bóng tối ở phía sau cô phát ra tiếng bước chân nhẹ nhàng, cùng âm thanh nức nở hô: “Chị cảnh sát, chị cánh sát chờ em với…”
Diệp Phỉ nghe thấy tiếng kêu của một bé gái, cô dừng lại, quay đầu nhìn về phía sau. Từ trong bóng tối, bóng người dần hiện lên rõ ràng, chính là cô con gái của người phụ nữ trung niên kia.
Cô bé nghe thấy tiếng kêu thảm của mẹ, nước mắt như thác đổ liên tục chảy ra.
Diệp Phỉ vội vàng ôm cô bé nói: “Nhanh, lại đây với chị.”
“Vâng.” Cô bé gật đầu, mới chạy được ba bước bỗng có một con hủ thi lao ra từ trong màn đêm.
Phốc!
Con hủ thi lao tới, vừa định tóm lấy bé gái bỗng đứng lại, rồi ngã xuống đất.
Ở trong màn tối này chỉ có Phạm Hương Ngữ cùng Lâm Thi Vũ có thể nhìn thấy một thanh phi đao như thiểm điện bay xuyên qua đầu con hủ thi, nhanh chóng kết thúc mạng sống của nó.
Lâm Siêu thu lại ngón tay, hắn cũng chẳng thèm quay đầu lại nhìn, cứ như vậy tiếp tục đi.
Diệp Phỉ chạy tới nâng cô bé dậy, tuy không biết vì sao con quái vật như bị trúng gió mà ngã xuống, nhưng cô cũng chẳng bận tâm nhiều, lập tức ôm lấy cô bé xoay người chạy, hướng về phía đám người Lâm Siêu đuổi theo.
Ngay khi Lâm Siêu chuẩn bị rời đi, âm thanh Diệp Phỉ từ phía sau truyền tới. Cô hớt ha hớt hải chạy đến, ôm lấy Lâm Thi Vũ rồi quay sang nói với Lâm Siêu: “Tôi sẽ đi cùng anh. Tôi biết có một chỗ an toàn, hãy tới đó rồi đợi tới sáng hẳn tiếp tục đi.”
Phạm Hương Ngữ kinh ngạc nhìn nàng, rất hứng thú hỏi: “Ngươi không sợ bị đám quái vật ăn thịt à? Trốn ở chỗ này chẳng phải an toàn hơn nhiều sao?”
Ban đêm hạn chế tầm nhìn của Diệp Phỉ, nên cô không thể nhận ra vẻ mỉa mai trên khuôn mặt Phạm Hương Ngữ. Cô lắc đầu nói: “Bọn họ quá đáng ghét, tôi thà chết cũng không muốn ở đó thêm một giây nào.”
“Chà chà, thật đúng là một kẻ không sợ chết. Hy vọng ngươi sẽ không hối hận với quyết định của mình khi bị đám quái vật kia ăn thịt.” Phạm Hương Ngữ cười hì hì nói.
Diệp Phỉ khó hiểu nhìn cô hỏi: “Ngươi không sợ sao?” Cô không thể hiểu được một cô bé lạc vào thời khắc đen tối như thế này lại chẳng có chút sợ sệt, ngược lại còn có tâm tình đùa giỡn như vậy.
Sợ? Phạm Hương Ngữ không nhịn được cười nói: “Ừ, Ta sợ lắm cơ.”
Lâm Siêu cóc đầu cô một cái, nói: “Cô tin ta khâu mồm lại không. Đi thôi, tốc độ nhanh lên chút.”
Phạm Hưỡng Ngữ lè cái lưỡi nhỏ, mặt đầy vẻ tươi cười.
Diệp Phỉ nhìn về cặp mẹ con vẫn đang khóc lóc cầu xin, vội vàng đi lại nói: “Đứng lên đi, có làm gì nữa cũng vô ích thôi. Cùng tôi rời đi sẽ an toàn hơn...”
Người phụ nữ trung niên gạt bàn tay đang đưa tới, tức giận nhìn cô, khuôn mặt đầy nước mắt, nước mũi, bi phẫn nói: “Các người cút đi! Tất cả đều do cô mà ra, nếu không phải cô dẫn đám người đó về mọi chuyện đã không thành như thế này.”
Diệp Phỉ chẳng ngờ tới cặp mẹ con lại nghĩ mọi lỗi lầm do cô gây ra.
Phạm Hương Ngữ lắc lắc đầu chặc lưỡi, mỉa mai nói:”Chị cảnh sát ơi, chị nghĩ rằng không còn súng nữa thì sẽ có ai nghe lời chị sao? Nếu như còn súng chắc chắn hai mẹ con kia sẽ bò lại đây mà năn nỉ chị mang họ theo, nhưng tiếc là… chị lại chẳng còn súng nữa. Đối với hai người họ, chị chẳng khác với họ lắm đâu, đều chỉ là phụ nữ chân yếu tay mềm mà thôi. ”
Diệp Phỉ giật mình, từ từ hiểu rõ hơn mọi thứ.
Lúc này, người phụ nữ trung niên khóc rống hướng vào bên trong hét to: “Xin hãy để tôi vào, nếu cậu cần tôi cũng có thể lên giường với cậu. Ít nhất hãy để con gái của tôi vào bên trong. Làm ơn… nó còn quá nhỏ để chết… ”
Diệp Phỉ giật mình, khó tin nói: “Cô điên rồi, không phải cô đã có chồng rồi sao. Làm sao có thể cùng người khác làm cái chuyện phản bội như thế chứ.” Cô tức đến nổi không biết nên nói gì, cô không thể ngờ được trên đời có người không biết biết đến hai chữ “xấu hổ” là gì.
Lâm Siêu nhìn ba người cãi nhau ỏm tỏi, càng ngày càng thu hút được nhiều hủ thi. Hắn nhịn không được đành phải ôm lấy Lâm Thi Vũ trong tay Diệp phỉ, rồi lao nhanh về phía màn đêm sâu hun hút kia.
Phạm Hương Ngữ nhún vai một cái, đem hai cái tay trắng trẻo để ở sau lưng, tung tăng chạy theo phía sau hắn như một con bướm đen vui vẻ.
Diệp Phỉ nhìn ba người Lâm Siêu, rồi lại nhìn về phía hai mẹ con, cuối cùng cắn răng chạy theo phía sau ba người Lâm Siêu.
Cô vừa chạy được vài bước liền nghe thấy tiếng rít gào từ xa vọng lại, nhìn về phía bên trái, từng tiếng kêu gào đói khát vang lên liên tục, từ từ tiến về phía này. Thứ tiếng kêu này cô đã quá quen thuộc, thứ tiếng kêu phát ra từ cái yết hầu đã mục rữa của đám quái vật kinh tởm.
Trong lòng Diệp Phỉ sợ hãi, không thể ngờ tới đám quái vật đã tới đây. Nhìn về phía màn đêm mịt mù, cô không thể nhìn rõ đám quái vật ở đâu, chỉ đánh hô lên về phía đám Lâm Siêu: “Trở về đi, chúng ta vào trong trốn rồi sáng mai hẳn tìm đường đi.”
Lâm Siêu vờ như không nghe thấy, tốc độ cũng nhanh hơn.
Nhìn thân ảnh ba người càng ngày càng xa, Diệp Phỉ chỉ đành cắn răng chạy theo phía đuổi theo phía sau.
Ở phía cửa, người trung niên họ Hoàng và thanh niên tuấn tú khi nghe thấy tiếng kêu gào sắc mặt liền trắng bệt. Họ chẳng nghĩ tới tên thanh niên kia lại thối mồm đến vậy, nói quái vật tới liền tới một đàn. Bọn họ liền đẩy hai mẹ con ra ngoài, dùng hết sức bình sinh chạy vào bên trong đóng cửa lại.
Cửa vừa đóng một nửa, hai mẹ con liền lao tới, chặn cửa lại muốn chui vào bên trong.
Người trung niên họ Hoàng dùng chân đá vào mặt cô, khiến cho cả xương mũi bị gãy, mặt đầy vết máu. “Cút đi, đồ đáng chết!”
Đá văng hai mẹ con, gã liền đóng chặt cửa, khóa trái lại rồi cấp tốc chạy vào bên trong.
Người phụ nữ trung niên dùng sức gõ cửa, nhưng thấy cửa đã khóa trái, đám quái vật lại đang tới càng ngày càng gần, cô liền lộ ra vẻ tuyệt vọng. Chẳng để ý tới máu vẫn đang chảy trên mặt mình, đối với con gái nói: “Nhanh chạy, chạy tới cô cảnh sát kia. Mẹ sẽ ở đây cản bọn quái vật kia lại.”
“Mẹ, đừng mà…” Cô con gái khóc lóc lắc đầu.
Người phụ nữ trung niên giận dữ nói: “Nghe lời mẹ! Nhanh đi, không được để mẹ chết một cách vô ích!” Cô biết nếu cả hai cùng chạy liền rất nhanh bị đám quái vật kia bắt kịp, chỉ khi có một người hy sinh, người còn lại mới có cơ hội sống sót.
Hống~!
Tiếng kêu gào khát máu đã rất gần, khoảng cách chỉ chừng mười mét.
Cô bé khóc lóc một lúc cuối cùng vẫn quay người bỏ chạy, đuổi theo bóng người của cô cảnh sát, rồi dần biến mất trong màn đêm.
Người phụ nữ trung niên nhìn bóng lưng con mình, trong mắt hiện lên sự hối hận. Nếu vừa nãy cô chịu đi theo đám người Lâm Siêu, chắc hẳn bây giờ cả hai đều đã an toàn rời đi. Nhưng trên đời lại chẳng bán thứ thuốc “hối hận”.
Trong mắt cô chứa đầy sự sầu thảm, nở nụ cười nói: “Tiểu Ngọc, mẹ không thể ở bên con nữa rồi…” Cô lau đi vết máu và nước mắt, đứng sát cửa, dùng đầu liên tục đập vào, oán độc nói: “Tao có chết cũng phải lôi chúng mày theo cùng.”
Một con hủ thi chạy tới trước tiên bị mùi máu của cô k*ch th*ch, hưng phấn lao lên.
Nhìn khuôn mặt đã mục rữa một nữa khiến cô sợ đến run người, theo bản năng dùng tay chân kháng cự lại con hủ thi. Con hủ thi chẳng bị chút chướng ngại như vậy cản trở, nó dùng cái miệng đen ngòm cắn phập vào cổ cô, tiếng kêu thảm thiết ngay lập tức vang lên, thân thể người phụ nữ co quấp vung vẩy liên tục.
…
Đám người Lâm Siêu cách ngoài hai trăm thước, nghe thấy từ phía sau vang lên thiếng kêu thảm thiết.
Diệp Phỉ sợ hãi run lên, nàng biết giọng hét này, chẳng ai khác ngoài người phụ nữ trung niên.
Đúng lúc này, trong bóng tối ở phía sau cô phát ra tiếng bước chân nhẹ nhàng, cùng âm thanh nức nở hô: “Chị cảnh sát, chị cánh sát chờ em với…”
Diệp Phỉ nghe thấy tiếng kêu của một bé gái, cô dừng lại, quay đầu nhìn về phía sau. Từ trong bóng tối, bóng người dần hiện lên rõ ràng, chính là cô con gái của người phụ nữ trung niên kia.
Cô bé nghe thấy tiếng kêu thảm của mẹ, nước mắt như thác đổ liên tục chảy ra.
Diệp Phỉ vội vàng ôm cô bé nói: “Nhanh, lại đây với chị.”
“Vâng.” Cô bé gật đầu, mới chạy được ba bước bỗng có một con hủ thi lao ra từ trong màn đêm.
Phốc!
Con hủ thi lao tới, vừa định tóm lấy bé gái bỗng đứng lại, rồi ngã xuống đất.
Ở trong màn tối này chỉ có Phạm Hương Ngữ cùng Lâm Thi Vũ có thể nhìn thấy một thanh phi đao như thiểm điện bay xuyên qua đầu con hủ thi, nhanh chóng kết thúc mạng sống của nó.
Lâm Siêu thu lại ngón tay, hắn cũng chẳng thèm quay đầu lại nhìn, cứ như vậy tiếp tục đi.
Diệp Phỉ chạy tới nâng cô bé dậy, tuy không biết vì sao con quái vật như bị trúng gió mà ngã xuống, nhưng cô cũng chẳng bận tâm nhiều, lập tức ôm lấy cô bé xoay người chạy, hướng về phía đám người Lâm Siêu đuổi theo.
Trọng Khải Mạt Thế
Tác giả: Cổ Hi
367 chương | 1,521 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1: Ngày tận thế
Chương Quyển 1 - 2: Bạo lực đánh chết
Chương Quyển 1 - 3: Săn bắt hủ thi
Chương Quyển 1 - 4: Tiến Hóa giả đặc thù
Chương Quyển 1 - 5: Nghiên cứu chế tạo bom
Chương Quyển 1 - 6: Hoàng Kim Khuyển
Chương Quyển 1 - 7: Nguy Hiểm
Chương Quyển 1 - 8: Nguồn năng lượng tiến hóa nhiều tầng
Chương Quyển 1 - 9: Năm lần!
Chương Quyển 1 - 10: Ánh sáng cùng Tốc độ!
Chương Quyển 1 - 11: Nhân vật truyền kỳ
Chương Quyển 1 - 12: Súng B2
Chương Quyển 1 - 13: Tàng hình
Chương Quyển 1 - 14: Tình bạn
Chương Quyển 1 - 15: Quần lót có thể dẫn quái
Chương Quyển 1 - 16: Hỗn loạn sơ kỳ
Chương Quyển 1 - 17: Cơn thịnh nộ của Lâm Siêu
Chương Quyển 1 - 18: Tiến Hóa giả tự thức tỉnh
Chương Quyển 1 - 19: Kẻ điều khiển hủ thi
Chương Quyển 1 - 20: Kẻ tuỳ tùng đầu tiên
Chương Quyển 2 - 21: Thu phục Hoàng Kim Thú (1)
Chương Quyển 2 - 22: Thu phục Hoàng Kim Thú (2)
Chương Quyển 2 - 23: Thu phục Hoàng Kim Thú (3)
Chương Quyển 2 - 24: Đôi mắt của Thần!
Chương Quyển 2 - 25: Con quỷ nhỏ!
Chương Quyển 2 - 26: Ý nghĩa sâu xa của tiềm hành
Chương Quyển 2 - 27: Quái vật hệ Thực Vật
Chương Quyển 2 - 28: Cá sấu khổng lồ!
Chương Quyển 2 - 29: Tuyệt mệnh đào vong!
Chương Quyển 2 - 30: Sinh vật Hoàng Kim
Chương Quyển 2 - 31: Mười hai lần, Tiến hóa vượt trội!
Chương Quyển 2 - 32: Rời khỏi và Lời mời!
Chương Quyển 2 - 33: Thú Hoàng Kim nhát chết nhất
Chương Quyển 2 - 34: Hủ thi hệ Điện
Chương Quyển 2 - 35: Di tích Khảo Nghiệm
Chương Quyển 2 - 36: Chỉ số đau đớn
Chương Quyển 2 - 37: Cây tiến hóa
Chương Quyển 2 - 38: Trí năng khinh người
Chương Quyển 2 - 39: Cá sấu Hoàng Kim
Chương Quyển 2 - 40: Gấp 20 lần, sắp sửa tiến hóa
Chương Quyển 2 - 41: Biến hóa Hoàng Kim
Chương Quyển 2 - 42: Tiến tới, căn cứ thủ đô
Chương Quyển 2 - 43: Cô cảnh sát và nhóm người may mắn sống sót
Chương Quyển 2 - 44: Nội chiến và bạo loạn
Chương Quyển 2 - 45: Làn sóng hủ thi tràn tới
Chương Quyển 2 - 46: Tiếng kêu của người tuyệt vọng
Chương Quyển 2 - 47: Trạm cứu sinh
Chương Quyển 2 - 48: Bám đuôi
Chương Quyển 2 - 49: Hồng lân cự xà (Rắn da đỏ khổng lồ)
Chương Quyển 2 - 50: Người trong bụng rắn
Chương Quyển 2 - 51: Năng lực bị động
Chương Quyển 2 - 52: Chấp niệm
Chương Quyển 2 - 53: Ăn thịt người
Chương Quyển 2 - 54: Thức tỉnh
Chương Quyển 2 - 55: Tử Thần Hắc Nguyệt
Chương Quyển 3 - 56: Năng Lực doanh (1)
Chương Quyển 3 - 57: Năng Lực doanh (2)
Chương Quyển 3 - 58: Năng Lực doanh (3)
Chương Quyển 3 - 59: Sát ý
Chương Quyển 3 - 60: Giết sạch
Chương Quyển 3 - 61: Khu 'C-8'
Chương Quyển 3 - 62: Chỉ điểm Sơn Hà
Chương Quyển 3 - 63: Không cẩn thận liền trở thành vĩ nhân
Chương Quyển 3 - 64: Hạt căn bản gien
Chương Quyển 3 - 65: Khu C-8 đẫm máu
Chương Quyển 3 - 66: Quét sạch
Chương Quyển 3 - 67: Sớm dừng lại
Chương Quyển 3 - 68: Người đứng nhất
Chương Quyển 3 - 69: Là tội nhân hay vĩ nhân
Chương Quyển 3 - 70: Đòn sát thủ
Chương Quyển 3 - 71: Tuyết lớn
Chương Quyển 3 - 72: Tuyết ngừng
Chương Quyển 3 - 73: Căn cứ Viêm Hoàng
Chương Quyển 3 - 74: Quái vật tấn công
Chương Quyển 3 - 75: Tiến vào Quốc khố
Chương Quyển 3 - 76: Cổ Thương là vì mình
Chương Quyển 3 - 77: Không bao giờ lùi bước
Chương Quyển 3 - 78: Như thần như ma
Chương Quyển 3 - 79: Lần thứ hai tiến hóa
Chương Quyển 3 - 80: Điên cuồng
Chương Quyển 3 - 81: Chiến thần
Chương Quyển 3 - 82: Kế hoạch tạo thần
Chương Quyển 3 - 83: Dùng thử
Chương Quyển 3 - 84: Không cẩn thận liền biến thành tấm gương
Chương Quyển 3 - 85: Hai mươi chín lần
Chương Quyển 4 - 86: Cổ tích tận thế
Chương Quyển 4 - 87: Vi-rút tiến hóa
Chương Quyển 4 - 88: Tiến hóa, Thượng đế Lĩnh vực
Chương Quyển 4 - 89: Sát ý
Chương Quyển 4 - 90: Lạnh như đá
Chương Quyển 4 - 91: Tâm trưởng thành
Chương Quyển 4 - 92: Sống trong địa ngục
Chương Quyển 4 - 93: Từ bỏ hay Chiến đấu
Chương Quyển 4 - 94: Bộ xương thú khổng lồ
Chương Quyển 4 - 95: Bạch Miêu
Chương Quyển 4 - 96: Hủ thi có trí tuệ
Chương Quyển 4 - 97: Độ khớp năng lực
Chương Quyển 4 - 98: Cư dân nguyên thủy
Chương Quyển 4 - 99: Đọc tâm thuật
Chương Quyển 4 - 100: Tử thi phần cùng Quang học lều vải
Chương Quyển 4 - 101: Phản nghịch
Chương Quyển 4 - 102: Ức hiếp
Chương Quyển 4 - 103: Bóp chết
Chương Quyển 4 - 104: Năng lực kỳ lạ
Chương Quyển 4 - 105: Tinh thần chấn động
Chương Quyển 4 - 106: Hủ thi hóa
Chương Quyển 4 - 107: Anh hùng và ma quỷ
Chương Quyển 4 - 108: Mật độ
Chương Quyển 4 - 109: Hành hung
Chương Quyển 4 - 110: Căn cứ vực sâu
Chương Quyển 4 - 111: Tranh đấu bắt đầu
Chương Quyển 4 - 112: Kim tự tháp 7 tầng
Chương Quyển 4 - 113: Mỉm cười
Chương Quyển 4 - 114: Xác ướp băng vải trắng
Chương Quyển 4 - 115: Chém giết
Chương Quyển 4 - 116: Ai là chim sẻ?
Chương Quyển 4 - 117: Đánh vào nhược điểm
Chương Quyển 4 - 118: Quan tài và cánh tay
Chương Quyển 4 - 119: Tiến hóa...là địa ngục
Chương Quyển 4 - 120: Bóp chết
Chương Quyển 4 - 121: Mãnh hổ và Chuột nhắt
Chương Quyển 4 - 122: Cánh tay hút máu
Chương Quyển 4 - 123: Xâm lấn
Chương Quyển 4 - 124: Không thể nào
Chương Quyển 4 - 125: Con Hổ đang ngủ say
Chương Quyển 4 - 126: Ba mươi bảy lần
Chương Quyển 4 - 127: Tế bào Thần tính
Chương Quyển 4 - 128: Dẫn đạo giả
Chương Quyển 5 - 129: Hướng về vực sâu
Chương Quyển 5 - 130: Thử Triều
Chương Quyển 5 - 131: Quan tài Thủy tinh (Thượng)
Chương Quyển 5 - 132: Quan tài Thủy tinh (Trung)
Chương Quyển 5 - 133: Quan tài Thủy tinh (Hạ)
Chương Quyển 5 - 134: Isis tức giận
Chương Quyển 5 - 135: Thức tỉnh
Chương Quyển 5 - 136: Hai nhân cách
Chương Quyển 5 - 137: Bạch Tuyết
Chương Quyển 5 - 138: Đầu lâu của Lam Siêu
Chương Quyển 5 - 139: Không đế
Chương Quyển 5 - 140: Gien nhân loại hạng 5
Chương Quyển 5 - 141: Thủ đoạn cuối cùng
Chương Quyển 5 - 142: Trở về Viêm Hoàng
Chương Quyển 5 - 143: Bạch Miêu xuất hiện
Chương Quyển 5 - 144: Hợp tác Nguy hiểm
Chương Quyển 5 - 145: Chống xâm lấn
Chương Quyển 5 - 146: Một Viêm Hoàng mới
Chương Quyển 5 - 147: Thập đại chiến sĩ
Chương Quyển 5 - 148: Chiến Thần trở về
Chương Quyển 5 - 149: Luận bàn
Chương Quyển 5 - 150: Áo giáp di tích
Chương Quyển 5 - 151: Gương mặt ở sau lưng
Chương Quyển 5 - 152: Hủy Diệt Giả
Chương Quyển 5 - 153: Thân phận Hai sao
Chương Quyển 5 - 154: Tin dữ từ thành phố Trương Gia Khẩu
Chương Quyển 5 - 155: Tiến hóa cấp 3, tia laser
Chương Quyển 5 - 156: Tận thế Nguy thành
Chương Quyển 5 - 157: Quái vật
Chương Quyển 5 - 158: Hoàng Kim Trư
Chương Quyển 5 - 159: Toàn diện lùi lại (thượng)
Chương Quyển 5 - 160: Toàn diện lùi lại (hạ)
Chương Quyển 5 - 161: Cuồng bạo
Chương Quyển 5 - 162: Lâm Siêu xuất thủ
Chương Quyển 5 - 163: Chênh lệch
Chương Quyển 5 - 164: Bắt đầu hành hung
Chương Quyển 5 - 165: Hoàng Kim Trư chạy trối chết
Chương Quyển 5 - 166: Đuổi giết
Chương Quyển 5 - 167: Máu hoàng kim
Chương Quyển 5 - 168: Thực lực của Hứa tư lệnh
Chương Quyển 5 - 169: Thế giới chi mê (thượng)
Chương Quyển 5 - 170: Thế giới chi mê (hạ)
Chương Quyển 5 - 171: Phạm Hương Ngữ bại lộ
Chương Quyển 5 - 172: Khắp nơi tập hợp
Chương Quyển 5 - 173: Bắt giữ Phạm Hương Ngữ
Chương Quyển 6 - 174: Cắt đứt quan hệ
Chương Quyển 6 - 175: Liều mạng Chiến đấu
Chương Quyển 6 - 176: Sát ý
Chương Quyển 6 - 177: Tượng đài sụp đổ
Chương Quyển 6 - 178: Cường địch
Chương Quyển 6 - 179: Siêu cấp Đại chiến
Chương Quyển 6 - 180: Còn có ai!
Chương Quyển 6 - 181: Điên cuồng giết chóc
Chương Quyển 6 - 182: Đánh đuổi Thú triều
Chương Quyển 6 - 183: Cây tiến hóa, năng lực cấp 3
Chương Quyển 6 - 184: Sức mạnh mới…Cuộc chiến cuối cùng
Chương Quyển 6 - 185: Giết giết giết!
Chương Quyển 6 - 186: Biến lớn, cuồng bạo
Chương Quyển 6 - 187: Chiến như Ma Thần
Chương Quyển 6 - 188: Bí ẩn dần hé lộ
Chương Quyển 6 - 189: Năng lực Không gian
Chương Quyển 6 - 190: Đánh, đánh, đánh…
Chương Quyển 6 - 191: Thành lập căn cứ
Chương Quyển 6 - 192: Mục tiêu mạnh nhất
Chương Quyển 6 - 193: Lựa chọn căn cứ - đất Thục
Chương Quyển 6 - 194: Mục dương
Chương Quyển 6 - 195: Tàn sát
Chương Quyển 6 - 196: Mộ binh
Chương Quyển 6 - 197: Tuyền thủy thụ
Chương Quyển 6 - 198: Thực Thảo Thú (Thú ăn cỏ)
Chương Quyển 6 - 199: Nhện hang động
Chương Quyển 6 - 200: Cung điện dưới lòng đất
Chương Quyển 6 - 201: Kinh sợ
Chương Quyển 6 - 202: Trở về Viêm Hoàng
Chương Quyển 6 - 203: Bảng Chiến thần xuất thế
Chương Quyển 6 - 204: Mô hình mạng lưới chiến đấu
Chương Quyển 6 - 205: Tiến vào di tích
Chương Quyển 6 - 206: Quy táng sơn
Chương Quyển 6 - 207: Hoạt Thi qua lại
Chương Quyển 6 - 208: Phi trùng
Chương Quyển 6 - 209: Người titan
Chương Quyển 6 - 210: Bộ lạc Titan
Chương Quyển 6 - 211: Vu Chủ triệu kiến
Chương Quyển 6 - 212: Bí điển tu luyện Gen
Chương Quyển 6 - 213: Gilgamesh
Chương Quyển 6 - 214: Đồng hồ Chuyển ngữ
Chương Quyển 6 - 215: Vong Anh Giả
Chương Quyển 6 - 216: Bản năng chiến đấu
Chương Quyển 6 - 217: Dây chuyền Cự thần
Chương Quyển 6 - 218: Ai coi thường ai
Chương Quyển 6 - 219: Thần tượng
Chương Quyển 6 - 220: Một quyền
Chương Quyển 6 - 221: Thiên phú của người Titan
Chương Quyển 6 - 222: Bộ pháp cấp B
Chương Quyển 6 - 223: Đại nghĩa
Chương Quyển 6 - 224: Bản vẽ Thần khí
Chương Quyển 6 - 225: Sức mạnh cấp 7
Chương Quyển 6 - 226: Bí điển Gen
Chương Quyển 6 - 227: Nguồn năng lượng tiến hóa của Vong Anh Giả
Chương Quyển 6 - 228: Tinh thần phòng ngự cấp S
Chương Quyển 6 - 229: Trở về
Chương Quyển 6 - 230: Cỏ hạch đạn
Chương Quyển 6 - 231: Mất hi vọng
Chương Quyển 6 - 232: Khí tràng uy hiếp
Chương Quyển 6 - 233: Khung căn cứ
Chương Quyển 6 - 234: Ba tổ chức lớn mạnh nhất
Chương Quyển 6 - 235: Bình cảnh tiến hóa
Chương Quyển 6 - 236: Mở khóa
Chương Quyển 6 - 237: Khí hậu thay đổi
Chương Quyển 6 - 238: Căn cứ Tinh thần
Chương Quyển 7 - 239: Cảnh đêm
Chương Quyển 7 - 240: Manh mối Thần khí
Chương Quyển 7 - 241: Thảm họa núi lửa
Chương Quyển 7 - 242: Chú Cảnh sát
Chương Quyển 7 - 243: Tín nhiệm
Chương Quyển 7 - 244: Năng lực 'Biến mất'
Chương Quyển 7 - 245: Nhóm người may mắn sống sót
Chương Quyển 7 - 246: Cướp bóc
Chương Quyển 7 - 247: Thí nghiệm đặc thù
Chương Quyển 7 - 248: Rình giết
Chương Quyển 7 - 249: Tổ chức Bàn Cổ
Chương Quyển 7 - 250: Tập kích
Chương Quyển 7 - 251: Khóa gen
Chương Quyển 7 - 252: Uy hiếp
Chương Quyển 7 - 253: Cửa hàng đồ lót
Chương Quyển 7 - 254: Trí thông minh nhân tạo
Chương Quyển 7 - 255: Tính kế
Chương Quyển 7 - 256: Bọ máy trinh sát
Chương Quyển 7 - 257: Siêu máy tính
Chương Quyển 7 - 258: Phóng thích
Chương Quyển 7 - 259: Đường về
Chương Quyển 7 - 260: Nhà
Chương Quyển 7 - 261: Nguy cơ hủy diệt
Chương Quyển 7 - 262: Vòng đào thải thứ nhất
Chương Quyển 7 - 263: Năng lực 'Cạm bẫy'
Chương Quyển 7 - 264: Tổ chức mạnh nhất Châu Á
Chương Quyển 7 - 265: Chim triều
Chương Quyển 7 - 266: Trốn
Chương Quyển 7 - 267: Quái vật sát thủ
Chương Quyển 7 - 268: Tuyệt cảnh
Chương Quyển 7 - 269: Đôi cánh hoàng kim
Chương Quyển 7 - 270: Gen tiền sử
Chương Quyển 7 - 271: Hoàng tộc
Chương Quyển 7 - 272: Đói bụng
Chương Quyển 7 - 273: Loại hung ác
Chương Quyển 7 - 274: Tay đầu bếp
Chương Quyển 7 - 275: Thành Pol
Chương Quyển 7 - 276: Mười người đầu tiên
Chương Quyển 7 - 277: Lồng phòng hộ ánh sáng
Chương Quyển 7 - 278: Mạng lưới chiến đấu xuất thế
Chương Quyển 7 - 279: Quật khởi
Chương Quyển 7 - 280: Tinh võng
Chương Quyển 7 - 281: Linh hồn Cổ thương
Chương Quyển 7 - 282: Ma Môn pháo hạm
Chương Quyển 7 - 283: Nhân tế bào lục giác
Chương Quyển 7 - 284: Nữ thần sắc đẹp
Chương Quyển 7 - 285: Tinh võng mở ra
Chương Quyển 7 - 286: Thời đại Tinh Võng
Chương Quyển 7 - 287: Bắt đầu
Chương Quyển 7 - 288: Người Tái sinh
Chương Quyển 7 - 289: Nữ Vương Tân Nguyệt
Chương Quyển 7 - 290: Toàn cầu gia tốc
Chương Quyển 7 - 291: Liên minh
Chương Quyển 7 - 292: Tập kích
Chương Quyển 7 - 293: Toàn diện xâm lấn
Chương Quyển 7 - 294: Chiêu mộ
Chương Quyển 7 - 295: Đồng minh Phương Đông
Chương Quyển 7 - 296: Tiến cử lãnh đạo
Chương Quyển 7 - 297: Bỏ quyền
Chương Quyển 7 - 298: Odin
Chương Quyển 7 - 299: Bảng chiến đấu cấp thế giới
Chương Quyển 7 - 300: Kỹ năng chiến đấu cấp A3
Chương Quyển 7 - 301: Võ quán
Chương Quyển 7 - 302: Hải hoàng Bohai
Chương Quyển 7 - 303: Giết chết Bát Tí Bích Thần
Chương Quyển 7 - 304: Tinh thể Krypton
Chương Quyển 7 - 305: Tia Hồ quang
Chương Quyển 7 - 306: Ném ra ngoài vũ trụ
Chương Quyển 7 - 307: Lộ tuyến phát triển
Chương Quyển 7 - 308: Phương pháp luyện khí
Chương Quyển 7 - 309: Bảng xếp loại chiến đấu
Chương Quyển 7 - 310: Khó khăn mới
Chương Quyển 7 - 311: Chọn người tiếp viện
Chương Quyển 7 - 312: Đi trước
Chương Quyển 7 - 313: Tám phương tiếp viện
Chương Quyển 7 - 314: Số 1
Chương Quyển 7 - 315: Loại hình S
Chương Quyển 7 - 316: Nhằm vào
Chương Quyển 7 - 317: Giao phong
Chương Quyển 7 - 318: Xâm lấn
Chương Quyển 7 - 319: Lạnh nhạt
Chương Quyển 7 - 320: Chiến trường phía Bắc
Chương Quyển 7 - 321: Bộ Phàm vs loại hình A
Chương Quyển 7 - 322: Mồi câu cá lớn
Chương Quyển 7 - 323: Năng lực của Bộ Phàm
Chương Quyển 7 - 324: Đột biến
Chương Quyển 7 - 325: Chấn động
Chương Quyển 7 - 326: Một người bằng 10 vạn người
Chương Quyển 7 - 327: Bốn người đi, kíp nổ chiến trường (1)
Chương Quyển 7 - 328: Bốn người đi, kíp nổ chiến trường (2)
Chương Quyển 7 - 329: Loại hình S
Chương Quyển 7 - 330: Tiểu Loly bạo lực
Chương Quyển 7 - 331: Chiến ý thiêu đốt
Chương Quyển 7 - 332: Lôi điện vô song!
Chương Quyển 7 - 333: Một đòn diệt sát!
Chương Quyển 7 - 334: Quái vật thứ hai
Chương Quyển 7 - 335: Cả đám là quái vật
Chương Quyển 7 - 336: Đại chiến kết thúc
Chương Quyển 7 - 337: Thắng lợi thảm liệt
Chương Quyển 7 - 338: Uy chấn liên minh
Chương Quyển 7 - 339: Siêu việt cấp S
Chương Quyển 7 - 340: 10 hiệp
Chương Quyển 7 - 341: Tìm được 2 người
Chương Quyển 7 - 342: Kẻ xâm nhập
Chương Quyển 7 - 343: Biến hóa thân thể
Chương Quyển 7 - 344: Ngóc đầu trở lại!
Chương Quyển 7 - 345: Tìm cách ứng phó
Chương Quyển 7 - 346: Báo thù chú ấn
Chương Quyển 7 - 347: Người thức tỉnh xuất hiện
Chương Quyển 7 - 348: Bí mật ẩn giấu
Chương Quyển 7 - 349: Mua bảo hiểm
Chương Quyển 7 - 350: Tam giác Béc-mu-đa
Chương Quyển 7 - 351: Á Châu đệ nhất thành
Chương Quyển 7 - 352: Chấn động các nơi
Chương Quyển 7 - 353: Hai người mạnh nhất
Chương Quyển 7 - 354: Thiết bị đo lường sức chiến đấu
Chương Quyển 7 - 355: Vô đề
Chương Quyển 7 - 356: Dạ yến trước bão táp
Chương Quyển 7 - 357: Chỉ số chiến đấu tăng mạnh
Chương Quyển 7 - 358: Bình minh cuôc chiến
Chương Quyển 7 - 359: Trực tiếp trên tinh võng
Chương Quyển 7 - 360: Pháo hạm đáng sợ
Chương Quyển 7 - 361: Thuần sát loại hình S
Chương Quyển 7 - 362: Máu đã thiêu đốt
Chương Quyển 7 - 363: Truyền kỳ
Chương Quyển 7 - 364: Sĩ Khí Như Cầu Vồng
Chương Quyển 7 - 365: Cự Nhân Lên Sàn
Chương Quyển 7 - 366: Mang Tính Áp Đảo
Chương Quyển 7 - 367: Vương Thú mạnh nhất lục địa!
Không tìm thấy chương nào phù hợp