Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Trước
Chương Sau
Chương Quyển 1 - 281: Sát cánh
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~11 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Bất kể là ai —— ở một thời gian một cái chớp mắt cũng không thể thấy rõ đối phương —— nhưng là nhân loại tiến vào Chu Viên đều là người tu hành. Lý do này như vậy là đủ rồi. Cũng đủ để Từ Hữu Dung trong bay ra khỏi Mộ Dục không tiếc hao tổn chân nguyên, điều chỉnh phương hướng túm lấy người đang hôn mê đang sắp rơi vào chỗ chết kia bay về phương xa.
Nàng không có kinh nghiệm bay lượn, nhưng có rất nhiều kinh nghiệm cưỡi bạch hạc du ngoạn, lúc bay không có bất an và sợ hãi, nhưng dù sao là người mới học nên khó tránh khỏi có chút trúc trắc, nhất là do đã trọng thương nên rất suy yếu, trong tay hiện tại còn xách thêm một người, khó tránh khỏi có chút lay động, nhìn tựa như đã uống say.
Không quá lâu, Nam Khách đã đuổi cách vài dặm, khoảng cách này nàng có thể cảm giác được sát ý của đối phương. Nàng không quay đầu lại, chuyên chú học cách bay như thế nào, tần suất hỏa dực đong đưa càng ngày càng chậm, thêm phần ổn định, tốc độ cũng càng lúc càng nhanh, để lại hoả tuyến trên bầu trời.
Phượng hoàng hồn thức tỉnh làm cho nàng hiểu rõ được rất nhiều đạo lý, cũng lấy được rất nhiều năng lực thiên phú, riêng lấy tốc độ mà nói, nàng bây giờ là đệ nhất đại lục, bất kể là Hồng Ưng của quân đội Đại Chu hay thiên điểu đại tây châu, thậm chí Nam Khách và ngân long đều khó mà nhanh hơn nàng.
Vấn đề là nàng đang bị thương, hơn nữa còn mang theo một người. Người kia hôn mê bất tỉnh nặng như túi bột mì nhúng nước. Nếu nàng bỏ lại người này, Nam Khách cũng rất khó đuổi theo nàng, nàng có thể trở lại chỗ nhân loại tập trung, nói ra âm mưu của Ma tộc khởi xướng phản kích, cũng có thể tìm kiếm chỗ tạm lánh, đợi dưỡng thương xong sẽ tìm Nam Khách chiến lại, tin tưởng nhất định có thể chiến thắng.
Nhưng nàng không thể, cho nên không có nếu như.
Ở toàn bộ quá trình, nàng đều không nhìn người trong tay một lần —— bất kể là ai thì đều không có gì khác nhau, cho dù là lần nữa nàng cũng không bỏ lại, tựa như ở đỉnh Mộ Dục, Nam Khách đã nói trên lưng nàng đeo hai chữ trách nhiệm mà sống, có rất nhiều lựa chọn đã biến thành bản năng của nàng, không cần tự hỏi đúng sai, lợi và hại, chỉ biết phải làm như vậy.
Hai đạo lưu quang lướt trong rừng cây thảo nguyên cực nhanh, chỉ là nhan sắc có chút sai biệt, chỗ lướt qua cây cỏ bay loạn, lá cây bị chấn động thành tơ.
Nàng thủy chung không có cách nào thoát khỏi Nam Khách, tầm mắt của nàng ngày càng mơ hồ, đó là độc khổng tước dần dần đang ăn mòn thức hải, nàng vẫn dùng Thiên Phượng chân huyết áp chế, nhưng trải qua quá trình truy đuổi, máu loãng có phần không áp chế được nữa. Hoặc là nàng có thể thiêu đốt Thiên Phượng chân huyết đạt lấy tốc độ nhanh hơn, nhưng nếu trúng độc làm sao bây giờ?
Thân ảnh của Nam Khách càng ngày càng gần, trong bóng đêm, thảo nguyên một lần nữa nhuộm thành màu lục. Không còn kịp suy tư nữa, trên thực tế, nàng cũng không hề tự hỏi mình, vào thời khắc này, nàng rốt cục cúi đầu nhìn người trong tay, có chút bất đắc dĩ nghĩ, hàng ngày ngươi ăn gì mà nặng tới như vậy?
Sau đó nàng đốt lên Thiên Phượng chân huyết không còn nhiều lắm.
Ầm một tiếng trầm đục, ngoài thảo nguyên bắt đầu bốc cháy, mơ hồ có thể nhìn thấy thủy quang dưới gốc cây cỏ.
Từ Hữu Dung hóa thành một đạo hoả tuyến, tan biến trong thiên lăng.
Một lát sau, Nam Khách bay tới, ngừng lại, nhìn hoả tuyến phía xa, vẻ mặt hờ hững, không biết suy nghĩ gì.
Cánh khổng tước màu lục lắc lư, hàn ý lan tràn, cỏ dại và cỏ lau đang bị thiêu đốt dần dần tắt rụi, đất đai khô cằn một mảnh.
Thiên phượng chân huyết thiêu đốt đạt tốc độ cực nhanh, nhanh đến nàng cũng không có cách nào đuổi theo.
- Lòng dạ đàn bà, không rộng mở, không phóng khoáng...
Nam Khách nhìn về hướng Từ Hữu Dung lãnh đạm khinh thường:
- Mặc dù ngươi có thể sống sót thì sao có thể trở thành đối thủ của ta?
Nàng rất rõ ràng, dưới tình huống như thế, cho dù thiên phượng chi hồn đã thức tỉnh thì Từ Hữu Dung cũng rất khó sống sót.
Đôi cánh màu lục thu lại, ánh sáng khẽ biến, hai thị nữ hiện ra hai bên, ngã quỵ xuống đất, run giọng nói:
- Nô tì tham kiến chủ nhân, nô tì vô năng.
Nam Khách không để ý đến thị nữ của mình, nhìn gương mặt trắng bệch vì sợ hãi mà thoáng chút suy nghĩ hỏi:
- Người nọ... Chính là Trần Trường Sinh sao?
Hai thị nữ vội vàng kể lại mọi chuyện. Trên mặt Nam Khách lần đầu tiên xuất hiện ý cười, nhưng nụ cười vẫn rất lạnh lùng:
- Hoá ra không phải lòng dạ đàn bà, cũng không phải không biết đại thế, mà là quan tâm tất loạn... Hai người các ngươi chết cùng một chỗ, quả có phần thú vị.
Gió đêm lướt qua mặt vốn phải rét lạnh, nhưng bởi vì máu đang sôi trào thiêu đốt nên gió kia cũng thành gió âm. Từ Hữu Dung đi tới bên rừng thì Thiên Phượng chân huyết cũng đã thiêu đốt hầu như không còn, cũng không thể tiếp tục chống đỡ, nàng nhìn ra sau, xác nhận Nam Khách không đuổi theo, sau khi theo hướng tây bắc bay thêm vài dặm nàng liền ngã xuống đất.
Cỏ lau như hòn đảo nhỏ, bốn phía là cành cây cao, vừa dễ dàng che khuất tầm mắt bên ngoài, vừa ngăn cách với nhân thế như một vùng thiên địa.
Chu Viên không có sao, chỉ có mặt nước phản ánh ánh sáng đến từ hỏa dực, nhìn rất xinh đẹp.
Từ Hữu Dung động thần niệm, ngọn lửa kim sắc chậm rãi tắt, bản thể hai cánh trắng nõn như tuyết.
Chân mày nàng hơi nhíu lại, có vẻ có chút khó chịu, đôi mắt như thu thủy có màu xanh lục làm người ta bất an, màu xanh lục pha đốm vàng đang không ngừng cháy, vô cùng ảm đạm, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể tắt đi, sau đó nàng nhìn nhân loại mình đã cứu về.
Chẳng biết tại sao, nàng cảm thấy người này có chút quen mắt, tuy rằng tầm mắt do độc tố mà mơ hồ, cả ngũ quan đều cũng không thể thấy rõ ràng, chỉ mơ hồ nhìn thấy sắc mặt của hắn rất yếu ớt, nhưng không biết vì sao, người nọ tuy đang hôn mê nhưng vẫn mang tới cảm giác trầm ổn, thân thiện.
Bởi vì cảm giác này, nàng giật mình.
Sau đó mệt mỏi ùa tới.
Nàng khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu nhắm mắt điều tức, cánh chim màu trắng chậm rãi kiềm chế, giống như chăn bông ấm áp trong phủ thần tướng trùm lên cơ thể.
Cánh chim thành đôi.
Một cánh chim khác chậm rãi hạ xuống, mềm mại trùm lên người Trần Trường Sinh.
Nàng không có kinh nghiệm bay lượn, nhưng có rất nhiều kinh nghiệm cưỡi bạch hạc du ngoạn, lúc bay không có bất an và sợ hãi, nhưng dù sao là người mới học nên khó tránh khỏi có chút trúc trắc, nhất là do đã trọng thương nên rất suy yếu, trong tay hiện tại còn xách thêm một người, khó tránh khỏi có chút lay động, nhìn tựa như đã uống say.
Không quá lâu, Nam Khách đã đuổi cách vài dặm, khoảng cách này nàng có thể cảm giác được sát ý của đối phương. Nàng không quay đầu lại, chuyên chú học cách bay như thế nào, tần suất hỏa dực đong đưa càng ngày càng chậm, thêm phần ổn định, tốc độ cũng càng lúc càng nhanh, để lại hoả tuyến trên bầu trời.
Phượng hoàng hồn thức tỉnh làm cho nàng hiểu rõ được rất nhiều đạo lý, cũng lấy được rất nhiều năng lực thiên phú, riêng lấy tốc độ mà nói, nàng bây giờ là đệ nhất đại lục, bất kể là Hồng Ưng của quân đội Đại Chu hay thiên điểu đại tây châu, thậm chí Nam Khách và ngân long đều khó mà nhanh hơn nàng.
Vấn đề là nàng đang bị thương, hơn nữa còn mang theo một người. Người kia hôn mê bất tỉnh nặng như túi bột mì nhúng nước. Nếu nàng bỏ lại người này, Nam Khách cũng rất khó đuổi theo nàng, nàng có thể trở lại chỗ nhân loại tập trung, nói ra âm mưu của Ma tộc khởi xướng phản kích, cũng có thể tìm kiếm chỗ tạm lánh, đợi dưỡng thương xong sẽ tìm Nam Khách chiến lại, tin tưởng nhất định có thể chiến thắng.
Nhưng nàng không thể, cho nên không có nếu như.
Ở toàn bộ quá trình, nàng đều không nhìn người trong tay một lần —— bất kể là ai thì đều không có gì khác nhau, cho dù là lần nữa nàng cũng không bỏ lại, tựa như ở đỉnh Mộ Dục, Nam Khách đã nói trên lưng nàng đeo hai chữ trách nhiệm mà sống, có rất nhiều lựa chọn đã biến thành bản năng của nàng, không cần tự hỏi đúng sai, lợi và hại, chỉ biết phải làm như vậy.
Hai đạo lưu quang lướt trong rừng cây thảo nguyên cực nhanh, chỉ là nhan sắc có chút sai biệt, chỗ lướt qua cây cỏ bay loạn, lá cây bị chấn động thành tơ.
Nàng thủy chung không có cách nào thoát khỏi Nam Khách, tầm mắt của nàng ngày càng mơ hồ, đó là độc khổng tước dần dần đang ăn mòn thức hải, nàng vẫn dùng Thiên Phượng chân huyết áp chế, nhưng trải qua quá trình truy đuổi, máu loãng có phần không áp chế được nữa. Hoặc là nàng có thể thiêu đốt Thiên Phượng chân huyết đạt lấy tốc độ nhanh hơn, nhưng nếu trúng độc làm sao bây giờ?
Thân ảnh của Nam Khách càng ngày càng gần, trong bóng đêm, thảo nguyên một lần nữa nhuộm thành màu lục. Không còn kịp suy tư nữa, trên thực tế, nàng cũng không hề tự hỏi mình, vào thời khắc này, nàng rốt cục cúi đầu nhìn người trong tay, có chút bất đắc dĩ nghĩ, hàng ngày ngươi ăn gì mà nặng tới như vậy?
Sau đó nàng đốt lên Thiên Phượng chân huyết không còn nhiều lắm.
Ầm một tiếng trầm đục, ngoài thảo nguyên bắt đầu bốc cháy, mơ hồ có thể nhìn thấy thủy quang dưới gốc cây cỏ.
Từ Hữu Dung hóa thành một đạo hoả tuyến, tan biến trong thiên lăng.
Một lát sau, Nam Khách bay tới, ngừng lại, nhìn hoả tuyến phía xa, vẻ mặt hờ hững, không biết suy nghĩ gì.
Cánh khổng tước màu lục lắc lư, hàn ý lan tràn, cỏ dại và cỏ lau đang bị thiêu đốt dần dần tắt rụi, đất đai khô cằn một mảnh.
Thiên phượng chân huyết thiêu đốt đạt tốc độ cực nhanh, nhanh đến nàng cũng không có cách nào đuổi theo.
- Lòng dạ đàn bà, không rộng mở, không phóng khoáng...
Nam Khách nhìn về hướng Từ Hữu Dung lãnh đạm khinh thường:
- Mặc dù ngươi có thể sống sót thì sao có thể trở thành đối thủ của ta?
Nàng rất rõ ràng, dưới tình huống như thế, cho dù thiên phượng chi hồn đã thức tỉnh thì Từ Hữu Dung cũng rất khó sống sót.
Đôi cánh màu lục thu lại, ánh sáng khẽ biến, hai thị nữ hiện ra hai bên, ngã quỵ xuống đất, run giọng nói:
- Nô tì tham kiến chủ nhân, nô tì vô năng.
Nam Khách không để ý đến thị nữ của mình, nhìn gương mặt trắng bệch vì sợ hãi mà thoáng chút suy nghĩ hỏi:
- Người nọ... Chính là Trần Trường Sinh sao?
Hai thị nữ vội vàng kể lại mọi chuyện. Trên mặt Nam Khách lần đầu tiên xuất hiện ý cười, nhưng nụ cười vẫn rất lạnh lùng:
- Hoá ra không phải lòng dạ đàn bà, cũng không phải không biết đại thế, mà là quan tâm tất loạn... Hai người các ngươi chết cùng một chỗ, quả có phần thú vị.
Gió đêm lướt qua mặt vốn phải rét lạnh, nhưng bởi vì máu đang sôi trào thiêu đốt nên gió kia cũng thành gió âm. Từ Hữu Dung đi tới bên rừng thì Thiên Phượng chân huyết cũng đã thiêu đốt hầu như không còn, cũng không thể tiếp tục chống đỡ, nàng nhìn ra sau, xác nhận Nam Khách không đuổi theo, sau khi theo hướng tây bắc bay thêm vài dặm nàng liền ngã xuống đất.
Cỏ lau như hòn đảo nhỏ, bốn phía là cành cây cao, vừa dễ dàng che khuất tầm mắt bên ngoài, vừa ngăn cách với nhân thế như một vùng thiên địa.
Chu Viên không có sao, chỉ có mặt nước phản ánh ánh sáng đến từ hỏa dực, nhìn rất xinh đẹp.
Từ Hữu Dung động thần niệm, ngọn lửa kim sắc chậm rãi tắt, bản thể hai cánh trắng nõn như tuyết.
Chân mày nàng hơi nhíu lại, có vẻ có chút khó chịu, đôi mắt như thu thủy có màu xanh lục làm người ta bất an, màu xanh lục pha đốm vàng đang không ngừng cháy, vô cùng ảm đạm, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể tắt đi, sau đó nàng nhìn nhân loại mình đã cứu về.
Chẳng biết tại sao, nàng cảm thấy người này có chút quen mắt, tuy rằng tầm mắt do độc tố mà mơ hồ, cả ngũ quan đều cũng không thể thấy rõ ràng, chỉ mơ hồ nhìn thấy sắc mặt của hắn rất yếu ớt, nhưng không biết vì sao, người nọ tuy đang hôn mê nhưng vẫn mang tới cảm giác trầm ổn, thân thiện.
Bởi vì cảm giác này, nàng giật mình.
Sau đó mệt mỏi ùa tới.
Nàng khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu nhắm mắt điều tức, cánh chim màu trắng chậm rãi kiềm chế, giống như chăn bông ấm áp trong phủ thần tướng trùm lên cơ thể.
Cánh chim thành đôi.
Một cánh chim khác chậm rãi hạ xuống, mềm mại trùm lên người Trần Trường Sinh.
Chương Trước
Chương Sau
Tiếp
Trạch Thiên Ký
Tác giả: Miêu Nị
281 chương | 827 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1-1: Tự : Xuống núi
Chương Quyển 1 - 2: Tại sao
Chương Quyển 1 - 3: Đó là một cái tên tầm thường, nhưng, là tên của ta
Chương Quyển 1 - 4: Thiên Đạo viện
Chương Quyển 1 - 5: Thanh y thiếu niên Tam Thập Lục
Chương Quyển 1 - 6: Mở đề vui mừng
Chương Quyển 1 - 7: Trần Đường gặp gỡ
Chương Quyển 1 - 8: Trích tinh
Chương Quyển 1 - 9: Ta đã làm sai chuyện gì sao?
Chương Quyển 1 - 10: Ngày nào lên Thanh Vân
Chương Quyển 1 - 11: Hai người này
Chương Quyển 1 - 12: Bằng hữu làm cho người ta không còn lời nào để nói (Thượng)
Chương Quyển 1 - 13: Bằng hữu làm cho người ta không còn lời nào để nói
Chương Quyển 1 - 14: Từ hữu dung
Chương Quyển 1 - 15: Một con dê đen
Chương Quyển 1 - 16: Một gian học viện
Chương Quyển 1 - 17: Tân sinh của Quốc Giáo học viện (Thượng)
Chương Quyển 1 - 18: Tân sinh của Quốc Giáo học viện (Trung)
Chương Quyển 1 - 19: Tân sinh của Quốc Giáo học viện (Hạ)
Chương Quyển 1 - 20: Trang thứ nhất
Chương Quyển 1 - 21: Phương pháp đọc sách
Chương Quyển 1 - 22: Đơn giản như vậy
Chương Quyển 1 - 23: Đại dương tinh thần
Chương Quyển 1 - 24: Ngàn vạn tinh thần, chỉ lấy một viên
Chương Quyển 1 - 25: Cam Lộ Đài và Bách Thảo Viên
Chương Quyển 1 - 26: Hậu tích
Chương Quyển 1 - 27: Đã nhiều năm
Chương Quyển 1 - 28: Vượt tường gặp hắc bào
Chương Quyển 1 - 29: Một lời kinh phong vũ
Chương Quyển 1 - 30: Sách cũ thay trang mới
Chương Quyển 1 - 31: Khi trời sập xuống, có hắn phía trước
Chương Quyển 1 - 32: Tiên sinh, ngươi hãy thu ta đi
Chương Quyển 1 - 33: Bái sư
Chương Quyển 1 - 34: Bái sư (Hạ)
Chương Quyển 1 - 35: Dâm tặc? Phế vật?
Chương Quyển 1 - 36: Cảm ơn
Chương Quyển 1 - 37: Bài học đầu tiên
Chương Quyển 1 - 38: Chỉ điểm
Chương Quyển 1 - 39: Từ Bách Thảo viên tới Quốc Giáo học viện
Chương Quyển 1 - 40: Đêm đầu tiên
Chương Quyển 1 - 41: Trang hoán vũ
Chương Quyển 1 - 42: Tiếng cười
Chương Quyển 1 - 43: Tiểu quái vật của Tông Tự sở
Chương Quyển 1 - 44: Ta tên là Lạc Lạc
Chương Quyển 1 - 45: Uy vũ sinh phong
Chương Quyển 1 - 46: Mao thu vũ
Chương Quyển 1 - 47: Bóng dáng cùng quýt xanh
Chương Quyển 1 - 48: Bên trên dong thụ
Chương Quyển 1 - 49: Giáo côn
Chương Quyển 1 - 50: Đồng châm
Chương Quyển 1 - 51: Có chút loạn
Chương Quyển 1 - 52: Dự tiệc
Chương Quyển 1 - 53: Trong Vị Ương cung
Chương Quyển 1 - 54: Một đạo xuân phong trong đêm
Chương Quyển 1 - 55: Vấn đề nhân phẩm
Chương Quyển 1 - 56: Vấn đề công bình
Chương Quyển 1 - 57: Đồng Cung chi tù
Chương Quyển 1 - 58: Một mình xông long đàm
Chương Quyển 1 - 59: Một tên thiếu niên độc thoại trước hắc sắc cự long
Chương Quyển 1 - 60: Đẩy điện mà vào
Chương Quyển 1 - 61: Xin cho ta nói với ngươi một chữ
Chương Quyển 1 - 62: Chi chi
Chương Quyển 1 - 63: Đúng lúc
Chương Quyển 1 - 64: Hỏi thế gian
Chương Quyển 1 - 65: Nàng là vị hôn thê của ta
Chương Quyển 1 - 66: Bạch hạc làm bằng (Thượng)
Chương Quyển 1 - 67: Bạch hạc làm bằng (Hạ)
Chương Quyển 1 - 68: Bạch Đế làm họ (Thượng)
Chương Quyển 1 - 69: Bạch Đế làm họ (Hạ)
Chương Quyển 1 - 70: Có một thiếu niên
Chương Quyển 1 - 71: Người thứ tư
Chương Quyển 1 - 72: Xin chỉ giáo
Chương Quyển 1 - 73: Ý nan bình
Chương Quyển 1 - 74: Kiếm của thiếu niên
Chương Quyển 1 - 75: Băng vân loạn
Chương Quyển 1 - 76: Các thiếu niên không tệ
Chương Quyển 1 - 77: Tứ cửu thành nói chuyện xưa
Chương Quyển 1 - 78: Đông Lâm dã quận diệu thất tinh
Chương Quyển 1 - 79: Từ sơn dã tới triều đình
Chương Quyển 1 - 80: Cuộc chiến truyền lại đời sau?
Chương Quyển 1 - 81: Kiếm của Lạc Lạc
Chương Quyển 1 - 82: Tiên thanh vang vọng
Chương Quyển 1 - 83: Chuyến xe đêm
Chương Quyển 1 - 84: Nói chuyện trong đêm
Chương Quyển 1 - 85: Phá viện (Thượng)
Chương Quyển 1 - 86: Phá viện (Trung)
Chương Quyển 1 - 87: Phá viện (Hạ)
Chương Quyển 1 - 88: Các thiếu niên Quốc Giáo học viện phản kích
Chương Quyển 1 - 89: Phá màn mưa
Chương Quyển 1 - 90: Nhanh hơn, cứng hơn, mạnh hơn
Chương Quyển 1 - 91: Viện môn và nhân tâm
Chương Quyển 1 - 92: Người gác cổng, nói chuyện, người trên giường
Chương Quyển 1 - 93: Một trận mưa thu kỳ lạ
Chương Quyển 1 - 94: Chiến một tòa kinh đô (Thượng)
Chương Quyển 1 - 95: Chiến một tòa kinh đô (Trung)
Chương Quyển 1 - 96: Chiến một tòa kinh đô (Hạ)
Chương Quyển 1 - 97: Thu vũ giáo viện huyết án
Chương Quyển 1 - 98: Nghe một vị nương nương
Chương Quyển 1 - 99: Tu hành, cao hơn sinh tử
Chương Quyển 1 - 100: Niên đại dã hoa đua nở khắp núi
Chương Quyển 1 - 101: Nhớ chuyện cũ ở Bách Thảo Viên
Chương Quyển 1 - 102: Cam Lộ Đài phủ kim
Chương Quyển 1 - 103: Thích trên giường của ngươi
Chương Quyển 1 - 104: Nhớ một người
Chương Quyển 1 - 105: Tới Ly cung
Chương Quyển 1 - 106: Qua thần đạo
Chương Quyển 1 - 107: Khẩu chiến
Chương Quyển 1 - 108: Nhất hoa nhất thế giới
Chương Quyển 1 - 109: Gặp lại
Chương Quyển 1 - 110: Dạy bảo
Chương Quyển 1 - 111: Giáo hoàng
Chương Quyển 1 - 112: Có người mới trên Thanh Vân bảng (Thượng)
Chương Quyển 1 - 113: Có người mới trên Thanh Vân bảng (Trung)
Chương Quyển 1 - 114: Có người mới trên Thanh Vân bảng (Hạ)
Chương Quyển 1 - 115: Mười thứ hạng đầu
Chương Quyển 1 - 116: Tuyên cáo
Chương Quyển 1 - 117: Tinh quang qua ngón tay (Thượng)
Chương Quyển 1 - 118: Tinh quang qua ngón tay (Hạ)
Chương Quyển 1 - 119: Bí hiểm
Chương Quyển 1 - 120: Bắc Tân kiều
Chương Quyển 1 - 121: Long chi hoạn
Chương Quyển 1 - 122: Ta thật sự muốn sống thêm năm trăm năm
Chương Quyển 1 - 123: Liệu nguyên
Chương Quyển 1 - 124: Vô cấu
Chương Quyển 1 - 125: Hồng trang
Chương Quyển 1 - 126: Dị biến
Chương Quyển 1 - 127: Thắt lưng mang mười vạn quan tiền (Thượng)
Chương Quyển 1 - 128: Thắt lưng mang mười vạn quan tiền (Hạ)
Chương Quyển 1 - 129: Các thiếu niên trước ánh mặt trời
Chương Quyển 1 - 130: Văn thí bắt đầu
Chương Quyển 1 - 131: Hai người nộp bài thi cuối cùng
Chương Quyển 1 - 132: Chử Thì lâm
Chương Quyển 1 - 133: Lâm hải thính đào (Thượng)
Chương Quyển 1 - 134: Lâm hải thính đào (Hạ)
Chương Quyển 1 - 135: Cẩn thận
Chương Quyển 1 - 136: Nắm tay
Chương Quyển 1 - 137: Sông cạn
Chương Quyển 1 - 138: Cưỡi hạc xuống giang nam
Chương Quyển 1 - 139: Thiếu niên Lang tộc
Chương Quyển 1 - 140: Đối chiến không nhìn thấy
Chương Quyển 1 - 141: Mấy người bên rừng không ai hỏi
Chương Quyển 1 - 142: Quả đấm trực diện
Chương Quyển 1 - 143: Trận chiến đầu tiên
Chương Quyển 1 - 144: Kiếp trước ngươi đã làm những chuyện gì?
Chương Quyển 1 - 145: Rút thăm
Chương Quyển 1 - 146: Luận kiếm
Chương Quyển 1 - 147: Tuyệt đối không nghĩ tới
Chương Quyển 1 - 148: Bờ vực
Chương Quyển 1 - 149: Ngốc nghếch tiến lên
Chương Quyển 1 - 150: Đẫm máu, rút kiếm, đạp mây, rụng râu
Chương Quyển 1 - 151: Thiên không
Chương Quyển 1 - 152: Thiếu niên chân không, thiếu nữ kiên quyết
Chương Quyển 1 - 153: Không chiến
Chương Quyển 1 - 154: Mà thắng
Chương Quyển 1 - 155: Hằng ngày
Chương Quyển 1 - 156: Hai thiếu niên thắng liên tiếp
Chương Quyển 1 - 157: Chỉ tới đây sao
Chương Quyển 1 - 158: Thiên sát cô tinh
Chương Quyển 1 - 159: Vậy cứ như thế đi
Chương Quyển 1 - 160: Một kiếm đơn giản
Chương Quyển 1 - 161: Nhắm mắt lại, trăm kiếm sinh
Chương Quyển 1 - 162: Thiêu đốt
Chương Quyển 1 - 163: Một cơn mưa mới xóa đi bụi cũ
Chương Quyển 1 - 164: Đảo sơn
Chương Quyển 1 - 165: Xách giày
Chương Quyển 1 - 166: Như vậy cũng đúng
Chương Quyển 1 - 167: Hai trận chiến kéo dài
Chương Quyển 1 - 168: Ra giá cho bản thân
Chương Quyển 1 - 169: Vượt lên danh sách thi văn
Chương Quyển 1 - 170: Tám phương đợi trận chiến này
Chương Quyển 1 - 171: Ngư ca tam kiếm
Chương Quyển 1 - 172: Cánh đồng tuyết lại cháy
Chương Quyển 1 - 173: Yên lặng trước giống bão
Chương Quyển 1 - 174: Nhắm mắt vào bắt gặp hồ núi
Chương Quyển 1 - 175: Nhìn Thông U một chút
Chương Quyển 1 - 176-1: Hắn luôn ở tại Thông U (p1)
Chương Quyển 1 - 177: Bí mật trong kiếm
Chương Quyển 1 - 178-1: Dựa vào tường lâu, chặt đứt qua lại (p1)
Chương Quyển 1 - 179-1: Ánh nắng chiều
Chương Quyển 1 - 180: Đứng đầu bảng
Chương Quyển 1 - 181-1: Trùng tu cửa sân (p1)
Chương Quyển 1 - 182-1: Trong vòng một đêm, phía trước vạn người (p1)
Chương Quyển 1 - 183: Cúi đầu, mới có thể nhận được quán quân đó
Chương Quyển 1 - 184-1: Chuyện đã từng (p1)
Chương Quyển 1 - 185: Tiệc rượu tại nhà
Chương Quyển 1 - 186: Người bắt đầu thu hoạch
Chương Quyển 1 - 187: Giai nhân Từ thị, cố hương Chu lang
Chương Quyển 1 - 188: Thập giai nhi thượng
Chương Quyển 1 - 189: Bức họa thứ tám trong Lăng Yên các
Chương Quyển 1 - 190: Ánh sáng trong lịch sử
Chương Quyển 1 - 191: Hộp vận mệnh
Chương Quyển 1 - 192: Ba người đã từng (p1)
Chương Quyển 1 - 193: Ba người đã từng (p2)
Chương Quyển 1 - 194-1: Thí sinh vào kinh đi thi (p1)
Chương Quyển 1 - 195: Không có vận mệnh
Chương Quyển 1 - 196: Mưa gió tám phương, sinh ra từ Hắc Thạch
Chương Quyển 1 - 197-1: Mất đi cảm hứng (1)
Chương Quyển 1 - 198-1: Thiên Thư Lăng (p1)
Chương Quyển 1 - 199-1: Người trông lăng (p1)
Chương Quyển 1 - 200-1: Du Khách (p1)
Chương Quyển 1 - 201: Hai đứa bé bên tường rào
Chương Quyển 1 - 202: Huyết mạch dâng trào
Chương Quyển 1 - 203-1: Đạp tuyết Tuân Mai (p1)
Chương Quyển 1 - 204: Thiên lương vương phá
Chương Quyển 1 - 205-1: Đi Lăng Nam (p1)
Chương Quyển 1 - 206: Xông thần đạo
Chương Quyển 1 - 207-1: Trận chiến trong tuyết (p1)
Chương Quyển 1 - 208: Cảm ơn ngươi, đừng khách khí
Chương Quyển 1 - 209-1: Tới bình minh đi xem bia (p1)
Chương Quyển 1 - 210: Chiếu tình bia
Chương Quyển 1 - 211-1: Vạn chủng giải bia pháp (p1)
Chương Quyển 1 - 212: Vạn chủng giải bia pháp (p3)
Chương Quyển 1 - 213: Vạn chủng giải bia pháp (p4)
Chương Quyển 1 - 214-1: Sách mỏng động nhân tâm (p1)
Chương Quyển 1 - 215: Ban đêm thắp đèn xem bia (p1)
Chương Quyển 1 - 216: Ban đêm thắp đèn xem bia (p2)
Chương Quyển 1 - 217: Ban đêm thắp đèn xem bia (p3)
Chương Quyển 1 - 218-1: Chuyện cũ biết bao nhiêu (p1)
Chương Quyển 1 - 219: Chuyện cũ biết bao nhiêu (p3)
Chương Quyển 1 - 220-1: Người giải bia đầu tiên (p1)
Chương Quyển 1 - 221-1: Chúng diệu chi môn (p1)
Chương Quyển 1 - 222: Các thiếu niên ôm bia
Chương Quyển 1 - 223-1: Nhạn kêu (p1)
Chương Quyển 1 - 224: Nhạn kêu (p3)
Chương Quyển 1 - 225-1: Một ngày xem hết lăng bia (p1)
Chương Quyển 1 - 226: Bia gãy
Chương Quyển 1 - 227: Nên xem như thế (1)
Chương Quyển 1 - 228: Nên xem như thế (2)
Chương Quyển 1 - 229: Vừa thấy sự thật
Chương Quyển 1 - 230: Tối nay tinh quang rực rỡ
Chương Quyển 1 - 231: Hắc Thạch thần bí, sao trời hoàn mỹ
Chương Quyển 1 - 232-1: Pháo hoa thịnh cảnh không còn đêm (p1)
Chương Quyển 1 - 233: Rời lăng
Chương Quyển 1 - 234: Giấc mộng xuân chưa phát hiện ra
Chương Quyển 1 - 235: Bái kiến Giáo Hoàng đại nhân
Chương Quyển 1 - 236-1: Người thừa kế (p1)
Chương Quyển 1 - 237-1: Viện trưởng trẻ tuổi (p1)
Chương Quyển 1 - 238-1: Một nốt ruồi đỏ trên mi tâm (p1)
Chương Quyển 1 - 239: Một nốt ruồi đỏ trên mi tâm (p3)
Chương Quyển 1 - 240: Linh hồn khác biệt
Chương Quyển 1 - 241-1: Chuột bự trong đống vật lẫn lộn (p1)
Chương Quyển 1 - 242: Đồng hành
Chương Quyển 1 - 243-1: Hoàng Chỉ Tán (p1)
Chương Quyển 1 - 244-1: Ngoài Chu Viên có mưa gió đến (p1)
Chương Quyển 1 - 245: Ngoài Chu Viên có mưa gió đến (p3)
Chương Quyển 1 - 246-1: Ngoài Chu Viên có mưa gió đến (p4)
Chương Quyển 1 - 247-1: Mưa tới, nên mở dù (p1)
Chương Quyển 1 - 248-1: Tiểu Tiểu Tô (p1)
Chương Quyển 1 - 249: Nghịch lưu mà... lên hay không lên (p1)
Chương Quyển 1 - 250: Nghịch lưu mà... lên hay không lên (p2)
Chương Quyển 1 - 251-1: Khói nhẹ truyền báo động (p1)
Chương Quyển 1 - 252-1: Hai địa phương y (Thượng) (p1)
Chương Quyển 1 - 253-1: Hai địa phương y (trung + hạ) (p1)
Chương Quyển 1 - 254: Hai địa phương y (trung + hạ) (p3)
Chương Quyển 1 - 255-1: Tiếng đàn nức nở, một người chết (p1)
Chương Quyển 1 - 256-1: Kiếm ý trong đầm (p1)
Chương Quyển 1 - 257: Bên kia là hồ
Chương Quyển 1 - 258: Xanh biếc hơn cả hồ nước
Chương Quyển 1 - 259-1: Vợ chồng chàng gánh đòn gánh, thiếp xách nồi đất (p1)
Chương Quyển 1 - 260-1: Thiên lý ma ăn người, người ăn rồng (1)
Chương Quyển 1 - 261-1: Đôi cánh ẩn hình (p1)
Chương Quyển 1 - 262: Một kiếm thương tâm
Chương Quyển 1 - 263-1: Người biết chuyện (p1)
Chương Quyển 1 - 264: Một con đường tên là dũng khí
Chương Quyển 1 - 265-1: Lang đột (p1)
Chương Quyển 1 - 266: Những người không muốn đi trong đêm đen
Chương Quyển 1 - 267-1: Quang chi dực (đôi cánh ánh sáng) (p1)
Chương Quyển 1 - 268: Rơi vào bóng mặt trời lặn
Chương Quyển 1 - 269-1: Quá khứ cùng hiện tại của vận mệnh (p1)
Chương Quyển 1 - 270-1: Quá khứ cùng hiện tại của vận mệnh (p3)
Chương Quyển 1 - 271: Quá khứ cùng hiện tại của vận mệnh (p5)
Chương Quyển 1 - 272: Vụn cây cỏ
Chương Quyển 1 - 273-1: Sao băng (1)
Chương Quyển 1 - 274: Ngô đồng
Chương Quyển 1 - 275-1: Huyết chiến cuối cùng (p1)
Chương Quyển 1 - 276-1: Phượng vẫn (1)
Chương Quyển 1 - 277: Phượng hót
Chương Quyển 1 - 278: Sói gào
Chương Quyển 1 - 279: Kiếm gọi
Chương Quyển 1 - 280: Gặp nhau dưới trời đêm
Chương Quyển 1 - 281: Sát cánh
Không tìm thấy chương nào phù hợp