Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 1 - 173: Yên lặng trước giống bão
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~12 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Nhiệt độ trong Tẩy Trần Lâu rõ ràng đang tăng lên, mọi người bị dị tượng làm cho không khỏi giật mình, cẩn thận tính ra đây đã là lần thứ ba hắn sơ chiếu, điều này hoàn toàn vượt qua những điều trong điển tịch nói. Còn người đầu tiên nhìn thấy cảnh này là Cẩu Hàn Thực lại rung động không nói gì, hắn hoàn toàn không thể giải thích vì sao, rõ ràng người đã đã tiến vào Tọa Chiếu Cảnh như Trần Trường Sinh có thể lại sơ chiếu
Đương nhiên sơ chiếu là chuyện rất nguy hiểm, tuy rằng không tới mức sinh tử như Thông U, nhưng mà kinh mạch của Trần Trường Sinh không giống bình thường, mệnh sao không giống bình thường, hấp thu số lượng và mức năng lượng ánh sao cũng có rất nhiều chỗ đặc thù, một khi bốc cháy lên, hỏa thế cháy trời, dù đã được long huyết tẩy rửa vẫn sẽ gặp nguy hiểm.
Bởi vì đã có kinh nghiệm, hơn nữa trận này đối thủ quá mạnh mẽ, Trần Trường Sinh cưỡng ép thần thức, lúc Tọa Chiếu cũng không có nhắm mắt lại, nhìn chằm chằm Cẩu Hàn Thực đối diện, sắc mặt đỏ bừng, thân thể nóng bừng, mồ hôi bốc hơi chỉ để lại muối, nhìn rất là thảm đạm.
Nếu như không có chuyện gì phát sinh, sơ chiếu giống hai lần trước thì cho dù không bị nhiệt độ kh*ng b* làm chết cháy thì cũng sẽ bị đốt thành ngu ngốc. Nhưng nếu hắn đã dám làm như vậy, đương nhiên là bởi vì hắn đang mong đợi một số chuyện phát sinh, tựa như lúc cùng Trang Hoán Vũ đối chiến, như là mưa rơi.
Âm thanh tí tách chính là mưa bụi xuyên qua không gian. Tiếng mưa dịu nhẹ, làm người ta như muốn ngủ một giấc.
Mưa rơi vào đoản kiếm trong tay Trần Trường Sinh, bọt nước và thân kiếm vừa tiếp xúc đã bốc hơi không còn, biến mất vô tung, nhìn qua như thấm vào trong thân kiếm. Có thêm rất nhiều mưa thấm vào cơ thể Trần Trường Sinh, thấm vào quần áo.
Cùng với cơn mưa đột ngột này, nhiệt độ Tẩy Trần Lâu giảm xuống, thân thể của Trần Trường Sinh lúc ướt và khô rang, vô số nhiệt lượng theo hơi nước tán đi, nhiệt độ cơ thể dần dần chậm lại, chỉ cảm thấy gió đến mát mẻ, thoải mái vui sướng.
Thoải mái là cảm thụ sinh lý, vui sướng là cảm thụ của thần thức.
Cơn mưa này là chuyện hắn mong đợi, cơn mưa chứng minh quả thật có rất nhiều người không muốn hắn chết đi, giống như nói với Lạc Lạc, Giáo hoàng đại nhân cũng đang xem trận đối chiến này.
Cánh đồng tuyết thiêu đốt hóa thành suối lưu, thay đổi thành chân nguyên làm dịu thân thể hắn, vì hắn cung cấp lực lượng cường đại, hắn nắm đoản kiếm, hướng Cẩu Hàn Thực đi tới, trong lúc đi lại có vô số khói trắng toát ra, hình ảnh có vẻ quỷ dị.
Bước lên trước ba bước đổi lại Da Thức Bộ, sương trắng ngưng tụ quanh thân thể hắn, sau đó tiệm tán, trong sương mù đã không còn thấy thân ảnh của hắn.
Một kiếm kiếm cuồng bạo từ vách đá phía sau Cẩu Hàn Thực phát ra, bên trong ẩn chứa lực lượng vô biên, chân nguyên mênh mông, Trần Trường Sinh cầm kiếm xuất hiện lần nữa, trầm mặc mà kiên định ở phía sau Cẩu Hàn Thực biến thành ngàn vạn thanh kiếm.
Mưa vẫn rơi, mũi kiếm của Trần Trường Sinh ảo hóa thành vô số, dường như còn dày đặc hơn mưa. Kiếm chiêu hắn dùng là chiêu mạnh nhất Chung Sơn Phong Vũ Kiếm: Long trời lở đất.
Kiếm chiêu đầy khí thế, như mưa to muốn lật đổ thiên địa.
Lúc này mưa đang rơi trong Tẩy Trần Lâu.
Trần Trường Sinh muốn mượn cơn mưa, đầu tiên là mượn khí thế.
Vô số cuồng phong từ ngoài Tẩy Trần Lâu dũng mãnh tràn vào trong lầu, cửa sổ lầu hai không ngừng mở ra đóng vào, phát ra âm thanh làm người ta có chút bực bội.
Mưa gió điên cuồng, kiếm của Trần Trường Sinh cũng như thế, từ bốn phương tám hướng sáng lên đâm về phía Cẩu Hàn Thực.
Kiếm chiêu uy lực nhất trong Chung Sơn Phong Vũ Kiếm, hơn nữa Trần Trường Sinh ba lượt sơ chiếu thu hoạch đầy đủ chân nguyên, mặc dù là Cẩu Hàn Thực cũng rất khó ứng đối, muốn tránh đi cũng cực khó khăn.
Cẩu Hàn Thực không hề né tránh, trầm mặc đứng trong mưa gió cùng với kiếm chiêu của Trần Trường Sinh, bình tĩnh cầm kiếm chắn trước ngực, không có sợ hãi, chỉ có bình tĩnh, tự tin.
Kiếm của hắn là chiêu thức trong Ly Sơn Kiếm Tông.
Cơ thể hắn như biến thành một cây đại thụ vô danh trên sơn môn Ly Sơn Kiếm Tông.
Cây kia sống ở Ly Sơn mấy trăm năm, trong mắt rất nhiều người, nó còn sống là vì nó may mắn, nhưng có rất ít người chú ý tới, cây cây xanh không nói một lời, bất động không đung đưa lại che đậy không biết bao nhiêu mưa gió cho Ly Sơn đệ tử.
Cẩu Hàn Thực chính là cây xanh.
Hắn giơ kiếm nghênh hướng Trần Trường Sinh, vẻ mặt yên lặng bình thản.
Hắn dùng Trí viễn kiếm.
Lầu hai vang lên tiếng cảm thán của thánh đường giáo chủ đại nhân:
- Thông U Cảnh mà có thể thi triển bộ kiếm pháp này tới trình độ như vậy, Ly Sơn rất giỏi, Cẩu Hàn Thực cũng rất giỏi.
Có thể được thánh đường giáo chủ tán thưởng, kiếm pháp đương nhiên không bình thường.
Trần Trường Sinh như mưa bão nhưng thất bại, không có một kiếm nào đâm trúng thân thể của Cẩu Hàn Thực.
Không biết hắn kiêng kị đoản kiếm hay phòng bị kiếm pháp của Trần Trường Sinh, Cẩu Hàn Thực cũng không có sử dụng kiếm đánh trực tiếp mà dùng cách đẩy chắn đánh ra, tiếng kiếm như tiếng thông reo vây quanh thân thể hắn, chắn kiếm ý của Trần Trường Sinh ở bên ngoài.
Tiếng thông reo không phải Ly Sơn Kiếm Tông kiếm pháp, mà là chưởng pháp của Trường Sinh Tông, Cẩu Hàn Thực đem bộ chưởng pháp này dùng trong kiếm pháp, kiếm thế hùng hậu, kiếm của Trần Trường Sinh căn bản không thể uy h**p được hắn.
Ba một tiếng. Ngực của Trần Trường Sinh bị Cẩu Hàn Thực dùng một kiếm đánh trúng, nặng nề nện vào vách đá, sau đó như bãi bùn lầy trượt xuống, nhất thời không thể đứng lên.
Ngay sau đó, hắn khó khăn vịn tường đứng dậy, nhìn Cẩu Hàn Thực, trầm mặc không nói, sắc mặt có chút tái nhợt, lòng tin trước đó nhanh chóng biến mất.
Hắn không nghĩ kiếm của Cẩu Hàn Thực giống như người của hắn, sự yên lặng xa xôi, đạm bạc mà thanh khoáng, nhìn như không có lực lượng gì, nhưng lại làm người ta khó có thể ngăn cản.
Thiêu đốt một phần cánh đồng tuyết vẫn không có cơ hội thắng, vậy phải làm thế nào?
Hắn vươn tay trái, quệt nước mưa trên mặt, cầm kiếm tiến lên.
Ngay lúc chân phải của hắn dừng ở bên hồ nước, thần trí của hắn đồng thời đốt lên mười chỗ trên cánh đồng tuyết, mưa rơi xuống người hắn lập tức biến thành sương khói.
Cơn mưa như cảm ứng được gì đó, đột nhiên càng thêm dữ dằn.
Đương nhiên sơ chiếu là chuyện rất nguy hiểm, tuy rằng không tới mức sinh tử như Thông U, nhưng mà kinh mạch của Trần Trường Sinh không giống bình thường, mệnh sao không giống bình thường, hấp thu số lượng và mức năng lượng ánh sao cũng có rất nhiều chỗ đặc thù, một khi bốc cháy lên, hỏa thế cháy trời, dù đã được long huyết tẩy rửa vẫn sẽ gặp nguy hiểm.
Bởi vì đã có kinh nghiệm, hơn nữa trận này đối thủ quá mạnh mẽ, Trần Trường Sinh cưỡng ép thần thức, lúc Tọa Chiếu cũng không có nhắm mắt lại, nhìn chằm chằm Cẩu Hàn Thực đối diện, sắc mặt đỏ bừng, thân thể nóng bừng, mồ hôi bốc hơi chỉ để lại muối, nhìn rất là thảm đạm.
Nếu như không có chuyện gì phát sinh, sơ chiếu giống hai lần trước thì cho dù không bị nhiệt độ kh*ng b* làm chết cháy thì cũng sẽ bị đốt thành ngu ngốc. Nhưng nếu hắn đã dám làm như vậy, đương nhiên là bởi vì hắn đang mong đợi một số chuyện phát sinh, tựa như lúc cùng Trang Hoán Vũ đối chiến, như là mưa rơi.
Âm thanh tí tách chính là mưa bụi xuyên qua không gian. Tiếng mưa dịu nhẹ, làm người ta như muốn ngủ một giấc.
Mưa rơi vào đoản kiếm trong tay Trần Trường Sinh, bọt nước và thân kiếm vừa tiếp xúc đã bốc hơi không còn, biến mất vô tung, nhìn qua như thấm vào trong thân kiếm. Có thêm rất nhiều mưa thấm vào cơ thể Trần Trường Sinh, thấm vào quần áo.
Cùng với cơn mưa đột ngột này, nhiệt độ Tẩy Trần Lâu giảm xuống, thân thể của Trần Trường Sinh lúc ướt và khô rang, vô số nhiệt lượng theo hơi nước tán đi, nhiệt độ cơ thể dần dần chậm lại, chỉ cảm thấy gió đến mát mẻ, thoải mái vui sướng.
Thoải mái là cảm thụ sinh lý, vui sướng là cảm thụ của thần thức.
Cơn mưa này là chuyện hắn mong đợi, cơn mưa chứng minh quả thật có rất nhiều người không muốn hắn chết đi, giống như nói với Lạc Lạc, Giáo hoàng đại nhân cũng đang xem trận đối chiến này.
Cánh đồng tuyết thiêu đốt hóa thành suối lưu, thay đổi thành chân nguyên làm dịu thân thể hắn, vì hắn cung cấp lực lượng cường đại, hắn nắm đoản kiếm, hướng Cẩu Hàn Thực đi tới, trong lúc đi lại có vô số khói trắng toát ra, hình ảnh có vẻ quỷ dị.
Bước lên trước ba bước đổi lại Da Thức Bộ, sương trắng ngưng tụ quanh thân thể hắn, sau đó tiệm tán, trong sương mù đã không còn thấy thân ảnh của hắn.
Một kiếm kiếm cuồng bạo từ vách đá phía sau Cẩu Hàn Thực phát ra, bên trong ẩn chứa lực lượng vô biên, chân nguyên mênh mông, Trần Trường Sinh cầm kiếm xuất hiện lần nữa, trầm mặc mà kiên định ở phía sau Cẩu Hàn Thực biến thành ngàn vạn thanh kiếm.
Mưa vẫn rơi, mũi kiếm của Trần Trường Sinh ảo hóa thành vô số, dường như còn dày đặc hơn mưa. Kiếm chiêu hắn dùng là chiêu mạnh nhất Chung Sơn Phong Vũ Kiếm: Long trời lở đất.
Kiếm chiêu đầy khí thế, như mưa to muốn lật đổ thiên địa.
Lúc này mưa đang rơi trong Tẩy Trần Lâu.
Trần Trường Sinh muốn mượn cơn mưa, đầu tiên là mượn khí thế.
Vô số cuồng phong từ ngoài Tẩy Trần Lâu dũng mãnh tràn vào trong lầu, cửa sổ lầu hai không ngừng mở ra đóng vào, phát ra âm thanh làm người ta có chút bực bội.
Mưa gió điên cuồng, kiếm của Trần Trường Sinh cũng như thế, từ bốn phương tám hướng sáng lên đâm về phía Cẩu Hàn Thực.
Kiếm chiêu uy lực nhất trong Chung Sơn Phong Vũ Kiếm, hơn nữa Trần Trường Sinh ba lượt sơ chiếu thu hoạch đầy đủ chân nguyên, mặc dù là Cẩu Hàn Thực cũng rất khó ứng đối, muốn tránh đi cũng cực khó khăn.
Cẩu Hàn Thực không hề né tránh, trầm mặc đứng trong mưa gió cùng với kiếm chiêu của Trần Trường Sinh, bình tĩnh cầm kiếm chắn trước ngực, không có sợ hãi, chỉ có bình tĩnh, tự tin.
Kiếm của hắn là chiêu thức trong Ly Sơn Kiếm Tông.
Cơ thể hắn như biến thành một cây đại thụ vô danh trên sơn môn Ly Sơn Kiếm Tông.
Cây kia sống ở Ly Sơn mấy trăm năm, trong mắt rất nhiều người, nó còn sống là vì nó may mắn, nhưng có rất ít người chú ý tới, cây cây xanh không nói một lời, bất động không đung đưa lại che đậy không biết bao nhiêu mưa gió cho Ly Sơn đệ tử.
Cẩu Hàn Thực chính là cây xanh.
Hắn giơ kiếm nghênh hướng Trần Trường Sinh, vẻ mặt yên lặng bình thản.
Hắn dùng Trí viễn kiếm.
Lầu hai vang lên tiếng cảm thán của thánh đường giáo chủ đại nhân:
- Thông U Cảnh mà có thể thi triển bộ kiếm pháp này tới trình độ như vậy, Ly Sơn rất giỏi, Cẩu Hàn Thực cũng rất giỏi.
Có thể được thánh đường giáo chủ tán thưởng, kiếm pháp đương nhiên không bình thường.
Trần Trường Sinh như mưa bão nhưng thất bại, không có một kiếm nào đâm trúng thân thể của Cẩu Hàn Thực.
Không biết hắn kiêng kị đoản kiếm hay phòng bị kiếm pháp của Trần Trường Sinh, Cẩu Hàn Thực cũng không có sử dụng kiếm đánh trực tiếp mà dùng cách đẩy chắn đánh ra, tiếng kiếm như tiếng thông reo vây quanh thân thể hắn, chắn kiếm ý của Trần Trường Sinh ở bên ngoài.
Tiếng thông reo không phải Ly Sơn Kiếm Tông kiếm pháp, mà là chưởng pháp của Trường Sinh Tông, Cẩu Hàn Thực đem bộ chưởng pháp này dùng trong kiếm pháp, kiếm thế hùng hậu, kiếm của Trần Trường Sinh căn bản không thể uy h**p được hắn.
Ba một tiếng. Ngực của Trần Trường Sinh bị Cẩu Hàn Thực dùng một kiếm đánh trúng, nặng nề nện vào vách đá, sau đó như bãi bùn lầy trượt xuống, nhất thời không thể đứng lên.
Ngay sau đó, hắn khó khăn vịn tường đứng dậy, nhìn Cẩu Hàn Thực, trầm mặc không nói, sắc mặt có chút tái nhợt, lòng tin trước đó nhanh chóng biến mất.
Hắn không nghĩ kiếm của Cẩu Hàn Thực giống như người của hắn, sự yên lặng xa xôi, đạm bạc mà thanh khoáng, nhìn như không có lực lượng gì, nhưng lại làm người ta khó có thể ngăn cản.
Thiêu đốt một phần cánh đồng tuyết vẫn không có cơ hội thắng, vậy phải làm thế nào?
Hắn vươn tay trái, quệt nước mưa trên mặt, cầm kiếm tiến lên.
Ngay lúc chân phải của hắn dừng ở bên hồ nước, thần trí của hắn đồng thời đốt lên mười chỗ trên cánh đồng tuyết, mưa rơi xuống người hắn lập tức biến thành sương khói.
Cơn mưa như cảm ứng được gì đó, đột nhiên càng thêm dữ dằn.
Trạch Thiên Ký
Tác giả: Miêu Nị
281 chương | 882 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1-1: Tự : Xuống núi
Chương Quyển 1 - 2: Tại sao
Chương Quyển 1 - 3: Đó là một cái tên tầm thường, nhưng, là tên của ta
Chương Quyển 1 - 4: Thiên Đạo viện
Chương Quyển 1 - 5: Thanh y thiếu niên Tam Thập Lục
Chương Quyển 1 - 6: Mở đề vui mừng
Chương Quyển 1 - 7: Trần Đường gặp gỡ
Chương Quyển 1 - 8: Trích tinh
Chương Quyển 1 - 9: Ta đã làm sai chuyện gì sao?
Chương Quyển 1 - 10: Ngày nào lên Thanh Vân
Chương Quyển 1 - 11: Hai người này
Chương Quyển 1 - 12: Bằng hữu làm cho người ta không còn lời nào để nói (Thượng)
Chương Quyển 1 - 13: Bằng hữu làm cho người ta không còn lời nào để nói
Chương Quyển 1 - 14: Từ hữu dung
Chương Quyển 1 - 15: Một con dê đen
Chương Quyển 1 - 16: Một gian học viện
Chương Quyển 1 - 17: Tân sinh của Quốc Giáo học viện (Thượng)
Chương Quyển 1 - 18: Tân sinh của Quốc Giáo học viện (Trung)
Chương Quyển 1 - 19: Tân sinh của Quốc Giáo học viện (Hạ)
Chương Quyển 1 - 20: Trang thứ nhất
Chương Quyển 1 - 21: Phương pháp đọc sách
Chương Quyển 1 - 22: Đơn giản như vậy
Chương Quyển 1 - 23: Đại dương tinh thần
Chương Quyển 1 - 24: Ngàn vạn tinh thần, chỉ lấy một viên
Chương Quyển 1 - 25: Cam Lộ Đài và Bách Thảo Viên
Chương Quyển 1 - 26: Hậu tích
Chương Quyển 1 - 27: Đã nhiều năm
Chương Quyển 1 - 28: Vượt tường gặp hắc bào
Chương Quyển 1 - 29: Một lời kinh phong vũ
Chương Quyển 1 - 30: Sách cũ thay trang mới
Chương Quyển 1 - 31: Khi trời sập xuống, có hắn phía trước
Chương Quyển 1 - 32: Tiên sinh, ngươi hãy thu ta đi
Chương Quyển 1 - 33: Bái sư
Chương Quyển 1 - 34: Bái sư (Hạ)
Chương Quyển 1 - 35: Dâm tặc? Phế vật?
Chương Quyển 1 - 36: Cảm ơn
Chương Quyển 1 - 37: Bài học đầu tiên
Chương Quyển 1 - 38: Chỉ điểm
Chương Quyển 1 - 39: Từ Bách Thảo viên tới Quốc Giáo học viện
Chương Quyển 1 - 40: Đêm đầu tiên
Chương Quyển 1 - 41: Trang hoán vũ
Chương Quyển 1 - 42: Tiếng cười
Chương Quyển 1 - 43: Tiểu quái vật của Tông Tự sở
Chương Quyển 1 - 44: Ta tên là Lạc Lạc
Chương Quyển 1 - 45: Uy vũ sinh phong
Chương Quyển 1 - 46: Mao thu vũ
Chương Quyển 1 - 47: Bóng dáng cùng quýt xanh
Chương Quyển 1 - 48: Bên trên dong thụ
Chương Quyển 1 - 49: Giáo côn
Chương Quyển 1 - 50: Đồng châm
Chương Quyển 1 - 51: Có chút loạn
Chương Quyển 1 - 52: Dự tiệc
Chương Quyển 1 - 53: Trong Vị Ương cung
Chương Quyển 1 - 54: Một đạo xuân phong trong đêm
Chương Quyển 1 - 55: Vấn đề nhân phẩm
Chương Quyển 1 - 56: Vấn đề công bình
Chương Quyển 1 - 57: Đồng Cung chi tù
Chương Quyển 1 - 58: Một mình xông long đàm
Chương Quyển 1 - 59: Một tên thiếu niên độc thoại trước hắc sắc cự long
Chương Quyển 1 - 60: Đẩy điện mà vào
Chương Quyển 1 - 61: Xin cho ta nói với ngươi một chữ
Chương Quyển 1 - 62: Chi chi
Chương Quyển 1 - 63: Đúng lúc
Chương Quyển 1 - 64: Hỏi thế gian
Chương Quyển 1 - 65: Nàng là vị hôn thê của ta
Chương Quyển 1 - 66: Bạch hạc làm bằng (Thượng)
Chương Quyển 1 - 67: Bạch hạc làm bằng (Hạ)
Chương Quyển 1 - 68: Bạch Đế làm họ (Thượng)
Chương Quyển 1 - 69: Bạch Đế làm họ (Hạ)
Chương Quyển 1 - 70: Có một thiếu niên
Chương Quyển 1 - 71: Người thứ tư
Chương Quyển 1 - 72: Xin chỉ giáo
Chương Quyển 1 - 73: Ý nan bình
Chương Quyển 1 - 74: Kiếm của thiếu niên
Chương Quyển 1 - 75: Băng vân loạn
Chương Quyển 1 - 76: Các thiếu niên không tệ
Chương Quyển 1 - 77: Tứ cửu thành nói chuyện xưa
Chương Quyển 1 - 78: Đông Lâm dã quận diệu thất tinh
Chương Quyển 1 - 79: Từ sơn dã tới triều đình
Chương Quyển 1 - 80: Cuộc chiến truyền lại đời sau?
Chương Quyển 1 - 81: Kiếm của Lạc Lạc
Chương Quyển 1 - 82: Tiên thanh vang vọng
Chương Quyển 1 - 83: Chuyến xe đêm
Chương Quyển 1 - 84: Nói chuyện trong đêm
Chương Quyển 1 - 85: Phá viện (Thượng)
Chương Quyển 1 - 86: Phá viện (Trung)
Chương Quyển 1 - 87: Phá viện (Hạ)
Chương Quyển 1 - 88: Các thiếu niên Quốc Giáo học viện phản kích
Chương Quyển 1 - 89: Phá màn mưa
Chương Quyển 1 - 90: Nhanh hơn, cứng hơn, mạnh hơn
Chương Quyển 1 - 91: Viện môn và nhân tâm
Chương Quyển 1 - 92: Người gác cổng, nói chuyện, người trên giường
Chương Quyển 1 - 93: Một trận mưa thu kỳ lạ
Chương Quyển 1 - 94: Chiến một tòa kinh đô (Thượng)
Chương Quyển 1 - 95: Chiến một tòa kinh đô (Trung)
Chương Quyển 1 - 96: Chiến một tòa kinh đô (Hạ)
Chương Quyển 1 - 97: Thu vũ giáo viện huyết án
Chương Quyển 1 - 98: Nghe một vị nương nương
Chương Quyển 1 - 99: Tu hành, cao hơn sinh tử
Chương Quyển 1 - 100: Niên đại dã hoa đua nở khắp núi
Chương Quyển 1 - 101: Nhớ chuyện cũ ở Bách Thảo Viên
Chương Quyển 1 - 102: Cam Lộ Đài phủ kim
Chương Quyển 1 - 103: Thích trên giường của ngươi
Chương Quyển 1 - 104: Nhớ một người
Chương Quyển 1 - 105: Tới Ly cung
Chương Quyển 1 - 106: Qua thần đạo
Chương Quyển 1 - 107: Khẩu chiến
Chương Quyển 1 - 108: Nhất hoa nhất thế giới
Chương Quyển 1 - 109: Gặp lại
Chương Quyển 1 - 110: Dạy bảo
Chương Quyển 1 - 111: Giáo hoàng
Chương Quyển 1 - 112: Có người mới trên Thanh Vân bảng (Thượng)
Chương Quyển 1 - 113: Có người mới trên Thanh Vân bảng (Trung)
Chương Quyển 1 - 114: Có người mới trên Thanh Vân bảng (Hạ)
Chương Quyển 1 - 115: Mười thứ hạng đầu
Chương Quyển 1 - 116: Tuyên cáo
Chương Quyển 1 - 117: Tinh quang qua ngón tay (Thượng)
Chương Quyển 1 - 118: Tinh quang qua ngón tay (Hạ)
Chương Quyển 1 - 119: Bí hiểm
Chương Quyển 1 - 120: Bắc Tân kiều
Chương Quyển 1 - 121: Long chi hoạn
Chương Quyển 1 - 122: Ta thật sự muốn sống thêm năm trăm năm
Chương Quyển 1 - 123: Liệu nguyên
Chương Quyển 1 - 124: Vô cấu
Chương Quyển 1 - 125: Hồng trang
Chương Quyển 1 - 126: Dị biến
Chương Quyển 1 - 127: Thắt lưng mang mười vạn quan tiền (Thượng)
Chương Quyển 1 - 128: Thắt lưng mang mười vạn quan tiền (Hạ)
Chương Quyển 1 - 129: Các thiếu niên trước ánh mặt trời
Chương Quyển 1 - 130: Văn thí bắt đầu
Chương Quyển 1 - 131: Hai người nộp bài thi cuối cùng
Chương Quyển 1 - 132: Chử Thì lâm
Chương Quyển 1 - 133: Lâm hải thính đào (Thượng)
Chương Quyển 1 - 134: Lâm hải thính đào (Hạ)
Chương Quyển 1 - 135: Cẩn thận
Chương Quyển 1 - 136: Nắm tay
Chương Quyển 1 - 137: Sông cạn
Chương Quyển 1 - 138: Cưỡi hạc xuống giang nam
Chương Quyển 1 - 139: Thiếu niên Lang tộc
Chương Quyển 1 - 140: Đối chiến không nhìn thấy
Chương Quyển 1 - 141: Mấy người bên rừng không ai hỏi
Chương Quyển 1 - 142: Quả đấm trực diện
Chương Quyển 1 - 143: Trận chiến đầu tiên
Chương Quyển 1 - 144: Kiếp trước ngươi đã làm những chuyện gì?
Chương Quyển 1 - 145: Rút thăm
Chương Quyển 1 - 146: Luận kiếm
Chương Quyển 1 - 147: Tuyệt đối không nghĩ tới
Chương Quyển 1 - 148: Bờ vực
Chương Quyển 1 - 149: Ngốc nghếch tiến lên
Chương Quyển 1 - 150: Đẫm máu, rút kiếm, đạp mây, rụng râu
Chương Quyển 1 - 151: Thiên không
Chương Quyển 1 - 152: Thiếu niên chân không, thiếu nữ kiên quyết
Chương Quyển 1 - 153: Không chiến
Chương Quyển 1 - 154: Mà thắng
Chương Quyển 1 - 155: Hằng ngày
Chương Quyển 1 - 156: Hai thiếu niên thắng liên tiếp
Chương Quyển 1 - 157: Chỉ tới đây sao
Chương Quyển 1 - 158: Thiên sát cô tinh
Chương Quyển 1 - 159: Vậy cứ như thế đi
Chương Quyển 1 - 160: Một kiếm đơn giản
Chương Quyển 1 - 161: Nhắm mắt lại, trăm kiếm sinh
Chương Quyển 1 - 162: Thiêu đốt
Chương Quyển 1 - 163: Một cơn mưa mới xóa đi bụi cũ
Chương Quyển 1 - 164: Đảo sơn
Chương Quyển 1 - 165: Xách giày
Chương Quyển 1 - 166: Như vậy cũng đúng
Chương Quyển 1 - 167: Hai trận chiến kéo dài
Chương Quyển 1 - 168: Ra giá cho bản thân
Chương Quyển 1 - 169: Vượt lên danh sách thi văn
Chương Quyển 1 - 170: Tám phương đợi trận chiến này
Chương Quyển 1 - 171: Ngư ca tam kiếm
Chương Quyển 1 - 172: Cánh đồng tuyết lại cháy
Chương Quyển 1 - 173: Yên lặng trước giống bão
Chương Quyển 1 - 174: Nhắm mắt vào bắt gặp hồ núi
Chương Quyển 1 - 175: Nhìn Thông U một chút
Chương Quyển 1 - 176-1: Hắn luôn ở tại Thông U (p1)
Chương Quyển 1 - 177: Bí mật trong kiếm
Chương Quyển 1 - 178-1: Dựa vào tường lâu, chặt đứt qua lại (p1)
Chương Quyển 1 - 179-1: Ánh nắng chiều
Chương Quyển 1 - 180: Đứng đầu bảng
Chương Quyển 1 - 181-1: Trùng tu cửa sân (p1)
Chương Quyển 1 - 182-1: Trong vòng một đêm, phía trước vạn người (p1)
Chương Quyển 1 - 183: Cúi đầu, mới có thể nhận được quán quân đó
Chương Quyển 1 - 184-1: Chuyện đã từng (p1)
Chương Quyển 1 - 185: Tiệc rượu tại nhà
Chương Quyển 1 - 186: Người bắt đầu thu hoạch
Chương Quyển 1 - 187: Giai nhân Từ thị, cố hương Chu lang
Chương Quyển 1 - 188: Thập giai nhi thượng
Chương Quyển 1 - 189: Bức họa thứ tám trong Lăng Yên các
Chương Quyển 1 - 190: Ánh sáng trong lịch sử
Chương Quyển 1 - 191: Hộp vận mệnh
Chương Quyển 1 - 192: Ba người đã từng (p1)
Chương Quyển 1 - 193: Ba người đã từng (p2)
Chương Quyển 1 - 194-1: Thí sinh vào kinh đi thi (p1)
Chương Quyển 1 - 195: Không có vận mệnh
Chương Quyển 1 - 196: Mưa gió tám phương, sinh ra từ Hắc Thạch
Chương Quyển 1 - 197-1: Mất đi cảm hứng (1)
Chương Quyển 1 - 198-1: Thiên Thư Lăng (p1)
Chương Quyển 1 - 199-1: Người trông lăng (p1)
Chương Quyển 1 - 200-1: Du Khách (p1)
Chương Quyển 1 - 201: Hai đứa bé bên tường rào
Chương Quyển 1 - 202: Huyết mạch dâng trào
Chương Quyển 1 - 203-1: Đạp tuyết Tuân Mai (p1)
Chương Quyển 1 - 204: Thiên lương vương phá
Chương Quyển 1 - 205-1: Đi Lăng Nam (p1)
Chương Quyển 1 - 206: Xông thần đạo
Chương Quyển 1 - 207-1: Trận chiến trong tuyết (p1)
Chương Quyển 1 - 208: Cảm ơn ngươi, đừng khách khí
Chương Quyển 1 - 209-1: Tới bình minh đi xem bia (p1)
Chương Quyển 1 - 210: Chiếu tình bia
Chương Quyển 1 - 211-1: Vạn chủng giải bia pháp (p1)
Chương Quyển 1 - 212: Vạn chủng giải bia pháp (p3)
Chương Quyển 1 - 213: Vạn chủng giải bia pháp (p4)
Chương Quyển 1 - 214-1: Sách mỏng động nhân tâm (p1)
Chương Quyển 1 - 215: Ban đêm thắp đèn xem bia (p1)
Chương Quyển 1 - 216: Ban đêm thắp đèn xem bia (p2)
Chương Quyển 1 - 217: Ban đêm thắp đèn xem bia (p3)
Chương Quyển 1 - 218-1: Chuyện cũ biết bao nhiêu (p1)
Chương Quyển 1 - 219: Chuyện cũ biết bao nhiêu (p3)
Chương Quyển 1 - 220-1: Người giải bia đầu tiên (p1)
Chương Quyển 1 - 221-1: Chúng diệu chi môn (p1)
Chương Quyển 1 - 222: Các thiếu niên ôm bia
Chương Quyển 1 - 223-1: Nhạn kêu (p1)
Chương Quyển 1 - 224: Nhạn kêu (p3)
Chương Quyển 1 - 225-1: Một ngày xem hết lăng bia (p1)
Chương Quyển 1 - 226: Bia gãy
Chương Quyển 1 - 227: Nên xem như thế (1)
Chương Quyển 1 - 228: Nên xem như thế (2)
Chương Quyển 1 - 229: Vừa thấy sự thật
Chương Quyển 1 - 230: Tối nay tinh quang rực rỡ
Chương Quyển 1 - 231: Hắc Thạch thần bí, sao trời hoàn mỹ
Chương Quyển 1 - 232-1: Pháo hoa thịnh cảnh không còn đêm (p1)
Chương Quyển 1 - 233: Rời lăng
Chương Quyển 1 - 234: Giấc mộng xuân chưa phát hiện ra
Chương Quyển 1 - 235: Bái kiến Giáo Hoàng đại nhân
Chương Quyển 1 - 236-1: Người thừa kế (p1)
Chương Quyển 1 - 237-1: Viện trưởng trẻ tuổi (p1)
Chương Quyển 1 - 238-1: Một nốt ruồi đỏ trên mi tâm (p1)
Chương Quyển 1 - 239: Một nốt ruồi đỏ trên mi tâm (p3)
Chương Quyển 1 - 240: Linh hồn khác biệt
Chương Quyển 1 - 241-1: Chuột bự trong đống vật lẫn lộn (p1)
Chương Quyển 1 - 242: Đồng hành
Chương Quyển 1 - 243-1: Hoàng Chỉ Tán (p1)
Chương Quyển 1 - 244-1: Ngoài Chu Viên có mưa gió đến (p1)
Chương Quyển 1 - 245: Ngoài Chu Viên có mưa gió đến (p3)
Chương Quyển 1 - 246-1: Ngoài Chu Viên có mưa gió đến (p4)
Chương Quyển 1 - 247-1: Mưa tới, nên mở dù (p1)
Chương Quyển 1 - 248-1: Tiểu Tiểu Tô (p1)
Chương Quyển 1 - 249: Nghịch lưu mà... lên hay không lên (p1)
Chương Quyển 1 - 250: Nghịch lưu mà... lên hay không lên (p2)
Chương Quyển 1 - 251-1: Khói nhẹ truyền báo động (p1)
Chương Quyển 1 - 252-1: Hai địa phương y (Thượng) (p1)
Chương Quyển 1 - 253-1: Hai địa phương y (trung + hạ) (p1)
Chương Quyển 1 - 254: Hai địa phương y (trung + hạ) (p3)
Chương Quyển 1 - 255-1: Tiếng đàn nức nở, một người chết (p1)
Chương Quyển 1 - 256-1: Kiếm ý trong đầm (p1)
Chương Quyển 1 - 257: Bên kia là hồ
Chương Quyển 1 - 258: Xanh biếc hơn cả hồ nước
Chương Quyển 1 - 259-1: Vợ chồng chàng gánh đòn gánh, thiếp xách nồi đất (p1)
Chương Quyển 1 - 260-1: Thiên lý ma ăn người, người ăn rồng (1)
Chương Quyển 1 - 261-1: Đôi cánh ẩn hình (p1)
Chương Quyển 1 - 262: Một kiếm thương tâm
Chương Quyển 1 - 263-1: Người biết chuyện (p1)
Chương Quyển 1 - 264: Một con đường tên là dũng khí
Chương Quyển 1 - 265-1: Lang đột (p1)
Chương Quyển 1 - 266: Những người không muốn đi trong đêm đen
Chương Quyển 1 - 267-1: Quang chi dực (đôi cánh ánh sáng) (p1)
Chương Quyển 1 - 268: Rơi vào bóng mặt trời lặn
Chương Quyển 1 - 269-1: Quá khứ cùng hiện tại của vận mệnh (p1)
Chương Quyển 1 - 270-1: Quá khứ cùng hiện tại của vận mệnh (p3)
Chương Quyển 1 - 271: Quá khứ cùng hiện tại của vận mệnh (p5)
Chương Quyển 1 - 272: Vụn cây cỏ
Chương Quyển 1 - 273-1: Sao băng (1)
Chương Quyển 1 - 274: Ngô đồng
Chương Quyển 1 - 275-1: Huyết chiến cuối cùng (p1)
Chương Quyển 1 - 276-1: Phượng vẫn (1)
Chương Quyển 1 - 277: Phượng hót
Chương Quyển 1 - 278: Sói gào
Chương Quyển 1 - 279: Kiếm gọi
Chương Quyển 1 - 280: Gặp nhau dưới trời đêm
Chương Quyển 1 - 281: Sát cánh
Không tìm thấy chương nào phù hợp