Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 4 - 305: Nam nhân cũng có thể yêu nhau
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~15 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
”Bạn ta bạn ta! Mau buông ra.” Trùng Trùng sốt sắng hét lên, sợ trễ một giây thôi thì Tặc Tiểu Tâm cô nương sẽ chết đến xác cũng chẳng còn.
Hoa Tứ Hải đanh mặt không nói gì, chỉ thả tay ra, Tặc Tiểu Tâm rơi thịch
xuống đất, nhưng nàng không lo được cái mông bị đau, hai tay ấn vào cổ
họng, cố gắng hít thở, còn ho rất dữ dội.
”Không sao chứ? Tặc cô nương ―― Tiểu Tâm, cẩn thận.” Trùng Trùng giãy khỏi vòng ôm của Hoa Tứ Hải, cúi người xuống hỏi thăm tình hình của Tặc Tiểu Tâm.
Nhưng tên của cô nương này nghe thì vui, lúc gọi thì lại kỳ. Gọi Tặc cô nương thì khó nghe, chỉ đành gọi tên nàng, vì vậy chữ “Tiểu Tâm” đầu là Trùng Trùng gọi tên nàng, “tiểu tâm” thứ hai là từ ngữ mang tính dặn dò, khuyên bảo. (BB: 小心 – tiểu tâm có nghĩa là “cẩn thận”)
”Ai muốn giết ta?!” Tặc Tiểu Tâm vừa mới hít thở được thì đã trưng ra dáng vẻ muốn tìm người báo thù rồi.
Nàng tay chân lanh lẹ nhảy lên nhìn ngó xung quanh, ngay cả ai siết cổ rồi nhấc nàng lên cũng không biết, hơn nữa trông cũng không bị thương nặng cho lắm.
Lúc này liếc qua thấy một nam nhân cao to lạnh lùng đang đứng sau lưng Diêu công tử, ánh mắt lạnh lẽo như lưỡi đao quét qua đây, nàng thẫn thờ cùng Hoa Tứ Hải nhìn nhau một lúc lâu rồi sau đó thét lên, lại nhũn người ngã xuống, mặt ửng đỏ.
”Sao vậy?” Trùng Trùng quay đầu nhìn thấy Hoa Tứ Hải hơi giận, vội vàng cười tươi trấn an, rồi quay đầu lại vuốt mái tóc dài đen bóng của Tặc Tiểu Tâm, “Tiểu Tâm đừng sợ nhé, mặc dù người này trông hung dữ nhưng thật ra tốt cực ấy.”
Tặc Tiểu Tâm lại liếc nhìn Hoa Tứ Hải rồi thu ánh mắt lại, nhỏ giọng hỏi: “Diêu công tử nhìn thế nào vậy, vị công tử này hung dữ chỗ nào, rất tuấn tú, rất oai phong. Huynh nói huynh ấy tốt cực sao? Vậy vừa khéo, lộ phí ta dùng hết rồi, có thể đến nhà huynh ấy làm công không?”
Công ―― công tử?! Trùng Trùng kinh ngạc.
Nàng tới mười châu ba đảo cũng được một thời gian rồi mà chưa từng nghe ai gọi Hoa Tứ Hải là công tử, tất cả đều vừa hung dữ vừa hơi sợ mà gọi hắn là “tên ma đầu ấy”, còn những người trong Ma đạo thì vừa thấp thỏm vừa cung kính mà gọi hắn là Ma Vương điện hạ.
Công tử?! Công tử nên là dáng vẻ tự nhiên phóng khoáng, thấy nữ nhân thì nụ cười luôn treo trên mặt, chẳng màng xuân hạ hay thu đông cũng mãi mãi cầm cây quạt xếp, còn biết ngâm hai câu “Tình xưa hãy để thành lưu niệm, một thủa yêu đương luống hão huyền” như nàng đây nhé! (BB: Hai câu thơ trích trong bài thơ Cầm Sắt, bản dịch của Lê Nguyễn Lưu)
Tên ma đầu ấy giống công tử chỗ nào, rõ ràng là một Ma Vương ai nghe cũng khiếp đảm, phải thuộc kiểu đứng trong vũng máu mà cười gằn chứ! Nhưng chờ đã, vì sao Tặc Tiểu Tâm không sợ hắn, còn mang vẻ mặt tôn sùng và yêu thích vậy.
Không được! Ánh mắt nàng còn lấp lánh ánh nước nữa, hình như là đã yêu tên ma đầu này ngay từ ánh nhìn đầu tiên rồi.
Trời ơi! Trên đời này có kiểu cô nương mà dây thần kinh thô đến vậy sao. Người ta suýt nữa b*p ch*t mình mà còn sinh lòng thiện cảm và yêu mến, không phải là nàng bị Tây Bối bội bạc sao? Lẽ nào nàng đoán sai rồi, là Tặc Tiểu Tâm bội bạc Tây Bối?!
Nhớ lại năm xưa khi lần đầu tiên gặp Hoa Tứ Hải, nàng cũng muốn làm thư ký của người ta, vì sao Tặc cô nương dùng cùng một chiêu với nàng vậy? Biết sớm thì đã không cho tên ma đầu này tùy ý đi lại trong dân gian rồi, không gây rối loạn cũng rước lấy vô số đào hoa.
Nghĩ tới đây, nàng vội vàng nhảy lên, chắn phía trước Hoa Tứ Hải, sợ người ta cướp mất người của nàng.
Xem ra kiểu người không làm việc thiện như nàng không thể làm việc thiện rồi, đây chẳng phải là lập tức bị quả báo rồi sao. Có người muốn cướp nam nhân của nàng, hơn nữa khuôn mặt của kẻ cướp còn rất là đáng yêu.
”Người hầu của hắn nhiều không đếm xuể, chính là bốn người này đây.” Trùng Trùng chỉ loạn xạ về phía sau, nhưng vừa đưa mắt nhìn đã không thấy bóng dáng của F4 Ma đạo đâu, liếc xuống dưới mới phát hiện bốn người này đã quỳ một gối xuống, dáng vẻ cực kỳ sợ hãi.
”Vương, thuộc hạ bảo vệ không chu toàn, xin giáng tội.” Có một người nói.
Bởi vì họ đều cúi đầu nên không biết ai đã nói, nhưng nghe giọng thì hình như là Tam Hồng.
Hoa Tứ Hải ừ một tiếng, còn chưa nói gì thì Trùng Trùng đã lên tiếng, “Không liên quan đến họ. À không, họ quả thật là có tội, nhưng không cần phạt nặng, phạt họ ―― đưa Tặc Tiểu Tâm cô nương đi tìm Tây Bối. Ừ, cái này được, đi mau đi, đi mau đi!”
Phải chặn nguy hiểm trước cửa, phải giết giống tình ngay từ trong trứng nước, mặc dù biết ma đầu này chung tình, nhưng có một người vừa thích trộm cướp vừa không hay để bụng thế này nhớ nhung người của nàng khiến nàng không khỏi thấy hơi căng thẳng.
”Ta không tìm Tây Bối đại quan nhân nữa, xin hỏi vị công tử này, quý phủ có công việc gì cần ta làm không?” Tặc Tiểu Tâm nhảy phốc ra, “Ta đến từ thôn quê, lộ phí dùng hết rồi, không tìm thấy bạn bè, phải lưu lạc đầu đường xó chợ, xin công tử có đức hiếu sinh ban cho một bữa cơm.” Nàng cố gắng nói mình sao cho thật đáng thương, còn chuyện nàng tiện tay lấy đồ của người khác suốt đường đi thì không nhắc đến một chữ.
Nhưng ánh mắt nàng sáng rực, không hề đáng thương một chút nào.
”Ta cho tiền cô, cô mau về tìm Đại Ngưu ca của cô đi.” Trùng Trùng chặn lời.
Đức hiếu sinh? Đó là để nói về ông trời, Tặc Tiểu Tâm xem Hoa Tứ Hải là ông trời rồi sao? Lẽ nào hắn phải chịu toàn bộ trách nhiệm với nàng?
”Không, không có công không nhận lộc, ta không thể lấy không tiền của công tử được, vẫn là tay làm hàm nhai tốt hơn.” Tặc Tiểu Tâm vừa nói vừa đến gần Hoa Tứ Hải và Trùng Trùng, cứ như hắn là món bảo vật nàng nhăm nhe đã lâu, chỉ chờ “tiện tay” lấy từ tay Trùng Trùng mà thôi.
”Tránh ra.” Hoa Tứ Hải nhíu mày, lạnh lùng thốt ra hai chữ.
Ai ai cũng có khoảng cách an toàn của riêng mình, có người là hai thước, có nghĩa là chỉ cần cách nhau khoảng hai thước thì người đó sẽ không thấy khó chịu, nếu không đủ hai thước thì sẽ thấy mất tự nhiên, đồng thời sẽ tự động lùi ra sau để tạo khoảng cách; có người là một mét, có người là một thước, mỗi người mỗi khác.
Khoảng cách an toàn của Hoa Tứ Hải khá xa, hắn không thích người khác đến gần mình, đương nhiên Trùng Trùng là ngoại lệ, kể từ lúc hai người ở riêng bên nhau, hắn cứ luôn ôm lấy nàng thì biết rồi. Bây giờ Tặc Tiểu Tâm đến gần, hắn bắt đầu thấy mất kiên nhẫn.
Nhưng cũng không biết đầu óc của Tặc Tiểu Tâm có cấu tạo thế nào nữa, nàng không những không ngượng ngập khi bị từ chối mà hình như càng thích “cốt cách cao quý” của Hoa Tứ Hải hơn nữa, lập chí phải tiếp cận nam nhân lạnh lùng này cho bằng được.
Vì vậy, đôi mắt nàng lóe lên ánh sáng của sự kiên định và quyết thắng, đồng thời lại tiến một bước về trước.
Trước khi Hoa Tứ Hải nổi giận, Trùng Trùng đã to giọng nói, “Tặc cô nương, không cho cô trộm nam nhân này, hắn là của ta, cô sẽ không trộm đồ của ta đó chứ? Bèo nước gặp nhau, ta tốt với cô vậy mà!”
Tặc Tiểu Tâm hơi ngẩn ra, “Chẳng phải huynh là nam nhân hay sao?”
”Nam nhân cũng có thể yêu nhau.” Bây giờ Trùng Trùng không giải thích rõ ràng với nàng được, chỉ đành trả lời phụ họa, “Không tin sao? Ta chứng minh cho cô xem.” Nói rồi quay người, trước mặt dân chúng và trước khi Hoa Tứ Hải kịp nhận ra đã níu cổ hắn, nhắm chuẩn đôi môi hắn mà hôn mạnh lên.
Hơn nữa nàng không hôn phớt qua mà là dùng lưỡi đẩy hai cánh môi hắn ra, vươn vào trong khuấy đảo, làm một nụ hôn sâu cực kỳ nồng cháy.
Từ sáng sớm cho đến hiện tại, đã mấy canh giờ nàng không hôn hắn rồi, đúng là nhớ mà. Dẫu cho quan hệ của hai người đã thân thiết đến mức này rồi, nhưng nụ hôn của hắn vẫn khiến nàng rung động, tê dại và say đắm.
Hoa Tứ Hải hoàn toàn không ngờ sẽ xảy ra chuyện thế này, cũng không biết Trùng Trùng thế mà lại to gan đến mức độ này, trong lúc thẫn thờ, hắn theo bản năng kháng cự lại hành vi bất nhã giữa ban ngày ban mặt này, nhưng thứ càng theo bản năng hơn đã tuôn ra theo sự c*n m*t của Trùng Trùng, sau đó thì như thường lệ, hắn chuyển bị động thành chủ động, ép Trùng Trùng vào lòng, hôn trả lại.
Dân chúng cả con đường, bốn thủ hạ, Tặc Tiểu Tâm cô nương cứ vậy mà kinh hãi nhìn hai nam nhân ôm nhau, hôn đến quên cả trời đất.
”Quay về.” Hắn buông nàng ra, giọng nói khàn đi, hành vi thị uy này của nàng đã khiến hắn động lòng.
”Không kịp nữa rồi, đi nhà nghỉ đi.” Trùng Trùng vùi đầu trong ngực hắn, cắn lớp vải áo trước ngực hắn.
”Không sao chứ? Tặc cô nương ―― Tiểu Tâm, cẩn thận.” Trùng Trùng giãy khỏi vòng ôm của Hoa Tứ Hải, cúi người xuống hỏi thăm tình hình của Tặc Tiểu Tâm.
Nhưng tên của cô nương này nghe thì vui, lúc gọi thì lại kỳ. Gọi Tặc cô nương thì khó nghe, chỉ đành gọi tên nàng, vì vậy chữ “Tiểu Tâm” đầu là Trùng Trùng gọi tên nàng, “tiểu tâm” thứ hai là từ ngữ mang tính dặn dò, khuyên bảo. (BB: 小心 – tiểu tâm có nghĩa là “cẩn thận”)
”Ai muốn giết ta?!” Tặc Tiểu Tâm vừa mới hít thở được thì đã trưng ra dáng vẻ muốn tìm người báo thù rồi.
Nàng tay chân lanh lẹ nhảy lên nhìn ngó xung quanh, ngay cả ai siết cổ rồi nhấc nàng lên cũng không biết, hơn nữa trông cũng không bị thương nặng cho lắm.
Lúc này liếc qua thấy một nam nhân cao to lạnh lùng đang đứng sau lưng Diêu công tử, ánh mắt lạnh lẽo như lưỡi đao quét qua đây, nàng thẫn thờ cùng Hoa Tứ Hải nhìn nhau một lúc lâu rồi sau đó thét lên, lại nhũn người ngã xuống, mặt ửng đỏ.
”Sao vậy?” Trùng Trùng quay đầu nhìn thấy Hoa Tứ Hải hơi giận, vội vàng cười tươi trấn an, rồi quay đầu lại vuốt mái tóc dài đen bóng của Tặc Tiểu Tâm, “Tiểu Tâm đừng sợ nhé, mặc dù người này trông hung dữ nhưng thật ra tốt cực ấy.”
Tặc Tiểu Tâm lại liếc nhìn Hoa Tứ Hải rồi thu ánh mắt lại, nhỏ giọng hỏi: “Diêu công tử nhìn thế nào vậy, vị công tử này hung dữ chỗ nào, rất tuấn tú, rất oai phong. Huynh nói huynh ấy tốt cực sao? Vậy vừa khéo, lộ phí ta dùng hết rồi, có thể đến nhà huynh ấy làm công không?”
Công ―― công tử?! Trùng Trùng kinh ngạc.
Nàng tới mười châu ba đảo cũng được một thời gian rồi mà chưa từng nghe ai gọi Hoa Tứ Hải là công tử, tất cả đều vừa hung dữ vừa hơi sợ mà gọi hắn là “tên ma đầu ấy”, còn những người trong Ma đạo thì vừa thấp thỏm vừa cung kính mà gọi hắn là Ma Vương điện hạ.
Công tử?! Công tử nên là dáng vẻ tự nhiên phóng khoáng, thấy nữ nhân thì nụ cười luôn treo trên mặt, chẳng màng xuân hạ hay thu đông cũng mãi mãi cầm cây quạt xếp, còn biết ngâm hai câu “Tình xưa hãy để thành lưu niệm, một thủa yêu đương luống hão huyền” như nàng đây nhé! (BB: Hai câu thơ trích trong bài thơ Cầm Sắt, bản dịch của Lê Nguyễn Lưu)
Tên ma đầu ấy giống công tử chỗ nào, rõ ràng là một Ma Vương ai nghe cũng khiếp đảm, phải thuộc kiểu đứng trong vũng máu mà cười gằn chứ! Nhưng chờ đã, vì sao Tặc Tiểu Tâm không sợ hắn, còn mang vẻ mặt tôn sùng và yêu thích vậy.
Không được! Ánh mắt nàng còn lấp lánh ánh nước nữa, hình như là đã yêu tên ma đầu này ngay từ ánh nhìn đầu tiên rồi.
Trời ơi! Trên đời này có kiểu cô nương mà dây thần kinh thô đến vậy sao. Người ta suýt nữa b*p ch*t mình mà còn sinh lòng thiện cảm và yêu mến, không phải là nàng bị Tây Bối bội bạc sao? Lẽ nào nàng đoán sai rồi, là Tặc Tiểu Tâm bội bạc Tây Bối?!
Nhớ lại năm xưa khi lần đầu tiên gặp Hoa Tứ Hải, nàng cũng muốn làm thư ký của người ta, vì sao Tặc cô nương dùng cùng một chiêu với nàng vậy? Biết sớm thì đã không cho tên ma đầu này tùy ý đi lại trong dân gian rồi, không gây rối loạn cũng rước lấy vô số đào hoa.
Nghĩ tới đây, nàng vội vàng nhảy lên, chắn phía trước Hoa Tứ Hải, sợ người ta cướp mất người của nàng.
Xem ra kiểu người không làm việc thiện như nàng không thể làm việc thiện rồi, đây chẳng phải là lập tức bị quả báo rồi sao. Có người muốn cướp nam nhân của nàng, hơn nữa khuôn mặt của kẻ cướp còn rất là đáng yêu.
”Người hầu của hắn nhiều không đếm xuể, chính là bốn người này đây.” Trùng Trùng chỉ loạn xạ về phía sau, nhưng vừa đưa mắt nhìn đã không thấy bóng dáng của F4 Ma đạo đâu, liếc xuống dưới mới phát hiện bốn người này đã quỳ một gối xuống, dáng vẻ cực kỳ sợ hãi.
”Vương, thuộc hạ bảo vệ không chu toàn, xin giáng tội.” Có một người nói.
Bởi vì họ đều cúi đầu nên không biết ai đã nói, nhưng nghe giọng thì hình như là Tam Hồng.
Hoa Tứ Hải ừ một tiếng, còn chưa nói gì thì Trùng Trùng đã lên tiếng, “Không liên quan đến họ. À không, họ quả thật là có tội, nhưng không cần phạt nặng, phạt họ ―― đưa Tặc Tiểu Tâm cô nương đi tìm Tây Bối. Ừ, cái này được, đi mau đi, đi mau đi!”
Phải chặn nguy hiểm trước cửa, phải giết giống tình ngay từ trong trứng nước, mặc dù biết ma đầu này chung tình, nhưng có một người vừa thích trộm cướp vừa không hay để bụng thế này nhớ nhung người của nàng khiến nàng không khỏi thấy hơi căng thẳng.
”Ta không tìm Tây Bối đại quan nhân nữa, xin hỏi vị công tử này, quý phủ có công việc gì cần ta làm không?” Tặc Tiểu Tâm nhảy phốc ra, “Ta đến từ thôn quê, lộ phí dùng hết rồi, không tìm thấy bạn bè, phải lưu lạc đầu đường xó chợ, xin công tử có đức hiếu sinh ban cho một bữa cơm.” Nàng cố gắng nói mình sao cho thật đáng thương, còn chuyện nàng tiện tay lấy đồ của người khác suốt đường đi thì không nhắc đến một chữ.
Nhưng ánh mắt nàng sáng rực, không hề đáng thương một chút nào.
”Ta cho tiền cô, cô mau về tìm Đại Ngưu ca của cô đi.” Trùng Trùng chặn lời.
Đức hiếu sinh? Đó là để nói về ông trời, Tặc Tiểu Tâm xem Hoa Tứ Hải là ông trời rồi sao? Lẽ nào hắn phải chịu toàn bộ trách nhiệm với nàng?
”Không, không có công không nhận lộc, ta không thể lấy không tiền của công tử được, vẫn là tay làm hàm nhai tốt hơn.” Tặc Tiểu Tâm vừa nói vừa đến gần Hoa Tứ Hải và Trùng Trùng, cứ như hắn là món bảo vật nàng nhăm nhe đã lâu, chỉ chờ “tiện tay” lấy từ tay Trùng Trùng mà thôi.
”Tránh ra.” Hoa Tứ Hải nhíu mày, lạnh lùng thốt ra hai chữ.
Ai ai cũng có khoảng cách an toàn của riêng mình, có người là hai thước, có nghĩa là chỉ cần cách nhau khoảng hai thước thì người đó sẽ không thấy khó chịu, nếu không đủ hai thước thì sẽ thấy mất tự nhiên, đồng thời sẽ tự động lùi ra sau để tạo khoảng cách; có người là một mét, có người là một thước, mỗi người mỗi khác.
Khoảng cách an toàn của Hoa Tứ Hải khá xa, hắn không thích người khác đến gần mình, đương nhiên Trùng Trùng là ngoại lệ, kể từ lúc hai người ở riêng bên nhau, hắn cứ luôn ôm lấy nàng thì biết rồi. Bây giờ Tặc Tiểu Tâm đến gần, hắn bắt đầu thấy mất kiên nhẫn.
Nhưng cũng không biết đầu óc của Tặc Tiểu Tâm có cấu tạo thế nào nữa, nàng không những không ngượng ngập khi bị từ chối mà hình như càng thích “cốt cách cao quý” của Hoa Tứ Hải hơn nữa, lập chí phải tiếp cận nam nhân lạnh lùng này cho bằng được.
Vì vậy, đôi mắt nàng lóe lên ánh sáng của sự kiên định và quyết thắng, đồng thời lại tiến một bước về trước.
Trước khi Hoa Tứ Hải nổi giận, Trùng Trùng đã to giọng nói, “Tặc cô nương, không cho cô trộm nam nhân này, hắn là của ta, cô sẽ không trộm đồ của ta đó chứ? Bèo nước gặp nhau, ta tốt với cô vậy mà!”
Tặc Tiểu Tâm hơi ngẩn ra, “Chẳng phải huynh là nam nhân hay sao?”
”Nam nhân cũng có thể yêu nhau.” Bây giờ Trùng Trùng không giải thích rõ ràng với nàng được, chỉ đành trả lời phụ họa, “Không tin sao? Ta chứng minh cho cô xem.” Nói rồi quay người, trước mặt dân chúng và trước khi Hoa Tứ Hải kịp nhận ra đã níu cổ hắn, nhắm chuẩn đôi môi hắn mà hôn mạnh lên.
Hơn nữa nàng không hôn phớt qua mà là dùng lưỡi đẩy hai cánh môi hắn ra, vươn vào trong khuấy đảo, làm một nụ hôn sâu cực kỳ nồng cháy.
Từ sáng sớm cho đến hiện tại, đã mấy canh giờ nàng không hôn hắn rồi, đúng là nhớ mà. Dẫu cho quan hệ của hai người đã thân thiết đến mức này rồi, nhưng nụ hôn của hắn vẫn khiến nàng rung động, tê dại và say đắm.
Hoa Tứ Hải hoàn toàn không ngờ sẽ xảy ra chuyện thế này, cũng không biết Trùng Trùng thế mà lại to gan đến mức độ này, trong lúc thẫn thờ, hắn theo bản năng kháng cự lại hành vi bất nhã giữa ban ngày ban mặt này, nhưng thứ càng theo bản năng hơn đã tuôn ra theo sự c*n m*t của Trùng Trùng, sau đó thì như thường lệ, hắn chuyển bị động thành chủ động, ép Trùng Trùng vào lòng, hôn trả lại.
Dân chúng cả con đường, bốn thủ hạ, Tặc Tiểu Tâm cô nương cứ vậy mà kinh hãi nhìn hai nam nhân ôm nhau, hôn đến quên cả trời đất.
”Quay về.” Hắn buông nàng ra, giọng nói khàn đi, hành vi thị uy này của nàng đã khiến hắn động lòng.
”Không kịp nữa rồi, đi nhà nghỉ đi.” Trùng Trùng vùi đầu trong ngực hắn, cắn lớp vải áo trước ngực hắn.
Thần Tiên Cũng Có Giang Hồ
Tác giả: Liễu Ám Hoa Minh
352 chương | 1,016 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1: Nhiều thần tiên quá! (thượng)
Chương Quyển 1 - 2: Nhiều thần tiên quá! (trung)
Chương Quyển 1 - 3: Nhiều thần tiên quá! (hạ)
Chương Quyển 1 - 4: Núi Vân Mộng, phái Thiên Môn (thượng)
Chương Quyển 1 - 5: Núi Vân Mộng, phái Thiên Môn (trung)
Chương Quyển 1 - 6: Núi Vân Mộng, phái Thiên Môn (hạ)
Chương Quyển 1 - 7: Tám đại đệ tử (thượng)
Chương Quyển 1 - 8: Tám đại đệ tử (trung)
Chương Quyển 1 - 9: Tám đại đệ tử (hạ)
Chương Quyển 1 - 10: Nó, thế mà gãy rồi (thượng)
Chương Quyển 1 - 11: Nó, thế mà gãy rồi (trung)
Chương Quyển 1 - 12: Nó, thế mà gãy rồi (hạ)
Chương Quyển 1 - 13: Cơn lôi đình của sấm sét
Chương Quyển 1 - 14: Luồng chân khí hộ thể thần bí
Chương Quyển 1 - 15: Tầng năm
Chương Quyển 1 - 16: Nụ cười gian của chính nghĩa
Chương Quyển 1 - 17: Không ổn, có tiếng lạ!
Chương Quyển 1 - 18: Ma nữ hỗn thế
Chương Quyển 1 - 19: Vạn Sự Tri không nói tiếng người
Chương Quyển 1 - 20: Gà ăn sâu? Sâu ăn gà?
Chương Quyển 1 - 21: Đá Chân Hỏa
Chương Quyển 1 - 22: Lớp lịch sử tiên giới
Chương Quyển 1 - 23: Đệ tử thiên tài
Chương Quyển 1 - 24: Kể về giấc mơ
Chương Quyển 1 - 25: Câu chuyện cổ tích chỉnh sửa
Chương Quyển 1 - 26: Thì ra là tự phí
Chương Quyển 1 - 27: Con đường sinh tài
Chương Quyển 1 - 28: Ai giá cao sẽ bán
Chương Quyển 1 - 29: Buổi đấu giá
Chương Quyển 1 - 30: Kiếm tiên dự bị
Chương Quyển 1 - 31: Đấu giá
Chương Quyển 1 - 32: Tảng đá trong phòng khách
Chương Quyển 1 - 33: Heo sữa đáng thương
Chương Quyển 1 - 34: Tráng sĩ chặt tay
Chương Quyển 1 - 35: Cái chơi chính là nhịp tim
Chương Quyển 1 - 36: Người giàu nhất phái Thiên Môn
Chương Quyển 1 - 37: Lá thư lạ
Chương Quyển 1 - 38: Kế hoạch mở rộng
Chương Quyển 1 - 39: Biển Chết
Chương Quyển 1 - 40: Cổ Điêu
Chương Quyển 1 - 41: Dao cùn xẻ thịt
Chương Quyển 1 - 42: Ý trời
Chương Quyển 1 - 43: Có một quán trọ
Chương Quyển 1 - 44: A Tam
Chương Quyển 1 - 45: Hỏa Diệm Sơn
Chương Quyển 1 - 46: Nam nhân núi băng ngàn năm
Chương Quyển 1 - 47: Vòng sáng cứu mạng
Chương Quyển 1 - 48: Cùng nhau rơi xuống
Chương Quyển 1 - 49: Gấu túi ôm cây
Chương Quyển 1 - 50: Khả năng liên thủ
Chương Quyển 1 - 51: Lẵng Băng Hàn
Chương Quyển 1 - 52: Cuộc chiến trong quả trứng gà
Chương Quyển 1 - 53: Nụ hôn của ác ma
Chương Quyển 1 - 54: Thoát khỏi ma chưởng
Chương Quyển 1 - 55: Quay về quán trọ hoang dã
Chương Quyển 1 - 56: Bị nhận ra rồi
Chương Quyển 1 - 57: Hắn là Người Vượt Biển
Chương Quyển 1 - 58: Thẻ đường sắc tình
Chương Quyển 1 - 59: Đại chiến chó mèo
Chương Quyển 1 - 60: Long giác (Sừng rồng)
Chương Quyển 1 - 61: Mèo yêu Cửu Mạng
Chương Quyển 1 - 62: Lá chắn thịt người
Chương Quyển 1 - 63: Bạch Trầm Hương lương tâm cắn rứt
Chương Quyển 1 - 64: Đây mới gọi là phun lửa!
Chương Quyển 1 - 65: Thoát khỏi miệng hùm
Chương Quyển 1 - 66: Trên đường đi
Chương Quyển 1 - 67: Đúc kiếm bắt đầu
Chương Quyển 1 - 68: Vô Song cô nương
Chương Quyển 1 - 69: Máu thịt của kiếm chủ
Chương Quyển 1 - 70: Gai
Chương Quyển 1 - 71: Một chia làm hai
Chương Quyển 1 - 72: Tu La Vi Mang
Chương Quyển 1 - 73: Núi Vô Cùng, mảnh đất Lạc Lối
Chương Quyển 1 - 74: Qua Đẩu
Chương Quyển 1 - 75: Chủ nhân mệnh lệnh số một
Chương Quyển 1 - 76: Đá Liệt Địa
Chương Quyển 1 - 77: Đá Liệt Địa 2
Chương Quyển 1 - 78: Cứu giúp
Chương Quyển 1 - 79: Tình thế bế tắc
Chương Quyển 1 - 80: Vinh quang bị thương
Chương Quyển 1 - 81: Bùm, người đi hết rồi
Chương Quyển 1 - 82: Khó cả đôi đường
Chương Quyển 1 - 83: Cái con công nhân yêu
Chương Quyển 1 - 84: Rồng Đen
Chương Quyển 1 - 85: Sức mạnh đụng núi
Chương Quyển 1 - 86: Động đất
Chương Quyển 1 - 87: Loại hình trí tuệ, loại hình phòng ngự
Chương Quyển 1 - 88: Từ trên trời rơi xuống
Chương Quyển 1 - 89: Mỹ nam núi băng không biết động
Chương Quyển 1 - 90: Lúc này không sàm sỡ, thì đợi tới bao giờ?
Chương Quyển 1 - 91: Thiếp tới cứu chàng
Chương Quyển 1 - 92: Tháp Thông Thiên đổ sập
Chương Quyển 1 - 93: Càng giúp càng không đỡ
Chương Quyển 1 - 94: Ai vì chủ nấy
Chương Quyển 1 - 95: Lý do không giết
Chương Quyển 1 - 96: Ma Vương thú tính bùng phát
Chương Quyển 1 - 97: Sư phụ vẫn còn sống
Chương Quyển 1 - 98: Nam nhân cực phẩm
Chương Quyển 1 - 99: Uy hiếp
Chương Quyển 1 - 100: Chàng đừng chết!
Chương Quyển 2 - 101: Có gian tình!
Chương Quyển 2 - 102: Chuyện này có thể sao?
Chương Quyển 2 - 103: Hừ, còn dám giả làm Chúa!
Chương Quyển 2 - 104: Lại nhốt?!
Chương Quyển 2 - 105: Kế lớn bỏ chạy
Chương Quyển 2 - 106: Cái thói đời gì đây chứ!
Chương Quyển 2 - 107: Cậu bé ngốc
Chương Quyển 2 - 108: Con mau chạy đi!
Chương Quyển 2 - 109: Hoa Tứ Hải, ta tới đây!
Chương Quyển 2 - 110: Cố lên, Trùng Trùng!
Chương Quyển 2 - 111: Hai nước đánh nhau, không chém sứ giả!
Chương Quyển 2 - 112: Gặp và không gặp, mâu thuẫn không thôi
Chương Quyển 2 - 113: Cảm xúc như thị trường cổ phiếu
Chương Quyển 2 - 114
Chương Quyển 2 - 115: Nữ nhân quả là đáng sợ
Chương Quyển 2 - 116: Ta muốn lập nghiệp
Chương Quyển 2 - 117: Có một quán trọ
Chương Quyển 2 - 118: Tội chết có thể miễn, tội sống không thể tha
Chương Quyển 2 - 119: Mã Hữu Hỉ
Chương Quyển 2 - 120: Thất sư muội có tiền!
Chương Quyển 2 - 121: Lấy công chuộc tội
Chương Quyển 2 - 122: Ổ mòng biển
Chương Quyển 2 - 123: Lời thủ thỉ trong đêm vắng
Chương Quyển 2 - 124: Khéo vá vai, tài vá nách
Chương Quyển 2 - 125: Không phân lẽ phải bậc nhất thiên hạ
Chương Quyển 2 - 126: Bước tiếp theo, phải tìm một sư nương trước!
Chương Quyển 2 - 127: Thích được tâng bốc
Chương Quyển 2 - 128: Có sát khí!
Chương Quyển 2 - 129: Cướp nhỏ chi bằng cướp lớn
Chương Quyển 2 - 130: Cướp nhỏ chi bằng cướp lớn
Chương Quyển 2 - 131: Món tủ đặc sắc
Chương Quyển 2 - 132: Mẹ nó, có phượng đến chơi[*]
Chương Quyển 2 - 133: Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu
Chương Quyển 2 - 134: Môi có gươm, lưỡi có kiếm
Chương Quyển 2 - 135: Đàn ông ấy à, loài động vật đáng hổ thẹn
Chương Quyển 2 - 136: Ngoại truyện: Trọn kiếp bi thảm của tây bối
Chương Quyển 2 - 137: Mê tình lãnh hương
Chương Quyển 2 - 138: Tiêm trần vô ảnh
Chương Quyển 2 - 139: Bổn vương ở đây, như ngươi mong đợi
Chương Quyển 2 - 140: Thời gian thủ thỉ đã tới
Chương Quyển 2 - 141: Ngoại truyện giáng sinh 1: Kỳ tích của tiên đạo
Chương Quyển 2 - 142: Ngoại truyện giáng sinh 2: Lễ giáng sinh không bình thường
Chương Quyển 2 - 143: Đã sớm lạc đường rồi
Chương Quyển 2 - 144: Ngoại truyện: Lễ cưới của bạch trầm hương
Chương Quyển 2 - 145: Tình yêu tiên ma không có kết cục tốt đẹp
Chương Quyển 2 - 146: Đá lăn hành động
Chương Quyển 2 - 147: Sao thiên ma định mệnh sắp đặt
Chương Quyển 2 - 148: Phân chia chiến lợi phẩm không đều
Chương Quyển 2 - 149: Hắn đi cứu trùng trùng rồi!
Chương Quyển 2 - 150: Á, có rắn!
Chương Quyển 2 - 151: Đóng thêm một cái dấu nữa!
Chương Quyển 2 - 152: Uyên ương vong mệnh
Chương Quyển 2 - 153: Hư hư ha hi
Chương Quyển 2 - 154: Ta lạnh, cần sưởi ấm
Chương Quyển 2 - 155: Trong tim hắn có ma
Chương Quyển 2 - 156: Bản năng và linh cảm
Chương Quyển 2 - 157: Ta tên khổng tước
Chương Quyển 2 - 158: Ma đầu cao quý nhất
Chương Quyển 2 - 159: Tình yêu là tàn nhẫn nhất
Chương Quyển 2 - 160: Á, chàng sờ đi đâu vậy!
Chương Quyển 2 - 161: Lời đồn không qua nổi giết chóc
Chương Quyển 2 - 162: Tặc tiểu tâm
Chương Quyển 2 - 163: Tiếc thương, hay là đau lòng!
Chương Quyển 2 - 164: Vũ khí bí mật
Chương Quyển 2 - 165: Ngoại truyện Mã Tiểu Giáp: Tình yêu thật phiền phức
Chương Quyển 2 - 166: Lúc linh lúc không linh
Chương Quyển 2 - 167: Ma Vương không chết, Yêu không thể sống
Chương Quyển 2 - 168: Đây còn là nàng không?
Chương Quyển 2 - 169: Tinh Nguyệt trận, sinh trong nước
Chương Quyển 2 - 170: Hắn muốn nàng phải sống
Chương Quyển 2 - 171: Mao Lư Đầu Mục
Chương Quyển 2 - 172: Khử độc
Chương Quyển 2 - 173: Sự do dự của Cửu Mạng
Chương Quyển 2 - 174: Núi cao đầm rộng
Chương Quyển 2 - 175: Kế mượn đao giết người
Chương Quyển 2 - 176: Chặt rắn
Chương Quyển 2 - 177: Nàng không cử động được, nhưng đã tỉnh rồi
Chương Quyển 2 - 178: Lẽ nào là ―― sỏi?!
Chương Quyển 2 - 179: Người thực vật cũng có lòng tự tôn
Chương Quyển 2 - 180: Ba ngày
Chương Quyển 2 - 181: Dê háo sắc vồ Sói
Chương Quyển 2 - 182: Hẹn ngày gặp lại
Chương Quyển 2 - 183: Lòng chàng tựa sắt
Chương Quyển 2 - 184: Nhân vật nhỏ thay đổi toàn thế giới
Chương Quyển 2 - 185: Kẻ nào đánh lén đều phải chết
Chương Quyển 2 - 186: Một cặp mù đường
Chương Quyển 2 - 187: Hai cây lạp xường
Chương Quyển 2 - 188: Bạch Hạc Long Đế
Chương Quyển 2 - 189: Chào mừng đến Ẩn Lưu tại đảo Thương Hải
Chương Quyển 2 - 190: Đây gọi là chó ngáp phải ruồi
Chương Quyển 2 - 191: Đảo chủ kỳ lạ
Chương Quyển 2 - 192: Bị giam lỏng rồi
Chương Quyển 2 - 193: Cuộc chạy nạn thắng lợi
Chương Quyển 2 - 194: Đám ngốc nghếch của phái Thiên Môn
Chương Quyển 2 - 195: Chi tiết vụ việc Yến Tiểu Ất bị đẩy ngã
Chương Quyển 2 - 196: Điều khiển tinh thần
Chương Quyển 2 - 197: Thần Gió đang ném bowling
Chương Quyển 2 - 198: Yêu nàng đến thế sao?
Chương Quyển 2 - 199: Phật và Đạo là một nhà
Chương Quyển 2 - 200: Tình yêu cấm kỵ thật kích thích
Chương Quyển 2 - 201: Bí mật của Ẩn Lưu
Chương Quyển 2 - 202: Dòng suối của điềm báo
Chương Quyển 2 - 203: Lời tiên đoán ngàn năm
Chương Quyển 2 - 204: Kế giương đông kích tây
Chương Quyển 2 - 205: Kế giương đông kích tây
Chương Quyển 2 - 206: Nam Đầu và Bắc Đẩu khắc nhau
Chương Quyển 2 - 207: Gương Tiền Nhân Hậu Quả
Chương Quyển 2 - 208: Chiếc đèn của Nam Minh đại sư
Chương Quyển 2 - 209: Thần vật nhắm thần vật, pháp bảo yêu pháp bảo
Chương Quyển 2 - 211: Bạch Trầm Hương âm thầm đắc ý
Chương Quyển 2 - 212: Việc quân chẳng nề dối trá
Chương Quyển 2 - 213: Quay đầu là vực
Chương Quyển 2 - 214: Dàn binh Mục Dã
Chương Quyển 2 - 215: Cẩn thận Hoa Tứ Hải
Chương Quyển 2 - 216: Sự bất an của Tu La Vi Mang
Chương Quyển 2 - 217: Toàn bộ tình yêu của hắn
Chương Quyển 2 - 218: Hai ngày dài như hai năm
Chương Quyển 2 - 219: Chìa khóa mất rồi
Chương Quyển 2 - 221: Luật sư đệ nhất bên biện hộ
Chương Quyển 2 - 222: Sự lên án sắc bén
Chương Quyển 2 - 223: Câu chuyện của Ha đại thúc
Chương Quyển 2 - 224: Nam chính đầu tiên của mối tình Tiên Ma
Chương Quyển 2 - 225: Biết sớm thì đã không yêu nàng rồi
Chương Quyển 2 - 226: Chó ngáp phải ruồi
Chương Quyển 2 - 227: Ta phải cho chàng cơ hội
Chương Quyển 2 - 228: Chuyện có chia nặng chia nhẹ
Chương Quyển 2 - 229: Đầu vuông mắt tam giác não thắt nơ
Chương Quyển 2 - 231: Gần trong gang tấc nhưng lại xa tận chân trời
Chương Quyển 2 - 232: Nằm mơ, mà còn là một giấc mơ xuân nữa
Chương Quyển 2 - 233: Người ngoài sức tưởng tượng
Chương Quyển 2 - 234: Đại ma đầu là kẻ si tình
Chương Quyển 2 - 235: Một nơi an nghỉ tốt đẹp biết bao
Chương Quyển 2 - 236: Vầng sáng trong biển đen
Chương Quyển 2 - 237: Lai lịch
Chương Quyển 2 - 238: Sai rồi! Sai hết rồi!
Chương Quyển 2 - 239: Đàn ông như c hó
Chương Quyển 2 - 241: Oh my god!
Chương Quyển 2 - 242: Tạm không giết
Chương Quyển 2 - 243: Nàng định hành động rồi
Chương Quyển 2 - 244: Sự cô đơn trường tồn
Chương Quyển 2 - 245: Con người vô tình triệt để
Chương Quyển 2 - 246: Chiếc giếng kỳ lạ
Chương Quyển 2 - 247: Lại là trận?!
Chương Quyển 2 - 248: Tin truyền ra ngoài rồi
Chương Quyển 2 - 249: Người tốt nhất
Chương Quyển 2 - 251: Đến tay mà chẳng tốn chút sức lực nào
Chương Quyển 2 - 252: Mái vòm phù điêu
Chương Quyển 2 - 253: Sư tổ gấp đôi
Chương Quyển 2 - 254: Minh Vương Tín Đô Ly Nan
Chương Quyển 2 - 255
Chương Quyển 2 - 256: Bí mật của đại chiến lục đạo (thượng)
Chương Quyển 2 - 257: Bí mật của đại chiến lục đạo (trung)
Chương Quyển 2 - 258: Bí mật của đại chiến lục đạo (Hạ)
Chương Quyển 2 - 259: Không có đường thì trực tiếp nhảy vực
Chương Quyển 2 - 260: Bắc Sơn Thuần là hàng giả
Chương Quyển 2 - 261: Sự hóa thành tro bụi của Thủy Thư
Chương Quyển 2 - 262: Nha đầu dại dột
Chương Quyển 3 - 263: Quyết định của hắn
Chương Quyển 3 - 264: Tất cả chờ thời gian giải quyết
Chương Quyển 3 - 265: Ta không yêu ngươi
Chương Quyển 3 - 266: Tuổi thơ của Cửu Mạng
Chương Quyển 3 - 267: Lại khó cả đôi đường
Chương Quyển 4 - 268: Rối rắm
Chương Quyển 4 - 269: Giống?!
Chương Quyển 4 - 271: Khi không tốt đột xuất, không gian cũng là giặc!
Chương Quyển 4 - 272: Chỉ một dòng nước thôi, ngóng trông không nên lời
Chương Quyển 4 - 273: Tuyên Vu Cẩn thâm sâu khó lường
Chương Quyển 4 - 274: Bắc Sơn Vương phi
Chương Quyển 4 - 275: Mảng trống của kiếp sau
Chương Quyển 4 - 276: Cầu hôn
Chương Quyển 4 - 277: Vẻ đẹp tâm hồn rất quan trọng
Chương Quyển 4 - 278: Bàn điều kiện
Chương Quyển 4 - 279: Tạm biệt nhé, đại ma đầu
Chương Quyển 4 - 281: Yên tâm lừa rồi
Chương Quyển 4 - 282: Bút đàm
Chương Quyển 4 - 283: Tạm biệt
Chương Quyển 4 - 284: Ngày cưới như mơ
Chương Quyển 4 - 285: Sư tổ Vân Thâm
Chương Quyển 4 - 286: Phải tưới bằng máu
Chương Quyển 4 - 287: Nàng đi đến đâu, ta theo đến đó
Chương Quyển 4 - 288: Cứ lưu giữ là được
Chương Quyển 4 - 289: Mười bảy, mười tám đao
Chương Quyển 4 - 291: Không!
Chương Quyển 4 - 292
Chương Quyển 4 - 293: Sự đau thương của Cửu Mạng
Chương Quyển 4 - 294: Đến cùng Hoa Tứ Hải cũng vẫn biết được
Chương Quyển 4 - 295: Đây không phải là mơ
Chương Quyển 4 - 296: Ta phải đưa nàng đi
Chương Quyển 4 - 297: Thả Vương phi của ta xuống
Chương Quyển 4 - 298: Không tu con mẹ nó tiên thì đúng là phí quá
Chương Quyển 4 - 299: Mau khỏe lại nhé
Chương Quyển 4 - 301: Nàng là của ta
Chương Quyển 4 - 302: Không khó? Khó!
Chương Quyển 4 - 303: Công ty vận chuyển
Chương Quyển 4 - 304: Chuyện xấu của Tây Bối
Chương Quyển 4 - 305: Nam nhân cũng có thể yêu nhau
Chương Quyển 4 - 306: Cảnh xuân phòng chứa củi
Chương Quyển 4 - 307: Sự bất an của hai người
Chương Quyển 4 - 308: Tướng công tương lai
Chương Quyển 4 - 309: Nghe lén
Chương Quyển 4 - 310: Sến súa
Chương Quyển 4 - 311: Thanh danh mất hết rồi
Chương Quyển 4 - 312: Cuộc đối thoại giữa sư đồ
Chương Quyển 4 - 313: Có thể đảm bảo không bỏ đi không?
Chương Quyển 4 - 314: Bị nhốt thật rồi
Chương Quyển 4 - 315: Tên đã lên dây
Chương Quyển 4 - 316: Mối tình một vạn năm ánh sáng
Chương Quyển 4 - 317: Trận SM hài hước, thất bại nhất lịch sử
Chương Quyển 4 - 318: Xin đừng bao giờ là nàng!
Chương Quyển 4 - 319: Đối mặt (thượng)
Chương Quyển 4 - 320: Đối mặt (trung)
Chương Quyển 4 - 321: Đối mặt (hạ)
Chương Quyển 4 - 322: Muốn nói lại thôi
Chương Quyển 4 - 323: Thái độ của con sâu đáng thương
Chương Quyển 4 - 324: Kẻ khốn cũng có quá khứ (thượng)
Chương Quyển 4 - 325: Kẻ khốn cũng có quá khứ (Hạ)
Chương Quyển 4 - 326: Có quân đội!
Chương Quyển 4 - 327: Đúng là không biết xấu hổ
Chương Quyển 4 - 328: Sự lựa chọn từ Vương
Chương Quyển 4 - 329: Nữ Vương nhiếp chính
Chương Quyển 4 - 330: Nữ nhân chỉ biết tổn thương nam nhân yêu nàng
Chương Quyển 4 - 331: Bao vây
Chương Quyển 4 - 332: Ta từng yêu chàng
Chương Quyển 4 - 333: Phản bội đến cùng
Chương Quyển 4 - 334: Chỉ có tình cảm là không thể gượng ép
Chương Quyển 4 - 335: Đừng sống vì ký ức
Chương Quyển 4 - 336: Anh hùng cái thế
Chương Quyển 4 - 337: Cao thủ quyết đấu (thượng)
Chương Quyển 4 - 338: Cao thủ quyết đấu (hạ)
Chương Quyển 4 - 339: Cửu Mạng đến rồi
Chương Quyển 4 - 340: Rồng Đen ơi, đại cứu tinh!
Chương Quyển 4 - 341: Cuối cùng
Chương Quyển 4 - 342: Cảm giác khi ta yêu hắn
Chương Quyển 4 - 343: Lấy máu
Chương Quyển 4 - 344: Quan tâm quá hóa loạn
Chương Quyển 4 - 345: Trách nhiệm
Chương Quyển 4 - 346: Vương mới của Nhân đạo
Chương Quyển 4 - 347: Kế hoạch bắt đệ tử
Chương Quyển 4 - 348: Người không ngờ tới nhất
Chương Quyển 4 - 349: Sét đến rồi
Chương Quyển 4 - 350: Kéo băng nhóm giúp đỡ
Chương Quyển 4 - 351: Tập trung toàn bộ sức mạnh
Chương Quyển 4 - 352: Ấm ầm thiên lôi, hè mưa tuyết
Chương Quyển 4 - 353: Tích cực thi cử
Chương Quyển 4 - 354: Phiên ngoại Giáng Sinh 1: Kỳ tích của Tiên đạo
Chương Quyển 4 - 355: Phiên ngoại: Trọn kiếp bi thảm của Tây Bối
Chương Quyển 4 - 356: Phiên ngoại: Lễ cưới của Bạch Trầm Hương
Chương Quyển 4 - 357: Phiên ngoại Mã Tiểu Giáp: Tình yêu thật phiền phức
Chương Quyển 4 - 358: Chi tiết vụ việc Yến Tiểu Ất bị đẩy ngã
Chương Quyển 4 - 359: Phiên ngoại Giáng Sinh 2: Lễ Giáng Sinh không bình thường
Chương Quyển 4 - 360: Phiên ngoại: Cuộc tranh tài của các nam nhân mười châu ba đảo
Chương Quyển 4 - 361: Tiểu Hoa và Trùng Trùng sau khi cưới – Giáo dục nhi đồng
Không tìm thấy chương nào phù hợp