Thanh Xuân Ai Không Hoang Phí
-
74Chương
-
150,142Chữ
-
349Lượt đọc
-
0Yêu thích
-
0Đề cử
-
Đang raTrạng thái
❖ Giới thiệu truyện
Thanh xuân có ai mà không hoang phí, và ai lại đi hoang phí thanh xuân của ai. Thanh xuân mỗi người đều không giống nhau, có bao nhiêu sắc màu, có bao nhiêu đần độn vô vị, chỉ riêng người đó mới biết.
Cô, Thẩm Duy Nhiên, là một cô học sinh bình thường, nhưng thanh xuân của cô lại không giống những người khác, từ thời thiếu niên ngây thơ tới lúc trưởng thành, từ tình yêu tình bạn tới tình thân vĩnh cửu, mọi thứ đều là bi thương.
Hoa đào nở là mùa tương ngộ, cánh hoa điêu tàn kia có lẽ sớm đã chú định bọn họ có duyên màkhông phận. Ai là khách qua đường của ai, và ai sẽ vì ai mà dừng lại?
Thẩm Duy Nhiên: "Em chỉ là không dám yêu..."
Giang Thần Hi: "Còn bảy năm? Mười năm thì sao?"
Loan Mộng: "Thì ra nhất kiến chung tình là có thật."
Giang Thải Dĩnh: "Xin lỗi, em chỉ là có thói quen yêu anh."
Tưởng Thần: "Anh cứ nghĩ đời này anh sẽ không thể yêu được người khác."
Ngô Tuyết: "Kiêu ngạo như em lại vì anh mà cúi đầu."
Thượng Quan Thành: "Xin lỗi, yêu em, lại tổn thương em."
Dịch Huyên: "Mình chỉ là khách qua đường trong sinh mệnh của cậu.
Cô, Thẩm Duy Nhiên, là một cô học sinh bình thường, nhưng thanh xuân của cô lại không giống những người khác, từ thời thiếu niên ngây thơ tới lúc trưởng thành, từ tình yêu tình bạn tới tình thân vĩnh cửu, mọi thứ đều là bi thương.
Hoa đào nở là mùa tương ngộ, cánh hoa điêu tàn kia có lẽ sớm đã chú định bọn họ có duyên màkhông phận. Ai là khách qua đường của ai, và ai sẽ vì ai mà dừng lại?
Thẩm Duy Nhiên: "Em chỉ là không dám yêu..."
Giang Thần Hi: "Còn bảy năm? Mười năm thì sao?"
Loan Mộng: "Thì ra nhất kiến chung tình là có thật."
Giang Thải Dĩnh: "Xin lỗi, em chỉ là có thói quen yêu anh."
Tưởng Thần: "Anh cứ nghĩ đời này anh sẽ không thể yêu được người khác."
Ngô Tuyết: "Kiêu ngạo như em lại vì anh mà cúi đầu."
Thượng Quan Thành: "Xin lỗi, yêu em, lại tổn thương em."
Dịch Huyên: "Mình chỉ là khách qua đường trong sinh mệnh của cậu.
❖ Danh sách chương
Tổng số: 74 chương
Chương 1: Hồi ức là đau thương
Chương 2: Giang Thần Hi
Chương 3: Quen biết Loan Mộng
Chương 4: Anh như ánh sáng, ấm áp tới mức khiến người ta không thể từ chối
Chương 5: Dịch Huyên, quá khứ quá đau thương
Chương 6: Sao mặt lại đỏ như vậy?
Chương 7: Lần đầu gặp Trần Tĩnh
Chương 8: Chiếc váy lưu sa của Ngô Tuyết
Chương 9: Sóng gió từ chiếc váy
Chương 10: Chất độc đã vào xương tủy
Chương 11: "Quán cơm" hay "Nhà hàng"?
Chương 12: Giằng co với "Sườn heo chua ngọt"
Chương 13: Có lẽ phải từ bỏ mới có thể tới gần cậu
Chương 14: Cậu không thật sự vui vẻ
Chương 15: Một lần mơ, một lần đau khổ
Chương 16: Cái gọi là sập bẫy chẳng qua là đi mua sắm mà thôi!
Chương 17: Máy ảnh DSLR
Chương 18: Giành giật "Máy ảnh"
Chương 19: Nháo như vậy đủ chưa?
Chương 20: Thời gian của một bài hát
Chương 21: Bạn ơi đừng khóc!
Chương 22: Cuộc gọi của ai?
Chương 23: Chờ đợi dưới gốc hoa anh đào
Chương 24: Loan Mộng và Giang Thải Dĩnh
Chương 25: Vui vẻ mới là lớp ngụy trang tốt nhất
Chương 26: Bí mật bị chôn vùi
Chương 27: Tai nạn xe
Chương 28: Người con trai xa lạ
Chương 29: Giang Thần Hi biến mất
Chương 30: Thượng Quan Thành
Chương 31: Cuộc đối thoại trong phòng bệnh
Chương 32: Loan Mộng xấu hổ
Chương 33: Giang Thải Dĩnh và Ngô Tuyết
Chương 34: Nỗi đau của Ngô Tuyết
Chương 35: Đau đớn
Chương 36: Giang Thải Dĩnh khóc
Chương 37: Loan Mộng ngất xỉu
Chương 38: Thẩm Duy Nhiên hôn mê
Chương 39: Là bạn sao?
Chương 40: Thích cậu là chuyện của tớ!
Chương 41: Giang Thải Dĩnh chăm sóc Thẩm Duy Nhiên
Chương 42: Ngô Tuyết chung phòng với Thẩm Duy Nhiên
Chương 43: Hèn mọn đến bụi bặm
Chương 44: Cậu không phải ánh nắng của tớ
Chương 45: Casablanca
Chương 46: Chị biết không?
Chương 47: Chẳng qua chỉ là bảy năm mà thôi
Chương 48: Ai mới thật sự là trò đùa?
Chương 49: Không ai quá ngây thơ
Chương 50: Phiên ngoại: Giang Thần Hi (1)
❖ Đánh giá (0)
Đăng nhập để đánh giá truyện!
Đăng nhập0.0
☆
☆
☆
☆
☆
0 đánh giá
5 sao
0%
4 sao
0%
3 sao
0%
2 sao
0%
1 sao
0%
Chưa có đánh giá nào.
Truyện Liên Quan