Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 2 - 21: Thu phục Hoàng Kim Thú (1)
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~14 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
"Ngươi ở ngoài cửa chờ ta, ta có chút việc."
Mắt Lâm Siêu mang đầy vẻ thâm trầm, thanh âm lạnh lùng nói:
"Một khi ta phát giác được khí tức của ngươi thoát khỏi phạm vi mà khứu giác mà ta có thể cảm ứng được, ta sẽ lập tức giết ngươi!"
Phạm Hương Ngữ khẽ cười khổ, tên thanh niên nhân loại này thật sự quá thông minh, không giống những kẻ nàng đã từng gặp, chẳng những có lực lượng sâu không lường được, về mặt trí tuệ càng làm cho người khác không thể tin nổi, để cho nàng càng thêm khiếp sợ chính là, Lâm Siêu rất hiểu rõ hủ thi, tựa hồ còn hiểu rõ hơn người điều khiển hủ thi như nàng!
"Ta biết rồi."
Nàng bất đắc dĩ đáp ứng.
Lâm Siêu rời khỏi phòng chứa đồ trước, sau một hồi ánh sáng vặn vẹo, hắn biến mất khỏi tầm mắt Phạm Hương Ngữ.
...
Một đường đi nhanh, rất nhanh Lâm Siêu đã đến lầu hai khách sạn, tới trước cửa một gian phòng sang trọng đắt tiền, ở đây không có ai canh giữ, hắn dễ dàng mở khóa, khi cánh cửa vừa mở, một cảm giác nguy hiểm cực độ xuất hiện, lập tức thân thể hắn theo bản năng tránh qua một bên.
Xoát!
Một thanh đao nhỏ cực kì sắc bén, đâm sượt qua vai hắn.
Lâm Siêu dùng tay chộp tới, tránh thoát cây tiểu đao này, nhìn kĩ lại, lập tức trông thấy một đôi mắt quen thuộc, cả hai đều sững sờ.
Lâm Siêu vuốt vuốt phi đao, tiện tay nhét vào trong túi áo, khẽ cười nói:
"Ta hay thắc mắc phi đao sao lại tự nhiên mất đi mấy thanh, nguyên lai là bị ngươi trộm mất."
Người núp sau cánh cửa chính là Lâm Thi Vũ, nàng nghe thấy thanh âm tiếng cửa mở ra, chuẩn bị núp ở phía sau cửa đánh lén, không ngờ người mở cửa là Lâm Siêu, trong nội tâm nàng thầm hô "Thật nguy hiểm", lập tức nhào vào trong ngực Lâm Siêu, qua mấy giây sau, nàng mới như bị điện giật nhảy ra, kinh ngạc nhìn Lâm Siêu nói:
"Tiểu Siêu, ngươi… ngươi như thế nào lại ở đây, chẳng lẽ ngươi cũng bị..."
Lâm Siêu sờ sờ cái mũi nhỏ của nàng, nói:
"Ta đến đón ngươi trở về, sao vậy, không muốn về nhà à?"
"Ngươi không phải bị bắt tới đây sao?"
Lâm Thi Vũ lập tức kịp phản ứng, có chút lo lắng, nói:
"Ngươi mau chạy đi, bọn chúng có rất nhiều người, hơn nữa trong tay có súng, một mình ngươi đánh không lại đâu, ta sẽ đánh lạc hướng bọn chúng, chờ ngươi tìm được súng, khi đó hãy tới cứu ta."
Lâm Siêu sờ lên dấu tay màu hồng trên mặt nàng, nhẹ nhàng nói:
"Đừng lo, có ta ở đây rồi, không ai có thể gây tổn thương cho ngươi."
Ngữ khí của hắn rất nhẹ nhàng, nhưng mang tới một cảm giác rất chắc chắn.
Lâm Thi Vũ sau khi bình tĩnh trở lại, hai má ửng đỏ nói:
"Ngươi chớ đụng lung tung, không nói cho ngươi những thứ này, ngươi thật sự có biện pháp thoát khỏi nơi này? Có thật không?"
Nàng ngẩng đầu, chân thành nhìn Lâm Siêu.
Lâm Siêu nhìn vào mắt nàng, sau đó gật đầu.
Lâm Thi Vũ hít một hơi thật sâu, nói:
"Được, chúng ta đi thôi, ta tin tưởng ngươi sẽ không làm chuyện điên rồ!"
Lâm Siêu nắm bàn tay nhỏ bé trắng nõn của nàng, bước ra hành lang trải thảm đỏ, hướng lầu ba đi đến, rất nhanh, đã tới một nơi bố trí tựa như lầu ba, dừng lại ở một căn phòng nằm ở giữa bên tay phải.
Lâm Thi Vũ ngẩng đầu nhìn Lâm Siêu, không hiểu vì sao nhưng không có mở miệng hỏi, sợ kinh động người ở trong phòng, sau đó nàng nhìn thấy một màn thần kỳ, đệ đệ mà nàng ôm ấp từ nhỏ, ở khóa phòng lục lọi trong chốc lát, rất nhanh, Chip khóa cảm ứng khóa lập tức từ màu đỏ chuyển thành màu xanh.
Két một tiếng, cửa phòng vô thanh vô tức mở ra.
Nàng rút cuộc rõ ràng, Lâm Siêu mở cửa phòng của nàng như thế nào rồi.
Từ lúc nào đệ đệ mình học được những thứ kỹ xảo trộm cắp này? Nàng chợt phát hiện, mình không thật sự hiểu rõ người em trai thân thuộc từ nhỏ đến lớn này.
Lâm Siêu nắm tay nàng, tiến vào trong phòng, đóng cửa lại.
Lúc còn ở ngoài cửa, hắn thông qua khứu giác cảm ứng, cảm nhận được khí tức nhân loại trong căn phòng , người đó đang ở gian phòng tận cùng bên trong, khí tức nhân loại tỏa ra chung quanh từ mùi mồ hôi nhàn nhạt trên chăn đệm, hiển nhiên người này đang nằm ở trên giường nghỉ ngơi, cho nên hắn có thể thong dong mở cửa, không cần lo lắng bị người ở bên trong nhìn thấy kinh hô, làm bại lộ hành tung của mình.
Dù hành tung bị bại lộ, đối với hắn cũng không tạo thành uy h**p gì, chỉ là khi không cần thiết, hắn không muốn giết người.
Sau khi vào bên trong, vượt qua đoạn hành lang gấp khúc, tiến vào trong phòng, chỉ thấy, trên một cái giường lớn rộng rãi mềm mại, một gã đàn ông cường tráng đang nằm trong chăn, thân thể run nhè nhẹ, tựa như đang rất lạnh.
Lâm Siêu lập tức ngửi được một thứ mùi làm hắn chán ghét, hắn nói khẽ với Lâm Thi Vũ nói:
"Nhắm mắt lại, đừng nhìn."
Lâm Thi Vũ trông thấy trong chăn có người, đã sớm sợ hãi, nàng không rõ Lâm Siêu muốn làm gì, nghe hắn nói, vô thức còn muốn hỏi, nhưng nghĩ đến nói chuyện sẽ đánh rắn động cỏ, chỉ có thể nhắm mắt lại.
Lâm Siêu buông bàn tay đang nắm tay nàng ra, cầm chặt côn sắt trong tay, đi tới trước tấm chăn, đem tấm chăn xốc lên, chỉ thấy một gã đàn ông cường tráng toàn thân tr*n tr** đang nằm sấp ở bên trong, một tay nắm hạ thể của mình, một tay khác đang cầm quyển tạp chí khiêu dâm, giờ phút này đang dùng tay “tự sướng”.
Khi tấm chăn xốc lên, gã đàn ông giật mình quay lại, thấy một thanh niên lạ hoắc đang cầm một cây côn sắt rỉ máu đứng ở bên giường, hắn bị sợ hết hồn, bản năng kéo tấm chăn che khuất thân thể, thẹn quá hoá giận mà nói:
"Ngươi là ai, đồ khốn nạn, ai cho ngươi vào... Ồ, ngươi..ngươi vào bằng cách nào?"
Lâm Siêu lạnh lùng nhìn gã, vốn còn muốn muốn tra tấn một phen, nhưng trông thấy bộ dạng bỉ ổi hèn mọn của gã, lập tức mất hứng, giơ côn sắt nện xuống.
"Không, đừng, không nên..."
Gã hoảng sợ kinh hô, súng của gã đặt ở trên tủ đầu giường, căn bản không có thời gian đi lấy, chỉ có thể dốc sức liều mạng van xin.
Phanh!
Côn sắt vô tình rơi xuống, trên chăn lập tức b*n r* máu tươi tung tóe.
Lâm Siêu dùng chăn lau côn sắt sạch sẽ, quay người nắm bàn tay nhỏ bé của Lâm Thi Vũ, nói:
"Đừng quay đầu lại, chúng ta về nhà thôi."
Lâm Thi Vũ tò mò ngẩng đầu nhìn Lâm Siêu, gương mặt góc cạnh lạnh lùng ấy làm cho nàng có cảm giác an tâm không thể hiểu được, hỏi:
"Ngươi vừa giết người nọ?"
"Uhm."
"Vì cái gì?"
"Hắn chính là người bắt ngươi đến đây, vết thương trên mặt ngươi cũng là do hắn làm đấy . "
"Làm sao ngươi biết ta bị hắn bắt về đây?"
"Ta đã xem qua màn hình giám sát."
Lâm Thi Vũ không hỏi nữa, chỉ dùng sức nắm chặt tay Lâm Siêu, dường như không bao giờ muốn buông ra nữa.
...
Hai người đi ra cửa chính khách sạn, ven đường gặp phải mấy người, nhưng những người này đều như không nhìn thấy bọn họ, Lâm Thi Vũ cảm thấy rất ngạc nhiên, nàng thiếu chút nữa hoài nghi Lâm Siêu đã trở thành thủ lĩnh những người này.
Trên một chiếc xe ô tô rách nát nằm không xa khách sạn, Phạm Hương Ngữ một thân lễ phục màu đen sạch sẽ, ngồi ở chỗ lõm dẹp trên mui xe, chân dài trắng như tuyết đung đưa qua lại, trên người tản ra khí tức hồn nhiên như Thiên Sứ, tựa như một thiếu nữ khả ái đang ngồi trên xích đu ngoài trời, gần đó, ba con hủ thi gương mặt dữ tợn giống như là tín đồ, trung thực đứng trước mặt nàng, theo điệu hát dân gian mà nàng đang ngân nga bằng giọng mũi, nhẹ nhàng lắc lư thân thể, như Lệ Quỷ trong địa ngục đang lắng nghe Thần Linh dạy bảo.
Lâm Thi Vũ từ xa thấy được cảnh này, sắc mặt đầy vẻ không thể tin nổi, nàng bụm lấy cái miệng nhỏ nhắn, sợ mình sẽ kinh hãi mà hét lên.
Nàng chưa bao giờ thấy qua đám hủ thi dịu dàng ngoan ngoãn như thế!
Lâm Siêu nắm bàn tay nhỏ bé của nàng, đi tới trước mặt Phạm Hương Ngữ, nói:
"Đi thôi."
Phạm Hương Ngữ ngừng ngâm nga, ba con hủ thi cũng dừng động tác lắc lư lại, đứng đấy không nhúc nhích, hai mắt trống rỗng trắng dã nhìn hai người Lâm Siêu.
"Đây là…?" Phạm Hương Ngữ tò mò nhìn Lâm Thi Vũ.
"Tỷ tỷ của ta, chủ nhân của ngươi." Lâm Siêu trả lời rất ngắn gọn.
Mắt Lâm Siêu mang đầy vẻ thâm trầm, thanh âm lạnh lùng nói:
"Một khi ta phát giác được khí tức của ngươi thoát khỏi phạm vi mà khứu giác mà ta có thể cảm ứng được, ta sẽ lập tức giết ngươi!"
Phạm Hương Ngữ khẽ cười khổ, tên thanh niên nhân loại này thật sự quá thông minh, không giống những kẻ nàng đã từng gặp, chẳng những có lực lượng sâu không lường được, về mặt trí tuệ càng làm cho người khác không thể tin nổi, để cho nàng càng thêm khiếp sợ chính là, Lâm Siêu rất hiểu rõ hủ thi, tựa hồ còn hiểu rõ hơn người điều khiển hủ thi như nàng!
"Ta biết rồi."
Nàng bất đắc dĩ đáp ứng.
Lâm Siêu rời khỏi phòng chứa đồ trước, sau một hồi ánh sáng vặn vẹo, hắn biến mất khỏi tầm mắt Phạm Hương Ngữ.
...
Một đường đi nhanh, rất nhanh Lâm Siêu đã đến lầu hai khách sạn, tới trước cửa một gian phòng sang trọng đắt tiền, ở đây không có ai canh giữ, hắn dễ dàng mở khóa, khi cánh cửa vừa mở, một cảm giác nguy hiểm cực độ xuất hiện, lập tức thân thể hắn theo bản năng tránh qua một bên.
Xoát!
Một thanh đao nhỏ cực kì sắc bén, đâm sượt qua vai hắn.
Lâm Siêu dùng tay chộp tới, tránh thoát cây tiểu đao này, nhìn kĩ lại, lập tức trông thấy một đôi mắt quen thuộc, cả hai đều sững sờ.
Lâm Siêu vuốt vuốt phi đao, tiện tay nhét vào trong túi áo, khẽ cười nói:
"Ta hay thắc mắc phi đao sao lại tự nhiên mất đi mấy thanh, nguyên lai là bị ngươi trộm mất."
Người núp sau cánh cửa chính là Lâm Thi Vũ, nàng nghe thấy thanh âm tiếng cửa mở ra, chuẩn bị núp ở phía sau cửa đánh lén, không ngờ người mở cửa là Lâm Siêu, trong nội tâm nàng thầm hô "Thật nguy hiểm", lập tức nhào vào trong ngực Lâm Siêu, qua mấy giây sau, nàng mới như bị điện giật nhảy ra, kinh ngạc nhìn Lâm Siêu nói:
"Tiểu Siêu, ngươi… ngươi như thế nào lại ở đây, chẳng lẽ ngươi cũng bị..."
Lâm Siêu sờ sờ cái mũi nhỏ của nàng, nói:
"Ta đến đón ngươi trở về, sao vậy, không muốn về nhà à?"
"Ngươi không phải bị bắt tới đây sao?"
Lâm Thi Vũ lập tức kịp phản ứng, có chút lo lắng, nói:
"Ngươi mau chạy đi, bọn chúng có rất nhiều người, hơn nữa trong tay có súng, một mình ngươi đánh không lại đâu, ta sẽ đánh lạc hướng bọn chúng, chờ ngươi tìm được súng, khi đó hãy tới cứu ta."
Lâm Siêu sờ lên dấu tay màu hồng trên mặt nàng, nhẹ nhàng nói:
"Đừng lo, có ta ở đây rồi, không ai có thể gây tổn thương cho ngươi."
Ngữ khí của hắn rất nhẹ nhàng, nhưng mang tới một cảm giác rất chắc chắn.
Lâm Thi Vũ sau khi bình tĩnh trở lại, hai má ửng đỏ nói:
"Ngươi chớ đụng lung tung, không nói cho ngươi những thứ này, ngươi thật sự có biện pháp thoát khỏi nơi này? Có thật không?"
Nàng ngẩng đầu, chân thành nhìn Lâm Siêu.
Lâm Siêu nhìn vào mắt nàng, sau đó gật đầu.
Lâm Thi Vũ hít một hơi thật sâu, nói:
"Được, chúng ta đi thôi, ta tin tưởng ngươi sẽ không làm chuyện điên rồ!"
Lâm Siêu nắm bàn tay nhỏ bé trắng nõn của nàng, bước ra hành lang trải thảm đỏ, hướng lầu ba đi đến, rất nhanh, đã tới một nơi bố trí tựa như lầu ba, dừng lại ở một căn phòng nằm ở giữa bên tay phải.
Lâm Thi Vũ ngẩng đầu nhìn Lâm Siêu, không hiểu vì sao nhưng không có mở miệng hỏi, sợ kinh động người ở trong phòng, sau đó nàng nhìn thấy một màn thần kỳ, đệ đệ mà nàng ôm ấp từ nhỏ, ở khóa phòng lục lọi trong chốc lát, rất nhanh, Chip khóa cảm ứng khóa lập tức từ màu đỏ chuyển thành màu xanh.
Két một tiếng, cửa phòng vô thanh vô tức mở ra.
Nàng rút cuộc rõ ràng, Lâm Siêu mở cửa phòng của nàng như thế nào rồi.
Từ lúc nào đệ đệ mình học được những thứ kỹ xảo trộm cắp này? Nàng chợt phát hiện, mình không thật sự hiểu rõ người em trai thân thuộc từ nhỏ đến lớn này.
Lâm Siêu nắm tay nàng, tiến vào trong phòng, đóng cửa lại.
Lúc còn ở ngoài cửa, hắn thông qua khứu giác cảm ứng, cảm nhận được khí tức nhân loại trong căn phòng , người đó đang ở gian phòng tận cùng bên trong, khí tức nhân loại tỏa ra chung quanh từ mùi mồ hôi nhàn nhạt trên chăn đệm, hiển nhiên người này đang nằm ở trên giường nghỉ ngơi, cho nên hắn có thể thong dong mở cửa, không cần lo lắng bị người ở bên trong nhìn thấy kinh hô, làm bại lộ hành tung của mình.
Dù hành tung bị bại lộ, đối với hắn cũng không tạo thành uy h**p gì, chỉ là khi không cần thiết, hắn không muốn giết người.
Sau khi vào bên trong, vượt qua đoạn hành lang gấp khúc, tiến vào trong phòng, chỉ thấy, trên một cái giường lớn rộng rãi mềm mại, một gã đàn ông cường tráng đang nằm trong chăn, thân thể run nhè nhẹ, tựa như đang rất lạnh.
Lâm Siêu lập tức ngửi được một thứ mùi làm hắn chán ghét, hắn nói khẽ với Lâm Thi Vũ nói:
"Nhắm mắt lại, đừng nhìn."
Lâm Thi Vũ trông thấy trong chăn có người, đã sớm sợ hãi, nàng không rõ Lâm Siêu muốn làm gì, nghe hắn nói, vô thức còn muốn hỏi, nhưng nghĩ đến nói chuyện sẽ đánh rắn động cỏ, chỉ có thể nhắm mắt lại.
Lâm Siêu buông bàn tay đang nắm tay nàng ra, cầm chặt côn sắt trong tay, đi tới trước tấm chăn, đem tấm chăn xốc lên, chỉ thấy một gã đàn ông cường tráng toàn thân tr*n tr** đang nằm sấp ở bên trong, một tay nắm hạ thể của mình, một tay khác đang cầm quyển tạp chí khiêu dâm, giờ phút này đang dùng tay “tự sướng”.
Khi tấm chăn xốc lên, gã đàn ông giật mình quay lại, thấy một thanh niên lạ hoắc đang cầm một cây côn sắt rỉ máu đứng ở bên giường, hắn bị sợ hết hồn, bản năng kéo tấm chăn che khuất thân thể, thẹn quá hoá giận mà nói:
"Ngươi là ai, đồ khốn nạn, ai cho ngươi vào... Ồ, ngươi..ngươi vào bằng cách nào?"
Lâm Siêu lạnh lùng nhìn gã, vốn còn muốn muốn tra tấn một phen, nhưng trông thấy bộ dạng bỉ ổi hèn mọn của gã, lập tức mất hứng, giơ côn sắt nện xuống.
"Không, đừng, không nên..."
Gã hoảng sợ kinh hô, súng của gã đặt ở trên tủ đầu giường, căn bản không có thời gian đi lấy, chỉ có thể dốc sức liều mạng van xin.
Phanh!
Côn sắt vô tình rơi xuống, trên chăn lập tức b*n r* máu tươi tung tóe.
Lâm Siêu dùng chăn lau côn sắt sạch sẽ, quay người nắm bàn tay nhỏ bé của Lâm Thi Vũ, nói:
"Đừng quay đầu lại, chúng ta về nhà thôi."
Lâm Thi Vũ tò mò ngẩng đầu nhìn Lâm Siêu, gương mặt góc cạnh lạnh lùng ấy làm cho nàng có cảm giác an tâm không thể hiểu được, hỏi:
"Ngươi vừa giết người nọ?"
"Uhm."
"Vì cái gì?"
"Hắn chính là người bắt ngươi đến đây, vết thương trên mặt ngươi cũng là do hắn làm đấy . "
"Làm sao ngươi biết ta bị hắn bắt về đây?"
"Ta đã xem qua màn hình giám sát."
Lâm Thi Vũ không hỏi nữa, chỉ dùng sức nắm chặt tay Lâm Siêu, dường như không bao giờ muốn buông ra nữa.
...
Hai người đi ra cửa chính khách sạn, ven đường gặp phải mấy người, nhưng những người này đều như không nhìn thấy bọn họ, Lâm Thi Vũ cảm thấy rất ngạc nhiên, nàng thiếu chút nữa hoài nghi Lâm Siêu đã trở thành thủ lĩnh những người này.
Trên một chiếc xe ô tô rách nát nằm không xa khách sạn, Phạm Hương Ngữ một thân lễ phục màu đen sạch sẽ, ngồi ở chỗ lõm dẹp trên mui xe, chân dài trắng như tuyết đung đưa qua lại, trên người tản ra khí tức hồn nhiên như Thiên Sứ, tựa như một thiếu nữ khả ái đang ngồi trên xích đu ngoài trời, gần đó, ba con hủ thi gương mặt dữ tợn giống như là tín đồ, trung thực đứng trước mặt nàng, theo điệu hát dân gian mà nàng đang ngân nga bằng giọng mũi, nhẹ nhàng lắc lư thân thể, như Lệ Quỷ trong địa ngục đang lắng nghe Thần Linh dạy bảo.
Lâm Thi Vũ từ xa thấy được cảnh này, sắc mặt đầy vẻ không thể tin nổi, nàng bụm lấy cái miệng nhỏ nhắn, sợ mình sẽ kinh hãi mà hét lên.
Nàng chưa bao giờ thấy qua đám hủ thi dịu dàng ngoan ngoãn như thế!
Lâm Siêu nắm bàn tay nhỏ bé của nàng, đi tới trước mặt Phạm Hương Ngữ, nói:
"Đi thôi."
Phạm Hương Ngữ ngừng ngâm nga, ba con hủ thi cũng dừng động tác lắc lư lại, đứng đấy không nhúc nhích, hai mắt trống rỗng trắng dã nhìn hai người Lâm Siêu.
"Đây là…?" Phạm Hương Ngữ tò mò nhìn Lâm Thi Vũ.
"Tỷ tỷ của ta, chủ nhân của ngươi." Lâm Siêu trả lời rất ngắn gọn.
Trọng Khải Mạt Thế
Tác giả: Cổ Hi
367 chương | 1,674 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1: Ngày tận thế
Chương Quyển 1 - 2: Bạo lực đánh chết
Chương Quyển 1 - 3: Săn bắt hủ thi
Chương Quyển 1 - 4: Tiến Hóa giả đặc thù
Chương Quyển 1 - 5: Nghiên cứu chế tạo bom
Chương Quyển 1 - 6: Hoàng Kim Khuyển
Chương Quyển 1 - 7: Nguy Hiểm
Chương Quyển 1 - 8: Nguồn năng lượng tiến hóa nhiều tầng
Chương Quyển 1 - 9: Năm lần!
Chương Quyển 1 - 10: Ánh sáng cùng Tốc độ!
Chương Quyển 1 - 11: Nhân vật truyền kỳ
Chương Quyển 1 - 12: Súng B2
Chương Quyển 1 - 13: Tàng hình
Chương Quyển 1 - 14: Tình bạn
Chương Quyển 1 - 15: Quần lót có thể dẫn quái
Chương Quyển 1 - 16: Hỗn loạn sơ kỳ
Chương Quyển 1 - 17: Cơn thịnh nộ của Lâm Siêu
Chương Quyển 1 - 18: Tiến Hóa giả tự thức tỉnh
Chương Quyển 1 - 19: Kẻ điều khiển hủ thi
Chương Quyển 1 - 20: Kẻ tuỳ tùng đầu tiên
Chương Quyển 2 - 21: Thu phục Hoàng Kim Thú (1)
Chương Quyển 2 - 22: Thu phục Hoàng Kim Thú (2)
Chương Quyển 2 - 23: Thu phục Hoàng Kim Thú (3)
Chương Quyển 2 - 24: Đôi mắt của Thần!
Chương Quyển 2 - 25: Con quỷ nhỏ!
Chương Quyển 2 - 26: Ý nghĩa sâu xa của tiềm hành
Chương Quyển 2 - 27: Quái vật hệ Thực Vật
Chương Quyển 2 - 28: Cá sấu khổng lồ!
Chương Quyển 2 - 29: Tuyệt mệnh đào vong!
Chương Quyển 2 - 30: Sinh vật Hoàng Kim
Chương Quyển 2 - 31: Mười hai lần, Tiến hóa vượt trội!
Chương Quyển 2 - 32: Rời khỏi và Lời mời!
Chương Quyển 2 - 33: Thú Hoàng Kim nhát chết nhất
Chương Quyển 2 - 34: Hủ thi hệ Điện
Chương Quyển 2 - 35: Di tích Khảo Nghiệm
Chương Quyển 2 - 36: Chỉ số đau đớn
Chương Quyển 2 - 37: Cây tiến hóa
Chương Quyển 2 - 38: Trí năng khinh người
Chương Quyển 2 - 39: Cá sấu Hoàng Kim
Chương Quyển 2 - 40: Gấp 20 lần, sắp sửa tiến hóa
Chương Quyển 2 - 41: Biến hóa Hoàng Kim
Chương Quyển 2 - 42: Tiến tới, căn cứ thủ đô
Chương Quyển 2 - 43: Cô cảnh sát và nhóm người may mắn sống sót
Chương Quyển 2 - 44: Nội chiến và bạo loạn
Chương Quyển 2 - 45: Làn sóng hủ thi tràn tới
Chương Quyển 2 - 46: Tiếng kêu của người tuyệt vọng
Chương Quyển 2 - 47: Trạm cứu sinh
Chương Quyển 2 - 48: Bám đuôi
Chương Quyển 2 - 49: Hồng lân cự xà (Rắn da đỏ khổng lồ)
Chương Quyển 2 - 50: Người trong bụng rắn
Chương Quyển 2 - 51: Năng lực bị động
Chương Quyển 2 - 52: Chấp niệm
Chương Quyển 2 - 53: Ăn thịt người
Chương Quyển 2 - 54: Thức tỉnh
Chương Quyển 2 - 55: Tử Thần Hắc Nguyệt
Chương Quyển 3 - 56: Năng Lực doanh (1)
Chương Quyển 3 - 57: Năng Lực doanh (2)
Chương Quyển 3 - 58: Năng Lực doanh (3)
Chương Quyển 3 - 59: Sát ý
Chương Quyển 3 - 60: Giết sạch
Chương Quyển 3 - 61: Khu 'C-8'
Chương Quyển 3 - 62: Chỉ điểm Sơn Hà
Chương Quyển 3 - 63: Không cẩn thận liền trở thành vĩ nhân
Chương Quyển 3 - 64: Hạt căn bản gien
Chương Quyển 3 - 65: Khu C-8 đẫm máu
Chương Quyển 3 - 66: Quét sạch
Chương Quyển 3 - 67: Sớm dừng lại
Chương Quyển 3 - 68: Người đứng nhất
Chương Quyển 3 - 69: Là tội nhân hay vĩ nhân
Chương Quyển 3 - 70: Đòn sát thủ
Chương Quyển 3 - 71: Tuyết lớn
Chương Quyển 3 - 72: Tuyết ngừng
Chương Quyển 3 - 73: Căn cứ Viêm Hoàng
Chương Quyển 3 - 74: Quái vật tấn công
Chương Quyển 3 - 75: Tiến vào Quốc khố
Chương Quyển 3 - 76: Cổ Thương là vì mình
Chương Quyển 3 - 77: Không bao giờ lùi bước
Chương Quyển 3 - 78: Như thần như ma
Chương Quyển 3 - 79: Lần thứ hai tiến hóa
Chương Quyển 3 - 80: Điên cuồng
Chương Quyển 3 - 81: Chiến thần
Chương Quyển 3 - 82: Kế hoạch tạo thần
Chương Quyển 3 - 83: Dùng thử
Chương Quyển 3 - 84: Không cẩn thận liền biến thành tấm gương
Chương Quyển 3 - 85: Hai mươi chín lần
Chương Quyển 4 - 86: Cổ tích tận thế
Chương Quyển 4 - 87: Vi-rút tiến hóa
Chương Quyển 4 - 88: Tiến hóa, Thượng đế Lĩnh vực
Chương Quyển 4 - 89: Sát ý
Chương Quyển 4 - 90: Lạnh như đá
Chương Quyển 4 - 91: Tâm trưởng thành
Chương Quyển 4 - 92: Sống trong địa ngục
Chương Quyển 4 - 93: Từ bỏ hay Chiến đấu
Chương Quyển 4 - 94: Bộ xương thú khổng lồ
Chương Quyển 4 - 95: Bạch Miêu
Chương Quyển 4 - 96: Hủ thi có trí tuệ
Chương Quyển 4 - 97: Độ khớp năng lực
Chương Quyển 4 - 98: Cư dân nguyên thủy
Chương Quyển 4 - 99: Đọc tâm thuật
Chương Quyển 4 - 100: Tử thi phần cùng Quang học lều vải
Chương Quyển 4 - 101: Phản nghịch
Chương Quyển 4 - 102: Ức hiếp
Chương Quyển 4 - 103: Bóp chết
Chương Quyển 4 - 104: Năng lực kỳ lạ
Chương Quyển 4 - 105: Tinh thần chấn động
Chương Quyển 4 - 106: Hủ thi hóa
Chương Quyển 4 - 107: Anh hùng và ma quỷ
Chương Quyển 4 - 108: Mật độ
Chương Quyển 4 - 109: Hành hung
Chương Quyển 4 - 110: Căn cứ vực sâu
Chương Quyển 4 - 111: Tranh đấu bắt đầu
Chương Quyển 4 - 112: Kim tự tháp 7 tầng
Chương Quyển 4 - 113: Mỉm cười
Chương Quyển 4 - 114: Xác ướp băng vải trắng
Chương Quyển 4 - 115: Chém giết
Chương Quyển 4 - 116: Ai là chim sẻ?
Chương Quyển 4 - 117: Đánh vào nhược điểm
Chương Quyển 4 - 118: Quan tài và cánh tay
Chương Quyển 4 - 119: Tiến hóa...là địa ngục
Chương Quyển 4 - 120: Bóp chết
Chương Quyển 4 - 121: Mãnh hổ và Chuột nhắt
Chương Quyển 4 - 122: Cánh tay hút máu
Chương Quyển 4 - 123: Xâm lấn
Chương Quyển 4 - 124: Không thể nào
Chương Quyển 4 - 125: Con Hổ đang ngủ say
Chương Quyển 4 - 126: Ba mươi bảy lần
Chương Quyển 4 - 127: Tế bào Thần tính
Chương Quyển 4 - 128: Dẫn đạo giả
Chương Quyển 5 - 129: Hướng về vực sâu
Chương Quyển 5 - 130: Thử Triều
Chương Quyển 5 - 131: Quan tài Thủy tinh (Thượng)
Chương Quyển 5 - 132: Quan tài Thủy tinh (Trung)
Chương Quyển 5 - 133: Quan tài Thủy tinh (Hạ)
Chương Quyển 5 - 134: Isis tức giận
Chương Quyển 5 - 135: Thức tỉnh
Chương Quyển 5 - 136: Hai nhân cách
Chương Quyển 5 - 137: Bạch Tuyết
Chương Quyển 5 - 138: Đầu lâu của Lam Siêu
Chương Quyển 5 - 139: Không đế
Chương Quyển 5 - 140: Gien nhân loại hạng 5
Chương Quyển 5 - 141: Thủ đoạn cuối cùng
Chương Quyển 5 - 142: Trở về Viêm Hoàng
Chương Quyển 5 - 143: Bạch Miêu xuất hiện
Chương Quyển 5 - 144: Hợp tác Nguy hiểm
Chương Quyển 5 - 145: Chống xâm lấn
Chương Quyển 5 - 146: Một Viêm Hoàng mới
Chương Quyển 5 - 147: Thập đại chiến sĩ
Chương Quyển 5 - 148: Chiến Thần trở về
Chương Quyển 5 - 149: Luận bàn
Chương Quyển 5 - 150: Áo giáp di tích
Chương Quyển 5 - 151: Gương mặt ở sau lưng
Chương Quyển 5 - 152: Hủy Diệt Giả
Chương Quyển 5 - 153: Thân phận Hai sao
Chương Quyển 5 - 154: Tin dữ từ thành phố Trương Gia Khẩu
Chương Quyển 5 - 155: Tiến hóa cấp 3, tia laser
Chương Quyển 5 - 156: Tận thế Nguy thành
Chương Quyển 5 - 157: Quái vật
Chương Quyển 5 - 158: Hoàng Kim Trư
Chương Quyển 5 - 159: Toàn diện lùi lại (thượng)
Chương Quyển 5 - 160: Toàn diện lùi lại (hạ)
Chương Quyển 5 - 161: Cuồng bạo
Chương Quyển 5 - 162: Lâm Siêu xuất thủ
Chương Quyển 5 - 163: Chênh lệch
Chương Quyển 5 - 164: Bắt đầu hành hung
Chương Quyển 5 - 165: Hoàng Kim Trư chạy trối chết
Chương Quyển 5 - 166: Đuổi giết
Chương Quyển 5 - 167: Máu hoàng kim
Chương Quyển 5 - 168: Thực lực của Hứa tư lệnh
Chương Quyển 5 - 169: Thế giới chi mê (thượng)
Chương Quyển 5 - 170: Thế giới chi mê (hạ)
Chương Quyển 5 - 171: Phạm Hương Ngữ bại lộ
Chương Quyển 5 - 172: Khắp nơi tập hợp
Chương Quyển 5 - 173: Bắt giữ Phạm Hương Ngữ
Chương Quyển 6 - 174: Cắt đứt quan hệ
Chương Quyển 6 - 175: Liều mạng Chiến đấu
Chương Quyển 6 - 176: Sát ý
Chương Quyển 6 - 177: Tượng đài sụp đổ
Chương Quyển 6 - 178: Cường địch
Chương Quyển 6 - 179: Siêu cấp Đại chiến
Chương Quyển 6 - 180: Còn có ai!
Chương Quyển 6 - 181: Điên cuồng giết chóc
Chương Quyển 6 - 182: Đánh đuổi Thú triều
Chương Quyển 6 - 183: Cây tiến hóa, năng lực cấp 3
Chương Quyển 6 - 184: Sức mạnh mới…Cuộc chiến cuối cùng
Chương Quyển 6 - 185: Giết giết giết!
Chương Quyển 6 - 186: Biến lớn, cuồng bạo
Chương Quyển 6 - 187: Chiến như Ma Thần
Chương Quyển 6 - 188: Bí ẩn dần hé lộ
Chương Quyển 6 - 189: Năng lực Không gian
Chương Quyển 6 - 190: Đánh, đánh, đánh…
Chương Quyển 6 - 191: Thành lập căn cứ
Chương Quyển 6 - 192: Mục tiêu mạnh nhất
Chương Quyển 6 - 193: Lựa chọn căn cứ - đất Thục
Chương Quyển 6 - 194: Mục dương
Chương Quyển 6 - 195: Tàn sát
Chương Quyển 6 - 196: Mộ binh
Chương Quyển 6 - 197: Tuyền thủy thụ
Chương Quyển 6 - 198: Thực Thảo Thú (Thú ăn cỏ)
Chương Quyển 6 - 199: Nhện hang động
Chương Quyển 6 - 200: Cung điện dưới lòng đất
Chương Quyển 6 - 201: Kinh sợ
Chương Quyển 6 - 202: Trở về Viêm Hoàng
Chương Quyển 6 - 203: Bảng Chiến thần xuất thế
Chương Quyển 6 - 204: Mô hình mạng lưới chiến đấu
Chương Quyển 6 - 205: Tiến vào di tích
Chương Quyển 6 - 206: Quy táng sơn
Chương Quyển 6 - 207: Hoạt Thi qua lại
Chương Quyển 6 - 208: Phi trùng
Chương Quyển 6 - 209: Người titan
Chương Quyển 6 - 210: Bộ lạc Titan
Chương Quyển 6 - 211: Vu Chủ triệu kiến
Chương Quyển 6 - 212: Bí điển tu luyện Gen
Chương Quyển 6 - 213: Gilgamesh
Chương Quyển 6 - 214: Đồng hồ Chuyển ngữ
Chương Quyển 6 - 215: Vong Anh Giả
Chương Quyển 6 - 216: Bản năng chiến đấu
Chương Quyển 6 - 217: Dây chuyền Cự thần
Chương Quyển 6 - 218: Ai coi thường ai
Chương Quyển 6 - 219: Thần tượng
Chương Quyển 6 - 220: Một quyền
Chương Quyển 6 - 221: Thiên phú của người Titan
Chương Quyển 6 - 222: Bộ pháp cấp B
Chương Quyển 6 - 223: Đại nghĩa
Chương Quyển 6 - 224: Bản vẽ Thần khí
Chương Quyển 6 - 225: Sức mạnh cấp 7
Chương Quyển 6 - 226: Bí điển Gen
Chương Quyển 6 - 227: Nguồn năng lượng tiến hóa của Vong Anh Giả
Chương Quyển 6 - 228: Tinh thần phòng ngự cấp S
Chương Quyển 6 - 229: Trở về
Chương Quyển 6 - 230: Cỏ hạch đạn
Chương Quyển 6 - 231: Mất hi vọng
Chương Quyển 6 - 232: Khí tràng uy hiếp
Chương Quyển 6 - 233: Khung căn cứ
Chương Quyển 6 - 234: Ba tổ chức lớn mạnh nhất
Chương Quyển 6 - 235: Bình cảnh tiến hóa
Chương Quyển 6 - 236: Mở khóa
Chương Quyển 6 - 237: Khí hậu thay đổi
Chương Quyển 6 - 238: Căn cứ Tinh thần
Chương Quyển 7 - 239: Cảnh đêm
Chương Quyển 7 - 240: Manh mối Thần khí
Chương Quyển 7 - 241: Thảm họa núi lửa
Chương Quyển 7 - 242: Chú Cảnh sát
Chương Quyển 7 - 243: Tín nhiệm
Chương Quyển 7 - 244: Năng lực 'Biến mất'
Chương Quyển 7 - 245: Nhóm người may mắn sống sót
Chương Quyển 7 - 246: Cướp bóc
Chương Quyển 7 - 247: Thí nghiệm đặc thù
Chương Quyển 7 - 248: Rình giết
Chương Quyển 7 - 249: Tổ chức Bàn Cổ
Chương Quyển 7 - 250: Tập kích
Chương Quyển 7 - 251: Khóa gen
Chương Quyển 7 - 252: Uy hiếp
Chương Quyển 7 - 253: Cửa hàng đồ lót
Chương Quyển 7 - 254: Trí thông minh nhân tạo
Chương Quyển 7 - 255: Tính kế
Chương Quyển 7 - 256: Bọ máy trinh sát
Chương Quyển 7 - 257: Siêu máy tính
Chương Quyển 7 - 258: Phóng thích
Chương Quyển 7 - 259: Đường về
Chương Quyển 7 - 260: Nhà
Chương Quyển 7 - 261: Nguy cơ hủy diệt
Chương Quyển 7 - 262: Vòng đào thải thứ nhất
Chương Quyển 7 - 263: Năng lực 'Cạm bẫy'
Chương Quyển 7 - 264: Tổ chức mạnh nhất Châu Á
Chương Quyển 7 - 265: Chim triều
Chương Quyển 7 - 266: Trốn
Chương Quyển 7 - 267: Quái vật sát thủ
Chương Quyển 7 - 268: Tuyệt cảnh
Chương Quyển 7 - 269: Đôi cánh hoàng kim
Chương Quyển 7 - 270: Gen tiền sử
Chương Quyển 7 - 271: Hoàng tộc
Chương Quyển 7 - 272: Đói bụng
Chương Quyển 7 - 273: Loại hung ác
Chương Quyển 7 - 274: Tay đầu bếp
Chương Quyển 7 - 275: Thành Pol
Chương Quyển 7 - 276: Mười người đầu tiên
Chương Quyển 7 - 277: Lồng phòng hộ ánh sáng
Chương Quyển 7 - 278: Mạng lưới chiến đấu xuất thế
Chương Quyển 7 - 279: Quật khởi
Chương Quyển 7 - 280: Tinh võng
Chương Quyển 7 - 281: Linh hồn Cổ thương
Chương Quyển 7 - 282: Ma Môn pháo hạm
Chương Quyển 7 - 283: Nhân tế bào lục giác
Chương Quyển 7 - 284: Nữ thần sắc đẹp
Chương Quyển 7 - 285: Tinh võng mở ra
Chương Quyển 7 - 286: Thời đại Tinh Võng
Chương Quyển 7 - 287: Bắt đầu
Chương Quyển 7 - 288: Người Tái sinh
Chương Quyển 7 - 289: Nữ Vương Tân Nguyệt
Chương Quyển 7 - 290: Toàn cầu gia tốc
Chương Quyển 7 - 291: Liên minh
Chương Quyển 7 - 292: Tập kích
Chương Quyển 7 - 293: Toàn diện xâm lấn
Chương Quyển 7 - 294: Chiêu mộ
Chương Quyển 7 - 295: Đồng minh Phương Đông
Chương Quyển 7 - 296: Tiến cử lãnh đạo
Chương Quyển 7 - 297: Bỏ quyền
Chương Quyển 7 - 298: Odin
Chương Quyển 7 - 299: Bảng chiến đấu cấp thế giới
Chương Quyển 7 - 300: Kỹ năng chiến đấu cấp A3
Chương Quyển 7 - 301: Võ quán
Chương Quyển 7 - 302: Hải hoàng Bohai
Chương Quyển 7 - 303: Giết chết Bát Tí Bích Thần
Chương Quyển 7 - 304: Tinh thể Krypton
Chương Quyển 7 - 305: Tia Hồ quang
Chương Quyển 7 - 306: Ném ra ngoài vũ trụ
Chương Quyển 7 - 307: Lộ tuyến phát triển
Chương Quyển 7 - 308: Phương pháp luyện khí
Chương Quyển 7 - 309: Bảng xếp loại chiến đấu
Chương Quyển 7 - 310: Khó khăn mới
Chương Quyển 7 - 311: Chọn người tiếp viện
Chương Quyển 7 - 312: Đi trước
Chương Quyển 7 - 313: Tám phương tiếp viện
Chương Quyển 7 - 314: Số 1
Chương Quyển 7 - 315: Loại hình S
Chương Quyển 7 - 316: Nhằm vào
Chương Quyển 7 - 317: Giao phong
Chương Quyển 7 - 318: Xâm lấn
Chương Quyển 7 - 319: Lạnh nhạt
Chương Quyển 7 - 320: Chiến trường phía Bắc
Chương Quyển 7 - 321: Bộ Phàm vs loại hình A
Chương Quyển 7 - 322: Mồi câu cá lớn
Chương Quyển 7 - 323: Năng lực của Bộ Phàm
Chương Quyển 7 - 324: Đột biến
Chương Quyển 7 - 325: Chấn động
Chương Quyển 7 - 326: Một người bằng 10 vạn người
Chương Quyển 7 - 327: Bốn người đi, kíp nổ chiến trường (1)
Chương Quyển 7 - 328: Bốn người đi, kíp nổ chiến trường (2)
Chương Quyển 7 - 329: Loại hình S
Chương Quyển 7 - 330: Tiểu Loly bạo lực
Chương Quyển 7 - 331: Chiến ý thiêu đốt
Chương Quyển 7 - 332: Lôi điện vô song!
Chương Quyển 7 - 333: Một đòn diệt sát!
Chương Quyển 7 - 334: Quái vật thứ hai
Chương Quyển 7 - 335: Cả đám là quái vật
Chương Quyển 7 - 336: Đại chiến kết thúc
Chương Quyển 7 - 337: Thắng lợi thảm liệt
Chương Quyển 7 - 338: Uy chấn liên minh
Chương Quyển 7 - 339: Siêu việt cấp S
Chương Quyển 7 - 340: 10 hiệp
Chương Quyển 7 - 341: Tìm được 2 người
Chương Quyển 7 - 342: Kẻ xâm nhập
Chương Quyển 7 - 343: Biến hóa thân thể
Chương Quyển 7 - 344: Ngóc đầu trở lại!
Chương Quyển 7 - 345: Tìm cách ứng phó
Chương Quyển 7 - 346: Báo thù chú ấn
Chương Quyển 7 - 347: Người thức tỉnh xuất hiện
Chương Quyển 7 - 348: Bí mật ẩn giấu
Chương Quyển 7 - 349: Mua bảo hiểm
Chương Quyển 7 - 350: Tam giác Béc-mu-đa
Chương Quyển 7 - 351: Á Châu đệ nhất thành
Chương Quyển 7 - 352: Chấn động các nơi
Chương Quyển 7 - 353: Hai người mạnh nhất
Chương Quyển 7 - 354: Thiết bị đo lường sức chiến đấu
Chương Quyển 7 - 355: Vô đề
Chương Quyển 7 - 356: Dạ yến trước bão táp
Chương Quyển 7 - 357: Chỉ số chiến đấu tăng mạnh
Chương Quyển 7 - 358: Bình minh cuôc chiến
Chương Quyển 7 - 359: Trực tiếp trên tinh võng
Chương Quyển 7 - 360: Pháo hạm đáng sợ
Chương Quyển 7 - 361: Thuần sát loại hình S
Chương Quyển 7 - 362: Máu đã thiêu đốt
Chương Quyển 7 - 363: Truyền kỳ
Chương Quyển 7 - 364: Sĩ Khí Như Cầu Vồng
Chương Quyển 7 - 365: Cự Nhân Lên Sàn
Chương Quyển 7 - 366: Mang Tính Áp Đảo
Chương Quyển 7 - 367: Vương Thú mạnh nhất lục địa!
Không tìm thấy chương nào phù hợp