Chương 87: Đại lao Tông nhân phủ
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~14 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Edit: thu thảo
Luận về độ thân cận, trong những hoàng tử ở đây, chỉ có hắn và Trung Sơn Vương có chút qua lại.
Vì chính miệng phụ hoàng nói với hắn, muốn hắn tôn kính Trung Sơn Vương. Trung Sơn Vương là thử thách đầu tiên phụ hoàng giao cho hắn để củng cố vị trí thái tử, hắn tất nhiên vô cùng cung kính.
Mắt Trung Sơn Vương không lộ rõ vui buồn, nhìn hắn một lúc, nâng bước đi đến trước mặt Lạc Vân Hi, vươn tay trái ra, bỗng nhiên nắm chặt cánh tay trái của nàng.
Lạc Vân Hi muốn tránh, lại không tránh được, trên cánh tay bị nhéo khiến nàng hơi kinh ngạc, không khỏi hít một ngụm khí lạnh, nhấc chân đá vào phía dưới của Trung Sơn Vương.
Bước chân Trung Sơn Vương khẽ nhúc nhích, lui về sau một bước, lại không buông tay, mở miệng nói: "Tam tiểu thư, chuyện vừa rồi đã xảy ra trong viện, sao ngươi không nói với thái tử chứ? Nếu như không phải bổn vương tận mắt nhìn thấy, cũng không dám tin là đệ nhất mỹ nhân Thiên Dạ chúng ta lại có lòng dạ ác độc như vậy!"
Mọi người nghe lời hắn nói không đâu vào đâu đều ngây dại.
Đệ nhất mỹ nhân Thiên Dạ, không phải Lạc Phi Dĩnh sao? Sao nàng lại có lòng dạ ác độc đây?
Lạc Vân Hi cắn môi, đã biết hắn muốn làm gì, nếu như ánh mắt có thể giết người, nàng đã g**t ch*t con sói này ngàn lần vạn lần rồi! Chết tiệt, nàng cũng không muốn hi sinh tất cả của bản thân!
Lạc Phi Dĩnh giật mình ngẩng đầu, nàng không tin, mình chỉ chả vờ ngã chổng vó, Trung Sơn Vương vậy mà cũng có thể nhận ra được!
Hai mắt nàng đẫm lệ lạnh lùng, cho dù có nhận ra, không có chứng cớ, có thể làm gì nào?
Sắc mặt thái tử cũng kì quái, trong lòng Đoan Mộc Triết có chút không thoải mái, hỏi: "Trung Sơn Vương, ngài nhìn thấy gì?"
Hắn luôn có cảm giác, Trung Sơn Vương phát hiện quan hệ của hắn và Hi nhi, nên cố ý ở trước mặt hắn thân thiết với Hi nhi.
Trung Sơn Vương không nhanh không chậm giơ cánh tay Lạc Vân Hi lên, tay phải kéo tay áo của nàng xuống.
Mọi người kinh ngạc nhìn ống tay áo của Lạc Vân Hi bị kéo lên, một vết nhéo màu xanh tím hiện ra ở phần khuỷu tay.
Ngay cả Lạc Vân Hi cũng giật nảy mình, trời ạ, kẻ vô lương tâm này đúng là đủ độc ác!
Trung Sơn Vương trầm giọng nói: "Nửa canh giờ trước, bổn vương nhìn thấy Lạc đại tiểu thư lôi kéo Tam tiểu thư không buông tay, không biết vì sao tranh chấp, đại tiểu thư đá tam tiểu thư ngã xuống đất, đưa tay nhéo một cái trên cánh tay nàng, tam tiểu thư đau đến khóc thành tiếng, đại tiểu thư cũng mặc kệ nàng, mang theo người hầu rời khỏi đó."
Lạc Phi Dĩnh giống như nghe chuyện nằm mơ giữa ban ngày, cao kêu lên: "Trung Sơn Vương, tại sao người muốn hãm hại ta?"
Nào chỉ là nàng ta, sắc mặt Lạc Vân Hi một trong số hai đương sự cũng rất bất ngờ, chỉ là vừa nhìn thấy biểu tình của Lạc Phi Dĩnh, trong lòng lập tức thoải mái hơn nhiều.
"Đại tỷ, vốn là ta không muốn nói, đây dù sao cũng là việc nhà của Lạc phủ chúng ta. Vừa rồi ta đã nói, không cần những người này nhúng tay vào việc nhà chúng ta, chính là ngươi cứ mang hết chuyện xấu trong nhà nói ra, làm muội muội cũng chẳng còn cách nào."
Lạc Vân Hi nhận những lời Trung Sơn Vương nói.
Lạc Phi Dĩnh chưa bao giờ biết Lạc Vân Hi sẽ có ngày đáng hận như hôm nay, cũng không ngờ Trung Sơn Vương lại nói ra những vô lý này.
Nàng chỉ biết, giờ khắc này, nàng nói nói gì cũng vô ích.
Trung Sơn Vương đã đưa ra chứng cứ là vết nhéo thực sự tồn tại trên cánh tay Lạc Vân Hi, làm cho nàng không thể cãi lại nửa câu!
Đoan Mộc Kỳ thấy sự chuyển biến theo hướng tốt như vậy, gật đầu nói: "Chuyện này, đúng là đại tiểu thư không đúng trước." Một lời cũng là ngả về phía Lạc Vân Hi.
Mặc dù có người nhìn thấy vừa rồi Trung Sơn Vương nắm vào nới có vết nhéo của Lạc Vân Hi, nhưng Lạc Vân Hi cũng không kêu đau, cho nên, liền loại bỏ khả năng là vừa rồi Trung Sơn Vương đã hạ thủ, ánh mắt phức tạp không khỏi liếc nhìn Lạc Phi Dĩnh.
Lạc Phi Dĩnh vùa tức vừa sợ, bụm mặt khóc lớn tiếng.
Thái tử thấy Lạc Phi Dĩnh khóc đến thương tâm như vậy, hai vai run lẩy bẩy, quả thực làm người khác đau lòng. Hắn nghiến răng, nói: "Dù Dĩnh nhi có nhéo Lạc Vân Hi, cũng nhất định là bị Lạc Vân Hi chọc tức, nhéo nàng một chút mà thôi, cũng có như Lạc Vân Hi đâu? Hành hạ Dĩnh nhi thành bộ này? Nhiều người như vậy đều tận mắt nhìn thấy!"
Lạc Vân Hi cười lạnh: "Nếu đúng như lời Thái tử nói, một đao g**t ch*t người và mười đao g**t ch*t người có thể xử lý khác nhau sao? Một đao g**t ch*t người thì không nên bị kết tội phải không?"
Thái tử bị nàng nói đến cứng họng không còn lời nào để nói.
Không biết khi nào, Lạc Kính Văn và Đại phu nhân đều đã bị kinh động, rất nhiều người cũng chạy theo tới xem trò vui.
Lạc Kính Văn nghe hạ nhân bẩm báo tỉ mỉ, gương mặt tức giận đến chuyển từ trắng sang xanh, hôm nay là ngày chúc mừng cho Lạc Nguyệt Kỳ, trong phủ lại xảy ra chuyện như vậy, coi như đã ném mặt mũi cả đời hắn đi!
Hắn nhanh chân chạy tới, thấy rõ Lạc Phi Dĩnh, giận dữ hỏi Lạc Vân Hi: "Ranh con, ngươi dám ra tay đánh người, ai cho ngươi cái quyền này!"
Hắn hung hăng đá một cước về hướng kẻ gây họa Lạc Vân Hi, thế mà chân còn chưa đụng tới eo Lạc Vân Hi, đã cảm thấy bàn chân tê rần, đau đớn truyền tới đại não, hắn hô lớn một tiếng, vội vàng để chân phải xuống đất, vừa để xuống đất, cơn đau truyền đến khiến hắn đổ mồ hôi lạnh cả người, "A" tiếng hét không chế nổi tràn ra.
Lạc Vân Hi thu ngân châm trong tay về, chỉ là châm nhẹ một cái trên chân hắn mà thôi, vết thương chạm đất, tất nhiên rất đau đớn.
Lửa giận của Lạc Kính Văn bùng l*n đ*nh đầu: "Người đâu, nhốt đứa con gái bất hiếu này lại!"
Trung Sơn Vương nhàn nhạt nói: "Tội của Đại tiểu thư, Lạc Thái Úy không có ý định xử phạt sao?"
Đại phu nhân chạy tới, đau lòng ôm chặt nữ nhi, mặt đầy hận thù.
Lạc Kính Văn cất cao giọng nói: "Dĩnh nhi tuyệt đối sẽ không làm chuyện như vậy!"
"Ngươi đang hoài nghi nhãn lực của bản vương sao?" Giọng nói của Trung Sơn Vương bỗng nhiên trở nên nghiêm khắc, hơi thở chết chóc bao phủ quanh người, một cỗ băng sát ý phóng ra.
Lạc Kính Văn bị doạ liên tục lui ba bước, chịu đựng đau đớn ở lòng bàn chân, lắc đầu nói: "Lão thần không dám, chắc chắn là không dám nghi ngờ Vương gia. Chỉ có điều, trong này nhất định có hiểu nhầm. Nhưng việc Lạc Vân Hi làm, là chuyện ai cũng nhìn thấy."
Lúc này, đại phu trong phủ đã vội vàng khoác hộp thuốc chạy đến, ngồi xổm xuống chữa thương cho Lạc Phi Dĩnh.
Đoan Mộc Triết vẫn không lên tiếng, Lạc Kính Văn đến đây, hắn lại càng không mở miệng nói cái gì.
Đại phu hô một tiếng: "Đại tiểu thư bị thương cũng không nhẹ, lục phủ ngũ tạng đều bị rung động, chỉ sợ phải nằm trên giường thời gian dài để điều trị."
Thấy Đại phu nhân đưa mắt, đại phu lập tức nói vết thương của Lạc Phi Dĩnh rất nặng.
Lạc Vân Hi châm biếm cong môi cười, mình tay ra tay nên tất nhiên lag hiểu rõ, Lạc Phi Dĩnh thực sự bị thương rất nặng, nhưng mà đều chỉ bị thương ngoài da, bị thương nhẹ như vậy, không đến nỗi không xuống giường được, chỉ có điều mỗi bước đi đều là hành hạ, mỗi lần lật người cũng là đau đớn thôi! Chứ đâu có dính đến lục phủ ngũ tạng chứ?
Ánh mắt Trung Sơn Vương trầm xuống, đa
Luận về độ thân cận, trong những hoàng tử ở đây, chỉ có hắn và Trung Sơn Vương có chút qua lại.
Vì chính miệng phụ hoàng nói với hắn, muốn hắn tôn kính Trung Sơn Vương. Trung Sơn Vương là thử thách đầu tiên phụ hoàng giao cho hắn để củng cố vị trí thái tử, hắn tất nhiên vô cùng cung kính.
Mắt Trung Sơn Vương không lộ rõ vui buồn, nhìn hắn một lúc, nâng bước đi đến trước mặt Lạc Vân Hi, vươn tay trái ra, bỗng nhiên nắm chặt cánh tay trái của nàng.
Lạc Vân Hi muốn tránh, lại không tránh được, trên cánh tay bị nhéo khiến nàng hơi kinh ngạc, không khỏi hít một ngụm khí lạnh, nhấc chân đá vào phía dưới của Trung Sơn Vương.
Bước chân Trung Sơn Vương khẽ nhúc nhích, lui về sau một bước, lại không buông tay, mở miệng nói: "Tam tiểu thư, chuyện vừa rồi đã xảy ra trong viện, sao ngươi không nói với thái tử chứ? Nếu như không phải bổn vương tận mắt nhìn thấy, cũng không dám tin là đệ nhất mỹ nhân Thiên Dạ chúng ta lại có lòng dạ ác độc như vậy!"
Mọi người nghe lời hắn nói không đâu vào đâu đều ngây dại.
Đệ nhất mỹ nhân Thiên Dạ, không phải Lạc Phi Dĩnh sao? Sao nàng lại có lòng dạ ác độc đây?
Lạc Vân Hi cắn môi, đã biết hắn muốn làm gì, nếu như ánh mắt có thể giết người, nàng đã g**t ch*t con sói này ngàn lần vạn lần rồi! Chết tiệt, nàng cũng không muốn hi sinh tất cả của bản thân!
Lạc Phi Dĩnh giật mình ngẩng đầu, nàng không tin, mình chỉ chả vờ ngã chổng vó, Trung Sơn Vương vậy mà cũng có thể nhận ra được!
Hai mắt nàng đẫm lệ lạnh lùng, cho dù có nhận ra, không có chứng cớ, có thể làm gì nào?
Sắc mặt thái tử cũng kì quái, trong lòng Đoan Mộc Triết có chút không thoải mái, hỏi: "Trung Sơn Vương, ngài nhìn thấy gì?"
Hắn luôn có cảm giác, Trung Sơn Vương phát hiện quan hệ của hắn và Hi nhi, nên cố ý ở trước mặt hắn thân thiết với Hi nhi.
Trung Sơn Vương không nhanh không chậm giơ cánh tay Lạc Vân Hi lên, tay phải kéo tay áo của nàng xuống.
Mọi người kinh ngạc nhìn ống tay áo của Lạc Vân Hi bị kéo lên, một vết nhéo màu xanh tím hiện ra ở phần khuỷu tay.
Ngay cả Lạc Vân Hi cũng giật nảy mình, trời ạ, kẻ vô lương tâm này đúng là đủ độc ác!
Trung Sơn Vương trầm giọng nói: "Nửa canh giờ trước, bổn vương nhìn thấy Lạc đại tiểu thư lôi kéo Tam tiểu thư không buông tay, không biết vì sao tranh chấp, đại tiểu thư đá tam tiểu thư ngã xuống đất, đưa tay nhéo một cái trên cánh tay nàng, tam tiểu thư đau đến khóc thành tiếng, đại tiểu thư cũng mặc kệ nàng, mang theo người hầu rời khỏi đó."
Lạc Phi Dĩnh giống như nghe chuyện nằm mơ giữa ban ngày, cao kêu lên: "Trung Sơn Vương, tại sao người muốn hãm hại ta?"
Nào chỉ là nàng ta, sắc mặt Lạc Vân Hi một trong số hai đương sự cũng rất bất ngờ, chỉ là vừa nhìn thấy biểu tình của Lạc Phi Dĩnh, trong lòng lập tức thoải mái hơn nhiều.
"Đại tỷ, vốn là ta không muốn nói, đây dù sao cũng là việc nhà của Lạc phủ chúng ta. Vừa rồi ta đã nói, không cần những người này nhúng tay vào việc nhà chúng ta, chính là ngươi cứ mang hết chuyện xấu trong nhà nói ra, làm muội muội cũng chẳng còn cách nào."
Lạc Vân Hi nhận những lời Trung Sơn Vương nói.
Lạc Phi Dĩnh chưa bao giờ biết Lạc Vân Hi sẽ có ngày đáng hận như hôm nay, cũng không ngờ Trung Sơn Vương lại nói ra những vô lý này.
Nàng chỉ biết, giờ khắc này, nàng nói nói gì cũng vô ích.
Trung Sơn Vương đã đưa ra chứng cứ là vết nhéo thực sự tồn tại trên cánh tay Lạc Vân Hi, làm cho nàng không thể cãi lại nửa câu!
Đoan Mộc Kỳ thấy sự chuyển biến theo hướng tốt như vậy, gật đầu nói: "Chuyện này, đúng là đại tiểu thư không đúng trước." Một lời cũng là ngả về phía Lạc Vân Hi.
Mặc dù có người nhìn thấy vừa rồi Trung Sơn Vương nắm vào nới có vết nhéo của Lạc Vân Hi, nhưng Lạc Vân Hi cũng không kêu đau, cho nên, liền loại bỏ khả năng là vừa rồi Trung Sơn Vương đã hạ thủ, ánh mắt phức tạp không khỏi liếc nhìn Lạc Phi Dĩnh.
Lạc Phi Dĩnh vùa tức vừa sợ, bụm mặt khóc lớn tiếng.
Thái tử thấy Lạc Phi Dĩnh khóc đến thương tâm như vậy, hai vai run lẩy bẩy, quả thực làm người khác đau lòng. Hắn nghiến răng, nói: "Dù Dĩnh nhi có nhéo Lạc Vân Hi, cũng nhất định là bị Lạc Vân Hi chọc tức, nhéo nàng một chút mà thôi, cũng có như Lạc Vân Hi đâu? Hành hạ Dĩnh nhi thành bộ này? Nhiều người như vậy đều tận mắt nhìn thấy!"
Lạc Vân Hi cười lạnh: "Nếu đúng như lời Thái tử nói, một đao g**t ch*t người và mười đao g**t ch*t người có thể xử lý khác nhau sao? Một đao g**t ch*t người thì không nên bị kết tội phải không?"
Thái tử bị nàng nói đến cứng họng không còn lời nào để nói.
Không biết khi nào, Lạc Kính Văn và Đại phu nhân đều đã bị kinh động, rất nhiều người cũng chạy theo tới xem trò vui.
Lạc Kính Văn nghe hạ nhân bẩm báo tỉ mỉ, gương mặt tức giận đến chuyển từ trắng sang xanh, hôm nay là ngày chúc mừng cho Lạc Nguyệt Kỳ, trong phủ lại xảy ra chuyện như vậy, coi như đã ném mặt mũi cả đời hắn đi!
Hắn nhanh chân chạy tới, thấy rõ Lạc Phi Dĩnh, giận dữ hỏi Lạc Vân Hi: "Ranh con, ngươi dám ra tay đánh người, ai cho ngươi cái quyền này!"
Hắn hung hăng đá một cước về hướng kẻ gây họa Lạc Vân Hi, thế mà chân còn chưa đụng tới eo Lạc Vân Hi, đã cảm thấy bàn chân tê rần, đau đớn truyền tới đại não, hắn hô lớn một tiếng, vội vàng để chân phải xuống đất, vừa để xuống đất, cơn đau truyền đến khiến hắn đổ mồ hôi lạnh cả người, "A" tiếng hét không chế nổi tràn ra.
Lạc Vân Hi thu ngân châm trong tay về, chỉ là châm nhẹ một cái trên chân hắn mà thôi, vết thương chạm đất, tất nhiên rất đau đớn.
Lửa giận của Lạc Kính Văn bùng l*n đ*nh đầu: "Người đâu, nhốt đứa con gái bất hiếu này lại!"
Trung Sơn Vương nhàn nhạt nói: "Tội của Đại tiểu thư, Lạc Thái Úy không có ý định xử phạt sao?"
Đại phu nhân chạy tới, đau lòng ôm chặt nữ nhi, mặt đầy hận thù.
Lạc Kính Văn cất cao giọng nói: "Dĩnh nhi tuyệt đối sẽ không làm chuyện như vậy!"
"Ngươi đang hoài nghi nhãn lực của bản vương sao?" Giọng nói của Trung Sơn Vương bỗng nhiên trở nên nghiêm khắc, hơi thở chết chóc bao phủ quanh người, một cỗ băng sát ý phóng ra.
Lạc Kính Văn bị doạ liên tục lui ba bước, chịu đựng đau đớn ở lòng bàn chân, lắc đầu nói: "Lão thần không dám, chắc chắn là không dám nghi ngờ Vương gia. Chỉ có điều, trong này nhất định có hiểu nhầm. Nhưng việc Lạc Vân Hi làm, là chuyện ai cũng nhìn thấy."
Lúc này, đại phu trong phủ đã vội vàng khoác hộp thuốc chạy đến, ngồi xổm xuống chữa thương cho Lạc Phi Dĩnh.
Đoan Mộc Triết vẫn không lên tiếng, Lạc Kính Văn đến đây, hắn lại càng không mở miệng nói cái gì.
Đại phu hô một tiếng: "Đại tiểu thư bị thương cũng không nhẹ, lục phủ ngũ tạng đều bị rung động, chỉ sợ phải nằm trên giường thời gian dài để điều trị."
Thấy Đại phu nhân đưa mắt, đại phu lập tức nói vết thương của Lạc Phi Dĩnh rất nặng.
Lạc Vân Hi châm biếm cong môi cười, mình tay ra tay nên tất nhiên lag hiểu rõ, Lạc Phi Dĩnh thực sự bị thương rất nặng, nhưng mà đều chỉ bị thương ngoài da, bị thương nhẹ như vậy, không đến nỗi không xuống giường được, chỉ có điều mỗi bước đi đều là hành hạ, mỗi lần lật người cũng là đau đớn thôi! Chứ đâu có dính đến lục phủ ngũ tạng chứ?
Ánh mắt Trung Sơn Vương trầm xuống, đa
Thiên Tài Cuồng Phi - Phế Vật Tam Tiểu Thư
Tác giả: Tuyết Sơn Tiểu Tiểu Lộc
230 chương | 930 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!