Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 1 - 280: Gặp nhau dưới trời đêm
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~11 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Mặt hồ lạnh như băng, giống như là vô số dao găm sắc bén.
Không biết qua bao lâu Trần Trường Sinh mới tỉnh lại, muốn mở mắt nhưng lại bị nước hồ đánh tới đau nhức đành phải nhắm lại, hắn không biết tình huống bây giờ như thế nào, chỉ biết mình đang lướt trong hồ nước với tốc độ khó tưởng tượng, thông qua cảm giác từ tay truyền đến, xác nhận Hoàng Chỉ Tán cứu mình một mạng.
Hoàng Chỉ Tán là vật chết, vì sao có thể tự hành động? Với hắn mà nói, đây không phải là chuyện khó lý giải. Ở trước mơ hồ có kiếm ý truyền đến khiến hắn mơ hồ đoán được ra, nhưng vẫn không thể liên hệ giữa đạo kiếm ý kia với Hoàng Chỉ Tán —— đạo kiếm ý kia hẳn thuộc về kiếm trì trong truyền thuyết, biến mất ở Chu Viên mấy trăm năm, mà Hoàng Chỉ Tán là vật năm đó Ly Sơn tiểu sư thúc Tô Ly xin Vấn Thủy Đường Gia chế tạo, thời gian chênh lệch, theo đạo lý không thể có liên hệ gì mới đúng.
Lại trôi qua thêm một lúc, hắn dần tỉnh táo hơn, khó khăn điều chỉnh tư thế để mắt hé mở một đường nhỏ, nhìn quang dực cách đó không xa mới biết vẫn còn nguy hiểm, đồng thời thương thế bắt đầu rõ ràng, sự đau đớn truyền vào thức hải khiến hắn khó chịu tới cực điểm.
Hoàng Chỉ Tán không ngừng xoay tròn với tốc độ cao, tựa cánh quạt thuyền tây kéo hắn với tốc độ cao chạy lướt đi, hồ nước tối đen lạnh giá không ngừng đánh thẳng vào thân thể hắn, mang đến thêm nhiều thống khổ, đến tột cùng phải chạy tới bao giờ? Hoàng Chỉ Tán muốn dẫn mình đi đâu?
Đột nhiên, hắn phát hiện hồ nước biến mất, đồng thời rất nhiều âm thanh truyền vào tai mình.
Đó là tiếng hồ nước phá vỡ, là tiếng côn trùng kêu to, âm thanh bạo lệ có phần non nớt! Tiếng huýt gió hẳn là đến từ rất xa, vì sao lại cảm giác như gần ở bên tai?
Chỗ tối đen này là đáy hồ sao? Không, đó là bầu trời đêm, tối như vậy là vì Chu Viên không có sao.
Nơi này là hồ nhỏ cách Mộ Dục hơn mười dặm.
Tối nay hồ nhỏ nhìn thấy huyết hỏa chiến đấu, nghe tiếng phượng hót, được hỏa dực chiếu sáng lên, lúc này lại nghe thấy tiếng chim tước rít gào, sự bình tĩnh vừa khôi phục đã bị phá vỡ.
Hoàng Chỉ Tán chuyển động, mang theo Trần Trường Sinh phá hồ lướt đi.
Hồ nước lướt qua thân thể của hắn vẩy khắp xung quanh, hình thành một mảnh vải nước rũ xuống.
Trần Trường Sinh tỉnh táo lại, biết mình rốt cục đã rời khỏi hồ nước đáng sợ, chỉ không biết vẫn ở trong Chu Viên hay ở bên đầm lạnh kia.
Ngay sau đó, hắn phát hiện mình đi tới bầu trời đêm, hồ nhỏ biến thành nhất cái gương, cao cách mặt đất vài chục trượng.
Đột nhiên từ sâu trong hồ nước lên tới bầu trời đêm cao cao, dù là ai cũng kinh ngạc thất thần.
Ngay vào lúc này, hồ nước lại phá vỡ, đôi quang dực hóa thành lưu quang đuổi tới, cánh nhọn khép lại, hóa thành một đao sắc bén giã vào ngực và bụng hắn
Âm thanh vang lên.
Trần Trường Sinh tâm huyết cuồn cuộn, suýt nữa phun ra máu nhưng cưỡng ép nuốt xuống.
Vừa trọng thương lại bị đòn nghiêm trọng, hắn cũng không thể tiếp tục chống đỡ.
Nắm Hoàng Chỉ Tán, hắn tựa như một con diều đứt dây, bay về phía bầu trời đêm.
Đợi bay đến chỗ cao nhất sẽ lại rơi xuống mặt đất, đó chính là lúc chết?
Nghĩ vậy hắn hôn mê, trước lúc hôn mê, hắn đột nhiên cảm giác được bầu trời đêm trở nên sáng ngời.
Đây không phải ảo giác lúc sắp chết mà là bầu trời đêm thật sự được chiếu sáng.
Đem bầu trời đêm chiếu sáng là một đôi hỏa dực.
Không phải quang dực của hai nữ tử đuổi giết hắn mà là... hỏa dực.
Hỏa dực duỗi ra trong bầu trời đêm, rất lớn, tản ra ngọn lửa ấm áp mà thánh khiết.
Vì thế, thiếu nữ trong đôi hỏa dực có phần nhỏ xinh.
Hỏa dực phá đêm bay tới, ngay lúc Trần Trường Sinh sắp rơi xuống chỗ chết liền bắt được hắn, sau đó tiếp tục bay lên cao.
Hai nữ tử đuổi giết Trần Trường Sinh không hiểu sao cảm thấy sợ hãi, quang dực chấn động bay về sau, sau đó nhớ tới tiếng khổng tước rít gào thì càng thêm sợ hãi, không chút nghĩ ngợi, gần như thiêu đốt sinh mạng, dùng tốc độ khó có thể tưởng tượng bay tới chỗ có tiếng huýt gió.
Nam Khách từ vách đá nhảy xuống, như một tảng đá lăn càng lúc càng nhanh, tiếng gió gào thét bên tai nhưng không xua được nét hờ hừng g*** h** ch*n mày, về phần càng gần mặt đất và tử vong, đối với nàng không có bất kỳ ý nghĩa nào, bởi vì nàng thấy rõ hai thị nữ đã ở dưới đỉnh Mộ Dục chờ đợi.
Lặng yên không tiếng động, hai nữ tử tiếp lấy Nam Khách, sau đó hóa thành một đoàn quang ảnh, hòa tan trong quang dực, giống như là mây nhập vào bầu trời xanh, quang dực lúc trước đuổi giết Trần Trường Sinh đột nhiên bừng sáng, bên cạnh thoa chút màu lục kỳ dị phảng phất như từ linh thể biến thành thật thể.
Cánh chim màu lục sau lưng Nam Khách chậm rãi đong đưa, nàng vẻ mặt hờ hững nhìn bầu trời, xác nhận phương vị thì không chút do dự vỗ hai cánh đuổi theo, đôi cánh xanh vỗ lên hai cơn lốc ở vách đá, màn đêm vang lên tiếng xé gió kh*ng b* rồi cứ như vậy biến mất không thấy gì nữa.
Nhân loại hay ma tộc có thiên phú huyết mạch, cùng Yêu tộc biến thân thoạt nhìn có chút tương tự, nhưng trên thực tế khác nhau rất lớn, thiên phú huyết mạch thức tỉnh chia làm bốn giai đoạn, lúc đầu thức tỉnh ở chỗ huyết mạch, lần thứ hai thức tỉnh ở linh hồn, nói đơn giản là sau khi giác tỉnh, người tu hành và thiên phú huyết mạch hòa làm một thể, cũng không phân biệt nhau rõ ràng.
Liên tục hai ngày hai đêm không ngủ nghỉ, cuối cùng không địch lại Nam Khách và lão giả đánh đàn liên kết, bình tĩnh nhảy vào vực sâu, trước nỗi sợ tử vong, Từ Hữu Dung thành công thức tỉnh lần thứ hai, linh hồn phượng hoàng tỉnh lại, huyết mạch của nàng và thân thể tương dung tương sinh, thần thức vừa động hỏa dực đã giương lên trong bầu trời đêm.
Nhưng cái này cũng không đại biểu nàng đột nhiên đã có được năng lượng đốt cháy toàn bộ thế giới, nàng lúc này vẫn trọng thương, độc của Nam Khách vẫn không ngừng tàn sát làm tầm mắt của nàng trở nên mơ hồ, cho nên nàng không bay về đỉnh núi cùng Nam Khách quyết sinh tử mà bay đi thật xa, nàng hiện giờ rất cần trị liệu và chải lông.
Nhưng mà nàng thật không ngờ, rời khỏi Mộ Dục không lâu, ở cách hơn mười dặm thấy một hồ nhỏ, còn thấy một cuộc chiến đấu khác, nàng chỉ nhìn thoáng qua đã biết có hai người phá mặt nước lao ra, thân thể liên kết, lưng có quang dực là thị nữ của Nam Khách, như vậy người bị các nàng đuổi giết là ai?
Không biết qua bao lâu Trần Trường Sinh mới tỉnh lại, muốn mở mắt nhưng lại bị nước hồ đánh tới đau nhức đành phải nhắm lại, hắn không biết tình huống bây giờ như thế nào, chỉ biết mình đang lướt trong hồ nước với tốc độ khó tưởng tượng, thông qua cảm giác từ tay truyền đến, xác nhận Hoàng Chỉ Tán cứu mình một mạng.
Hoàng Chỉ Tán là vật chết, vì sao có thể tự hành động? Với hắn mà nói, đây không phải là chuyện khó lý giải. Ở trước mơ hồ có kiếm ý truyền đến khiến hắn mơ hồ đoán được ra, nhưng vẫn không thể liên hệ giữa đạo kiếm ý kia với Hoàng Chỉ Tán —— đạo kiếm ý kia hẳn thuộc về kiếm trì trong truyền thuyết, biến mất ở Chu Viên mấy trăm năm, mà Hoàng Chỉ Tán là vật năm đó Ly Sơn tiểu sư thúc Tô Ly xin Vấn Thủy Đường Gia chế tạo, thời gian chênh lệch, theo đạo lý không thể có liên hệ gì mới đúng.
Lại trôi qua thêm một lúc, hắn dần tỉnh táo hơn, khó khăn điều chỉnh tư thế để mắt hé mở một đường nhỏ, nhìn quang dực cách đó không xa mới biết vẫn còn nguy hiểm, đồng thời thương thế bắt đầu rõ ràng, sự đau đớn truyền vào thức hải khiến hắn khó chịu tới cực điểm.
Hoàng Chỉ Tán không ngừng xoay tròn với tốc độ cao, tựa cánh quạt thuyền tây kéo hắn với tốc độ cao chạy lướt đi, hồ nước tối đen lạnh giá không ngừng đánh thẳng vào thân thể hắn, mang đến thêm nhiều thống khổ, đến tột cùng phải chạy tới bao giờ? Hoàng Chỉ Tán muốn dẫn mình đi đâu?
Đột nhiên, hắn phát hiện hồ nước biến mất, đồng thời rất nhiều âm thanh truyền vào tai mình.
Đó là tiếng hồ nước phá vỡ, là tiếng côn trùng kêu to, âm thanh bạo lệ có phần non nớt! Tiếng huýt gió hẳn là đến từ rất xa, vì sao lại cảm giác như gần ở bên tai?
Chỗ tối đen này là đáy hồ sao? Không, đó là bầu trời đêm, tối như vậy là vì Chu Viên không có sao.
Nơi này là hồ nhỏ cách Mộ Dục hơn mười dặm.
Tối nay hồ nhỏ nhìn thấy huyết hỏa chiến đấu, nghe tiếng phượng hót, được hỏa dực chiếu sáng lên, lúc này lại nghe thấy tiếng chim tước rít gào, sự bình tĩnh vừa khôi phục đã bị phá vỡ.
Hoàng Chỉ Tán chuyển động, mang theo Trần Trường Sinh phá hồ lướt đi.
Hồ nước lướt qua thân thể của hắn vẩy khắp xung quanh, hình thành một mảnh vải nước rũ xuống.
Trần Trường Sinh tỉnh táo lại, biết mình rốt cục đã rời khỏi hồ nước đáng sợ, chỉ không biết vẫn ở trong Chu Viên hay ở bên đầm lạnh kia.
Ngay sau đó, hắn phát hiện mình đi tới bầu trời đêm, hồ nhỏ biến thành nhất cái gương, cao cách mặt đất vài chục trượng.
Đột nhiên từ sâu trong hồ nước lên tới bầu trời đêm cao cao, dù là ai cũng kinh ngạc thất thần.
Ngay vào lúc này, hồ nước lại phá vỡ, đôi quang dực hóa thành lưu quang đuổi tới, cánh nhọn khép lại, hóa thành một đao sắc bén giã vào ngực và bụng hắn
Âm thanh vang lên.
Trần Trường Sinh tâm huyết cuồn cuộn, suýt nữa phun ra máu nhưng cưỡng ép nuốt xuống.
Vừa trọng thương lại bị đòn nghiêm trọng, hắn cũng không thể tiếp tục chống đỡ.
Nắm Hoàng Chỉ Tán, hắn tựa như một con diều đứt dây, bay về phía bầu trời đêm.
Đợi bay đến chỗ cao nhất sẽ lại rơi xuống mặt đất, đó chính là lúc chết?
Nghĩ vậy hắn hôn mê, trước lúc hôn mê, hắn đột nhiên cảm giác được bầu trời đêm trở nên sáng ngời.
Đây không phải ảo giác lúc sắp chết mà là bầu trời đêm thật sự được chiếu sáng.
Đem bầu trời đêm chiếu sáng là một đôi hỏa dực.
Không phải quang dực của hai nữ tử đuổi giết hắn mà là... hỏa dực.
Hỏa dực duỗi ra trong bầu trời đêm, rất lớn, tản ra ngọn lửa ấm áp mà thánh khiết.
Vì thế, thiếu nữ trong đôi hỏa dực có phần nhỏ xinh.
Hỏa dực phá đêm bay tới, ngay lúc Trần Trường Sinh sắp rơi xuống chỗ chết liền bắt được hắn, sau đó tiếp tục bay lên cao.
Hai nữ tử đuổi giết Trần Trường Sinh không hiểu sao cảm thấy sợ hãi, quang dực chấn động bay về sau, sau đó nhớ tới tiếng khổng tước rít gào thì càng thêm sợ hãi, không chút nghĩ ngợi, gần như thiêu đốt sinh mạng, dùng tốc độ khó có thể tưởng tượng bay tới chỗ có tiếng huýt gió.
Nam Khách từ vách đá nhảy xuống, như một tảng đá lăn càng lúc càng nhanh, tiếng gió gào thét bên tai nhưng không xua được nét hờ hừng g*** h** ch*n mày, về phần càng gần mặt đất và tử vong, đối với nàng không có bất kỳ ý nghĩa nào, bởi vì nàng thấy rõ hai thị nữ đã ở dưới đỉnh Mộ Dục chờ đợi.
Lặng yên không tiếng động, hai nữ tử tiếp lấy Nam Khách, sau đó hóa thành một đoàn quang ảnh, hòa tan trong quang dực, giống như là mây nhập vào bầu trời xanh, quang dực lúc trước đuổi giết Trần Trường Sinh đột nhiên bừng sáng, bên cạnh thoa chút màu lục kỳ dị phảng phất như từ linh thể biến thành thật thể.
Cánh chim màu lục sau lưng Nam Khách chậm rãi đong đưa, nàng vẻ mặt hờ hững nhìn bầu trời, xác nhận phương vị thì không chút do dự vỗ hai cánh đuổi theo, đôi cánh xanh vỗ lên hai cơn lốc ở vách đá, màn đêm vang lên tiếng xé gió kh*ng b* rồi cứ như vậy biến mất không thấy gì nữa.
Nhân loại hay ma tộc có thiên phú huyết mạch, cùng Yêu tộc biến thân thoạt nhìn có chút tương tự, nhưng trên thực tế khác nhau rất lớn, thiên phú huyết mạch thức tỉnh chia làm bốn giai đoạn, lúc đầu thức tỉnh ở chỗ huyết mạch, lần thứ hai thức tỉnh ở linh hồn, nói đơn giản là sau khi giác tỉnh, người tu hành và thiên phú huyết mạch hòa làm một thể, cũng không phân biệt nhau rõ ràng.
Liên tục hai ngày hai đêm không ngủ nghỉ, cuối cùng không địch lại Nam Khách và lão giả đánh đàn liên kết, bình tĩnh nhảy vào vực sâu, trước nỗi sợ tử vong, Từ Hữu Dung thành công thức tỉnh lần thứ hai, linh hồn phượng hoàng tỉnh lại, huyết mạch của nàng và thân thể tương dung tương sinh, thần thức vừa động hỏa dực đã giương lên trong bầu trời đêm.
Nhưng cái này cũng không đại biểu nàng đột nhiên đã có được năng lượng đốt cháy toàn bộ thế giới, nàng lúc này vẫn trọng thương, độc của Nam Khách vẫn không ngừng tàn sát làm tầm mắt của nàng trở nên mơ hồ, cho nên nàng không bay về đỉnh núi cùng Nam Khách quyết sinh tử mà bay đi thật xa, nàng hiện giờ rất cần trị liệu và chải lông.
Nhưng mà nàng thật không ngờ, rời khỏi Mộ Dục không lâu, ở cách hơn mười dặm thấy một hồ nhỏ, còn thấy một cuộc chiến đấu khác, nàng chỉ nhìn thoáng qua đã biết có hai người phá mặt nước lao ra, thân thể liên kết, lưng có quang dực là thị nữ của Nam Khách, như vậy người bị các nàng đuổi giết là ai?
Trạch Thiên Ký
Tác giả: Miêu Nị
281 chương | 818 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1-1: Tự : Xuống núi
Chương Quyển 1 - 2: Tại sao
Chương Quyển 1 - 3: Đó là một cái tên tầm thường, nhưng, là tên của ta
Chương Quyển 1 - 4: Thiên Đạo viện
Chương Quyển 1 - 5: Thanh y thiếu niên Tam Thập Lục
Chương Quyển 1 - 6: Mở đề vui mừng
Chương Quyển 1 - 7: Trần Đường gặp gỡ
Chương Quyển 1 - 8: Trích tinh
Chương Quyển 1 - 9: Ta đã làm sai chuyện gì sao?
Chương Quyển 1 - 10: Ngày nào lên Thanh Vân
Chương Quyển 1 - 11: Hai người này
Chương Quyển 1 - 12: Bằng hữu làm cho người ta không còn lời nào để nói (Thượng)
Chương Quyển 1 - 13: Bằng hữu làm cho người ta không còn lời nào để nói
Chương Quyển 1 - 14: Từ hữu dung
Chương Quyển 1 - 15: Một con dê đen
Chương Quyển 1 - 16: Một gian học viện
Chương Quyển 1 - 17: Tân sinh của Quốc Giáo học viện (Thượng)
Chương Quyển 1 - 18: Tân sinh của Quốc Giáo học viện (Trung)
Chương Quyển 1 - 19: Tân sinh của Quốc Giáo học viện (Hạ)
Chương Quyển 1 - 20: Trang thứ nhất
Chương Quyển 1 - 21: Phương pháp đọc sách
Chương Quyển 1 - 22: Đơn giản như vậy
Chương Quyển 1 - 23: Đại dương tinh thần
Chương Quyển 1 - 24: Ngàn vạn tinh thần, chỉ lấy một viên
Chương Quyển 1 - 25: Cam Lộ Đài và Bách Thảo Viên
Chương Quyển 1 - 26: Hậu tích
Chương Quyển 1 - 27: Đã nhiều năm
Chương Quyển 1 - 28: Vượt tường gặp hắc bào
Chương Quyển 1 - 29: Một lời kinh phong vũ
Chương Quyển 1 - 30: Sách cũ thay trang mới
Chương Quyển 1 - 31: Khi trời sập xuống, có hắn phía trước
Chương Quyển 1 - 32: Tiên sinh, ngươi hãy thu ta đi
Chương Quyển 1 - 33: Bái sư
Chương Quyển 1 - 34: Bái sư (Hạ)
Chương Quyển 1 - 35: Dâm tặc? Phế vật?
Chương Quyển 1 - 36: Cảm ơn
Chương Quyển 1 - 37: Bài học đầu tiên
Chương Quyển 1 - 38: Chỉ điểm
Chương Quyển 1 - 39: Từ Bách Thảo viên tới Quốc Giáo học viện
Chương Quyển 1 - 40: Đêm đầu tiên
Chương Quyển 1 - 41: Trang hoán vũ
Chương Quyển 1 - 42: Tiếng cười
Chương Quyển 1 - 43: Tiểu quái vật của Tông Tự sở
Chương Quyển 1 - 44: Ta tên là Lạc Lạc
Chương Quyển 1 - 45: Uy vũ sinh phong
Chương Quyển 1 - 46: Mao thu vũ
Chương Quyển 1 - 47: Bóng dáng cùng quýt xanh
Chương Quyển 1 - 48: Bên trên dong thụ
Chương Quyển 1 - 49: Giáo côn
Chương Quyển 1 - 50: Đồng châm
Chương Quyển 1 - 51: Có chút loạn
Chương Quyển 1 - 52: Dự tiệc
Chương Quyển 1 - 53: Trong Vị Ương cung
Chương Quyển 1 - 54: Một đạo xuân phong trong đêm
Chương Quyển 1 - 55: Vấn đề nhân phẩm
Chương Quyển 1 - 56: Vấn đề công bình
Chương Quyển 1 - 57: Đồng Cung chi tù
Chương Quyển 1 - 58: Một mình xông long đàm
Chương Quyển 1 - 59: Một tên thiếu niên độc thoại trước hắc sắc cự long
Chương Quyển 1 - 60: Đẩy điện mà vào
Chương Quyển 1 - 61: Xin cho ta nói với ngươi một chữ
Chương Quyển 1 - 62: Chi chi
Chương Quyển 1 - 63: Đúng lúc
Chương Quyển 1 - 64: Hỏi thế gian
Chương Quyển 1 - 65: Nàng là vị hôn thê của ta
Chương Quyển 1 - 66: Bạch hạc làm bằng (Thượng)
Chương Quyển 1 - 67: Bạch hạc làm bằng (Hạ)
Chương Quyển 1 - 68: Bạch Đế làm họ (Thượng)
Chương Quyển 1 - 69: Bạch Đế làm họ (Hạ)
Chương Quyển 1 - 70: Có một thiếu niên
Chương Quyển 1 - 71: Người thứ tư
Chương Quyển 1 - 72: Xin chỉ giáo
Chương Quyển 1 - 73: Ý nan bình
Chương Quyển 1 - 74: Kiếm của thiếu niên
Chương Quyển 1 - 75: Băng vân loạn
Chương Quyển 1 - 76: Các thiếu niên không tệ
Chương Quyển 1 - 77: Tứ cửu thành nói chuyện xưa
Chương Quyển 1 - 78: Đông Lâm dã quận diệu thất tinh
Chương Quyển 1 - 79: Từ sơn dã tới triều đình
Chương Quyển 1 - 80: Cuộc chiến truyền lại đời sau?
Chương Quyển 1 - 81: Kiếm của Lạc Lạc
Chương Quyển 1 - 82: Tiên thanh vang vọng
Chương Quyển 1 - 83: Chuyến xe đêm
Chương Quyển 1 - 84: Nói chuyện trong đêm
Chương Quyển 1 - 85: Phá viện (Thượng)
Chương Quyển 1 - 86: Phá viện (Trung)
Chương Quyển 1 - 87: Phá viện (Hạ)
Chương Quyển 1 - 88: Các thiếu niên Quốc Giáo học viện phản kích
Chương Quyển 1 - 89: Phá màn mưa
Chương Quyển 1 - 90: Nhanh hơn, cứng hơn, mạnh hơn
Chương Quyển 1 - 91: Viện môn và nhân tâm
Chương Quyển 1 - 92: Người gác cổng, nói chuyện, người trên giường
Chương Quyển 1 - 93: Một trận mưa thu kỳ lạ
Chương Quyển 1 - 94: Chiến một tòa kinh đô (Thượng)
Chương Quyển 1 - 95: Chiến một tòa kinh đô (Trung)
Chương Quyển 1 - 96: Chiến một tòa kinh đô (Hạ)
Chương Quyển 1 - 97: Thu vũ giáo viện huyết án
Chương Quyển 1 - 98: Nghe một vị nương nương
Chương Quyển 1 - 99: Tu hành, cao hơn sinh tử
Chương Quyển 1 - 100: Niên đại dã hoa đua nở khắp núi
Chương Quyển 1 - 101: Nhớ chuyện cũ ở Bách Thảo Viên
Chương Quyển 1 - 102: Cam Lộ Đài phủ kim
Chương Quyển 1 - 103: Thích trên giường của ngươi
Chương Quyển 1 - 104: Nhớ một người
Chương Quyển 1 - 105: Tới Ly cung
Chương Quyển 1 - 106: Qua thần đạo
Chương Quyển 1 - 107: Khẩu chiến
Chương Quyển 1 - 108: Nhất hoa nhất thế giới
Chương Quyển 1 - 109: Gặp lại
Chương Quyển 1 - 110: Dạy bảo
Chương Quyển 1 - 111: Giáo hoàng
Chương Quyển 1 - 112: Có người mới trên Thanh Vân bảng (Thượng)
Chương Quyển 1 - 113: Có người mới trên Thanh Vân bảng (Trung)
Chương Quyển 1 - 114: Có người mới trên Thanh Vân bảng (Hạ)
Chương Quyển 1 - 115: Mười thứ hạng đầu
Chương Quyển 1 - 116: Tuyên cáo
Chương Quyển 1 - 117: Tinh quang qua ngón tay (Thượng)
Chương Quyển 1 - 118: Tinh quang qua ngón tay (Hạ)
Chương Quyển 1 - 119: Bí hiểm
Chương Quyển 1 - 120: Bắc Tân kiều
Chương Quyển 1 - 121: Long chi hoạn
Chương Quyển 1 - 122: Ta thật sự muốn sống thêm năm trăm năm
Chương Quyển 1 - 123: Liệu nguyên
Chương Quyển 1 - 124: Vô cấu
Chương Quyển 1 - 125: Hồng trang
Chương Quyển 1 - 126: Dị biến
Chương Quyển 1 - 127: Thắt lưng mang mười vạn quan tiền (Thượng)
Chương Quyển 1 - 128: Thắt lưng mang mười vạn quan tiền (Hạ)
Chương Quyển 1 - 129: Các thiếu niên trước ánh mặt trời
Chương Quyển 1 - 130: Văn thí bắt đầu
Chương Quyển 1 - 131: Hai người nộp bài thi cuối cùng
Chương Quyển 1 - 132: Chử Thì lâm
Chương Quyển 1 - 133: Lâm hải thính đào (Thượng)
Chương Quyển 1 - 134: Lâm hải thính đào (Hạ)
Chương Quyển 1 - 135: Cẩn thận
Chương Quyển 1 - 136: Nắm tay
Chương Quyển 1 - 137: Sông cạn
Chương Quyển 1 - 138: Cưỡi hạc xuống giang nam
Chương Quyển 1 - 139: Thiếu niên Lang tộc
Chương Quyển 1 - 140: Đối chiến không nhìn thấy
Chương Quyển 1 - 141: Mấy người bên rừng không ai hỏi
Chương Quyển 1 - 142: Quả đấm trực diện
Chương Quyển 1 - 143: Trận chiến đầu tiên
Chương Quyển 1 - 144: Kiếp trước ngươi đã làm những chuyện gì?
Chương Quyển 1 - 145: Rút thăm
Chương Quyển 1 - 146: Luận kiếm
Chương Quyển 1 - 147: Tuyệt đối không nghĩ tới
Chương Quyển 1 - 148: Bờ vực
Chương Quyển 1 - 149: Ngốc nghếch tiến lên
Chương Quyển 1 - 150: Đẫm máu, rút kiếm, đạp mây, rụng râu
Chương Quyển 1 - 151: Thiên không
Chương Quyển 1 - 152: Thiếu niên chân không, thiếu nữ kiên quyết
Chương Quyển 1 - 153: Không chiến
Chương Quyển 1 - 154: Mà thắng
Chương Quyển 1 - 155: Hằng ngày
Chương Quyển 1 - 156: Hai thiếu niên thắng liên tiếp
Chương Quyển 1 - 157: Chỉ tới đây sao
Chương Quyển 1 - 158: Thiên sát cô tinh
Chương Quyển 1 - 159: Vậy cứ như thế đi
Chương Quyển 1 - 160: Một kiếm đơn giản
Chương Quyển 1 - 161: Nhắm mắt lại, trăm kiếm sinh
Chương Quyển 1 - 162: Thiêu đốt
Chương Quyển 1 - 163: Một cơn mưa mới xóa đi bụi cũ
Chương Quyển 1 - 164: Đảo sơn
Chương Quyển 1 - 165: Xách giày
Chương Quyển 1 - 166: Như vậy cũng đúng
Chương Quyển 1 - 167: Hai trận chiến kéo dài
Chương Quyển 1 - 168: Ra giá cho bản thân
Chương Quyển 1 - 169: Vượt lên danh sách thi văn
Chương Quyển 1 - 170: Tám phương đợi trận chiến này
Chương Quyển 1 - 171: Ngư ca tam kiếm
Chương Quyển 1 - 172: Cánh đồng tuyết lại cháy
Chương Quyển 1 - 173: Yên lặng trước giống bão
Chương Quyển 1 - 174: Nhắm mắt vào bắt gặp hồ núi
Chương Quyển 1 - 175: Nhìn Thông U một chút
Chương Quyển 1 - 176-1: Hắn luôn ở tại Thông U (p1)
Chương Quyển 1 - 177: Bí mật trong kiếm
Chương Quyển 1 - 178-1: Dựa vào tường lâu, chặt đứt qua lại (p1)
Chương Quyển 1 - 179-1: Ánh nắng chiều
Chương Quyển 1 - 180: Đứng đầu bảng
Chương Quyển 1 - 181-1: Trùng tu cửa sân (p1)
Chương Quyển 1 - 182-1: Trong vòng một đêm, phía trước vạn người (p1)
Chương Quyển 1 - 183: Cúi đầu, mới có thể nhận được quán quân đó
Chương Quyển 1 - 184-1: Chuyện đã từng (p1)
Chương Quyển 1 - 185: Tiệc rượu tại nhà
Chương Quyển 1 - 186: Người bắt đầu thu hoạch
Chương Quyển 1 - 187: Giai nhân Từ thị, cố hương Chu lang
Chương Quyển 1 - 188: Thập giai nhi thượng
Chương Quyển 1 - 189: Bức họa thứ tám trong Lăng Yên các
Chương Quyển 1 - 190: Ánh sáng trong lịch sử
Chương Quyển 1 - 191: Hộp vận mệnh
Chương Quyển 1 - 192: Ba người đã từng (p1)
Chương Quyển 1 - 193: Ba người đã từng (p2)
Chương Quyển 1 - 194-1: Thí sinh vào kinh đi thi (p1)
Chương Quyển 1 - 195: Không có vận mệnh
Chương Quyển 1 - 196: Mưa gió tám phương, sinh ra từ Hắc Thạch
Chương Quyển 1 - 197-1: Mất đi cảm hứng (1)
Chương Quyển 1 - 198-1: Thiên Thư Lăng (p1)
Chương Quyển 1 - 199-1: Người trông lăng (p1)
Chương Quyển 1 - 200-1: Du Khách (p1)
Chương Quyển 1 - 201: Hai đứa bé bên tường rào
Chương Quyển 1 - 202: Huyết mạch dâng trào
Chương Quyển 1 - 203-1: Đạp tuyết Tuân Mai (p1)
Chương Quyển 1 - 204: Thiên lương vương phá
Chương Quyển 1 - 205-1: Đi Lăng Nam (p1)
Chương Quyển 1 - 206: Xông thần đạo
Chương Quyển 1 - 207-1: Trận chiến trong tuyết (p1)
Chương Quyển 1 - 208: Cảm ơn ngươi, đừng khách khí
Chương Quyển 1 - 209-1: Tới bình minh đi xem bia (p1)
Chương Quyển 1 - 210: Chiếu tình bia
Chương Quyển 1 - 211-1: Vạn chủng giải bia pháp (p1)
Chương Quyển 1 - 212: Vạn chủng giải bia pháp (p3)
Chương Quyển 1 - 213: Vạn chủng giải bia pháp (p4)
Chương Quyển 1 - 214-1: Sách mỏng động nhân tâm (p1)
Chương Quyển 1 - 215: Ban đêm thắp đèn xem bia (p1)
Chương Quyển 1 - 216: Ban đêm thắp đèn xem bia (p2)
Chương Quyển 1 - 217: Ban đêm thắp đèn xem bia (p3)
Chương Quyển 1 - 218-1: Chuyện cũ biết bao nhiêu (p1)
Chương Quyển 1 - 219: Chuyện cũ biết bao nhiêu (p3)
Chương Quyển 1 - 220-1: Người giải bia đầu tiên (p1)
Chương Quyển 1 - 221-1: Chúng diệu chi môn (p1)
Chương Quyển 1 - 222: Các thiếu niên ôm bia
Chương Quyển 1 - 223-1: Nhạn kêu (p1)
Chương Quyển 1 - 224: Nhạn kêu (p3)
Chương Quyển 1 - 225-1: Một ngày xem hết lăng bia (p1)
Chương Quyển 1 - 226: Bia gãy
Chương Quyển 1 - 227: Nên xem như thế (1)
Chương Quyển 1 - 228: Nên xem như thế (2)
Chương Quyển 1 - 229: Vừa thấy sự thật
Chương Quyển 1 - 230: Tối nay tinh quang rực rỡ
Chương Quyển 1 - 231: Hắc Thạch thần bí, sao trời hoàn mỹ
Chương Quyển 1 - 232-1: Pháo hoa thịnh cảnh không còn đêm (p1)
Chương Quyển 1 - 233: Rời lăng
Chương Quyển 1 - 234: Giấc mộng xuân chưa phát hiện ra
Chương Quyển 1 - 235: Bái kiến Giáo Hoàng đại nhân
Chương Quyển 1 - 236-1: Người thừa kế (p1)
Chương Quyển 1 - 237-1: Viện trưởng trẻ tuổi (p1)
Chương Quyển 1 - 238-1: Một nốt ruồi đỏ trên mi tâm (p1)
Chương Quyển 1 - 239: Một nốt ruồi đỏ trên mi tâm (p3)
Chương Quyển 1 - 240: Linh hồn khác biệt
Chương Quyển 1 - 241-1: Chuột bự trong đống vật lẫn lộn (p1)
Chương Quyển 1 - 242: Đồng hành
Chương Quyển 1 - 243-1: Hoàng Chỉ Tán (p1)
Chương Quyển 1 - 244-1: Ngoài Chu Viên có mưa gió đến (p1)
Chương Quyển 1 - 245: Ngoài Chu Viên có mưa gió đến (p3)
Chương Quyển 1 - 246-1: Ngoài Chu Viên có mưa gió đến (p4)
Chương Quyển 1 - 247-1: Mưa tới, nên mở dù (p1)
Chương Quyển 1 - 248-1: Tiểu Tiểu Tô (p1)
Chương Quyển 1 - 249: Nghịch lưu mà... lên hay không lên (p1)
Chương Quyển 1 - 250: Nghịch lưu mà... lên hay không lên (p2)
Chương Quyển 1 - 251-1: Khói nhẹ truyền báo động (p1)
Chương Quyển 1 - 252-1: Hai địa phương y (Thượng) (p1)
Chương Quyển 1 - 253-1: Hai địa phương y (trung + hạ) (p1)
Chương Quyển 1 - 254: Hai địa phương y (trung + hạ) (p3)
Chương Quyển 1 - 255-1: Tiếng đàn nức nở, một người chết (p1)
Chương Quyển 1 - 256-1: Kiếm ý trong đầm (p1)
Chương Quyển 1 - 257: Bên kia là hồ
Chương Quyển 1 - 258: Xanh biếc hơn cả hồ nước
Chương Quyển 1 - 259-1: Vợ chồng chàng gánh đòn gánh, thiếp xách nồi đất (p1)
Chương Quyển 1 - 260-1: Thiên lý ma ăn người, người ăn rồng (1)
Chương Quyển 1 - 261-1: Đôi cánh ẩn hình (p1)
Chương Quyển 1 - 262: Một kiếm thương tâm
Chương Quyển 1 - 263-1: Người biết chuyện (p1)
Chương Quyển 1 - 264: Một con đường tên là dũng khí
Chương Quyển 1 - 265-1: Lang đột (p1)
Chương Quyển 1 - 266: Những người không muốn đi trong đêm đen
Chương Quyển 1 - 267-1: Quang chi dực (đôi cánh ánh sáng) (p1)
Chương Quyển 1 - 268: Rơi vào bóng mặt trời lặn
Chương Quyển 1 - 269-1: Quá khứ cùng hiện tại của vận mệnh (p1)
Chương Quyển 1 - 270-1: Quá khứ cùng hiện tại của vận mệnh (p3)
Chương Quyển 1 - 271: Quá khứ cùng hiện tại của vận mệnh (p5)
Chương Quyển 1 - 272: Vụn cây cỏ
Chương Quyển 1 - 273-1: Sao băng (1)
Chương Quyển 1 - 274: Ngô đồng
Chương Quyển 1 - 275-1: Huyết chiến cuối cùng (p1)
Chương Quyển 1 - 276-1: Phượng vẫn (1)
Chương Quyển 1 - 277: Phượng hót
Chương Quyển 1 - 278: Sói gào
Chương Quyển 1 - 279: Kiếm gọi
Chương Quyển 1 - 280: Gặp nhau dưới trời đêm
Chương Quyển 1 - 281: Sát cánh
Không tìm thấy chương nào phù hợp