❖ Giới thiệu truyện
Thể loại: Cổ đại, hài, sủng.
Converter: ngocquynh520
Độ dài: 123 chương.
Truyền thuyết kể lại rằng, Vì một nữ tử mà Tà Vương đã bức vua thoái vị, tru sát hoàng đế khiến triều Đường biến mất.
Truyền thuyết kể lại rằng, Vì một nữ tử mà Tà Vương đã khiến trăm người cùng chết trong một đêm, máu nhuộm đỏ thẫm hoàng cung.
Nam Cung Tự, là đích nữ của Nam Cung gia, sống cùng ngoại tổ mẫu từ nhỏ ở vùng nông thôn.
Nam Cung Ngọc, là nhị tiểu thư của Nam Cung gia vì thân thể yếu đuối nên từ bé đã được phụ mẫu sủng ái hết sức.
Nam Cung lão gia lại vì tiểu nữ nhi mà bỏ qua đại nữ nhi.
Đường đường là đích nữ của Nam Cung gia lại bị đẩy lên kiệu hoa thành thân với Tà U Vương.
Tà U Vương chính là kẻ giết người thành tính, năm người vợ trước đều chết dưới độc thủ của hắn.
Nếu như nhìn thấy hắn cười khuynh thành thì có nghĩa đại nạn cũng sắp tới.
Nếu không phải suýt chút nữa đã đánh mất cái mạng nhỏ này, nàng thề.
Dù có cho nàng mượn gan hùm mật gấu, nàng cũng không dám đào hôn.
Một câu "Làm nữ nhân của ta" đã tuyên bố nàng không cần phải chết.
Đoạn ngắn thứ nhất:
"Vương gia, thái tử phi sai hạ nhân tát vương phi một bạt tai, dưới cơn giận dữ, vương phi đã phế mất cánh tay phải của thái tử phi rồi."
"Ha ha ha, làm rất tốt! Không hổ là ái phi của bổn vương."
Mặt thị vệ nào đó toàn là hắc tuyến, tiếp tục nói: "Vương gia... Việc này đã làm kinh động đến thái tử, thái tử nổi giận lôi đình, phái người bắt vương phi đến phủ của hắn, nghe nói muốn dùng nghiêm hình tra tấn vương phi, diễu phố thị chúng, ba ngày sau lại muốn trảm người."
Vị vương gia nào đó dẫn theo ba vạn tinh binh bao vây toàn bộ phủ thái tử, "Phập" một tiếng, một đầu người đầy máu đã rơi trên mặt đất...
Đoạn ngắn thứ hai:
Vào một ngày trăng tròn nào đó...
Trên mái hiên của phủ Tà vương có một bóng dáng thướt tha yểu điệu, chín chiếc lông xù trắng như tuyết phất phơ phía sau người, mái tóc bạc nhẹ nhàng tung bay trong gió.
"Grào--!"
Quản gia sợ tới mức vắt chân lên cổ mà chạy như điên đến trong tẩm cung của Tà U vương.
"Vương Gia, có yêu quái, có yêu quái..."
"Buồn cười, tiểu yêu ở đâu ra, dám giễu võ dương oai trên địa bàn của bổn vương à!" Vị vương gia nào đó đằng đằng sát khí phủ thêm áo choàng rồi đón gió ra ngoài, lúc nhìn thấy bóng người đang ngước lên trời mà gào, lại dịu dàng nói: "Ái phi à, đừng gào nữa, về phòng ngủ thôi."
Đoạn ngắn thứ ba:
"Phụ thân, nương nói chờ sau khi Cửu nhi lớn lên, nhất định sẽ giúp con tìm một tân lang tuấn tú như Tự ca ca vậy."
Vị vương gia nào đó nghiêm túc nhắc nhở: "Cửu nhi, nghe phụ thân khuyên một câu, tuấn tú cũng không thể có cơm mà ăn, phải tìm một người có quyền thế, biết thế nào là yêu thương người khác như phụ thân. Lại nói tên Đường Uyên Tự kia đã là lão bất tử rồi, còn ca ca cái gì?"
"Nhưng nương nói, cho dù nam nhân khắp thiên hạ có chết sạch cũng không thể tìm được một nam nhân giống phụ thân được."
Khoé môi vị vương gia nào đó hơi giật giật, nghi ngờ hỏi: "Vì sao?"
Một tiểu nam hài đáng yêu đan tay vào trước ngực dựa vào cánh cửa bên ngoài, mở miệng: "Bởi vì nương nói phần lớn các đại nguyên soái, ra trận giết địch không có khả năng lúc nào cũng sẽ thuận buồm xuôi gió, ngộ nhỡ ngày nào đó chết thẳng cẳng, chắc chắc sẽ liên luỵ toàn bộ người trong nhà phải tuẫn táng theo."
Converter: ngocquynh520
Độ dài: 123 chương.
Truyền thuyết kể lại rằng, Vì một nữ tử mà Tà Vương đã bức vua thoái vị, tru sát hoàng đế khiến triều Đường biến mất.
Truyền thuyết kể lại rằng, Vì một nữ tử mà Tà Vương đã khiến trăm người cùng chết trong một đêm, máu nhuộm đỏ thẫm hoàng cung.
Nam Cung Tự, là đích nữ của Nam Cung gia, sống cùng ngoại tổ mẫu từ nhỏ ở vùng nông thôn.
Nam Cung Ngọc, là nhị tiểu thư của Nam Cung gia vì thân thể yếu đuối nên từ bé đã được phụ mẫu sủng ái hết sức.
Nam Cung lão gia lại vì tiểu nữ nhi mà bỏ qua đại nữ nhi.
Đường đường là đích nữ của Nam Cung gia lại bị đẩy lên kiệu hoa thành thân với Tà U Vương.
Tà U Vương chính là kẻ giết người thành tính, năm người vợ trước đều chết dưới độc thủ của hắn.
Nếu như nhìn thấy hắn cười khuynh thành thì có nghĩa đại nạn cũng sắp tới.
Nếu không phải suýt chút nữa đã đánh mất cái mạng nhỏ này, nàng thề.
Dù có cho nàng mượn gan hùm mật gấu, nàng cũng không dám đào hôn.
Một câu "Làm nữ nhân của ta" đã tuyên bố nàng không cần phải chết.
Đoạn ngắn thứ nhất:
"Vương gia, thái tử phi sai hạ nhân tát vương phi một bạt tai, dưới cơn giận dữ, vương phi đã phế mất cánh tay phải của thái tử phi rồi."
"Ha ha ha, làm rất tốt! Không hổ là ái phi của bổn vương."
Mặt thị vệ nào đó toàn là hắc tuyến, tiếp tục nói: "Vương gia... Việc này đã làm kinh động đến thái tử, thái tử nổi giận lôi đình, phái người bắt vương phi đến phủ của hắn, nghe nói muốn dùng nghiêm hình tra tấn vương phi, diễu phố thị chúng, ba ngày sau lại muốn trảm người."
Vị vương gia nào đó dẫn theo ba vạn tinh binh bao vây toàn bộ phủ thái tử, "Phập" một tiếng, một đầu người đầy máu đã rơi trên mặt đất...
Đoạn ngắn thứ hai:
Vào một ngày trăng tròn nào đó...
Trên mái hiên của phủ Tà vương có một bóng dáng thướt tha yểu điệu, chín chiếc lông xù trắng như tuyết phất phơ phía sau người, mái tóc bạc nhẹ nhàng tung bay trong gió.
"Grào--!"
Quản gia sợ tới mức vắt chân lên cổ mà chạy như điên đến trong tẩm cung của Tà U vương.
"Vương Gia, có yêu quái, có yêu quái..."
"Buồn cười, tiểu yêu ở đâu ra, dám giễu võ dương oai trên địa bàn của bổn vương à!" Vị vương gia nào đó đằng đằng sát khí phủ thêm áo choàng rồi đón gió ra ngoài, lúc nhìn thấy bóng người đang ngước lên trời mà gào, lại dịu dàng nói: "Ái phi à, đừng gào nữa, về phòng ngủ thôi."
Đoạn ngắn thứ ba:
"Phụ thân, nương nói chờ sau khi Cửu nhi lớn lên, nhất định sẽ giúp con tìm một tân lang tuấn tú như Tự ca ca vậy."
Vị vương gia nào đó nghiêm túc nhắc nhở: "Cửu nhi, nghe phụ thân khuyên một câu, tuấn tú cũng không thể có cơm mà ăn, phải tìm một người có quyền thế, biết thế nào là yêu thương người khác như phụ thân. Lại nói tên Đường Uyên Tự kia đã là lão bất tử rồi, còn ca ca cái gì?"
"Nhưng nương nói, cho dù nam nhân khắp thiên hạ có chết sạch cũng không thể tìm được một nam nhân giống phụ thân được."
Khoé môi vị vương gia nào đó hơi giật giật, nghi ngờ hỏi: "Vì sao?"
Một tiểu nam hài đáng yêu đan tay vào trước ngực dựa vào cánh cửa bên ngoài, mở miệng: "Bởi vì nương nói phần lớn các đại nguyên soái, ra trận giết địch không có khả năng lúc nào cũng sẽ thuận buồm xuôi gió, ngộ nhỡ ngày nào đó chết thẳng cẳng, chắc chắc sẽ liên luỵ toàn bộ người trong nhà phải tuẫn táng theo."
❖ Danh sách chương
Tổng số: 81 chương
Chương 1: Tân nương “gả” thay!
Chương 2: Cái giá phải trả khi đào hôn
Chương 3: Mạng của bọn họ ta lưu lại
Chương 4: Thử yêu ngươi
Chương 5: Trở về phủ
Chương 6: Lập uy
Chương 7: Lại dám, rời khỏi Bổn Vương
Chương 8: Vương Gia, phải biết thương hoa tiếc ngọc chứ!
Chương 9: Phế tay Thái Tử Phi
Chương 10: Tà U Vương bức vua thoái vị
Chương 11: Tung hoành không muốn sống
Chương 12: Vương Gia, xin ấn dấu
Chương 13: Tù nhân này, Bổn cung muốn
Chương 14: Một cước đạp công chúa xuống hồ
Chương 15: Bóp méo sự thật
Chương 16: Làm tổn thương nữ nhân của ta, chết!
Chương 17: Làm tổn thương nam nhân của ta, chết!
Chương 18: Hắn khóc
Chương 19: Lòng dạ đàn bà là độc ác nhất
Chương 20: Đánh cược mạng sống
Chương 21: Gỡ tiền đánh cược
Chương 22: Phản bội Bổn cung, hậu quả rất nghiêm trọng
Chương 23: Hiên Viên Dật sử dụng nam nhân kế
Chương 24: Vương Gia, người cam chịu số phận đi
Chương 25: Sài quận chúa
Chương 26-1: Học chó sủa
Chương 27: Chỉ muốn biết ngươi là ai
Chương 28: Câu Hồn Sứ Giả(gọi tắt là thần chết)
Chương 29: Người nhà Nam Cung tới
Chương 30: Dâng trào ghen tuông
Chương 31: Chuyện cũ đã qua người sống như vậy
Chương 32: Cường hôn
Chương 33: Chọc giận làm nàng khóc
Chương 34: Giết Vương Gia, ta tăng tiền gấp bội
Chương 35: Giấu giếm sát ý
Chương 36: Chuyện xảy ra bất ngờ thay đổi
Chương 37: Dật Dật thật hung dữ, Tự Tự rất sợ
Chương 38: Thích mùi vị ngọt ngào trong miệng của Dật
Chương 39: Chỉ ăn cơm của ngươi làm
Chương 40: Sài quận chúa bị hủy dung
Chương 41: Dùng miệng mớm thuốc
Chương 42: Dự tiệc
Chương 43: Nương tử là tâm, huynh đệ như cặn bã
Chương 44: Nam Cung Ngọc
Chương 45: Chờ đợi
Chương 46: Đời này nhất định sẽ chọn Dật
Chương 47: Thuyết phục trở về Ngưu gia thôn
Chương 48: Phế bỏ hậu viện
Chương 49: Đêm trước bão tố
Chương 50: Giải quyết Chu Văn Nương
❖ Đánh giá (0)
Đăng nhập để đánh giá truyện!
Đăng nhập0.0
☆
☆
☆
☆
☆
0 đánh giá
5 sao
0%
4 sao
0%
3 sao
0%
2 sao
0%
1 sao
0%
Chưa có đánh giá nào.
Truyện Liên Quan