Thượng Thần, Ôm Con Hổ Nhỏ Nhà Ngài Về
-
187Chương
-
758,845Chữ
-
667Lượt đọc
-
0Yêu thích
-
0Đề cử
-
Hoàn thànhTrạng thái
❖ Giới thiệu truyện
Thể loại: ngôn tình, tiên ma, huyền huyễn, cực sủng, HE
Số chương: 123 chương
Nhân vật: Duyệt Nhi, Tức Mặc Ly ┃ phối hợp diễn: Đạp Vũ, Từ Sở, …
Lạc Thủy thượng thần nhặt được một con hổ màu tím trên đường lại chưa từng tu luyện thành hình người. Nếu như nàng đã không được chào đón thì mình tạm nuôi vậy.
Ba trăm năm sau, Lạc Thủy thượng thần vì bảo vệ con hổ tím đó mà bị thương, sau đó hổ tím được giao cho Đạp Vũ thượng thần chăm sóc dùm.
Con hổ tím liều mạng lắc lắc cái đầu nhỏ: “Ta không muốn, ta muốn đi theo ngài, theo ngài có thịt ăn.”
Lạc Thủy thượng thần an ủi nó: “Ngoan, nghe lời.” Yên lặng rồi lại yên lặng, chung quy có chút cảm giác không ổn, nhưng lại không nghĩ ra cái gì nữa, chỉ có thể nói với Đạp Vũ thượng thần: “Đừng cho người khác ức hiếp nàng.”
Đạp Vũ không ngờ người quyết đoán, lạnh lùng như Lạc Thủy lại có lúc dong dài đến vậy.
Hắn dừng một chút rồi vui vẻ giống như đám yêu ma quỷ quái đang ăn ngon xem kịch vui lại giống như chúng tiên hớn hở đến hội bàn đào ăn uống. Quạt ngọc lay động hai cái, nụ cười phong lưu lại mang chút nghiêm trang bảo: “Ta sẽ nhận nàng làm đồ đệ có được không? ài, ta đây, một sư phụ vừa mạnh mẽ lại đẹp không chê vào đâu được, đến lúc đó tiểu nha đầu ở cùng ta sớm sớm chiều chiều chung một mái nhà, chắc chắn sẽ nảy sinh tìm cảm ám muội với ta, như vậy sẽ tạo nên một đoạn sư đồ cấm luyến chấn động lục giới, vang đội cổ kim, làm cho thiên địa quỷ thần phải xúc động a!”
Lạc Thủy thượng thần trước sau vẫn không có biểu hiện gì, dường như có nhíu mày suy nghĩ một lúc, giọng nói tựa suối trong chảy qua đá ngọc bay vào trong tai mọi người: “Nếu như muốn một đoạn sư đồ cấm luyến, nàng còn chưa bái ta làm thầy.”
….
Hỏa phượng kiêu ngạo bay lướt tới, con hổ nhỏ nghi hoặc: “Ta và ngươi quen biết nhau sao?” Con hỏa phượng nào đó tức giận nói: “Sở Từ.” Con hổ nhỏ chợt hiểu ra: “Thì ra là con chim nhỏ màu đỏ kia à.” Con hỏa phượng kiêu ngạo xinh đẹp nào đó tiếp tục tức giận nói: “Cái gì con chim nhỏ màu đỏ! Bổn đại gia là hỏa phượng! Hỏa phượng!” Tiếp tục thở dài: “Ài, khó trách người không nhận ra, chưa thấy hỏa phượng à? Huống chi lúc đó bổn đại gia bị ám toán nên trọng thương, thu nhỏ nguyên hình…”
….
A, con đường thành tiên thật dài? Con hổ nhỏ dựng tai lên, ào ào nói: “Ai nói ta muốn thành tiên? Ta muốn thành thần!”
Giàu nhất lục giới? Được cưng chiều nhất lục giới? Nữ thần đáng yêu? Đều là mây bay! Con hổ nhỏ nào đó ở trong lòng ngực ấm áp thơm mát của vị thần nào đó nghiêm túc tổng kết: “Hạnh phúc chính là có thịt ăn, có thoại bản đọc, có đánh nhau, ờ, còn có vị thần nào đó ôm…”
Hãy nhìn xem con hổ nhỏ, bước đường đi lên sung sướng thành thần.
Số chương: 123 chương
Nhân vật: Duyệt Nhi, Tức Mặc Ly ┃ phối hợp diễn: Đạp Vũ, Từ Sở, …
Lạc Thủy thượng thần nhặt được một con hổ màu tím trên đường lại chưa từng tu luyện thành hình người. Nếu như nàng đã không được chào đón thì mình tạm nuôi vậy.
Ba trăm năm sau, Lạc Thủy thượng thần vì bảo vệ con hổ tím đó mà bị thương, sau đó hổ tím được giao cho Đạp Vũ thượng thần chăm sóc dùm.
Con hổ tím liều mạng lắc lắc cái đầu nhỏ: “Ta không muốn, ta muốn đi theo ngài, theo ngài có thịt ăn.”
Lạc Thủy thượng thần an ủi nó: “Ngoan, nghe lời.” Yên lặng rồi lại yên lặng, chung quy có chút cảm giác không ổn, nhưng lại không nghĩ ra cái gì nữa, chỉ có thể nói với Đạp Vũ thượng thần: “Đừng cho người khác ức hiếp nàng.”
Đạp Vũ không ngờ người quyết đoán, lạnh lùng như Lạc Thủy lại có lúc dong dài đến vậy.
Hắn dừng một chút rồi vui vẻ giống như đám yêu ma quỷ quái đang ăn ngon xem kịch vui lại giống như chúng tiên hớn hở đến hội bàn đào ăn uống. Quạt ngọc lay động hai cái, nụ cười phong lưu lại mang chút nghiêm trang bảo: “Ta sẽ nhận nàng làm đồ đệ có được không? ài, ta đây, một sư phụ vừa mạnh mẽ lại đẹp không chê vào đâu được, đến lúc đó tiểu nha đầu ở cùng ta sớm sớm chiều chiều chung một mái nhà, chắc chắn sẽ nảy sinh tìm cảm ám muội với ta, như vậy sẽ tạo nên một đoạn sư đồ cấm luyến chấn động lục giới, vang đội cổ kim, làm cho thiên địa quỷ thần phải xúc động a!”
Lạc Thủy thượng thần trước sau vẫn không có biểu hiện gì, dường như có nhíu mày suy nghĩ một lúc, giọng nói tựa suối trong chảy qua đá ngọc bay vào trong tai mọi người: “Nếu như muốn một đoạn sư đồ cấm luyến, nàng còn chưa bái ta làm thầy.”
….
Hỏa phượng kiêu ngạo bay lướt tới, con hổ nhỏ nghi hoặc: “Ta và ngươi quen biết nhau sao?” Con hỏa phượng nào đó tức giận nói: “Sở Từ.” Con hổ nhỏ chợt hiểu ra: “Thì ra là con chim nhỏ màu đỏ kia à.” Con hỏa phượng kiêu ngạo xinh đẹp nào đó tiếp tục tức giận nói: “Cái gì con chim nhỏ màu đỏ! Bổn đại gia là hỏa phượng! Hỏa phượng!” Tiếp tục thở dài: “Ài, khó trách người không nhận ra, chưa thấy hỏa phượng à? Huống chi lúc đó bổn đại gia bị ám toán nên trọng thương, thu nhỏ nguyên hình…”
….
A, con đường thành tiên thật dài? Con hổ nhỏ dựng tai lên, ào ào nói: “Ai nói ta muốn thành tiên? Ta muốn thành thần!”
Giàu nhất lục giới? Được cưng chiều nhất lục giới? Nữ thần đáng yêu? Đều là mây bay! Con hổ nhỏ nào đó ở trong lòng ngực ấm áp thơm mát của vị thần nào đó nghiêm túc tổng kết: “Hạnh phúc chính là có thịt ăn, có thoại bản đọc, có đánh nhau, ờ, còn có vị thần nào đó ôm…”
Hãy nhìn xem con hổ nhỏ, bước đường đi lên sung sướng thành thần.
❖ Danh sách chương
Tổng số: 187 chương
Chương 1: Thượng thần nhặt được con hổ nhỏ
Chương 2: Con hổ nhỏ tên là duyệt nhi
Chương 3: Sở từ
Chương 4: Bị dọa thành hình người
Chương 5: Phàm nhân thực cũng không gạt ta
Chương 6: Đạp vũ thượng thần
Chương 7: Ngoan ngoãn đứng ở đây
Chương 8: Một đoạn thầy trò cấm luyến
Chương 9: Ngươi và đạp vũ thượng thần có quan hệ gì
Chương 10: Trừ phi tiểu ái đồ Hôn ta một cái
Chương 11: Nữ nhân của bổn quân
Chương 12: Chúng ta quen biết nhau sao?
Chương 13: Chỉ là đang tìm tiểu ái đồ Của ta mà thôi
Chương 14: Hỏa phượng hoàng rất mạnh mẽ
Chương 15: Đồ đệ ngây thơ đáng yêu, sư phụ bao dung sủng ái
Chương 16: Để hắn làm tùy tùng của con…
Chương 17: Nếu như ta ra đi trước con
Chương 18: Đồng ý ở bên cạnh ta
Chương 19: Điều ta muốn làm nhất trong ba trăm năm
Chương 20: Huyễn oanh lưu ly trượng
Chương 21: Mỗi người một bao hạt hướng dương
Chương 22: Tử dao thần quân
Chương 23: Cùng nhau thụ kiếp
Chương 24: Nàng sống, ta mới sống
Chương 25: Tử hổ thất mệnh
Chương 26: Ta muốn trở thành người giàu nhất lục giới
Chương 27: Sẽ luôn đối với nàng như vậy, được không?
Chương 28: Tử tẫn ấn xuất hiện
Chương 29: Bắt giặc bắt vua
Chương 30: Sát na phương hoa
Chương 31: Một mồi lửa đốt trụi bồng lai tiên sơn các ngươi
Chương 32: Lại đi đông hải
Chương 33: Ai nghe ai
Chương 34: Yêu đương vụng trộm trong truyền thuyết
Chương 35: Ta muốn ăn thịt!
Chương 36: Ai dám có ý kiến?
Chương 37: Ta thật sự không thú vị sao?
Chương 38: Khó khăn giải biển cạn
Chương 39: Người và bọn họ không giống nhau
Chương 40: Lưỡng tình tương duyệt
Chương 41: Ta luôn có thể làm thay nàng
Chương 42: Thư khiêu chiến một cách lộ liễu
Chương 43: Ta đối với cô nương nhất kiến chung tình
Chương 44: Muốn đi doanh châu
Chương 45: Mỗi một sợi tóc của người đều rất đẹp
Chương 46: Sát ý của tức mặc ly
Chương 47: Mơ mơ hồ Hồ
Chương 48: Ta cưới nàng làm vợ, được không?
Chương 49: Biến cố bồng lai. Duyệt nhi tức giận
Chương 50: Vũ trụ nhỏ của duyệt nhi bùng nổ
❖ Đánh giá (0)
Đăng nhập để đánh giá truyện!
Đăng nhập0.0
☆
☆
☆
☆
☆
0 đánh giá
5 sao
0%
4 sao
0%
3 sao
0%
2 sao
0%
1 sao
0%
Chưa có đánh giá nào.
Truyện Liên Quan
Truyện Mới Cập Nhật