Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 4 - 319: Đối mặt (thượng)
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~15 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Dịch: Bùm Bùm
Càng ngày càng gần, vạt váy màu xanh biển xuất hiện trong tầm mắt của Trùng Trùng, phía dưới vạt váy là đôi chân xinh xắn đến không thể nào hình dung, được giấu trong đôi giày trắng thêu hoa trắng một màu, giờ phút này đang tao nhã cất bước chân chậm rãi, từ từ đi đến trước mặt Trùng Trùng.
Trái tim Trùng Trùng chưa từng đập nhanh như lúc này, không chỉ là muốn xông ra khỏi cổ họng mà quả thật gần như muốn nổ tung trong lồng ngực vậy. Nàng ngồi xổm rụt người lại thành một đống dưới đất, không ngừng cầu cho nàng không nhìn thấy mình.
Nhưng sao có thể được chứ? Ước mong mất lý trí này sẽ không thể thành hiện thực được, bây giờ nàng là một người sống, hơn nữa không dùng pháp thuật để che giấu, lúc nãy nàng căng thẳng quá, quên mất trò ruột của nàng là nữ nhân biến thành đá tảng.
”Xin hỏi ――” Một giọng nói khẽ khàng mang theo nghi vấn vang lên.
Trùng Trùng suýt nữa ngất xỉu, không phải vì giọng nói ấy hay như âm thanh của tự nhiên, mà là nàng biết chuyện nàng không muốn đối mặt nhất đã xảy ra rồi. Lúc này nàng thật sự mong sao mình là một con đà điểu, như vậy thì sẽ có thể trốn đi, không cần phải nói chuyện với nữ nhân ở trước mặt mình này.
Không thì tảng đá cũng được! Dù gì thì đó cũng là thứ duy nhất nàng biết biến thành!
Nhưng không được, người ta đã đến trước mặt rồi, nếu bây giờ biến thì sẽ không thể hình dung được bằng bốn chữ “giấu đầu lòi đuôi” mà quả thật là nói dối trắng trợn rồi.
Bùm!
Đang suy nghĩ trong lo âu thì chuyện bất ngờ xảy ra.
Bởi vì nàng quá tập trung suy nghĩ, ước mong mình là một tảng đá quá mãnh liệt, do đó nàng hoàn toàn không thể kiểm soát được mình, trong phút chốc khắp người bốc lên một làn khói mang hình dáng của cái nấm, sau đó bóng người biến mất, tảng đá xuất hiện.
Nàng biến hình rồi! Lần đầu tiên trong đời nàng không kiềm được lòng, cơ thể nghe theo suy nghĩ, thoải mái hoàn mỹ mà biến hình rồi!
Đây là một sự tiến triển mang tính đột phá trong pháp thuật và tu vi, Bạch Trầm Hương mà trông thấy chắc chắn sẽ rất yên lòng. Nhưng với tình huống hiện tại thì đây quả thật là chuyện ngu ngốc nhất thế gian, sánh được với chuyện trộm mất cái ví rồi bị bắt được, tên trộm lại vờ như trộm nhầm ví của mình vậy.
Quả nhiên điên là không có tận cùng!
Một ngón tay hơi lạnh lại mềm mại khe khẽ điểm lên trán Trùng Trùng, “Tu luyện vào lúc này sẽ tổn hại đến dương khí đấy, hơn nữa tóc của nàng ―― chưa biến đi.” Âm thanh của tự nhiên lại vang lên, giọng điệu chất chứa sự thương hại một cách dịu dàng.
Nếu dưới đất có một khe hở, Trùng Trùng rất muốn lập tức chui vào trong, sau đó một đường độn đến đáy mặt đất, xuên qua dòng dung nham nóng, cuối cùng đến được bờ châu Mỹ thì mới rửa sạch sự sỉ nhục được tạo ra bởi cái điên của ngày hôm nay.
Chỉ cần không ai biết chuyện này, hoặc là nàng không nghe thấy người khác cười nhạo hành vi này của mình thì nàng sẽ có thể tự lừa dối mình rằng: Loại chuyện ngu ngốc này, nàng vốn chưa từng làm.
Hay là quay ngược thời gian cũng được! Nàng sẽ ―― nàng sẽ ―― biến sẵn từ trước.
Đây là lần đầu tiên gặp tình địch đó, cho dù chỗ nào cũng không sánh được với người ta thì cũng không nên mang dáng vẻ buồn cười đến như vậy. Diêu Trùng Trùng, đồ ngốc nghếch, bây giờ thì hay rồi, ở trong mắt của chính thê người ta đây, nữ nhân chờ thị tẩm là nàng đúng là không chỗ nào tốt!
”Không biến lại được rồi sao?” Âm thanh của tự nhiên lại vang lên.
Chết tiệt, không biết vì sao mà lại quên hết pháp thuật và chú ngữ, đúng là không biến lại được.
”Để ta giúp nàng nhé? Nàng đừng ngại, ta không có ý gì khác, chỉ là khi tu luyện ―― có lúc hơi thở sẽ bị tắc, không thể chảy xuôi được.” Dường như âm thanh của tự nhiên sợ Trùng Trùng bối rối nên cất giọng một cách rất chu đáo, rất thấu hiểu lòng người.
Tất nhiên phải giúp rồi, tuy đối phương là tình địch, nhưng tránh voi chẳng xấu mặt nào, nàng đã làm ra loại chuyện thiếu muối đến mức này rồi, nếu vẫn duy trì dưới hình dạng đá thì chẳng phải ngay cả tiêu bản cũng chẳng bằng hay sao?
”Vậy ta làm đây, nàng cẩn thận nhé, sẽ hơi tê.”
Tê? Giải huyệt sao? Hừ, không đội ơn!
Trùng Trùng vừa giận vừa xấu hổ, lại một tiếng bùm vang lên, làn khói trắng hình cái nấm lại hiện lên, sau đó nhanh chóng biến mất. Tảng đá cũng ngã ối một phát xuống đất, cuối cùng cũng quay trở lại hình người.
Một đôi tay mềm mại đến mức người ta ngỡ rằng là mây trắng trên bầu trời đỡ nàng dậy, thấy Trùng Trùng vẫn không ngẩng đầu, vẫn giữ tư thế quỳ, bèn hỏi một cách dịu dàng: “Có thể nói với ta nàng là ai không? Ta nghe nói Vương điện Hắc Thạch là tẩm cung của Minh Vương điện hạ, vì sao nàng lại ở đây?”
Cảm nhận tinh tế, giọng nói này rất ôn hòa, lần đầu tiên Trùng Trùng biết cái gì gọi là nói chuyện như ca hát, thì ra là như thế này. Vì sao nàng nói chuyện thì lại tách tách bộp bộp như rang đậu vậy, không đẹp đẽ chút nào.
”Ta là ―― Diêu Trùng Trùng, con kiến nhỏ, ta ―― à ―― là thị nữ ―― quét dọn phòng.” Nàng nói trong uể oải, muốn nói dối nhưng trong phút chốc lại không bịa được gì, lẽ nào nói nàng là đại nha đầu thông phòng?
”À, vậy nàng đứng dậy nói chuyện đi, ta chỉ ―― đến xem thôi.” Nói rồi lại một luồng lực dịu dàng lướt qua, Trùng Trùng có muốn quỳ cũng không quỳ được nữa, đương nhiên cũng không thể nào cúi đầu được nữa, chỉ đành bị động ngẩng đầu lên, sau đó chấn động như bị sét đánh trúng.
La Sát Nữ trong trạng thái hóa đá đã đẹp tuyệt thế rồi, không ngờ người thật còn nghiêng nước nghiêng thành, rung động lòng người hơn. Trùng Trùng ngẩn ra, tiếp đó cảm thấy bi ai.
Cứ mãi tưởng rằng đấng tạo hóa luôn công bằng, một người có ưu điểm này thì chắc chắn sẽ mất đi cái khác, nhưng vì sao nữ nhân ở trước mặt đây lại không có chút tì vết nào? Đẹp đến mức này, từ vẻ ngoài đến nội tâm, La Sát Nữ đều hoàn mỹ không một chút tì vết.
Lần đầu tiên nàng cảm thấy bi ai và tuyệt vọng, và cả tự ti một cách sâu sắc nữa. Trước khi so sánh với nhau, nàng thấy mình cũng có rất nhiều ưu điểm, nhưng sau khi so sánh thì nàng đã rõ ràng, nữ nhân như vậy mới đáng có được cả thế giới, nữ nhân như vậy mới đáng có được đại ma đầu.
Còn tranh cái gì chứ? Nàng không có vốn liếng, nên thả người bay đi như tro bụi trong gió.
Nhưng trái tim nàng đau quá, ra đi chẳng là gì cả, nhưng vừa nghĩ đến việc ma đầu ấy không còn yêu nàng nữa, nàng lại cảm thấy trái tim như bị cắt ra ngàn mảnh vậy, từng cơn đau vụn vặt đều đang không ngừng khuếch đại.
Con người trông thì qua quýt nhưng thật ra rất nhạy cảm là nàng đây lần đầu tiên cảm thấy mình hoàn toàn không ăn nhập với Vương điện Hắc Thạch chút nào, đôi mắt nàng bất giác trào lên lớp hơi nước.
La Sát Nữ vốn len lén quan sát Trùng Trùng vì thấy hơi tò mò, cảm thấy vị cô nương này thoải mái cởi mở, mặc dù trông đang chồng chất tâm sự, nhưng điều đó cũng không che giấu được vẻ rộng rãi phóng khoáng trên gương mặt nàng, khiến người ta nhìn vào thấy thích và tin tưởng, hoàn toàn không giống một thị nữ bình thường. Nhưng nếu nói nàng là gian tế do kẻ địch cử tới thì hành động rất quang minh lỗi lạc của nàng lại khiến cho người ta có nhìn thế nào cũng thấy không giống được.
Vừa muốn hỏi thêm vài điều, chợt trông thấy đôi mắt nàng ửng hồng thì không khỏi hơi hoảng hốt, vội nói: “Nàng đừng khóc, tuy ta là ―― vị hôn thê của Minh Vương đại nhân, nhưng trước mắt ta cũng là khách ở đây, không hề có ý trách cứ nàng. Làm nàng sợ rồi sao? Xin lỗi, ta đi là được rồi.”
”Không không.” Trùng Trùng vội vàng gạt nước mắt, “Người nên đi là ta, nàng ―― đây vốn là chỗ của nàng ―― xin Ma nữ đại nhân cứ tự nhiên.”
Nói xong, Trùng Trùng hành lễ qua loa rồi lao ra ngoài, chỉ mong sao mau chóng rời khỏi chỗ này, để xóa tan sự căng thẳng về mặt tâm lý. Nhưng mà nàng chạy được vài bước lại dừng lại,bởi vì nàng không thể nào phá kết giới đi ra ngoài được.
Có lẽ La Sát Nữ có thể giúp nàng? Vì dù sao lúc nãy nàng đi vào đây rất nhẹ nhàng thoải mái mà. Suy đoán theo truyền thuyết thì dù gì nàng cũng là Ma chủ một thời, tuy pháp lực không sánh được với ma đầu ấy, nhưng chắc chắn có thể sánh được với Tây Bối và Bạch Trầm Hương.
”Ta ―― ừm, quên mất đường ra chỗ đâu rồi nên mới làm lỡ dỡ thời gian. Xin hỏi, có thể đưa ra ra ngoài không? Nếu ra không được, chút nữa Tú Tú tổng đàn sẽ mắng ta mất.” Nàng nhân cớ tìm cách bỏ chạy ra ngoài, mặc cho trái tim đau đớn như dao cắt mỗi khi nghĩ đến việc rời xa ma đầu ấy.
Càng ngày càng gần, vạt váy màu xanh biển xuất hiện trong tầm mắt của Trùng Trùng, phía dưới vạt váy là đôi chân xinh xắn đến không thể nào hình dung, được giấu trong đôi giày trắng thêu hoa trắng một màu, giờ phút này đang tao nhã cất bước chân chậm rãi, từ từ đi đến trước mặt Trùng Trùng.
Trái tim Trùng Trùng chưa từng đập nhanh như lúc này, không chỉ là muốn xông ra khỏi cổ họng mà quả thật gần như muốn nổ tung trong lồng ngực vậy. Nàng ngồi xổm rụt người lại thành một đống dưới đất, không ngừng cầu cho nàng không nhìn thấy mình.
Nhưng sao có thể được chứ? Ước mong mất lý trí này sẽ không thể thành hiện thực được, bây giờ nàng là một người sống, hơn nữa không dùng pháp thuật để che giấu, lúc nãy nàng căng thẳng quá, quên mất trò ruột của nàng là nữ nhân biến thành đá tảng.
”Xin hỏi ――” Một giọng nói khẽ khàng mang theo nghi vấn vang lên.
Trùng Trùng suýt nữa ngất xỉu, không phải vì giọng nói ấy hay như âm thanh của tự nhiên, mà là nàng biết chuyện nàng không muốn đối mặt nhất đã xảy ra rồi. Lúc này nàng thật sự mong sao mình là một con đà điểu, như vậy thì sẽ có thể trốn đi, không cần phải nói chuyện với nữ nhân ở trước mặt mình này.
Không thì tảng đá cũng được! Dù gì thì đó cũng là thứ duy nhất nàng biết biến thành!
Nhưng không được, người ta đã đến trước mặt rồi, nếu bây giờ biến thì sẽ không thể hình dung được bằng bốn chữ “giấu đầu lòi đuôi” mà quả thật là nói dối trắng trợn rồi.
Bùm!
Đang suy nghĩ trong lo âu thì chuyện bất ngờ xảy ra.
Bởi vì nàng quá tập trung suy nghĩ, ước mong mình là một tảng đá quá mãnh liệt, do đó nàng hoàn toàn không thể kiểm soát được mình, trong phút chốc khắp người bốc lên một làn khói mang hình dáng của cái nấm, sau đó bóng người biến mất, tảng đá xuất hiện.
Nàng biến hình rồi! Lần đầu tiên trong đời nàng không kiềm được lòng, cơ thể nghe theo suy nghĩ, thoải mái hoàn mỹ mà biến hình rồi!
Đây là một sự tiến triển mang tính đột phá trong pháp thuật và tu vi, Bạch Trầm Hương mà trông thấy chắc chắn sẽ rất yên lòng. Nhưng với tình huống hiện tại thì đây quả thật là chuyện ngu ngốc nhất thế gian, sánh được với chuyện trộm mất cái ví rồi bị bắt được, tên trộm lại vờ như trộm nhầm ví của mình vậy.
Quả nhiên điên là không có tận cùng!
Một ngón tay hơi lạnh lại mềm mại khe khẽ điểm lên trán Trùng Trùng, “Tu luyện vào lúc này sẽ tổn hại đến dương khí đấy, hơn nữa tóc của nàng ―― chưa biến đi.” Âm thanh của tự nhiên lại vang lên, giọng điệu chất chứa sự thương hại một cách dịu dàng.
Nếu dưới đất có một khe hở, Trùng Trùng rất muốn lập tức chui vào trong, sau đó một đường độn đến đáy mặt đất, xuên qua dòng dung nham nóng, cuối cùng đến được bờ châu Mỹ thì mới rửa sạch sự sỉ nhục được tạo ra bởi cái điên của ngày hôm nay.
Chỉ cần không ai biết chuyện này, hoặc là nàng không nghe thấy người khác cười nhạo hành vi này của mình thì nàng sẽ có thể tự lừa dối mình rằng: Loại chuyện ngu ngốc này, nàng vốn chưa từng làm.
Hay là quay ngược thời gian cũng được! Nàng sẽ ―― nàng sẽ ―― biến sẵn từ trước.
Đây là lần đầu tiên gặp tình địch đó, cho dù chỗ nào cũng không sánh được với người ta thì cũng không nên mang dáng vẻ buồn cười đến như vậy. Diêu Trùng Trùng, đồ ngốc nghếch, bây giờ thì hay rồi, ở trong mắt của chính thê người ta đây, nữ nhân chờ thị tẩm là nàng đúng là không chỗ nào tốt!
”Không biến lại được rồi sao?” Âm thanh của tự nhiên lại vang lên.
Chết tiệt, không biết vì sao mà lại quên hết pháp thuật và chú ngữ, đúng là không biến lại được.
”Để ta giúp nàng nhé? Nàng đừng ngại, ta không có ý gì khác, chỉ là khi tu luyện ―― có lúc hơi thở sẽ bị tắc, không thể chảy xuôi được.” Dường như âm thanh của tự nhiên sợ Trùng Trùng bối rối nên cất giọng một cách rất chu đáo, rất thấu hiểu lòng người.
Tất nhiên phải giúp rồi, tuy đối phương là tình địch, nhưng tránh voi chẳng xấu mặt nào, nàng đã làm ra loại chuyện thiếu muối đến mức này rồi, nếu vẫn duy trì dưới hình dạng đá thì chẳng phải ngay cả tiêu bản cũng chẳng bằng hay sao?
”Vậy ta làm đây, nàng cẩn thận nhé, sẽ hơi tê.”
Tê? Giải huyệt sao? Hừ, không đội ơn!
Trùng Trùng vừa giận vừa xấu hổ, lại một tiếng bùm vang lên, làn khói trắng hình cái nấm lại hiện lên, sau đó nhanh chóng biến mất. Tảng đá cũng ngã ối một phát xuống đất, cuối cùng cũng quay trở lại hình người.
Một đôi tay mềm mại đến mức người ta ngỡ rằng là mây trắng trên bầu trời đỡ nàng dậy, thấy Trùng Trùng vẫn không ngẩng đầu, vẫn giữ tư thế quỳ, bèn hỏi một cách dịu dàng: “Có thể nói với ta nàng là ai không? Ta nghe nói Vương điện Hắc Thạch là tẩm cung của Minh Vương điện hạ, vì sao nàng lại ở đây?”
Cảm nhận tinh tế, giọng nói này rất ôn hòa, lần đầu tiên Trùng Trùng biết cái gì gọi là nói chuyện như ca hát, thì ra là như thế này. Vì sao nàng nói chuyện thì lại tách tách bộp bộp như rang đậu vậy, không đẹp đẽ chút nào.
”Ta là ―― Diêu Trùng Trùng, con kiến nhỏ, ta ―― à ―― là thị nữ ―― quét dọn phòng.” Nàng nói trong uể oải, muốn nói dối nhưng trong phút chốc lại không bịa được gì, lẽ nào nói nàng là đại nha đầu thông phòng?
”À, vậy nàng đứng dậy nói chuyện đi, ta chỉ ―― đến xem thôi.” Nói rồi lại một luồng lực dịu dàng lướt qua, Trùng Trùng có muốn quỳ cũng không quỳ được nữa, đương nhiên cũng không thể nào cúi đầu được nữa, chỉ đành bị động ngẩng đầu lên, sau đó chấn động như bị sét đánh trúng.
La Sát Nữ trong trạng thái hóa đá đã đẹp tuyệt thế rồi, không ngờ người thật còn nghiêng nước nghiêng thành, rung động lòng người hơn. Trùng Trùng ngẩn ra, tiếp đó cảm thấy bi ai.
Cứ mãi tưởng rằng đấng tạo hóa luôn công bằng, một người có ưu điểm này thì chắc chắn sẽ mất đi cái khác, nhưng vì sao nữ nhân ở trước mặt đây lại không có chút tì vết nào? Đẹp đến mức này, từ vẻ ngoài đến nội tâm, La Sát Nữ đều hoàn mỹ không một chút tì vết.
Lần đầu tiên nàng cảm thấy bi ai và tuyệt vọng, và cả tự ti một cách sâu sắc nữa. Trước khi so sánh với nhau, nàng thấy mình cũng có rất nhiều ưu điểm, nhưng sau khi so sánh thì nàng đã rõ ràng, nữ nhân như vậy mới đáng có được cả thế giới, nữ nhân như vậy mới đáng có được đại ma đầu.
Còn tranh cái gì chứ? Nàng không có vốn liếng, nên thả người bay đi như tro bụi trong gió.
Nhưng trái tim nàng đau quá, ra đi chẳng là gì cả, nhưng vừa nghĩ đến việc ma đầu ấy không còn yêu nàng nữa, nàng lại cảm thấy trái tim như bị cắt ra ngàn mảnh vậy, từng cơn đau vụn vặt đều đang không ngừng khuếch đại.
Con người trông thì qua quýt nhưng thật ra rất nhạy cảm là nàng đây lần đầu tiên cảm thấy mình hoàn toàn không ăn nhập với Vương điện Hắc Thạch chút nào, đôi mắt nàng bất giác trào lên lớp hơi nước.
La Sát Nữ vốn len lén quan sát Trùng Trùng vì thấy hơi tò mò, cảm thấy vị cô nương này thoải mái cởi mở, mặc dù trông đang chồng chất tâm sự, nhưng điều đó cũng không che giấu được vẻ rộng rãi phóng khoáng trên gương mặt nàng, khiến người ta nhìn vào thấy thích và tin tưởng, hoàn toàn không giống một thị nữ bình thường. Nhưng nếu nói nàng là gian tế do kẻ địch cử tới thì hành động rất quang minh lỗi lạc của nàng lại khiến cho người ta có nhìn thế nào cũng thấy không giống được.
Vừa muốn hỏi thêm vài điều, chợt trông thấy đôi mắt nàng ửng hồng thì không khỏi hơi hoảng hốt, vội nói: “Nàng đừng khóc, tuy ta là ―― vị hôn thê của Minh Vương đại nhân, nhưng trước mắt ta cũng là khách ở đây, không hề có ý trách cứ nàng. Làm nàng sợ rồi sao? Xin lỗi, ta đi là được rồi.”
”Không không.” Trùng Trùng vội vàng gạt nước mắt, “Người nên đi là ta, nàng ―― đây vốn là chỗ của nàng ―― xin Ma nữ đại nhân cứ tự nhiên.”
Nói xong, Trùng Trùng hành lễ qua loa rồi lao ra ngoài, chỉ mong sao mau chóng rời khỏi chỗ này, để xóa tan sự căng thẳng về mặt tâm lý. Nhưng mà nàng chạy được vài bước lại dừng lại,bởi vì nàng không thể nào phá kết giới đi ra ngoài được.
Có lẽ La Sát Nữ có thể giúp nàng? Vì dù sao lúc nãy nàng đi vào đây rất nhẹ nhàng thoải mái mà. Suy đoán theo truyền thuyết thì dù gì nàng cũng là Ma chủ một thời, tuy pháp lực không sánh được với ma đầu ấy, nhưng chắc chắn có thể sánh được với Tây Bối và Bạch Trầm Hương.
”Ta ―― ừm, quên mất đường ra chỗ đâu rồi nên mới làm lỡ dỡ thời gian. Xin hỏi, có thể đưa ra ra ngoài không? Nếu ra không được, chút nữa Tú Tú tổng đàn sẽ mắng ta mất.” Nàng nhân cớ tìm cách bỏ chạy ra ngoài, mặc cho trái tim đau đớn như dao cắt mỗi khi nghĩ đến việc rời xa ma đầu ấy.
Thần Tiên Cũng Có Giang Hồ
Tác giả: Liễu Ám Hoa Minh
352 chương | 882 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1: Nhiều thần tiên quá! (thượng)
Chương Quyển 1 - 2: Nhiều thần tiên quá! (trung)
Chương Quyển 1 - 3: Nhiều thần tiên quá! (hạ)
Chương Quyển 1 - 4: Núi Vân Mộng, phái Thiên Môn (thượng)
Chương Quyển 1 - 5: Núi Vân Mộng, phái Thiên Môn (trung)
Chương Quyển 1 - 6: Núi Vân Mộng, phái Thiên Môn (hạ)
Chương Quyển 1 - 7: Tám đại đệ tử (thượng)
Chương Quyển 1 - 8: Tám đại đệ tử (trung)
Chương Quyển 1 - 9: Tám đại đệ tử (hạ)
Chương Quyển 1 - 10: Nó, thế mà gãy rồi (thượng)
Chương Quyển 1 - 11: Nó, thế mà gãy rồi (trung)
Chương Quyển 1 - 12: Nó, thế mà gãy rồi (hạ)
Chương Quyển 1 - 13: Cơn lôi đình của sấm sét
Chương Quyển 1 - 14: Luồng chân khí hộ thể thần bí
Chương Quyển 1 - 15: Tầng năm
Chương Quyển 1 - 16: Nụ cười gian của chính nghĩa
Chương Quyển 1 - 17: Không ổn, có tiếng lạ!
Chương Quyển 1 - 18: Ma nữ hỗn thế
Chương Quyển 1 - 19: Vạn Sự Tri không nói tiếng người
Chương Quyển 1 - 20: Gà ăn sâu? Sâu ăn gà?
Chương Quyển 1 - 21: Đá Chân Hỏa
Chương Quyển 1 - 22: Lớp lịch sử tiên giới
Chương Quyển 1 - 23: Đệ tử thiên tài
Chương Quyển 1 - 24: Kể về giấc mơ
Chương Quyển 1 - 25: Câu chuyện cổ tích chỉnh sửa
Chương Quyển 1 - 26: Thì ra là tự phí
Chương Quyển 1 - 27: Con đường sinh tài
Chương Quyển 1 - 28: Ai giá cao sẽ bán
Chương Quyển 1 - 29: Buổi đấu giá
Chương Quyển 1 - 30: Kiếm tiên dự bị
Chương Quyển 1 - 31: Đấu giá
Chương Quyển 1 - 32: Tảng đá trong phòng khách
Chương Quyển 1 - 33: Heo sữa đáng thương
Chương Quyển 1 - 34: Tráng sĩ chặt tay
Chương Quyển 1 - 35: Cái chơi chính là nhịp tim
Chương Quyển 1 - 36: Người giàu nhất phái Thiên Môn
Chương Quyển 1 - 37: Lá thư lạ
Chương Quyển 1 - 38: Kế hoạch mở rộng
Chương Quyển 1 - 39: Biển Chết
Chương Quyển 1 - 40: Cổ Điêu
Chương Quyển 1 - 41: Dao cùn xẻ thịt
Chương Quyển 1 - 42: Ý trời
Chương Quyển 1 - 43: Có một quán trọ
Chương Quyển 1 - 44: A Tam
Chương Quyển 1 - 45: Hỏa Diệm Sơn
Chương Quyển 1 - 46: Nam nhân núi băng ngàn năm
Chương Quyển 1 - 47: Vòng sáng cứu mạng
Chương Quyển 1 - 48: Cùng nhau rơi xuống
Chương Quyển 1 - 49: Gấu túi ôm cây
Chương Quyển 1 - 50: Khả năng liên thủ
Chương Quyển 1 - 51: Lẵng Băng Hàn
Chương Quyển 1 - 52: Cuộc chiến trong quả trứng gà
Chương Quyển 1 - 53: Nụ hôn của ác ma
Chương Quyển 1 - 54: Thoát khỏi ma chưởng
Chương Quyển 1 - 55: Quay về quán trọ hoang dã
Chương Quyển 1 - 56: Bị nhận ra rồi
Chương Quyển 1 - 57: Hắn là Người Vượt Biển
Chương Quyển 1 - 58: Thẻ đường sắc tình
Chương Quyển 1 - 59: Đại chiến chó mèo
Chương Quyển 1 - 60: Long giác (Sừng rồng)
Chương Quyển 1 - 61: Mèo yêu Cửu Mạng
Chương Quyển 1 - 62: Lá chắn thịt người
Chương Quyển 1 - 63: Bạch Trầm Hương lương tâm cắn rứt
Chương Quyển 1 - 64: Đây mới gọi là phun lửa!
Chương Quyển 1 - 65: Thoát khỏi miệng hùm
Chương Quyển 1 - 66: Trên đường đi
Chương Quyển 1 - 67: Đúc kiếm bắt đầu
Chương Quyển 1 - 68: Vô Song cô nương
Chương Quyển 1 - 69: Máu thịt của kiếm chủ
Chương Quyển 1 - 70: Gai
Chương Quyển 1 - 71: Một chia làm hai
Chương Quyển 1 - 72: Tu La Vi Mang
Chương Quyển 1 - 73: Núi Vô Cùng, mảnh đất Lạc Lối
Chương Quyển 1 - 74: Qua Đẩu
Chương Quyển 1 - 75: Chủ nhân mệnh lệnh số một
Chương Quyển 1 - 76: Đá Liệt Địa
Chương Quyển 1 - 77: Đá Liệt Địa 2
Chương Quyển 1 - 78: Cứu giúp
Chương Quyển 1 - 79: Tình thế bế tắc
Chương Quyển 1 - 80: Vinh quang bị thương
Chương Quyển 1 - 81: Bùm, người đi hết rồi
Chương Quyển 1 - 82: Khó cả đôi đường
Chương Quyển 1 - 83: Cái con công nhân yêu
Chương Quyển 1 - 84: Rồng Đen
Chương Quyển 1 - 85: Sức mạnh đụng núi
Chương Quyển 1 - 86: Động đất
Chương Quyển 1 - 87: Loại hình trí tuệ, loại hình phòng ngự
Chương Quyển 1 - 88: Từ trên trời rơi xuống
Chương Quyển 1 - 89: Mỹ nam núi băng không biết động
Chương Quyển 1 - 90: Lúc này không sàm sỡ, thì đợi tới bao giờ?
Chương Quyển 1 - 91: Thiếp tới cứu chàng
Chương Quyển 1 - 92: Tháp Thông Thiên đổ sập
Chương Quyển 1 - 93: Càng giúp càng không đỡ
Chương Quyển 1 - 94: Ai vì chủ nấy
Chương Quyển 1 - 95: Lý do không giết
Chương Quyển 1 - 96: Ma Vương thú tính bùng phát
Chương Quyển 1 - 97: Sư phụ vẫn còn sống
Chương Quyển 1 - 98: Nam nhân cực phẩm
Chương Quyển 1 - 99: Uy hiếp
Chương Quyển 1 - 100: Chàng đừng chết!
Chương Quyển 2 - 101: Có gian tình!
Chương Quyển 2 - 102: Chuyện này có thể sao?
Chương Quyển 2 - 103: Hừ, còn dám giả làm Chúa!
Chương Quyển 2 - 104: Lại nhốt?!
Chương Quyển 2 - 105: Kế lớn bỏ chạy
Chương Quyển 2 - 106: Cái thói đời gì đây chứ!
Chương Quyển 2 - 107: Cậu bé ngốc
Chương Quyển 2 - 108: Con mau chạy đi!
Chương Quyển 2 - 109: Hoa Tứ Hải, ta tới đây!
Chương Quyển 2 - 110: Cố lên, Trùng Trùng!
Chương Quyển 2 - 111: Hai nước đánh nhau, không chém sứ giả!
Chương Quyển 2 - 112: Gặp và không gặp, mâu thuẫn không thôi
Chương Quyển 2 - 113: Cảm xúc như thị trường cổ phiếu
Chương Quyển 2 - 114
Chương Quyển 2 - 115: Nữ nhân quả là đáng sợ
Chương Quyển 2 - 116: Ta muốn lập nghiệp
Chương Quyển 2 - 117: Có một quán trọ
Chương Quyển 2 - 118: Tội chết có thể miễn, tội sống không thể tha
Chương Quyển 2 - 119: Mã Hữu Hỉ
Chương Quyển 2 - 120: Thất sư muội có tiền!
Chương Quyển 2 - 121: Lấy công chuộc tội
Chương Quyển 2 - 122: Ổ mòng biển
Chương Quyển 2 - 123: Lời thủ thỉ trong đêm vắng
Chương Quyển 2 - 124: Khéo vá vai, tài vá nách
Chương Quyển 2 - 125: Không phân lẽ phải bậc nhất thiên hạ
Chương Quyển 2 - 126: Bước tiếp theo, phải tìm một sư nương trước!
Chương Quyển 2 - 127: Thích được tâng bốc
Chương Quyển 2 - 128: Có sát khí!
Chương Quyển 2 - 129: Cướp nhỏ chi bằng cướp lớn
Chương Quyển 2 - 130: Cướp nhỏ chi bằng cướp lớn
Chương Quyển 2 - 131: Món tủ đặc sắc
Chương Quyển 2 - 132: Mẹ nó, có phượng đến chơi[*]
Chương Quyển 2 - 133: Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu
Chương Quyển 2 - 134: Môi có gươm, lưỡi có kiếm
Chương Quyển 2 - 135: Đàn ông ấy à, loài động vật đáng hổ thẹn
Chương Quyển 2 - 136: Ngoại truyện: Trọn kiếp bi thảm của tây bối
Chương Quyển 2 - 137: Mê tình lãnh hương
Chương Quyển 2 - 138: Tiêm trần vô ảnh
Chương Quyển 2 - 139: Bổn vương ở đây, như ngươi mong đợi
Chương Quyển 2 - 140: Thời gian thủ thỉ đã tới
Chương Quyển 2 - 141: Ngoại truyện giáng sinh 1: Kỳ tích của tiên đạo
Chương Quyển 2 - 142: Ngoại truyện giáng sinh 2: Lễ giáng sinh không bình thường
Chương Quyển 2 - 143: Đã sớm lạc đường rồi
Chương Quyển 2 - 144: Ngoại truyện: Lễ cưới của bạch trầm hương
Chương Quyển 2 - 145: Tình yêu tiên ma không có kết cục tốt đẹp
Chương Quyển 2 - 146: Đá lăn hành động
Chương Quyển 2 - 147: Sao thiên ma định mệnh sắp đặt
Chương Quyển 2 - 148: Phân chia chiến lợi phẩm không đều
Chương Quyển 2 - 149: Hắn đi cứu trùng trùng rồi!
Chương Quyển 2 - 150: Á, có rắn!
Chương Quyển 2 - 151: Đóng thêm một cái dấu nữa!
Chương Quyển 2 - 152: Uyên ương vong mệnh
Chương Quyển 2 - 153: Hư hư ha hi
Chương Quyển 2 - 154: Ta lạnh, cần sưởi ấm
Chương Quyển 2 - 155: Trong tim hắn có ma
Chương Quyển 2 - 156: Bản năng và linh cảm
Chương Quyển 2 - 157: Ta tên khổng tước
Chương Quyển 2 - 158: Ma đầu cao quý nhất
Chương Quyển 2 - 159: Tình yêu là tàn nhẫn nhất
Chương Quyển 2 - 160: Á, chàng sờ đi đâu vậy!
Chương Quyển 2 - 161: Lời đồn không qua nổi giết chóc
Chương Quyển 2 - 162: Tặc tiểu tâm
Chương Quyển 2 - 163: Tiếc thương, hay là đau lòng!
Chương Quyển 2 - 164: Vũ khí bí mật
Chương Quyển 2 - 165: Ngoại truyện Mã Tiểu Giáp: Tình yêu thật phiền phức
Chương Quyển 2 - 166: Lúc linh lúc không linh
Chương Quyển 2 - 167: Ma Vương không chết, Yêu không thể sống
Chương Quyển 2 - 168: Đây còn là nàng không?
Chương Quyển 2 - 169: Tinh Nguyệt trận, sinh trong nước
Chương Quyển 2 - 170: Hắn muốn nàng phải sống
Chương Quyển 2 - 171: Mao Lư Đầu Mục
Chương Quyển 2 - 172: Khử độc
Chương Quyển 2 - 173: Sự do dự của Cửu Mạng
Chương Quyển 2 - 174: Núi cao đầm rộng
Chương Quyển 2 - 175: Kế mượn đao giết người
Chương Quyển 2 - 176: Chặt rắn
Chương Quyển 2 - 177: Nàng không cử động được, nhưng đã tỉnh rồi
Chương Quyển 2 - 178: Lẽ nào là ―― sỏi?!
Chương Quyển 2 - 179: Người thực vật cũng có lòng tự tôn
Chương Quyển 2 - 180: Ba ngày
Chương Quyển 2 - 181: Dê háo sắc vồ Sói
Chương Quyển 2 - 182: Hẹn ngày gặp lại
Chương Quyển 2 - 183: Lòng chàng tựa sắt
Chương Quyển 2 - 184: Nhân vật nhỏ thay đổi toàn thế giới
Chương Quyển 2 - 185: Kẻ nào đánh lén đều phải chết
Chương Quyển 2 - 186: Một cặp mù đường
Chương Quyển 2 - 187: Hai cây lạp xường
Chương Quyển 2 - 188: Bạch Hạc Long Đế
Chương Quyển 2 - 189: Chào mừng đến Ẩn Lưu tại đảo Thương Hải
Chương Quyển 2 - 190: Đây gọi là chó ngáp phải ruồi
Chương Quyển 2 - 191: Đảo chủ kỳ lạ
Chương Quyển 2 - 192: Bị giam lỏng rồi
Chương Quyển 2 - 193: Cuộc chạy nạn thắng lợi
Chương Quyển 2 - 194: Đám ngốc nghếch của phái Thiên Môn
Chương Quyển 2 - 195: Chi tiết vụ việc Yến Tiểu Ất bị đẩy ngã
Chương Quyển 2 - 196: Điều khiển tinh thần
Chương Quyển 2 - 197: Thần Gió đang ném bowling
Chương Quyển 2 - 198: Yêu nàng đến thế sao?
Chương Quyển 2 - 199: Phật và Đạo là một nhà
Chương Quyển 2 - 200: Tình yêu cấm kỵ thật kích thích
Chương Quyển 2 - 201: Bí mật của Ẩn Lưu
Chương Quyển 2 - 202: Dòng suối của điềm báo
Chương Quyển 2 - 203: Lời tiên đoán ngàn năm
Chương Quyển 2 - 204: Kế giương đông kích tây
Chương Quyển 2 - 205: Kế giương đông kích tây
Chương Quyển 2 - 206: Nam Đầu và Bắc Đẩu khắc nhau
Chương Quyển 2 - 207: Gương Tiền Nhân Hậu Quả
Chương Quyển 2 - 208: Chiếc đèn của Nam Minh đại sư
Chương Quyển 2 - 209: Thần vật nhắm thần vật, pháp bảo yêu pháp bảo
Chương Quyển 2 - 211: Bạch Trầm Hương âm thầm đắc ý
Chương Quyển 2 - 212: Việc quân chẳng nề dối trá
Chương Quyển 2 - 213: Quay đầu là vực
Chương Quyển 2 - 214: Dàn binh Mục Dã
Chương Quyển 2 - 215: Cẩn thận Hoa Tứ Hải
Chương Quyển 2 - 216: Sự bất an của Tu La Vi Mang
Chương Quyển 2 - 217: Toàn bộ tình yêu của hắn
Chương Quyển 2 - 218: Hai ngày dài như hai năm
Chương Quyển 2 - 219: Chìa khóa mất rồi
Chương Quyển 2 - 221: Luật sư đệ nhất bên biện hộ
Chương Quyển 2 - 222: Sự lên án sắc bén
Chương Quyển 2 - 223: Câu chuyện của Ha đại thúc
Chương Quyển 2 - 224: Nam chính đầu tiên của mối tình Tiên Ma
Chương Quyển 2 - 225: Biết sớm thì đã không yêu nàng rồi
Chương Quyển 2 - 226: Chó ngáp phải ruồi
Chương Quyển 2 - 227: Ta phải cho chàng cơ hội
Chương Quyển 2 - 228: Chuyện có chia nặng chia nhẹ
Chương Quyển 2 - 229: Đầu vuông mắt tam giác não thắt nơ
Chương Quyển 2 - 231: Gần trong gang tấc nhưng lại xa tận chân trời
Chương Quyển 2 - 232: Nằm mơ, mà còn là một giấc mơ xuân nữa
Chương Quyển 2 - 233: Người ngoài sức tưởng tượng
Chương Quyển 2 - 234: Đại ma đầu là kẻ si tình
Chương Quyển 2 - 235: Một nơi an nghỉ tốt đẹp biết bao
Chương Quyển 2 - 236: Vầng sáng trong biển đen
Chương Quyển 2 - 237: Lai lịch
Chương Quyển 2 - 238: Sai rồi! Sai hết rồi!
Chương Quyển 2 - 239: Đàn ông như c hó
Chương Quyển 2 - 241: Oh my god!
Chương Quyển 2 - 242: Tạm không giết
Chương Quyển 2 - 243: Nàng định hành động rồi
Chương Quyển 2 - 244: Sự cô đơn trường tồn
Chương Quyển 2 - 245: Con người vô tình triệt để
Chương Quyển 2 - 246: Chiếc giếng kỳ lạ
Chương Quyển 2 - 247: Lại là trận?!
Chương Quyển 2 - 248: Tin truyền ra ngoài rồi
Chương Quyển 2 - 249: Người tốt nhất
Chương Quyển 2 - 251: Đến tay mà chẳng tốn chút sức lực nào
Chương Quyển 2 - 252: Mái vòm phù điêu
Chương Quyển 2 - 253: Sư tổ gấp đôi
Chương Quyển 2 - 254: Minh Vương Tín Đô Ly Nan
Chương Quyển 2 - 255
Chương Quyển 2 - 256: Bí mật của đại chiến lục đạo (thượng)
Chương Quyển 2 - 257: Bí mật của đại chiến lục đạo (trung)
Chương Quyển 2 - 258: Bí mật của đại chiến lục đạo (Hạ)
Chương Quyển 2 - 259: Không có đường thì trực tiếp nhảy vực
Chương Quyển 2 - 260: Bắc Sơn Thuần là hàng giả
Chương Quyển 2 - 261: Sự hóa thành tro bụi của Thủy Thư
Chương Quyển 2 - 262: Nha đầu dại dột
Chương Quyển 3 - 263: Quyết định của hắn
Chương Quyển 3 - 264: Tất cả chờ thời gian giải quyết
Chương Quyển 3 - 265: Ta không yêu ngươi
Chương Quyển 3 - 266: Tuổi thơ của Cửu Mạng
Chương Quyển 3 - 267: Lại khó cả đôi đường
Chương Quyển 4 - 268: Rối rắm
Chương Quyển 4 - 269: Giống?!
Chương Quyển 4 - 271: Khi không tốt đột xuất, không gian cũng là giặc!
Chương Quyển 4 - 272: Chỉ một dòng nước thôi, ngóng trông không nên lời
Chương Quyển 4 - 273: Tuyên Vu Cẩn thâm sâu khó lường
Chương Quyển 4 - 274: Bắc Sơn Vương phi
Chương Quyển 4 - 275: Mảng trống của kiếp sau
Chương Quyển 4 - 276: Cầu hôn
Chương Quyển 4 - 277: Vẻ đẹp tâm hồn rất quan trọng
Chương Quyển 4 - 278: Bàn điều kiện
Chương Quyển 4 - 279: Tạm biệt nhé, đại ma đầu
Chương Quyển 4 - 281: Yên tâm lừa rồi
Chương Quyển 4 - 282: Bút đàm
Chương Quyển 4 - 283: Tạm biệt
Chương Quyển 4 - 284: Ngày cưới như mơ
Chương Quyển 4 - 285: Sư tổ Vân Thâm
Chương Quyển 4 - 286: Phải tưới bằng máu
Chương Quyển 4 - 287: Nàng đi đến đâu, ta theo đến đó
Chương Quyển 4 - 288: Cứ lưu giữ là được
Chương Quyển 4 - 289: Mười bảy, mười tám đao
Chương Quyển 4 - 291: Không!
Chương Quyển 4 - 292
Chương Quyển 4 - 293: Sự đau thương của Cửu Mạng
Chương Quyển 4 - 294: Đến cùng Hoa Tứ Hải cũng vẫn biết được
Chương Quyển 4 - 295: Đây không phải là mơ
Chương Quyển 4 - 296: Ta phải đưa nàng đi
Chương Quyển 4 - 297: Thả Vương phi của ta xuống
Chương Quyển 4 - 298: Không tu con mẹ nó tiên thì đúng là phí quá
Chương Quyển 4 - 299: Mau khỏe lại nhé
Chương Quyển 4 - 301: Nàng là của ta
Chương Quyển 4 - 302: Không khó? Khó!
Chương Quyển 4 - 303: Công ty vận chuyển
Chương Quyển 4 - 304: Chuyện xấu của Tây Bối
Chương Quyển 4 - 305: Nam nhân cũng có thể yêu nhau
Chương Quyển 4 - 306: Cảnh xuân phòng chứa củi
Chương Quyển 4 - 307: Sự bất an của hai người
Chương Quyển 4 - 308: Tướng công tương lai
Chương Quyển 4 - 309: Nghe lén
Chương Quyển 4 - 310: Sến súa
Chương Quyển 4 - 311: Thanh danh mất hết rồi
Chương Quyển 4 - 312: Cuộc đối thoại giữa sư đồ
Chương Quyển 4 - 313: Có thể đảm bảo không bỏ đi không?
Chương Quyển 4 - 314: Bị nhốt thật rồi
Chương Quyển 4 - 315: Tên đã lên dây
Chương Quyển 4 - 316: Mối tình một vạn năm ánh sáng
Chương Quyển 4 - 317: Trận SM hài hước, thất bại nhất lịch sử
Chương Quyển 4 - 318: Xin đừng bao giờ là nàng!
Chương Quyển 4 - 319: Đối mặt (thượng)
Chương Quyển 4 - 320: Đối mặt (trung)
Chương Quyển 4 - 321: Đối mặt (hạ)
Chương Quyển 4 - 322: Muốn nói lại thôi
Chương Quyển 4 - 323: Thái độ của con sâu đáng thương
Chương Quyển 4 - 324: Kẻ khốn cũng có quá khứ (thượng)
Chương Quyển 4 - 325: Kẻ khốn cũng có quá khứ (Hạ)
Chương Quyển 4 - 326: Có quân đội!
Chương Quyển 4 - 327: Đúng là không biết xấu hổ
Chương Quyển 4 - 328: Sự lựa chọn từ Vương
Chương Quyển 4 - 329: Nữ Vương nhiếp chính
Chương Quyển 4 - 330: Nữ nhân chỉ biết tổn thương nam nhân yêu nàng
Chương Quyển 4 - 331: Bao vây
Chương Quyển 4 - 332: Ta từng yêu chàng
Chương Quyển 4 - 333: Phản bội đến cùng
Chương Quyển 4 - 334: Chỉ có tình cảm là không thể gượng ép
Chương Quyển 4 - 335: Đừng sống vì ký ức
Chương Quyển 4 - 336: Anh hùng cái thế
Chương Quyển 4 - 337: Cao thủ quyết đấu (thượng)
Chương Quyển 4 - 338: Cao thủ quyết đấu (hạ)
Chương Quyển 4 - 339: Cửu Mạng đến rồi
Chương Quyển 4 - 340: Rồng Đen ơi, đại cứu tinh!
Chương Quyển 4 - 341: Cuối cùng
Chương Quyển 4 - 342: Cảm giác khi ta yêu hắn
Chương Quyển 4 - 343: Lấy máu
Chương Quyển 4 - 344: Quan tâm quá hóa loạn
Chương Quyển 4 - 345: Trách nhiệm
Chương Quyển 4 - 346: Vương mới của Nhân đạo
Chương Quyển 4 - 347: Kế hoạch bắt đệ tử
Chương Quyển 4 - 348: Người không ngờ tới nhất
Chương Quyển 4 - 349: Sét đến rồi
Chương Quyển 4 - 350: Kéo băng nhóm giúp đỡ
Chương Quyển 4 - 351: Tập trung toàn bộ sức mạnh
Chương Quyển 4 - 352: Ấm ầm thiên lôi, hè mưa tuyết
Chương Quyển 4 - 353: Tích cực thi cử
Chương Quyển 4 - 354: Phiên ngoại Giáng Sinh 1: Kỳ tích của Tiên đạo
Chương Quyển 4 - 355: Phiên ngoại: Trọn kiếp bi thảm của Tây Bối
Chương Quyển 4 - 356: Phiên ngoại: Lễ cưới của Bạch Trầm Hương
Chương Quyển 4 - 357: Phiên ngoại Mã Tiểu Giáp: Tình yêu thật phiền phức
Chương Quyển 4 - 358: Chi tiết vụ việc Yến Tiểu Ất bị đẩy ngã
Chương Quyển 4 - 359: Phiên ngoại Giáng Sinh 2: Lễ Giáng Sinh không bình thường
Chương Quyển 4 - 360: Phiên ngoại: Cuộc tranh tài của các nam nhân mười châu ba đảo
Chương Quyển 4 - 361: Tiểu Hoa và Trùng Trùng sau khi cưới – Giáo dục nhi đồng
Không tìm thấy chương nào phù hợp